Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 6 / 209

Chương 6 — Tool nhỏ, dây dài

Hoàng rủ Khoa vào buổi chiều thứ Ba, sau giờ học.

Không phải trong lớp, không phải qua điện thoại — hai đứa đứng ở cổng trường, Khoa đang cột dây giày, Hoàng đứng khoanh tay chờ.

“Mày có rảnh chiều mai không?”

Khoa ngước lên. “Tao định qua Quân coi đánh bóng bàn. Sao vậy?”

“Tao cần mày đi cùng chỗ nào đó.”

“Chỗ nào?”

“Trung tâm gia sư đường Phan Văn Trị. Tao có cái gì đó muốn đưa họ xem, nhưng mày giỏi nói chuyện hơn tao.”

Khoa đứng thẳng lên, nhìn Hoàng với cái nhìn không hẳn là nghi ngờ nhưng cũng không phải tin ngay. “Cái gì đó là cái gì?”

“Phần mềm quản lý học sinh. Tao viết.”

Một giây im lặng.

“Mày viết phần mềm?”

“Ừ.”

“Từ hồi nào?”

“Tuần trước.”

Khoa nhìn anh thêm một nhịp, kiểu người đang đánh giá xem có phải trò đùa không. Rồi anh ta gật đầu — không hỏi thêm, không yêu cầu giải thích, chỉ gật đầu theo kiểu người đã quyết định.

“Được. Nhưng tao không biết gì về phần mềm đâu.”

“Tao biết,” Hoàng nói. “Đó là lý do tao cần mày.”


Họ đi xe buýt, xuống trước một tiệm thuốc ở đầu đường Phan Văn Trị rồi đi bộ vào. Trung tâm gia sư nằm trong con hẻm nhỏ, bảng hiệu chữ xanh đã bạc: Trung Tâm Gia Sư Ánh Sáng — Toán Lý Hóa Anh Văn. Phía dưới tên là số điện thoại bàn và giờ hoạt động: T2–T7, 14:00–20:00.

Đang là 15:30 thứ Tư.

Hoàng đẩy cửa vào. Bên trong là phòng tiếp tân nhỏ — hai cái ghế nhựa, cái bàn kê bên tường với chồng giấy tờ, trên tường dán lịch học viết tay. Một cô gái khoảng hai mươi tuổi ngồi sau bàn nhìn lên.

“Hai em đăng ký lớp hả?”

“Dạ không.” Khoa bước vào trước Hoàng, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Hai em muốn gặp chú phụ trách ạ. Tụi em có giới thiệu phần mềm hỗ trợ quản lý cho trung tâm.”

Cô gái nhìn hai đứa một lượt. Rõ ràng chưa gặp kiểu này bao giờ.

“Chú đang bận. Em chờ được không?”

“Dạ được ạ.”

Khoa kéo ghế ngồi xuống thoải mái như anh ta quen chỗ này từ lâu. Hoàng để notebook xuống đùi, không nói gì.

Mười lăm phút sau, có tiếng người lớn tiếng từ bên trong — hình như điện thoại — rồi một người đàn ông bước ra. Khoảng 45 tuổi, người thấp chắc, mặc áo sơ mi sọc ngắn tay bỏ ngoài quần, đeo kính gọng sừng. Nhìn hai đứa, ánh mắt ông không phán xét nhưng cũng không mời chào.

“Hai em muốn gặp chú?”

“Dạ.” Khoa đứng dậy, khẽ gật đầu chào theo kiểu người biết lịch sự vừa đủ. “Dạ chú ơi, tụi em có phần mềm hỗ trợ quản lý trung tâm — quản lý học sinh, lịch học, học phí. Em muốn nhờ chú cho xem thử ạ, không mất thời gian nhiều.”

Người đàn ông — chú Hải — nhìn hai đứa, nhìn cái notebook Hoàng đang cầm, rồi nhìn lại Khoa.

“Mấy em học lớp mấy?”

“Dạ lớp chín ạ.” Khoa không do dự. “Nhưng phần mềm là bạn em viết, bạn em học kỹ thuật nhiều. Chú thử xem, không hợp thì thôi không sao.”

Chú Hải im lặng một chút. Rồi ông quay người, đi vào phòng trong, nói vọng ra: “Vào đây đi.”


Phòng trong là văn phòng nhỏ — bàn làm việc với chồng hồ sơ, cái máy tính bàn cũ bật sẵn màn hình chờ, lịch treo tường đánh dấu đỏ nhiều ô. Mùi không khí trong phòng nặng và hơi ẩm, điều hòa chạy nhưng nhỏ quá chưa kịp mát.

Chú Hải kéo ghế ngồi sau bàn. Chỉ tay: “Ngồi đi.”

Hoàng đặt notebook lên mép bàn, bật lên. Tiếng quạt rồ lên, màn hình sáng. Chú Hải nhìn cái máy cũ đó không nói gì.

“Chú cho tụi em xem cái này khoảng năm phút ạ,” Khoa nói. “Bạn em sẽ chạy thử cho chú.”

Hoàng mở file QuanLyHocSinh_Demo_v1.mdb. Access khởi động — mất ba giây — rồi màn hình hiện ra giao diện form nhập học sinh.

“Đây là phần nhập thông tin học sinh, chú.” Anh chỉ tay vào màn hình. “Nhập họ tên, số điện thoại phụ huynh, lớp đăng ký, học phí tháng. Nút Lưu bên phải.”

Chú Hải nhìn màn hình, không biểu lộ gì. Ông chống tay nhìn theo kiểu người đang chờ xem có gì thú vị không.

“Bấm Lưu thì nó lưu vào đâu?”

“Vào database, chú. Trong máy tính. Xong thì tụi em vào phần này.” Hoàng chuyển sang tab báo cáo. “Đây là danh sách học sinh nợ học phí tháng này — tự động tổng hợp từ dữ liệu nhập vào. Chú không cần đối chiếu tay nữa.”

“Tổng thu tháng cũng ra ở đây ạ,” anh chuyển tiếp, “và lịch học tuần tới — chú biết lớp nào thiếu học sinh, lớp nào kín.”

Chú Hải ngồi yên nhìn. Một ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — không phải mất kiên nhẫn, chỉ là thói quen.

“Cái này phức tạp không?”

“Không ạ. Nhân viên của chú chỉ cần biết gõ thông tin vào — phần còn lại tự ra. Mình đào tạo trong buổi.”

“Nếu máy tính hỏng thì sao?”

“Sao lưu ra USB, chú. Một tháng làm một lần là đủ.”

Chú Hải gật đầu một cái, không phải gật vì đồng ý mà là gật kiểu người đang xử lý thông tin. Rồi ông nhìn sang Hoàng — nhìn thẳng, lần đầu tiên từ đầu buổi.

“Thằng này làm cái này từ lớp mấy rồi?”

Câu hỏi rơi xuống giữa phòng.

Khoa ngồi cạnh bên trái Hoàng. Không quay sang nhìn nhau — nhưng Khoa đã hiểu. Anh ta lên tiếng trước khi Hoàng kịp mở miệng.

“Bạn em học kỹ thuật từ nhỏ chú ơi, ba bạn ấy làm trong ngành máy tính.” Giọng Khoa bình thản, không nhanh không chậm — không phải nói dối, chỉ là chuyển hướng. “Bạn ấy hay ở tiệm net phụ mấy anh sửa máy nên quen rồi. Cái chính là phần mềm chạy được, chú xài thử thì rõ.”

Chú Hải nhìn Khoa, nhìn Hoàng, rồi nhìn lại màn hình notebook.

Hoàng ngồi im. Không thêm gì vào, không cải chính, không gật xác nhận câu Khoa vừa nói. Chỉ ngồi im với hai tay trên bàn phím, mắt nhìn màn hình như đang chờ câu hỏi kỹ thuật tiếp theo.

Đó là điều đúng nhất anh có thể làm lúc này.


Chú Hải im lặng khoảng mười giây — mười giây dài, kiểu mười giây của người đang cân nhắc thật chứ không phải đang đối lịch sự.

“Chú thấy ổn,” ông cuối cùng nói. “Nhưng chú chưa biết mình có dùng không. Bây giờ chú đang quản lý bằng sổ, quen rồi, không phải không nghĩ tới đổi nhưng mà phải hỏi thêm người.”

“Dạ, chú cứ từ từ,” Khoa nói. “Không cần quyết định hôm nay.”

“Thì đúng rồi.” Chú Hải gõ nhẹ thêm mấy cái lên bàn. “Cái này mấy em muốn bán giá bao nhiêu?”

Khoa liếc nhanh sang Hoàng — một giây, không ai thấy trừ hai người trong phòng.

“Tụi em chưa đặt giá cố định ạ,” Khoa nói. “Tùy chú thấy xứng đáng. Chú dùng thử, nếu thấy tiết kiệm được thời gian thì tụi em thương lượng sau.”

Chú Hải gật, không hỏi thêm về giá.

“Chú hỏi thêm vài chỗ rồi cho tụi em hay. Nhưng mà —” Ông dừng lại, nhìn Khoa. “Cái này thật ra không phải lần đầu chú nghe. Hồi tháng trước có thằng nhỏ ở Bình Dương làm cái gì đó cho mấy trung tâm bên đó, chú có nghe ông bạn kể.”

Hoàng nhìn lên lần đầu trong mấy phút vừa rồi.

“Thằng đó đang làm phần mềm quản lý ạ?” Khoa hỏi, giọng tự nhiên — tò mò, không vồ vập.

“Không,” chú Hải nói, “không phải phần mềm. Cái gì đó khác — ông bạn chú nói mơ hồ lắm, nghe như tư vấn startup hay gì đó. Cái ông đó hay lui tới mấy chỗ nhỏ để tìm ý tưởng, tên là —” Chú Hải nhíu mày nhớ. “Tuấn gì đó. Anh Tuấn.”

Hoàng không nhúc nhích.

“Chú có số anh ấy không ạ?” Khoa hỏi.

“Không. Chú nghe qua ông bạn. Muốn thì chú hỏi lại, anh ấy hay đi mấy buổi gặp gỡ startup — tụi trẻ hay tổ chức ở quận Bình Thạnh mà, mấy tháng một lần.”

“Dạ, chú có biết lần tới khi nào không ạ?”

Chú Hải nhún vai. “Không biết. Tụi mày hỏi Google hay Facebook đi, chú không rành mấy vụ đó.”


Ra đến ngoài đường, Khoa kéo dây ba lô lên vai, đi ngang hàng với Hoàng.

“Ông đó không mua,” Khoa nói, giọng không phán xét.

“Biết rồi.”

“Nhưng mày nghe cái tên đó chứ?”

“Nghe.”

Khoa nhìn thẳng về phía trước, hai tay bỏ vào túi. “Anh Tuấn. Startup. Bình Thạnh.” Anh ta ngừng lại. “Mày định làm gì với thông tin đó?”

“Tìm buổi meetup.”

“Rồi?”

“Rồi đến.”

Khoa im lặng một đoạn. Mặt đường Phan Văn Trị giờ tan tầm đang đông — xe máy chậm lại, tiếng còi lác đác, mùi khói xe phả vào mặt theo gió chiều.

“Mày muốn tao đi cùng không?” Khoa hỏi.

Hoàng nghĩ một chút. Buổi meetup startup không giống buổi đến trung tâm gia sư — ở đó người lớn hơn, môi trường khác. Khoa có thể không cần thiết. Nhưng câu hỏi là không cần thiết khác với có hại.

“Để tao xem trước đã,” anh nói.

Khoa gật, không có vẻ bị từ chối. “Ừ thì mày xem trước.”

Họ ra đến đầu đường, đứng chờ xe buýt. Xe chưa tới — còn mười phút theo lịch, thực tế thường trễ thêm năm bảy phút.

“Mày nói ba mày làm trong ngành máy tính,” Hoàng nói.

Khoa nhìn anh. “Ừ.”

“Ba mày làm kế toán.”

“Thì kế toán cũng dùng máy tính.” Khoa nói không chớp mắt. “Chú ấy hỏi mình cần trả lời đủ để ổng yên tâm, không cần trả lời đúng từng chữ.”

Hoàng nhìn Khoa thêm một giây. Không phải đánh giá — chỉ là ghi nhận.

“Mày nhanh thật,” anh nói.

“Tao nói chuyện với người lớn từ nhỏ.” Khoa không có vẻ tự hào, chỉ trả lời như trả lời sự kiện. “Ba hay đưa tao theo gặp đối tác. Mình học cách mấy câu hỏi mình nên im, mấy câu mình nên nói thay người khác.”

Xe buýt hiện ra từ đầu đường, đèn hiệu bật ở xa.

Trong góc tầm nhìn, một dòng hiện lên — không phải tiếng chuông, không phải nhấp nháy, chỉ là chữ xuất hiện lặng lẽ như đã ở đó từ lâu:

⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────
KHAI KHOA BẢNG — Bước 2/5
Trạng thái: Tiếp cận thực địa ✓

TÍN NHIỆM +3
NGUỒN LỰC +0

Ghi nhận: Lần đầu tiếp cận B2B — không chốt được giao dịch.
Phân tích: Người mua chưa đủ đau, chưa đủ cấp bách.
Kết quả phụ: QUAN HỆ MỚI — Anh Tuấn (chưa xác minh).

Bước tiếp: Xác định và tiếp cận mục tiêu mới.
Hạn chót còn: 18 ngày.
─────────────────────

Người mua chưa đủ đau.

Anh đọc dòng đó lần nữa. Không phải Hệ thống đánh giá sai — chú Hải không thiếu thứ gì đến mức phải thay ngay. Sổ tay đang chạy ổn, ba lớp, hai mươi học sinh, không mở rộng nhiều. Không đủ đau để chấp nhận rủi ro thay đổi.

Mình đến sai người.

Không phải sai product. Sai người mua.

Người cần tool như thế này phải là người đang có vấn đề thật — đang bị rò tiền học phí, đang không nhớ ai đến ai đi, đang mất học sinh vì quản lý lộn xộn. Chú Hải không phải người đó. Chú Hải ổn. Chú Hải chỉ hơi mất công hơn mức cần thiết, nhưng không đau đủ để trả tiền cho giải pháp.

Xe buýt dừng lại. Cửa mở.

Hoàng bước lên, tìm chỗ đứng gần cửa sau. Khoa đứng cạnh, tay bám vào thanh ngang.

“Mày nghĩ cái gì vậy?” Khoa hỏi, giọng nhỏ vừa đủ hai đứa nghe.

“Nghĩ mình chọn sai người.”

Khoa gật — không hỏi thêm, không hỏi sai người là sao. Anh ta đứng im nhìn qua cửa kính xe, mấy cái nhà hai tầng trên đường Phan Văn Trị lùi ra phía sau.

“Anh Tuấn đó mày nghĩ là dân startup thật không?”

“Không biết.” Hoàng đứng thẳng tay bám thanh. “Nhưng là người duy nhất chú Hải nhắc đến.”

“Thì tìm. Facebook hay gì đó.”

“Ừ.”

Xe lắc khi qua ổ gà. Ánh nắng chiều nghiêng qua cửa kính, phủ vàng lên dãy ghế nhựa xanh cũ. Tiếng máy xe buýt ầm ĩ lấp đầy khoảng không gian giữa hai người.


Tối đó, Hoàng mở máy tính tìm kiếm.

“startup meetup Bình Thạnh” — không có kết quả cụ thể.

“startup Sài Gòn 2014” — vài trang fanpage mới lập, ít người theo dõi.

“Nguyễn Hữu Tuấn startup” — không ra gì có ích.

Anh thử cách khác: tìm các fanpage và group về khởi nghiệp ở TP.HCM năm 2014. Có vài cái — đa số ít hoạt động, bài đăng thưa, người theo dõi dưới ba trăm. Nhưng trong một group tên Startup SG — Chia Sẻ & Kết Nối, có một bài đăng cũ từ tháng trước: Meetup #3 — Bình Thạnh — Chia sẻ về fintech và thanh toán di động. Thứ Sáu 26/9, 18:30. 34/7 Đinh Tiên Hoàng.

Ngày 26/9 đã qua. Nhưng phía dưới bài đó, trong phần bình luận:

“Meetup #4 đang lên lịch, anh em theo dõi page để update nhé. Dự kiến cuối tháng 10.”

Người đăng: tài khoản tên Nguyễn Hữu Tuấn, ảnh đại diện một người đàn ông đứng trước projector.

Hoàng nhìn cái tên đó trên màn hình.

Anh click vào profile. Công ty: VietPath Technologies. Học vấn: Đại học ở Úc, về năm 2012. Bài đăng gần nhất: tuần trước, chia sẻ một bài viết về mobile payment ở Đông Nam Á.

VietPath Technologies.

Hoàng gõ tên đó vào Google. Trang web còn sơ sài — một landing page màu xanh dương với slogan bằng tiếng Anh, không có sản phẩm cụ thể, chỉ có mục “Connecting Vietnam’s financial future.” Phía dưới là form đăng ký nhận bản tin.

Trong ký ức năm 2026, anh không nhớ tên VietPath Technologies. Không phải vì nó lớn — mà vì nó nhỏ. Có hàng trăm startup như vậy, ra đời 2013–2015, cố xây fintech trước khi hạ tầng ngân hàng Việt Nam đủ sẵn sàng. Hầu hết không sống tới 2018.

Nhưng anh Tuấn — người founder đó — không biết điều đó.

Và anh Tuấn đang tổ chức meetup có thể dẫn Hoàng vào vòng tròn những người đang thật sự làm startup ở Sài Gòn năm 2014. Dù VietPath có chết, những người trong vòng tròn đó sẽ không chết — họ sẽ tiếp tục làm thứ khác, quen biết những người khác.

Đó là thứ đáng giá hơn bất kỳ giao dịch nào với chú Hải.

Anh đóng trình duyệt. Nhìn lên trần nhà một lúc.

18 ngày.

Không có tiền. Có tên. Có một fanpage cần theo dõi.

Trong góc tầm nhìn, dòng chữ Hệ thống không còn nữa — nó chỉ hiện khi có gì đó cần ghi nhận, không phải suốt ngày. Phòng tối, chỉ ánh đèn bàn và màn hình notebook.

Từ phòng khách, tiếng TV nhỏ của mẹ.

Từ ngoài đường, tiếng xe máy thưa dần theo đêm.

Hoàng nhắm mắt lại, đếm trong đầu: 18 ngày. Buổi meetup dự kiến cuối tháng 10. Nếu anh Tuấn giữ lịch — thứ Sáu, cuối tháng — còn khoảng hai tuần. Đủ thời gian để chuẩn bị cái gì đó mang đến, không phải tool quản lý học sinh mà là thứ anh Tuấn thật sự muốn thấy.

Một người xây fintech cần gì?

Câu hỏi đó theo anh vào giấc ngủ.