Chương 125 — Mảnh trời thứ ba
Văn phòng Tô Hiến Thành tối thứ Sáu không giống văn phòng.
Bàn họp dài bị đẩy sát vào tường. Trên mặt bàn là ba hộp gà nướng còn bốc mùi sả, hai bịch bánh mì, một thùng nước ngọt, sáu lon bia đặt lẫn với đống ly giấy. Tấm bảng trắng phía sau vẫn còn nguyên sơ đồ kết nối giữa NỢ SỔ và hệ thống đại lý của Kinh Nam, nhưng Khoa đã lấy bút lông vẽ thêm một chiếc máy bay xiêu vẹo ở góc, bên dưới ghi: Chuyến bay Tam Kỳ — Tô Hiến Thành, phi công Khoa, tiếp viên Trâm.
Trâm nhìn dòng chữ đó, nhăn mặt.
“Anh Khoa, tiếp viên gì kỳ vậy. Em là trưởng trạm miền Trung nha.”
Khoa cắn miếng bánh mì, tay cầm lon nước ngọt, đáp tỉnh bơ:
“Trưởng trạm thì càng phải biết phục vụ hành khách. Bữa đó em nói điện thoại với cô chủ quán ở chợ Tam Kỳ ngọt hơn cả tổng đài ngân hàng, anh nghe mà muốn chuyển hộ khẩu ra đó luôn.”
“Anh chuyển đi, em lấy bàn anh.”
Cả phòng cười.
Hoàng đứng tựa cạnh khung cửa kính, tay cầm ly giấy chưa uống. Cửa sổ phía sau phản chiếu cả căn phòng: Khoa ngồi bệt trên thảm, chân duỗi dài; Trâm khoanh chân cạnh thùng nước ngọt, tóc buộc cao, mặt đỏ vì cười; Minh ngồi trên ghế xoay gần khu kỹ thuật, lon bia mở nhưng mới vơi một phần ba; Phương Anh và chị Linh ngồi ở đầu bàn, giữa hai người là laptop mở bảng dòng tiền Cổng Việt năm tới.
Một bữa liên hoan nhỏ. Không banner. Không báo chí. Không bài phát biểu.
Lý do đặt trên màn hình dashboard treo tường, con số màu xanh vừa vượt mốc lúc 18 giờ 12 phút:
Người dùng hoạt động hằng tháng: 20.037
Bên dưới là dòng khác, do Phương Anh yêu cầu thêm vào dashboard nội bộ sau chiến dịch miền Trung:
Lô Cổng Việt Nhật Bản — trạng thái: ổn định, lặp lại được
Hai dòng chữ ngắn, nhìn qua không có gì hào nhoáng. Nhưng để đi đến đó, họ đã qua thư ngỏ thâu tóm, điều khoản ẩn, đoàn kiểm tra ở đầu ngõ, chiến dịch bẩn về dữ liệu, lời mời mua Minh, Sổ Vàng sập mạng, Tam Kỳ lúc nửa đêm, tầng 50 của Kinh Nam và bản MOU vẫn còn đang nằm trên bàn luật sư.
Khoa giơ lon nước lên.
“Nào. Mốc hai chục nghìn. Ai không cụng thì tháng sau đi training khách hàng mới với em Trâm ba ngày liền.”
Trâm lập tức quay sang:
“Đừng đem em ra hù người ta. Khách hàng mới dễ thương hơn anh nhiều.”
“Nghe chưa,” Khoa nói với Hoàng, “nhân sự em tuyển bây giờ phản chủ công khai rồi đó.”
Hoàng bước lại, cụng ly giấy vào lon nước của Khoa.
“Tự tuyển thì tự chịu.”
Minh nâng lon bia từ xa.
“Tôi chỉ có một yêu cầu,” anh nói. “Đừng ai deploy gì trong hai tiếng tới. Mốc hai chục nghìn mà sập vì ăn mừng thì tôi nghỉ thật.”
“Anh Minh nghỉ lần hai,” Trâm nói nhanh, “lần này tụi em không trả chìa khóa đâu.”
Minh nhìn cô qua vành lon. Miệng anh hơi nhếch.
“Chìa khóa bây giờ dùng vân tay rồi.”
“Vậy xóa vân tay anh luôn.”
Khoa đập tay xuống thảm.
“Thấy chưa, Hoàng. Đội CS có quyền lực hơn CTO rồi. Công ty này trưởng thành.”
Hoàng nhìn Minh. Minh lắc đầu, nhưng không giấu được ý cười.
Một năm trước, câu đùa đó có thể làm không khí cứng lại. Quyền kỹ thuật, quyền chăm sóc khách hàng, quyền quyết định sản phẩm — mỗi cái từng là một dây điện trần nằm dưới sàn, ai bước sai cũng giật. Bây giờ chúng vẫn ở đó, nhưng đã có máng cáp, có nhãn, có người chịu trách nhiệm.
Không phải hết nguy hiểm. Chỉ là không còn ai phải giẫm lên nó trong bóng tối.
Ở đầu bàn, Phương Anh kéo laptop xoay nhẹ sang phía chị Linh.
“Nếu năm tới dùng kho ngoại quan của Kinh Nam, chi phí lưu kho ở Osaka giảm được khoảng mười tám phần trăm. Nhưng em không muốn đưa hết lô của anh Tuệ vào một đường. Ít nhất giữ kênh của Hiếu như tuyến độc lập.”
Chị Linh gật, tay cầm bút bi, dưới ngón cái còn vết chai mờ từ những năm làm điều dưỡng.
“Hiếu chậm trả lời email nhưng khi có chuyện thì gọi được. Kinh Nam nhanh trên giấy, nhưng lúc kẹt ở cảng mình chưa biết họ xử lý ra sao. Giữ hai đường.”
“Chị nói câu đó giống Khoa rồi.”
Chị Linh nhìn sang Khoa.
“Câu nào?”
Khoa nuốt vội miếng bánh.
“Đừng đổ thừa em. Em chỉ nói không bỏ hết trứng vô một rổ, còn chị Linh nói nghe chuyên nghiệp hơn.”
Phương Anh gõ thêm một dòng vào bảng.
“Giữ hai đường. Một đường giá tốt, một đường lòng tin.”
Hoàng nghe câu đó, cổ họng hơi nghẹn. Không phải vì cảm động lớn lao. Vì nó quá đúng.
Ngày chị Linh mới về, cô từng ngồi trên ban công hỏi mình đã đi bốn năm để làm gì. Bây giờ cô đang ngồi trong văn phòng, tranh luận về kho ngoại quan Osaka, giữ kênh Hiếu, bảo vệ đường hàng cho anh Tuệ, cô Diễm và những người Việt ở Nhật muốn nhận một thùng hàng đúng luật, đúng nguồn. Không ai trong phòng gọi đó là chữa lành. Họ chỉ để chị làm việc thật.
Có những câu hỏi không cần được trả lời bằng lời.
Điện thoại Hoàng rung. Tin nhắn từ mẹ:
Ba mày nói hôm nay tụi bây liên hoan, mẹ gửi thêm hộp chả giò. Chút Đức đem qua. Nhớ ăn nóng.
Ngay sau đó là tin nhắn khác, chắc do ba đứng cạnh đọc rồi bổ sung:
Ăn xong dọn sạch. Văn phòng mà để kiến là kỳ.
Hoàng bật cười.
Khoa ngẩng đầu.
“Gì đó?”
“Mẹ gửi chả giò. Ba dặn dọn sạch, đừng để kiến.”
Trâm vỗ tay.
“Con thích ba anh Hoàng. Quản lý kho nói câu nào ra câu đó.”
Minh giơ lon bia.
“Quy trình vệ sinh sau liên hoan, ai viết?”
Khoa chỉ Trâm.
“Trưởng trạm.”
“Em viết thì anh Khoa lau sàn.”
“Dân sales không lau sàn.”
“Dân sales làm dơ nhiều nhất.”
Tiếng cười lại bật lên.
Hoàng ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ. Anh để mặc căn phòng tự chạy. Không ai chờ anh nói câu mở đầu, không ai nhìn anh xin phép trước khi cười, tranh luận, sửa bảng dòng tiền hay chọc nhau. Dashboard vẫn chạy. Server vẫn ổn. Khách hàng vẫn có người trực. Hợp đồng Kinh Nam vẫn có Phương Anh và luật sư giữ. Kênh Nhật vẫn có chị Linh. Miền Trung vẫn có Khoa và Trâm. Codebase vẫn có Minh.
Lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh không thấy chiếc ghế CEO như một thứ phải ngồi cho đủ trọng lượng.
Nó chỉ là một chiếc ghế.
Gần tám giờ, Đức đem hộp chả giò tới.
Cậu thanh niên phụ kho ở Bình Thạnh mặc áo thun xám, đội nón bảo hiểm còn ướt mồ hôi, vừa bước vào đã bị Khoa kéo lại bắt uống nước. Đức cười ngại, đặt hộp thức ăn lên bàn.
“Chú Tân nói giao tận tay anh Hoàng. Chú còn dặn đếm hộp, đủ hai hộp lớn một hộp nước mắm.”
“Ba anh biến cả nhà thành quy trình kho rồi,” Hoàng nói.
Đức gãi đầu.
“Dạ, mà kho chạy mượt lắm anh. Hôm nay chú kiểm thẻ hàng nhanh hơn app nữa.”
Khoa chắp tay hướng về phía Bình Thạnh.
“Kính lạy chú Tân, người đàn ông duy nhất có thể audit NỢ SỔ bằng bút bi.”
Đức không biết có nên cười không, nhìn Hoàng trước. Hoàng gật. Cậu mới cười.
Đó cũng là một thay đổi nhỏ. Người ngoài vào văn phòng này không còn có cảm giác mình đang bước vào nơi của thiên tài trẻ với những người lớn lạ lùng. Họ bước vào một nơi có đồ ăn, tiếng cười, bảng trắng, deadline, và những người biết mình đang làm gì.
Đức về. Chả giò được mở ra, mùi nóng giòn tràn khắp phòng.
Trâm cắn một miếng, mắt sáng lên.
“Anh Hoàng, mẹ anh làm cái này bán được đó.”
“Đừng,” Hoàng nói ngay. “Ba anh sẽ bắt lập phiếu nguồn gốc từng cuốn chả giò.”
Chị Linh cười lớn nhất. Tiếng cười của chị không còn dè chừng như ngày mới về.
Phương Anh nhìn đồng hồ.
“Chín giờ em phải về. Trước đó nói nhanh chuyện MOU Kinh Nam.”
Khoa ngửa người ra sau.
“Trời ơi, liên hoan cũng họp. Đúng là Phương Anh.”
“Nói nhanh,” cô nhấn mạnh. “Không ai bắt anh lập biên bản.”
Minh đặt lon bia xuống, kéo ghế vào bàn. Khoa than nhưng cũng ngồi thẳng lại. Trâm lấy sổ nhỏ ra, thói quen ghi phản hồi khách hàng lây sang mọi cuộc nói chuyện. Chị Linh đóng bảng logistics, mở tab mới.
Hoàng nhìn cảnh đó và biết: đây là phần thưởng thật của hai năm qua.
Phương Anh không cần gọi trật tự. Trật tự tự hình thành.
“MOU chỉ là nguyên tắc,” cô nói. “Hai tuần tới luật sư hai bên sẽ kéo từng điều khoản. Điểm không nhượng: không độc quyền, dữ liệu người dùng cuối thuộc về chủ tiệm, Kinh Nam không được dùng dữ liệu nợ để bán hàng hoặc cho vay, SLA kỹ thuật tách riêng với SLA logistics.”
Minh gật.
“Tôi cần quyền từ chối tích hợp nếu hệ thống bên họ không đạt chuẩn bảo mật. Không có chuyện kéo API vào rồi cầu trời.”
“Ghi rồi,” Phương Anh nói.
Khoa hỏi:
“Nếu Kinh Nam dùng đại lý ép tiểu thương chuyển hết qua flow của họ thì sao?”
“Flow nào dùng NỢ SỔ vẫn phải hiện rõ điều khoản dữ liệu,” Hoàng đáp. “Không cho phép giao diện mập mờ. Chủ tiệm biết mình đang dùng cái gì, dữ liệu đi đâu, ai có quyền đọc.”
Trâm thêm vào:
“Nên có một tờ hướng dẫn cho chủ tiệm kiểu bản dễ hiểu. Đừng để bên Kinh Nam đưa tài liệu dài quá, người ta ký mà không đọc.”
Phương Anh nhìn Trâm.
“Em viết bản đầu được không? Ngôn ngữ khách hàng.”
Trâm sửng sốt nửa giây, rồi gật nhanh.
“Được. Em viết kiểu chị Bảy đọc hiểu.”
“Tốt.”
Không ai vỗ tay. Không ai tuyên bố trao quyền. Việc được giao vì đúng người, đúng chỗ.
Hoàng nhớ buổi họp đầu tiên với NỢ SỔ nhiều năm trước, khi mọi câu hỏi đều quay về anh: tính năng nào, bán giá bao nhiêu, ai nói với khách, ai ký, ai chịu. Bây giờ câu trả lời rải quanh bàn. Mỗi người cầm một phần và không phần nào nhẹ.
Anh mở miệng định nói gì đó, rồi dừng.
Không cần.
Phương Anh kết thúc bằng cách gập laptop.
“Hết. Giờ được ăn tiếp.”
Khoa thở dài kịch:
“Cảm ơn CFO đã ban quyền ăn uống cho dân thường.”
“Anh nói nữa em cắt ngân sách bánh mì tháng sau.”
“Em không thể cắt bánh mì. Bánh mì là hạ tầng chiến lược.”
Minh lần này bật cười thật.
Chín giờ kém mười, TV nhỏ treo gần khu pantry tự động chuyển sang bản tin thời sự. Bình thường không ai để ý, âm lượng luôn nhỏ để làm tiếng nền. Hôm nay remote nằm cạnh Khoa, anh bấm tăng âm khi thấy dòng chữ chạy dưới màn hình.
“Ê, nghe cái này.”
Trên màn hình, người dẫn chương trình mặc vest xanh đọc với giọng đều:
“…Bộ Giao thông Vận tải đang lấy ý kiến cho dự thảo điều chỉnh cơ chế cấp phép vận tải hàng không nội địa, trong đó xem xét mở rộng điều kiện cho các doanh nghiệp tư nhân tham gia lĩnh vực vận tải hàng hóa bằng đường hàng không, đặc biệt với các tuyến kết nối trung tâm sản xuất, vùng kinh tế trọng điểm và nhu cầu logistics xuyên biên giới…”
Khoa huýt sáo.
“Hàng không tư nhân? Nghe ghê vậy.”
Minh liếc màn hình.
“Vận tải hàng hóa, không phải chở khách. Nhưng cũng không dễ. Máy bay, slot, an toàn bay, bảo dưỡng, giấy phép… danh sách đủ dài để giết một công ty chưa chuẩn bị.”
Phương Anh nhíu mày, đã mở lại laptop.
“Nếu mở thật, tác động lớn nhất không phải hãng bay. Là chuỗi lạnh, hàng tươi, thương mại điện tử, xuất khẩu lô nhỏ.”
Chị Linh nhìn màn hình, tay vô thức chạm vào bảng kế hoạch Osaka.
“Nếu có đường bay hàng hóa ổn định Việt — Nhật, mấy lô nhỏ của anh Tuệ không phải gom chờ lâu như bây giờ. Nhưng chi phí chắc cao.”
Khoa quay sang Hoàng.
“Mày nhìn gì dữ vậy?”
Hoàng không trả lời ngay.
Tin tức vẫn chạy. Hình minh họa chuyển sang sân bay Tân Sơn Nhất nhìn từ trên cao: đường băng sáng trắng, máy bay nằm thành hàng, xe hàng hóa nhỏ chạy dưới bụng tàu. Dòng chữ dưới màn hình nhắc đến “nâng năng lực logistics quốc gia” và “hạn chế phụ thuộc vào hạ tầng vận tải truyền thống”.
Căn phòng vừa rồi còn đầy tiếng đùa, giờ lắng xuống. Không phải căng thẳng. Là kiểu lắng khi một vật lớn đi ngang qua cửa sổ và mọi người cùng thấy bóng của nó.
Hoàng đặt ly giấy xuống bàn.
Trong đầu anh, các mảnh rời kéo lại gần nhau: phiếu nguồn gốc theo hộp hàng ở Shin-Okubo; lô nước mắm bị nghẽn cảng Cát Lái; chị Linh chuyển sang cargo share để né đường biển bị bóp; Kinh Nam đưa quyền tiếp cận kho bãi quốc tế lên bàn đàm phán; NỢ SỔ nắm mạng lưới tiểu thương và nhà cung cấp nhỏ; Cổng Việt cần đường đi không bị giữ bởi một vài cảng, một vài nhà vận tải lớn.
Hàng không không phải giấc mơ bay cho đẹp.
Nó là câu hỏi: khi hàng Việt cần đi nhanh, sạch, đúng nguồn, ai giữ bầu trời?
Tấm gương bạc mở ra trước mắt anh.
Không âm thanh. Không hiệu ứng. Chỉ là lớp sáng mỏng chồng lên không khí văn phòng, phản chiếu căn phòng phía sau thành những đường viền bạc.
ĐỘ BỀN TỔ CHỨC: Lv.3 — 100%
Dòng chữ đứng yên một nhịp.
Rồi đổi.
ĐỘ BỀN TỔ CHỨC: Lv.4
Bên dưới, các chỉ số lần lượt hiện lên:
TIN CẬY NỘI BỘ: 91%
RỦI RO ĐẠO ĐỨC: 18% — VÙNG AN TOÀN
LỆ THUỘC VÀO FOUNDER: THẤP
NĂNG LỰC TỰ VẬN HÀNH: ĐẠT NGƯỠNG MỞ RỘNG
Hoàng nhìn những dòng đó, nhưng lần này không có cảm giác được khen. Tấm gương không khen. Nó chỉ đặt số lên mặt kính.
Anh nhìn quanh phòng.
Khoa vẫn nhìn TV nhưng tay đã cầm điện thoại, có lẽ đang tìm tin chi tiết. Trâm ghé sát màn hình, đọc từng dòng chữ chạy dưới. Minh đã mở laptop, gõ gì đó — rất có thể là danh sách rủi ro kỹ thuật của logistics hàng không dù chưa ai yêu cầu. Phương Anh đang tìm văn bản dự thảo. Chị Linh nhắn cho ai đó, có lẽ Hiếu hoặc anh Tuệ, hỏi họ đã nghe tin chưa.
Không ai đợi anh ra lệnh.
Tấm gương nhấp nháy.
Một dòng mới xuất hiện, chậm hơn tất cả những dòng trước:
[TRỤ CỘT THỨ BA: HÀNG KHÔNG CHIẾN LƯỢC — KHỞI ĐỘNG]
Ngay bên dưới, chữ nhỏ hơn:
Ghi chú phản chiếu: Đây không phải nhiệm vụ có đáp án sẵn. Đây là miền tác động mới. Điều kiện mở: tổ chức đạt năng lực tự vận hành Lv.4; mạng lưới phân phối nội địa và xuyên biên giới đã hình thành; nhu cầu logistics chiến lược xuất hiện từ thực tế vận hành.
Hoàng đọc đi đọc lại dòng cuối.
Không có hạn chót. Không có phần thưởng. Không có mảnh thông tin tương lai. Không có bản đồ tuyến bay, không có tên hãng, không có chiếc máy bay nào được ban xuống từ trời.
Chỉ có một cánh cửa.
Và sau cánh cửa là bầu trời mà không ai trong căn phòng này đã từng sở hữu.
Khoa quay lại.
“Hoàng. Mày nghĩ gì?”
Câu hỏi làm cả phòng nhìn sang anh. Không phải đợi lệnh. Là hỏi xem người đầu tiên nhìn thấy đường dài đang thấy gì.
Hoàng không trả lời bằng khẩu hiệu.
Anh nói:
“Tao nghĩ… từ trước đến giờ mình giải bài toán hàng đi bằng cách né những đường bị chặn. Đường biển bị nghẽn thì dùng cargo share. Đại lý ép thì đi qua tiểu thương. Kinh Nam chặn thì tìm tuyến khác. Nhưng nếu muốn đi xa hơn, có một ngày mình phải hiểu đường trên trời.”
Minh gập laptop một nửa.
“Hiểu khác với nhảy vào.”
“Ừ,” Hoàng nói. “Chưa ai nhảy vào gì hết.”
Phương Anh nhìn anh rất lâu, rồi hỏi:
“Anh đang nói nghiên cứu, hay đang nói trụ cột?”
Hoàng nhìn màn hình TV. Bản tin đã chuyển sang mục khác: giá xăng, thời tiết, lịch cắt điện vài khu vực ngoại thành. Nhưng hình đường băng vẫn còn trong đầu anh.
“Cả hai,” anh đáp. “Trụ cột bắt đầu bằng nghiên cứu. Nếu nghiên cứu không ra, mình dừng. Nếu ra, mình tìm người biết bay trước khi nói chuyện bầu trời.”
Chị Linh đặt điện thoại xuống.
“Hiếu nói bên Osaka cũng đang bàn về nhu cầu hàng tươi Việt Nam. Ổng nhắn đúng một câu: ‘Nếu Việt Nam có đường hàng không cargo tử tế thì khác hẳn.’”
Khoa cười, nhưng giọng không còn đùa.
“Vậy là sau hẻm Bình Thạnh, chợ Đà Nẵng, Shin-Okubo, giờ tới sân bay hả?”
Trâm nhìn chiếc máy bay méo mó Khoa vẽ trên bảng, rồi nhìn Hoàng.
“Nếu làm thật, anh Khoa không được làm phi công. Em nói trước.”
Lần này cả phòng cười nhỏ hơn. Không khí đã đổi. Tiếng cười vẫn còn, nhưng dưới nó có một thứ gì đang mở rộng.
Hoàng lấy cuốn sổ tay bìa đen từ ba lô. Quyển sổ đã đi cùng anh qua quá nhiều bàn: bàn ăn nhà hẻm Bình Thạnh, quán cà phê Phan Xích Long, phòng họp Singapore, văn phòng Tô Hiến Thành, tầng 50 Mê Linh Square.
Anh lật sang trang mới.
Ở đầu trang, anh viết ngày tháng.
Bên dưới, anh viết:
NỢ SỔ: 20.037 người dùng hoạt động.
Cổng Việt Nhật Bản: kênh lặp lại được.
Kinh Nam: MOU nguyên tắc, không độc quyền, dữ liệu thuộc chủ tiệm.
Anh dừng bút.
Tấm gương vẫn treo trong tầm mắt, dòng chữ hàng không chiến lược nhấp nháy bạc mỏng. Anh nhớ đêm đầu tiên tỉnh dậy năm 2014, khi giao diện HỆ THỐNG KIẾN QUỐC lơ lửng trong căn phòng nhỏ, còn anh ngồi đến sáng chưa biết đó là công cụ hay cái bẫy.
Khi đó, anh đã chọn chạm vào nó một mình.
Bây giờ, cánh cửa mới mở ra giữa một căn phòng có tiếng Khoa cười, tiếng Trâm giành phần chả giò, tiếng Minh gõ phím, tiếng Phương Anh gọi luật sư, tiếng chị Linh đọc tin nhắn từ Osaka, và mùi nước mắm mẹ pha trong hộp gửi từ Bình Thạnh.
Không còn một mình.
Hoàng viết dòng cuối:
Chúng ta bắt đầu cất cánh.
Anh đặt bút xuống, đi tới cửa sổ.
Bầu trời Sài Gòn đêm cuối năm phủ một lớp đục mỏng vì hơi nóng và bụi đường. Từ hướng Tân Sơn Nhất, một vệt sáng trắng hạ thấp dần, lướt qua trên nền đen, rồi mất sau những mái nhà và tòa cao ốc. Vài giây sau, tiếng động cơ mới vọng tới, trầm và xa.
Khoa đứng cạnh anh, tay vẫn cầm miếng chả giò.
“Mày biết không,” Khoa nói, “hồi lớp chín tao chỉ nghĩ sau này có tiền thì đi máy bay du lịch. Chưa bao giờ nghĩ có ngày đứng trong văn phòng nói chuyện hàng không như nói chuyện mở thêm quận.”
Hoàng nhìn vệt sáng thứ hai đang nhấp nháy ở rất xa.
“Tao cũng chưa từng nghĩ tới kiểu này.”
Khoa quay sang.
“Lần này mày không có đáp án trước hả?”
Câu hỏi không nặng như những lần cũ. Nó đến nhẹ, qua một miếng chả giò, cạnh cửa sổ, giữa tiếng người phía sau.
Hoàng đáp:
“Không.”
Khoa gật.
“Tốt. Vậy hỏi người biết.”
Hoàng nhìn bạn. Khoa cắn nốt miếng chả giò, nhai, rồi chỉ lên bầu trời bằng chiếc que tre xiên thức ăn.
“Nhưng trước khi hỏi người biết, mai cafe đã. Tao mới từ Tam Kỳ về, chưa ngủ bù. Đế chế muốn bay thì cũng phải để dân sales ngủ.”
Hoàng bật cười.
Phía sau, Phương Anh gọi:
“Hai người đừng đứng đó mơ quá lâu. Ai vẽ máy bay trên bảng thì lát nữa tự lau.”
Khoa quay phắt lại.
“Ủa sao lại là em? Đó là di sản văn hóa công ty.”
“Di sản dơ thì vẫn lau.”
Chị Linh thêm vào:
“Lau xong nhớ đem rác xuống. Ba nhắn chị dặn lại, không để kiến.”
Căn phòng lại đầy tiếng cười.
Hoàng đứng thêm một lúc ở cửa sổ. Tấm gương bạc đã mờ đi, chỉ còn một dòng rất nhỏ ở đáy tầm nhìn:
Miền tác động mới đã mở.
Anh không chạm vào nó.
Ngoài kia, một chiếc máy bay khác đang vào đường hạ cánh. Đèn dưới bụng nó chớp đều, kiên nhẫn, đi theo một quỹ đạo mắt thường tưởng đơn giản nhưng phía sau là radar, kiểm soát không lưu, kỹ sư bảo dưỡng, phi công, mặt đất, con người, quy trình, luật lệ và niềm tin rằng nếu tất cả cùng làm đúng phần mình, một khối kim loại khổng lồ có thể rời mặt đất rồi trở về an toàn.
Hoàng nhìn đường sáng ấy đi qua bầu trời thành phố.
Một mảnh trời mới vừa mở ra.
Lần này, anh không cần bay trước một mình.