Chương 135 — Tin rò rỉ từ hành lang
Sáng thứ Hai, bài viết xuất hiện trước khi Hoàng kịp mở hộp thư công việc.
Tiết chào cờ vừa kết thúc. Sân trường còn lẫn mùi nắng nóng trên nền xi măng và mùi vải áo trắng phơi dưới gió. Hoàng đi sau hàng lớp, tay cầm quyển sổ bài tập Toán, điện thoại trong túi rung ba lần liền.
Một tin của Phương Anh.
Anh xem link này ngay khi tiện. Đừng trả lời ai trước khi em gọi lại.
Bên dưới là đường dẫn tới một blog kinh doanh anh từng thấy vài lần. Giao diện nền trắng, chữ đen to quá mức cần thiết, phía trên treo một banner quảng cáo quỹ đầu tư thiên thần. Tiêu đề bài viết đập thẳng vào mắt:
CEO học sinh chuẩn bị lập hãng hàng không công nghệ đầu tiên của Việt Nam? Cổng Việt âm thầm bắt tay Nam Hải Cargo.
Hoàng đứng lại bên bồn cây gần cầu thang.
Một nhóm học sinh lớp dưới chạy ngang qua, cười ầm vì quả bóng nhựa ai đó đá lạc vào hàng ghế đá. Tiếng còi của thầy giám thị từ xa vọng tới. Những âm thanh ấy trôi qua tai anh như qua một lớp kính mỏng.
Anh kéo xuống.
Bài viết dài chừng hai nghìn chữ. Nửa đầu kể lại những điều công khai về Cổng Việt: nền tảng thương mại điện tử, kho Nam Bình, vụ phân phối với Kinh Nam, tuổi của Hoàng, vài câu khen pha chút chế giễu về “thần đồng kinh doanh”. Nửa sau mới là phần nguy hiểm. Tác giả nói Cổng Việt đang “chuẩn bị mở đường bay hàng hóa riêng”, “có tham vọng làm Uber của bầu trời”, “đã tiếp xúc với một doanh nghiệp cargo lâu năm ở phía Nam” và “mời cựu nhân sự an toàn hàng không tham gia như cố vấn”.
Không có tên ông Vũ. Không có điều khoản. Không có số tiền.
Nhưng có đúng ba mảnh đủ để người ngoài ghép thành hình: Cổng Việt, Nam Hải Cargo, tư vấn an toàn hàng không.
Hoàng tắt màn hình.
Điện thoại lại rung. Lần này là cuộc gọi của Phương Anh.
Anh nhìn đồng hồ treo cuối hành lang. Còn bảy phút vào tiết Văn. Cô giáo chủ nhiệm đang đứng trước cửa lớp, tay cầm sổ đầu bài, mắt quét qua đám học sinh lững thững.
Hoàng bước vào góc khuất cạnh cầu thang thoát hiểm rồi nghe máy.
“Em đã gọi cho chị Linh chưa?” anh hỏi trước.
Đầu dây bên kia im nửa giây.
“Rồi. Chị ấy đang gọi anh Tuệ.” Giọng Phương Anh nhanh hơn thường ngày, nhưng từng chữ vẫn rõ. “Có hai nhà đầu tư gọi cho em trong vòng mười phút. Một người hỏi có vòng gọi vốn mới không. Một người hỏi Cổng Việt có xin giấy phép khai thác hàng không chưa.”
Hoàng nhìn qua ô cửa kính nhỏ. Lớp anh đã vào gần đủ.
“Trả lời thế nào?”
“Em nói Cổng Việt không bình luận về tin đồn, mọi thông tin chính thức sẽ được công bố qua kênh công ty. Nhưng câu đó chỉ giữ được một lúc.”
“Chị Linh lo gì?”
“Khách hàng doanh nghiệp tưởng mình đổi hướng. Anh Tuệ sợ mấy đơn hàng đang thương lượng bị kéo vào câu chuyện ‘hàng không’ rồi họ đòi ưu đãi hoặc hỏi năng lực ngoài phạm vi.”
Hoàng đưa tay lên sống mũi, day nhẹ một cái.
Đằng sau lớp kính, cô Văn đặt cặp lên bàn giáo viên. Anh thấy một bạn cùng bàn quay ra tìm mình.
“Anh đang vào tiết,” Hoàng nói. “Chín giờ bốn mươi lăm họp nhanh. Em kéo Khoa, Minh, chị Linh, anh Tuệ vào phòng nhỏ. Không gọi Nam Hải. Không gọi ông Vũ trước.”
“Em hiểu.”
“Lưu bản chụp bài viết. Cả thời điểm đăng, sửa, bình luận đầu tiên nếu có.”
“Đang làm.” Phương Anh dừng lại. “Hoàng.”
“Ừ?”
“Đừng để bài này thành chuyện tìm thủ phạm trong một buổi sáng.”
Anh nhìn xuống màn hình đã tối.
“Anh biết.”
“Em nhắc vì có người sẽ muốn đoán.”
Tiếng trống vào tiết vang lên. Dọc hành lang, các lớp đồng loạt khép cửa, âm thanh ồn ào bị cắt thành từng mảnh nhỏ.
Hoàng nói: “Chín giờ bốn mươi lăm.”
Anh cúp máy, bỏ điện thoại vào túi rồi đi vào lớp.
Cô Văn nhìn anh qua gọng kính.
“Lại có việc công ty?”
“Dạ, em xin lỗi cô.”
“Lần sau vào lớp trước tiếng trống.”
“Dạ.”
Hoàng ngồi xuống. Quyển sách giáo khoa mở ra trang bài thơ đang học. Chữ in nằm yên, mực đen sắc nét, nhưng trong đầu anh vẫn là tiêu đề bài blog đỏ rực trên màn hình.
CEO học sinh chuẩn bị lập hãng hàng không công nghệ đầu tiên của Việt Nam?
Dấu hỏi ở cuối câu không làm nó bớt nguy hiểm. Nó chỉ khiến tác giả khỏi phải chịu trách nhiệm.
Anh lấy bút chì, ghi một dòng nhỏ ở mép vở:
Tin đồn có thể vô danh. Hậu quả thì ký tên người thật.
Suốt tiết Văn, Hoàng không mở Hệ thống.
Có những buổi trước đây, anh sẽ để ý chỉ số, so trạng thái tổ chức, tìm một dấu hiệu xanh đỏ để quyết định nên siết chỗ nào. Sáng nay, anh nhìn bảng, chép bài, trả lời một câu khi cô gọi tên. Bài thơ nói về tiếng sóng và nỗi nhớ. Ngoài cửa sổ, một chiếc máy bay hạ thấp dần về phía Tân Sơn Nhất, bụng bạc lóe qua mây mỏng.
Đến giờ ra chơi, anh là người đầu tiên ra khỏi lớp.
Phòng họp nhỏ trong văn phòng Cổng Việt sáng đèn khi Hoàng bước vào qua màn hình laptop. Anh mượn phòng tin học của trường, ngồi ở máy cuối cùng, tai nghe cắm một bên. Trên màn hình, Phương Anh đã có mặt. Bên cạnh cô là chị Linh, mắt hơi thâm, tóc buộc vội sau gáy. Khoa vào sau, áo phông xám, tay còn cầm cốc cà phê nhựa. Minh xuất hiện cuối cùng, khung hình rung nhẹ trước khi cố định; phía sau là mảng tường trắng và kệ sách kỹ thuật.
Anh Tuệ không bật camera, chỉ có avatar chữ T.
Phương Anh chia sẻ màn hình. Bản chụp bài blog nằm ở giữa, các đoạn nhạy cảm được tô vàng.
“Em nói nhanh,” cô mở đầu. “Bài đăng lúc 7 giờ 18. Đến 9 giờ 30 có bốn trăm lượt chia sẻ trên diễn đàn kinh doanh, một nhóm logistics và vài trang cá nhân chuyên săn tin startup. Chưa báo lớn nào đăng lại. Hai nhà đầu tư gọi em. Một đối tác thanh toán nhắn hỏi liệu Cổng Việt có chuẩn bị vòng gọi vốn cho mảng hàng không không. Chị Linh?”
Chị Linh kéo micro gần hơn.
“Bên chăm sóc khách hàng nhận bảy cuộc gọi. Chủ yếu là khách doanh nghiệp. Họ hỏi hệ thống giao hàng hiện tại có bị thay đổi không, hợp đồng quý sau có điều chỉnh phí vì mình ‘đầu tư máy bay’ không.” Chị dừng một chút, khóe miệng nhếch lên như muốn cười nhưng không thành. “Có một anh còn hỏi sau này đặt hàng trên Cổng Việt có được giao bằng drone không.”
Khoa phì một tiếng qua mũi.
“Ít ra họ còn lạc quan.”
Chị Linh liếc anh.
“Em thử nghe mười cuộc giống vậy rồi lạc quan tiếp.”
“Xin lỗi chị.” Khoa đặt cốc xuống bàn. “Em bực cái tiêu đề.”
Anh Tuệ lên tiếng qua micro, giọng thấp và khàn: “Bên sales đang chốt hai khách tỉnh. Họ đọc bài xong hỏi mình có bỏ mảng kho không. Tôi phải giải thích rằng thử nghiệm tuyến cargo không đồng nghĩa với lập hãng bay. Nhưng nếu tin lan nữa, đội sales sẽ mất cả ngày trả lời chuyện ngoài hợp đồng.”
Hoàng nhìn các ô hình trên màn hình.
Không ai hoảng. Đó là điểm tốt.
Nhưng bên dưới từng câu nói là một lớp căng cứng. Chị Linh sợ khách hàng dao động. Anh Tuệ sợ câu chuyện bán hàng bị kéo lệch. Khoa muốn đi tìm người nói hớ. Minh yên lặng từ đầu buổi, hai tay đan vào nhau, ngón cái cọ lên đốt tay bên kia.
Hoàng hỏi: “Khoa, em thấy gì?”
Khoa nhấp cà phê, mặt nhăn lại vì nóng.
“Bài này không có tài liệu nội bộ. Nó giống nghe được ở đâu đó rồi bơm lên. Cụm ‘doanh nghiệp cargo lâu năm ở phía Nam’ là cách người ngoài nói về Nam Hải. Người trong ngành sẽ gọi thẳng tên hoặc nói theo tuyến. Còn ‘cựu nhân sự an toàn hàng không’…” Anh gõ ngón tay lên bàn. “Cái này đáng ngại. Buổi MOU có mặt ít người.”
“Em nghi Nam Hải?” Phương Anh hỏi.
“Em nói khả năng.” Khoa nhún vai, nhưng mắt không cười. “Bên mình, người biết chuyện gồm phòng chiến lược, chị Linh, anh Tuệ, vài người vận hành kho biết có cuộc khảo sát tuyến. Bên Nam Hải thì khó kiểm soát hơn. Một câu ở quán cà phê cũng đủ cho blogger kiếm chuyện.”
Phương Anh nhìn sang Hoàng trên màn hình.
Hoàng không đáp ngay. Anh hỏi tiếp: “Minh?”
Minh ngẩng lên. Ánh sáng từ màn hình làm gương mặt cậu nhợt hơn thường ngày.
“Em có một việc cần nói.”
Cả phòng im xuống.
Minh nuốt khan. “Cuối tuần trước Raj gửi email cho em. Hỏi về bài toán tối ưu logistics nếu một nền tảng thương mại điện tử có thêm kênh vận chuyển đường hàng không. Em trả lời chung chung: nói rằng đường hàng không khác đường bộ ở ràng buộc an toàn, lịch bay, slot, bảo trì, nhiều thứ không thể tối ưu như giao xe máy. Em không nhắc Nam Hải. Không nhắc ông Vũ. Không nói Cổng Việt đang làm gì.”
Khoa quay hẳn người về phía camera.
“Raj hỏi đúng lúc thật.”
Minh nhìn lại anh. “Em biết.”
“Email đó từ đâu ra? Nó tự nhiên mơ thấy cargo à?”
“Khoa.” Phương Anh gọi tên anh, âm không cao, nhưng đủ khiến câu tiếp theo của Khoa kẹt lại.
Khoa giơ một tay. “Em chưa kết luận.”
“Câu đó nghe giống kết luận.”
Hoàng thấy vai Minh hạ xuống một chút, như cậu vừa chuẩn bị nhận một cú đập rồi phát hiện nó chưa đến.
Anh nói: “Minh, chuyển email đó cho Phương Anh sau cuộc họp. Giữ nguyên header.”
“Vâng.”
“Em có trả lời bằng tài khoản cá nhân hay công ty?”
“Cá nhân.”
“Kèm file gì không?”
“Không. Chỉ text.”
“Có nhắc tên Cổng Việt?”
Minh im một nhịp. “Có. Em nói ‘ở Cổng Việt bọn em từng thảo luận rằng logistics không chỉ là thuật toán’. Câu đó…” Cậu mím môi. “Em viết hơi thoải mái.”
Khoa thở ra, ghế kêu nhẹ.
Phương Anh ghi vào sổ. Nét bút của cô đi rất nhanh.
Hoàng hỏi: “Raj có biết em đang tham gia dự án cargo không?”
“Em chưa bao giờ nói em tham gia dự án đó. Nhưng anh ấy biết em làm phần tối ưu tuyến và hệ thống vận hành. Từ hồi…” Minh ngừng lại, đổi cách nói. “Từ những lần trao đổi trước.”
Những lần trao đổi trước.
Cụm đó mở ra một hành lang cũ trong trí nhớ Hoàng: một email từ nước ngoài, lời mời cộng tác kỹ thuật, sự hào hứng kín đáo của Minh khi được người giỏi công nhận, rồi quyết định ở lại Cổng Việt sau cuộc chiến Kinh Nam. Thread Minh–Raj chưa từng biến mất. Nó chỉ nằm ngoài lịch họp, ngoài bảng phân quyền, ngoài những file Phương Anh đánh số.
Một thứ ngoài sổ sách vẫn có thể tác động lên sổ sách.
“Được,” Hoàng nói. “Bây giờ tách hai việc. Một: xử lý bên ngoài. Hai: rà kênh thông tin.”
Anh Tuệ hỏi ngay: “Thông cáo?”
“Không gọi là thông cáo. Một dòng phản hồi thống nhất cho CS, sales, nhà đầu tư. Nội dung: Cổng Việt đang nghiên cứu các phương án nâng độ tin cậy logistics cùng đối tác chuyên môn; chưa có kế hoạch lập hãng hàng không, xin giấy phép khai thác bay, hay thay đổi dịch vụ hiện tại. Mọi thử nghiệm nếu có sẽ tuân thủ quy định và tiêu chuẩn an toàn.”
Phương Anh gõ liên tục. “Em soạn bản chính thức trong mười phút.”
“Thêm câu: chúng ta không bình luận về đối tác cụ thể khi chưa có công bố chung.”
“Có nên gọi Nam Hải trước khi gửi không?” chị Linh hỏi.
“Có,” Hoàng nói. “Nhưng không hỏi ‘bên chị làm lộ à’. Gọi cho bà Hạnh Nam bằng giọng đối tác: báo tin, gửi bản phản hồi, đề nghị hai bên không tự phát ngôn thêm. Phương Anh gọi. Em giữ ông Vũ trong vòng thông tin sau khi chốt câu chữ.”
Khoa gật chậm. “Còn blogger?”
“Lưu bằng chứng. Không đòi gỡ ngay.”
“Để nó treo vậy?”
“Nếu mình đòi gỡ, câu chuyện thành ‘Cổng Việt che giấu hãng bay’. Nếu bài lan sang báo lớn với chi tiết sai, lúc đó xử lý pháp lý.”
Khoa xoa mặt. “Em ghét mấy trò này.”
“Anh cũng vậy.” Hoàng nhìn anh qua màn hình. “Nhưng ghét không làm nó biến mất.”
Một khoảng lặng ngắn.
Chị Linh nói: “Em cần câu trả lời cho đội CS trước 10 giờ 15. Mỗi phút trễ là mỗi người tự diễn giải một kiểu.”
“Phương Anh gửi bản nháp vào group trong mười phút. Chị Linh chỉnh cho khách hàng dễ hiểu. Anh Tuệ chỉnh cho sales không hứa quá tay. Khoa kiểm tra phần kỹ thuật không tạo thêm hiểu lầm.”
Minh hỏi nhỏ: “Còn em?”
Hoàng nhìn cậu.
“Em gửi email Raj cho Phương Anh. Sau đó rà lại toàn bộ kênh trao đổi ngoài tổ chức trong ba tháng gần đây có nhắc tới logistics, cargo, hàng không, Nam Hải hoặc an toàn. Chỉ liệt kê metadata và đoạn liên quan, chưa cần giải thích.”
Mặt Minh căng lên.
“Anh muốn em tự rà?”
“Đúng.”
Khoa chen vào: “Có nên để em hoặc Phương Anh rà cùng không?”
“Chưa.” Hoàng đáp. “Minh tự lập danh sách trước. Nếu cần, Phương Anh kiểm tra sau.”
Phương Anh ngẩng lên từ cuốn sổ. Mắt cô gặp mắt Hoàng qua camera. Cô không phản đối, chỉ hỏi: “Deadline?”
“Chiều nay, trước sáu giờ.”
Minh gật đầu. “Em làm.”
Hoàng nghe tiếng trống báo hết giờ ra chơi vang xa phía sau lưng mình. Trong phòng tin học, vài bạn lớp khác bắt đầu đi vào, tiếng ghế kéo trên sàn gạch lẫn với tiếng quạt máy cũ.
Anh nói nhanh: “Kết luận cuộc họp. Một, không ai đoán thủ phạm trước mặt team rộng. Hai, mọi phản hồi dùng một văn bản. Ba, đóng băng phát ngôn tự phát về cargo cho tới khi có hướng dẫn mới. Bốn, rà kênh thông tin ngoài tổ chức, bắt đầu từ những chỗ chúng ta biết có tồn tại.”
Khoa nhìn xuống bàn, rồi gật.
Chị Linh nói: “Em nhận CS.”
Anh Tuệ: “Sales.”
Phương Anh: “Nhà đầu tư, Nam Hải, ông Vũ.”
Minh: “Email ngoài.”
Hoàng tắt chia sẻ màn hình. “Em quay lại lớp. Có việc gấp nhắn Phương Anh trước, Phương Anh lọc cho anh.”
“Hoàng,” Khoa gọi.
“Ừ?”
“Anh có muốn em hỏi mấy mối trong ngành xem blogger này lấy tin kiểu gì không?”
Hoàng nhìn khuôn mặt Khoa: sốt ruột, thực dụng, sẵn sàng đi vòng nếu đường thẳng bị chặn. Đó là lý do Khoa hữu dụng. Cũng là lý do anh cần được đặt rào.
“Hỏi được. Nhưng chỉ hỏi về cách hoạt động của blogger, không hỏi ‘ai leak’. Không thả tên Nam Hải. Không thả tên Raj.”
Khoa nhăn mặt. “Vậy khó có gì.”
“Khó vẫn làm.”
“Rõ.”
Cuộc họp kết thúc. Các ô hình lần lượt tắt, chỉ còn màn hình xám phản chiếu mặt Hoàng trên lớp kính.
Anh rút tai nghe. Một bạn đứng ở máy bên cạnh tò mò hỏi: “Công ty anh lại lên báo hả?”
“Blog thôi.”
“Nhưng nghe oách phết. Hãng hàng không công nghệ?”
Hoàng cầm sổ đứng dậy. “Tin đồn đọc cho vui. Đừng mua vé.”
Bạn kia cười, tưởng anh đùa.
Hoàng đi dọc hành lang về lớp. Ngoài sân, nắng đã gắt. Lá bàng rung nhẹ trên cao, bóng đổ thành từng mảng rời trên nền xi măng. Anh bước qua những mảng sáng tối ấy, trong đầu sắp lại bốn đường dây: khách hàng, đối tác, nhà đầu tư, kênh ngoài tổ chức.
Đường dây cuối cùng mờ nhất.
Mờ không có nghĩa là nhẹ.
Buổi trưa, Hoàng ăn cơm ở căn tin trường với khay inox đặt trước mặt. Cơm hơi khô, miếng trứng chiên nguội ở rìa, canh cải loãng có vài vệt dầu nổi lên. Anh vừa ăn vừa đọc bản phản hồi Phương Anh gửi.
Gần đây có một số thông tin không chính thức liên quan đến định hướng logistics của Cổng Việt. Chúng tôi xác nhận Cổng Việt đang nghiên cứu nhiều phương án nâng cao độ tin cậy của chuỗi giao nhận cùng các đối tác chuyên môn. Hiện công ty không có kế hoạch thành lập hãng hàng không, không xin giấy phép khai thác bay, và không thay đổi phạm vi dịch vụ hiện tại đã cam kết với khách hàng. Mọi hoạt động thử nghiệm, nếu được triển khai, sẽ đặt tuân thủ pháp luật và tiêu chuẩn an toàn lên hàng đầu.
Anh sửa một chữ “đặt” thành “coi”. Rồi lại xóa, trả về như cũ. Câu của Phương Anh khô, nhưng không thừa.
Tin nhắn từ chị Linh nhảy lên:
Đội CS đã nhận script. Khách hàng bớt hỏi sau khi mình nói rõ không đổi hợp đồng hiện tại.
Anh Tuệ:
Sales ổn. Có một khách đùa nếu mình mua máy bay thì xin logo trên thân. Tôi bảo chờ kiếp sau.
Khoa:
Blogger này hay lấy tin từ quán cà phê networking và group kín. Viết kiểu nửa đúng nửa đoán. Chưa thấy dấu ai bơm có chủ đích.
Phương Anh:
Đã nói chuyện với bà Hạnh Nam. Bà ấy khó chịu vì bị lôi tên ngầm nhưng hợp tác. Bên Nam Hải cũng sẽ giữ một câu trả lời. Ông Vũ chỉ nhắn: “Tin kiểu này giỏi nhất là làm người ta vội.”
Hoàng đọc câu của ông Vũ hai lần.
Tin kiểu này giỏi nhất là làm người ta vội.
Anh đặt điện thoại xuống, ăn nốt miếng trứng đã lạnh.
Đến cuối buổi học, bài blog được một trang tin nhỏ dẫn lại với tiêu đề bớt hung hăng hơn. Phương Anh không đề nghị phản ứng thêm. Khoa gửi một ảnh chụp màn hình bình luận trong group logistics, nơi vài người đang tranh cãi xem Cổng Việt có “đủ tuổi” làm hàng không hay không. Chị Linh báo lượng cuộc gọi giảm.
Mọi thứ bên ngoài tạm thời được đắp nắp.
Bên trong thì chưa.
Năm giờ bốn mươi, khi Hoàng vừa ra khỏi cổng trường, Minh gửi file.
Tên file: Danh sách trao đổi ngoài tổ chức — Minh — 3 tháng gần đây.xlsx
Hoàng không mở ngay. Anh lên xe buýt, đứng gần cửa sau vì hết ghế. Mùi mồ hôi, nước hoa rẻ tiền và bụi đường quấn vào nhau. Chiếc xe giật mạnh qua một ổ gà, vai anh va vào cột inox lạnh.
Anh mở file trên điện thoại.
Minh làm đúng yêu cầu. Các cột gọn: ngày, kênh, người nhận, chủ đề, từ khóa liên quan, đoạn trích, mức độ nhạy cảm tự đánh giá.
Có bảy dòng.
Năm dòng là trao đổi kỹ thuật bình thường với cộng đồng lập trình: tối ưu tuyến giao hàng, bài toán kho, độ trễ dữ liệu. Một dòng là email Raj hỏi về “air cargo as a constraint-heavy network problem”. Dòng cuối là tin nhắn riêng giữa Minh và Raj cách đây hơn một tháng, khi Raj gửi một bài viết về thị trường logistics Đông Nam Á và hỏi: Nếu Cổng Việt muốn đi xa hơn giao hàng nội địa, phần khó nhất sẽ nằm ở đâu?
Minh trả lời: Ở chỗ mọi người tưởng phần mềm có thể thắng quy định. Thật ra càng lên cao càng bị quy định kéo xuống đất. Bên em đang học điều đó theo cách khá đau đầu.
Không có tên Nam Hải. Không có ông Vũ. Không có MOU.
Nhưng có một mùi rất rõ của câu chuyện bên trong.
Xe buýt dừng ở ngã tư. Một người phụ nữ ôm túi hàng chen xuống. Hoàng né sang bên, tay vẫn giữ điện thoại. Nắng chiều chiếu qua kính xe, nóng rát trên mu bàn tay.
Anh kéo xuống phần Minh tự đánh giá.
Mức độ nhạy cảm: Trung bình cao. Lý do: không tiết lộ dữ kiện cụ thể, nhưng để lộ hướng suy nghĩ của Cổng Việt về mảng logistics có ràng buộc quy định. Em đáng lẽ không nên dùng “bên em”.
Hoàng đóng file.
Anh không thấy giận theo kiểu bốc lên. Cảm giác đến chậm hơn, nặng hơn: một viên đá đặt vào lòng bàn tay. Minh không bán tin. Raj có thể chẳng liên quan bài blog. Khoa cũng có lý khi nhìn sang Nam Hải. Mỗi giả thuyết đều có một đoạn đường riêng, và không đoạn nào đủ dài để kết tội ai.
Nhưng câu hỏi thật sự không nằm ở thủ phạm.
Nó nằm ở việc Cổng Việt đã lớn đến mức lời nói nửa câu của một kỹ sư trong email cá nhân cũng có thể trở thành nguyên liệu cho thị trường đoán mò.
Khi anh về đến văn phòng, Phương Anh vẫn ở đó.
Cô ngồi một mình trong phòng họp nhỏ, trước mặt là ba tờ giấy: bản phản hồi đã gửi, bản ghi cuộc gọi với Nam Hải, và một trang trắng có tiêu đề viết tay: Quy tắc kênh ngoài tổ chức. Chiếc bút đỏ đặt chéo trên trang cuối.
“Em chưa về?” Hoàng hỏi.
“Chờ anh.”
Anh đặt cặp xuống ghế.
Phương Anh đẩy trang giấy trắng về phía anh. “Em nghĩ ngày mai viết cái này thì muộn.”
Hoàng kéo ghế ngồi đối diện. “Em đọc file của Minh chưa?”
“Đọc rồi. Em bảo cậu ấy gửi cho em trước, vì anh đang trên đường.”
“Ý em?”
“Không có bằng chứng Minh làm lộ tin bài blog. Cũng không có bằng chứng Raj chuyển gì cho ai.”
“Nhưng?”
“Nhưng Minh đang dùng quan hệ chuyên môn cá nhân như một vùng xám. Cậu ấy không cố ý xấu. Chính vì vậy mới khó. Người cố ý xấu thì mình chặn. Người giỏi, được người giỏi khác kéo vào đối thoại, lại tin rằng mình đủ tỉnh để tự lọc — người đó dễ làm rò hướng nhất.”
Hoàng nhìn trang giấy trắng.
Ngoài cửa kính, khu làm việc đã vơi người. Một nhân viên kho đi ngang, tay cầm mũ bảo hiểm, cúi đầu chào rồi bước nhanh ra thang máy. Máy lạnh chạy đều, thổi một luồng hơi khô qua cổ áo.
“Em muốn quy định tất cả email cá nhân?” anh hỏi.
“Không làm nổi. Và làm vậy sẽ giết học hỏi.” Phương Anh xoay bút giữa các ngón tay. “Em muốn định nghĩa ba tầng. Tầng công khai: ai cũng nói được, lấy từ tài liệu đã duyệt. Tầng chuyên môn chung: được trao đổi, nhưng không gắn với ‘bên em đang làm’. Tầng nhạy cảm: dự án, đối tác, ràng buộc pháp lý, trạng thái đàm phán, tên người. Tầng này đi qua kênh công ty hoặc được phép trước.”
“Và Raj?”
“Raj chỉ là một trường hợp hiện ra rõ nhất. Nếu mình viết luật vì Raj, Minh sẽ phòng thủ. Nếu viết luật vì tổ chức, cậu ấy có chỗ bước xuống.”
Hoàng nhặt bút đỏ lên, nhưng chưa viết.
“Anh định nói chuyện riêng với Minh tối nay.”
“Em nghĩ nên.”
“Em sợ anh mềm?”
Phương Anh lắc đầu. “Em sợ anh vì muốn công bằng mà nói quá ít.”
Câu đó khiến Hoàng dừng tay.
Phương Anh nhìn thẳng vào anh. “Có những chuyện nếu anh chỉ viết thành quy trình rồi gửi email, người nhận sẽ tưởng anh không để bụng. Nhưng lần sau họ vẫn tự cân nhắc một mình. Minh cần nghe từ anh rằng đây là ranh giới thật. Không phải để phạt cậu ấy. Để cậu ấy khỏi phải đoán thay tổ chức.”
Hoàng tựa lưng vào ghế.
Trong đầu anh, Tấm gương phản chiếu hiện lên rất khẽ. Không phải cửa sổ nhiệm vụ chói sáng, không có cảnh báo đỏ. Chỉ là một đường nét quen thuộc, như mặt kính đặt ở góc tối.
Anh nhìn vào đó.
ĐỘ BỀN TỔ CHỨC vẫn ở Lv.4.
Bên dưới, một nhánh nhỏ trong cấu trúc hiện mờ: Ranh giới thông tin — chưa chuẩn hóa.
Hoàng để hình ảnh ấy tự tắt.
Không cần Hệ thống chỉ cho anh thủ phạm. Nó cũng không thể nói thay câu anh phải nói với Minh.
“Anh sẽ nhắn cậu ấy,” Hoàng nói.
Phương Anh gật đầu, thu lại hai tờ giấy đã dùng. “Em về trước. Bản quy tắc em để anh viết nháp. Sáng mai em biến nó thành văn bản có thể ký.”
“Em ăn gì chưa?”
“Ăn bánh mì lúc ba giờ.”
“Đó không tính là ăn tối.”
“Vậy anh ký duyệt phụ cấp bánh mì thành ăn tối đi.”
Hoàng nhìn cô. Căng thẳng trong phòng nứt ra một đường nhỏ.
“Không duyệt.”
“Keo.”
“Thực tế.”
Phương Anh xếp laptop vào túi. Ra đến cửa, cô quay lại. “Hoàng.”
“Ừ?”
“Đừng để cuộc nói chuyện thành phiên tòa. Minh sẽ nghe nếu anh cho cậu ấy biết anh vẫn muốn cậu ấy ở trong phòng.”
Cửa khép lại sau lưng cô.
Hoàng ngồi thêm một lúc.
Anh mở lại file của Minh trên laptop, đọc từng dòng chậm hơn lần đầu. Những câu trao đổi kỹ thuật sạch sẽ, nhiều chỗ còn cẩn trọng quá mức. Rồi đến hai dòng có Raj. Không câu nào đáng bị gạch đỏ như vi phạm rõ ràng. Chính vì thế chúng nguy hiểm theo một cách khác: chúng trông giống những câu một người tử tế sẽ viết khi tin rằng mình đang nói chuyện với một người tử tế khác.
Tổ chức không thể vận hành bằng việc cấm mọi người tin nhau.
Tổ chức cũng không thể sống bằng niềm tin không có mép.
Hoàng kéo trang giấy trắng về phía mình và viết ba dòng:
1. Được học hỏi bên ngoài. Không được mang trạng thái bên trong ra làm ví dụ.
2. Được giữ quan hệ chuyên môn cá nhân. Không được để quan hệ đó tạo nghĩa vụ im lặng với tổ chức.
3. Khi phân vân, báo trước. Báo trước không làm mất tự do; nó mua thêm người cùng chịu trách nhiệm.
Anh đọc lại. Câu thứ ba hơi dài. Anh gạch bớt hai chữ, rồi dừng. Đây chỉ là bản nháp.
Điện thoại nằm cạnh laptop. Màn hình đen phản chiếu ngón tay anh khi mở khung chat với Minh.
Lần nhắn gần nhất giữa hai người là tối thứ Sáu, Minh gửi một ảnh chụp lỗi hệ thống định tuyến, kèm câu: Con này lì hơn Kinh Nam. Hoàng trả lời: Vậy đừng cho nó thắng. Minh thả một biểu tượng mặt cười hiếm hoi.
Hôm nay, khung chat trống đi trong mắt anh.
Hoàng gõ:
Tối nay nói về Raj. Không phải trách. Là đặt luật.
Anh nhìn câu đó vài giây. Nó thẳng, có thể hơi nặng. Nhưng nếu làm mềm thêm, ý chính sẽ lẫn vào vải bọc.
Anh bấm gửi.
Dòng chữ Đã xem hiện lên gần như ngay lập tức.
Một phút trôi qua.
Rồi ba phút.
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn. Trên con đường dưới văn phòng, xe máy nối thành dòng, đèn đỏ kéo dài đến tận ngã tư. Ở đâu đó rất xa, một chiếc máy bay rời đường băng, âm thanh trầm đục lăn qua nền trời tối.
Mười phút sau, điện thoại vẫn chưa rung.
Hoàng đặt nó úp xuống bàn, kéo trang giấy về gần hơn và viết tiếp dòng thứ tư.
Luật tốt nhất là luật khiến người giỏi không phải cô độc khi đứng trước vùng xám.