Chương 29 — Mẹ hỏi về tiền học
Mẹ ngồi ở bàn ăn khi Hoàng bước vào nhà.
Không phải ngồi ăn. Ngồi làm gì đó với tờ giấy học trò và cây bút chì — thứ bút chì cùn mà mẹ hay dùng để tính chi tiêu trong tháng, loại bút mà cục gôm cuối đuôi đã mòn ngang thân từ tháng trước.
Hoàng cởi giày, để vào góc tủ giày sát cửa. Nhà vắng âm thanh ngoài tiếng TV ở phòng khách — ba đang xem tin tức buổi chiều, âm lượng vừa đủ nghe, loại âm lượng của người cắm tai mà không thật sự nghe. Mùi nhang từ bàn thờ ông ngoại lan qua mấy bước chân khoảng cách giữa cửa chính và góc bếp — ba nén nhang sắp tàn, khói trắng mảnh cuộn lên rồi tan.
Anh nhìn mẹ ngồi tính toán.
Không hẳn là lần đầu anh thấy cảnh này — mẹ hay làm vậy vào những ngày cuối tháng hay đầu tháng khi có khoản lớn phải lo. Nhưng lần này khác ở chỗ mẹ đang ngồi trên ghế ăn cơm mà bàn chưa dọn ra, trời còn chưa tắt hẳn. Thường thì mẹ tính toán sau khi ăn xong, khi ba đã về phòng khách và Hoàng đã vào phòng học. Bây giờ mà ngồi ở đây, nghĩa là mẹ đang tính thứ không chờ được đến tối.
Anh đặt cặp xuống, mở tủ lạnh lấy chai nước. Rót vào ly, đứng uống ngay ở bếp.
Góc mắt anh thấy tờ giấy học trò trên bàn. Mẹ viết bằng chữ nhỏ, chia làm hai cột — một cột là danh sách, một cột là số tiền. Con số ở cuối dòng cuối cùng có gạch chân.
Anh không cố nhìn rõ — chỉ nhận ra cấu trúc của nó. Đủ để hiểu đây là bản tính chi phí, không phải bản ghi nhớ mua sắm thông thường. Và đủ để nhận ra khuôn mặt mẹ đang làm gì: đầu hơi cúi, môi mím lại theo kiểu của người đang cộng số trong đầu dù tay đã viết sẵn. Cái nhíu nhẹ ở khóe mắt của người thấy tổng số không như muốn.
Hoàng đặt ly xuống.
“Học phí hả mẹ?”
Mẹ ngẩng lên. Không ngạc nhiên — anh vào nhà mẹ nghe tiếng nhưng chưa nhìn.
“Ừ.” Mẹ đặt bút chì xuống. “Ba có nói với con chưa?”
“Chưa.”
“Ba sửa xe tuần rồi tốn hết một triệu ba.” Mẹ nhìn xuống tờ giấy. “Học phí học kỳ tới hạn nộp tuần sau. Thiếu.”
Bà nói câu đó bình thường — không than thở, không kéo dài. Kiểu nói của người thông báo sự thật đã tính xong, bây giờ đang ngồi tìm giải pháp chứ không phải mới bắt đầu lo.
Hoàng đứng một lúc ở bếp.
Anh biết khoản tiền đó bao nhiêu — học phí trường cấp ba công lập năm đó, cộng thêm học phí lớp học thêm Toán mà ba mẹ vẫn muốn anh đi dù anh không cần. Thiếu một triệu có nghĩa là cần một triệu đúng, không phải gần đúng.
“Để con coi có cách nào không.”
“Cái gì vậy?”
“Con có để dành được chút tiền từ mấy bài làm thêm. Để con kiểm tra.”
Mẹ nhìn anh — cái nhìn của người mẹ không chắc nên hỏi thêm hay chờ.
Anh vào phòng trước khi mẹ kịp hỏi thêm.
Cái két nhỏ nằm trong ngăn dưới cùng của tủ sách, sau chồng tập cũ từ năm lớp bảy. Không phải két thật — chỉ là hộp thiếc đựng bánh có nắp bấm mà anh mang về từ mấy tháng trước, loại hộp màu xanh dương với hình bản đồ thế giới in nổi trên nắp.
Bên trong có một xấp tiền. Phần lớn là tiền doanh thu tháng trước mà anh Tuấn chuyển qua sau khi trừ 10% — VietPath đứng tên thu tiền người dùng, cuối tháng thanh lý phần còn lại về. Anh giữ trong hộp thiếc này thay vì ngân hàng vì anh chưa đủ tuổi mở tài khoản riêng, và gửi tiết kiệm nhờ tên mẹ thì mẹ sẽ hỏi.
Hoàng mở nắp hộp, đếm.
Anh đếm ra một triệu rưỡi — một triệu hai tờ năm trăm ngàn, năm trăm ngàn còn lại bằng hai tờ nhỏ hơn. Nhìn xấp tiền trong tay một lúc.
Cần một triệu. Anh có một triệu rưỡi trong tay.
Câu hỏi không phải là đưa bao nhiêu. Câu hỏi là: mẹ sẽ hỏi gì sau khi nhận tiền?
Anh nghĩ nhanh — không phải kiểu nghĩ kỹ lưỡng, là kiểu anh đã nghĩ qua cái này từ lúc ở bếp rồi, chỉ cần xác nhận lại. Nếu đưa đúng một triệu thì mẹ biết số chính xác và sẽ hỏi anh tính ra thế nào mà đúng vậy. Nếu đưa nhiều hơn — thêm vài trăm — thì mẹ nhận ra có khoản dư và sẽ để lại mà không hỏi thêm vì chủ tiệm tạp hoá hay chủ tiệm làm thêm trả thêm tiền “cho đủ chẵn” là chuyện bình thường. Mẹ hiểu logic đó từ hàng chục năm mua bán trong hẻm.
Anh đếm giữ lại một triệu rưỡi trong tay, bỏ phần còn lại vào hộp, đóng nắp lại, cất vào ngăn tủ.
Ra bàn ăn.
Mẹ vẫn ngồi đó, nhưng tờ giấy học trò đã được gấp lại và đặt qua một bên. Bà đang nhìn ra cửa sổ nhỏ ở cuối nhà — cửa sổ nhìn ra bức tường xi măng của hẻm cụt, không có gì để nhìn nhưng người ta vẫn nhìn.
Ba ở phòng khách, TV đang chuyển sang bản tin thời tiết — giọng phát thanh viên quen thuộc, cao hơn bình thường khi đọc về áp thấp nhiệt đới ở Biển Đông.
Hoàng đặt xấp tiền xuống bàn trước mặt mẹ.
“Con có để dành từ mấy bài làm thêm. Một triệu rưỡi, mẹ lấy đủ học phí đi.”
Mẹ nhìn xuống tiền.
Nhìn lên anh.
Không nói gì trong vài giây — không phải im lặng của người đang suy nghĩ nên nói gì, mà là im lặng của người đang quan sát xem mình nên đọc tình huống theo hướng nào.
Rồi mẹ cầm xấp tiền lên, bắt đầu đếm. Ngón tay lật từng tờ — tờ năm trăm, tờ hai trăm, tờ một trăm. Đếm theo kiểu của người quen đếm tiền mặt nhiều năm, không cần đặt ra bàn mà vẫn ra số.
“Một triệu rưỡi thật.”
“Dạ.”
Mẹ nhìn anh lần nữa — cái nhìn dài hơn lần trước, nhưng không phải cái nhìn tra hỏi. Hơi khó mô tả: vừa như cân nhắc, vừa như đang đọc thứ gì đó không có chữ.
Bà đặt tiền xuống bàn, xếp ngay ngắn theo chiều dọc.
Từ phòng khách, tiếng ba ho một tiếng — tiếng ho khô quen thuộc, không kéo dài. TV vẫn chạy. Ba không nhìn vào bếp.
Nhưng anh biết ba đang nghe.
Không phải vì ba để tai vào chuyện một cách cố tình — chỉ là trong căn nhà hẻm hai mươi mét vuông này, không gian không đủ rộng để âm thanh không lọt qua. Ba ngồi ở salon nghe TV nhưng cái cách ba không nói gì, không hỏi vào, là kiểu im lặng chủ động: biết có chuyện đang xảy ra và chọn không can thiệp vào lúc này.
“Con làm thêm cái gì vậy?” Mẹ hỏi — giọng bình thường, không kéo dài, không phán xét.
“Viết phần mềm. Người ta thuê viết, họ trả tiền.”
Mẹ gật nhẹ — không phải gật kiểu hiểu ngay, mà gật kiểu được rồi, tao nghe.
“Ai thuê?”
“Mấy anh làm startup công ty nhỏ. Họ cần người viết code, con biết làm thì con làm.”
Bà nhìn anh một lúc nữa. Không hỏi thêm về cái công ty là công ty gì, anh startup có phải kiểu lừa đảo không, tiền đó có hợp pháp không. Những câu đó là những câu mẹ hay hỏi — mẹ quen cẩn thận, quen nghi ngờ theo kiểu của người sống đủ lâu trong hẻm để biết không phải thứ gì nhìn tốt cũng tốt.
Nhưng lần này mẹ không hỏi.
Bà cầm xấp tiền, đứng dậy.
“Mẹ để dành lại hai trăm ngàn lẻ cho con. Tiền học phí mẹ lo được rồi.”
Hoàng gật đầu.
Mẹ đi vào phòng. Tiếng tủ gỗ kéo ra, tiếng đặt thứ gì đó vào trong, tiếng đóng lại. Rồi tiếng chân mẹ ra bếp — bà bắt đầu nấu cơm tối, tiếng nước chảy, tiếng nắp xoong chạm mặt bếp.
Không khí bình thường trở lại theo cách mà không có thứ gì thay đổi rõ ràng, nhưng thứ gì đó đã qua.
Bữa cơm tối không có gì đặc biệt.
Mẹ nấu canh bí đao với tôm khô — loại canh hay nấu vào những ngày không kịp mua cá, bí đao mua từ chợ sáng còn tươi, tôm khô ngâm sẵn trong lọ thuỷ tinh trên kệ bếp. Ba múc cơm, cắm đũa vào tô canh trước khi mẹ nhắc. Tiếng TV phòng khách vọng vào — bây giờ là chương trình cải lương, giọng nữ cao ngân dài.
Ba kể chuyện hôm nay chạy Grab gặp ùn tắc kẹt ở ngã tư Đinh Tiên Hoàng gần cả tiếng.
“Mưa nữa là khỏi chạy, kẹt từ trong kẹt ra ngoài luôn. Cái thành phố này mưa xuống là như đổ nước vô hộp không lỗ.”
Mẹ gắp rau muống cho anh không hỏi.
Hoàng ăn, nghe ba kể, thỉnh thoảng gật đầu. Không nghĩ đến gì cụ thể — hoặc đúng hơn là đang nghĩ đến nhiều thứ mà không thứ nào đủ mạnh để chiếm trọn đầu óc. Câu hỏi của anh Tuấn vẫn còn đó. Roadmap sản phẩm vẫn chưa soạn xong. Cuối tuần còn ba ngày.
Ba hỏi anh học Toán giữa kỳ tới bao giờ.
“Tháng sau.”
“Học được không?”
“Được.”
Ba gật, không hỏi thêm. Đó là thứ ba hay làm — hỏi một câu, nghe câu trả lời, gật, rồi thôi. Không khai thác thêm, không đặt câu hỏi tiếp theo để xem câu trả lời vừa rồi có thật không. Có lẽ vì ba tin. Có lẽ vì ba biết hỏi thêm cũng không ra thêm câu trả lời.
Bữa cơm kết thúc lúc gần tám giờ.
Ba mang tô vào bếp, quay lại phòng khách. Mẹ rửa bát — tiếng nước chảy, tiếng đũa chạm nhau trong chậu nhựa. Hoàng ngồi thêm một chút rồi vào phòng học.
Anh học được khoảng hơn một tiếng — Văn học và Lịch sử, hai môn có bài kiểm tra tuần sau. Không khó, chỉ cần đọc và nhớ theo cấu trúc, thứ anh làm được gần như tự động.
Lúc gần mười giờ, anh mở laptop ra soạn tiếp roadmap. Mảnh thông tin 002 về SaaS SME đang chờ, anh ghi chú từ tối qua còn để nguyên chưa triển khai.
Gõ được vài dòng thì nghe tiếng chân nhẹ ở hành lang.
Gõ cửa. Hai tiếng — tiếng gõ của mẹ, mẹ hay gõ nhẹ hơn ba.
“Vô đi mẹ.”
Cửa hé ra. Mẹ đứng ở ngưỡng cửa, không vào hẳn — đứng kiểu của người ghé qua chứ không phải vào để nói chuyện dài.
Ánh đèn hành lang chiếu vào mặt mẹ từ bên hông — bà trông mệt, loại mệt của người đi ca chiều về, không phải mệt bất thường. Tóc mẹ buộc gọn ra sau, có vài sợi trắng ở thái dương mà Hoàng hay thấy dưới đèn huỳnh quang nhưng ít khi để ý.
“Con làm thêm viết phần mềm đó — người ta có trả tiền đàng hoàng không?”
“Dạ có. Chuyển khoản đàng hoàng.”
Không hẳn là nói dối — tiền qua VietPath là tiền thật, chuyển khoản thật. Chỉ là anh không nói thêm VietPath là ai, sản phẩm là gì.
Mẹ gật. Đứng thêm một lúc ở cửa.
“Cẩn thận nghen con. Đừng để ảnh hưởng học.”
“Dạ.”
Mẹ nhìn anh thêm một giây — không biết nhìn cái gì, hoặc có lẽ không cần nhìn cái gì cụ thể, chỉ nhìn theo kiểu người mẹ xác nhận thứ gì đó trước khi đóng cửa.
Rồi bà đóng cửa lại.
Tiếng chân mẹ ra phòng ngủ, tiếng cửa phòng ngủ khép lại. Hành lang tối trở lại.
Hoàng ngồi nhìn màn hình laptop một lúc.
Cursor nhấp nháy ở dòng tiếp theo của roadmap, chờ anh gõ tiếp. Anh không gõ.
Anh nghĩ lại câu hỏi của mẹ.
Con làm thêm viết phần mềm đó — người ta có trả tiền đàng hoàng không?
Không phải của ai, không phải công ty nào, không phải có phải lừa đảo không. Hỏi thẳng về tiền — có đàng hoàng không, có hợp lý không. Đó là câu hỏi của người đã quyết định tin, chỉ cần xác nhận một điều cuối cùng trước khi để yên.
Lần trước — lần anh đưa tiền mấy tháng trước, lần đầu có tiền từ scraper — mẹ hỏi cái này con tự làm hả? Câu đó còn là câu xác nhận nguồn gốc. Bây giờ mẹ không hỏi nguồn gốc nữa. Bà hỏi quy trình — có đàng hoàng không, có hợp pháp không.
Anh không chắc mẹ tự mình nhận ra sự khác biệt đó hay không. Có thể mẹ chỉ hỏi câu đầu tiên nảy ra trong đầu. Nhưng câu đó là câu khác với mọi lần trước.
Hệ thống hiển thị mờ ở góc tầm nhìn, chỉ số thường — Tín nhiệm, Thực chiến, Nguồn lực. Không có thông báo gì. Không có điểm nào cộng thêm cho khoảnh khắc vừa rồi, không có nhiệm vụ nào được cập nhật.
Anh nhìn vào giao diện Hệ thống — nhìn theo kiểu không tìm kiếm thứ gì cụ thể.
Không có ô nào để điền mẹ tin con vào.
Không có thanh tiến độ nào đo thứ đó.
Anh tắt màn hình Hệ thống, quay lại laptop.
Cursor vẫn nhấp nháy. Anh gõ tiếp dòng roadmap, từng chữ theo thứ tự.
Bên ngoài hành lang, nhà đã tắt đèn. Chỉ còn ánh đèn bàn của anh lọt ra qua khe cửa, vệt sáng mỏng trên sàn xi măng hành lang.
Tiếng ba ho một tiếng trong phòng ngủ — tiếng ho khô quen thuộc, ngắn rồi thôi.
Hoàng gõ thêm ba dòng, rồi dừng lại.
Anh nhìn những gì vừa viết — phân tích tốc độ tăng trưởng SME SaaS khu vực Đông Nam Á dựa trên mảnh thông tin 002, chiếu về Việt Nam theo hệ số tăng trưởng GDP. Số liệu đúng. Logic chặt.
Nhưng anh không đọc lại từ đầu.
Thay vào đó anh nhìn ra cửa sổ phòng — cửa sổ nhìn ra bức tường xi măng hẻm bên hông, giờ này tối hoàn toàn, không có gì để nhìn. Tiếng xe máy đi qua hẻm chính ngoài xa, âm thanh loãng theo khoảng cách.
Mẹ đặt tiền trở lại, xếp ngay ngắn, đứng dậy không nói gì thêm.
Đó là câu trả lời của mẹ cho thứ anh vừa làm — không phải câu cảm ơn, không phải câu đặt câu hỏi tiếp theo. Chỉ là bà nhận, bà cất, bà nấu cơm. Bình thường hóa theo cách của người chấp nhận thứ gì đó vào trong cuộc sống mà không làm ồn ào.
Đó là thứ khó hơn lời cảm ơn.
Anh cúi xuống gõ tiếp. Roadmap còn hai phần chưa viết xong — phần mở rộng về thanh toán và phần onboarding cho tiệm nhỏ ở tỉnh. Cuối tuần gặp anh Tuấn, anh cần có cái gì đó cụ thể trong tay hơn là chỉ câu trả lời cho câu hỏi của anh Tuấn.
Đèn bàn sáng. Ngoài trời khuya dần.
Phía sau cánh cửa đóng, ba mẹ đang ngủ — hai người đó có cuộc sống riêng không cần anh làm tâm điểm, có những lo lắng riêng anh không biết hết, và có cái cách tin tưởng riêng không cần giải thích đầy đủ.
Hoàng gõ xong dòng cuối của phần thanh toán, đặt bút chú thích lên tờ giấy nháp cạnh laptop.
Mẹ tin.
Hai chữ. Không thêm gì.
Anh nhìn hai chữ đó. Không phải phân tích, không phải tổng kết — chỉ là anh ghi lại trước khi quên, theo kiểu anh hay ghi những thứ không có ô trong Hệ thống nhưng cần nhớ.
Gập tờ giấy nháp lại, nhét vào ngăn bút trên bàn.
Tắt đèn bàn lúc mười một giờ bảy phút.
Phòng tối. Giao diện Hệ thống mờ sáng quen thuộc ở góc tầm nhìn — Tín nhiệm, Thực chiến, Nguồn lực. Founder Lv. Nhiệm vụ BƯỚC RA màu vàng nhạt.
Anh nhìn nó trong bóng tối.
Bên ngoài — hẻm Bình Thạnh, đêm cuối tuần còn ba ngày. Anh Tuấn đang chờ câu trả lời. NỢ SỔ đang chạy ở 550 người dùng. Roadmap quý tới còn một phần dang dở.
Tất cả những thứ đó vẫn đang chờ.
Nhưng đêm nay, trong danh sách những thứ đang chờ, anh biết rõ mình sẽ sắp xếp thứ tự nào trước.
Anh nhắm mắt.