Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 31 / 209

Chương 31 — Khoa hỏi về tương lai

Thư viện trường vắng vào buổi trưa thứ tư.

Giờ ra chơi chính thức đã qua, tiết học tiếp theo bắt đầu trong mười lăm phút — khoảng thời gian lửng lơ mà không ai thật sự cần. Hoàng ngồi ở góc trong, gần kệ từ điển cũ không ai đụng, màn hình mở bảng theo dõi NỢ SỔ. Không nhiều việc để làm: chỉ nhìn số liệu, ghi chú vài dòng về lỗi hiển thị trên Android 4.0 mà một khách phản hồi sáng nay.

Anh đang gõ thì nghe tiếng ghế kéo.

Khoa ngồi xuống cạnh anh — không mang laptop, không có cặp sách, tay không. Chỉ mặc áo thun xanh nhạt và ngồi xuống như thể đây là chỗ anh vẫn hay ngồi, dù không phải vậy.

Hoàng liếc qua một lần rồi nhìn lại màn hình.

Khoa không nói gì. Ngồi im, nhìn ra cái cửa sổ nhỏ nhìn ra sân trong — chỗ đó không có gì đặc biệt, chỉ có hàng cây nhãn trụi lá và cái bảng thông báo bị bong góc. Khoa ngồi nhìn như người chưa quyết định xem sẽ bắt đầu từ đâu.

Hoàng tiếp tục gõ. Anh đã biết từ giây đầu khi Khoa kéo ghế: đây không phải kiểu đến để làm việc.

Hai phút trôi qua trong tiếng bút chì ai đó gõ xuống bàn ở dãy kế bên.


“Mày định làm NỢ SỔ đến đâu?” Khoa hỏi.

Không phải câu hỏi mở đầu câu chuyện — là câu hỏi đã được suy nghĩ từ trước khi đến đây. Giọng Khoa bình thường, không có thanh điệu gì đặc biệt, chỉ hỏi.

Hoàng dừng gõ.

Anh nhìn màn hình một chút rồi nhắm laptop lại. Không hẳn vì muốn nhắm — mà vì câu hỏi đó không phải loại câu hỏi trả lời được trong khi đang nhìn vào bảng số liệu.

“Sao mày hỏi vậy?”

“Không sao. Tao chỉ hỏi.” Khoa vẫn nhìn ra cửa sổ. “Mình đang ở hơn 550 người rồi. Sau đó thì sao?”

Hoàng để tay lên mặt laptop đã nhắm. Đây là câu hỏi dàn ý không nêu, nhưng anh có câu trả lời — đã có từ lâu, chỉ chưa bao giờ nói ra với Khoa.

“Từ 550 lên 2000,” anh nói. “Phủ đủ mạnh Sài Gòn rồi sang thị trường nhỏ tỉnh — Bình Dương, Đồng Nai trước, vì tiếp giáp. Sau đó mở rộng tính năng: không chỉ công nợ mà cả quản lý hàng tồn kho cơ bản. Mức giá không đổi trong giai đoạn đó — giữ 150 ngàn để không mất người dùng cũ trong khi thêm người mới. Đến cuối năm nếu giữ được tỉ lệ churn dưới mười lăm phần trăm thì có thể bắt đầu nói chuyện với quỹ đầu tư nhỏ.”

Khoa quay mặt ra cửa sổ. Ngón cái anh miết nhẹ lên mép bàn, vẽ một đường dài không có hình dạng.

Hoàng dừng lại. Anh vừa nói gì? Anh vừa kể roadmap sáu đến mười hai tháng bằng giọng của người đã ngồi tính toán cả tuần — không phải giọng của đứa học sinh lớp chín đang ngồi trong thư viện vào buổi trưa thứ tư.

Khoa không hỏi anh vừa đọc cái này ở đâu. Chỉ nhìn ra cửa sổ.

“Mày có cái này trong đầu từ bao lâu rồi?” Khoa hỏi sau một lúc.

“Một thời gian.”

“Mày không kể tao.”

Không phải lời trách. Chỉ là xác nhận một sự thật. Khoa nói theo kiểu nhận ra điều đã biết hơn là phát hiện điều mới.

“Tao kể hôm nay,” Hoàng nói.

“Vì tao hỏi.”

Lần này Hoàng không trả lời.


Phòng thư viện buổi trưa có mùi sách cũ và mùi bụi từ hệ thống quạt không được lau lâu ngày. Hai người ngồi kế nhau nhưng không nhìn nhau — một người nhìn màn hình laptop nhắm, một người nhìn ra ô cửa sổ hướng sân trong.

“Mày biết thị trường sẽ đi về đâu kiểu gì?” Khoa hỏi. Câu hỏi ra tự nhiên, không nhấn mạnh — nhưng Hoàng nghe được trọng lượng trong đó.

Đây là câu hỏi anh chưa từng được hỏi thẳng. Không phải vì người ta không tò mò, mà vì người ta thường không hỏi về nguồn gốc khi kết quả trông có vẻ đúng. Khoa khác — anh không hỏi vì muốn xác nhận kết quả, anh hỏi vì muốn biết từ đâu.

Hoàng nghĩ một nhịp.

“Tao đọc nhiều,” anh nói. “Không phải sách giáo khoa — báo cáo thị trường, số liệu người dùng di động, xu hướng thanh toán. Nhìn thấy pattern rồi tính xem bước tiếp theo sẽ rơi vào đâu. Không phải đoán ra — tao tính ra.”

Câu đó không phải dối hoàn toàn. Anh có đọc. Anh có phân tích. Chỉ là nguồn chính xác hơn — trí nhớ từ 2026 về xu hướng giai đoạn này — là thứ anh không thể nói.

Khoa gật đầu chậm. Không nói “oke” hay gì cả, chỉ gật. Kiểu gật của người nghe xong, đặt vào đúng ngăn trong đầu, không cần giải thích thêm. Anh không ép thêm câu hỏi về nguồn, không yêu cầu dẫn chứng.

Hoàng nhận ra điều đó. Khoa chấp nhận câu trả lời không đủ — không phải vì tin hoàn toàn, mà vì hiểu đó là câu trả lời Hoàng có thể đưa ra. Hai cái đó khác nhau. Và Khoa đủ khôn để biết sự khác biệt đó.


Một học sinh đi vào thư viện, lấy một quyển sách ở kệ giữa, ra ngoài. Không nhìn sang hai người.

Tiếng quạt trần quay đều. Nắng ở cửa sổ đã ngả sang chiều, vẽ một hình chữ nhật vàng nhạt lên nền gạch.

“Mày tính có tính chỗ nào cho tao không?”

Câu hỏi của Khoa ra đúng vào lúc Hoàng vừa định mở laptop lại.

Không to, không mang sắc thái buộc tội — chỉ như tiếp tục mạch câu chuyện. Nhưng trọng lượng của nó khác hẳn mọi thứ đã nói trước đó.

Hoàng không mở laptop nữa.

“Hay tao cũng chỉ là một bước trong kế hoạch của mày?”

Khoa vẫn nhìn ra cửa sổ. Không quay sang nhìn Hoàng khi hỏi câu đó — hỏi như người đã chuẩn bị sẵn không cần nhìn mặt người trả lời để đọc phản ứng.

Hoàng ngồi yên.

Anh không phải đang tính toán. Không phải đang tìm câu trả lời hợp lý nhất. Bàn tay anh để yên trên mặt laptop đã nhắm, không cử động — vì câu hỏi đó chạm vào thứ gì đó mà anh chưa bao giờ nhìn thẳng vào.

Kế hoạch.

Anh có kế hoạch. Anh luôn có kế hoạch — từ buổi đầu tiên gặp Khoa ở thư viện cho đến từng bước anh vạch ra về tăng trưởng người dùng. Trong kế hoạch đó, Khoa có mặt ở nhiều chỗ: người bán hàng, người đứng trước hội chợ, người gặp khách hàng trực tiếp, người đại diện khi Hoàng không thể ra mặt. Những vị trí đó quan trọng. Không có Khoa, NỢ SỔ không đến 500 người dùng trong 90 ngày.

Nhưng đó đều là vị trí trong kế hoạch của Hoàng.

Anh chưa bao giờ hỏi Khoa có muốn ở đó không. Không phải vì không quan tâm — anh tin Khoa muốn làm những việc đó. Khoa có năng lực thật, có sự nhiệt tình thật. Nhưng Hoàng chưa bao giờ đặt câu hỏi: Khoa muốn gì ngoài những việc đó? Khoa đang tiến về đâu? Vị trí “người bán hàng cho sản phẩm của Hoàng” có phải là chỗ Khoa muốn ở không, hay đơn giản là chỗ rỗng nhất trong kế hoạch vừa khớp với kỹ năng anh có?

Khoảng cách đó hiện ra trong phòng thư viện buổi trưa như thứ gì đó đã ở đó từ lâu mà đến giờ mới có đủ ánh sáng để nhìn thấy.


“Mày không phải bước trong kế hoạch,” Hoàng nói.

Khoa không trả lời ngay.

“Nhưng mày cũng không biết tao muốn gì,” Khoa nói. Giọng vẫn bình thường — không phải giọng buộc tội, không phải giọng đòi giải thích. Chỉ là nói thật.

Hoàng không phản bác câu đó.

Vì câu đó đúng.

Anh không biết Khoa muốn gì. Anh biết Khoa giỏi bán hàng. Anh biết Khoa có khiếu nói chuyện với người lạ, biết cách tạo tin tưởng, biết khi nào thì ép và khi nào thì thả. Anh biết những điều đó theo cách của người quan sát tỉ mỉ — nhưng biết về năng lực khác với biết về mong muốn.

Năng lực ai cũng nhìn thấy được. Mong muốn thì phải hỏi.

Anh chưa hỏi.

Không phải vì không nghĩ đến. Mà vì trong mọi lần gặp, mọi cuộc nói chuyện, anh luôn đến với kế hoạch trong đầu — một kế hoạch đã có sẵn chỗ cho Khoa, đã tính trước Khoa sẽ làm gì, đã biết Khoa cần làm gì. Khi đã có kế hoạch như vậy, câu hỏi “mày muốn gì” không tự nhiên hình thành. Nó không cần thiết cho kế hoạch nên nó không được hỏi.

Điều đó không ổn.

Hoàng nhận ra điều đó theo cách mà người ta nhận ra thứ gì đó đã ở đó từ lâu mà không thấy — không phải một cú sốc lớn, chỉ là cái gật nhẹ bên trong khi mọi thứ đột nhiên khớp vào đúng hình.


Khoa xoay người, ngồi nhìn thẳng vào Hoàng lần đầu tiên từ đầu cuộc nói chuyện.

“Tao không tức hay gì đâu,” Khoa nói. “Tao chỉ muốn biết.”

“Biết cái gì?”

“Mày coi tao là gì trong cái này.”

Câu hỏi đơn giản đến mức không có cách né. Không phải câu hỏi về cổ phần hay vai trò chính thức — là câu hỏi về cách Hoàng nghĩ về Khoa.

Hoàng nhìn lại bạn.

Khoa ngồi đó, áo thun xanh nhạt, tóc cắt ngắn hơn mọi khi một chút, tay để trên bàn. Mặt không căng thẳng — chỉ đang chờ. Mười lăm tuổi, bố làm kế toán, hay mặc áo thun game, khiếu bán hàng mà không ai dạy. Thằng bạn cũ đột nhiên bị kéo vào thứ gì đó lớn hơn anh nghĩ lúc đầu, và đứng một mình tám tiếng ở hội chợ để kéo về 147 đăng ký mà không hỏi tại sao cần đến con số đó.

Khoa đang hỏi thật.

Hoàng muốn đưa ra câu trả lời đúng. Không phải câu trả lời hợp lý nhất về mặt quan hệ, không phải câu trả lời giữ Khoa ở lại — mà câu trả lời đúng thật sự.

Anh không có câu trả lời đó.

Không phải vì anh không biết Khoa quan trọng. Anh biết — theo cách biết giá trị thực sự của một người cho công việc. Nhưng đó không phải câu Khoa đang hỏi. Khoa đang hỏi theo cách khác, từ chỗ khác, và Hoàng nhận ra anh chưa đặt mình vào chỗ đó bao giờ.

“Tao không biết trả lời đúng câu đó,” anh nói cuối cùng.

Khoa nhìn anh.

“Ít nhất mày nói thật.”


Tiếng chuông báo hiệu tiết học rung lên — tiếng chuông điện cũ, âm to và ngắn, vang một lần rồi tắt. Phòng thư viện bên ngoài có tiếng chân học sinh bắt đầu di chuyển dọc hành lang.

Khoa đứng dậy.

“Tao hỏi thêm một câu,” anh nói, nhưng không hỏi ngay — đứng một chút như người đang chọn xem có nên hỏi không.

Rồi: “Mày có cô đơn không?”

Hoàng ngồi yên.

Câu hỏi đó không nằm trong bất kỳ kịch bản nào anh chuẩn bị. Không phải về công việc. Không phải về kế hoạch. Không phải câu hỏi mà Hệ thống có ô để điền vào.

Khoa không đợi câu trả lời. Anh kéo ghế đẩy vào bàn, nhặt cái gì đó trong túi quần lên xem — không phải điện thoại, chỉ là chìa khoá — rồi cất vào.

“Thôi tao vô lớp.” Anh bước ra phía cửa, qua kệ từ điển, qua dãy bàn dài. Không quay đầu lại.

Hoàng nhìn theo cho đến khi Khoa đi khuất ra cửa thư viện.


Phòng trở lại hoàn toàn yên tĩnh.

Nắng ở cửa sổ đã dịch đi, hình chữ nhật vàng nhạt trên nền gạch bây giờ ngắn hơn và nghiêng hơn. Chiếc quạt trần quay đều không đổi nhịp. Từ xa vọng lại tiếng giáo viên bắt đầu điểm danh trong phòng học nào đó dọc hành lang.

Hoàng không đứng dậy ngay.

Anh ngồi nhìn vào mặt bàn — mặt gỗ cũ có nhiều vết xước và một vòng tròn bị ai đó khắc bằng đầu bút. Laptop vẫn nhắm. Không có gì cần làm trong vài phút này.

Mày có cô đơn không?

Câu hỏi đó ở lại trong phòng vắng không phải vì nó cần câu trả lời, mà vì nó chạm vào điều anh chưa bao giờ đặt tên.

Anh có Hệ thống. Anh có nhiệm vụ, tiến độ, các ô chờ điền đáp án. Khi hoàn thành một nhiệm vụ, có thanh tiến độ đầy lên và phần thưởng mở ra — rõ ràng, có thể đo được, không mơ hồ. Trong môi trường đó, câu hỏi “mày có cô đơn không” không có chỗ để hỏi. Không phải vì Hệ thống loại trừ nó — mà vì nó không xuất hiện trong giao diện, không ảnh hưởng đến thanh nào, không kích hoạt nhiệm vụ nào.

Những thứ không ảnh hưởng đến thanh thường không được anh chú ý.

Anh biết điều đó. Anh đã biết từ lúc Hệ thống lần đầu tiên cảnh báo “bất bình đẳng thông tin trong nhóm đang tăng” — anh đọc cảnh báo đó và tắt màn hình vì không có nhiệm vụ cụ thể nào đi kèm. Không có ô để điền câu trả lời thì anh không giải quyết.

Hệ thống không có trường nào để nhập câu trả lời cho câu hỏi của Khoa.

Anh nhìn ra cái cửa sổ mà Khoa vừa ngồi nhìn suốt buổi — cây nhãn trụi lá ngoài sân, cái bảng thông báo bị bong góc. Không có gì đặc biệt ở đó. Nhưng Khoa đã nhìn vào đó trong khi nói chuyện, như người không muốn nhìn thẳng vì nhìn thẳng thì khó nói thật hơn.

Hoàng hiểu kiểu đó. Anh cũng hay nhìn đi chỗ khác khi nói thứ gì đó khó nói.


Anh mở laptop ra.

Dashboard NỢ SỔ hiện lên — 551 người dùng hoạt động trong ba mươi ngày gần nhất, 38 người dùng mới tuần này, doanh thu tháng tăng bảy phần trăm so với tháng trước. Những con số ổn định. Không có gì cần xử lý gấp.

Anh nhìn vào con số 551 trong vài giây.

Khoa đã đóng góp vào đó. Hơn hai phần ba con số đó đến từ những cuộc đi bộ của Khoa qua các hẻm, những lần ngồi uống cà phê với chủ tiệm, buổi tám tiếng đứng một mình ở hội chợ. Không phải vì Khoa biết Hoàng cần 500 người dùng trong 90 ngày và có rủi ro mất điểm Hệ thống nếu thất bại. Khoa không biết gì về điều đó. Khoa làm vì Khoa quyết định làm.

Đó là điều Hoàng chưa thật sự nghĩ đến.

Anh thường nghĩ về Khoa theo cách nghĩ về tài nguyên — không phải theo nghĩa xấu, chỉ là theo ngôn ngữ anh quen dùng: một nguồn lực với những đặc điểm nhất định, phù hợp cho những công việc nhất định, có thể tối ưu hoá để tăng kết quả. Đó là cách anh nghĩ về mọi thứ, kể cả bản thân.

Nhưng Khoa không phải tài nguyên.

Khoa là người đang đứng trước câu hỏi mà anh không nghĩ đến — “mày coi tao là gì trong cái này” — và câu hỏi đó không có ở đâu trong bất kỳ kế hoạch nào Hoàng từng vạch ra.

Anh nhắm laptop lại lần nữa.

Đứng dậy, thu xếp cặp, bước ra cửa thư viện. Hành lang lúc này đã vắng — tiết học đã bắt đầu, các cửa phòng đóng lại, tiếng giáo viên giảng bài vọng ra mờ nhạt từ sau cánh cửa.

Hoàng đi một mình dọc hành lang về phía phòng học của mình.

Câu hỏi của Khoa không theo anh đi theo kiểu cần giải đáp ngay. Nó đi theo theo kiểu khác — theo kiểu của thứ gì đó anh biết mình sẽ phải quay lại, chưa biết bao giờ, chưa biết bằng cách nào.

Nhưng nó ở đó rồi. Không thể giả vờ không nghe thấy.