Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 43 / 209

Chương 43 — Người từ Mekong

Chín giờ bốn mươi hai, Hoàng đứng dưới mái hiên quán cà phê trên đường Lê Văn Sỹ, tay ôm bìa hồ sơ mỏng trong cặp.

Trời cuối buổi sáng đã nóng lên. Mặt đường hắt ánh nắng trắng, xe máy chen nhau qua đoạn giao, tiếng còi bóp ngắn, tiếng thắng rít rồi tan vào tiếng máy xay cà phê từ bên trong quán. Một cô nhân viên vừa lau bàn vừa liếc đồng hồ treo tường. Trên kệ, mấy hũ đường vàng, ống hút nhựa và khăn giấy được xếp thành hàng gọn gàng quá mức cần thiết.

Anh Tuấn đến trước Hoàng năm phút.

Anh mặc sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn đến khuỷu, balo da cũ đặt dưới chân ghế. Trước mặt anh là ly bạc xỉu đá đã vơi một phần ba. Thấy Hoàng bước vào, anh chỉ tay về phía bàn trong góc, nơi lưng quay vào tường, nhìn được cả cửa ra vào lẫn quầy pha chế.

“Ngồi đây,” anh nói. “Ít ồn hơn.”

Hoàng kéo ghế. Lưng ghế gỗ cọ xuống nền gạch tạo một tiếng khô. Anh đặt cặp lên ghế bên cạnh, lấy bìa hồ sơ ra rồi để ngang trước mặt. Bốn trang giấy nằm bên trong, kẹp bằng kẹp đen. Không slide dài. Không logo màu. Không bản kế hoạch ba năm phồng lên vì những con số đẹp.

Anh Tuấn nhìn bìa hồ sơ.

“Ngủ được không?”

“Được chút.”

“Chút là bao nhiêu?”

“Đủ để không nói nhầm churn với retention.”

Anh Tuấn nhếch miệng, nhưng mắt vẫn quan sát Hoàng như người kiểm tra vết nứt trên một cây cầu trước khi cho xe chạy qua.

“Khánh không thích nghe pitch kiểu hô khẩu hiệu,” anh nói. “Hỏi gì trả lời đó. Nếu chưa biết, nói chưa biết. Nếu đang làm, nói đang làm. Đừng hứa thay cho tương lai.”

“Em biết.”

“Và đừng cố tỏ ra già hơn tuổi.”

Hoàng ngẩng lên.

Anh Tuấn cầm ly, đá va vào thành thủy tinh một tiếng nhỏ.

“Người ta đã biết mày trẻ. Cái đó không giấu được. Nhưng trẻ không phải vấn đề chính. Vấn đề là trẻ mà cứ sợ người ta thấy mình trẻ.”

Hoàng không trả lời ngay. Anh nhìn ra cửa kính. Một chiếc xe máy giao hàng dừng lại trước quán, người chạy xe tháo nón bảo hiểm, lau mồ hôi trên trán rồi bước vào lấy hóa đơn.

Đêm qua, trang sổ cuối cùng vẫn nằm trong cặp anh.

Không dựa vào Hệ thống trong cuộc gặp.

Anh đã đọc lại câu đó một lần trước khi rời nhà. Sau đó đóng sổ, bỏ vào ngăn phụ. Không mở Hệ thống khi đánh răng. Không kiểm nhiệm vụ trước lúc mang giày. Không nhìn con số 1/3 lần nào nữa.

Dữ liệu hôm nay nằm trên giấy.

Người hôm nay ngồi trước mặt anh.

Nếu anh không trả lời được bằng những thứ đó, Hệ thống có hiện cũng vô ích.

Chín giờ năm mươi chín, cửa quán mở.

Người bước vào mặc áo polo xám đậm, quần tây đen, giày da không bóng quá. Khoảng ba mươi lăm tuổi. Tóc cắt ngắn, kính gọng mảnh, trên tay cầm một cuốn notebook bìa cứng và điện thoại úp màn hình. Anh ta nhìn quanh quán đúng một vòng, dừng ở bàn trong góc, rồi đi thẳng tới.

Không vội. Không chậm.

Anh Tuấn đứng lên trước.

“Khánh.”

“Tuấn.” Người kia bắt tay anh Tuấn, lực vừa đủ. “Lâu rồi.”

“Đây là Hoàng.” Anh Tuấn nghiêng người sang. “Technical lead của NỢ SỔ. Và nói đúng hơn, người đồng sáng lập trên thực tế.”

Khánh quay sang Hoàng.

Ánh mắt anh ta dừng trên mặt Hoàng chưa đến một giây lâu hơn xã giao. Không nhướng mày. Không cười kiểu người lớn gặp học sinh giỏi. Không hỏi lớp mấy. Không hỏi ba mẹ có biết không.

Anh ta chìa tay.

“Khánh.”

“Hoàng.”

Bàn tay Khánh khô, ấm, lực nắm bình thường. Hoàng bắt lại, buông ra đúng nhịp.

Khánh ngồi xuống, đặt notebook lên bàn, mở sẵn trang trắng. Khi nhân viên đến, anh gọi cà phê đen đá không đường. Không nhìn menu.

“Anh Tuấn nói các bạn không có deck dài,” Khánh nói, mở nắp bút.

Hoàng đặt bìa hồ sơ lên giữa bàn.

“Có bốn trang số liệu. Nếu anh cần chi tiết hơn, em mở dashboard.”

“Bốn trang là tốt.” Khánh kéo bìa hồ sơ về phía mình, không mở ngay. “Trước khi nhìn số, tôi muốn nghe bạn nói trong ba phút. NỢ SỔ giải quyết vấn đề gì, cho ai, và vì sao người ta trả tiền?”

Câu hỏi đầu tiên không khó. Nhưng cách hỏi làm nó khó hơn những câu hỏi đóng. Hoàng không thể chỉ đọc số người dùng.

Anh đặt hai tay lên bàn, ngón cái chạm nhẹ vào nhau.

“NỢ SỔ là web app quản lý ghi nợ và tồn kho đơn giản cho tiệm nhỏ. Khách hàng đầu tiên của tụi em là tạp hóa, quán ăn, cửa hàng vải, xưởng nhỏ có giao dịch lặp lại với khách quen. Vấn đề không phải họ không biết ghi nợ. Họ ghi bằng sổ rất giỏi. Vấn đề là sổ giấy làm họ mất thời gian cộng lại mỗi tối, dễ cãi số với khách, và khi người trong nhà thay ca thì không ai biết khoản nào đã thu, khoản nào chưa.”

Khánh ghi một dòng.

Hoàng nói tiếp, nhịp chậm hơn lúc luyện ở nhà.

“Người ta trả tiền vì NỢ SỔ không bắt họ đổi toàn bộ cách bán hàng. Chỉ thay quyển sổ thành một chỗ dễ tìm, tự cộng, có lịch sử. Một trăm năm mươi ngàn một tháng thấp hơn chi phí một lần cãi nợ lớn, hoặc một buổi tối cộng sổ sai.”

“Bạn có đang bán tồn kho không, hay bán quản lý nợ?”

“Hiện tại là quản lý nợ. Tồn kho là tính năng hỗ trợ. Nếu tụi em pitch tồn kho từ đầu, chủ tiệm thấy nặng. Nếu bắt đầu từ nợ, họ thấy đau ngay.”

Khánh gật rất nhẹ, không phải đồng ý, chỉ đánh dấu đã nghe.

Cà phê được mang ra. Ly của Khánh đặt xuống không dùng đường, không khuấy. Anh ta mở bìa hồ sơ, nhìn trang đầu tiên.

“Người dùng hoạt động bảy ngày: sáu trăm mười hai. Trả tiền: sáu mươi mốt. Doanh thu sau phần VietPath: ba phẩy bốn tám triệu.” Khánh ngẩng lên. “Gross là bao nhiêu?”

“Khoảng ba phẩy tám bảy triệu trước phần VietPath giữ hộ.”

“Vì sao VietPath giữ hộ?”

Anh Tuấn không chen vào. Hoàng thấy anh ngồi bên cạnh, vai thả lỏng, mắt nhìn ly bạc xỉu, để câu trả lời cho mình.

“Vì hiện tại tụi em chưa có pháp nhân riêng đủ để thu tiền trực tiếp. VietPath là đối tác pháp lý tạm thời, nhận thanh toán và hỗ trợ một phần vận hành. Đổi lại giữ mười phần trăm doanh thu trong giai đoạn đầu. Tụi em đang chuẩn bị tách thực thể riêng cho NỢ SỔ.”

Khánh ghi tiếp.

“‘Tụi em’ gồm những ai?”

“Em phụ trách sản phẩm, kỹ thuật và roadmap. Khoa phụ trách bán hàng và chăm sóc khách hàng trực tiếp. Anh Tuấn hỗ trợ pháp lý, quan hệ và một phần vận hành qua VietPath.”

“Có văn bản nội bộ chưa?”

“Có bản ghi nhận vai trò. Chưa phải cấu trúc pháp lý cuối cùng.”

“Vì sao chưa?”

Câu hỏi thứ ba, hoặc thứ tư, tùy cách đếm. Hoàng đã chuẩn bị. Nhưng khi câu đó được nói bằng giọng trung tính, nó vẫn có trọng lượng riêng.

“Tuổi và pháp lý,” Hoàng nói. “Em chưa đủ tuổi để đứng một số vai trò chính thức. Tụi em đang đi theo lộ trình: trước mắt ghi nhận bằng văn bản nội bộ, sau đó chuyển dần sang cấu trúc phù hợp khi có người đại diện và pháp nhân riêng.”

Lần đầu Khánh nhìn Hoàng lâu hơn hai giây.

Không phải nhìn một đứa trẻ.

Nhìn một rủi ro.

“Bạn bao nhiêu tuổi?”

“Mười lăm.”

Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, giống người đã biết câu hỏi này sẽ đến và đang xem Hoàng xử lý ra sao.

Khánh không đổi nét mặt. Bút vẫn nằm trên tay.

“Được. Vậy tôi sẽ hỏi theo vai trò bạn đang giữ, không hỏi theo tuổi.” Anh lật sang trang cohort. “Retention bảy ngày và ba mươi ngày tính thế nào?”

Hoàng kéo trang thứ hai xoay thẳng lại.

“Bảy ngày tính tài khoản có ít nhất một lần ghi giao dịch mới hoặc xem lại danh sách nợ trong bảy ngày sau đăng ký. Ba mươi ngày tính tài khoản quay lại trong tuần thứ tư. Nếu chỉ đăng nhập rồi thoát thì không tính active.”

“Vì sao loại đăng nhập?”

“Vì nhiều chủ tiệm mở nhầm hoặc Khoa mở giúp khi demo. Tính đăng nhập sẽ làm đẹp số nhưng không nói họ có dùng không.”

Khánh viết chậm hơn.

“Churn tám phẩy hai phần trăm với tài khoản trả tiền. Mẫu còn nhỏ. Lý do rời đi là gì?”

“Ba nhóm. Một: tiệm dùng thử nhưng không có đủ giao dịch nợ để thấy giá trị, nhóm này đáng ra không nên bán ngay. Hai: người dùng lớn tuổi thấy nhập liệu mất công hơn nhờ con cháu ghi sổ, nhóm này cần onboarding khác. Ba: lỗi kỹ thuật hoặc mất mạng làm họ quay về sổ giấy. Nhóm thứ ba là nhóm tụi em ưu tiên sửa vì đó là lỗi của sản phẩm.”

“Có gọi hỏi người rời đi không?”

“Khoa gọi một phần. Chưa có quy trình chuẩn.”

“Bao nhiêu phần?”

“Khoảng ba mươi tài khoản trong hai tháng gần nhất. Ghi chú còn rời rạc.”

Khánh gạch một dấu nhỏ bên lề.

“ARPU hiện tại?”

“Một trăm năm mươi ngàn một tháng trên gói cơ bản. Thực tế thấp hơn nếu tính chiết khấu hai tháng đầu và tài khoản VietPath miễn phí cho vài khách dùng thử dài hơn. Nếu tính tiền thu thật chia cho tài khoản trả tiền tháng này, khoảng sáu mươi ba ngàn trong tháng gần nhất.”

Anh Tuấn liếc Hoàng. Ánh mắt rất nhanh, nhưng Hoàng bắt được: ổn.

Nói con số xấu trước người có tiền luôn khó hơn nói con số đẹp. Nhưng nếu giấu, Khánh sẽ đào ra trong ba câu kế tiếp.

Khánh nhấp một ngụm cà phê. Mặt anh không nhăn dù ly không đường.

“Nguồn tăng trưởng chính?”

“Khoa đi trực tiếp và giới thiệu truyền miệng qua chủ tiệm. Ban đầu là Bình Thạnh, Gò Vấp, Phú Nhuận. Gần đây có cụm Bình Dương phát sinh từ người dùng tự giới thiệu.”

“Chi phí có được một khách hàng?”

“Nếu tính tiền mặt, rất thấp vì tụi em gần như chưa chạy quảng cáo. Nếu tính thời gian của Khoa, cao. Đây là điểm nghẽn thật.”

“Bạn định giảm điểm nghẽn đó bằng gì?”

“Ba việc. Một: chuẩn hóa onboarding để chủ tiệm tự nhập được trong mười phút đầu, không cần Khoa ngồi cạnh một tiếng. Hai: tạo referral có mã giới thiệu cho người dùng cũ, nhưng phải đơn giản, không làm họ thấy đang bán hàng thay tụi em. Ba: chọn phân khúc có hành vi nợ lặp lại cao, không bán tràn cho mọi tiệm nhỏ.”

“Vì sao chưa làm?”

“Thiếu thời gian kỹ thuật và thiếu người support. Em đang ôm code, roadmap, bug, dữ liệu. Khoa ôm sales và chăm sóc. Nếu làm sai thứ tự, tụi em tăng đăng ký nhưng support vỡ.”

Đầu bút Khánh dừng lại.

Đây là câu thứ mấy?

Hoàng không đếm nữa. Anh cảm thấy cuộc gặp đang đi vào vùng mà đêm qua anh đã viết: nói thật điểm nghẽn.

Khánh tựa lưng. Ghế mây của quán kêu nhẹ.

“Nếu Minh Khoa nghỉ hai tuần thì chuyện gì xảy ra?”

Câu hỏi đến gần như nguyên văn dòng anh để trống tối qua.

Hoàng nghe tiếng máy xay cà phê ở quầy sau lưng. Một bàn bên cạnh có hai người đàn ông đang bàn chuyện giao hàng, giọng đè thấp nhưng thỉnh thoảng vẫn bật lên vài chữ “đơn”, “kho”, “chiết khấu”. Ngoài đường, nắng tràn qua cửa kính, bụi nhỏ bay trong vùng sáng.

“Đăng ký mới giảm mạnh,” Hoàng nói. “Có thể còn hai mươi đến ba mươi phần trăm mức hiện tại, chủ yếu từ giới thiệu tự nhiên. Support vẫn chạy nhưng chậm vì em không xử lý hết được cuộc gọi người dùng. Một số khách mới sẽ rơi.”

“Vậy hiện tại tăng trưởng của bạn là sản phẩm kéo hay Khoa đẩy?”

“Cả hai, nhưng nghiêng về Khoa đẩy ở acquisition. Retention tốt hơn nhờ sản phẩm giải quyết đúng việc nhỏ. Nếu sản phẩm không có giá trị, Khoa kéo vào cũng rớt hết sau tuần đầu. Nhưng nếu không có Khoa, tốc độ vào phễu giảm rõ.”

Khánh nhìn anh.

“Bạn có vẻ không ngại nói điểm yếu.”

“Giấu không làm nó biến mất.”

“Nhà đầu tư cũng hay nói câu đó. Rồi vẫn giấu.”

Hoàng không cười theo. Khánh cũng không cần anh cười.

Anh Tuấn lúc này mới lên tiếng lần đầu sau phần giới thiệu.

“Điểm tốt là tụi nó biết chỗ đau. Điểm chưa tốt là biết rồi nhưng người chưa đủ để sửa nhanh.”

Khánh quay sang anh Tuấn.

“VietPath có định đưa người vào không?”

“Không theo kiểu nuốt sản phẩm,” anh Tuấn nói. “Tôi hỗ trợ pháp nhân, luật sư, một phần vận hành. Nếu NỢ SỔ tách ra, vai trò của tôi cũng cần viết lại rõ. Tôi không muốn mập mờ.”

“Cổ phần?”

“Chưa chốt cấu trúc cuối.”

Khánh ghi hai chữ, Hoàng không đọc được. Có thể là “cap table”, có thể là “messy”.

Cảm giác bị soi không giống bị thầy cô hỏi bài. Thầy cô tìm câu trả lời đúng trong sách. Khánh tìm chỗ câu trả lời đổ vỡ khi đặt cạnh thực tế. Anh ta không nâng giọng, không dồn ép, không tạo cảm giác phỏng vấn căng thẳng. Chính vì vậy mỗi câu hỏi càng khó né.

“Bạn muốn gọi vốn để làm gì?” Khánh hỏi.

“Không phải để tồn tại ba tháng tới,” Hoàng nói. “NỢ SỔ có thể sống chậm bằng doanh thu hiện tại và bán thêm. Nếu nhận vốn, ưu tiên của em là hạ phụ thuộc vào con người: một người support vận hành, một người kỹ thuật phụ phần hạ tầng và bug, chuẩn hóa onboarding, và thử nghiệm tăng trưởng ở tỉnh thứ hai ngoài TP.HCM.”

“Tỉnh nào?”

“Chưa chọn cố định. Có tín hiệu yếu ở Đồng Nai, Long An và một cụm liên quan Bình Dương. Em muốn chọn theo nơi có người dùng tự kéo thêm người khác, không phải nơi tụi em thích trên bản đồ.”

Khánh gật lần thứ hai. Vẫn không phải đồng ý.

“Vì sao thị trường này đủ lớn cho quỹ?”

Câu hỏi này Hoàng biết sẽ đến. Anh không đọc bài diễn văn đã chuẩn bị. Anh chỉ kéo trang bản đồ lại, đặt ngón tay lên vùng TP.HCM dày chấm.

“Vì số lượng hộ kinh doanh nhỏ rất lớn, nhưng em không muốn nói TAM quá rộng để làm đẹp. Cửa vào của tụi em là nhóm có ghi nợ lặp lại và có người trong nhà đủ dùng điện thoại hoặc máy tính. Nếu chỉ tính nhóm đó ở vài thành phố lớn và tỉnh công nghiệp, thị trường ban đầu đủ để xây công ty nhỏ có doanh thu tốt. Có thành quỹ đầu tư được hay không phụ thuộc vào việc tụi em có mở rộng từ ghi nợ sang vận hành tiệm nhỏ hay không. Em không muốn bán câu chuyện đó trước khi chứng minh retention ở lõi.”

“Bạn không pitch giấc mơ lớn?”

“Có. Nhưng em muốn giấc mơ lớn đứng trên hành vi nhỏ đúng.”

Lần này Khánh nhìn Hoàng lâu hơn. Anh ta đặt bút xuống, đan tay trước notebook.

“Câu đó bạn nghĩ trước hay vừa nói?”

“Vừa nói.”

“Giữ lại. Nhưng lần sau chứng minh bằng dữ liệu.”

Hoàng ghi câu đó vào đầu, không viết ra.

Cuộc hỏi đáp kéo dài thêm gần hai mươi phút. Khánh hỏi về bảo mật dữ liệu, sao lưu, chuyện chủ tiệm mất điện thoại, cách xử lý khi khách cãi số, khả năng tích hợp SMS, rủi ro một đối thủ lớn copy tính năng, và vì sao giao diện hiện tại xấu.

Câu cuối làm anh Tuấn ho một tiếng để giấu cười.

Hoàng đáp thẳng:

“Vì em ưu tiên tốc độ và độ rõ hơn thẩm mỹ. Nhưng đến giai đoạn tự onboarding, xấu sẽ thành chi phí. Cần sửa.”

Khánh viết: “UX = cost.”

Hoàng thấy dòng đó và nhớ Phương Anh từng vẽ sơ đồ dòng tiền của quán trà sữa trên giấy học trò. Có những người cùng nhìn một thứ và thấy dòng tiền ở nơi người khác chỉ thấy màn hình.

Đến khi ly cà phê của Khánh chỉ còn đá tan dưới đáy, anh ta lật notebook sang trang mới.

“Tôi hỏi câu cuối.”

Anh Tuấn đặt ly xuống.

Hoàng cảm giác nhịp quán chậm lại, dù tiếng ồn xung quanh không đổi.

Khánh nhìn thẳng vào anh.

“Khi team scale lên, ai có quyền ra quyết định sản phẩm cuối cùng?”

Không phải ai code.

Không phải ai nghĩ ra.

Không phải ai đứng tên.

Quyết định sản phẩm cuối cùng.

Câu này không nằm nguyên văn trong danh sách, nhưng bóng của nó đã có từ đêm qua. Hoàng nghe lại tiếng bút của mình trên giấy: Nếu bị hỏi ai quyết: tôi. Nhưng mục tiêu là xây cấu trúc để câu trả lời đó không còn đúng mãi.

Anh có thể trả lời dài. Có thể nói về hội đồng sản phẩm tương lai, quy trình, data, user research, vai trò Khoa, vai trò anh Tuấn. Có thể dựng lên một cấu trúc chưa tồn tại để làm câu trả lời nghe trưởng thành hơn.

Khánh sẽ biết.

Anh Tuấn cũng sẽ biết.

Hoàng đặt tay lên bìa hồ sơ.

“Tôi.”

Một chữ rơi xuống bàn giữa ba người.

Khánh không ghi ngay.

Anh ta nhìn Hoàng, ánh mắt không nghi ngờ, cũng không ấn tượng. Chỉ cân.

“Vì sao?”

“Vì hiện tại toàn bộ hiểu biết sản phẩm, dữ liệu sử dụng, quyết định kỹ thuật và ưu tiên roadmap vẫn tập trung ở tôi. Khoa hiểu khách hàng trực tiếp hơn tôi ở nhiều điểm, nhưng người chốt biến phản hồi thành sản phẩm là tôi. Anh Tuấn hỗ trợ cấu trúc, nhưng không quyết roadmap. Nếu hỏi sự thật hiện tại, câu trả lời là tôi.”

“Và nếu bạn bị bệnh một tháng?”

“Team gặp vấn đề lớn.”

“Lớn cỡ nào?”

“Bug nghiêm trọng có thể chậm sửa. Roadmap đứng. Một phần support kỹ thuật tắc. Sales vẫn chạy được một thời gian nhờ Khoa, nhưng sản phẩm sẽ không tiến.”

“Vậy bạn đang là tài sản hay rủi ro lớn nhất của công ty?”

Anh Tuấn ngẩng lên. Đây là câu hỏi sắc nhất từ đầu buổi.

Hoàng cảm thấy cổ áo hơi dính vào gáy vì mồ hôi. Máy lạnh quán thổi ngang, nhưng hơi nóng ngoài đường vẫn lọt vào mỗi lần cửa mở. Anh không nhìn Hệ thống. Không có gì để nhìn.

“Cả hai,” anh nói. “Ở giai đoạn này, nếu không có tôi, NỢ SỔ không ra đời. Nếu tiếp tục chỉ có tôi, NỢ SỔ không lớn được.”

Khánh cầm bút lên, lần này ghi rất ngắn.

“Đó là câu trả lời tốt,” anh nói. “Nhưng chưa phải cấu trúc tốt.”

Hoàng nghe câu đó đi qua người mình chậm hơn các câu trước.

Khánh đóng notebook lại, nhưng không đứng dậy ngay.

“Tôi tin bạn tin mình có thể quyết đúng. Tôi cũng tin hiện tại có thể đúng là bạn nên quyết. Nhưng nếu tôi nhìn một công ty, tôi cần thấy cấu trúc đủ để team không phụ thuộc vào một người. Nhất là khi người đó chưa thể đứng đầy đủ trên giấy tờ pháp lý.”

Anh Tuấn không phản bác. Hoàng cũng không.

Vì đó là sự thật.

Khánh kéo bìa hồ sơ về phía Hoàng.

“Các bạn còn quá sớm để nói chuyện deal nghiêm túc với Mekong.” Anh dừng nửa nhịp. “Nhưng không quá sớm để chúng tôi theo dõi.”

Anh rút ví, lấy một tấm danh thiếp đặt lên bàn, đẩy về phía Hoàng bằng hai ngón tay.

Trên danh thiếp là tên Khánh, chức danh investment manager, email, số điện thoại. Logo Mekong nằm góc trái, nhỏ và sạch.

“Có thêm một tỉnh nữa ngoài TP.HCM với người dùng trả tiền phát sinh tự nhiên, nhắn tôi. Không cần số lớn. Tôi muốn thấy lặp lại được. Và lần sau, mang theo không chỉ số liệu người dùng. Mang theo sơ đồ team sáu tháng tới.”

Hoàng nhìn tấm danh thiếp.

Một tỉnh nữa.

Không phải từ chối.

Không phải đồng ý.

Một điều kiện cụ thể, đặt lên bàn bằng giấy cứng mỏng hơn cả bìa hồ sơ của anh.

“Em hiểu,” Hoàng nói.

Khánh đứng dậy. Anh bắt tay anh Tuấn trước, rồi bắt tay Hoàng.

“Bạn nói số liệu tốt hơn nhiều founder tôi gặp,” Khánh nói. “Đừng để việc đó làm bạn quên phần còn lại.”

Anh rời quán đúng mười một giờ hai mươi ba.

Cửa kính mở ra, tiếng đường Lê Văn Sỹ ùa vào một nhịp rồi khép lại sau lưng anh.

Bàn trong góc còn lại hai ly nước, bìa hồ sơ, và tấm danh thiếp nằm giữa vùng sáng.

Anh Tuấn thở ra, dựa lưng vào ghế.

“Ổn.”

Hoàng cầm danh thiếp lên. Giấy dày, mép cắt sắc. Anh lật mặt sau. Trống.

“Ổn là mức nào?”

“Là họ không bỏ qua mình.” Anh Tuấn uống nốt phần bạc xỉu đã nhạt. “Với quỹ, nhiều khi vậy là tốt hơn một lời khen.”

Hoàng cho danh thiếp vào ngăn riêng trong sổ, không để lẫn với giấy số liệu.

Anh Tuấn nhìn thao tác đó.

“Mày biết cầm cái gì không?”

“Một bài tập.”

“Ừ. Và một cửa.”

Hoàng thu bìa hồ sơ, bỏ vào cặp. Khi đứng lên, anh mới nhận ra vai mình mỏi. Suốt hơn một tiếng, anh gần như không đổi tư thế.

Ra khỏi quán, nắng đập vào mặt. Đường Lê Văn Sỹ đông hơn lúc đến. Xe máy tràn qua vạch kẻ, người bán vé số đi sát lề, một bà cô chở thùng xốp buộc sau yên xe rẽ ngang khiến cả dòng xe khựng lại. Mùi xăng, mùi cà phê rang, mùi bánh mì thịt từ xe đẩy gần đó trộn vào nhau.

Anh Tuấn mở khóa xe.

“Lên đi. Anh chở về đoạn Phan Xích Long, mày bắt xe buýt cũng được.”

Hoàng đội nón bảo hiểm. Dây quai hơi lỏng, anh kéo lại một nấc.

Chiếc xe hòa vào dòng đường. Gió nóng táp vào mặt, làm mắt anh cay. Trong cặp, bìa hồ sơ chạm vào sổ bìa đen mỗi lần xe qua ổ gà.

Một tỉnh nữa.

Người dùng trả tiền phát sinh tự nhiên.

Sơ đồ team sáu tháng tới.

Cấu trúc đủ để không phụ thuộc vào một người.

Những câu đó xếp chồng lên dòng điều kiện phụ đêm qua. Hệ thống đã dùng chữ lạnh. Khánh dùng chữ người đầu tư. Cả hai cùng chỉ vào một chỗ.

Ở ngã tư, đèn đỏ. Anh Tuấn chống chân, xe rung nhẹ dưới hai người.

“Họ quan tâm thật,” anh nói, mắt nhìn về phía đèn tín hiệu.

Hoàng nhìn qua bên phải. Một tiệm tạp hóa nhỏ mở cửa sát mặt đường, trong quầy có cuốn sổ dày đặt cạnh máy tính tiền cũ. Người phụ nữ đứng bán vừa nghe điện thoại vừa lấy kẹo cho đứa trẻ trước quầy.

“Anh để ý câu hỏi thứ chín không?” Hoàng hỏi.

Anh Tuấn không đáp ngay. Đèn đỏ còn hai mươi mốt giây. Xe phía sau nẹt pô một tiếng ngắn rồi tắt.

“Anh để ý.”

“Em trả lời vậy có sai không?”

“Không.”

Đèn chuyển xanh. Xe chạy lên, qua khỏi giao lộ. Gió kéo câu kế tiếp của anh Tuấn lùi lại vài giây.

“Mày trả lời đúng,” anh nói. “Nhưng chưa đủ.”

Hoàng không hỏi thêm.

Chiếc xe tiếp tục chạy giữa dòng Sài Gòn buổi trưa. Nắng loang trên nắp capo ô tô, trên kính cửa tiệm, trên những bảng hiệu đã bạc màu. Trong cặp, tấm danh thiếp của Khánh nằm yên giữa hai trang sổ.

Câu “đúng nhưng chưa đủ” không nặng như một thất bại.

Nó giống một dòng trống cần điền.

Và lần này, Hoàng biết dòng trống đó không nằm trong Hệ thống.