Chương 75 — Phụ lục B
Singapore mười một giờ đêm.
Phòng của Phương Anh trên đường Bencoolen chỉ rộng hơn căn phòng ký túc xá một chút. Cửa sổ không mở được, kính dán chặt vào khung nhôm, bên ngoài là một mảng đèn trắng của phố và bóng cây mưa nhiệt đới bị gió đẩy nghiêng. Máy lạnh thổi đều từ trần xuống, làm mép giấy trên bàn trà rung nhẹ.
Cô ngồi xếp bằng trên chiếc ghế bành bọc nỉ xám, laptop đặt trên đùi. Mái tóc buộc vội bằng dây thun đen, vài sợi rơi xuống trước trán. Trên bàn trà là bản in mô hình tài chính của NỢ SỔ, hai cây bút bi, một lon Coca-Cola chưa uống hết và chiếc áo khoác mỏng vắt ngang tay ghế.
Email từ Sarah đến lúc 21:07.
Term Sheet Draft v2 - Project Ledger.
Phần thân thư ngắn gọn: cảm ơn vì buổi trao đổi, gửi bản thảo chi tiết hơn để hai bên tiếp tục làm việc vào ngày mai, mong nhận phản hồi sơ bộ trước 10 giờ sáng.
Phương Anh đọc thư xong không trả lời. Cô tải file về, đổi tên thành Meridian_TS_v2_đọc_kỹ, rồi mở một bảng so sánh song song với bản v1.
Bản mới dài mười hai trang. Bản cũ tám trang.
Bốn trang tăng thêm không bao giờ vô hại.
Cô bắt đầu từ đầu. Định giá không đổi. Số tiền đầu tư không đổi. Phần liquidation preference vẫn là 2x participating — xấu, nhưng đã nằm trong danh sách đàm phán của anh Tuấn từ buổi chiều. Quyền phủ quyết tuyển CTO vẫn còn, chỉ được viết mềm hơn bằng cụm “consultation right” ở một đoạn, nhưng đoạn định nghĩa phía sau lại kéo nó về “prior written consent”. Phương Anh đánh dấu vàng.
Trang năm, cô đánh dấu xanh phần ngân sách R&D được mở thêm nếu công ty đạt mốc doanh thu. Tốt.
Trang sáu, cô gạch chân điều khoản báo cáo hàng tháng. Chấp nhận được.
Trang bảy, cô ghi chú: anti-dilution vẫn broad-based weighted average, tạm ổn nếu bỏ participating preference.
Trang tám, cô dừng lại lâu hơn ở phần quyền bổ nhiệm một observer vào board. Không có quyền biểu quyết. Được.
Trang chín, các định nghĩa.
Trang mười, luật áp dụng.
Người đọc mệt thường sẽ dừng ở đây.
Phương Anh uống một ngụm Coca-Cola đã hết lạnh, vị ngọt gắt bám vào lưỡi. Cô kéo xuống trang mười một.
Đầu trang ghi:
Schedule B — Special Covenants & Founder Vesting.
Cô nhìn tiêu đề vài giây.
Founder vesting là điều khoản bình thường. Quỹ đầu tư không muốn founder nhận tiền rồi bỏ đi. Thông thường, cổ phần của founder sẽ được vest trong bốn năm, cliff một năm; nếu founder rời công ty sớm, phần chưa vest quay lại công ty làm quỹ ESOP hoặc phân bổ lại cho người thay thế. Khó chịu, nhưng hợp lý.
Vấn đề nằm ở câu đầu tiên.
“Key Founder means Nguyễn Minh Hoàng, or any person acting as Chief Executive Officer, de facto Chief Executive Officer, or equivalent final decision-maker of the Company.”
Phương Anh đọc lại.
Không chỉ CEO chính thức. De facto CEO. Người ra quyết định cuối cùng trên thực tế.
Câu đó nhắm trúng khoảng xám của Hoàng: một người đã điều hành thật từ trước khi có chức danh, nhưng vẫn chưa bước hẳn ra ánh sáng pháp lý.
Cô kéo tiếp.
“In the event that the Key Founder ceases to be actively involved in the day-to-day management of the Company, or fails to assume and maintain the role of Chief Executive Officer or equivalent executive authority for a continuous period of twenty-four (24) months from Closing Date, for any reason whatsoever, including but not limited to voluntary resignation, removal with or without cause, legal incapacity, regulatory limitation, education-related unavailability, or any other circumstance preventing active management…”
Ngón tay Phương Anh dừng trên trackpad.
Education-related unavailability.
Lý do liên quan đến học hành.
Một điều khoản đầu tư đang nói về việc founder bận học.
Cô ngồi thẳng dậy.
Đoạn sau nằm ngay bên dưới, font chữ nhỏ hơn nửa cỡ, như thể chỉ là phần triển khai kỹ thuật.
“…the Lead Investor shall have the right, but not the obligation, to purchase all or part of the vested and unvested shares held directly or indirectly by the Key Founder at the lower of nominal value or net liquidation value as of the triggering date.”
Phương Anh không chớp mắt.
Vested and unvested.
Cả cổ phần đã vest lẫn chưa vest.
Không phải công ty mua lại. Lead Investor mua lại.
Với giá thấp hơn giữa giá trị danh nghĩa và giá trị thanh lý ròng.
Cô mở bản v1. Ở bản cũ, điều khoản vesting chỉ nói về unvested shares và quyền mua lại thuộc về công ty. Đó là khác biệt không thể gọi là chỉnh câu chữ.
Phương Anh kéo xuống thêm.
Mục 4.3:
“Appointment of the Chief Executive Officer, Chief Technology Officer, and any equivalent executive officer shall be subject to prior written approval of the Lead Investor during the first twenty-four (24) months following Closing Date.”
Cô đặt lon Coca xuống bàn. Đáy lon chạm mặt gỗ tạo một tiếng cộc rất nhỏ.
Vòng tròn đã khép lại.
Nếu Hoàng không nhận vai trò CEO chính thức trong hai mươi bốn tháng, điều khoản mua lại được kích hoạt. Nhưng việc bổ nhiệm CEO lại cần sự đồng ý bằng văn bản của chính Lead Investor. Nói cách khác: họ có thể không phê duyệt Hoàng lên CEO, rồi dùng việc Hoàng không phải CEO để kích hoạt quyền mua lại cổ phần của anh.
Đẹp. Sạch. Hợp pháp.
Và bẩn.
Phương Anh cầm điện thoại lên. Cô không gọi Hoàng ngay. Cô chụp màn hình ba đoạn, khoanh đỏ từng cụm, gửi vào một note riêng. Sau đó cô mở bảng cap table, nhập thử một kịch bản.
Nếu NỢ SỔ nhận tiền. Nếu sau sáu tháng quỹ không đồng ý cho Hoàng giữ chức CEO vì lý do “education-related unavailability” hoặc “regulatory limitation”. Nếu họ mua lại toàn bộ cổ phần Hoàng theo giá danh nghĩa.
Dòng cổ phần của Hoàng trong bảng gần như biến mất.
Phương Anh nhìn con số đó.
Rồi cô gọi.
Hoàng bắt máy sau ba hồi chuông.
“Phương Anh?” Giọng anh hơi trầm, phía sau có tiếng giấy xào xạc. Anh cũng chưa ngủ.
“Anh đang đọc bản v2 chưa?”
“Đang ở trang sáu. Sao?”
“Nhảy đến Phụ lục B. Mục 4.2 và 4.3.”
Đầu dây bên kia yên vài giây.
“Có chuyện gì?”
“Đọc đi. Tôi chờ.”
Phương Anh nghe tiếng chuột lăn, tiếng bàn phím gõ nhanh. Rồi không còn gì ngoài tiếng điều hòa ở hai căn phòng khác nhau.
Ba mươi giây.
Một phút.
Một phút rưỡi.
Hoàng nói: “Tôi thấy rồi.”
“Anh thấy hết chưa?”
“Đang đọc lại.”
Giọng anh không đổi. Điều đó làm Phương Anh tức hơn là nếu anh hoảng. Hoàng luôn có khả năng đẩy mọi thứ xuống đáy giọng nói, giống như cứ bình tĩnh thì vấn đề sẽ bị thu nhỏ theo.
“Không,” cô nói. “Anh không được đọc như đọc code. Đọc như đọc dao.”
Bên kia ngừng lại.
Phương Anh nói từng câu: “Nếu anh không giữ vai trò CEO hoặc quyền điều hành tương đương trong hai mươi bốn tháng sau khi closing, họ có quyền mua lại cả cổ phần đã vest và chưa vest của anh. Giá thấp hơn giữa nominal value và net liquidation value. Và mục 4.3 nói việc bổ nhiệm CEO cần họ đồng ý bằng văn bản trong cùng hai mươi bốn tháng đó.”
Hoàng không đáp.
Cô tiếp: “Họ có thể không phê duyệt anh lên CEO. Sau đó nói anh không giữ vai trò CEO. Sau đó kích hoạt 4.2. Anh hiểu không?”
“Hiểu.”
“Không. Anh nghe tôi nói hết.”
Phương Anh đứng dậy, đi vài bước trong căn phòng hẹp. Sàn thảm nuốt mất tiếng chân.
“Chiều nay anh nói với Tan rằng trong một năm anh sẽ là CEO chính thức. Anh Tuấn nói tuổi anh là điểm cần xử lý. Sarah ngồi đó ghi. Bây giờ trong bản v2 xuất hiện cụm ‘education-related unavailability’ và ‘regulatory limitation’. Cái này không phải template. Không ai vô tình viết ‘bận học’ vào term sheet của startup B2B SaaS trừ khi họ đang nghĩ đến một founder mười tám tuổi.”
Một tiếng thở ngắn qua điện thoại.
Hoàng hỏi: “Anh Tuấn đã đọc chưa?”
“Chưa. Gọi chú ấy đi. Hoặc đưa máy cho tôi gọi.”
“Để tôi gọi. Mười phút nữa qua phòng tôi.”
“Không. Anh qua phòng tôi. Bản đánh dấu ở đây.”
Lần này Hoàng không tranh luận.
Bảy phút sau, có tiếng gõ cửa. Phương Anh mở ra. Hoàng mặc áo phông xám, tóc rối, tay cầm laptop. Sau lưng anh là anh Tuấn, sơ mi trắng đã tháo hai cúc cổ, mắt còn dấu mệt nhưng hoàn toàn tỉnh.
“Phụ lục B?” anh Tuấn hỏi ngay.
Phương Anh gật đầu, quay laptop về phía ông.
Anh Tuấn đeo kính đọc sách, cúi xuống. Ông không ngồi, chỉ chống một tay lên bàn trà. Hoàng đứng bên cạnh cửa, lưng thẳng, laptop kẹp dưới cánh tay.
Không ai nói trong gần hai phút.
Ngoài hành lang, có tiếng bánh xe vali kéo qua, rồi xa dần.
Anh Tuấn bỏ kính xuống.
“Cái này tinh vi,” ông nói.
Hoàng hỏi: “Tinh vi đến mức nào?”
“Đến mức nếu không có người đọc kỹ, mình sẽ để lọt.” Anh Tuấn chỉ vào màn hình. “Vesting bình thường là bảo vệ công ty khỏi founder bỏ đi. Điều khoản này bảo vệ nhà đầu tư khỏi một founder mà họ không muốn bị phụ thuộc vào. Nó biến tuổi, việc học, thủ tục bổ nhiệm CEO, quyền phê duyệt nhân sự thành một cái khoá. Khoá đóng hay mở nằm trong tay họ.”
Phương Anh nói: “Và nếu khoá đóng, cổ phần của Hoàng bị mua lại gần như bằng không.”
“Không phải gần như.” Anh Tuấn kéo kính lên lại để đọc thêm. “Ở cấu trúc này, nếu định giá thanh lý ròng thấp hơn nominal value, họ chọn cái thấp hơn. Công ty đang ở giai đoạn tài sản hữu hình thấp. Giá trị thật nằm ở người dùng, code, dữ liệu, quan hệ khách hàng. Những thứ đó trong liquidation có thể bị định giá rất thấp.”
Hoàng bước đến gần bàn, nhìn vào dòng chữ lần nữa.
Những con chữ tiếng Anh xếp thành hàng gọn gàng. Không có dấu hiệu của ác ý. Không có tiếng đập bàn, không có lời đe doạ. Chỉ là vài cụm từ nằm trong một phụ lục ít người đủ kiên nhẫn đọc kỹ lúc đêm muộn.
“Có thể là họ chỉ muốn bảo vệ deal không?” Hoàng hỏi.
Anh Tuấn nhìn anh. “Có. Và cũng có thể họ muốn có một phương án loại cháu ra nếu thấy cháu khó kiểm soát. Hai chuyện này không loại trừ nhau.”
Câu trả lời ấy lạnh hơn một lời buộc tội.
Phương Anh khoanh tay. “Nếu chỉ bảo vệ deal, họ có thể viết: phần chưa vest quay về công ty nếu founder rời đi. Hoặc founder phải duy trì active involvement, nếu không mất unvested shares. Họ không cần quyền mua cả phần đã vest. Họ không cần đưa ‘education-related unavailability’ vào. Họ không cần quyền phê duyệt CEO rồi dùng chính việc đó làm điều kiện kích hoạt.”
Anh Tuấn gật chậm. “Đúng.”
Hoàng kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống.
Cả ngày hôm nay, anh đã nghĩ về việc một công ty có thể sống nếu không có anh. Tan hỏi câu đó trước toàn đội. Hoàng trả lời rằng anh đến Singapore để đảm bảo câu trả lời là có.
Giờ một điều khoản đang dùng chính câu trả lời ấy để xoay mũi dao về phía anh.
Nếu công ty sống được không có cậu, vậy tại sao chúng tôi cần để cậu nắm cổ phần kiểm soát?
Anh mở Hệ thống trong đầu theo phản xạ.
Giao diện hiện ra, nhợt nhạt như ánh đèn sau lớp kính.
[Độ bền tổ chức: Lv.0]
[Mảnh thông tin tương lai: Đã khóa tạm thời — còn 172 ngày]
Không có cảnh báo.
Không có dòng đỏ.
Không có nhánh nhiệm vụ mới.
Hoàng nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ đó. Đâu đó trong anh, một phần cũ vẫn chờ Hệ thống bật ra một câu: Rủi ro pháp lý cấp A. Khuyến nghị phương án B. Hoặc: Meridian Capital từng dùng điều khoản tương tự năm 2021. Hoặc ít nhất: Không nên ký.
Không có gì.
Hệ thống không biết. Hoặc biết mà không nói. Hoặc đúng hơn: nó không có dữ liệu để nói, vì Hoàng đã tự cắt dòng dữ liệu đó.
Anh rời mắt khỏi giao diện vô hình, quay lại căn phòng thật.
Phương Anh đang nhìn anh. Anh Tuấn đang chờ.
“Có cách sửa không?” Hoàng hỏi.
Anh Tuấn ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Có nhiều cách. Một: bỏ toàn bộ mục 4.2, thay bằng founder vesting chuẩn — chỉ unvested shares quay về công ty, không về lead investor. Hai: nếu có điều kiện active management, phải định nghĩa rõ, không để họ tự diễn giải. Ba: quyền bổ nhiệm CEO không được nằm trong tay lead investor, ít nhất phải qua board và founder seat có quyền đồng ý. Bốn: mọi buyback phải ở fair market value, không phải nominal hay liquidation value.”
“Và họ có đồng ý không?”
Anh Tuấn không trả lời ngay. Ông tháo kính, lau tròng bằng vạt áo.
“Chưa biết. Nhưng nếu họ cố giữ điều khoản này, cháu phải coi đó là tín hiệu.”
“Tín hiệu gì?”
“Rằng họ không tin cháu là người họ muốn đi cùng. Họ chỉ tin công ty này đáng để lấy.”
Căn phòng nhỏ đi trong một nhịp thở.
Phương Anh đặt tay lên lưng ghế, các khớp ngón trắng hơn bình thường. “Tôi không thích câu ‘chưa biết’. Cái này không phải một chỗ sơ suất để sửa. Đây là một cấu trúc.”
Anh Tuấn nhìn cô, không phản bác.
Hoàng nói: “Nếu chúng ta phản ứng quá mạnh, deal có thể chết.”
“Deal chết còn hơn công ty chết sau khi ký,” Phương Anh nói ngay.
“Công ty cũng có thể chết nếu không có tiền,” Hoàng đáp.
Câu đó làm căn phòng lặng xuống.
Không ai trong ba người cần giải thích dòng tiền. Họ đều biết. NỢ SỔ không phải một cỗ máy in tiền. Nó đang lớn, nhưng lớn đồng nghĩa với server, đội triển khai, chăm sóc khách hàng, rewrite core, pháp lý, kế toán, tiền lương. Nếu không có vốn, rất nhiều kế hoạch phải bóp lại.
Anh Tuấn nói: “Cho nên đêm nay không quyết bằng cảm xúc.”
Phương Anh quay sang ông. “Chú muốn cân nhắc ký à?”
“Chú muốn sống đủ lâu để có quyền từ chối.” Anh Tuấn nói chậm, giọng thấp. “Một founder giỏi không phải người cứ thấy bẫy là đập bàn bỏ đi. Là người thấy bẫy, giữ mặt bình thường, rồi xem có cách nào biến cái bẫy đó thành điều khoản vô hại hay không.”
Ông nhìn Hoàng. “Nhưng có một ranh giới. Nếu bên kia nhất quyết giữ quyền mua cổ phần đã vest của cháu với giá danh nghĩa, cháu không ký. Không có gì để bàn.”
Hoàng gật đầu.
Anh hiểu ý anh Tuấn. Đêm nay không phải đêm gửi email chấm dứt đàm phán. Đêm nay là đêm nhìn thẳng vào thứ vừa lộ ra, gọi đúng tên nó, và chuẩn bị cho sáng mai.
Phương Anh kéo laptop lại, mở một file mới. “Tôi sẽ làm bảng redline. Mục nào phải bỏ, mục nào có thể sửa, mục nào giữ được. Anh Tuấn, chú đọc giúp phần pháp lý. Hoàng, anh viết lại narrative cho Tan: nếu họ thực sự đầu tư vào organizational resilience, họ không thể dùng điều khoản làm gãy founder trust.”
Hoàng nhìn cô.
“Cô thức được không?”
Phương Anh cười nhạt. “Tôi phát hiện cái này lúc mười một giờ đêm. Anh nghĩ tôi còn ngủ được à?”
Anh Tuấn đứng dậy. “Anh về phòng lấy bản in và máy tính. Mười phút nữa quay lại.”
“Chú mệt rồi,” Hoàng nói.
“Mệt thì sáng mai bị người ta lấy công ty à?” Anh Tuấn đáp, kéo cửa ra. “Em biết ai nên đọc hợp đồng trước rồi đó.”
Cánh cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn Hoàng và Phương Anh.
Cô không nhìn anh, chỉ cúi xuống gõ tiêu đề file: Schedule B - Redline Principles.
Hoàng đứng bên cạnh bàn. Anh nghe tiếng gõ phím nhanh, sắc, đều. Phương Anh không phải người an ủi bằng lời. Cô đặt tay vào chỗ rủi ro và tách nó ra thành từng dòng có thể xử lý. Đó là cách cô đứng về phía anh.
“Cảm ơn,” Hoàng nói.
“Đừng cảm ơn sớm,” cô nói, mắt vẫn nhìn màn hình. “Ngày mai anh còn phải ngồi trước Tan và làm như mình không vừa phát hiện họ giấu dao trong phụ lục.”
Hoàng kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn trà. Anh mở laptop, nhưng chưa gõ.
“Phương Anh.”
“Hửm?”
“Nếu họ không nhượng bộ?”
Lần này cô dừng tay.
Cô quay sang anh. Ánh sáng từ màn hình hắt vào mắt cô, làm đồng tử tối hơn.
“Thì anh phải chọn,” cô nói.
“Chọn giữa tiền và quyền kiểm soát?”
“Không.” Phương Anh lắc đầu. “Chọn giữa một công ty có thể chậm lại vì thiếu tiền, và một công ty có thể chạy nhanh nhưng không còn là của mình.”
Câu đó nằm xuống bàn như một vật nặng.
Hoàng nhìn vào màn hình laptop trống. Anh gọi Hệ thống thêm một lần nữa, không thành tiếng.
Không có gì.
Giao diện vẫn trống. Thanh Độ bền tổ chức không tăng, không giảm. Mảnh tương lai vẫn khóa. Không có phân tích xác suất, không có lời cảnh báo, không có nhánh nhiệm vụ.
Lần đầu tiên trong một quyết định lớn, Hệ thống không chỉ im; nó vắng mặt.
Hoàng đặt hai tay lên bàn phím.
Ngoài cửa, hành lang vang lên tiếng bước chân của anh Tuấn quay lại. Trong phòng, Phương Anh đã mở xong bảng redline. Trên dòng đầu tiên, cô viết:
Không chấp nhận bất kỳ quyền mua lại cổ phần đã vest nào thuộc về nhà đầu tư.
Hoàng nhìn dòng đó, rồi nhìn lại Phụ lục B lần thứ ba.
“Họ không đặt bẫy cho công ty,” Phương Anh nói, giọng rất nhỏ nhưng từng chữ rõ ràng. “Họ đặt bẫy cho anh.”
Hoàng đọc lại điều khoản.
Hệ thống không có gì — không cảnh báo, không gợi ý, không phân tích.
Mảnh tương lai đã khóa.
Anh chỉ có một đêm.