Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 1 / 209

Chương 1 — Màn hình đen

Tay không đúng.

Đó là điều đầu tiên Hoàng nhận ra — trước khi não kịp xử lý mình đang ở đâu, trước khi mắt thích nghi với bóng tối, trước cả cái cảm giác lạ lẫm của chiếc chiếu nhám dưới lưng. Tay. Những ngón tay đặt trên bụng không phải tay của anh.

Anh lật bàn tay lên, đưa vào khoảng tối trước mặt.

Nhỏ hơn. Gầy hơn. Lòng bàn tay không có vết chai ở gốc ngón trỏ — cái vết chai mà mười năm gõ bàn phím liên tục đã in vào tay anh như một dấu chứng. Các đốt ngón tay thiếu đi sự thô ráp quen thuộc. Đây là bàn tay chưa từng gõ code suốt một đêm hay kéo dài deadline đến lúc trời sáng.

Hoàng nằm yên. Không vội. Não anh bắt đầu chạy — cái tốc độ lạnh lùng của một người quen debug lỗi lúc 2 giờ sáng mà không hoảng loạn.

Kiểm tra dữ liệu. Đừng kết luận trước khi thu đủ thông tin.

Anh ngửi không khí trước.

Mùi ẩm cũ của tường xi măng. Mùi thuốc muỗi còn vương nhẹ — loại nhang khoanh đốt từ tối, đã tàn nhưng khói chưa tan hết. Mùi vải chiếu bông gòn giặt bằng xà bông bánh. Những mùi này cộng lại tạo ra một thứ anh nhận ra ngay: căn phòng hẻm Bình Thạnh, nơi anh ngủ suốt mười bốn năm đầu đời.

Không phải căn hộ tầng ba của anh ở Gò Vấp.

Không phải mùi máy lạnh và nước hoa phòng tắm nhập khẩu.

Hoàng ngồi dậy. Chậm.

Cơ thể nhẹ theo cách không bình thường. Không phải nhẹ dễ chịu — mà nhẹ như thiếu khối lượng, như ai đó đặt ý thức của một người đàn ông vào bộ khung chưa đủ lớn. Vai hẹp hơn anh nhớ. Bụng phẳng lì theo cái cách chỉ có ở tuổi chưa biết lo ăn. Anh đưa tay lên cổ — không có xương quai xanh nổi rõ như ở người ba mươi mấy. Đây là cổ của đứa trẻ còn đang lớn.

Anh thử lên tiếng. Chỉ một âm, nhỏ thôi.

Giọng vỡ. Cao hơn anh dự tính một quãng. Thanh âm của thằng bé chưa qua tuổi dậy thì hoàn toàn — khác xa cái giọng trầm anh đã dùng suốt những năm gần đây để nói chuyện với khách hàng, thuyết trình kết quả dự án, hay cãi nhau với sếp về deadline.

Ổn. Nhập liệu đầy đủ chưa?

Chưa.

Anh nhìn quanh phòng. Mắt dần quen bóng tối.

Căn phòng bốn mét vuông. Trần thấp đến mức khi anh — tức là Hoàng 27 tuổi — đứng thẳng sẽ phải cúi đầu một chút ở góc có xà gỗ. Một chiếc bàn học cũ, gỗ ép phủ formica màu nâu đã bong ở góc. Trên bàn: sách giáo khoa xếp ngay ngắn, một hộp bút chì màu, tờ thời khóa biểu viết tay ép dẻo đặt cạnh đèn bàn. Giá sách tre cắm vào tường bằng mấy cái đinh lớn. Và ở góc trong cùng — một tấm lịch bloc treo trên đinh.

Anh nhìn tấm lịch.

Ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ đủ để đọc con số in đậm trên tờ lịch chưa xé: Tháng 9 — 2014.

Hoàng nhìn số đó trong mấy giây.

Rồi anh nhắm mắt lại.


Ký ức trước khi tất cả đứt đoạn hiện ra đủ nét để anh có thể sắp xếp.

Văn phòng tầng 18, tòa nhà trên đường Đinh Tiên Hoàng. Màn hình 27 inch hiển thị ba cửa sổ mở cùng lúc: cửa sổ giữa là tài liệu kỹ thuật đang dự thảo cho dự án AI phân tích chuỗi cung ứng, bên trái là Slack với ba chục tin nhắn chưa đọc từ nhóm backend Singapore, bên phải là Google Docs — bản hợp đồng dịch vụ với khách hàng Hàn Quốc mà phía pháp lý vừa gửi để anh rà soát lần cuối trước khi ký sáng hôm sau.

Anh ngồi làm đến gần 1 giờ khuya. Bình thường. Với anh thì bình thường.

Cốc cà phê nguội lạnh trên bàn. Tiếng điều hòa văn phòng chạy đêm. Tầm nhìn từ tầng 18 ra cái vệt sáng của Sài Gòn không bao giờ thật sự tối — đèn đường, đèn xe, đèn quảng cáo LED của tòa nhà bên kia.

Rồi màn hình đen.

Không mất điện — màn hình vẫn sáng, nhưng tất cả cửa sổ đồng loạt tắt, chỉ còn nền đen tuyệt đối. Anh gõ phím, di chuột — không phản hồi. Anh chạm vào màn hình cảm ứng.

Màn hình hút bàn tay anh vào.

Đó là cảm giác cuối cùng: ngón tay trỏ chạm vào mặt kính, rồi không phải kính nữa, rồi không có gì hết, rồi Hoàng không còn là Hoàng 27 tuổi đang ngồi ở văn phòng tầng 18 với bản hợp đồng chưa ký.


Anh mở mắt ra. Phòng bốn mét vuông. Tháng 9 — 2014.

Phía ngoài cửa sổ, con hẻm Bình Thạnh im lặng theo cái cách chỉ có lúc 3–4 giờ sáng. Không im tuyệt đối — Sài Gòn không bao giờ hoàn toàn câm lặng — nhưng là cái im của khoảng khắc thành phố tạm ngưng thở. Tiếng chó sủa xa tắt dần. Tiếng mưa nhỏ lắc rắc trên mái tôn nhà hàng xóm — hay là chuột. Tiếng quạt trần trong phòng khách chạy đều đều vọng qua vách gỗ mỏng.

Hoàng đứng dậy, chân đạp nhẹ trên nền gạch lạnh, bước đến cửa sổ.

Hẻm rộng chừng hai mét, đủ cho xe máy qua. Trước nhà có cái xe đạp cũ dựng dưới mái hiên nhà ông Sáu bên kia — cái xe đạp đó anh nhớ, ông Sáu đi chợ sớm mỗi sáng trên đó. Một bóng đèn đường vàng úa hắt ánh sáng mờ xuống mặt bê tông ẩm. Rãnh nước hai bên hẻm vẫn còn ướt từ cơn mưa chiều.

Xa hơn, cuối hẻm thông ra đường lớn, tiếng động cơ xe máy nổ nhẹ rồi qua. Một. Rồi lại im. Rồi tiếng bánh xe đẩy lăn trên mặt đường — nặng, đều, quen thuộc. Hoàng nghiêng đầu lắng nghe.

Xe bưu điện. Chuyến giao thư sáng sớm đi qua đường lớn cuối hẻm. Mỗi sáng năm giờ, chiếc xe đó đi qua, tiếng bánh xe nặng nhất trong cả con phố trước khi xe máy bắt đầu đổ ra.

Bây giờ chưa tới năm giờ.

Anh quay lại nhìn đồng hồ nhựa trên bàn học — kim đồng hồ chỉ 4:07.

2014. Tháng 9. 4 giờ sáng. Hoàng 14 tuổi.

Anh ngồi xuống sàn, lưng dựa vào vách, đầu gối kéo lên ngực.

Bộ não 27 tuổi của anh vẫn đang chạy. Đang sắp xếp. Đang phân loại. Đây là thứ anh làm tốt nhất — không phải code giỏi nhất, không phải thuyết trình hay nhất, mà là cái khả năng ngồi yên giữa chaos và bắt đầu xây cây quyết định thay vì hoảng loạn.

Giả thiết 1: Giấc mơ rất sống động. — Loại bỏ. Anh đã gõ vào cảm giác của bàn tay, mùi căn phòng, tiếng xe bưu điện. Giấc mơ không có mùi thuốc muỗi và gạch lạnh dưới chân đồng thời đúng như vậy.

Giả thiết 2: Đang mê sảng, bệnh tâm thần. — Chưa loại bỏ được hoàn toàn. Nhưng tạm thời hoạt động theo giả thiết thực tế trước.

Giả thiết 3: Thật. — Nếu thật thì đây là năm 2014. Mình 14 tuổi. Mình còn học lớp 9. Ba đang ngủ trong phòng. Mẹ… mẹ ca sáng, có thể còn đang ngủ hoặc chuẩn bị dậy chừng 5 rưỡi. Chị Linh đang ở Nhật.

Và mình biết mười hai năm tiếp theo sẽ xảy ra gì.

Hoàng cắn nhẹ vào ngón tay trỏ. Đau. Thật. Rõ ràng là thật.

Từ phía phòng ba mẹ, tiếng trở mình rồi lại im. Ba ngủ trưa thường khuya, sáng dậy sớm để đón khách đầu giờ. Mùi bếp chưa có — mẹ chưa dậy.

Anh ngồi yên với ba giả thiết đó trong khoảng mười lăm phút. Không phải vì hoang mang — mà vì đây là thứ phải ngồi với nó, phải để não xử lý hết lớp đầu trước khi tiến tiếp.


Rồi căn phòng thay đổi.

Không phải thay đổi vật lý — bàn học vẫn đó, tấm lịch vẫn đó, tiếng quạt trần vẫn đều. Nhưng ngay phía trước mặt Hoàng, cách anh khoảng một sải tay, không khí… dày lên.

Không phải mô tả hay nhất, nhưng là chính xác nhất với những gì anh nhìn thấy: không khí dày lên theo cái cách của một màn hình mờ mờ đang khởi động. Rồi hiện ra.

╔══════════════════════════════════════════╗
║        HỆ THỐNG KIẾN QUỐC               ║
║              KHỞI ĐỘNG                  ║
╚══════════════════════════════════════════╝

Chữ trắng trên nền trong suốt. Không có âm thanh kèm theo. Không rung, không chớp — chỉ hiện ra, như một cửa sổ terminal mở trong không khí.

Hoàng không nhúc nhích.

Giao diện mở rộng ra, thêm các dòng:

┌─────────────────────────────────────────┐
│  NHÂN VẬT: NGUYỄN MINH HOÀNG           │
│  TUỔI: 14  /  NĂM: 2014                │
│  CẤP ĐỘ: Founder  Lv. 0                │
│  ĐIỂM KIẾN QUỐC: 0                     │
├─────────────────────────────────────────┤
│  THUỘC TÍNH                             │
│  ■ Trí lực      [░░░░░░░░░░] 0/100      │
│  ■ Thực chiến   [░░░░░░░░░░] 0/100      │
│  ■ Tín nhiệm    [░░░░░░░░░░] 0/100      │
│  ■ Nguồn lực    [░░░░░░░░░░] 0/100      │
│  ■ Thể chất     [░░░░░░░░░░] 0/100      │
├─────────────────────────────────────────┤
│  ▶ NHIỆM VỤ MỞ ĐẦU — ĐANG ĐỢI XÁC     │
│    NHẬN...  ▌                           │
└─────────────────────────────────────────┘

Con trỏ nhấp nháy sau dòng cuối.

Hoàng nhìn cái giao diện đó trong hai mươi giây mà không nhúc nhích. Rồi anh ngả đầu ra sau, nhìn lên trần nhà có vết thấm nước hình giống cái bản đồ tỉnh Quảng Nam mà anh đã nhìn suốt mười bốn năm thơ ấu.

Nó vẫn ở đó. Vết thấm vẫn giống bản đồ. Trần nhà vẫn thấp và hơi bong sơn ở góc.

Và phía trước mặt anh, giao diện trong suốt vẫn nhấp nháy kiên nhẫn: NHIỆM VỤ MỞ ĐẦU — ĐANG ĐỢI XÁC NHẬN…

Được rồi, Hoàng nghĩ. Được rồi.

Không phải theo nghĩa chấp nhận mọi thứ. Mà theo cái cách của một kỹ sư nhìn thấy một lỗi không có trong documentation — không hoảng, chỉ ghi nhận và bắt đầu trace.

Anh kéo đầu gối lên ngực, dựa lưng vào vách, nhìn cái giao diện lơ lửng trong không khí phòng mình.

Từ phía ngoài hẻm, tiếng xe bưu điện đi qua lần thứ hai — hay lần đầu, anh không chắc mình có nghe lần đầu không. Tiếng bánh xe nặng, đều, rồi xa dần. Rồi tiếng một con chó sủa lên mấy tiếng ngắn rồi nín.

Năm 2014. Anh có mười hai năm.

Anh nhìn thanh Nguồn lực trống không, nhìn thanh Tín nhiệm bằng không, nhìn Founder Lv.0 nhấp nháy cùng với dòng nhiệm vụ đang chờ.

Anh biết mình nên chạm vào nó không.

Không. Chưa. Chưa phải lúc.

Không phải vì sợ — mà vì đây là quyết định đầu tiên trong một chuỗi dài quyết định, và anh đã học đủ bài học về việc không đọc kỹ điều khoản trước khi nhấn “đồng ý”. Giao diện này chờ được. Ký ức tương lai trong đầu anh không đi đâu. Và nếu đây là công cụ thì nó sẽ vẫn ở đó sau khi anh ngủ thêm hai tiếng và dậy với đầu óc tỉnh táo hơn.

Còn nếu đây là bẫy — thì càng phải hiểu rõ địa hình trước khi đặt chân.

Anh nghiêng người nằm xuống, kéo tấm mền mỏng lên, mặt hướng về phía giao diện vẫn đang lơ lửng kiên nhẫn giữa không khí.

Con trỏ nhấp nháy.

Ngoài hẻm, Sài Gòn bắt đầu thở lại — tiếng xe máy đầu tiên của ngày nổ máy ở đâu đó cuối đường, tiếng còi xe tải từ đường lớn vọng vào, tiếng mái tôn nhà hàng xóm khẽ giãn ra khi nắng sắp lên làm ấm kim loại. Buổi sáng đang đến.

Hoàng nhắm mắt. Không ngủ được — não anh vẫn đang chạy hết tốc lực. Nhưng anh nằm yên và để nó chạy.

Đến khi ánh sáng đầu tiên của tháng 9 lọt qua khe cửa sổ hẻm Bình Thạnh, khi tiếng mẹ di chuyển trong bếp bắt đầu vang ra — tiếng soong nồi, tiếng khóa vặn nước, tiếng dép lê trên gạch bông — Hoàng mở mắt.

Giao diện vẫn đó. Vẫn nhấp nháy.

NHIỆM VỤ MỞ ĐẦU — ĐANG ĐỢI XÁC NHẬN…

Anh ngồi dậy, vuốt tóc ra sau — tóc xoăn nhẹ, dày, chưa cắt từ đầu hè. Bàn tay nhỏ. Vai hẹp. Cơ thể sai cỡ với ý thức đang trú ngụ bên trong.

Nhưng anh có mười hai năm biết trước. Anh có toàn bộ bản đồ của một thập kỷ công nghệ sắp bùng nổ. Anh biết startup nào sẽ chết, cơn sóng nào sắp lên, và thị trường nào đang nằm đó chưa ai nhìn thấy.

Và bây giờ có cái giao diện này.

Công cụ hay bẫy — anh chưa biết. Nhưng không nhấn là không biết. Và không biết, với lợi thế đang có trong tay, là lãng phí tệ nhất anh có thể làm.

Hoàng nhìn thẳng vào dòng chữ nhấp nháy.

Tới sáng, anh đã chọn.