Chương 9 — Cuộc sống khác
Phòng thi số 3 của trường Nguyễn Công Trứ ngày thứ Hai đầu tháng Mười Hai mùi sáp bút chì và mùi mực in đề thi vừa photocopy xong còn hơi ấm.
Hoàng ngồi bàn thứ tư từ cửa vào, hàng giữa. Bên trái là Dũng lớp trưởng đang nghiêng người đọc lại đề lần thứ ba, bên phải là một đứa anh không nhớ tên hay ngồi cuối phòng, lần đầu tiên gặp mặt trong phòng thi vì ghế được xếp lại theo số báo danh.
Đề Toán học kì I lớp 9.
Hoàng đọc qua một lượt — bảy phút, nhẩm trong đầu luôn, không cần nháp. Bài hình học giải tích phẳng, bài hàm số bậc nhất, bài giải hệ phương trình. Tất cả nằm trong chương trình anh đã học từ… anh dừng lại — từ thật sự học hay từ đã học ở đây mười hai năm trước?
Câu hỏi đó không giúp ích gì. Dù sao, anh biết đáp án.
Anh cầm bút lên và bắt đầu viết.
Hai mươi hai phút sau, bài làm xong.
Anh kiểm tra lại một lần, sửa một dấu bằng anh viết hơi nghiêng ở bài ba. Rồi đặt bút xuống.
Còn bốn mươi ba phút.
Giám thị ngồi ở bàn đầu phòng đang đọc gì đó, bà thỉnh thoảng nhìn lên rồi cúi xuống. Không ai được nộp bài sớm quá, nội quy trường. Phải ngồi đủ nửa thời gian mới được phép đứng dậy — nhưng tốt hơn là không ra sớm, tạo ấn tượng không tốt với thầy cô.
Hoàng nhìn lên trần phòng thi.
Tuần tới cần làm gì?
Câu trả lời tự hiện ra, không phải vì anh cố gắng nghĩ — đơn giản là đầu anh không có chỗ để trống. Mảnh thông tin 001 vẫn đang nhấp nháy ở góc tầm nhìn, mờ hơn ban đêm nhưng vẫn ở đó. Anh Tuấn có nói sẽ liên lạc qua email khi có việc mới. Số tiền trong ngăn kéo — một triệu rưỡi — đang nằm không làm gì.
Một triệu rưỡi. Không đủ để mở công ty, không đủ để làm vốn lớn. Nhưng đủ để cược nhỏ nếu biết cược vào đâu.
Bên cạnh, Dũng lớp trưởng vẫn đang cúi đầu viết, bút chì gõ lên bàn theo nhịp không đều — dấu hiệu đang bí bài nào đó. Hoàng nhìn sang một giây. Bài giải hệ phương trình, chắc đang tính nhầm đâu đó ở bước ba.
Đừng nhìn bài người ta. Không phải vì sợ bị bắt — vì không cần.
Anh nhìn lại trần nhà.
Tấm trần vôi cũ, có vết ố vàng hình oval ở góc trái — dột từ năm ngoái, chưa sửa. Quạt trần quay chậm, tiếng kêu vo vo đều đặn. Ánh đèn huỳnh quang trắng xanh, loại bóng dài lắp từ thập niên chín mươi vẫn chưa thay.
Phòng thi lớp 9 của trường công ở Bình Thạnh tháng Mười Hai 2014.
Hoàng ngồi đây, bài làm xong từ hai mươi phút trước, và không có gì để làm ngoài việc nhìn lên trần nhà.
Đây là cuộc sống của mày.
Không phải giọng Hệ thống. Chỉ là nhận thức, rõ như đèn huỳnh quang trên đầu.
Anh mười lăm tuổi, học lớp 9, đang ngồi trong phòng thi như hàng trăm ngàn học sinh khác trên cả nước cùng ngày hôm nay. Bài thi này quan trọng với họ — với Dũng lớp trưởng đang vật lộn với bài giải hệ, với đứa không biết tên ngồi bên phải đang cắn bút lo lắng. Với họ, bốn mươi ba phút còn lại không đủ.
Với anh, bốn mươi ba phút là bốn mươi ba phút không có gì để nghĩ về bài thi.
Cái đó không phải lợi thế. Không phải hoàn toàn.
Trong góc tầm nhìn, nhẹ như nền:
⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────
NHIỆM VỤ MỚI: HỌC ĐỂ LÀM BÍA
Mục tiêu: Duy trì điểm trung bình từ 7.5 trở lên
Hạn chót: Cuối học kì I
Phần thưởng: BÌA ĐỦ MẠNH — TÍN NHIỆM GIA ĐÌNH +10
─────────────────────
Hoàng đọc nhiệm vụ một lần, không cần đọc lại.
Mày cũng biết mày đang làm bài thi vì lý do này rồi.
Hệ thống không nói gì thêm. Nó không cần — đây là một trong những nhiệm vụ mà Hoàng sẽ hoàn thành không phải vì Hệ thống yêu cầu mà vì anh đã tự tính ra từ trước.
Điểm xấu thì ba lo lắng. Ba lo lắng thì hỏi han nhiều hơn. Ba hỏi han nhiều hơn thì chú ý hơn đến những chuyện khác anh đang làm — những cuộc đi ra ngoài cuối tuần, những buổi gõ máy tính đến khuya. Chuỗi nhân quả không khó đoán.
Đơn giản hơn nhiều khi điểm tốt: ba gật đầu và không hỏi nữa.
Bốn mươi mốt phút nữa.
Anh nhìn xuống bàn tay. Những ngón tay mười lăm tuổi, vẫn chưa quen hẳn — móng tay còn sạch, da lòng bàn tay chưa có những vết chai từ gõ bàn phím, nhưng cơ ngón tay anh vẫn có ký ức riêng của mình từ mười hai năm code.
Anh gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn gỗ, không thành tiếng.
Một triệu rưỡi. Mảnh thông tin 001. Anh Tuấn. Ba dự án còn chưa tính.
Bốn mươi mốt phút.
Đủ để vạch ra một kế hoạch sơ bộ.
Ba ngày sau, cuối giờ chiều thứ Năm, thầy Minh chủ nhiệm gõ vào phòng học khi cả lớp đang chuẩn bị ra về.
“Nguyễn Duy Hoàng ở lại một chút.”
Không ai nhìn Hoàng theo cái cách của nghi can bị gọi lên. Gọi ở lại riêng là chuyện bình thường — điểm cao được khen, điểm thấp được hỏi thăm, mâu thuẫn với bạn bè được hòa giải. Khoa liếc qua một cái khi đi ngang, ánh mắt hỏi sao? bằng lông mày, Hoàng nhún vai trả lời không biết.
Phòng học trống dần. Tiếng ghế cà sàn, tiếng balo kéo khóa, tiếng nói chuyện xôn xao kéo ra hành lang rồi nhỏ dần.
Hoàng đứng cạnh bàn thầy.
Thầy Minh khoảng bốn mươi lăm tuổi, đeo kính gọng đen mỏng, áo sơ mi trắng thường ngày vẫn ủi thẳng dù đã qua buổi học. Người dạy Văn, chủ nhiệm lớp 9A2 đã bốn năm. Thầy không phải loại thầy hay đùa giỡn với học sinh, nhưng cũng không phải loại thầy lạnh và xa cách — loại thầy quan sát và nhớ.
“Em ngồi xuống đi.”
Hoàng kéo ghế ngồi xuống ghế học sinh gần nhất, không phải ghế đối diện bàn thầy như khi bị hỏi bài — thầy tự kéo ghế của mình ra ngồi ngang, không có bàn ở giữa. Kiểu ngồi của người muốn nói chuyện thật, không phải hỏi thăm công thức.
“Em có chuyện gì hả?” thầy hỏi thẳng.
Không phải dạo này em học thế nào hay em có ổn không. Câu hỏi thẳng, kiểu của người đã quan sát đủ và đã chọn hỏi thẳng.
Hoàng không trả lời ngay. Khoảng im lặng một giây rưỡi — đủ để trông như đang suy nghĩ, không đủ dài để trông như đang bịa.
“Dạ, không có chuyện gì thầy ơi.”
“Từ đầu năm đến giờ em ít nói hơn.” Thầy nhìn thẳng, không phán xét. “Hồi lớp 8 em còn hay phát biểu, năm nay gần như không. Điểm em vẫn tốt, nhưng em hay nhìn ra ngoài cửa sổ. Em ở lớp nhưng đầu em không ở lớp.”
Nhận xét chính xác đến mức Hoàng muốn hỏi lại: thầy thấy điều đó từ bao giờ?
“Dạ…” Anh dừng lại. Cần một lý do hợp lý. Không quá phức tạp. Gần với sự thật đủ để thuyết phục người thật sự quan tâm.
“Hồi đầu năm em có một giai đoạn không tập trung được,” anh nói. “Chuyện cá nhân. Bây giờ ổn hơn rồi thầy — em đang cố tập trung lại.”
“Chuyện gia đình?”
“Không phải chuyện xấu thầy ơi. Chỉ là… có chuyện em đang nghĩ nhiều thôi.” Anh cho vào giọng một nét chân thật vừa đủ — không phải diễn, mà là chọn mảnh nào trong sự thật để nói ra. “Em biết năm nay quan trọng. Em đang cố.”
Thầy Minh nhìn anh một lúc. Nhìn theo kiểu của người đang cân nhắc xem nên hỏi thêm hay không.
“Em có cần gặp thầy tư vấn tâm lý của trường không?”
“Dạ không cần. Thầy cảm ơn thầy.”
Một khoảng lặng ngắn. Quạt trần quay trên đầu, tiếng sinh hoạt ngoài hành lang vọng vào.
“Được rồi.” Thầy đứng dậy, đẩy ghế về chỗ cũ. “Em về đi. Nếu có gì cần nói thì cứ gặp thầy — không cần chính thức, ra chơi cũng được.”
“Dạ. Cảm ơn thầy.”
Hoàng đứng dậy, đeo balo lên vai.
Đi đến cửa, anh dừng lại một giây — không quay đầu lại.
Thầy Minh quan sát kỹ hơn tôi nghĩ. Lần sau cần phát biểu nhiều hơn một chút trong giờ học. Không phải để được khen — để trông bình thường.
Anh đi ra hành lang.
Cái giá không phải là phải nghĩ ra lý do. Cái giá là biết thầy Minh thật sự lo — không phải lo công thức, lo chỉ tiêu hay báo cáo cuối năm — mà lo theo cách người thầy thật sự nhìn học sinh của mình.
Và anh vừa dùng điều đó để được yên.
Hoàng xuống cầu thang, một tay vịn lan can. Tiếng ủng hộ từ sân bóng của lớp khác vọng lên. Mùi căn-tin chiều — cơm nóng và canh rau muống — lan từ dưới lên.
Anh đang diễn vai đứa học sinh có tâm sự. Thầy tin vì thầy muốn tin — vì đó là cách người có lòng tốt vận hành.
Không phải lần đầu tiên anh làm điều tương tự. Nhưng đây là lần đầu tiên anh để ý đến cái phần mình cảm thấy sau đó.
Không phải tội lỗi. Không nặng đến mức đó. Chỉ là một cảm giác nhẹ, giống như bước ra khỏi một cuộc nói chuyện mà bạn biết mình đã nói đúng những gì người kia muốn nghe, không phải những gì bạn muốn nói.
Cái đó gọi là gì?
Anh không cần Hệ thống trả lời. Anh biết cái đó gọi là gì.
Kết quả học kì I về vào cuối tuần thứ hai của tháng Mười Hai.
Bảng điểm in trên tờ A4, thầy chủ nhiệm ký tên và đóng dấu trường, học sinh mang về cho phụ huynh ký lại rồi nộp lại trước thứ Hai.
Hoàng về nhà lúc năm giờ, ba đang ngồi ở phòng khách sau ca xe sáng, tách trà trên tay. Dạo này ba hay về sớm hơn — không phải vì đơn hàng ít đi, mà vì cái đầu gối phải bắt đầu đau vào buổi chiều khi ngồi xe quá lâu.
“Ba.”
Ba nhìn lên.
Hoàng đưa tờ bảng điểm ra không nói gì.
Ba đặt tách trà xuống, cầm tờ giấy, nhìn qua.
Không cầm lâu — một phút, có lẽ ít hơn. Nhìn qua các cột điểm, nhìn điểm tổng kết, nhìn xếp loại. Rồi đặt xuống bàn.
“Tốt,” ba nói.
Chỉ một chữ đó.
Không ba tự hào, không tiếp tục cố gắng, không hỏi môn nào điểm thấp nhất hay tại sao Văn không đạt mức cao hơn. Ba nhìn bảng điểm, thấy điểm tốt, nói tốt, và cầm tách trà lên uống tiếp.
Hoàng đứng đó một chút.
Vậy là xong.
Đơn giản đến mức anh không biết mình mong đợi thêm điều gì. Ba không phải loại người hỏi nhiều — anh đã biết điều đó. Và điểm tốt, với ba, có nghĩa là không có vấn đề gì cần lo. Không có vấn đề gì cần lo là điều ba muốn nhất.
Mục tiêu đạt được.
Hoàng lấy lại tờ bảng điểm, đi vào phòng.
Ngăn kéo bàn học dưới cùng, sau quyển toán lớp 9.
Anh kéo ra nhìn vào phong bì. Một triệu rưỡi vẫn còn nguyên — ba tờ năm trăm. Không ai sờ đến, không ai hỏi. Số tiền nhỏ đủ để người không biết bỏ qua, đủ lớn để làm được điều gì đó nếu biết cách.
Trong góc tầm nhìn, thông báo của Hệ thống vẫn ở đó:
⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────
NHIỆM VỤ: HỌC ĐỂ LÀM BÍA
TRẠNG THÁI: ĐANG TIẾN HÀNH
Tiến độ: Học kì I — ĐẠT ✓
─────────────────────
Mảnh thông tin tương lai #001
[Đang chờ — nhấn để mở bất kỳ lúc nào]
─────────────────────
Đang chờ. Nhấn bất kỳ lúc nào.
Anh nhìn dòng chữ đó. Nhìn phong bì tiền. Nhìn lại dòng chữ.
Bao nhiêu ngày rồi anh chưa mở. Kể từ tối Chủ Nhật đi bộ về từ Phan Đăng Lưu, quyết định để khoảnh khắc tự mình đủ thêm một chút trước khi cầm lấy thứ Hệ thống cho.
Bây giờ đã đủ chưa?
Anh không chắc. Đó là câu trả lời trung thực nhất.
Anh đóng ngăn kéo lại.
Trưa thứ Sáu, sau buổi học kì thi cuối cùng của học kì — môn Địa lý, ba mươi câu trắc nghiệm — Hoàng và Khoa ra căn-tin ngồi ăn bánh mì thịt nguội mười hai ngàn mỗi ổ.
Căn-tin trường giờ trưa ồn như chợ. Bàn nhựa trắng xếp dày, ghế đẩu nhỏ kê sát nhau, tiếng nói chuyện xào xạo từ chục nhóm học sinh cùng lúc. Cái quạt công nghiệp góc trái thổi thẳng vào mặt ai ngồi bàn đầu. Mùi nước tương và mùi bánh mì nướng trộn vào nhau.
Khoa đang kể chuyện con bé Huyền lớp B vừa thi xong Địa lý ra khóc vì nhớ nhầm ngày độc lập của một nước nào đó, câu chuyện không có điểm kết nhưng kể tự nhiên, kiểu Khoa thường kể — chỉ để có chuyện nói.
Hoàng ăn bánh mì và nghe.
Ít nhất, cố gắng nghe.
Đầu anh đang ở chỗ khác — không phải vì anh không quan tâm đến Khoa, mà vì sau hai tiếng ngồi trong phòng thi làm bài đủ nhanh rồi nhìn trần nhà, bây giờ ngồi ở đây ăn bánh mì mà câu chuyện vẫn đang chạy. Tuần tới làm gì. Mảnh thông tin 001. Email từ anh Tuấn có chưa — kiểm tra sáng nay chưa có, tối nay kiểm tra lại.
“Mày có nghe tao nói không?”
Khoa nhìn anh.
“Có,” Hoàng nói. “Con bé Huyền khóc.”
“Tao không nói con Huyền khóc.” Khoa nhìn anh với kiểu nhìn của người đã biết anh đang không nghe nhưng không giận — chỉ xác nhận. “Tao nói tao thi xong môn cuối cảm giác như thoát tù.”
“Ừ. Giống vậy.”
“Mày thì không giống vậy.” Khoa bẻ ổ bánh mì ra, nhìn vào bên trong. “Mày ra khỏi phòng thi giống như ra khỏi cuộc họp. Không nhẹ nhõm, không mệt, chỉ là… sang chuyện khác.”
Hoàng không trả lời.
Khoa không cần câu trả lời ngay — anh ta tiếp tục ăn, nhìn ra sân trường qua ô cửa lưới của căn-tin. Mấy đứa lớp dưới đang đá bóng bằng chai nước nhựa dẹt, tiếng reo lên khi chai chạm chân bàn ghế.
Một lúc.
“Mày học để làm gì?”
Giọng Khoa bình thường. Không phải giọng tấn công, không phải giọng mỉa mai. Chỉ là câu hỏi thật, kiểu hỏi khi đã nghĩ xong và quyết định nói ra.
Hoàng nhìn ổ bánh mì trong tay.
“Để có điểm tốt.”
“Không phải hỏi vậy.” Khoa quay lại nhìn anh. “Tao hỏi mày học để làm gì nếu không phải để vào đại học. Mày không quan tâm đến đại học — tao biết điều đó. Mày học bài trước thi hai tiếng là xong, mày ra khỏi phòng thi mà mặt như người vừa hoàn thành một việc vặt. Mày đang làm gì đó khác mà tao không biết. Vậy thì mày học để làm gì?”
Câu hỏi không dài. Nhưng anh đặt xuống bàn giữa hai người như đặt xuống một vật có trọng lượng.
Hoàng nhìn Khoa.
Khoa không nhìn đi chỗ khác. Ánh mắt của người đang chờ thật sự, không phải chờ xã giao.
Mày học để làm gì.
Câu trả lời thật: để giữ bình phong. Để ba không hỏi. Để có thêm một lớp bảo vệ giữa cuộc sống anh đang xây và cuộc sống mọi người kỳ vọng anh đang sống. Điểm số là bức tường, không phải cái đích. Anh học không phải để vào đại học — anh vào đại học vì cần tấm bằng để đi cửa trước vào những nơi sẽ cần sau này, nhưng đó là chuyện của bốn năm nữa. Còn bây giờ, anh học vì nếu không học thì toàn bộ kế hoạch còn lại sẽ không có mái nhà để đứng dưới.
Câu trả lời thật dài hơn mười lăm phút để giải thích.
Và giải thích thì cần phải nói những thứ anh không thể nói.
“Tao…” Anh dừng lại.
Không phải vì không biết câu trả lời. Mà vì biết rằng bất kỳ câu trả lời nào anh nói ra lúc này cũng sẽ không phải câu trả lời thật.
Khoa nhìn anh chờ.
“Tao chưa biết,” Hoàng nói cuối cùng. Hai chữ đó không phải dối — đó là phần duy nhất anh có thể nói mà không phải giả.
Khoa nhìn anh một chút.
Rồi anh ta quay lại ăn bánh mì.
“Thôi được rồi,” Khoa nói, giọng bình thường lại. “Hỏi cho biết thôi.”
Câu đó nghe nhẹ. Nhưng Khoa không hỏi thêm — không phải vì anh thỏa mãn với câu trả lời, mà vì anh ta biết đây là chỗ Hoàng không muốn tiếp tục. Người có khiếu xã giao biết đọc ranh giới đó.
Họ ngồi ăn hết bánh mì. Khoa kể thêm mấy chuyện khác — buổi đá bóng tối qua, kế hoạch nghỉ tết với mấy đứa bạn khác. Hoàng gật đầu và trả lời những chỗ cần trả lời.
Bình thường hoàn toàn. Bạn bè bình thường ăn trưa sau kì thi.
Trong góc tầm nhìn, yên lặng.
Hệ thống không có thông báo nào cho cuộc nói chuyện này. Không có điểm TÍN NHIỆM nào tăng hay giảm. Không có phân tích TIỀM NĂNG HỢP TÁC cập nhật. Không có gì cả.
Hoàng nhìn vào góc đó một giây.
Đúng rồi. Hệ thống không có ô nào cho việc không trả lời được câu hỏi của bạn.
Chiều về, Hoàng đi bộ từ trường về nhà một mình.
Con đường từ trường về hẻm Bình Thạnh không dài — mười lăm phút nếu đi bình thường, hai mươi nếu đi chậm. Anh đi chậm.
Tháng Mười Hai Sài Gòn không lạnh, nhưng buổi chiều gió đủ để tóc lay nhẹ. Tiếng còi xe từ đường lớn vọng vào. Hàng quán ven đường đang bày đồ tết sớm — mấy cái lịch treo tường, đèn led đỏ, cặp bánh chưng bằng nhựa trang trí.
Anh đi qua hàng tạp hóa quen — người chủ là bà Năm, bán ở đây từ trước khi nhà anh dọn về hẻm này. Bà đang ngồi bổ hạt dưa, cái radio nhỏ trên kệ đang phát bài nhạc vàng ai đó hát. Thấy Hoàng đi qua, bà ngẩng đầu lên gật, anh gật lại.
Bà Năm. Chắc còn mười năm nữa vẫn ngồi chỗ đó.
Không phải suy nghĩ phán xét. Chỉ là nhận ra — một số người có cuộc sống cố định như vậy, và đó là cuộc sống của họ, không phải cái gì cần thay đổi. Anh nhớ ký ức tương lai: bà Năm sẽ đóng cửa hàng vào 2021 vì con cháu bảo về quê. Bà sẽ khóc ngày cuối cùng trước khi khóa cửa.
Mày biết quá nhiều về quá nhiều người.
Không phải hay. Không phải hoàn toàn hay.
Hoàng đi vào hẻm.
Con hẻm nhỏ, đủ rộng cho một xe máy đi qua. Gạch tàu lót mặt đường, một số viên đã nứt và lõm xuống. Tiếng TV từ hai nhà khác nhau phát ra cùng lúc — một nhà phim Hàn, một nhà tin tức thời sự. Mùi nước gội đầu từ một nhà nào đó đang tắm chiều.
Cửa nhà anh mở — mẹ vừa về ca sáng, chắc đang chuẩn bị cơm.
Hoàng đứng trước cửa một giây trước khi bước vào.
Bên trong: tiếng dao thái thớt từ bếp, tiếng nước chảy, mùi tỏi phi. Ba chưa thấy — có thể đang ngủ trưa muộn trong phòng, hoặc vừa nhận cuốc xe chiều và ra ngoài rồi.
Những âm thanh và mùi này — anh đã quen với chúng từ mười lăm năm trước, rồi mất đi suốt mười hai năm sống một mình ở những căn phòng thuê khác nhau ở Sài Gòn. Và bây giờ lại quen lại, như học lại một bài nhạc đã quên lời nhưng vẫn còn nhớ giai điệu.
Anh bước vào, đóng cửa sau lưng.
“Con về rồi mẹ.”
“Ừ. Rửa tay đi.”
Buổi tối, sau cơm.
Ba đọc báo. Mẹ xem cái tập phim Hàn đang chiếu trên HTV2 — loại phim mẹ hay xem cuối tuần, nhưng hôm nay chiếu bù vì lý do gì đó. Tiếng nhạc nền phim vọng ra từ phòng khách.
Hoàng ngồi ở bàn học trong phòng.
Mở notebook lên. Mở email — không có gì mới từ anh Tuấn. Mở một file text trắng.
Anh gõ vào đó, không nghĩ nhiều:
Khoa hỏi: mày học để làm gì nếu không phải để vào đại học?
Nhìn câu đó một lúc.
Câu trả lời thật: học để có bình phong. Có bình phong để làm được những thứ khác. Những thứ khác là: xây vốn, xây mạng lưới, chuẩn bị cho cái gì đó lớn hơn cái phòng học này rất nhiều.
Câu trả lời mày không thể nói: vì nếu nói, mày phải giải thích tại sao, và giải thích tại sao đòi hỏi nói những thứ mày không thể nói.
Khoảng cách đó — giữa câu trả lời thật và câu trả lời có thể nói — là cái gì?
Anh nhìn câu hỏi đó, không gõ thêm.
Bên ngoài phòng, tiếng phim Hàn vẫn chạy. Tiếng ba lật trang báo. Tiếng quạt máy trên bàn học của anh.
Khoảng cách đó — giữa câu trả lời thật và câu trả lời có thể nói — là cô đơn. Không phải loại cô đơn của người không có ai bên cạnh. Là loại cô đơn của người có bí mật không thể kể, không phải vì bí mật đó xấu, mà vì nó quá lớn để vừa vào bất kỳ cuộc nói chuyện bình thường nào.
Khoa hỏi thật. Đó là điều làm câu hỏi nặng hơn câu hỏi của thầy Minh — thầy Minh hỏi vì lo, nhưng Khoa hỏi vì tò mò thật sự về người ngồi trước mặt anh ta. Và anh ta xứng đáng được biết.
Nhưng Hoàng không thể nói.
Không phải không muốn — anh muốn. Có một phần trong anh, phần không phải kỹ sư AI hai mươi bảy tuổi lập kế hoạch mà là đứa mười lăm tuổi thật sự ngồi trong phòng này — phần đó muốn nói với ai đó. Về Hệ thống, về hai tờ một triệu trong ngăn kéo, về cái card visit của anh Tuấn, về tất cả.
Nhưng nói với ai?
Trong góc tầm nhìn, giao diện Hệ thống yên lặng như nền trời không có mây.
Không có nhiệm vụ nào cho buổi tối này. Không có điểm TÍN NHIỆM nào tăng khi anh ngồi đây và nghĩ về câu hỏi của Khoa. Không có phần thưởng nào cho việc cô đơn đúng cách.
Hoàng xóa cái file text đi.
Mở một tab mới — bắt đầu đọc về thị trường chứng khoán Việt Nam năm 2014, công khai, không cần mảnh thông tin 001 cho việc đọc nền. Chỉ cần biết bức tranh chung trước khi mở cái mảnh thông tin chi tiết đó.
Anh đọc.
Bên ngoài, tiếng phim Hàn vẫn chạy.
Hệ thống không có phần thưởng nào cho việc trả lời thật. Nhưng nó cũng không có phần phạt nào cho việc cô đơn — nó chỉ ghi nhận, như người quan sát, và để anh ngồi đây với câu hỏi Khoa hỏi và câu trả lời anh không thể đưa ra.
Đêm ở hẻm Bình Thạnh tháng Mười Hai tiếng chó hàng xóm sủa xa xa. Mảnh thông tin 001 nhấp nháy nhẹ ở góc màn hình tâm trí anh.
Ngày mai sẽ mở. Hoặc ngày kia. Khi đầu anh sẵn sàng.
Tối nay thì chưa.