Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 10 / 209

Chương 10 — Mảnh thông tin đầu tiên

Mảnh thông tin 001 đã nhấp nháy ở góc tầm nhìn được hai mươi bốn ngày.

Hoàng biết chính xác số ngày đó không phải vì anh đếm, mà vì anh không đếm mà vẫn biết — loại số liệu não người trưởng thành tự ghi nhận mà không cần cố. Từ tối Chủ Nhật đi bộ về từ Phan Đăng Lưu với hai tờ một triệu trong balo, anh đã nhìn thấy cái biểu tượng nhấp nháy nhẹ mỗi ngày. Không phải ám ảnh — chỉ là ở đó, như một cái cửa chưa mở.

Đêm thứ Bảy sau kỳ thi học kỳ kết thúc, Hoàng nằm trên giường nhìn lên trần nhà nghe tiếng TV từ phòng khách vọng vào.

Ba mươi ngàn.

Đó là số tiền anh dự tính có thể thuyết phục ba nhập vào cổ phiếu mà không khiến ông lo lắng đến mức hỏi nhiều. Không phải vì tiền đó là nhiều với ba — ba chạy xe một ngày còn kiếm hơn — mà vì đó là ngưỡng mà nếu mất thì đau nhưng không sập, và nếu thắng thì đủ để ba chú ý.

Anh đã đọc đủ về thị trường chứng khoán Việt Nam 2014 trong những tuần qua. Đủ để biết bức tranh chung, đủ để biết mình chưa biết đủ để đặt cược bằng logic công khai mà không có lợi thế thông tin. VN-Index năm 2014 đang dao động, không có gì đặc biệt nếu nhìn bề ngoài — nhưng anh biết có một nhóm cổ phiếu công nghệ nhỏ sẽ bắt đầu dịch chuyển theo đợt đầu tư nước ngoài vào cuối quý một năm sau.

Anh biết vì anh nhớ. Nhưng ký ức không phải đủ để đặt cược tiền thật của người khác.

Cần mảnh thông tin 001.


Hoàng ngồi dậy, lấy notebook, mở lên. Tay gõ không thành tiếng trong phòng tối.

Cửa sổ phòng mở hé, gió tháng Mười Hai vào nhẹ. Tiếng xe máy xa xa trên đường lớn, thưa dần về khuya.

Trong góc tầm nhìn, biểu tượng quen thuộc:

⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────
Mảnh thông tin tương lai #001
[Đang chờ — nhấn để mở bất kỳ lúc nào]
─────────────────────

Anh nhìn vào biểu tượng đó một lúc.

Hai mươi bốn ngày.

Không phải vì anh sợ. Không phải vì chưa sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị nền đủ — đã đọc thị trường, đã hiểu bối cảnh, đã có một kế hoạch cơ bản cho cách thuyết phục ba. Lý do anh không mở không phải thiếu sẵn sàng.

Lý do anh không mở là vì một khi mở — một khi dùng — nó không thể hoàn tác. Không phải mảnh thông tin mất đi, mà là từ điểm đó trở đi, anh sẽ là người đã dùng thông tin tương lai để tác động vào hiện tại. Một lần là một lần. Sẽ có lần tiếp theo dễ hơn, và tiếp theo nữa dễ hơn nữa.

Và mỗi lần như thế, theo lời Hệ thống, độ chính xác của những gì anh biết về tương lai sẽ nhạt đi một chút.

Không phải vì Hệ thống phạt. Vì lịch sử sẽ lệch. Và khi lịch sử lệch, ký ức anh về cái lịch sử cũ trở thành bản đồ của con đường không còn tồn tại.

Anh ngồi nhìn cái biểu tượng nhấp nháy.

Rồi anh mở.


⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────────────────────
MẢNH THÔNG TIN #001
Phân loại: Thị trường tài chính
Độ tin cậy hiện tại: 94%
─────────────────────────────────────
⚠ CẢNH BÁO TRƯỚC KHI XEM:
Việc SỬ DỤNG thông tin này để tác động vào
hành động trong dòng thời gian hiện tại sẽ:

— Làm lệch lịch sử so với ký ức nguồn gốc
— Giảm độ chính xác của các mảnh thông tin
   tương lai còn lại: -2%
— Hệ quả không thể hoàn tác

[XEM THÔNG TIN] — [ĐÓNG LẠI]
─────────────────────────────────────

Hoàng đọc cảnh báo từ đầu đến cuối.

Không đọc nhanh. Không đọc một lần rồi bỏ qua kiểu người đọc điều khoản phần mềm không ai quan tâm. Anh đọc từng dòng, để nó ngấm.

Làm lệch lịch sử. Giảm độ chính xác. Không thể hoàn tác.

Ba điểm đó không phải mới — anh đã biết cơ chế này từ trước. Nhưng đọc lại lúc ngồi thật sự trước lựa chọn thật sự thì nó nặng hơn lý thuyết.

Anh nhìn vào nút XEM THÔNG TIN.

Mày đã biết mày sẽ làm gì rồi. Từ hai mươi bốn ngày trước.

Không phải bốc đồng. Không phải vì không còn lựa chọn nào khác. Mà vì đây là cái giá đúng để trả cho cái anh đang cần: một lần đặt cược có cơ sở, để có thêm vốn, để ba bắt đầu nhìn anh khác đi về việc tiền bạc, để có thêm một đòn bẩy cho những gì sẽ đến sau.

Tất cả có lý. Nhưng không chỉ vì thế mà nhấn.

Anh nhấn vì anh đã quyết định.


⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────────────────────
MẢNH THÔNG TIN #001 — ĐÃ MỞ
Thị trường: Cổ phiếu công nghệ Việt Nam
Giai đoạn: Q4/2014 – Q2/2016
─────────────────────────────────────
NHÓM CỔ PHIẾU CHÚ Ý:
• FPT (FPT Corp) — tăng trưởng ổn định,
  đỉnh cục bộ kỳ vọng Q1/2015 (+18–22%)
• CMG (Công ty CP Tập đoàn CMC) — biến động
  cao hơn, rủi ro cao hơn, tiềm năng cao hơn
• VGI (Viettel Global) — phụ thuộc tin tức
  chính sách, không dự đoán chắc

CHỈ SỐ VĨ MÔ HỖ TRỢ:
• Đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực tech tăng
  23% so với cùng kỳ năm trước
• Chính sách Hà Nội mở cửa cho vốn ngoại
  trong lĩnh vực phần mềm, dự kiến TT cuối Q4
─────────────────────────────────────
ĐỘ CHÍNH XÁC CÁC MẢNH CÒN LẠI: 
Trước: 94% | Sau: 92%
─────────────────────────────────────
⚠ Thông tin đã được ghi nhận vào dòng thời gian
   Hành động của bạn từ đây sẽ tính vào lịch sử
─────────────────────────────────────

Hoàng đọc hết một lần.

Rồi đọc lại lần nữa, chậm hơn, ở phần số liệu.

FPT. +18–22%. Q1/2015. Ký ức của anh — ký ức từ con người anh ở 2026 — xác nhận điều đó. Không chi tiết đến từng con số, nhưng anh nhớ FPT năm 2015 tăng trưởng tốt. Đủ để biết đây không phải thông tin Hệ thống bịa ra. Đây là ký ức của chính anh được Hệ thống lọc và hiển thị lại theo dạng có thể dùng được.

Độ chính xác còn lại: 92%.

Từ 94% xuống 92%. Hai phần trăm. Nghe nhỏ. Nhưng mỗi mảnh thông tin sau sẽ là 92%, rồi 90%, rồi 88%… Cộng dồn theo số lần dùng.

Anh nhìn dòng cuối cùng: Hành động của bạn từ đây sẽ tính vào lịch sử.

Không có cách đọc câu đó mà không cảm nhận được trọng lượng của nó. Trước đêm nay, anh đã tồn tại trong 2014 mà không kéo lịch sử đi đâu cả — viết code thuê là việc có thể xảy ra không cần anh xuyên về, gặp anh Tuấn là tình cờ ai cũng có thể gặp. Anh còn là một biến số phụ.

Từ lúc anh nhấn xác nhận dùng thông tin này, ba sẽ mua cổ phiếu. Ba chưa bao giờ mua cổ phiếu trước đó. Một sự kiện nhỏ, nhưng mới — chưa có trong ký ức của dòng lịch sử cũ.

Cánh bướm đầu tiên do anh chủ động gây ra.


Hoàng đóng giao diện lại và nhìn vào màn hình notebook.

File text trắng. Con trỏ nhấp nháy.

Anh gõ: FPT — mua vào tháng 12/2014, bán ra tháng 2–3/2015. Lý do giải thích cho ba: P/E thấp hơn ngành, doanh thu mảng phần mềm xuất khẩu tăng, kỳ vọng chính sách.

Dừng. Xóa đi.

Gõ lại: Cách nói chuyện với ba: không bắt đầu bằng “con muốn đầu tư”. Bắt đầu bằng câu hỏi.

Dừng lại, nhìn vào câu đó.

Bắt đầu bằng câu hỏi.

Ba của anh — ông Nguyễn Văn Tân, bốn mươi tuổi, tài xế xe ôm sắp chuyển sang Grab theo làn sóng sắp tới — là người không bị thuyết phục bởi số liệu trình bày đẹp. Ba bị thuyết phục bởi cái gì trông giống như anh đã tự nghĩ ra và tự hỏi. Không ai thích bị dạy. Người như ba thích được đặt câu hỏi và tự tìm đến kết luận mà họ đã ngầm đồng ý từ đầu.

Anh gõ tiếp: Câu mở: “Ba ơi, ba có biết công ty FPT không?”


Sáng Chủ Nhật hôm sau, ba đang ngồi cà phê một mình ở phòng khách — loại cà phê đen pha từ phin mà mẹ để sẵn trên bếp mỗi sáng trước khi đi ca.

Hoàng xuống, rót nước, ngồi xuống bàn đối diện.

“Ba ơi, ba có biết công ty FPT không?”

Ba nhìn lên khỏi tờ báo. “Công ty máy tính đó hả?”

“Ừ. FPT Corporation.” Anh để câu đó trôi ra tự nhiên, không vội. “Hồi nãy con đọc báo thấy họ vừa ký hợp đồng phần mềm mới xuất khẩu sang Nhật.”

“Đọc báo nào?”

“Báo điện tử. Trên mạng.”

Ba gật, quay lại tờ báo giấy. Không phải tín hiệu tắt cuộc trò chuyện — ba đọc báo giấy song song với nói chuyện, quen rồi.

“Mà con hỏi làm gì?”

Đây là chỗ anh cần nói đúng.

“Con đang xem cổ phiếu FPT,” Hoàng nói. “Họ đang giao dịch ở mức P/E thấp hơn ngành khoảng bốn lần. Mà mảng phần mềm xuất khẩu của họ đang tăng — năm ngoái tăng hơn hai mươi phần trăm. Con nghĩ đây là cổ phiếu đáng chú ý.”

Ba đặt tờ báo xuống. Nhìn con.

“Con biết cổ phiếu là gì không?”

Câu hỏi không có chất nghi ngờ hay khinh thường — chỉ là câu hỏi thật của người muốn xác định mình đang nói chuyện với ai.

“Con biết căn bản,” Hoàng nói. “Không phải chuyên gia. Nhưng con hiểu cách đọc số.”

Ba nhìn anh. Loại nhìn của ông trong mấy tháng qua — không hoàn toàn không tin, nhưng cũng chưa hoàn toàn tin, giống như người đang tính xem cái cân đang nghiêng về phía nào.

“Con định làm gì với cái đó?”

“Không phải con định làm gì.” Hoàng giữ giọng đều. “Con chỉ nói ba biết vậy thôi. Cổ phiếu này con nghĩ sẽ tăng trong vài tháng tới — dựa trên những gì con đọc được. Nhưng con không có tài khoản. Và con cũng không chắc trăm phần trăm.”

Câu cuối quan trọng. Không được nghe như đứa con trai mười lăm tuổi đang bán hàng. Phải nghe như người đang chia sẻ thông tin mà mình không chắc chắn hoàn toàn — vì đó là sự thật, phần nào.

Ba nhìn anh một chút không nói gì.

“Ba không biết mấy cái đó.”

“Con biết ba không biết. Con cũng không kỳ vọng ba làm gì với thông tin đó.” Hoàng nhún vai, quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ như đang bỏ chủ đề. “Con chỉ thấy hay nên nói thôi.”

Một khoảng lặng.

Tiếng cà phê nhỏ giọt vẫn còn chạy từ cái phin trên bếp.

“Mày đọc thấy ở đâu?” Ba hỏi.


Câu hỏi đó là tín hiệu. Không phải tín hiệu tin — là tín hiệu muốn biết thêm.

Trong những năm anh lớn lên lần trước, ba không bao giờ hỏi thêm về thứ gì mà ông đã quyết định bỏ qua. Hỏi thêm nghĩa là chưa bỏ qua.

“Báo VnExpress có bài phân tích ngành tech,” Hoàng nói. Câu đó đúng — anh đã đọc thật. “Cộng với báo cáo tài chính công khai của họ trên sàn. Ai cũng có thể đọc được.”

“Mày học cái này ở đâu?”

“Tự học. Trên mạng có đủ hết ba ơi.”

Ba nhìn anh rồi nhìn xuống tách cà phê. Ngón tay ông xoay cái phin nhỏ trên miệng ly, cử động không chủ đích của người đang suy nghĩ.

“Bao nhiêu mày nghĩ cần bỏ vào?”

Hoàng giữ mặt bình thường.

“Con không biết ba có muốn bỏ không. Con chỉ nói là nếu bỏ thì số nhỏ thôi — ba mươi ngàn, năm mươi ngàn là thử xem. Không phải đặt cược lớn.”

“Ba mươi ngàn?” Ba nhìn anh. “Bỏ cổ phiếu ba mươi ngàn?”

“Cho an tâm. Mất thì không xót nhiều. Thắng thì thấy cơ chế nó hoạt động thế nào.”

Đó là câu anh đã nghĩ từ đêm qua. Không phải nói để thuyết phục ba bỏ nhiều hơn — nói để hạ threshold xuống thấp đến mức ba không có lý do thực tế để từ chối thử.

Ba ngồi yên một lúc.

“Mở tài khoản thế nào?”

“Ba cần tài khoản ngân hàng liên kết với công ty chứng khoán. Ba có tài khoản Vietcombank rồi. Con tìm hiểu quy trình, ba chỉ cần đến chi nhánh ký giấy thôi.”

Ba nhìn anh theo kiểu không nói ra nhưng đang tính toán.

“Con tìm hiểu đi. Rồi nói ba.”


Hoàng tìm hiểu mất hai ngày.

Không phải vì phức tạp — quy trình mở tài khoản chứng khoán năm 2014 không đặc biệt khó, chỉ cần CMND và tài khoản ngân hàng. Hai ngày vì anh cần làm đúng thứ tự: tìm công ty chứng khoán uy tín, hiểu phí giao dịch, chuẩn bị giấy tờ, in ra đủ thứ để ba không phải hỏi thêm khi đến quầy.

Thứ Tư tuần sau, ba đến chi nhánh công ty chứng khoán gần Bình Thạnh một mình — Hoàng không đi cùng vì đang giờ học. Ông mang theo đủ giấy tờ theo danh sách con viết ra, ngồi làm thủ tục ba mươi phút, về nhà với cái phiếu xác nhận tài khoản mới mở.

Tối đó ông đặt tờ phiếu lên bàn, nhìn vào đó.

“Bỏ bao nhiêu?”

“Ba mươi ngàn trước đi ba. Con theo dõi cho.”

Ba im lặng. Không phải im lặng không quyết định — im lặng của người đã quyết định nhưng chưa nói ra.

“Ừ.”


Hoàng theo dõi giá FPT mỗi ngày, sáng trước khi đi học và chiều về.

Không phải theo dõi kiểu lo lắng — theo dõi kiểu người đã đặt một kế hoạch và đang chờ thực tế xác nhận hoặc phủ nhận. Trên màn hình notebook, tab VNDirect mở ra cùng với tab bài tập về nhà. Ba mươi ngàn không phải số tiền đủ để mất ngủ. Nhưng đủ để giữ đầu luôn chú ý.

Tuần đầu: FPT tăng nhẹ, không đáng kể. Trong phạm vi dao động bình thường.

Tuần hai: tin về hợp đồng phần mềm xuất khẩu mới được đăng lên báo kinh tế. Giá nhích lên ba phần trăm trong một ngày. Ba không nói gì — ông theo dõi qua cái tab mà Hoàng cài lên điện thoại cùm ông, loại điện thoại Android giá rẻ ba mới mua theo chương trình khuyến mãi. Tab mở vào trang theo dõi giá cổ phiếu, đơn giản đến mức ai cũng dùng được.

Tuần ba: giá tăng mạnh hơn. Không phải đột biến — tăng đều theo tin tức thật, theo đà đầu tư nước ngoài mà Hoàng đã biết sẽ vào. Không phải dự đoán từ trên trời rơi xuống — là thông tin của dòng thời gian khác được Hệ thống giải mã và giao cho anh, rồi anh dùng để đứng đúng chỗ trước khi đoàn tàu đến.

Chiều thứ Sáu ba tuần sau khi mua, Hoàng về nhà, mở tab theo dõi, nhìn vào con số.

Lãi: 23,4%.

Ba mươi ngàn thành ba mươi bảy ngàn. Không ai mua nhà được bằng đó. Nhưng 23,4% trong ba tuần là con số khiến bất kỳ ai hiểu tài chính đều phải nhìn lại.

Ba đang ngồi ở phòng khách khi Hoàng xuống. Ông đặt điện thoại xuống bàn.

“Con xem rồi chưa?”

“Xem rồi ba,” Hoàng ngồi xuống. “Bán chưa ba?”

“Chưa bán. Tao đang chờ mày.”

Câu đó — tao đang chờ mày — không phải câu ba hay nói. Ba không phải người chờ. Ba là người tự quyết.

Hoàng nhìn vào mặt ông. Nắng chiều từ cửa sổ đổ xiên, ánh vàng cắt ngang tờ báo gấp đôi trên bàn. Bàn tay ba đặt trên mặt bàn — bàn tay tài xế, đốt ngón to, móng tay ngắn, có vết dầu máy xe cũ không rửa sạch hết.

“Con nghĩ nên bán,” Hoàng nói. “Lãi 23% trong ba tuần là tốt rồi. Không nên tham.”

“Ừ.”

Ba cầm điện thoại lên. Mở app, ấn mấy nút theo quy trình Hoàng đã hướng dẫn. Màn hình nhỏ xác nhận lệnh bán.

Hai người ngồi đó một lúc, không nói gì.

Rồi ba nhìn lên:

“Đọc thấy ở đâu vậy?”


Câu hỏi đó hỏi về nhiều hơn là nguồn thông tin.

Hoàng biết điều đó. Ba không phải người hỏi câu thừa. Đọc thấy ở đâu trong miệng ba nghĩa là: Mày lấy thông tin này từ đâu? Tại sao mày biết? Ai dạy mày? Và tại sao nó đúng?

Bốn câu trong một câu.

“Con đọc phân tích tài chính trên mạng,” Hoàng nói. “VnExpress có chuyên mục kinh tế. Cộng với báo cáo thường niên của FPT — họ công bố công khai. Con thấy mấy chỉ số có vẻ tốt thì thử xem.”

Câu trả lời đó không sai. Nhưng nó không đủ — và ba biết điều đó.

“Mày đọc thứ đó từ bao giờ?”

“Mấy tháng nay ba.”

Ba nhìn anh. Nhìn theo kiểu của người đang so sánh hai hình ảnh — đứa con trước đây và đứa con ngồi trước mặt — và đang cố tìm điểm không khớp.

“Mày đang làm gì vậy Hoàng?”

Không phải giọng lo lắng. Không phải giọng phán xét. Giọng của người hỏi thật sự, người muốn biết.

Hoàng nhìn ba.

Câu trả lời thật dài hơn cả bữa cơm để nói ra.

“Con đang tìm hiểu,” anh nói. Đây là phần anh có thể nói. “Con muốn làm gì đó bằng công nghệ. Học cổ phiếu là một phần — hiểu thị trường, hiểu công ty. Không phải để đầu cơ ba ơi. Để học cách đọc kinh doanh.”

Ba ngồi yên.

Không gật. Không lắc. Nhìn con một lúc rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Học cho xong lớp 9 đã.”


Câu đó không phải lệnh. Không phải cảnh báo. Là ranh giới — kiểu ba vẽ ranh giới không bằng cách cấm mà bằng cách đặt ưu tiên xuống mặt bàn rõ ràng. Học cho xong lớp 9 đã nghĩa là: Ba thấy mày đang làm gì đó, ba chưa chắc có hiểu hết không, nhưng không phải lúc này để đi xa hơn. Còn lớp 9.

Hoàng gật.

“Dạ.”

Không giải thích thêm. Không thuyết phục. Gật là đủ — không phải vì anh đồng ý hoàn toàn, mà vì anh biết ba đã cho anh nhiều hơn người ta nghĩ chỉ bằng cái câu đó.

Ba đứng dậy, cầm điện thoại. Trước khi vào phòng, ông dừng lại.

“Tiền lãi ba giữ lại. Khi nào mày cần thì nói.”

Rồi ông đi vào.


Hoàng ngồi ở phòng khách một mình.

Nắng đã xuống thấp, hành lang ngoài bắt đầu tối. Từ bếp có tiếng nước chảy — mẹ về ca sáng, đang rửa rau cho bữa tối. Mùi rau muống và mùi khói thuốc từ đâu đó ngoài hẻm bay vào.

Anh nhìn lên trần nhà.

Ba tuần vừa rồi.

Ba mươi ngàn. Lãi hai mươi ba phần trăm. Ba nói tiền lãi ba giữ lại, khi nào mày cần thì nói — câu đó không phải câu của người không tin con. Câu đó là câu của người đã bắt đầu nhìn con theo một cách khác.

Không phải con ngoan điểm tốt. Không phải con chịu khó giúp việc nhà. Mà là: con biết làm gì đó với thông tin và tiền.

Đó là bước đầu tiên của thứ Hoàng cần từ ba — không phải tiền, mà là không gian. Không gian để làm thứ anh đang làm mà không bị hỏi quá nhiều câu hỏi mà anh không thể trả lời thật.

Nhưng câu hỏi đọc thấy ở đâu vẫn còn ngồi trong ngực anh.

Không phải vì anh không có câu trả lời. Mà vì câu trả lời anh vừa đưa ra — VnExpress, báo cáo thường niên, mấy tháng tự học — là câu trả lời đúng một phần. Phần còn lại là cái anh không thể nói.

Ba tin con về thông tin đó. Và thông tin đó đến từ ký ức một dòng lịch sử ba chưa bao giờ sống qua.

Trong góc tầm nhìn, giao diện Hệ thống hiện ra yên tĩnh:

⚙ HỆ THỐNG KIẾN QUỐC
─────────────────────────────────────
CẬP NHẬT TRẠNG THÁI
─────────────────────────────────────
NGUỒN LỰC: +3 (tiền lãi 7.400đ phát sinh
             từ vốn nhỏ — không tính vào nguồn
             lực chiến lược, nhưng ghi nhận)

TÍN NHIỆM — GIA ĐÌNH: +8
(Sự kiện: ba lần đầu tin con về tài chính,
 không chỉ về điểm số — bước ngoặt quan hệ)

Mảnh thông tin tương lai #001: RESOLVED
Độ chính xác còn lại của mảnh tiếp theo: 92%
─────────────────────────────────────
⚠ GHI NHẬN: Dòng thời gian đã được ghi lại
Nguyễn Văn Tân mua cổ phiếu FPT tháng 12/2014
Đây là sự kiện KHÔNG TỒN TẠI trong ký ức nguồn
Lịch sử đã lệch. Không thể hoàn tác.
─────────────────────────────────────

Hoàng đọc dòng cuối cùng.

Lịch sử đã lệch. Không thể hoàn tác.

Không phải cảnh báo đáng sợ. Không phải câu đay nghiến. Chỉ là sự thật được ghi nhận lạnh lùng theo cách Hệ thống thường làm — không thêm cảm xúc, không thêm phán xét. Sự thật là sự thật.

Ba đã mua cổ phiếu FPT vì con trai ông chỉ đường.

Trong ký ức của Hoàng — ký ức của người hai mươi bảy tuổi sống qua mười hai năm không có sự kiện này — ba không bao giờ mua cổ phiếu. Ba lái xe ôm, sau đó lái Grab, và tiền ông để dành trong tài khoản tiết kiệm lãi suất thấp vì ông không tin những thứ phức tạp. Đó là ba trong ký ức cũ.

Và cái ba vừa nói tiền lãi ba giữ lại, khi nào mày cần thì nói là một ông Nguyễn Văn Tân mà ký ức cũ không có.

Hoàng nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay mười lăm tuổi, nhỏ hơn bàn tay người kỹ sư hai mươi bảy tuổi anh quen nhìn trong gương. Nhưng chúng đã làm một việc mà không bàn tay nào khác có thể làm — không phải vì khéo léo, mà vì chúng đang ở đây, ở thời điểm này, với thứ anh biết.

Từ bếp, mẹ gọi vọng ra:

“Hoàng ơi, vo gạo giúp má.”

Anh đứng dậy.


Bữa cơm tối hôm đó có canh cải xanh và cá kho tiêu.

Ba ăn không nói nhiều, như thường. Mẹ kể chuyện nhà máy — mấy chị công nhân ca sáng đang bàn về tăng ca thứ Bảy, ai muốn ai không, lương tính thế nào. Tiếng TV từ góc phòng khách phát tin tức thể thao xen vào.

Hoàng gắp cơm, nghe, không nói gì thêm về chuyện hồi chiều.

Không cần. Câu chuyện về FPT đã xong phần của nó — ba biết, ba tin ở mức ban đầu, ba giữ tiền lãi. Đó là tất cả anh cần từ chương này. Còn lại là những bước tiếp theo, và những bước tiếp theo không cần bắt đầu tối nay.

Ba nhìn anh một lần, không nói gì, rồi tiếp tục ăn.

Mẹ hỏi bữa thi vừa rồi thế nào, Hoàng nói ổn, mẹ gật và tiếp tục kể chuyện nhà máy.

Cái quạt đứng góc phòng quay đều. Tiếng muỗi vo ve ngoài cửa màn. Mùi cá kho tiêu bốc lên từ nồi đất trên bàn.

Bữa cơm bình thường.

Trong góc tầm nhìn, giao diện Hệ thống không có thông báo mới.

Không có nhiệm vụ nào cho bữa cơm tối.

Và lần này Hoàng không để ý đến điều đó — không phải vì anh không nhìn, mà vì bữa cơm đang đủ ngay cả không cần Hệ thống ghi nhận nó.


Đêm, trong phòng.

Hoàng mở notebook, file text cũ vẫn còn đó — cái file anh đã gõ FPT, mua tháng 12, bán tháng 2–3 rồi xóa đi và gõ lại. Anh nhìn vào màn hình trắng.

Mở tab mới. Gõ vào thanh tìm kiếm: cổ phiếu công nghệ Việt Nam 2015.

Không phải tìm thêm thông tin để đầu cơ tiếp. Gõ để xem ký ức anh đang còn đúng đến đâu — bức tranh lớn, không phải chi tiết. Bài kiểm tra nhỏ: những gì anh nhớ có còn khớp với những gì đang hiển thị trên báo công khai không.

Đọc qua. Khớp phần nhiều. Không phải khớp hết — có vài chi tiết nhỏ lệch, nhưng cơ bản đúng hướng.

92% còn lại.

Anh nhìn con số đó trong đầu. Không phải lo lắng — ghi nhận. Đây là tài nguyên có hạn. Mỗi lần dùng là một lần mòn. Và mảnh thông tin tiếp theo sẽ kém chính xác hơn mảnh này hai phần trăm.

Mày phải dùng đúng chỗ.

Không phải mỗi cổ phiếu. Không phải mỗi bước nhỏ. Phải giữ lại cho những quyết định lớn hơn, những nơi mà 2% lệch không thể bù bằng cách đọc báo công khai.

Hoàng đóng tab lại.

Nhìn lên trần nhà.

Câu hỏi của ba — đọc thấy ở đâu? — vẫn ở trong đầu anh, nhưng không còn nặng như ban đầu. Nặng vì nó là thật. Nhẹ hơn vì anh không cần giải đáp nó hoàn toàn. Chỉ cần trả lời đủ để tiếp tục — và anh đã trả lời đủ.

Ba tin con. Không phải tin mù quáng — tin vì kết quả có thật. Đó là nền tảng, không phải đích đến.

Một triệu rưỡi trong ngăn kéo. Bảy ngàn tiền lãi ba giữ. Anh Tuấn vẫn chưa email lại. Mảnh thông tin còn lại: 92%. Nhiệm vụ HỌC ĐỂ LÀM BÍA: học kì I đã đạt.

Anh gõ những con số đó ra, nhìn vào chúng một lúc rồi xóa đi.

Không cần ghi. Anh nhớ.

Ngoài cửa sổ, hẻm Bình Thạnh đêm tháng Mười Hai yên tĩnh. Tiếng chó xa xa. Tiếng xe máy cuối xóm ai về muộn. Ánh đèn đường vàng nhợt lọt qua khe cửa màn.

Đây là điểm anh đã bước qua — không phải theo nghĩa kịch tính. Không có tiếng nổ, không có ánh sáng. Chỉ là một buổi chiều ở phòng khách với ba, một câu hỏi không được trả lời đầy đủ, và một dòng chữ trong giao diện Hệ thống: Lịch sử đã lệch. Không thể hoàn tác.

Anh nghe tiếng ba ho khan một tiếng từ phòng bên — tiếng ho đêm của người đàn ông bốn mươi tuổi ngồi xe ngoài nắng suốt ngày. Không phải ho bệnh. Chỉ là ho.

Trong cuộc sống cũ mà anh đã sống và không nhớ đủ để tiếc, ba vẫn ho tiếng đó mỗi đêm, và Hoàng chưa bao giờ nghe thấy vì anh đã ngủ trước khi ba về.

Hôm nay anh nghe.

Không làm gì với điều đó. Chỉ nghe.

Rồi anh tắt đèn.