Chương 100 — Mưa rơi Tân Sơn Nhất
Mưa bắt đầu từ lúc xe vừa qua vòng xoay Lăng Cha Cả.
Không phải cơn mưa ào xuống một lần rồi thôi. Nó rơi thành từng lớp dày, quất vào kính xe, làm đèn đỏ phía trước kéo dài thành những vệt màu nhòe. Dòng xe trên đường Trường Sơn chậm lại từng chút. Tiếng còi xe máy, tiếng thắng gấp, tiếng nước bắn lên từ bánh taxi hòa vào nhau thành một thứ âm thanh đặc quánh của Sài Gòn mùa mưa.
Mẹ ngồi ghế sau, hai tay ôm cái túi vải đựng khăn mặt, chai nước, một hộp bánh pía nhỏ và một cái áo khoác mỏng mà bà nhất quyết mang theo dù Hoàng đã nói trong sân bay không lạnh tới mức đó. Từ lúc lên xe tới giờ, bà mở điện thoại kiểm tra giờ hạ cánh bảy lần.
Ba ngồi cạnh tài xế, lưng thẳng hơn bình thường.
Hôm nay ba mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt đẹp nhất — cái áo mẹ ủi từ sáng, cổ áo hơi cứng vì ít mặc. Tóc ba được chải gọn, râu cạo sạch. Nếu không phải bàn tay vẫn còn chai, móng tay còn vệt dầu xe rửa không hết, nhìn ba gần giống một người đi dự đám cưới hơn là đi đón con gái ở sân bay.
Hoàng ngồi bên kia mẹ, áo sơ mi trắng, tay áo xắn một nấc. Điện thoại của anh đặt úp trên đùi. Trên màn hình khóa là tin nhắn cuối của chị Linh gửi lúc rạng sáng:
Chị lên máy bay rồi. Đến nơi chắc mưa. Đừng để mẹ đứng lâu.
Câu đó làm mẹ đọc đi đọc lại, vừa cười vừa mắng: “Con nhỏ này, đi bốn năm về mà còn lo mẹ đứng lâu.”
Nhưng từ lúc mưa đổ, mẹ không cười nữa.
“Có khi nào máy bay đáp trễ không con?” bà hỏi.
“Có thể trễ chút, mẹ. Mưa thế này sân bay hay giữ vòng chờ.”
“Mình tới kịp không?”
“Tới kịp.”
Ba nhìn đồng hồ trên taplo, nói với tài xế:
“Anh đi làn trong được không? Tụi tôi đón người nhà từ Nhật về.”
Tài xế cười qua kính chiếu hậu.
“Chú yên tâm, giờ này vô ga quốc tế kẹt lắm, mà còn kịp. Narita hả chú?”
“Ừ,” ba đáp.
Một chữ thôi. Nhưng Hoàng nghe ra trong chữ đó có cả bốn năm.
Xe nhích lên từng mét. Mưa phủ kín kính trước. Cần gạt nước qua lại liên tục, lau sạch một nhịp rồi lớp nước mới lấp vào ngay. Sân bay hiện ra phía trước sau màn mưa: đèn trắng, biển chỉ dẫn, dòng taxi xếp dài, người kéo vali chạy vội dưới mái che.
Mẹ nắm chặt quai túi vải.
“Không biết nó có ăn gì trên máy bay không.”
“Có suất ăn mà mẹ,” Hoàng nói.
“Suất ăn máy bay ăn sao no. Nó làm ca đêm quen rồi, giờ giấc rối hết.”
Ba không quay lại, chỉ nói:
“Đón được nó rồi tính. Đứng ngoài này lo nó cũng không nghe.”
Mẹ muốn cãi, môi động một chút, rồi thôi.
Taxi dừng ở làn trả khách ga quốc tế. Hoàng trả tiền bằng app trước khi tài xế kịp quay lại hỏi. Ba mở cửa xuống trước, giơ tay che mưa cho mẹ theo thói quen, dù mái hiên sân bay đã che gần hết. Một luồng hơi nóng ẩm từ mặt đường bốc lên, trộn với mùi xăng, mùi áo mưa nylon và mùi cà phê từ quầy gần cửa.
Hoàng bước xuống sau cùng.
Trong kính phản chiếu của cửa ra vào, anh thấy bóng mình: cao hơn mẹ một cái đầu, vai áo sơ mi thẳng, tóc được chải gọn hơn thường ngày. Một người trẻ tuổi đủ giống sinh viên, đủ không giống đứa em trai mà chị Linh để lại bốn năm trước.
Anh nhìn một giây rồi quay đi.
Sảnh đến quốc tế đông nghẹt người.
Người nhà đứng thành từng lớp phía sau hàng rào inox. Có người cầm bó hoa bọc giấy kiếng, có người giơ bảng tên viết vội bằng bút lông, có người ôm con nhỏ ngủ gục trên vai. Màn hình điện tử treo cao liên tục đổi dòng chữ: Seoul, Singapore, Narita, Taipei. Tiếng thông báo chuyến bay vang lên bằng tiếng Việt rồi tiếng Anh, lẫn trong tiếng bánh vali kéo trên nền gạch và tiếng người gọi điện.
Mẹ chen lên phía trước được nửa bước rồi lại lùi vì sợ cản người khác. Ba đứng cạnh bà, tay trái cầm dù đã gấp, tay phải để trống. Hoàng đứng phía sau hai người, vừa đủ cao để nhìn qua đầu đám đông tới bảng điện tử.
Chuyến từ Narita: Delayed — Arrived.
Đã hạ cánh, nhưng hành lý chưa ra.
“Mẹ thấy chưa, đáp rồi,” Hoàng nói.
Mẹ ngẩng lên nhìn, mắt nheo lại.
“Chữ nào vậy con?”
“Dòng thứ ba. Narita. Đáp rồi.”
Bà thở ra, nhưng tay không buông quai túi.
“Đáp rồi sao lâu ra vậy?”
“Làm thủ tục, lấy hành lý. Chị mang hai vali mà.”
“Hai vali…” Mẹ lặp lại, giọng nhỏ. “Không biết nó đem hết đồ về chưa.”
Câu đó rơi xuống giữa tiếng ồn sảnh sân bay, không ai đáp.
Hoàng nhìn ra cửa trượt tự động phía cuối lối ra. Mỗi lần cửa mở, một luồng người kéo vali tràn ra: du khách mặc áo phông, nhân viên văn phòng đi công tác, tiếp viên hàng không đẩy vali nhỏ màu đen. Rồi đến một nhóm người khác — những gương mặt mệt, da sạm, áo khoác mỏng đã nhàu sau chuyến bay dài; họ kéo vali lớn quấn dây vải, trên tay còn cầm túi miễn thuế hoặc thùng carton dán băng keo.
Một phụ nữ khoảng ba mươi ôm đứa bé từ tay người chờ, khóc thành tiếng. Một người đàn ông đội nón len dù ở Sài Gòn đang nóng, đứng nhìn quanh vài giây mới nhận ra mẹ già phía sau hàng rào. Hai người trẻ đi cạnh nhau, trên cổ vẫn đeo thẻ tên tiếng Nhật chưa tháo, mắt đỏ nhưng không khóc.
Hoàng nhìn họ và nghĩ đến những nhà ga, ký túc xá, ca đêm, phòng ngủ hẹp, những bữa cơm ăn vội ở nơi cách nhà hàng ngàn cây số. Anh từng nhìn “lao động xuất khẩu” như một khái niệm trong báo cáo thị trường lao động. Bây giờ khái niệm đó đang kéo vali đi ngang trước mặt anh, từng người một, vai trĩu xuống vì hành lý và vì thứ không nhét được vào hành lý.
Mẹ bỗng nhón chân.
“Kia phải nó không?”
Không phải. Một cô gái tóc ngắn, dáng người giống chị Linh từ xa, nhưng khi kéo khẩu trang xuống gọi người nhà thì giọng lạ.
Mẹ hạ chân xuống, tự cười ngượng.
“Giống quá.”
Ba nói:
“Bình tĩnh. Nó ra rồi mình thấy liền.”
Mẹ liếc ba.
“Ông thì bình tĩnh giỏi.”
Ba không đáp. Nhưng Hoàng thấy ngón tay ba gõ nhẹ lên thân dù, đều đều, nhanh hơn nhịp thường.
Chờ thêm hai mươi phút.
Màn hình điện tử chuyển thêm mấy chuyến. Đám đông phía trước thưa một lớp rồi lại dày lên. Mưa bên ngoài chưa ngừng; nước từ áo mưa của người mới vào nhỏ xuống nền, nhân viên vệ sinh kéo cây lau qua lại giữa các hàng chân.
Mẹ mở điện thoại, định gọi, rồi nhớ chị còn ở khu hành lý, lại tắt. Bà chỉnh lại tóc, kéo áo, mở túi vải kiểm tra khăn mặt. Ba nhìn cửa trượt. Hoàng nhìn ba mẹ.
Anh đã từng đàm phán với quỹ đầu tư trong phòng kính tầng hai mươi tám. Đã từng nghe server báo đỏ lúc ba giờ sáng. Đã từng ký tên dưới chữ CEO khi con số tài khoản công ty đủ làm nhiều người chóng mặt. Nhưng không thứ nào giống việc đứng sau ba mẹ trong sảnh sân bay, chờ một người bước ra từ cánh cửa mà mình không thể mở giúp.
Cửa trượt mở lần nữa.
Một nhóm ba người đi ra trước. Sau họ là một xe đẩy hành lý chất hai vali to màu xám, một túi vải caro buộc dây dù và một cái balo đen đã bạc mép.
Người đẩy xe hơi cúi đầu, tóc buộc thấp, áo khoác nâu rộng hơn vai.
Mẹ không cần nhìn bảng tên, không cần chờ người đó ngẩng mặt.
“Linh!”
Tiếng gọi của mẹ vỡ ra giữa sảnh.
Chị Linh ngẩng lên.
Trong một giây, Hoàng không nhận ra chị.
Không phải vì gương mặt khác hoàn toàn. Vẫn là đường nét quen: mắt dài giống mẹ, cằm giống ba, cái nốt ruồi nhỏ gần khóe miệng mà hồi nhỏ Hoàng từng chọc là “dấu chấm câu”. Nhưng chị gầy hơn cuộc gọi video rất nhiều. Má hóp, cổ tay lộ xương dưới ống tay áo, quầng mắt sẫm dù chị có trang điểm nhẹ. Nụ cười chị bật ra chậm nửa nhịp, như cơ mặt phải nhớ lại cách cười trước khi làm được.
Mẹ vượt qua khoảng trống khi nhân viên mở lối cho người nhà, ôm chầm lấy chị ngay cạnh xe đẩy.
“Trời ơi con…”
Chỉ ba chữ. Rồi bà khóc.
Chị Linh đứng sững, tay còn đặt trên tay đẩy xe. Một giây sau, chị buông ra, ôm lại mẹ. Vai chị thấp xuống. Cái áo khoác nâu nhăn lại dưới tay mẹ.
“Mẹ, con về rồi mà,” chị nói. Giọng khàn sau chuyến bay. “Đừng khóc ở đây, người ta nhìn.”
“Nhìn kệ người ta.” Mẹ ôm chặt hơn. “Con ốm quá vậy? Sao ốm dữ vậy?”
“Con bình thường mà.”
“Bình thường cái gì. Xương không.”
Ba bước tới, không chen vào cái ôm. Ông đặt tay lên tay đẩy xe hành lý, kéo nó lùi ra một chút để không chắn lối người khác. Rồi ông nhìn con gái.
“Về rồi hả con.”
Chị Linh ngẩng lên khỏi vai mẹ. Mắt chị đỏ, nhưng chị cười với ba trước khi nước mắt kịp rơi.
“Dạ. Con về rồi.”
Ba gật đầu. Cổ họng ông động một cái. Ông không ôm ngay. Có lẽ vì mẹ vẫn đang ôm, có lẽ vì ông không quen. Ông chỉ đưa tay lên, đặt vào vai chị, vỗ hai cái. Mỗi cái vỗ rất nhẹ.
“Đi đường mệt không?”
“Dạ cũng được. Mưa nên bay vòng chút.”
“Ừ.”
Ba nhìn hai vali trên xe đẩy.
“Nặng không? Để ba kéo.”
“Để con—”
“Để ba.”
Ông không đợi chị nói hết, kéo chiếc vali lớn nhất xuống khỏi xe đẩy, dựng thẳng lại. Tay ba vẫn còn hơi cứng vì lưng chưa khỏi hẳn sau đợt đau, nhưng ông không nhăn mặt. Hoàng thấy rõ. Chị Linh cũng thấy. Ánh mắt chị dừng ở lưng ba nửa nhịp.
“Ba đau lưng còn chưa hết hả?”
Mẹ lau nước mắt bằng mu bàn tay.
“Đỡ rồi. Giờ ba con có công việc mới rồi, không chạy xe như trước nữa.”
Chị Linh nhìn mẹ, rồi nhìn ba.
“Công việc mới?”
“Về nhà rồi nói,” ba đáp nhanh hơn mẹ. “Đứng đây làm gì. Cản đường người ta.”
Lúc đó chị Linh mới nhìn sang Hoàng.
Ánh mắt chị dừng lại.
Hoàng đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lúc xe còn kẹt ngoài Trường Sơn, vậy mà khi nó đến, anh vẫn không biết nên gọi chị bằng giọng của cậu em trai ngày xưa hay bằng giọng người đàn ông đã quen ra lệnh trong phòng họp.
Anh chọn cách đơn giản nhất.
“Chị.”
Chị Linh nhìn anh từ mặt xuống áo sơ mi, xuống đồng hồ trên tay, rồi trở lại mắt. Nụ cười của chị xuất hiện, nhưng không đi hết đường.
“Em cao hơn chị rồi.”
“Cao từ lâu rồi,” Hoàng nói.
“Trong điện thoại không thấy.”
Mẹ chen vào, giọng còn nghẹn:
“Nó bây giờ lớn lắm rồi. Đi làm suốt ngày. Hôm nay còn mặc áo đẹp đi đón chị nó đó.”
Hoàng muốn nói mẹ đừng kể thêm. Nhưng mẹ không nói sai. Bà chỉ đang vui theo cách bà biết.
Chị Linh gật, mắt vẫn ở trên người Hoàng.
“Nghe nói em bận lắm.”
“Không bận bằng chị bay mấy tiếng về,” Hoàng đáp.
Câu đó làm chị cười thật hơn một chút. Chỉ một chút.
Ba kéo vali đi trước.
“Ra xe. Mưa còn lớn.”
Từ sảnh ra làn đón taxi mất chưa tới năm phút, nhưng với hai vali lớn, một túi xách, một bà mẹ cứ đi hai bước lại quay sang nhìn con gái, nó dài hơn nhiều.
Mẹ muốn cầm balo cho chị Linh. Chị không cho. Ba kéo một vali, Hoàng kéo vali còn lại. Chiếc vali màu xám của chị nặng hơn anh tưởng; bánh xe bị kẹt một bên, kéo qua khe gạch nghe cộc cộc. Trên tay cầm có dán nhãn hành lý tiếng Nhật đã sờn, góc vali có vết móp sâu.
Bốn năm của chị nằm trong hai chiếc vali này — quần áo, giấy tờ, quà cho nhà, vài món đồ từ một căn phòng thuê nào đó, có thể cả những thứ chị mua rồi không dùng, những thứ chị giữ chỉ vì bỏ đi thì thấy như bỏ mất một đoạn đời.
Hoàng kéo vali đi sau chị nửa bước.
Mưa bên ngoài sảnh đập xuống mái kính. Gió hắt nước vào mép lối đi. Nhân viên điều phối taxi mặc áo mưa phản quang thổi còi, chỉ xe vào từng làn. Màn hình điện thoại của Hoàng sáng lên: xe anh đặt đã tới, biển số hiện rõ. Anh giơ tay ra hiệu cho tài xế.
“Con đặt xe rồi?” mẹ hỏi.
“Dạ.”
“Để bắt taxi ngoài cũng được mà.”
“Đông lắm, mẹ. Xe này tới sẵn rồi.”
Chị Linh nhìn biển số trên điện thoại Hoàng, rồi nhìn chiếc xe bảy chỗ màu đen đang tấp vào. Trong mắt chị có một nét lạ rất nhanh, không hẳn là ngạc nhiên vì xe đặt trước. Có lẽ là vì cách mọi thứ được sắp sẵn.
Tài xế xuống mở cốp. Ba nhấc vali đầu tiên lên. Hoàng đặt tay phụ. Ba không gạt tay anh ra như mấy lần trước nữa; chỉ để anh đỡ phần nặng rồi cùng đẩy vào. Vali thứ hai xếp ngang, túi caro đặt lên trên.
Chị Linh đứng dưới mái hiên, kéo áo khoác sát người. Mẹ dùng khăn giấy lau nước mưa văng lên mặt chị.
“Mẹ, con tự lau được.”
“Đứng yên coi.”
Chị đứng yên.
Trong khoảnh khắc đó, Hoàng thấy chị giống hệt cô gái hai mươi hai tuổi hồi đi Nhật mà anh nhớ trong album cũ: tóc dài buộc sau gáy, mắt vừa bực vừa thương khi bị mẹ chăm quá tay. Nhưng chỉ cần chị quay đầu nhìn dòng xe ngoài mưa, nét mỏi mệt lại trở về dưới lớp da mặt.
Ba đóng cốp.
“Lên xe.”
Trong xe, thứ tự chỗ ngồi thành ra kỳ lạ: ba ngồi ghế trước cạnh tài xế như lúc đi; mẹ và chị Linh ngồi hàng giữa; Hoàng ngồi hàng sau một mình. Giữa hai hàng ghế là mùi áo mưa ẩm, mùi máy lạnh xe và mùi hành lý đi đường dài — thứ mùi hơi lạnh, hơi kim loại, hơi bụi vải cũ từ sân bay.
Xe rời Tân Sơn Nhất chậm chạp. Ngoài kính, người kéo vali chạy dưới mưa, đèn xe phản chiếu trên mặt đường, biển quảng cáo sáng trưng rồi trôi qua thành vệt.
Mẹ nắm tay chị Linh đặt trên đùi mình, xoa xoa mu bàn tay.
“Con ăn gì chưa?”
“Trên máy bay có ăn.”
“Ăn được không?”
“Cũng được.”
“Về nhà mẹ nấu cháo hay cơm?”
“Gì cũng được mẹ. Con không đói lắm.”
“Không đói cũng phải ăn. Người gì còn có chút xíu.”
Chị Linh cười, mắt nhìn xuống bàn tay mẹ đang nắm tay mình.
“Ở Nhật ai cũng nói con mập lên đó.”
“Mấy người đó mắt sao.”
Ba phía trước nói vọng xuống:
“Về nhà ăn cơm. Mẹ con nấu từ trưa.”
“Ba đừng nói vậy,” mẹ phản ứng ngay. “Đồ ăn còn trong tủ, về hâm lại chứ có phải để từ trưa đâu.”
Chị Linh bật cười, lần này âm thanh rõ hơn.
“Ba mẹ vẫn y chang.”
Không ai đáp ngay.
Vì câu đó vừa đúng vừa không đúng.
Hoàng ngồi hàng sau, nhìn gáy chị Linh qua khe giữa hai ghế. Tóc chị có vài sợi bạc rất mảnh gần thái dương. Trong cuộc gọi video, độ phân giải thấp và ánh đèn phòng ký túc không cho thấy điều đó. Ngoài đời, mọi thứ không có bộ lọc.
Xe qua đoạn trước sân bay, nhập vào dòng xe dày đặc hướng về trung tâm. Mưa làm thành phố có vẻ thấp xuống; biển hiệu, cây xanh, dây điện, người bán áo mưa ven đường đều bị phủ bởi một lớp nước xám.
Chị Linh quay đầu nhìn ra cửa kính.
“Đường này khác quá.”
“Người ta sửa nhiều,” mẹ nói. “Con đi bốn năm, Sài Gòn thay đổi dữ lắm.”
“Dạ.”
Một chữ ngắn. Chị đưa tay lau hơi nước trên kính bằng mu bàn tay, tạo ra một vệt trong nhỏ. Bên ngoài, một xe buýt chạy ngang, nước bắn lên thành màn. Chị nhìn theo nó.
Ba hỏi:
“Bên đó còn lạnh không?”
“Dạ bớt rồi. Mưa nhiều.”
“Về đây nóng chịu nổi không?”
“Con người Sài Gòn mà ba.”
Ba gật, như câu trả lời đó đủ làm ông yên tâm một phần.
Mẹ lại hỏi:
“Hành lý có quà gì không? Mẹ nói rồi, đừng mua nhiều, tốn tiền.”
“Có ít thôi. Mấy hộp bánh, dầu xoa bóp cho ba, với áo khoác mẹ nói thích lần trước.”
“Mẹ nói thích hồi nào?”
“Lần gọi video, mẹ chỉ cái áo của cô trong TV nói màu đẹp.”
Mẹ mở miệng muốn nói gì đó rồi khép lại. Bàn tay bà siết tay chị chặt hơn.
Hoàng nhìn ra cửa kính bên mình.
Đèn đường trôi qua. Một nhóm người trú mưa dưới mái hiên cửa hàng điện thoại. Một người giao hàng cúi thấp trên xe máy, thùng hàng sau lưng bọc nylon. Thành phố này không đợi ai trở về. Nó đổi biển hiệu, đào đường, dựng cao ốc, thay quán cũ bằng cửa hàng mới, và khi người cũ bước xuống sân bay, nó chỉ đưa cho họ một cơn mưa cùng dòng xe kẹt như mọi ngày.
Điện thoại trong túi Hoàng rung một lần. Anh lấy ra nhìn: Khoa nhắn.
Đón được chị chưa?
Hoàng gõ: Rồi. Đang về.
Khoa trả lời rất nhanh: Ok. Có gì cần thì nói.
Hoàng nhìn dòng chữ đó, rồi tắt màn hình. Anh không muốn có thế giới văn phòng lọt vào chiếc xe này. Ít nhất là chưa.
Chị Linh quay lại đúng lúc anh cất điện thoại.
“Công ty nhắn hả?”
“Bạn hỏi đón được chị chưa.”
“Bạn hay nhân viên?”
Câu hỏi nhẹ, nhưng Hoàng nghe thấy cái cạnh mỏng trong đó — không sắc, chỉ lạ. Một người đi bốn năm trở về và phát hiện em trai có những người nhắn tin hỏi tình hình gia đình theo kiểu đồng đội.
“Bạn,” Hoàng nói. “Khoa. Chị biết mà, hồi trước hay qua nhà chơi.”
“Thằng Khoa áo game?”
“Ừ.”
“Giờ cũng làm với em?”
“Dạ.”
Chị Linh gật. Mắt chị đi qua áo sơ mi của Hoàng thêm một lần, rồi quay ra cửa kính.
“Hay ha.”
Hai chữ đó không đủ để biết chị đang nghĩ gì.
Mẹ chen vào, giọng sáng lên vì có chuyện để kể:
“Khoa giờ giỏi lắm. Nó phụ em con nhiều. Mà em con cũng cực, đi sớm về khuya. Văn phòng ở quận 10—”
“Mẹ,” Hoàng gọi.
Mẹ dừng lại, nhìn qua vai.
“Gì?”
“Để chị nghỉ. Về nhà rồi nói.”
Mẹ nhìn chị Linh, thấy mắt chị hơi cụp xuống thật, liền gật.
“Ừ, thôi. Mẹ quên. Con ngủ chút đi Linh, còn kẹt xe lâu.”
“Con không ngủ được đâu.”
Chị nói vậy, nhưng đầu vẫn tựa nhẹ vào ghế. Mẹ kéo áo khoác trên người chị cho ngay lại. Ba ngồi trước nhìn qua kính chiếu hậu, ánh mắt dừng ở con gái rồi dời đi.
Trong xe có một quãng lặng.
Không phải loại nặng đến mức khó thở. Chỉ là quãng lặng của bốn người từng ở chung một mái nhà, giờ phải học lại nhịp thở của nhau. Mẹ vẫn muốn hỏi mọi thứ. Ba muốn biết con có ổn không nhưng chỉ hỏi được thời tiết. Chị Linh muốn tỏ ra mình ổn. Hoàng muốn làm cho mọi chuyện dễ hơn nhưng biết càng cố sắp đặt, nó càng giống một kế hoạch công ty.
Mưa vẫn rơi.
Xe đi qua đoạn Hoàng từng chạy xe máy với Khoa hồi những ngày đầu NỢ SỔ, khi cả hai còn cầm tờ giới thiệu in vội, đi từng tiệm nhỏ. Bây giờ anh ngồi trong xe đặt sẵn, mặc áo sơ mi trắng, phía trước là chị gái kéo cả cuộc sống bốn năm về trong hai vali.
Có những khoảng cách không phải do tiền tạo ra. Tiền chỉ làm nó hiện rõ nhanh hơn.
Khi xe rẽ về hướng Bình Thạnh, mưa nhẹ bớt. Cửa kính còn phủ nước, nhưng bên ngoài đã nhìn rõ hơn: tiệm bánh mì mới thay biển, quán cà phê cũ thành cửa hàng tiện lợi, mấy căn nhà trong hẻm lên thêm tầng.
Chị Linh ngồi thẳng lại.
“Chỗ này hồi trước có tiệm photocopy phải không mẹ?”
“Dẹp rồi. Chủ tiệm về quê. Giờ bán trà sữa.”
“Còn quán bún bò đầu hẻm?”
“Còn. Nhưng đổi chủ. Không ngon bằng hồi trước.”
Chị gật từng cái, như đánh dấu lại bản đồ trong đầu. Mỗi câu trả lời của mẹ là một vết gạch lên trí nhớ cũ. Có chỗ còn. Có chỗ mất. Có chỗ vẫn tên đó nhưng không còn là nó.
Ba nói:
“Phòng con mẹ dọn rồi.”
Chị Linh quay lên.
“Con nói không cần mà ba. Con ngủ đâu cũng được.”
“Phòng con thì con ngủ.”
“Đồ trong phòng để đâu?”
“Kho.”
Chị Linh cười nhẹ.
“Phòng con thành kho lâu rồi hả?”
Mẹ vội nói:
“Không lâu đâu. Mẹ để tạm mấy cái thùng thôi. Dọn ra hết rồi. Ga giường mới thay. Mền cũng phơi rồi. Con đừng nghĩ gì hết.”
“Con có nghĩ gì đâu.”
Nhưng tay chị trên túi xách siết lại.
Hoàng thấy cử chỉ đó qua khe ghế. Anh không nói. Chương sau có thể chị sẽ nói, hoặc không. Bây giờ mọi câu an ủi đều có nguy cơ biến thành lời giải thích cho một chuyện chị chưa kịp cảm.
Xe dừng trước đầu hẻm vì nước đọng. Tài xế không muốn vào sâu. Ba nói không sao, kéo vali xuống. Hoàng mở cửa bước ra trước, mưa lất phất đập lên vai áo. Hẻm Bình Thạnh hiện ra dưới ánh đèn vàng, ẩm ướt và quen đến mức làm người ta đau ở ngực: dây điện võng xuống, mùi nước mưa trộn với mùi hành phi từ nhà ai đó, tiếng TV vọng ra từ một căn nhà mở cửa.
Mẹ che dù cho chị Linh, dù chị cao hơn và áo khoác có mũ.
“Đi từ từ, coi trơn.”
Ba kéo vali lớn. Bánh xe lăn qua mặt hẻm ngập nước tạo tiếng lộc cộc. Hoàng kéo vali còn lại theo sau. Chị Linh đi giữa mẹ và ba, mắt nhìn từng căn nhà, từng cái cửa sắt, từng chậu cây trước hiên.
Hàng xóm bên kia hẻm mở cửa ló đầu ra.
“Ủa Linh về rồi hả Lan?”
Mẹ lập tức cười.
“Ừ, nó mới xuống máy bay.”
“Trời, đi Nhật về nhìn khác quá nghen.”
Chị Linh cúi đầu chào.
“Dạ con chào cô.”
Cô hàng xóm nhìn sang Hoàng, rồi nhìn vali, cười thêm câu gì đó về “nhà đủ người rồi”, nhưng tiếng mưa và tiếng bánh xe nuốt mất nửa câu. Hoàng chỉ gật đầu.
Đến trước cửa nhà, ba dừng lại, móc chìa khóa. Mẹ đứng sát chị Linh, tay vẫn giữ khuỷu tay con gái như sợ buông ra thì chị sẽ biến mất. Hoàng đặt vali xuống cạnh tường.
Cửa sắt mở ra với tiếng ken két quen thuộc.
Ánh đèn phòng khách hắt ra.
Mẹ bước vào trước để bật thêm đèn. Ba kéo vali qua bậc cửa. Chị Linh đứng ngoài ngưỡng nửa giây.
Nửa giây thôi, nhưng Hoàng thấy.
Chị nhìn vào căn nhà: bộ bàn ghế cũ đã đổi vị trí, góc phòng từng để máy may của mẹ giờ xếp mấy thùng giấy dán nhãn NỢ SỔ, tường treo thêm tấm lịch công ty mà Khoa in tặng, kệ dép có đôi giày da của ba dùng đi làm kho. Mọi thứ vẫn là nhà. Và mọi thứ đã khác.
“Vô đi con,” mẹ gọi.
Chị Linh bước qua ngưỡng cửa.
“Dạ.”
Hoàng đứng phía sau, kéo vali vào sau cùng. Anh nhìn giọt nước từ bánh xe rơi xuống nền gạch, kéo thành một đường mảnh từ cửa vào phòng khách.
Mẹ đã quay vào bếp lấy khăn. Ba đang loay hoay dựng vali. Chị Linh đứng giữa phòng khách, hai tay buông bên hông, mắt đi từ góc này sang góc khác. Rồi chị quay lại nhìn Hoàng.
Lần nhìn này khác cái nhìn ở sân bay. Ở sân bay có mưa, có người, có nước mắt của mẹ để che đi mọi thứ. Ở đây chỉ có ánh đèn vàng của căn nhà hẻm, chiếc áo sơ mi trắng của Hoàng, và hai chiếc vali nằm giữa phòng.
Chị không hỏi gì.
Hoàng cũng không giải thích.
Mẹ từ bếp chạy ra, đưa khăn cho chị.
“Lau mặt đi con. Rồi thay đồ. Cơm mẹ hâm liền.”
Chị nhận khăn.
“Dạ.”
Ba cầm một vali lên.
“Để ba đem vô phòng.”
“Ba, để con—”
“Để ba.”
Lần thứ hai trong buổi tối, ông nói hai chữ đó. Chị Linh nhìn lưng ba khi ông kéo vali về phía căn phòng cũ của chị. Cánh cửa phòng mở sẵn; bên trong, ga giường mới căng, cái quạt máy được lau sạch, trên bàn học cũ có một bình nước và cái ly úp ngược.
Mẹ đã chuẩn bị hết, dù chị dặn đừng chuẩn bị.
Chị Linh đứng im vài giây trước cửa phòng.
Rồi chị quay sang mẹ, môi động một chút.
“Con đi rửa mặt.”
“Ừ, đi đi.”
Chị bước vào phòng, để cửa hé.
Hoàng đứng ngoài phòng khách. Mưa ngoài hiên vẫn rơi, nhẹ hơn lúc ở sân bay, gõ đều lên mái tôn. Ba đi ra, tay trống. Mẹ nhìn cánh cửa hé, lau mắt lần nữa bằng góc khăn khác.
“Ốm quá,” mẹ nói, giọng nhỏ. “Nó nói bình thường mà người còn có chút xíu.”
Ba kéo ghế ngồi xuống, hai bàn tay đặt lên đầu gối.
“Về là được.”
Hoàng nhìn cánh cửa phòng chị Linh.
Bên trong có tiếng khóa kéo vali mở ra. Tiếng nylon sột soạt. Tiếng một vật nhỏ rơi xuống nền rồi được nhặt lên.
Chị đã về.
Nhưng đoàn tụ không phải điểm kết thúc. Nó chỉ là lúc mọi khoảng cách được đặt xuống giữa nhà, cùng với hai chiếc vali ướt mưa.
Ngoài đường, một chiếc xe máy chạy qua hẻm làm nước bắn lên. Trong nhà, mẹ quay vào bếp hâm cơm. Ba ngồi yên một lúc rồi đứng dậy phụ xếp ghế.
Hoàng cúi xuống lau vệt nước từ bánh vali trên nền gạch.
Từ trong phòng, chị Linh mở cửa thêm một chút. Cô nhìn ra, bắt gặp Hoàng đang cúi lau sàn trong chiếc áo sơ mi trắng.
Ánh mắt chị dừng lại ở anh.
Rồi chị nhìn xuống bàn tay mình đang đặt trên quai túi xách. Những ngón tay siết vào, buông ra. Siết vào, rồi buông.
Ngoài hiên, mưa rơi tiếp, mỏng và dai, như chưa muốn dứt.