Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 120 / 209

Chương 120 — Lời khuyên của quản lý kho

Con hẻm nhỏ ở Bình Thạnh rộng chưa đầy ba mét, vừa đủ cho hai chiếc xe máy tránh nhau. Nước mưa từ cơn bão tuần trước vẫn còn đọng lại thành những vũng nhỏ xám xịt trên mặt đường nhựa bong tróc. Mùi ẩm ướt của gạch cũ, mùi dầu mỡ từ một tiệm sửa xe đầu ngõ và tiếng xèo xèo của chảo bánh xèo nhà ai đó đổ xộc vào mũi Hoàng khi anh đi bộ vào sâu bên trong.

Nơi này khác hẳn văn phòng Tô Hiến Thành. Không có máy lạnh chạy êm ru, không có tiếng gõ phím cơ lạch cạch, cũng không có những bảng trắng đầy hình vẽ kiến trúc microservices và sơ đồ luồng dữ liệu bảo mật.

Kho trung chuyển mini của NỢ SỔ nằm ở cuối hẻm, nguyên là một căn nhà cấp bốn cũ được sửa lại. Mặt tiền sơn màu vàng nhạt đã bạc màu, phía trên treo một tấm biển nhựa alu giản dị: NỢ SỔ - Kho trung chuyển Bình Thạnh.

Hoàng dừng lại cách cửa kho vài bước chân.

Qua cánh cửa cuốn được kéo lên hết cỡ, anh thấy ba mình — ông Nguyễn Văn Tân.

Ông Tân mặc chiếc áo thun cá sấu màu xanh biển đã sờn vai, chiếc quần kaki xám dính vài vệt bụi phấn trắng. Lưng ông hơi còng xuống khi cúi người chỉnh lại chiếc thùng carton đựng máy in hóa đơn và giấy decal cảm nhiệt. Bên cạnh ông là Đức, một cậu thanh niên mười chín tuổi sống ngay đầu hẻm, da ngăm đen, đang ôm hai cuộn băng keo lớn.

“Đức, xếp cái này qua góc trái nha con,” giọng ba Hoàng trầm và cụt lủn, mang theo tiếng thở hơi nặng của người vừa dắt xe dọn kho. “Mấy cái thùng Cổng Việt này để riêng ra. Hàng này chuẩn bị xuất khẩu, không được để ẩm. Gầm kệ phải lót thêm một tấm ballet nhựa nữa mới chắc.”

“Dạ chú Tân,” Đức gật đầu, thoăn thoắt bê chiếc thùng đặt lên kệ sắt V lỗ.

Hoàng quan sát ba. Dáng đi của ông vẫn còn chút gượng nhẹ từ trận đau lưng tháng trước, nhưng động tác dứt khoát, ánh mắt nhìn quanh các dãy kệ rất có thần. Không còn là người đàn ông nằm trên chiếc phản gỗ cũ xoa dầu nóng, thở dài lo lắng về ngày mai không chạy được xe ôm. Ở đây, giữa những chiếc kệ sắt xếp ngăn nắp, ba anh trông giống như một người đang làm chủ hoàn toàn không gian của mình.

Hoàng bước qua bậu cửa. “Ba.”

Ông Tân quay lại. Ông hơi ngạc nhiên khi thấy con trai mặc chiếc sơ mi xanh nhạt đi vào hẻm bụi, nhưng gương mặt nhanh chóng trở lại vẻ lặng lẽ thường ngày. Ông lấy chiếc khăn lông vắt trên vai lau vội mồ hôi trán.

“Về hồi nào vậy con? Không đi làm hả?”

“Con đi ngang qua đây có chút việc nên ghé thăm kho,” Hoàng cười, đi tới phụ Đức đẩy một chiếc xe cút kít nhỏ vào góc. “Kho bữa nay sắp xếp nhìn gọn ghẽ quá ba.”

Đức nhìn Hoàng, gãi đầu chào khẽ: “Dạ, chào anh Hoàng.” Cậu thanh niên này biết Hoàng là “sếp lớn” trên quận, mỗi lần gặp đều có chút rụt rè. Hoàng gật đầu cười với cậu: “Chào Đức, dạo này việc kho ổn không em?”

“Dạ ổn lắm anh. Chú Tân chỉ em xếp theo khu vực hết rồi.”

Ông Tân nhìn con trai, tay chỉ vào dãy kệ sắt dài chạy dọc bức tường nhà cấp bốn. Dãy kệ được phân chia rõ ràng bằng những tấm bìa carton cắt vuông vức, trên viết chữ xanh đỏ bằng bút lông dầu: Khu A - Máy in cầm tay; Khu B - Giấy in K57/K80; Khu C - Quà tặng tiểu thương; Khu D - Hàng Cổng Việt (Nhật Bản).

“Hồi đầu thằng Khoa nó đưa cái app NỢ SỔ bắt tao quét mã vạch,” ba Hoàng vừa đi vừa nói, giọng đều đều. “Tao nói quét thì quét, nhưng mắt tao yếu, nhìn cái màn hình điện thoại nhỏ xíu mỏi lắm. Nên tao tự làm thêm đống thẻ kho này.”

Ông lấy từ trên chiếc hộp nhựa ra một xấp thẻ bằng giấy học trò cắt nhỏ. Trên mỗi tờ giấy đều ghi rõ: Tên hàng - Số lượng tồn - Ngày nhập - Ngày xuất, tất cả viết bằng chữ viết tay nắn nót, rõ ràng của ông. Phía dưới mỗi thẻ kho đều dán một miếng băng keo trong để bảo vệ chữ khỏi bị nhòe nước.

“Cứ mỗi lần thằng Đức xuất một thùng giấy ra cho tụi shipper, tao gạch một đường trên thẻ này,” ông Tân gõ gõ ngón tay chai sần vào tấm bìa. “Tối tao mới mở app lên đối chiếu lại với số của tụi bay. Bữa nào lệch là tao biết liền. Thằng Đức không lừa tao được cái nào hết.”

Đức cười hì hì: “Con đâu có dám qua mặt chú Tân.”

Hoàng cầm một tấm thẻ kho tự chế lên xem. Chữ viết tay của ba anh rất giống chữ ông viết trên chiếc phong bì học phí ngày xưa. Cẩn thận, chi tiết, không thừa một nét. Anh chợt nhận ra, trong khi Minh cố gắng xây dựng hệ thống quản lý kho tự động bằng microservices và database migration phức tạp trên server, thì ở mặt đất này, ba anh đang vận hành nó bằng lòng tự trọng của một người quản lý kho thực thụ và những tấm giấy viết tay giá vài trăm đồng.

Chính sự kết hợp thô sơ này lại đang bảo vệ NỢ SỔ khỏi những sai lệch số liệu thực tế.

“Ba làm vậy kỹ hơn cả hệ thống tự động của tụi con nữa,” Hoàng nói thật lòng.

“Kỹ mới không mất đồ,” ông Tân cụt lủn đáp, nhưng khóe mắt ông giãn ra một chút. Ông quay sang Đức: “Đức, con quét dọn góc kia đi rồi nghỉ tay. Tao ra trước cửa uống miếng nước.”

“Dạ chú.”


Trước cửa kho, ba Hoàng kê hai chiếc ghế nhựa màu xanh ra sát mép hiên, chỗ bóng râm của cây khế nhà đối diện che mát. Ông đi vào góc bếp nhỏ tự chế ở cuối nhà, xách ra một ca trà đá lớn và hai chiếc ly thủy tinh dày.

Tiếng đá lạnh va vào thành ca nghe lách cách, mang theo làn hơi mát lạnh giữa trưa nắng Sài Gòn.

Hoàng nhận ly trà đá từ tay ba. Dòng nước trà đậm vị trà lài trôi xuống cổ họng, mát lạnh và có chút vị chát nhẹ ở đầu lưỡi. Anh tựa lưng vào chiếc ghế nhựa thấp, nhìn ra con hẻm nhỏ. Ở đây, anh không nghe thấy tiếng điện thoại bàn reo liên tục báo lỗi từ khách hàng, không phải đọc những bản nháp thỏa thuận đàm phán với Kinh Nam, cũng không có những câu hỏi sắc lạnh của Phương Anh hay Minh.

Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá khế, tiếng xèo xèo của chảo mỡ nhà bên đã tắt, và tiếng quét rác sột soạt của Đức bên trong.

Ông Tân uống một ngụm trà lớn, để cái ly xuống mặt ghế nhựa bên cạnh. Ông nhìn Hoàng, đôi mắt nheo lại vì ánh sáng ngoài hẻm hắt vào.

“Dạo này trông mày gầy đi đó, Hoàng.”

“Dạ, tại công việc hơi nhiều thôi ba. Bên con đang mở rộng thêm mấy tỉnh mới.”

“Mẹ mày nói công ty mày đang bị người ta nói xấu trên mạng hả?” Ông Tân hỏi thẳng, không vòng vo. “Mấy bữa nay thấy mẹ mày cứ lật điện thoại đọc mấy bài viết gì đó, mặt mày cứ nhăn nhó suốt.”

Hoàng dừng ly trà giữa chừng. Anh không muốn đem chuyện thương trường về nhà, nhất là sau ca đau lưng của ba. Nhưng anh biết ba anh là người quan sát kỹ, càng giấu ông càng lo.

“Dạ, có mấy bên đối thủ họ tung tin giả nói app của tụi con ăn cắp thông tin,” Hoàng nói nhẹ nhàng, cố giữ giọng bình thản. “Nhưng bên con xử lý xong rồi ba. Minh nó công bố hết mã nguồn lên mạng, luật sư cũng gửi công văn bắt họ gỡ bài rồi. Khách hàng giờ họ tin lại bình thường.”

Ông Tân im lặng. Ông nhìn ra vũng nước mưa đầu ngõ, tay vân vê chiếc ly thủy tinh đọng nước. Gió thổi qua làm những chiếc lá khế rụng xuống mặt đất xi măng xám.

“Kinh doanh là vậy đó,” ông Tân nói chậm rãi, giọng hơi khàn. “Đời này không có cái gì dễ ăn mà người ta để yên cho mình làm hết. Hồi xưa tao chạy xe ôm đầu ngõ cũng vậy.”

Hoàng quay sang nhìn ba.

“Mấy đứa đi xe ôm tranh khách ngày xưa cũng vậy,” ba Hoàng vừa nói vừa lấy tay lau vệt mồ hôi còn sót trên cổ. “Đứa nào lười chạy mới hay tụ tập kiếm chuyện với người ta. Đi ngang qua là tụi nó lườm nguýt, có bữa còn kiếm cớ chặn đầu xe đòi chia tiền bãi, hoặc rỉ tai khách nói xe tao thắng hư, chạy ẩu để khách sợ không dám đi.”

Ông Tân cười nhạt một tiếng, nụ cười của người đã đi qua đủ gió bụi vỉa hè để không còn kinh ngạc trước thói đời xấu xí.

“Hồi đầu tao cũng tức lắm, muốn xuống xe ăn thua đủ với tụi nó. Nhưng sau tao nghĩ lại, mình cãi nhau với tụi lười thì mình cũng mất giờ chạy. Nên tao cứ kệ. Xe tao tao lau sạch bóng, thắng tao tự tay kiểm mỗi sáng, mũ bảo hiểm tao mua loại tốt thơm tho cho khách đội. Ai đi xe tao một lần là biết tao chạy kỹ, an toàn, không bao giờ lấy quá một đồng. Riết rồi mấy đứa hay kiếm chuyện kia cũng tự rã, vì khách họ tự biết chọn đứa nào chạy đàng hoàng, đứa nào chỉ giỏi tụ tập nói xấu.”

Ông Tân quay sang nhìn thẳng vào mắt Hoàng, bàn tay chai sần đặt lên đầu gối.

“Con cứ làm tốt việc của mình, khách họ tự biết chọn. Mình đàng hoàng thì sợ gì mấy trò vặt đó con.”

Hoàng nhìn ba mình.

Những lời của ba không có những thuật ngữ như “lợi thế cạnh tranh”, “rào cản gia nhập thị trường”, hay “chiến lược định vị thương hiệu”. Đó chỉ là kinh nghiệm của một người tài xế xe ôm đã đứng ở ngã tư đường suốt mười năm để kiếm từng tờ tiền lẻ nuôi gia đình.

Nhưng Hoàng nhận ra, bản chất của nó hoàn toàn trùng khớp với những gì họ vừa làm ở văn phòng quận 10. Khi Minh quyết định open source codebase để chứng minh sự minh bạch kỹ thuật, khi Khoa đi từng ngõ phát tờ rơi pháp lý, họ không chọn cách đi cãi nhau với truyền thông bẩn của Kinh Nam. Họ chọn cách làm sạch “chiếc xe ôm” của mình, làm tốt phần việc của mình để người dùng tự kiểm chứng.

Sự đàng hoàng không phải là một khẩu hiệu đạo đức. Trong cuộc chiến thương mại khốc liệt này, nó chính là vũ khí phòng thủ mạnh nhất.

“Dạ,” Hoàng nói khẽ, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi rất nhiều. “Con nhớ rồi ba.”

Ông Tân gật đầu, đứng dậy xách ca nước đi vào trong. “Ngồi chơi chút đi rồi về làm việc. Tao vô kiểm nốt mấy thùng hàng Cổng Việt.”

Hoàng ngồi lại một mình dưới hiên kho.

Anh mở giao diện Tấm gương trong tâm trí. Màn hình bạc hiện ra lơ lửng, hiển thị các chỉ số của chương này.

Chỉ số phản chiếu gia đình: 85% (Mức cao nhất)

Chỉ số tin cậy nội bộ: 78%

Độ bền tổ chức: Lv.3

Hoàng nhìn con số 85% hiển thị màu xanh lá cây ấm áp. Anh nhận ra, sự tiến hóa của Hệ thống từ bản đồ tương lai thành Tấm gương phản chiếu không phải là một hình phạt hay sự bỏ rơi. Nó đang trả anh về với thực tại, nơi sức mạnh cốt lõi không nằm ở những dòng mã nguồn AI cao siêu của năm 2026, mà nằm ở những con người bằng xương bằng thịt đang đứng phía sau anh.

Nằm ở sự cẩn thận của ba trên những tấm thẻ kho bằng giấy viết tay. Nằm ở sự kiên nhẫn của mẹ bên bếp lửa. Nằm ở sự lăn lộn thực địa của Khoa và sự tự trọng của Minh.

Khi anh bắt đầu học cách tin vào họ, tương lai không còn là thứ cần phải dự đoán nữa. Nó đang được xây dựng ngay tại đây, từ con hẻm nhỏ Bình Thạnh này.

Hoàng tắt giao diện Hệ thống. Anh đứng dậy, đặt chiếc ly thủy tinh không lên bàn, rồi bước vào kho phụ ba và Đức xếp nốt những thùng hàng cuối cùng lên kệ. Ngoài kia, nắng trưa Sài Gòn đã bắt đầu rực rỡ, chiếu sáng cả con hẻm nhỏ nghèo nàn nhưng ngăn nắp.