Chương 121 — Lời đề nghị cho Minh
Tin nhắn của Minh đến lúc Hoàng đang xem bảng đối soát chi phí vận chuyển hàng không cho Cổng Việt.
Anh rảnh không? Tôi cần nói chuyện riêng. Không qua chat.
Hoàng nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại thêm vài giây. Minh hiếm khi dùng hai chữ “nói chuyện” nếu chuyện đó có thể giải quyết bằng một pull request, một diagram hay một dòng comment trong ADR. Người kỹ sư ấy ghét sự mơ hồ. Ngay cả khi không đồng ý với ai, Minh cũng thường ghi thẳng: “logic sai”, “rủi ro migration”, “cần rollback plan”.
Không qua chat — nghĩa là có thứ không nên để lại dấu vết, hoặc không nên bị hiểu sai qua chữ.
Hoàng đặt điện thoại xuống cạnh laptop. Trên bảng tính, Phương Anh đã tô vàng ba khoản phí cargo share tăng thêm sau vụ cảng Cát Lái. Một email chưa đọc từ Hiếu nằm ở góc màn hình. Ngoài phòng kính, Khoa đang cúi người bên bàn Trâm, chỉ vào danh sách tiệm cần gọi lại ở Gò Vấp. Văn phòng Tô Hiến Thành buổi chiều hơi ồn, máy lạnh cũ chạy nặng tiếng, mùi cà phê pha bằng phin nhôm để quên trên bàn pantry trộn với mùi giấy in nóng.
Hoàng nhắn lại: Ở văn phòng. Lên phòng họp nhỏ?
Minh trả lời gần như ngay: Tôi đang ở gần Bách Khoa. Về trong bốn mươi phút. Có thứ này anh nên nghe từ tôi trước.
Câu cuối làm ngón tay Hoàng dừng trên bàn phím.
Anh không mở Tấm gương.
Từ ngày Hệ thống biến thành giao diện bạc chỉ biết phản chiếu, Hoàng đã tập cho mình một thói quen mới: nếu chuyện liên quan đến người thật, anh nghe người thật trước. Chỉ số có thể giúp anh nhìn xu hướng. Nó không thay thế được nét mặt Minh khi nói một câu khó.
Bốn mươi phút sau, Minh bước vào văn phòng với chiếc balo đen đeo lệch một bên vai. Áo sơ mi xắn tay đến khuỷu, cổ áo hơi nhăn, tóc bị gió làm rối. Trên cổ tay anh còn đeo vòng giấy màu xanh của hội thảo công nghệ Bách Khoa, loại vòng kiểm soát ra vào dùng một lần. Minh không ghé bàn mình. Anh đi thẳng tới phòng họp nhỏ cuối hành lang.
Hoàng đứng dậy theo sau.
Phòng họp nhỏ chỉ đủ một bàn tròn, bốn ghế, một bảng trắng gắn hơi lệch trên tường. Kính mờ ngăn cách với không gian làm việc bên ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, tiếng văn phòng rơi xuống thành một lớp âm thanh xa.
Minh đặt balo xuống ghế, không ngồi ngay. Anh lấy từ túi áo ra một tấm danh thiếp màu đen viền vàng, đặt úp trên mặt bàn.
“Đại diện Kinh Nam gặp tôi chiều nay,” Minh nói.
Hoàng kéo ghế ngồi xuống. Lưng ghế nhựa lạnh chạm vào áo sơ mi. “Ở hội thảo?”
“Sau phần panel. Họ đợi tôi bên ngoài hội trường A5.” Minh ngồi xuống đối diện, hai bàn tay đặt trên mặt bàn, ngón trỏ tay phải gõ một nhịp rồi dừng. “Ban đầu nói là muốn trao đổi kỹ thuật. Sau đó mời ra quán cà phê bên hông trường.”
Hoàng nhìn tấm danh thiếp úp mặt. Anh không chạm vào nó.
“Anh kể từ đầu đi.”
Minh gật. Anh tháo chiếc vòng giấy trên cổ tay, vò nhẹ, rồi đặt cạnh danh thiếp.
“Hội thảo hôm nay chủ đề chuyển đổi số bán lẻ. Tôi được mời nói mười lăm phút về dữ liệu phân tán ở nhóm khách hàng SME. Không nhắc NỢ SỔ quá nhiều, chỉ nói case tổng quát. Hết phiên, có hai người tới bắt tay. Một người tên Nguyễn Quốc Huy, giới thiệu là Phó giám đốc Chiến lược số của Kinh Nam. Người còn lại tên Thịnh, phụ trách nhân sự cấp cao.”
Cái tên Kinh Nam đi qua không khí như một mùi kim loại mỏng.
Hoàng tựa khuỷu tay lên bàn. “Họ đi hai người?”
“Ừ. Một người nói tiền, một người nói tương lai.” Minh nhếch môi, không hẳn là cười. “Cách chia vai khá cổ điển.”
Quán cà phê mà Minh kể nằm trên đường Lý Thường Kiệt, cách cổng Bách Khoa chưa tới năm phút đi bộ. Buổi chiều sinh viên tràn ra vỉa hè, tiếng xe buýt phanh gấp trước cổng trường, mùi khói từ xe bánh tráng nướng bám vào áo. Huy chọn bàn trong góc có máy lạnh, xa cửa kính. Thịnh gọi cà phê sữa đá cho cả ba dù Minh nói chỉ uống nước lọc.
“Họ mở đầu bằng lời khen,” Minh nói. “Rất nhiều lời khen. Whitepaper bảo mật của NỢ SỔ viết tốt. Kiến trúc mã hóa client-side dám công bố công khai. Khả năng scale gần đây vượt kỳ vọng. Họ nói thị trường kỹ sư Việt Nam thiếu người dám nghĩ sạch từ đầu.”
“Đó là phần mồi.”
“Ừ. Sau đó họ nói NỢ SỔ đang bị giới hạn bởi quy mô vốn, bởi tuổi founder, bởi việc phải phục vụ nhóm khách hàng nhỏ lẻ sinh lời chậm. Họ bảo một kỹ sư như tôi nếu ở lại thì năm năm tới vẫn phải giải quyết lỗi đồng bộ cho tiệm tạp hóa, còn nếu qua Kinh Nam thì có thể xây hệ thống bán lẻ cấp quốc gia.”
Hoàng nghe đến chữ “tuổi founder” thì tay hơi siết lại dưới gầm bàn.
Họ đã làm bài.
Không phải lời mời săn người thông thường. Kinh Nam hiểu lịch sử của NỢ SỔ: founder trẻ, kỹ sư giỏi từng có mâu thuẫn với quyền quyết định, sản phẩm lớn nhanh hơn tổ chức. Họ không đánh vào Minh bằng tiền trước. Họ đánh vào tự trọng nghề nghiệp.
“Anh trả lời sao?” Hoàng hỏi.
“Tôi hỏi họ hệ thống hiện tại của Kinh Nam đang chạy gì.”
Hoàng ngẩng lên.
Minh kéo ghế sát bàn hơn, giọng đều nhưng mắt sáng lên theo kiểu mỗi lần chạm tới vấn đề kỹ thuật thật.
“Họ đưa slide. ERP lõi cũ, một phần SAP, một phần hệ thống nội bộ viết từ mười năm trước, database phân mảnh theo từng công ty con. POS ở chuỗi siêu thị mini dùng một vendor, kho tổng dùng vendor khác, loyalty program lại thêm một đống API vá. Họ muốn lập khối công nghệ bán lẻ mới để hợp nhất dữ liệu khách hàng, tồn kho, thanh toán, rồi kéo Cổng Việt và NỢ SỔ vào làm lớp SME bên ngoài.”
“Nghe tham vọng.”
“Tham vọng thì có.” Minh cầm ly nước lọc Hoàng đẩy sang, uống một ngụm. “Nhưng slide không có migration plan. Không có data governance rõ. Không có ownership giữa các team. Tôi hỏi nếu service mới đòi đổi schema cũ thì ai có quyền quyết, họ nói sẽ thành lập hội đồng. Tôi hỏi hội đồng gồm ai, họ nói lãnh đạo các đơn vị kinh doanh. Tôi hỏi ai chịu trách nhiệm khi downtime ảnh hưởng tiểu thương, họ nói sẽ thuê vendor triển khai từng giai đoạn.”
Minh đặt ly xuống. Đáy ly chạm bàn nghe khô.
“Nghe tới đó tôi biết họ chưa muốn xây hệ thống. Họ muốn mua người để trang trí cho một quyết định đã có sẵn.”
Hoàng không đáp ngay.
Bên ngoài phòng họp, Trâm cười lớn vì Khoa nói câu gì đó. Âm thanh ấy xuyên qua kính mờ thành một vệt ấm. Trong căn phòng nhỏ, tấm danh thiếp úp mặt nằm yên giữa hai người.
Minh tiếp tục:
“Sau phần kỹ thuật, Thịnh đưa offer.”
“Mức nào?”
“CTO khối công nghệ bán lẻ mới. Lương gấp ba hiện tại, bonus theo dự án, cổ phần phantom trong đơn vị số nếu đạt KPI ba năm. Ngân sách năm đầu tương đương một triệu đô để tuyển team và thuê vendor. Văn phòng riêng ở quận Một.”
Hoàng thở ra chậm. Gấp ba lương hiện tại, cộng quyền tự quyết ngân sách triệu đô. Với bất kỳ kỹ sư Việt Nam nào ở giai đoạn này, đó không chỉ là tiền. Đó là lời thừa nhận từ một tập đoàn lâu đời rằng anh đủ lớn để ngồi ghế kiến trúc sư trưởng cho cả một hệ thống bán lẻ quốc gia.
Minh nói tiếp, lần này giọng lạnh hơn:
“Điều kiện không viết trong offer. Huy nói miệng. Họ muốn tôi mang theo ‘best practices’ từ NỢ SỔ. Tài liệu kiến trúc, quy trình deployment, security whitepaper bản đầy đủ, danh sách những người kỹ thuật và triển khai nòng cốt có thể kéo sang. Họ không dùng chữ ăn cắp. Họ dùng chữ chuyển giao kinh nghiệm.”
Một vệt nóng chạy dọc gáy Hoàng.
Kinh Nam đã từng muốn mua 51% công ty. Không được, họ đánh vào khách hàng. Không được, họ đánh vào logistics. Không được, họ đánh truyền thông. Bây giờ họ đánh vào người giữ kiến trúc sạch nhất của NỢ SỔ.
Và họ chọn đúng Minh.
Người từng đặt chìa khóa lên bàn vì không muốn làm “người gõ code”. Người từng bị Hoàng rollback production trước mặt cả team. Người có đủ tự trọng để rời đi nếu bị đối xử như công cụ. Người biết sâu về codebase đến mức nếu anh biến mất, NỢ SỔ sẽ không chết ngay, nhưng tốc độ tiến hóa chắc chắn gãy một đoạn.
Hoàng không hỏi câu “anh có cân nhắc không”. Câu đó vừa xúc phạm, vừa quá dễ biến thành lời phòng thủ.
Anh hỏi: “Họ nhắc chuyện rollback?”
Minh nhìn anh. Một nếp mảnh xuất hiện giữa hai chân mày.
“Có.”
Trong phòng họp nhỏ, không khí lắng xuống.
“Huy nói anh là founder giỏi nhưng bản năng kiểm soát mạnh. Họ biết vụ incident đầu tiên của rewrite vì trong cộng đồng dev cũng có người nghe loáng thoáng. Họ nói tôi ở NỢ SỔ sẽ luôn phải xin phép một người không còn viết toàn bộ code nhưng vẫn giữ quyền quyết định cuối cùng. Họ nói ở Kinh Nam, tôi sẽ có quyền từ đầu.”
Hoàng nghe từng chữ. Không có câu nào hoàn toàn sai. Chính điểm đó làm lời mời nguy hiểm.
Ngày rollback ba giờ sáng hiện lại trong trí nhớ anh: dashboard đỏ, cuộc gọi của chị Bảy tạp hóa, Trâm mặt trắng bệch nhưng vẫn giữ giọng với khách, Minh đứng cạnh màn hình log, nói “nếu anh tin em”. Sau đó là chiếc chìa khóa đặt trên bàn. Ba ngày anh ngồi với câu hỏi nếu Minh không quay lại thì NỢ SỔ sẽ thành cái gì.
Hoàng đã nghĩ mình vượt qua chuyện đó bằng quy trình, bằng veto có văn bản, bằng commit “trust learning”. Nhưng Kinh Nam không cần biết phần sau. Họ chỉ cần chọc vào vết sẹo.
“Và?” Hoàng hỏi.
Minh tựa lưng vào ghế. “Tôi hỏi họ nếu tôi qua đó, quyền kiến trúc có ghi thành điều khoản không. Huy nói mọi quyền phải phù hợp cấu trúc tập đoàn. Tôi hỏi nếu ban kinh doanh muốn launch sớm để kịp mùa khuyến mãi nhưng hệ thống chưa đủ test, tôi có quyền chặn không. Họ nói đó là vấn đề phối hợp nội bộ. Tôi hỏi nếu vendor viết code bẩn, tôi có quyền cắt hợp đồng không. Họ nói phải qua procurement.”
Minh cười khô.
“Quyền từ đầu của họ là quyền ngồi họp.”
Hoàng cúi đầu nhìn mặt bàn. Một vết xước nhỏ chạy ngang lớp veneer gỗ công nghiệp. Anh chạm ngón tay vào vết xước ấy, rồi bỏ tay xuống.
“Anh từ chối ngay ở đó?”
“Tôi nói không phù hợp.”
“Họ dừng?”
“Không.” Minh lắc đầu. “Thịnh đổi giọng. Nói tôi còn trẻ, nên nghĩ cho sự nghiệp. Nói NỢ SỔ là công ty founder-driven, còn Kinh Nam là nơi một CTO có thể có hàng trăm kỹ sư dưới quyền. Huy thêm một câu: ‘Anh Minh, ở bên đó anh đang xây xe đạp cho tiểu thương. Ở đây anh có thể xây đường cao tốc.’”
Minh nói đến đây thì đưa tay kéo tấm danh thiếp về phía mình, lật lên. Nền đen, chữ mạ vàng: Nguyễn Quốc Huy — Phó giám đốc Chiến lược số, Kinh Nam Retail Group. Số điện thoại cá nhân in nổi ở góc dưới.
“Tôi bảo họ: xe đạp nếu phanh tốt còn chở người tới nơi. Đường cao tốc làm trên nền đất lún thì chỉ để xe lao xuống hố nhanh hơn.”
Hoàng nhìn Minh.
Câu đó rất Minh: khó nghe, chính xác, không thèm làm mềm.
“Huy phản ứng thế nào?”
“Cười. Ông ta không ngu. Ông ta biết tôi đang nói thật. Sau đó ông ta chuyển sang đề nghị giữ liên lạc. Nói thị trường còn dài, quan hệ không nên đóng. Tôi nhận danh thiếp vì không muốn làm trò trẻ con trước mặt họ.”
“Rồi anh nhắn tôi.”
“Ừ.” Minh đẩy tấm danh thiếp về giữa bàn. “Tôi nghĩ anh nên biết trước khi họ kể câu chuyện khác.”
Câu đó đập vào Hoàng mạnh hơn toàn bộ offer gấp ba lương.
Trước đây, giữa anh và Minh từng có rất nhiều thứ “nên biết” nhưng không được nói đúng lúc. Kênh Minh–Raj ở Singapore. Những email kỹ thuật khiến Hoàng khó chịu mà không hỏi. Quyền architecture trao nửa vời. Rollback không đủ quy trình. Tất cả bắt đầu từ những việc ai cũng có lý, nhưng mỗi người giữ phần lý đó trong một kênh riêng.
Lần này Minh chọn mang kênh riêng ấy đặt thẳng lên bàn.
Không phải vì Hoàng yêu cầu. Không phải vì quy trình bắt buộc. Vì Minh tự quyết định rằng NỢ SỔ xứng đáng được bảo vệ bằng sự minh bạch.
Hoàng chống hai tay lên mép bàn, ngồi thẳng hơn.
“Cảm ơn anh.”
Minh nhíu mày. “Vì từ chối à?”
“Vì kể.”
Minh nhìn anh thêm một nhịp. Rồi ánh mắt dịu xuống rất ít, đủ để nếu không quen sẽ không nhận ra.
“Từ chối thì dễ hơn.”
Hoàng ngạc nhiên: “Dễ hơn?”
“Ừ. Tôi không thích văn hóa kỹ thuật của họ.” Minh xoay tấm danh thiếp bằng đầu ngón tay. “Họ có tiền nhưng không có văn hóa kỹ thuật sạch; vào đó chỉ có đi dọn rác hệ thống.”
Câu nói rơi xuống bàn, sắc như một dòng comment review code.
Minh nói tiếp, chậm hơn:
“Anh biết điều khó là gì không? Nếu một năm trước họ tới gặp tôi, có thể tôi vẫn từ chối. Nhưng tôi sẽ từ chối vì ghét họ. Hôm nay tôi từ chối vì biết mình đang chọn cái gì.”
Hoàng nghe cổ họng hơi nghẹn. Anh không chen vào.
“Ở đây, tôi cãi với anh được.” Minh nhìn thẳng vào Hoàng. “Tôi có thể nói một feature ngu là ngu. Tôi có thể viết ADR phản đối roadmap. Tôi có thể deploy sau khi qua review mà không phải xin một ông giám đốc kinh doanh ký vì sợ ảnh hưởng chiến dịch khuyến mãi. Tôi có thể open source module mã hóa khi công ty bị đánh, và anh không hỏi câu đầu tiên là ‘có mất lợi thế cạnh tranh không’. Anh hỏi ‘có bảo vệ khách hàng không’.”
Hoàng nhớ lại đêm whitepaper được deploy. Minh ngồi trước màn hình, ánh sáng xanh hắt lên mặt, nói rằng họ xây hệ thống sạch từ ngày đầu. Lúc ấy Hoàng nghĩ đó là chiến thuật phản công. Bây giờ anh mới hiểu, với Minh, đó là tuyên ngôn nghề nghiệp.
“Nhưng ở đây cũng từng rollback code anh,” Hoàng nói.
“Có.” Minh không né. “Và nếu anh còn làm vậy thêm hai lần, tôi vẫn đi.”
Hoàng bật cười nhỏ. Tiếng cười thoát ra nhẹ hơn anh tưởng.
Minh cũng cười, nhưng mắt vẫn nghiêm.
“Tôi không trung thành vô điều kiện, Hoàng. Tôi trung thành với nơi cho phép tôi làm kỹ thuật đúng. Hiện tại nơi đó là NỢ SỔ.”
Hoàng gật đầu. “Tôi thích câu đó hơn ‘tôi không bao giờ rời đi’.”
“Câu kia nghe giả.”
“Ừ. Nghe giả.”
Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng họp nhỏ. Bên ngoài, Khoa gõ cửa kính hai nhịp rồi thò đầu vào, thấy sắc mặt hai người không căng như anh tưởng thì giơ xấp giấy lên.
“Có cần tao vào không?”
Hoàng nhìn Minh.
Minh đáp: “Lát nữa. Chuyện này nên nói với cả team, nhưng để tôi kể xong với Hoàng trước.”
Khoa nhìn tấm danh thiếp trên bàn, mắt hẹp lại. Anh không hỏi ngay. “Oke. Tao ở ngoài.”
Cửa đóng lại.
Hoàng cầm danh thiếp lên lần đầu. Giấy dày, cạnh cắt sắc, chữ vàng nổi lên dưới đầu ngón tay. Kinh Nam hiểu cách tạo cảm giác quyền lực ngay cả trên một tấm giấy nhỏ. Một người trẻ nhận được danh thiếp này ở quán cà phê Bách Khoa, kèm offer CTO và ngân sách triệu đô, rất khó không thấy mình vừa được thế giới lớn gọi tên.
“Anh có muốn đổi gì trong NỢ SỔ không?” Hoàng hỏi.
Minh nhìn anh, có vẻ bất ngờ vì câu hỏi.
“Ý anh là tăng lương để giữ tôi?”
“Nếu cần, Phương Anh sẽ xử lý. Nhưng tôi hỏi rộng hơn. Kinh Nam dùng tiền để chỉ ra những thứ chúng ta chưa làm tốt. Có điểm nào họ nói đúng mà mình cần sửa không?”
Minh không trả lời ngay. Anh đứng dậy, đi tới bảng trắng, cầm bút lông. Nắp bút bật ra tiếng tách.
“Có ba điểm.”
Anh viết nhanh:
- Career path kỹ thuật.
- Quyền quyết định kiến trúc khi scale nhiều team.
- Cơ chế giữ tri thức nội bộ, không phụ thuộc một người.
Minh gạch chân dòng thứ ba.
“Họ không dụ được tôi hôm nay. Nhưng nếu mai mốt team có thêm năm kỹ sư giỏi, Kinh Nam hoặc người khác sẽ dụ từng người. Không thể giữ bằng tình cảm. Cũng không thể giữ bằng câu chuyện ‘chúng ta đang làm điều đúng’. Kỹ sư cần thấy ở đây họ lớn lên được.”
Hoàng nhìn ba dòng trên bảng. Đây không còn là chuyện cá nhân của Minh. Đây là lỗ hổng tổ chức.
“Career path,” Hoàng nhắc lại. “Tức là kỹ sư không phải cứ giỏi lên thì buộc làm quản lý?”
“Đúng. Một nhánh principal engineer. Một nhánh engineering manager. Có tiêu chí rõ. Có quyền kỹ thuật tương ứng. Nếu không, người giỏi sẽ bị hai lựa chọn: ở lại viết code không tên, hoặc ra ngoài lấy chức danh.”
“Quyền kiến trúc khi nhiều team?”
“Architecture council nhỏ. Không phải hội đồng cho vui kiểu Kinh Nam. Ba đến năm người, có quyền thật, ghi ADR bắt buộc, ai phản đối phải viết lý do. Anh không ngồi như người quyết cuối mọi thứ nữa. Anh ngồi như một thành viên có bối cảnh sản phẩm.”
Hoàng mỉm cười. “Anh đang nhân cơ hội cắt quyền tôi.”
“Đúng.” Minh đáp ngay. “Tốt cho công ty.”
Câu đó khiến Hoàng nhớ đến ba anh sáng qua ở kho, những tấm thẻ giấy viết tay đối chiếu với app NỢ SỔ. Ba không hỏi ai phát minh ra hệ thống. Ông chỉ hỏi lệch kho thì ai chịu trách nhiệm. Người ở mặt đất hiểu tổ chức theo cách đơn giản: việc nào cần người nào làm đúng, để khi có vấn đề không đổ cho trời.
Hoàng nhìn bảng trắng, rồi gật.
“Tuần này anh soạn draft. Tôi, Phương Anh, Khoa xem. Mời Trâm vào phần career path tuyến triển khai nữa. Nếu chỉ có kỹ thuật có đường lớn lên, tuyến khách hàng sẽ bị bỏ lại.”
Minh xoay bút trong tay. “Được.”
“Còn lương của anh?”
Minh ngồi lại. “Tôi không cần gấp ba.”
“Nhưng cần công bằng theo thị trường.”
“Tôi biết. Anh để Phương Anh benchmark. Đừng làm kiểu phản ứng vì bị săn người. Làm thành policy cho cả team.”
Hoàng ghi vào sổ tay: Compensation review — policy, không chữa cháy.
Minh nhìn anh viết, rồi hỏi: “Anh không giận à?”
“Vì anh được mời?”
“Vì họ tìm đúng vết nứt cũ.”
Hoàng khép nắp bút. “Có giận. Nhưng không giận anh.”
Minh hơi nghiêng đầu.
“Giận vì họ biết đủ nhiều để dùng chuyện đó,” Hoàng nói. “Và giận mình vì chuyện đó từng có thật.”
Minh không đáp. Nhưng lần này sự ngừng lời giữa hai người không có cạnh sắc. Nó giống khoảng nghỉ sau khi một đoạn code khó cuối cùng chạy qua test đầu tiên.
Hoàng mở Tấm gương trong tâm trí.
Giao diện bạc hiện lên trên lớp kính mờ của phòng họp, không tiếng động, không ánh sáng phô trương. Những dòng chỉ số xếp ngay ngắn như cột log.
Chỉ số tin cậy nội bộ: 78% → 84%
Dòng số chạy thêm một nhịp.
Mốc phản chiếu: Tin cậy nội bộ Lv.4 — Đạt điều kiện sơ bộ
Bên dưới xuất hiện ghi chú ngắn:
Minh bạch chủ động từ nhân sự cốt lõi. Rủi ro săn người: cao. Sức chống chịu văn hóa: tăng.
Hoàng đọc rồi tắt giao diện.
Không có phần thưởng. Không có kỹ năng mới. Không có mảnh thông tin. Chỉ là một tấm gương nói với anh rằng thứ vừa xảy ra có trọng lượng.
Anh nhìn Minh.
“Cảm ơn anh,” Hoàng nói lần nữa.
Minh thở ra qua mũi, có vẻ không quen nhận cùng một lời hai lần. “Tôi nghe rồi.”
“Lần này khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Lần trước tôi cảm ơn vì anh kể. Lần này cảm ơn vì anh ở lại với điều kiện rõ ràng.”
Minh cầm tấm danh thiếp lên, nhìn một lần rồi đặt xuống trước mặt Hoàng.
“Điều kiện là anh đừng bắt tôi chứng minh lòng trung thành bằng việc chịu đựng code bẩn.”
Hoàng bật cười. “Điều kiện hợp lý.”
Minh đẩy ghế đứng dậy. “Gọi Khoa với Phương Anh vào đi. Chuyện săn người phải thành bài học tổ chức, không phải bí mật giữa hai người.”
Anh bước ra mở cửa. Tiếng văn phòng ùa vào: Trâm đang nói điện thoại với khách bằng giọng mềm mà chắc, Khoa càu nhàu ai đó để quên bánh mì trên bàn, máy in ở góc phòng nhả giấy kêu rè rè.
Hoàng ở lại thêm một giây, nhìn tấm danh thiếp đen trên bàn.
Khi Khoa và Phương Anh bước vào, Minh không ngồi xuống ngay. Anh đứng cạnh bảng trắng, tay cầm bút, vẻ mặt trở lại sắc lạnh quen thuộc của một người chuẩn bị trình bày vấn đề.
Nhưng trước khi bắt đầu, Minh đặt tấm danh thiếp của đại diện Kinh Nam lên bàn làm việc của Hoàng.
“Họ nghĩ ai cũng có thể mua được bằng tiền,” Minh nói. “Họ không hiểu chúng ta đang xây cái gì ở đây.”