Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 148 / 209

Chương 148 — Cửa sau Tết

Ngày làm việc đầu tiên sau Tết, văn phòng Tô Hiến Thành có mùi hạt dưa cũ.

Không phải mùi thiu. Chỉ là thứ mùi vỏ hạt, mứt gừng, trà nguội và giấy lì xì để quên qua mấy ngày nghỉ trộn lại với hơi máy lạnh vừa mở. Trên bàn lễ tân, hộp bánh quy ngoại còn nguyên nửa hộp, mấy miếng mứt dừa đã se mặt, dính đường trắng vào thành khay nhựa. Ai đó treo một dây lộc đỏ lên tay nắm cửa phòng họp từ trước kỳ nghỉ; sáng nay mở cửa ra, nó đập vào kính kêu lạch cạch, như nhắc cả văn phòng rằng Tết chưa chịu rời hẳn.

Nhưng bảng trắng thì đã hết Tết từ lâu.

Khoa đứng trước bảng, tay áo xắn tới khuỷu, đang dùng bút xanh khoanh lại từng dòng đơn hàng. Mỗi dòng có mã thùng, nhà cung cấp, trạng thái, tiền đã hoàn, tiền còn giữ, ghi chú sau mùng bốn. Bên trái bảng, Phương Anh đã viết một con số bằng bút đỏ: 21.360.000. Bên dưới là ba gạch đầu dòng: hoàn tiền, lưu kho, chuyển mùa sau.

Hoàng bước vào phòng họp với ly cà phê đen chưa kịp uống. Anh dừng trước cửa vài giây.

Trong góc phòng, Trâm ngồi ôm laptop, mắt còn hơi sưng vì dậy sớm sau mấy ngày trực điện thoại. Chị Linh mở điện thoại kiểm tra tin nhắn Line từ Tokyo, trên bàn trước mặt chị có một phong bao lì xì đỏ bị dùng làm thẻ đánh dấu trang trong cuốn sổ ghi tay. Minh ngồi sát ổ cắm, cáp laptop vắt qua chân ghế, màn hình là bảng đối soát tạm thời của Nhật ký cân đo. Phương Anh đã mở sẵn tập giấy in dày, kẹp bằng kẹp đen, các mép giấy ló ra những miếng giấy nhớ màu vàng.

Không ai chúc Tết nhau thêm câu nào.

Khoa gạch dưới một dòng trên bảng.

“Bảy thùng thẻ đỏ mùng bốn kiểm lại. Ba thùng khả năng bỏ. Hai thùng còn phải đợi nhiệt độ sau lưu kho. Hai thùng chuyển được sang đơn trong nước nếu bao bì ổn.” Anh quay lại nhìn Hoàng. “Anh Tùng bên Nam Hải xác nhận xe lạnh rảnh chiều nay nếu mình cần chuyển sớm. Nhưng cái chính không phải mấy thùng này. Cái chính là mùa sau.”

Hoàng đặt ly cà phê xuống bàn.

“Mùa sau còn gần một năm.”

“Nghe thì gần một năm.” Khoa chạm đầu bút lên bảng, để lại một chấm mực xanh nhỏ cạnh chữ Tokyo. “Nhưng nhà cung cấp miền Trung sau Tết bắt đầu chốt lịch làm hàng Tết mới từ tháng sáu. Anh Tuệ phải báo khách trước ít nhất hai tháng. Nếu mình chờ tới lúc có đủ giấy rồi mới nói chuyện lại, người ta chạy sang kênh khác hết.”

Chị Linh ngẩng lên khỏi điện thoại.

“Kênh khác hứa hay hơn mình nhiều lắm.”

Khoa nhìn chị.

“Em biết. Nhưng mình không thể chỉ ngồi làm giấy tới cuối năm. Tụi mình phải có thông điệp cho họ. Ít nhất là mình sẽ chạy lại tuyến quà Tết mùa sau, có quy trình mới, có cân mới, có nhật ký—”

“Khoa.” Chị Linh đặt điện thoại xuống, màn hình vẫn sáng với một đoạn chat tiếng Việt không dấu từ anh Tuệ. “Khách Tokyo tha thứ lần này vì mình nói thật trước khi họ tự phát hiện. Họ không tha thứ cho lần thứ hai nếu lần sau vẫn là: tụi em xin lỗi, tụi em đang học.”

Khoa mím môi.

“Chị nghĩ em không hiểu à? Em là người gọi nhà cung cấp lấy hàng về bán trong nước mấy ngày trước Tết. Người ta cũng chửi em chứ đâu chửi ai khác. Nhưng nếu mình không giữ nhịp, cái mạng lưới đó rã.”

“Giữ nhịp không có nghĩa là hứa bay.” Chị Linh nói chậm. “Mình có thể nói đang chuẩn hóa. Mình có thể nói sẽ mở lại khi đủ điều kiện. Nhưng nếu dùng chữ ‘sẽ bay’ quá sớm, anh Tuệ sẽ bị khách hỏi ngày nào. Cô Diễm sẽ hỏi quà lớp Tết này có kịp không. Mấy bà cô ở Shin-Okubo sẽ hỏi đặt trước được chưa. Một chữ của mình ở đây thành mười câu bên đó.”

Trong phòng họp, tiếng máy lạnh cũ chạy mạnh hơn mức cần thiết. Mấy tờ giấy trên bàn Phương Anh rung nhẹ ở mép.

Hoàng uống một ngụm cà phê. Cà phê nguội hơn anh tưởng, vị đắng bám ở cuống họng.

Anh chưa mở Tấm gương. Từ đêm hai mươi chín ở kho, anh đã tự đặt cho mình một quy tắc nhỏ: trong các cuộc họp sau Tết, chỉ mở khi có dữ kiện cần đối chiếu, không mở để tìm cảm giác chắc chắn. Sáng nay, giao diện bạc nằm yên đâu đó sau tầm nhìn, như một tấm kính phủ bụi. Anh để nó yên.

Phương Anh kéo tập giấy về phía giữa bàn.

“Nếu mọi người muốn nói về mùa sau, trước hết phải nói đúng tên việc cần làm.” Cô lật trang đầu. Trên giấy là sơ đồ bốn ô vuông nối nhau bằng mũi tên. “Em tách tham vọng hàng không của mình thành bốn phần mặt đất. Không có cái nào là ‘xin bay’ cả.”

Khoa nhìn tiêu đề.

“Chuẩn kho trung chuyển. Quy trình hàng hạn chế. Bảo hiểm trách nhiệm. Đối soát dữ liệu.” Anh đọc xong, nhăn mặt. “Nghe giống bốn cái cửa khác nhau.”

“Đúng. Và mình chưa qua cái nào đủ sạch để đem nộp.” Phương Anh xoay sơ đồ cho mọi người nhìn rõ. “Một: chuẩn kho trung chuyển. Kho Bình Thạnh hiện có quy trình cân đo, thẻ màu, nhật ký. Nhưng nếu muốn hàng đi qua sân bay, kho không chỉ sạch và gọn. Nó cần sơ đồ khu vực, lối đi, khu cách ly hàng nghi vấn, quy trình vệ sinh, quyền dừng, người chịu trách nhiệm hằng ngày. Cái này phải làm với tư vấn kho và có thể cần đánh giá độc lập.”

Hoàng nhìn ô đầu tiên. Trong đầu anh hiện lên nền xi măng kho Bình Thạnh, bảy thùng thẻ đỏ, chữ ba viết kiểm lại mùng bốn. Tất cả những thứ ấy rất thật. Nhưng khi Phương Anh nói “sơ đồ khu vực” và “đánh giá độc lập”, cái thật đó chưa đủ.

“Hai,” Phương Anh tiếp tục, “hàng hạn chế. Sau danh sách đỏ của anh Vũ, mình mới biết cái gì không được bay mùa này. Nhưng danh sách đỏ chỉ là phản ứng. Nếu làm nghiêm, mình phải có danh mục hàng hạn chế, tiêu chí giấy tờ, cách đóng gói, ai được quyền duyệt, ai không được nhận. Thuốc nam, tinh dầu, thực phẩm tự làm, đồ tươi, hàng có pin, hàng dễ vỡ… mỗi nhóm không thể xử lý bằng kinh nghiệm chung.”

Minh nhấc tay khỏi bàn phím.

“Nếu có danh mục chuẩn, em thêm trường bắt buộc trong Nhật ký cân đo được. Nhưng cần tên pháp lý chứ không chỉ tên nhà cung cấp gọi. Ví dụ ‘dầu xoa bóp bà Năm’ thì hệ thống không biết xếp vào đâu.”

Trâm chen vào, giọng còn khàn vì mấy ngày trực điện thoại.

“Nhà cung cấp sẽ không biết tên pháp lý đâu. Họ chỉ biết hàng của họ bán ngoài chợ là gì. Nếu mình bắt nhập đúng thuật ngữ ngay từ đầu, họ sẽ bỏ trống hoặc chọn đại.”

Minh quay sang cô.

“Vậy cần bảng chuyển đổi tên bình dân sang danh mục.”

“Và cần người hỏi cho ra đúng món,” Trâm nói. “Có người gọi thuốc xoa bóp là thuốc nam, có người gọi là dầu, có người nói ‘cái chai màu xanh chị gửi hôm trước’.”

Khoa gõ đầu bút lên bảng.

“Đó. Cái này đội triển khai làm được. Nhưng phải có câu trả lời rõ nếu người ta hỏi: hàng tôi có đi được không? Không thể lúc nào cũng chờ ông Vũ rảnh.”

Phương Anh gật.

“Ba: bảo hiểm trách nhiệm. Hiện mình có bảo hiểm vận chuyển cơ bản qua Nam Hải và một số điều khoản bồi hoàn nội bộ. Nhưng tuyến quốc tế, nhất là có hàng giá trị cảm xúc và hàng dễ tranh chấp, cần bảo hiểm trách nhiệm riêng. Ai chịu khi hàng hỏng trong kho mình? Ai chịu khi Nam Hải đã nhận? Ai chịu khi sân bay giữ? Ai trả phần khách mất doanh thu vì trễ? Nếu không có bảo hiểm hoặc quỹ dự phòng rõ, lần sau một sự cố lớn có thể ăn hết lợi nhuận cả năm.”

Khoa thở ra.

“Lợi nhuận mùa này đã âm rồi.”

“Âm vì mình chọn giữ lòng tin. Lần sau không thể chỉ dựa vào lựa chọn đạo đức. Phải có cấu trúc tài chính chịu được lựa chọn đó.” Phương Anh đưa mắt qua Hoàng. “Anh biết em nói cái gì.”

Hoàng gật nhẹ.

Anh biết. Một quyết định đúng mà không có quỹ dự phòng sẽ biến thành áp lực cho lần quyết định sau. Nếu lần sau số tiền không phải hai mươi mốt triệu mà là hai trăm triệu, liệu cả phòng có còn đủ bình tĩnh để dừng không? An toàn không thể chỉ sống nhờ lúc mọi người còn chịu nổi chi phí.

“Bốn,” Phương Anh chỉ ô cuối, “đối soát dữ liệu. Nhật ký cân đo là khởi đầu. Nhưng dữ liệu của nhà cung cấp, kho, Nam Hải, đối tác Nhật và giấy tờ hải quan đang ở năm kiểu ngôn ngữ. Nếu số cân trong app khác phiếu giấy, ai đúng? Nếu ảnh cân có nhưng người kiểm chưa ký, trạng thái là gì? Nếu khách Nhật hỏi thùng của họ đang ở đâu, mình trả lời dựa vào hệ thống nào? Cơ quan quản lý không nghe mình nói ‘tụi em có app’. Họ sẽ hỏi bản in, chữ ký, lưu trữ, người chịu trách nhiệm khi app lỗi.”

Minh kéo laptop xoay một góc.

“Em có thể xuất nhật ký thành PDF theo từng mã thùng. Nhưng hiện chữ ký mới là xác nhận nội bộ. Nếu đem ra ngoài, phải có quy trình đóng dấu hoặc ký số pháp lý.”

“Ghi vào phần việc.” Phương Anh đẩy một tờ giấy nhớ sang anh. “Và cần bản offline.”

Minh nhăn mặt.

“Lại giấy.”

Ở cuối bàn, ông Vũ lên tiếng lần đầu từ khi bước vào phòng. Ông đã đến trước Hoàng mười phút, ngồi im cạnh cửa, áo sơ mi xám, túi da đặt dưới chân ghế. Trên bàn trước mặt ông chỉ có cuốn sổ bay cũ và một cây bút chì đã gọt ngắn.

“Máy bay cũng bay bằng giấy nhiều hơn mấy cậu tưởng.”

Minh ngậm lại câu phản biện. Khoa cười nửa miệng, nhưng không chọc.

Ông Vũ mở cuốn sổ, không nhìn ai cụ thể.

“Không phải vì giấy thần thánh. Vì giấy ép con người chậm lại đúng lúc. App có thể giúp nhanh. Nhưng khi mất mạng, mất điện, người cuối cùng đứng trước thùng hàng phải có thứ để nhìn, để ký, để chịu.”

Hoàng nhìn ông Vũ. Từ đầu buổi, ông chưa đụng tới bánh mứt, cũng chưa uống ly trà Phương Anh rót. Gương mặt người cựu phi công sau Tết không có vẻ nghỉ ngơi. Nó giống mặt người đã đọc quá nhiều bản tường trình tai nạn trong kỳ nghỉ.

Khoa kéo ghế ngồi xuống, lần đầu thôi đứng trước bảng.

“Em hiểu phải làm giấy. Nhưng nếu mình dồn hết sức vào bốn cái này, ai giữ nhà cung cấp? Ai giữ khách Nhật? Nhà cung cấp họ nghe ‘chứng nhận, bảo hiểm, quy trình’ là họ nghĩ mình to chuyện hóa. Họ cần biết có bán được không. Khách bên kia cần biết có hàng không.”

Chị Linh nhìn Khoa. Lần này giọng chị mềm hơn.

“Nên mình phải nói với họ bằng việc thật. Ví dụ: sau Tết mình kiểm lại bảy thùng thẻ đỏ, gửi hình, gửi số cân, nói món nào bỏ, món nào giữ. Với nhà cung cấp thì mời họ vào kho xem quy trình mới. Với khách Tokyo thì không mở đặt trước cho đến khi có danh mục hàng nào được nhận.”

“Không mở đặt trước thì mất lead.” Khoa đáp ngay.

“Mở đặt trước rồi hủy lần nữa thì mất người.” Chị Linh không nâng giọng. “Khoa, bên đó họ không sống trong bảng pipeline của mình. Họ sống bằng lịch nghỉ, bằng chuyến tàu về quê của họ, bằng bữa cơm Tết trong căn phòng thuê. Một hộp bánh tới trễ, họ buồn. Nhưng một lời hứa tới trễ lần thứ hai, họ nhớ lâu lắm.”

Khoa im. Anh nhìn xuống đầu bút xanh đã lem mực vào ngón cái.

Hoàng biết Khoa không sai. Mạng lưới thực địa cần nhịp. Tiểu thương và nhà cung cấp không thể bị bỏ trong khoảng trống đến cuối năm. Nhưng chị Linh cũng không sai. Niềm tin của cộng đồng xa nhà mỏng hơn số liệu thể hiện, và khi rách, vá lại không còn đường may cũ.

Phương Anh đặt thêm một tờ giấy lên bàn.

“Em đề xuất thông điệp sau Tết: Cổng Việt tạm dừng nhận đơn hàng bay cho đến khi hoàn tất bốn hạng mục mặt đất. Trong thời gian đó, mình mở ba hoạt động không hứa bay: kiểm lại hàng tồn, đào tạo nhà cung cấp, khảo sát nhu cầu mùa sau theo danh mục. Ai hỏi ngày bay, câu trả lời là chưa có ngày.”

Khoa bật cười, lần này hơi gắt.

“Câu ‘chưa có ngày’ nghe như tự sát marketing.”

“Câu ‘có ngày’ khi chưa có giấy mới là tự sát pháp lý.” Phương Anh đáp.

Không khí trong phòng căng lên. Trâm nhìn qua Khoa, rồi nhìn Phương Anh, tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ. Minh ngả lưng vào ghế, mắt chuyển giữa hai người như đang theo dõi một cuộc debug khó. Chị Linh cầm phong bao lì xì trong tay, miết mép giấy đỏ đến phẳng.

Hoàng đặt ly cà phê xuống.

“Mình không cần chọn giữa mất lead và mất người.” Anh nói. “Nhưng mình phải đổi thứ đang bán. Trước đây mình bán lời hứa hàng tới đúng ngày. Từ giờ đến khi đủ điều kiện, mình bán quyền được thấy vì sao hàng được nhận hoặc bị từ chối.”

Khoa nhìn anh.

“Khách có trả tiền cho cái đó không?”

“Có thể không.” Hoàng thừa nhận. “Nhưng nếu họ không quan tâm điều đó, họ cũng không phải khách cho tuyến hàng không của mình. Hàng đi xe, đi tàu có thể linh hoạt hơn. Hàng muốn bay phải chấp nhận bị hỏi kỹ hơn.”

“Nhà cung cấp thì sao?”

“Mời họ vào quy trình sớm. Đừng đợi đến lúc có đơn mới bắt học. Ai muốn mùa sau tham gia tuyến bay thì từ tháng này bắt đầu chuẩn hóa cân, bao bì, tên hàng, giấy tờ. Ai chưa muốn thì vẫn có kênh nội địa hoặc đường chậm.”

Khoa không trả lời ngay. Anh lấy khăn giấy lau ngón cái dính mực, lau mãi không sạch hẳn. Vệt xanh nhạt còn bám dưới móng tay.

“Nói vậy được,” anh nói sau cùng. “Nhưng phải cho em câu chữ để nói với nhà cung cấp. Đừng đưa em bản pháp lý. Em nói bản đó người ta cúp máy.”

Trâm giơ tay nhỏ.

“Em viết bản đầu được. Kiểu: muốn gửi đường bay mùa sau thì sau Tết mình cùng kiểm lại cân, bao bì, giấy tờ; chưa đạt không phải bị loại vĩnh viễn, mà biết thiếu gì để sửa.”

Khoa nhìn cô, vẻ mặt dịu đi.

“Em viết. Anh sửa. Chị Linh sửa phần khách Nhật. Phương Anh kiểm câu nào không hứa quá.”

“Được,” Phương Anh nói. “Nhưng bản nào gửi ra ngoài cũng phải có một dòng: chưa nhận đặt chỗ chuyến bay cho đến khi hoàn tất đánh giá mặt đất.”

Khoa nhăn mặt, nhưng gật.

Hoàng vừa định ghi lại đầu việc thì ông Vũ đứng dậy.

Chiếc ghế của ông kéo trên nền gạch tạo âm thanh ngắn. Ông đi tới bảng trắng. Khoa đã viết ở góc phải một cụm chữ từ trước khi Hoàng vào: Mục tiêu 2016: xin bay tuyến kiểm chứng mùa sau. Dưới dòng đó, có ba mũi tên: nhà cung cấp, Nam Hải, Tokyo.

Ông Vũ cầm bút đỏ của Phương Anh.

Không xin phép ai, ông kéo một đường thẳng dưới hai chữ xin bay. Đường đỏ rất mạnh, mực đọng ở cuối nét.

Cả phòng yên.

Ông Vũ quay lại.

“Bỏ chữ này khỏi kế hoạch tháng tới.”

Khoa mở miệng.

“Nhưng mục tiêu cuối vẫn là—”

“Mục tiêu cuối thì để cuối.” Ông Vũ gõ đầu bút vào bảng. “Tháng tới các cậu không xin bay. Các cậu xin quyền được người khác tin rằng mặt đất của mình không nói dối.”

Hoàng nhìn đường đỏ. Nó không gạch bỏ tham vọng, nhưng cắt đôi cách gọi tham vọng đó. Trước đây, chỉ cần nói “xin bay”, mọi người sẽ nhìn lên bầu trời. Đường đỏ của ông Vũ kéo mắt cả phòng về bảng, về giấy, về số cân, về chữ ký.

Ông Vũ nói tiếp:

“Chưa ai cho các cậu bay chỉ vì các cậu biết xin lỗi hay. Giờ phải chứng minh bằng giấy. Giấy kho. Giấy hàng hạn chế. Giấy bảo hiểm. Giấy đối soát. Một cơ quan quản lý không ngồi nghe câu chuyện các cậu đã trưởng thành sau Tết. Họ hỏi: nếu thùng hàng rò nước mắm lúc hai giờ sáng thì ai mở kho? Ai gọi? Ai ký? Ai chịu tiền? Nếu người đó bệnh thì ai thay? Nếu app chết thì bản giấy ở đâu?”

Từng câu rơi xuống bàn như những vật nặng.

Phương Anh không che giấu vẻ đồng tình. Chị Linh cúi xuống ghi nhanh vào sổ. Minh gõ vài chữ vào laptop: offline paper fallback. Trâm nuốt khan, chắc đang tưởng tượng một cuộc gọi khách lúc hai giờ sáng. Khoa nhìn bảng, quai hàm căng ra, nhưng không phản bác nữa.

Hoàng hỏi:

“Vậy thứ tự là gì?”

Ông Vũ trả bút đỏ lại cho Phương Anh.

“Ngày mai xuống kho Bình Thạnh đo lại từ đầu. Không đo bằng mắt của người nhà. Đo bằng checklist của người ngoài. Lối đi. Khu cách ly. Nhiệt độ. Thẻ màu. Nhật ký giấy. Người chịu trách nhiệm từng ca. Bà Hạnh Nam nên đi cùng, vì hàng từ kho các cậu sang xe của bà ấy thì ranh giới trách nhiệm phải rõ.”

Khoa nhìn sang Hoàng.

“Ba anh có biết chưa?”

“Chưa.” Hoàng lấy điện thoại ra, rồi lại đặt xuống. “Tối gọi. Đừng báo như kiểm tra đột xuất. Đây là việc của ba, không phải mình kéo ba vào làm nền.”

Chị Linh nghe câu đó, nhìn Hoàng thêm một giây. Trong mắt chị có điều gì đó rất nhẹ, gần như một cái gật không thành hình.

Phương Anh lật sang trang cuối của tập giấy.

“Em sẽ gọi Dũng — một tư vấn pháp lý logistics anh Tuấn giới thiệu lúc trước — để hỏi hồ sơ kho chuẩn cần những gì. Không phải nộp ngay. Chỉ lấy danh mục chứng cứ cần chuẩn bị. Bảo hiểm em sẽ hẹn sau khi kho có bản đánh giá sơ bộ. Hàng hạn chế giao ông Vũ và Minh lập danh mục đầu tiên, Trâm chuyển sang ngôn ngữ nhà cung cấp. Đối soát dữ liệu Minh phụ trách, nhưng phải có bản giấy tương đương.”

Minh giơ hai tay đầu hàng.

“Em nghe rồi. App không phải thần.”

Ông Vũ nhìn anh.

“Biết câu đó là tốt. Nhớ được lúc ba giờ sáng mới khó.”

Minh cười ngắn, không cãi.

Khoa đứng dậy, xóa cụm xin bay tuyến kiểm chứng bằng khăn lau bảng. Mực đỏ ông Vũ vừa gạch chưa khô hẳn, lem thành một vệt hồng trên nền trắng. Anh nhìn vệt đó, rồi viết lại bên dưới bằng bút xanh:

Mục tiêu tháng Giêng: hồ sơ mặt đất đủ để bị kiểm tra.

Trâm đọc thành tiếng.

“Đủ để bị kiểm tra nghe hơi đáng sợ.”

Khoa nắp bút lại.

“Đúng thì để vậy. Làm hàng không mà nghe chữ kiểm tra còn sợ thì nghỉ sớm.”

Lần này, ông Vũ không sửa.

Hoàng nhìn dòng chữ mới trên bảng. Nó không đẹp. Không có khí thế của một khẩu hiệu mở trụ cột. Cũng không gợi ra vệt sáng máy bay nào trên bầu trời Tân Sơn Nhất. Nhưng nó khiến căn phòng bớt lơ lửng.

Mặt đất có hình dạng: một kho cần đo, một danh mục cần viết, một hợp đồng bảo hiểm cần thương lượng, một bảng dữ liệu cần đối chiếu, một người cha cần được hỏi với tư cách quản lý kho chứ không phải ba của CEO.

Anh mở quyển sổ tay.

Trang sau dòng chữ đêm hai mươi chín còn trống nửa mặt giấy. Hoàng viết:

Sau Tết, không xin bay. Xin được kiểm tra mặt đất trước.

Ngòi bút chạm giấy thêm một nhịp. Anh viết tiếp:

Bầu trời bắt đầu bằng nơi người ta có thể bước vào, nhìn thấy, hỏi được, và ký tên.

Ở mép tầm nhìn, Tấm gương phản chiếu thoáng hiện một đường bạc rất mờ, như đang chờ anh gọi. Hoàng không gọi.

Anh đóng sổ lại.

“Mai mấy giờ xuống kho?” Khoa hỏi.

Phương Anh nhìn lịch.

“Tám giờ. Nếu ba anh đồng ý.”

Hoàng cầm điện thoại lên.

“Ba sẽ hỏi sửa cái gì, tốn bao nhiêu, ai chịu trách nhiệm hằng ngày. Mọi người chuẩn bị trả lời thật.”

Ông Vũ xách túi da lên vai.

“Tốt. Người hỏi như vậy đáng tin hơn người gật đầu cho qua.”

Ngoài phòng họp, một nhân viên vừa mở cửa chính văn phòng. Gió từ hành lang lùa vào, kéo theo mùi nắng đầu năm và tiếng xe máy bắt đầu đông lại trên đường Tô Hiến Thành. Dây lộc đỏ ở tay nắm cửa kính đập thêm một tiếng lạch cạch.

Tết đã lui ra phía sau đủ xa để công việc trở lại.

Nhưng lần này, công việc không bắt đầu bằng một chuyến bay.

Nó bắt đầu bằng thước dây, giấy kiểm, và một đường đỏ dưới hai chữ đã bị kéo xuống khỏi bầu trời.