Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 15 / 209

Chương 15 — Quán quen, người lạ

Tin nhắn Hoàng gửi chỉ có một dòng: Anh có rảnh thứ Bảy chiều không? Em muốn gặp.

Không giải thích. Không nói về gì. Anh Tuấn trả lời sau hai tiếng: 3 giờ, quán Hội An gần ngã tư Bình Lợi. Mày biết chỗ không?

Hoàng biết. Quán đó cách nhà anh mười lăm phút đi xe đạp, nằm ở mặt tiền con đường chạy song song với kênh — loại quán cà phê Sài Gòn cũ, bàn gỗ thấp, ghế mây, quạt trần quay chậm, nhạc Trịnh phát đủ nghe. Không phải kiểu chỗ anh Tuấn hay ngồi họp startup — anh Tuấn hay chọn những chỗ sáng, có wifi tốt, bàn cao. Chọn quán này là thông điệp: cuộc gặp này không chính thức.

Hoàng đến lúc hai giờ năm mươi lăm.

Anh Tuấn đã ngồi ở bàn góc trong, lưng tựa tường, mặt hướng ra cửa. Ly cà phê đen đặt trước mặt, còn nguyên — anh đến trước nhưng chưa uống. Đang nhìn điện thoại. Ngẩng lên khi Hoàng bước vào, không cười, chỉ gật đầu nhẹ.

Hoàng ngồi xuống ghế đối diện. Kéo ghế lại gần bàn một chút — không xa quá, không gần quá.

Người phục vụ bước lại. Hoàng gọi cà phê sữa đá, không nhìn thực đơn.

Hai người ngồi yên. Bên ngoài cửa kính, ánh nắng chiều rọi chéo qua mặt đường, vàng đặc kiểu tháng chín. Một chiếc xe ba gác chở thùng carton đi qua, tiếng máy rền rỉ rồi khuất.

Anh Tuấn là người lên tiếng trước.

“Mày nhắn thế này là mày muốn gì.”

Không phải câu hỏi.

Hoàng đặt điện thoại xuống bàn. “Em cần một người đứng tên pháp nhân để thu tiền. Em có sản phẩm chạy được, cần tài khoản nhận thanh toán hợp pháp. Em chưa đủ tuổi tự làm.”

Anh Tuấn không phản ứng gì. Nhấc ly cà phê, uống một ngụm — ngụm đầu tiên từ khi ngồi xuống — rồi đặt lại. “Sản phẩm gì?”

“Web app cho tiệm nhỏ quản lý nợ khách. Thu 150 ngàn một tháng.”

“Tên?”

“NỢ SỔ.”

Góc miệng anh Tuấn nhích lên một chút — không hẳn là cười. “Tên thực dụng.”

“Thì nó thực dụng.” Hoàng không nhìn đi chỗ khác. “App không phức tạp. Không phải thứ làm anh mắt sáng lên. Nhưng nó chạy được và người dùng cần nó.”

“Bao nhiêu người dùng?”

“Chưa có. Cần pháp nhân trước thì mới thu tiền được, thu tiền được thì mới có người dùng thật sự.”

Anh Tuấn gật đầu chậm, kiểu gật của người đang lắng nghe chứ chưa đồng ý gì. “Mày muốn tao làm gì cụ thể?”

“VietPath đứng tên nhận thanh toán. Thu 10% doanh thu trong 6 tháng đầu. Không can thiệp sản phẩm, không yêu cầu cổ phần.”

Anh Tuấn nhìn anh. “Mày chuẩn bị kỹ.”

“Em học từ lần trước.”


Người phục vụ mang cà phê sữa đá ra đặt xuống bàn. Cái thìa khua nhẹ vào ly, tiếng lanh canh nhỏ. Hoàng khuấy một vòng rồi không uống.

“Tại sao tao?” Anh Tuấn hỏi. “Mày biết tao sẽ đặt điều kiện. Có những người khác dễ hơn.”

“Có.” Hoàng không phủ nhận. “Nhưng những người đó không biết đây là sản phẩm gì. Giải thích cho họ mất thời gian. Và khi họ không hiểu, mỗi lần cần ký hay làm gì đó pháp lý thì lại phải thuyết phục lại từ đầu.”

“Còn tao thì không cần giải thích.”

“Anh biết startup là gì. Anh biết sản phẩm là gì. Khi cần anh làm gì thì anh biết tại sao phải làm.”

Anh Tuấn đặt tay lên mặt bàn, ngón tay gõ nhẹ một nhịp — cử chỉ mà Hoàng nhớ từ meetup, khi anh đang suy nghĩ. “Mày đang giải thích cho tao lý do mày cần tao. Mày chưa giải thích lý do tao nên đồng ý.”

“Tôi có lý do khác.” Hoàng không dùng em lần này — không cố ý, tự nhiên ra. “Trong lần viết scraper cho anh, em tìm thấy một bug trong hệ thống payment routing của VietPath. Nghiêm trọng.”

Anh Tuấn không thay đổi biểu cảm. Nhưng ngón tay dừng gõ.

“Nghiêm trọng theo nghĩa nào?” Giọng vẫn bình thản — nhưng bình thản quá thành ra không tự nhiên.

“Theo nghĩa: khi một transaction bị timeout ở bước xác nhận, hệ thống ghi nhận là thành công ở phía merchant nhưng không deduct ở phía user. Nếu ai đó biết pattern đó và trigger đủ nhiều lần trong một window ngắn, có thể lấy tiền mà không mất tiền.”

Anh Tuấn không nói gì trong mấy giây.

“Mày test chưa?” Câu hỏi ra nhẹ. Quá nhẹ.

“Không.” Hoàng nhìn thẳng vào anh. “Em tìm thấy khi đang đọc response log để viết scraper. Không phải cố tìm. Và em không làm gì với nó.”

“Mày giữ thông tin đó bao lâu?”

“Từ khi viết scraper cho anh.” Mấy tháng trước. “Em không nói vì chưa cần. Giờ cần.”

Anh Tuấn ngồi nhìn anh. Kiểu nhìn mà người ta nhìn khi đang tính xem đây là mối đe doạ hay cơ hội — và đang tính cả hai cùng lúc. Ánh sáng trong quán đổ nghiêng qua vai anh, làm mặt bàn nửa sáng nửa tối.

“Mày định làm gì nếu tao không đồng ý?” Anh hỏi.

“Thì không làm gì.” Hoàng không nghĩ lâu. “Bug đó ảnh hưởng tới người dùng của anh, không phải của em. Dù anh đồng ý hay không, em sẽ gửi mô tả chi tiết cho anh sau buổi gặp này.”

Anh Tuấn nhìn anh tiếp, không nói gì.

“Em không dùng nó để ép.” Hoàng tiếp. “Em đưa ra vì đó là thứ em có để đổi. Nếu anh không thấy xứng đáng thì thôi.”


Bên ngoài, tiếng một đứa trẻ chạy qua vỉa hè — giày nhựa gõ trên gạch rồi khuất. Quạt trần quay một vòng, hai vòng.

Anh Tuấn nhấc ly cà phê. Uống hết phần còn lại, đặt xuống, đẩy nhẹ ra giữa bàn.

“Sao mày tin tao không lấy luôn thông tin đó rồi fix một mình?”

“Vì anh không cần.” Hoàng giữ giọng đều. “Anh có kỹ sư. Nếu anh muốn fix, anh fix được mà không cần em. Thứ anh không có là bằng chứng ai phát hiện trước và không khai thác. Nếu bug này bị phát hiện từ bên ngoài trước khi anh vá, câu chuyện sẽ khác hơn.”

“Và mày đang cung cấp cho tao bằng chứng đó.”

“Em đang đặt cả hai thứ lên bàn cùng lúc. Thông tin về bug. Và đề nghị hợp tác.” Hoàng dừng lại một giây. “Anh không cần nhận cả hai. Nhưng nếu nhận, thì có lý do tốt để tin tao không phải là người sẽ gây rắc rối cho anh sau này.”

Anh Tuấn gõ ngón tay xuống mặt bàn lần nữa, lần này chậm hơn. Nhịp đều, như đang đếm.

“Mày tính toán kỹ.”

“Em cố gắng.”

“Cố gắng hay không thì mày cũng mới mười lăm tuổi.” Không phải nghe thương, không phải nghe khinh — chỉ như nói một sự thật. “Cái này anh nói với mày thật: tao không lo mày lấy thông tin rồi chơi bẩn. Tao lo cái khác.”

Hoàng im, đợi.

“Tao lo mày xây được một cái gì đó, rồi không giữ được.” Anh Tuấn nhìn ra cửa kính một lúc, rồi nhìn lại. “Không phải vì người khác lấy. Vì mày chưa biết mình cần gì từ người xung quanh để giữ nó.”

Câu đó không phải câu Hoàng dự đoán.

Anh ngồi yên. Không tranh luận, không đồng ý. Để câu đó nằm đó thêm vài giây.

Rồi nói: “Anh nói điều đó dựa trên gì?”

“Dựa trên việc mày gặp tao ở meetup, làm cho tao một việc tốt, rồi từ chối cái tao đề nghị, rồi biến mất mấy tháng, rồi đột ngột nhắn tin.” Anh Tuấn không nói với giọng tức — chỉ liệt kê. “Và trong tất cả những lần đó, mày không giải thích gì, không hỏi tao nghĩ gì, không cho tao biết mày đang đi đâu. Mày chỉ làm, rồi xuất hiện khi mày cần thứ gì đó.”

Hoàng nhìn anh Tuấn. Không có gì để phủ nhận trong cái đó.

“Anh đúng,” anh nói.

Anh Tuấn dừng lại. Có lẽ không dự đoán câu đó ra nhanh như vậy.

“Đó là cách em làm việc.” Hoàng tiếp. “Em không giải thích kế hoạch cho đến khi em biết nó chạy được. Vì nếu không chạy được thì giải thích cũng vô nghĩa. Em biết điều đó làm người xung quanh không thoải mái.”

“Không thoải mái.” Anh Tuấn nhắc lại, giọng bằng phẳng. “Cách mày nói nhẹ đó.”

“Em không biết cách khác để nói.” Hoàng không nhìn đi chỗ khác. “Nhưng em biết điều này: khi em đặt vấn đề lên bàn, em làm thật. Khi em nói mình có sản phẩm, sản phẩm đó tồn tại. Khi em nói có bug VietPath, bug đó thật. Em không đến đây để lãng phí thời gian của anh.”

Không khí giữa hai người ngồi xuống một chút. Quạt trần quay qua một vòng nữa.

Anh Tuấn gọi người phục vụ. “Thêm một ly nữa.”

Rồi nhìn Hoàng. “Mày muốn thêm không?”

Hoàng nhìn ly cà phê sữa của mình — vẫn còn gần đầy, đá đang tan. “Không, cảm ơn anh.”


Ly cà phê mới đặt xuống bàn. Anh Tuấn khuấy, không uống.

“Mày nghĩ tao là ai trong chuyện này?”

Câu hỏi ra bình thường, nhưng không phải câu hỏi nhỏ.

Hoàng nghĩ một chút thật sự. “Người có thứ em cần. Và người em có thứ anh cần. Không phải nhiều hơn, không phải ít hơn.”

“Không phải cố vấn? Không phải nhà đầu tư?”

“Lần này không.”

Anh Tuấn gật đầu chậm. Cái gật đầu của người đang tiêu hoá thứ gì đó. “Mày nói 10% doanh thu 6 tháng đầu.”

“Đúng.”

“Mày nghĩ 6 tháng đó doanh thu là bao nhiêu?”

Hoàng đã tính con số này. “Nếu đạt 100 tiệm trả tiền thật sự trong 6 tháng — 15 triệu. 10% là 1,5 triệu. Không nhiều.”

“Không nhiều.” Anh Tuấn nhắc lại, không phải phủ nhận. “Mày hiểu tao làm cái này không phải vì 1,5 triệu.”

“Em hiểu.”

“Mày nghĩ tao làm vì gì?”

Câu hỏi thứ hai. Kiểu câu hỏi mà anh Tuấn muốn nghe Hoàng nói ra chứ không muốn tự nói.

“Vì anh muốn biết em xây được cái gì khi không có anh đứng sau.” Hoàng giữ giọng thẳng. “Và vì nếu em xây được, thì về sau anh có lý do để nói chuyện tiếp với em trên cơ sở khác.”

Anh Tuấn nhìn anh lâu — không phải nhìn thẩm định, nhìn theo kiểu người đang thấy thứ gì đó không dự đoán trước.

“Tao từng nghĩ mày cần tao,” anh nói. Giọng không cao, không thấp — chỉ nói thật. “Bây giờ tao không chắc nữa.”

Hoàng không trả lời câu đó. Không cần.

Anh Tuấn đẩy ly cà phê mới sang một bên. Bên ngoài, tiếng xe máy tăng ga từ xa, rồi lặng xuống.

Anh nhìn xuống mặt bàn, nhìn lên, rồi gọi người phục vụ bằng cách giơ tay lên.

“Cho thêm một ly,” anh nói.

Người phục vụ nhìn vào ly mới đặt xuống chưa được uống. “Của anh ạ?”

“Không. Cho thằng này.” Anh Tuấn gật đầu về phía Hoàng. “Mày uống xong cái này rồi nói tiếp.”

Hoàng nhìn anh Tuấn. Anh Tuấn nhìn lại — không cười, không gật đầu thêm. Nhưng ông không đứng dậy lấy áo.

Cuộc nói chuyện chưa kết thúc.

Bên ngoài cửa kính, ánh nắng chiều dịch thêm một khoảng, dài hơn, nghiêng hơn — kiểu nắng chỉ xuất hiện ở Sài Gòn vào giờ này, vàng đặc như sáp, trải mỏng trên mặt đường rồi tan vào bóng tối dưới mái hiên.

Hoàng nhìn sang — không phải vì đang trốn ánh mắt anh Tuấn. Chỉ vì khoảnh khắc này cần vài giây để đặt xuống.

Trong góc tầm nhìn, Hệ thống không hiện gì. Không cập nhật. Không đánh giá. Chỉ im lặng — loại im lặng khi nó đang chờ kết quả thật từ một việc không có công thức.

Hoàng nhìn lại anh Tuấn.

Ly cà phê sữa thứ hai được đặt xuống bàn trước mặt anh. Đá còn nguyên, chưa tan.