Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 155 / 209

Chương 155 — Người của cục

Dũng gọi lúc tám giờ rưỡi sáng, giọng anh không có gì đặc biệt, như thể đang báo lịch họp nhóm tuần sau.

“Ông Lâm bên Cục rảnh chiều nay. Nếu anh Hoàng với chị Phương Anh muốn gặp thì đến quán cà phê đường Trường Sơn trước sân bay, ba giờ chiều. Ông ấy không tiếp ở cơ quan. Đây không phải cuộc hẹn chính thức nên đừng mang tập hồ sơ dày.”

Hoàng cúp máy rồi nhìn ra cửa sổ văn phòng. Phía ngoài đường Tô Hiến Thành, một chiếc xe ben đang đỗ chiếm gần nửa làn đường, tài xế ngồi ngủ gật trong ca-bin với cửa kính hạ một nửa. Buổi sáng tháng Tư Sài Gòn đã nóng đến mức nhìn mặt đường ở khoảng cách hai mươi mét thấy nhòe nhòe.

“Chiều nay gặp người bên Cục Hàng không,” anh nói với Phương Anh, cô đang ngồi đối diện làm việc trên laptop. “Dũng sắp xếp. Không chính thức, ở quán cà phê.”

Phương Anh không ngẩng lên ngay. Cô đánh dấu trang đang đọc, đặt bút xuống rồi mới nhìn Hoàng.

“Anh nghe giọng người ta chưa?”

“Chưa. Chỉ qua Dũng.”

“Ông Lâm đó là ai trong Cục?”

Hoàng lắc đầu. Anh không biết chính xác ông Lâm giữ vai trò gì. Dũng chỉ nói “bên Cục, quản lý logistics hàng không” — đủ mơ hồ để anh không thể tra cứu hay chuẩn bị trước gì nhiều.

Phương Anh đứng dậy, đóng laptop lại.

“Nhờ chú Vũ đi cùng. Ông ấy sẽ biết người này là ai.”


Ông Vũ biết ngay.

“Ông Lâm,” cựu phi công nói, giọng ông bình thản, tay vẫn đang xếp lại cuốn sổ tay trước khi cả nhóm ra xe. “Tôi gặp ông ấy ba, bốn lần hồi còn bay. Không phải người xử lý giấy phép cho mình đâu, ông ấy ở bên nghiên cứu tiêu chuẩn và kiểm tra. Làm việc với phòng nào của Cục cũng phải biết mặt ông ấy.”

“Tức là ông ấy kiểm soát chuẩn an toàn?” Hoàng hỏi.

“Tôi không biết bây giờ ông ấy còn giữ vị trí gì. Nhưng hồi đó thì đúng vậy.” Ông Vũ dừng lại một chút. “Anh Hoàng đừng đến với tâm thế xin phép. Cứ nói thật những gì mình đang làm.”

Hoàng không trả lời gì. Nhưng câu đó cắm lại trong đầu anh suốt đoạn đường từ văn phòng ra hướng sân bay.


Quán cà phê nằm trên một đoạn vỉa hè rộng, mái hiên vải bố kéo dài che nắng cho dãy bàn nhôm xếp thành hai hàng. Gió từ hướng đường băng thỉnh thoảng đổi chiều đưa lại mùi dầu máy bay xa xa, hòa vào mùi cà phê phin và khói thuốc của mấy bàn xung quanh. Tiếng máy bay cất cánh vọng xuống mỗi vài phút một lần, làm rung nhẹ các ly thủy tinh trên mặt bàn.

Dũng đến trước. Anh ngồi bên góc khuất nhất, áo sơ mi trắng gập tay áo lên đến khuỷu, trước mặt là ly cà phê đen đã gần cạn. Cạnh anh, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi ngồi lưng thẳng, không đeo cà vạt, không mang theo cặp tài liệu nào. Áo sơ mi màu xanh đậm, tóc muối tiêu, khuôn mặt rám nắng của người hay ra ngoài hơn là ngồi trong phòng máy lạnh. Đôi mắt ông nhìn bốn người đến từ phía xa, không vội vã nhưng không bỏ sót gì.

Đó là ông Lâm.

Dũng đứng dậy giới thiệu ngắn gọn. Bắt tay xong xuôi, cả bàn ngồi xuống. Không ai mang laptop. Hoàng đặt cuốn sổ nhỏ xuống mặt bàn như một thói quen, rồi nhận ra ông Lâm không có thứ gì hết.

“Tôi nghe Dũng kể sơ qua về các bạn,” ông Lâm mở đầu, giọng nhẹ nhưng rõ. “NỢ SỔ, Cổng Việt, tuyến hàng Việt Nam đi Nhật. Đúng không?”

“Dạ đúng,” Hoàng đáp.

“Các bạn muốn làm cargo share hàng không thương mại?”

“Chúng tôi không muốn lập hãng bay,” Phương Anh tiếp lời. “Chúng tôi muốn xây lớp chuẩn hóa hàng hóa trước khi gửi theo tải trống của các hãng đã có giấy phép. Đóng gói, cân đo, khai báo, và điều phối tuyến đầu mặt đất.”

Ông Lâm gật đầu. Một người phụ nữ bưng thêm cà phê đá ra. Ông chậm rãi mở nắp ống hút, cắm vào ly.

“Tôi không hỏi về mô hình kinh doanh,” ông nói, mắt nhìn vào ly cà phê của mình. “Tôi hỏi về cái xảy ra khi có sự cố.”

Hoàng chưa kịp phản ứng thì ông đã tiếp:

“Dữ liệu trên app của các bạn ghi khối lượng thùng hàng là mười hai phẩy bốn kilogram. Giấy tờ gốc của nhà cung cấp ghi mười hai phẩy hai. Bên cân tại kho thực tế cân được mười hai phẩy chín. Ba con số khác nhau. Lúc hàng bị giữ tại sân bay vì lệch trọng tải, ai là người chịu trách nhiệm liên lạc với hãng bay?”

Hoàng mở miệng định nói, nhưng câu hỏi bắt anh đứng lại đúng một nhịp. Anh nhìn Phương Anh. Cô không ra hiệu gì, chỉ ngồi im chờ anh trả lời.

“Phương Anh phụ trách điều phối pháp lý,” Hoàng nói. “Anh có quy trình ghi rõ—”

“Đúng rồi,” ông Lâm cắt nhẹ. “Nhưng không phải anh hỏi về quy trình. Tôi hỏi cái tên người ký vào biên bản liên hệ với hãng bay.”

Hoàng dừng lại.

Ông Vũ cúi xuống ly cà phê của mình, không nói gì, nhưng hai tay ông đan lại yên tĩnh trên mặt bàn kiểu người đã biết chuyện gì sắp được nói ra.

Hoàng nhìn ông Lâm: “Chúng tôi sẽ có người ký.”

“Người đó tên là ai?”

“Chúng tôi đang xây quy trình—”

“Thì đây là câu hỏi cụ thể của tôi.” Ông Lâm ngửa lưng nhẹ vào ghế, giọng ông không lạnh, không gay gắt, chỉ rất thẳng. “Không phải ‘quy trình sẽ có’. Mà là bây giờ, nếu tôi gọi điện hỏi Cổng Việt ai là người ký giấy bàn giao hàng trước cổng sân bay Tân Sơn Nhất chiều nay, tôi sẽ nhận được tên của ai?”

Cả bàn im lặng đủ lâu để một chiếc máy bay cất cánh từ xa vọng đến rồi nhỏ dần trong tiếng gió.

“Anh Khoa, trưởng tuyến đầu của chúng tôi,” Phương Anh trả lời. Giọng cô bình tĩnh. “Trong phạm vi giao hàng mặt đất đến cổng sân bay, anh Khoa có quyền ký và chịu trách nhiệm với Nam Hải Cargo. Còn từ cổng sân bay vào đến bàn giao cho hãng vận tải hàng không, quy trình hiện tại yêu cầu chữ ký của đại diện Nam Hải Cargo cộng với biên bản kiểm tra của chú Vũ.”

Ông Lâm nhìn sang ông Vũ. Cựu phi công gật đầu xác nhận nhưng không thêm gì.

“Tốt hơn,” ông Lâm nói, lần đầu tiên có một nét gì đó gần giống hài lòng trên gương mặt ông. “Nhưng tôi vẫn còn câu tiếp theo.”

Ông xoay ly cà phê trên tay, nhìn vào Hoàng.

“Nếu anh không có mặt, hệ thống đó vẫn chạy không?”


Câu hỏi ngắn đến mức Hoàng nghe xong thấy trống ngực một nhịp.

Không phải vì anh không biết câu trả lời. Anh biết. Nhưng biết một chuyện và được hỏi trực tiếp giữa ban ngày là hai chuyện khác nhau.

“Bây giờ thì…” Hoàng chọn chữ cẩn thận hơn thường lệ, “bây giờ thì còn phụ thuộc vào một số quyết định của tôi ở tầng chiến lược. Nhưng về vận hành tuyến đầu, quyết định dừng hàng, điều phối kho mặt đất, thì đội chúng tôi tự xử lý được.”

“Tầng chiến lược là gì?”

“Ký kết đối tác mới, thay đổi tuyến bay, xử lý tình huống chưa có tiền lệ.”

“Ví dụ như một tuyến bị hải quan Nhật giữ vì lý do giấy tờ không khớp với cơ sở dữ liệu thuế của họ. Anh không có ở Việt Nam. Ai gọi điện cho đại diện thương mại Việt Nam ở Tokyo?”

Hoàng không trả lời kịp.

Phương Anh trả lời thay. “Chị Linh, điều phối viên cộng đồng của chúng tôi tại Nhật Bản, có quan hệ trực tiếp với đại diện thương mại. Nhưng anh nói đúng là chúng tôi chưa có văn bản phân quyền ủy quyền hành động khẩn trong những tình huống loại đó.”

Ông Lâm gật đầu. Ông không phán xét, chỉ ghi nhận.

“Tôi hỏi tiếp,” ông nói. “Hàng bị giữ tại sân bay Nhật Bản, chưa xác định được lý do trong vòng bốn tiếng đồng hồ, khách hàng đang gọi điện liên tục hỏi về hàng của họ. Ai gọi cho khách?”

Hoàng nhìn ông Vũ. Cựu phi công nhìn lại anh không nói gì, đôi mắt ông có vẻ muốn nói đây là câu anh phải trả lời, không phải tôi.

“Trâm, phụ trách chăm sóc khách hàng,” Hoàng nói.

“Trâm biết gì về tình huống hàng bị giữ ở sân bay Nhật?”

“Cô ấy nhận thông tin từ chị Linh bên Tokyo và từ Nam Hải Cargo bên này.”

“Có văn bản hướng dẫn nào cho Trâm biết trong vòng bao nhiêu phút phải gọi cho khách, nói gì, không được nói gì?”

Lần này Phương Anh không trả lời thay. Cô im lặng, nhìn Hoàng.

“Chưa có,” Hoàng nói. “Chúng tôi có quy trình nội bộ thông báo sự cố, nhưng chưa có khung thời gian cụ thể và kịch bản giao tiếp với khách trong tình huống hàng bị giữ ở nước ngoài.”

Ông Lâm không có phản ứng gì đặc biệt. Ông uống một ngụm cà phê, đặt ly xuống.

“Tôi hiểu,” ông nói. “Các bạn đang xây. Tôi không phán xét các bạn xây chậm hay nhanh.”

Ông nhìn lần lượt từng người quanh bàn. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Hoàng.

“Tôi làm việc ở Cục hơn mười lăm năm,” ông nói. “Hầu hết các tai nạn hàng không nghiêm trọng mà tôi đọc qua báo cáo đều có một điểm chung. Không phải máy móc hỏng. Không phải thời tiết xấu. Mà là con người không biết trong tình huống đó ai được phép quyết định gì. Phi công tưởng kỹ thuật viên đã check. Kỹ thuật viên tưởng phi công đã check. Cả hai không ai check.”

Ông dừng lại. Bên kia đường, một chiếc xe tải bóc hàng cạnh cổng cargo terminal, tiếng xe nâng điện cọ lên sàn bê tông nghe sắc lên rồi dứt.

“Khi chúng tôi nhìn vào một đơn vị muốn tham gia chuỗi vận tải hàng không, dù trực tiếp hay gián tiếp, điều đầu tiên chúng tôi không hỏi là doanh thu hay người dùng hay vốn đầu tư. Chúng tôi hỏi: khi có sự cố, ai biết mình phải làm gì? Ai có quyền làm điều đó? Và khi người đó không ở đó, ai thay?”

Ông Lâm mở ví lấy ra một tờ danh thiếp, đặt xuống bàn. Tờ danh thiếp nhà nước, màu trắng trơn, chữ đen. Không có logo hãng bay hay quảng cáo nào.

“Dũng có số của tôi rồi. Nếu có gì cần hỏi thêm, cứ hỏi qua Dũng. Tôi không đảm bảo trả lời nhanh, nhưng tôi sẽ trả lời.”

Rồi ông nói thêm, không phải như câu chào, mà như câu đang suy nghĩ thành tiếng:

“Các cậu muốn chúng tôi tin một người, hay tin một quy trình?”

Không ai trả lời. Không phải vì câu hỏi quá khó, mà vì nó không cần câu trả lời ngay lúc này. Nó là loại câu hỏi đặt ra rồi để người ta về nghĩ, như một cây đinh đóng vào gỗ, không cần búa thêm lần nào nữa.

Ông Lâm đứng dậy, bắt tay từng người, lịch sự nhưng không thân mật. Ông đi ra phía xe tự đến, không quay lại.


Cả bàn không ai nói gì trong một lúc sau khi bóng ông Lâm khuất sau hàng cây trước cổng bãi giữ xe.

Dũng nhìn đồng hồ, nói anh còn cuộc hẹn khác, chào rồi đi. Bàn còn lại Hoàng, Phương Anh và ông Vũ.

Ông Vũ gọi thêm ly nước đá, nhìn ra phía đường Trường Sơn.

“Anh Lâm hồi xưa kiểm tra hồ sơ an toàn của hãng tôi ba lần,” ông nói, không nhìn vào ai. “Lần nào cũng tìm ra thứ gì đó tôi chưa nghĩ tới. Không phải vì ông ấy giỏi hơn tôi về kỹ thuật bay. Mà vì ông ấy không bao giờ tin vào bất kỳ ai, kể cả phi công giỏi nhất. Ông ấy chỉ tin vào những thứ có thể kiểm tra được mà không cần gặp người.”

Phương Anh mở cuốn sổ nhỏ của cô, bắt đầu viết xuống gì đó.

“Khung giao tiếp khách trong sự cố hàng bị giữ ở nước ngoài,” cô vừa viết vừa nói to. “Ủy quyền hành động khẩn cấp khi người ra quyết định không liên lạc được. Phân quyền ký biên bản bàn giao từng đoạn của chuỗi vận tải.”

Bút cô dừng lại.

“Hoàng, có bao nhiêu câu hỏi ông Lâm hỏi mà mình không trả lời được ngay?”

Hoàng đếm trong đầu. Không phải vì anh không nhớ, mà vì anh muốn thành thật.

“Ba câu.”

“Tôi đếm bốn,” Phương Anh nói, bình tĩnh như đang báo cáo số liệu.

“Câu nào?”

“Câu về khung thời gian gọi khách. Câu về ủy quyền hành động ở Nhật khi anh không có mặt. Câu về ai ký biên bản liên lạc với hãng bay khi có sự cố. Và câu ông ấy không hỏi thẳng nhưng ngầm hỏi — nếu anh bị xe tông sáng nay, Cổng Việt có chạy tiếp được không.”

Câu đó đặt ra làm Hoàng ngồi im thêm một lúc.

Ông Vũ uống cạn ly nước đá, đứng dậy. “Tôi về trước. Chiều tôi còn mấy cái checklist với thằng Đức ở kho.”

Cựu phi công đi rồi, còn lại hai người.

Nắng tháng Tư đổ nghiêng vào mái hiên vải bố, tạo thành vệt sáng vàng trên mặt bàn nhôm. Bên kia đường, một chiếc xe tải chở hàng chờ đèn đỏ, thùng xe bạt xanh cũ bạo phổng ra vì đầy.

Hoàng nhìn tờ danh thiếp của ông Lâm còn nằm trên bàn.

“Em đúng về câu thứ tư,” anh nói.

Phương Anh không nói gì ngay. Cô cúi xuống viết thêm vào sổ.

“Anh nghĩ ông Lâm đến hôm nay để làm gì?” cô hỏi, không ngẩng đầu.

Hoàng suy nghĩ thật, không trả lời theo phản xạ.

“Ban đầu anh nghĩ ông ấy đến để kiểm tra chúng mình. Xem có đủ tư cách để chơi trong lĩnh vực của ông ấy không.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ anh nghĩ ông ấy đến để hỏi xem chúng mình đã sẵn sàng để ông ấy không phải lo về chúng mình chưa.” Hoàng dừng lại. “Khác nhau nhiều.”

Phương Anh ngẩng lên, nhìn anh.

“Khác nhau ở chỗ nào?”

“Nếu là kiểm tra,” Hoàng nói, “thì chúng mình cần chứng minh mình đủ giỏi. Nhưng nếu là để ông ấy khỏi phải lo, thì chúng mình cần chứng minh tổ chức của mình đáng tin. Không phải anh. Là cái cấu trúc phân quyền phía sau anh.”

Phương Anh gật đầu, nhẹ thôi. Cô viết thêm vài chữ vào sổ, rồi đóng lại.

“Đây không phải xin phép một cánh cửa,” cô nói, giọng xác nhận điều gì đó đã rõ. “Đây là chứng minh tổ chức đáng tin hơn cá nhân mình.”

“Ừ,” Hoàng đồng ý.

Cô đứng dậy, nhét sổ vào túi xách.

“Thì xây đi.”

Họ ra về, bỏ lại ly cà phê còn dở và tờ danh thiếp trắng trên mặt bàn nhôm nóng.

Hoàng cầm tờ danh thiếp lên khi đi ngang qua, bỏ vào túi áo. Bên ngoài, tiếng một chuyến bay hạ cánh vọng xuống từ phía đầu đường băng, rầm rầm rồi dứt. Gió đổi chiều, đưa về mùi hắc ín nhựa đường trộn với khói xăng và chút nào đó mùi cỏ từ khu đất trống bên kia hàng rào sân bay.

Hoàng bước ra vỉa hè, nắng phủ lên vai.

Anh không bị làm khó chiều nay.

Anh bị yêu cầu trưởng thành hơn mức anh chuẩn bị.

Và lần này, anh biết sự khác biệt đó nằm ở đâu.