Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 156 / 209

Chương 156 — Nhóm lợi ích sân sau

Bà Hạnh Nam đến văn phòng lúc gần sáu giờ tối, đúng lúc Khoa vừa từ kho về, áo đồng phục còn dính bụi bìa carton ở khuỷu tay.

Bà không gọi trước. Chiếc xe bảy chỗ đỗ sát lề đường Tô Hiến Thành, tài xế xuống mở cửa, bà bước ra với túi da đen trên tay và vẻ mặt làm Hoàng biết ngay đây không phải cuộc ghé qua để uống trà.

Phòng họp nhỏ vẫn còn mùi cà phê nguội từ buổi chiều. Trên bảng trắng, Phương Anh mới viết dở ba mục sau cuộc gặp ông Lâm: phân quyền ký sự cố, ủy quyền khẩn cấp, khung thông báo khách. Chữ cô gọn, thẳng, không có nét thừa.

Bà Hạnh Nam đứng ở cửa nhìn qua bảng một lượt.

“Đang bận à?”

“Không ạ,” Hoàng nói. “Chị vào đi.”

Bà đặt túi xuống ghế, không ngồi ngay. Ánh mắt bà quét qua Hoàng, Phương Anh, rồi dừng ở Khoa. Khoa đang cầm chai nước, thấy vậy đặt vội xuống bàn.

“Có chuyện bên cargo?” anh hỏi.

“Chưa.” Bà Hạnh Nam kéo ghế ngồi, tháo kính mát bỏ vào túi. “Chính vì chưa nên tôi mới đến. Để đến lúc có chuyện rồi thì muộn.”

Câu đó làm căn phòng lặng đi.

Phương Anh đóng laptop. “Chị nói đi.”

Bà Hạnh Nam lấy từ túi ra một tấm danh thiếp, đặt lên mặt bàn, dùng hai ngón tay đẩy về phía giữa. Tấm thiếp in giấy dày màu kem, không có tên công ty rõ ràng, chỉ có một cái logo hình cánh chim cách điệu và dòng chữ: Tư vấn kết nối chuỗi vận tải quốc tế. Bên dưới là tên một người đàn ông: Trần Viết Cường. Chức danh ghi bằng tiếng Anh: Senior Partner.

Khoa nhíu mày. “Em chưa nghe tên này.”

“Cậu chưa nghe là tốt,” bà Nam nói. “Sáng nay người này gọi cho tôi. Không gọi đến số tổng đài Nam Hải, gọi thẳng số riêng. Nói là có người giới thiệu, biết Nam Hải đang làm thử tuyến hàng đi Nhật với Cổng Việt.”

Hoàng nhìn tấm danh thiếp. Logo in hơi lệch về bên trái, kiểu cố làm sang nhưng không đủ tinh.

“Ông ta muốn gì ạ?”

“Nói muốn hỗ trợ.” Bà Nam nhếch mép rất nhẹ, không thành cười. “Hỗ trợ làm hồ sơ thông, lịch cất hàng đẹp, ít bị hỏi lại những chỗ không cần hỏi.”

Khoa chửi khẽ trong miệng. Phương Anh không đổi nét mặt.

Bà Nam tiếp: “Tôi hỏi hỗ trợ bằng cách nào. Ông ta bảo bên ông ta có kinh nghiệm làm việc với nhiều đầu mối, biết hồ sơ nào nên đưa trước, người nào nên gặp sau. Tôi hỏi phí tư vấn thế nào. Ông ta nói tùy khối lượng tuyến, ban đầu chỉ cần một khoản giữ chỗ, không ghi trên hợp đồng vận tải.”

Hai chữ cuối rơi xuống bàn như một con ốc vít nhỏ nhưng sắc.

Khoa kéo ghế ngồi hẳn xuống. “Bao nhiêu?”

Bà Hạnh Nam nhìn anh. “Cậu hỏi để làm gì?”

“Để biết người ta đang chơi cỡ nào.” Khoa chống hai khuỷu tay lên bàn, giọng thấp hơn. “Nếu là mấy triệu cà phê thì một kiểu. Nếu là phần trăm theo lô hàng thì kiểu khác.”

“Ba mươi triệu cho đợt hồ sơ đầu,” bà nói. “Sau đó tính theo chuyến, nói chuyện riêng.”

Không ai đáp ngay.

Ngoài cửa kính, trời Sài Gòn cuối ngày chuyển màu vàng xám. Tiếng xe máy dồn trên đường, tiếng còi ngắn đứt quãng len vào giữa những khoảng im trong phòng họp.

Hoàng cầm tấm danh thiếp lên. Mặt sau trống trơn. Không địa chỉ văn phòng, chỉ có một số điện thoại di động và một email dùng tên miền riêng trông mới đăng ký.

“Chị đã trả lời thế nào?” anh hỏi.

“Tôi bảo gửi đề xuất chính thức qua email công ty, ghi rõ phạm vi tư vấn, hóa đơn, điều khoản trách nhiệm. Ông ta cười.”

“Cười?”

“Ừ. Cười kiểu bảo tôi không hiểu việc.” Bà Nam dựa lưng vào ghế. “Rồi ông ta nói một câu. ‘Chị Hạnh làm lâu chắc biết, có những cánh cửa không mở bằng văn bản.’”

Khoa thở ra mạnh. “Cũ rích.”

“Cũ nhưng nhiều người vẫn trả,” bà Nam nói.

Phương Anh quay tấm thiếp về phía mình, đọc lại từng dòng. “Người giới thiệu là ai?”

“Không nói. Tôi hỏi hai lần. Lần thứ hai ông ta bảo ‘người trong ngành cả, chị cần gì hỏi rõ’.”

“Có nhắc tên Cục, hải quan, hãng bay không?”

“Không. Khôn ở chỗ đó. Chỉ nói ‘đầu mối’, ‘lịch’, ‘hồ sơ’, ‘cửa’. Không có câu nào đủ để nắm cổ.”

Hoàng đặt danh thiếp xuống. Từ sau cuộc gặp ông Lâm, anh đã quen cảm giác một câu hỏi có thể mở ra cả cái hố dưới chân. Nhưng chuyện này khác. Ông Lâm hỏi để bắt họ xây chắc hơn. Người tên Cường này chìa ra một lối tắt có lan can sơn vàng, bên dưới có gì thì không cho nhìn.

Khoa vò tay lên mái tóc ngắn của mình. “Em nói trước, em không ủng hộ đưa tiền ngoài sổ. Nhưng nếu hồ sơ bị ngâm vì mình không chịu chi thì tuyến mùa sau chết thật. Mấy nhà cung cấp đang chờ kế hoạch tháng tới. Khách Nhật thì đâu nghe mình giải thích kiểu ở Việt Nam có người đòi phí không chính thức. Họ chỉ thấy hàng không đi đúng hẹn.”

“Linh cũng vừa nhắn ý đó,” Phương Anh nói.

Cô xoay màn hình laptop cho mọi người xem. Cửa sổ chat với Linh ở Nhật đang mở. Tin nhắn cuối cùng là một đoạn dài, tiếng Việt không dấu ở vài chữ vì Linh gõ vội:

Ben nay khach hoi lich dot tiep theo. Neu co delay vi thu tuc, em can mot cau tra loi co the noi duoc voi ho. Khach Nhat khong chap nhan ‘dang cho nguoi quen xu ly’. Ho se hoi: ho so thieu gi, ngay nao co ket qua, ai chiu trach nhiem.

Khoa chỉ vào màn hình. “Đó. Không phải em hù. Tuyến đi Nhật mà trễ một lần không rõ lý do, lần sau người ta chuyển qua đối tác khác.”

“Cậu nghĩ trả ba mươi triệu thì không trễ à?” bà Nam hỏi.

Khoa khựng lại. “Em không nói vậy.”

“Nhưng cậu đang sợ cái trễ đến mức bắt đầu tính giá của nó.”

Khoa ngậm miệng. Mặt anh đỏ lên một chút, không hẳn vì giận. Anh nhìn sang Hoàng như tìm một chỗ để đặt phần bực của mình xuống.

“Anh Hoàng,” Khoa nói, “em ở kho, em thấy từng thùng hàng. Nông sản người ta đóng cả tuần, nhãn mác in, phiếu kiểm từng thùng. Một chuyến kẹt lại không chỉ mất mấy con số trên bảng. Nhà cung cấp nhỏ chịu không nổi đâu. Em chỉ muốn nói nếu mình chọn không trả, mình phải có cách để họ không chết theo nguyên tắc của mình.”

Câu ấy làm Phương Anh ngẩng lên nhìn Khoa. Ánh mắt cô bớt cứng đi.

“Ý đó đúng,” cô nói. “Không trả tiền sân sau không có nghĩa là đứng khoanh tay rồi tự hào.”

Bà Hạnh Nam gật đầu rất nhẹ, như thể đó mới là câu bà chờ.

Hoàng vẫn im lặng. Anh nghe rõ tiếng quạt máy trên trần quay hơi lệch trục, cứ mỗi vòng lại phát ra một tiếng lạch nhỏ. Trên bàn, tấm danh thiếp nằm giữa mọi người, mỏng như một mảnh giấy quảng cáo, nhưng từ nó tỏa ra thứ mùi ẩm của những hành lang không bật đèn.

Phương Anh lấy bút, kéo một tờ giấy trắng về phía mình.

“Có ba việc phải tách ra,” cô nói. “Một, không thanh toán bất cứ khoản nào không có hợp đồng, hóa đơn, phạm vi dịch vụ và người chịu trách nhiệm. Hai, hồ sơ của mình phải đủ sạch để không cần ai ‘nói giúp’. Ba, nếu hồ sơ vẫn bị chậm, mình phải có đường leo thang chính thức, có mốc thời gian thông báo cho khách và nhà cung cấp.”

Khoa hỏi ngay: “Đường leo thang chính thức là gì?”

“Văn bản hỏi tình trạng hồ sơ. Email xác nhận với đơn vị tiếp nhận. Biên bản bổ sung nếu thiếu. Gọi theo số công khai, ghi log. Nếu quá hạn trả lời, gửi công văn qua Nam Hải với tư cách đối tác vận tải đã có giấy phép. Không gọi số riêng của người không có chức danh rõ.”

“Nghe rất chậm.”

“Đúng,” Phương Anh nói. “Nhưng chậm mà có dấu vết còn hơn nhanh mà không biết ai cầm dây của mình.”

Bà Hạnh Nam nhìn Phương Anh lâu hơn một nhịp. “Cô nói giống người từng bị dí vào góc.”

“Em từng thấy đủ hợp đồng có điều khoản đẹp nhưng khi xảy ra chuyện thì không ai nhận đã nói câu nào,” Phương Anh đáp. “Lần này em muốn từng câu quan trọng phải nằm ở chỗ có thể lôi ra được.”

Hoàng chợt nhớ tới ông Lâm ở quán cà phê sân bay: Các cậu muốn chúng tôi tin một người, hay tin một quy trình? Câu hỏi đó chưa kịp nguội thì tấm danh thiếp này đã xuất hiện, như thể có ai cố tình thử xem quy trình vừa được viết lên bảng sẽ nứt từ đâu.

Anh quay sang bà Hạnh Nam. “Chị nghĩ người này có liên quan thật tới đầu mối nào không?”

“Có thể có. Cũng có thể chỉ là cò nghe hơi. Trong ngành vận tải, người biết nửa câu chuyện rồi bán thành cả con đường không thiếu.” Bà ngừng một chút. “Nhưng đừng coi thường. Người kiểu này không cần quyền lớn. Chỉ cần biết ai đang sốt ruột, ai sợ mất chuyến, ai cần một câu ‘để anh lo’.”

“Nam Hải từng gặp chưa?” Khoa hỏi.

Bà Nam cười khô. “Cậu nghĩ tôi làm mười lăm năm mà chưa ai chìa danh thiếp à?”

Khoa lúng túng. “Em không có ý đó.”

“Tôi biết.” Bà lấy lại tấm thiếp, gõ nhẹ cạnh giấy xuống bàn. “Năm thứ tư làm Nam Hải, tôi mất một khách lớn vì không chịu chở lô hàng khai sai mã. Họ bảo chỉ cần sửa một dòng, bên kia đã có người nhận. Tôi không sửa. Lô đó đi qua đơn vị khác. Hai tháng sau, hàng bị giữ ở cảng bên kia. Khách không quay lại với tôi, nhưng tôi ngủ được.”

Bà kể bằng giọng đều đều, không khoe, cũng không biến nó thành bài học. Một chuyện cũ đặt xuống bàn, cạnh tấm danh thiếp mới.

“Ngủ được không trả lương cho nhân viên,” Khoa nói nhỏ.

Không khí sượng lại.

Hoàng nhìn anh. Khoa lập tức mím môi, biết mình vừa nói quá. Nhưng bà Nam không nổi giận. Bà chỉ nghiêng đầu, nhìn Khoa như nhìn một nhân viên kho vừa bê thùng sai tư thế.

“Đúng,” bà nói. “Cho nên tôi không bảo các cậu cứ sạch là xong. Sạch mà ngu thì vẫn chết. Tôi chỉ nói có những đồng tiền nhận vào rồi, không phải trả một lần. Nó quay lại đòi mãi.”

Khoa cúi mắt xuống chai nước. “Em xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi. Cậu nói phần mà nhiều người ngại nói. Tuyến đầu không sống bằng khẩu hiệu.” Bà quay sang Hoàng. “Vì vậy tôi mới đến đây, không phải gọi điện. Cậu quyết đi. Nam Hải là đối tác vận tải, nhưng Cổng Việt là người đang gom nhà cung cấp, đang hứa với khách về một cách làm mới. Nếu cậu muốn đi đường này, tôi cần biết ngay để dừng trước khi hai bên buộc sâu hơn.”

Căn phòng lại im.

Hoàng nhận ra mọi ánh mắt đang ở trên mình, nhưng lần này anh không tìm đến cái bóng mờ quen thuộc của Tấm gương trong đầu. Không có dòng chữ nhấp nháy. Không có chỉ số AN TOÀN HỆ THỐNG tăng hay giảm để anh bấu vào. Chỉ có bảng trắng sau lưng Phương Anh, tấm danh thiếp trên bàn, tin nhắn của Linh, giọng Khoa còn vướng trong không khí, và người phụ nữ trước mặt đã lái xe qua nửa thành phố để hỏi anh có định bắt đầu bằng một khoản không ghi sổ hay không.

Anh muốn tuyến chạy. Muốn giữ khách Nhật. Muốn các nhà cung cấp nhỏ không bị một quyết định đẹp đẽ trên văn phòng làm họ kẹt vốn. Những mong muốn đó thật đến mức anh có thể cảm thấy chúng như bụi giấy bám dưới đầu ngón tay sau mỗi lần mở thùng mẫu ở kho.

Nhưng cũng có một điều khác thật không kém: nếu hôm nay họ trả ba mươi triệu cho một người không chức danh, ngày mai khi có thùng hàng lệch cân, người đó sẽ biết họ sợ. Khi hồ sơ bị hỏi thêm, người đó sẽ biết họ cần. Khi tuyến lớn hơn, sẽ có người khác bước vào với một tấm danh thiếp dày hơn, giọng mềm hơn, con số cao hơn.

Và lúc ấy, mọi quy trình họ viết sẽ có một cửa sau ngay từ trang đầu.

Hoàng đặt hai tay lên bàn.

“Không trả,” anh nói.

Khoa nhìn anh. “Anh chắc?”

“Chắc. Nhưng Khoa nói đúng một nửa. Mình không được để nhà cung cấp trả giá thay cho quyết định này.” Hoàng quay sang Phương Anh. “Tối nay mình lập danh sách toàn bộ điểm hồ sơ có thể bị hỏi lại. Không chờ bị hỏi mới bổ sung. Mai gửi Nam Hải bản kiểm tra chéo, nhờ chị Hạnh chỉ người đối ứng chính thức từng mục.”

Phương Anh đã kéo giấy về, bút chạy ngay. “Em thêm khung thông báo cho Linh: nếu hồ sơ trễ quá mốc nào thì nói gì với khách, ai ký, hẹn ngày nào. Không dùng lý do chung chung.”

“Khoa,” Hoàng tiếp, “anh cần em rà lại với kho toàn bộ lô dự kiến mùa sau. Lô nào phụ thuộc lịch gấp, lô nào có thể chuyển đường biển nếu hàng không chậm, lô nào không nên nhận cam kết trước khi giấy tờ xong. Nói thẳng với nhà cung cấp từ đầu.”

Khoa xoa mặt. “Nói vậy sẽ có người bỏ mình.”

“Có,” Hoàng nói. “Nhưng tốt hơn nhận rồi kẹt.”

Bà Hạnh Nam quan sát anh. “Còn người tên Cường?”

Hoàng nhìn tấm danh thiếp. “Chị có thể trả lời rằng Nam Hải và Cổng Việt chỉ làm việc qua đề xuất chính thức, hợp đồng, hóa đơn, và đầu mối có tư cách pháp nhân rõ ràng. Nếu họ gửi thì mình xem như mọi nhà tư vấn khác. Nếu không gửi, không liên lạc tiếp.”

“Không cần dằn mặt?”

“Không. Mình không biết họ là ai. Cũng không biến họ thành kẻ thù không cần thiết. Nhưng mọi cuộc gọi từ họ, nếu còn, chị cho phép bên em ghi vào log rủi ro chung với Nam Hải. Thời gian, nội dung, người nhận.”

Phương Anh thêm ngay: “Và từ giờ, ai trong Cổng Việt nhận được đề nghị tương tự phải báo trong ngày. Không tự xử, không trả lời miệng ngoài kịch bản.”

Khoa nhăn mặt. “Nghe như chuẩn bị đánh trận.”

“Đúng là đánh trận,” bà Nam nói. “Chỉ là trận này người ta không mặc đồng phục.”

Câu ấy làm Khoa im.

Hoàng đứng dậy, đi tới bảng trắng. Dưới ba mục cũ, anh viết thêm một dòng: Không có cửa sau trong quy trình hàng không.

Viết xong, anh nhìn dòng chữ đó vài giây rồi tự thấy nó hơi giống khẩu hiệu. Anh cầm khăn lau, xóa đi một nửa, viết lại ngắn hơn:

Mọi lối đi phải để lại dấu vết.

Phương Anh nhìn dòng chữ mới, không nói gì, nhưng khóe miệng cô động rất nhẹ.

Bà Hạnh Nam đứng lên. “Được. Tôi cần nghe vậy thôi.”

“Chị không ở lại bàn thêm phương án à?” Hoàng hỏi.

“Tối nay người của tôi sẽ gửi cho Phương Anh danh sách đầu mối chính thức và mẫu hồ sơ từng chặng. Tôi về xử lý bên Nam Hải trước.” Bà cất tấm danh thiếp vào túi, rồi như nghĩ lại, rút ra đưa cho Phương Anh. “Giữ bản này. Tôi còn ảnh chụp.”

Phương Anh nhận bằng hai tay, kẹp vào sổ.

Khi ra đến cửa, bà Nam dừng lại. Bên ngoài hành lang, đèn huỳnh quang vừa bật, ánh trắng phủ lên nửa gương mặt bà.

“Hoàng.”

“Dạ?”

“Tiền sân sau không mua đường nhanh,” bà nói. “Nó mua cái móc để họ kéo mình lại mỗi lần mình muốn đi thẳng.”

Nói xong, bà đi luôn, gót giày gõ xuống cầu thang đều và chắc.

Trong phòng họp, không ai vội ngồi xuống. Ngoài đường, chiếc xe bảy chỗ của bà Hạnh Nam nhập vào dòng xe tối, đèn hậu đỏ chìm dần sau một xe buýt đầy người.

Khoa là người phá im lặng trước.

“Em sẽ gọi kho,” anh nói. “Nhưng anh Hoàng, nếu tuần sau hồ sơ thật sự bị ngâm, em vẫn sẽ cằn nhằn.”

Hoàng nhìn anh, rồi gật đầu. “Cứ cằn nhằn. Nhưng ghi vào log trước.”

Khoa bật cười một tiếng cụt ngủn, nhặt chai nước lên rồi đi ra ngoài gọi điện.

Phương Anh ở lại, tay đặt trên cuốn sổ kẹp tấm danh thiếp. Cô nhìn bảng trắng, nhìn dòng chữ Hoàng vừa viết.

“Hôm qua ông Lâm hỏi mình muốn người ta tin một người hay tin một quy trình,” cô nói. “Hôm nay có người đến hỏi mình có muốn mua một cái cửa không cần quy trình.”

“Nhanh thật,” Hoàng đáp.

“Không nhanh. Nó vốn ở đó rồi. Chỉ là bây giờ mình đủ lớn để người ta chìa danh thiếp.”

Câu ấy không làm anh thấy tự hào. Nó làm anh thấy căn phòng nhỏ đi. Những đường kẻ trên bảng trắng, những ô trong file Excel, những cuộc gọi từ kho, từ Tokyo, từ Nam Hải — tất cả đang dính vào nhau thành một thứ nặng hơn mô hình kinh doanh anh từng vẽ trong đầu.

Hoàng cầm bút lên, thêm dưới dòng chữ trên bảng một ô vuông nhỏ: Log đề nghị ngoài hợp đồng.

Phương Anh mở laptop. “Bắt đầu thôi. Linh đang chờ câu trả lời nói được với khách Nhật.”

Hoàng ngồi xuống đối diện cô. Ngoài cửa kính, trời đã tối hẳn. Trong văn phòng, chiếc quạt trần vẫn lạch một tiếng sau mỗi vòng quay, đều đặn như một lời nhắc rằng có những thứ nếu lệch từ đầu, càng chạy lâu càng khó sửa.

Anh kéo tờ giấy trắng về phía mình, viết dòng đầu tiên của quy trình mới.

Không nhận bất kỳ đề nghị hỗ trợ nào không thể công khai với đối tác, khách hàng và cơ quan quản lý.

Mực chưa kịp khô, điện thoại của Phương Anh rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình khóa:

Chị Hạnh chắc đã nói chuyện. Các bạn còn trẻ, đừng tự làm khó mình.