Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 164 / 209

Chương 164

Tiếng xé của băng keo bản rộng miết dọc cạnh thùng carton vang lên rèn rẹt, đè bạt cả tiếng muỗi vo ve quanh bóng đèn tuýp.

Ánh sáng trắng xanh của đèn huỳnh quang phủ một lớp lạnh lên đống Pallet gỗ xếp sát tường kho Bình Thạnh. Không khí ẩm của một đêm tháng Giêng đượm mùi giấy carton mới, mùi nilon bong bóng, và phảng phất mùi thơm ngọt nhẹ của trà khô miền Trung thoát ra từ những kẽ hở đóng gói.

“Thùng số chín, trà sen Quảng Nam, mười hai ký. Nhẹ.”

Đức, thanh niên phụ kho, hô lớn khi nhấc thùng giấy lên khỏi mặt bàn cân điện tử. Cậu xoay thùng hàng về phía camera cố định trên giá sắt bên cạnh, đợi một tiếng tít ngắn báo hiệu mã QR đã được ghi nhận vào hệ thống.

Ba Hoàng ngồi ở chiếc bàn gỗ sát cửa kho, tay kẹp một chiếc bút bi thiên long vỏ xanh. Ông không nhìn vào màn hình máy tính bảng của Cổng Việt đang sáng đèn cạnh tay, mà nhìn thẳng vào tấm bảng nhựa đóng trên tường. Trên bảng, ba chiếc móc sắt treo ba xấp thẻ nhựa: Đỏ, Vàng, Xanh. Xấp thẻ Xanh mỏng đi trông thấy, trong khi đống thẻ Đỏ treo dưới móc chỉ còn lại một tấm duy nhất từ đợt kiểm tra chiều qua.

“Xanh,” ba Hoàng gõ nhẹ đuôi bút bi xuống bàn. “Đức, dán thẻ xanh góc trên bên trái, chỗ gần tem niêm phong đầu tiên. Đừng dán đè lên mã vạch.”

“Dạ chú Tân.” Đức rút một tấm thẻ nhựa xanh từ móc, nhanh tay lột lớp keo hai mặt dán chặt vào cạnh thùng, rồi cẩn thận xếp thùng trà vào khu vực hàng đã kiểm.

Hoàng đứng tựa lưng vào mép cửa cuốn hé mở một nửa. Gió đêm từ hẻm Bình Thạnh thổi vào mang theo hơi ẩm của mặt đường mới tưới nước rửa bụi, lành lạnh luồn qua kẽ áo sơ mi. Anh không nhúng tay vào quy trình. Ba Hoàng đã nói rõ từ chiều: trong kho này, ai đứng vị trí nào thì làm đúng việc đó. Giám đốc hay cố vấn kỹ thuật mà không có thẻ kho cũng chỉ là người đứng xem.

“Chú Sáu tới rồi,” Đức ngẩng đầu lên khi tiếng động cơ xe tải đông lạnh năm tấn gầm gừ ngoài đầu hẻm.

Chiếc xe tải thùng kín màu trắng của Nam Hải Cargo từ từ lùi vào ngõ chật. Đèn hazard màu vàng nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng loang loáng lên những mảng tường gạch cũ và hàng rào sắt các nhà đối diện. Tiếng xích sắt lách cách khi chú Sáu — tài xế lâu năm của Nam Hải — mở khóa đuôi thùng xe lạnh. Mùi khí thải diesel cay nồng tràn vào kho, át đi mùi trà thơm.

Chú Sáu bước xuống, hai tay thọc vào túi quần lửng, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai bạc màu lệch sang một bên. Chú ngáp một hơi dài, nhìn vào kho rồi rút từ sau lưng ra một tập giấy kẹp trên bìa mica cứng.

“Chào chú Tân,” chú Sáu uể oải nói, giọng khàn đặc của người vừa bị đánh thức giữa giấc ngủ ngắt quãng. “Lô này có mười tám thùng chứ mấy, cần gì phải làm sớm dữ vậy? Bình thường chạy hàng cho bà Hạnh Nam tôi cứ chất lên xe là chạy, ra tới sân bay khai báo loáng cái là xong. Bày vẽ thêm cái kẹp giấy này làm gì không biết.”

Ba Hoàng đứng dậy, kéo lại mép áo thun cá sấu cũ đã sờn cổ. Ông không giải thích dài dòng, chỉ chỉ vào tập giấy chú Sáu đang cầm.

“Hàng không không giống đường bộ, anh Sáu. Lệch một ký trên tờ khai là JetLink họ cắt slot bay luôn, không có chuyện làm tròn hay sửa tay ngoài cổng đâu. Anh mở checklist trang đầu tiên đi.”

Chú Sáu lầm bầm điều gì đó trong miệng, nhưng vẫn lật trang giấy đầu. Quy định mới của Cổng Việt liên kết với Nam Hải buộc tài xế phải tự tay tích vào từng ô trước khi đóng cửa thùng xe.

“Một: Nhiệt độ thùng lạnh ổn định ở năm độ C trong mười lăm phút trước khi xếp hàng. Rồi, nhiệt độ đồng hồ cabin đang chỉ bốn độ rưỡi, ô này tích,” chú Sáu vừa đọc vừa dùng đầu bút bi gõ cộc cộc xuống bìa kẹp. “Hai: Sàn xe sạch, không đọng nước. Tôi vừa quét lúc chiều, khô rang. Ba: Kiểm tra mã số seal niêm phong của từng thùng…”

Đến mục thứ ba, chú Sáu khựng lại. Chú nhìn đống thùng xếp trên pallet, rồi nhìn ba Hoàng.

“Bắt tôi kiểm từng thùng thật đấy à? Mười tám thùng chứ có phải hai thùng đâu?”

“Đức gom hàng phụ anh Sáu,” ba Hoàng điềm tĩnh đáp. “Anh đọc mã, Đức chỉ thùng. Khớp cái nào anh tích cái đó.”

Chú Sáu tặc lưỡi, bước lại gần đống hàng. Đức đã chuẩn bị sẵn thiết bị quét cầm tay. Hoàng nhìn đồng hồ đeo tay: một giờ bốn mươi phút sáng. Khoa đang trực ở ga hàng hóa sân bay Tân Sơn Nhất, cứ mỗi mười lăm phút lại gửi một tin nhắn ngắn cập nhật tình hình thủ tục của JetLink vào group chat chung.

Ở góc văn phòng nhỏ bên trong, chiếc laptop của Minh đang cắm sạc trên bàn gỗ. Trình quản lý Nhật ký cân đo của NỢ SỔ liên tục cập nhật dữ liệu. Từng dòng log nhảy đều đặn trên màn hình: [01:42:15] Thùng 009 - Đã quét mã - Trạng thái: Đã lên xe - Cân nặng: 12.00kg - Người thực hiện: Đức - Người kiểm duyệt: Tân. Mỗi dòng cập nhật đều đi kèm một file ảnh chụp thùng hàng đặt trên bàn cân, hiển thị rõ số đo điện tử và tấm thẻ nhựa màu xanh dán ở góc. Minh đang ngồi ở nhà quận 10, theo dõi biểu đồ tải trọng thời gian thực qua dashboard đối soát bốn bên mà anh vừa tối ưu hóa tuần trước.

“Thùng số mười một, bánh đậu xanh cúng Rằm. Sáu ký rưỡi,” chú Sáu đọc to nhãn dán.

“Khớp mã CV-NRT-011,” Đức đáp, dùng máy quét rà qua mã QR. Tiếng tít vang lên, trạng thái trên màn hình máy tính bảng chuyển sang màu xanh lá cây đậm.

Chú Sáu tích một cái thật mạnh vào tờ giấy kẹp. “Bánh đậu xanh này đóng hộp mỏng, xếp dưới đáy xe chạy qua mấy ổ gà đường Trường Sơn là nát hết nha tụi bay.”

“Anh yên tâm,” ba Hoàng chỉ vào chiếc pallet nhựa xanh đã được lót một lớp xốp dày ở góc kho. “Trình tự bốc xếp ghi rõ trong checklist của anh rồi đó. Bánh đậu xanh, mứt gừng, mứt sen xếp ở lớp trên cùng, chèn túi khí hai bên hông thùng. Mấy thùng trà nặng xếp dưới đáy để làm bệ đỡ. Anh bốc theo đúng sơ đồ xếp hàng trang hai.”

Chú Sáu lật sang trang hai, nhìn sơ đồ phân bổ trọng lượng được vẽ bằng những khối hình chữ nhật đơn giản nhưng rõ ràng. Chú không cằn nhằn nữa, mắt nheo lại nhìn kỹ sơ đồ vị trí rồi quay sang bảo Đức:

“Cầm phụ tao cái thùng trà sen này đặt vào góc trong trước đi. Mấy thùng nhẹ để sau.”

Hoàng đứng ở mép cửa cuốn, nhìn tấm lưng áo thẫm mồ hôi của ba mình khi ông cúi xuống phụ Đức chỉnh lại mép túi khí chèn giữa hai thùng hàng. Ba Hoàng làm việc rất chậm. Ông không có cái nhanh nhạy của những lập trình viên trẻ tuổi khi giải quyết một đoạn code lỗi, nhưng mỗi cử động của ông đều có sự chắc chắn của người đã dành cả đời để dịch chuyển những vật thể nặng từ nơi này sang nơi khác. Ông vuốt thẳng từng mép băng keo, kiểm tra xem góc thùng có bị cấn vào thành xe lạnh không, rồi mới để Đức đẩy thùng tiếp theo vào.

Đến thùng thứ mười lăm — mứt sen Huế của nhà cung cấp cô Bảy.

Chú Sáu cầm bút chuẩn bị tích vào ô kiểm duyệt mã seal, đột nhiên dừng tay. Chú cúi người xuống, dí sát mắt vào cạnh nắp thùng carton.

“Khoan đã,” chú Sáu hô lên. “Thùng này sao có một tem niêm phong?”

Đức dừng tay đẩy xe nâng, ngơ ngác: “Dạ? Thùng mứt sen này em kiểm chiều qua lúc dỡ từ xe lạnh miền Trung xuống mà. Em nhớ dán đủ hai tem hai đầu rồi.”

“Đủ cái con khỉ,” chú Sáu chỉ ngón tay thô ráp vào phần mép hộp. “Tem đầu này có, tem đầu kia trống trơn. Chỉ có một vệt keo cũ dính bụi. Chắc lúc bốc xếp ở kho miền Trung bị quẹt rách tem rồi.”

Ba Hoàng bước lại gần. Ông không nhìn Đức với ánh mắt trách móc, chỉ rút chiếc kính lão dắt ở túi ngực ra đeo vào, cúi xuống nhìn kỹ vệt keo cũ.

“Đúng là mất một tem niêm phong,” ba Hoàng nói, giọng trầm hẳn xuống. “Theo quy trình hàng hạn chế, thùng mất tem phải chuyển sang trạng thái nghi ngờ. Đức, đổi thẻ xanh thành thẻ đỏ ngay.”

“Ủa, dán thêm cái tem mới vào không được hả chú Tân?” Đức hỏi, tay đã chạm vào cuộn tem dự phòng để trên bàn. “Mất có một cái tem giấy thôi mà, hàng bên trong vẫn còn bọc nilon nguyên vẹn.”

“Không được,” ba Hoàng gạt tay Đức ra. “Nếu mất tem mà tự ý dán đè tem mới lên tại kho trung chuyển, lúc ra sân bay hải quan hoặc người của JetLink đối chiếu mã số seal trên tờ khai gốc sẽ bị lệch. Họ sẽ nghĩ mình tráo hàng giữa đường. Quy trình ghi rõ: thùng lỗi seal phải giữ lại, mở ra kiểm tra trực tiếp, lập biên bản rồi mới được niêm phong lại bằng mã seal mới.”

Chú Sáu im lặng nhìn ba Hoàng. Chiếc bút bi kẹp trên bìa mica của chú dừng lại ở ô kiểm duyệt thùng mười lăm. Nếu là ngày xưa, chú đã cằn nhằn vì sự chậm trễ này sẽ làm chú mất thêm mười phút trực đêm. Nhưng cái cách ba Hoàng dứt khoát chỉ tay vào tấm thẻ Đỏ làm chú nhớ đến buổi tập huấn ở kho Bình Thạnh tuần trước — lúc ông Vũ giải thích rằng một vết rách nhỏ trên bao bì chất lỏng có thể làm thay đổi áp suất khoang hàng khi bay lên cao.

“Để tôi phụ một tay,” chú Sáu nói, hạ bìa kẹp hồ sơ xuống mặt thùng bên cạnh. Chú cùng Đức khiêng thùng mứt sen đặt trở lại bàn cân.

Hoàng vẫn đứng im ở mép cửa. Anh mở ứng dụng Tấm gương trong tâm trí. Chỉ số AN TOÀN HỆ THỐNG vẫn giữ nguyên màu bạc ổn định ở mức 5/5. Dưới phần ghi chú thời gian thực, dòng chữ hiển thị: [Hành vi ghi nhận]: Tuân thủ quy trình xử lý hàng nghi vấn tại thực địa. Không có điểm cộng thêm. Hệ thống không thưởng cho việc làm đúng những gì đã cam kết. Nó chỉ lặng lẽ ghi nhận rằng tổ chức đang tự chạy mà không cần người sáng lập phải lên tiếng chỉ đạo.

Ba Hoàng tự tay cắt lớp băng keo cũ của thùng mứt sen, mở nắp thùng trước sự chứng kiến của chú Sáu và Đức. Bên trong, mười hộp mứt sen bọc nilon kín vẫn xếp ngăn nắp, không có dấu hiệu bị cạy mở hay rò rỉ. Ba Hoàng lấy một hộp ra, kiểm tra nhãn dán nguồn gốc, rồi đặt lại.

“Đức, lấy biên bản sự cố mặt đất ra ghi: Thùng số 15, mất một tem niêm phong đầu số seal cũ. Hàng bên trong nguyên vẹn. Thay thế bằng seal mới số 0492.

Đức ghi nhanh vào cuốn sổ giấy dự phòng, còn ba Hoàng dùng máy tính bảng chụp lại ảnh thùng hàng mở nắp, ảnh số seal mới, rồi nhấn nút xác nhận trên app Nhật ký cân đo. Khi trạng thái trên màn hình chuyển từ đỏ sang xanh lá cây trở lại, ba Hoàng mới gán tấm thẻ xanh mới vào cạnh thùng.

“Xong rồi. Lên xe,” ba Hoàng nói.

Chú Sáu cầm lại tập giấy, tích một cái dứt khoát vào ô số mười lăm. Chú nhìn ba Hoàng bằng ánh mắt khác — không còn vẻ uể oải của một tài xế phải làm việc văn phòng, mà là sự tôn trọng dành cho một người quản lý biết rõ mình đang bảo vệ cái gì.

“Chú Tân kỹ vậy là đúng,” chú Sáu nói khi thùng hàng cuối cùng được xếp gọn vào vị trí. “Hồi chiều tôi nghe mấy đứa bên đội xe nói chuyến này bay thử nghiệm, nếu bị hải quan giữ hàng là Nam Hải cũng bị vạ lây giấy phép. Làm chặt thế này thì tài xế tụi tôi chạy xe cũng an tâm, không sợ bị đổ vạ.”

“Cảm ơn anh Sáu,” ba Hoàng mỉm cười nhẹ, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại. “Chuyến này nhờ anh chạy cẩn thận đường Trường Sơn. Xe lạnh giữ đúng nhiệt độ giúp tôi.”

“Rõ rồi. Tôi đi đây.”

Chú Sáu đóng sập hai cánh cửa thùng xe lạnh, tiếng khóa xích sắt vang lên giòn giã trong đêm vắng. Chú leo lên cabin, nổ máy. Chiếc xe tải đông lạnh từ từ bò ra khỏi hẻm Bình Thạnh lúc đúng ba giờ sáng, đèn pha quét hai vệt sáng dài qua những hàng cây sứ và cột điện trước ngõ rồi khuất hẳn sau khúc quanh ra đường lớn.

Khói xe tan dần trong không khí ẩm. Đức bắt đầu dọn dẹp đống rác băng keo và giấy lót thừa trên sàn kho.

Ba Hoàng đi lại phía bàn gỗ, đặt chiếc bút bi vào hộp nhựa. Ông không tắt đèn ngay. Ánh sáng huỳnh quang vẫn chiếu xuống nền xi măng trống trải của căn kho rộng chưa đầy năm mươi mét vuông — nơi chỉ vài phút trước còn chật kín những thùng hàng Việt Nam chuẩn bị bay sang Nhật.

Hoàng bước lại gần ba. Anh định nói gì đó về quy trình xử lý seal của ba rất chuẩn, nhưng chưa kịp mở lời thì ba đã quay sang.

Ba Hoàng không nhìn thẳng vào mặt Hoàng. Ông nhìn đống Pallet rỗng xếp ở góc kho, tay phủi nhẹ lớp bụi giấy bám trên quần. Giọng ông rất nhẹ, lẫn vào tiếng máy quạt thông gió đang quay chậm rãi trên trần:

“Con đi theo cái này tới cùng đi. Tao thấy nó xứng đáng.”

Hoàng đứng khựng lại.

Trong suốt những năm qua, từ lúc anh bắt đầu viết những dòng code đầu tiên của NỢ SỔ trong căn phòng nhỏ ở hẻm Bình Thạnh, từ lúc anh gọi vốn Series A ở Singapore hay đàm phán với tập đoàn Kinh Nam trên tầng 50 tòa nhà quận Nhất, ba anh chưa bao giờ nói một câu như thế. Ông luôn hỏi con có đói không, hỏi tiền này có an toàn không, hỏi học hành thế nào — những câu hỏi của một người cha lo lắng cho đứa con đang đi vào vùng đất ông không biết đường.

Nhưng đêm nay, đứng giữa căn kho nồng mùi trà khô này, sau khi tự tay kiểm tra từng chiếc seal niêm phong cho một chuyến bay cất cánh lúc hai giờ sáng, ông nói bằng giọng của một người đồng hành. Một người thợ đã nhìn thấy đường bay đi qua chính cái bàn cân ông đứng.

“Dạ ba,” Hoàng đáp, giọng anh cũng thấp xuống để không làm vỡ sự tĩnh lặng của căn kho lúc nửa đêm.

Từ phía xa, tiếng động cơ phản lực của một chuyến bay đêm cất cánh từ Tân Sơn Nhất vọng lại, trầm thấp và kéo dài qua tầng mây ẩm của Sài Gòn. Hai cha con đứng cạnh nhau trong kho vắng, không nói gì thêm, chỉ nghe tiếng xé gió của cánh bay đang hướng ra biển lớn.