Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 177 / 209

Chương 177

Tiếng bánh xe máy miết lên những gờ xi măng lồi lõm của con hẻm Bình Thạnh vang lên đều đặn.

Hoàng đi bộ vào hẻm. Gió tối thổi từ sông Sài Gòn mang theo mùi sình bùn, mùi rác ẩm ở chân cột điện và cả mùi mỡ hành cháy từ một căn bếp nào đó đang đỏ lửa muộn. Dưới chân anh, những vũng nước đọng sau cơn mưa chiều phản chiếu ánh sáng nhòe nhoẹt từ chiếc bóng đèn cao áp treo trên cao. Nó đung đưa nhẹ theo từng nhịp gió, làm những cái bóng của dây điện chằng chịt trên vách tường loang lổ cũng dịch chuyển theo, tựa như những bàn tay tối tăm đang bò lan.

Anh đi chậm. Chiếc balo vải trên vai không nặng, nhưng mỗi bước chân của anh lúc này đều có một độ đầm khác thường.

Phòng họp ở Tô Hiến Thành cách đây năm cây số đã tắt đèn, nhưng vệt chữ trắng trên nền trắng trong đầu anh vẫn không biến mất. Chúng không nằm trên võng mạc, cũng chẳng ở sau gáy. Chúng ở đó, như một phần vỏ não đã khô cứng lại sau sáu năm chạy hết công suất, giờ đây đột ngột được làm mát.

Chưa bao giờ có ai giao. Chỉ có cậu tự trao cho mình.

Hóa ra, cái phao mà anh bám víu suốt sáu năm qua chỉ là cánh tay kéo dài của chính mình. Sự thật không có hình hài của một thực thể ngoài hành tinh hay một thuật toán tối thượng từ thế kỷ hai mươi hai. Nó chỉ là một tiếng vọng. Một tiếng vọng từ khoảnh khắc người đàn ông hai mươi bảy tuổi năm 2026 rơi xuống khoảng trống đen ngóm, tự hỏi mình đã làm gì với đời mình, rồi dùng chính câu hỏi đó để dựng nên một khung sắt nâng đỡ cơ thể mười bốn tuổi đang run rẩy trong căn hẻm này.

Hoàng dừng lại trước cánh cửa sắt sơn xanh đã tróc sơn.

Bên trong nhà, ánh sáng vàng ấm hắt qua lớp kính mờ của khung cửa sổ. Tiếng vô tuyến phát bản tin thời sự buổi tối với giọng đọc miền Nam quen thuộc của đài truyền hình thành phố. Tiếng dép xốp loẹt xoẹt trên nền gạch tàu.

Hoàng đẩy cửa bước vào.

Cánh cửa sắt phát ra tiếng kin kít khô khốc. Ba anh, ông Nguyễn Văn Tân, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ hướng mặt ra cửa, tay cầm chiếc kính viễn thị cũ, một bên gọng phải buộc bằng sợi thun đen. Ông ngước mắt lên, gật đầu một cái nhẹ khi thấy con trai.

“Về rồi hả con?” ông hỏi, giọng trầm và đặc.

“Dạ, con mới về,” Hoàng đáp. Anh đặt balo lên chiếc ghế đôn ở góc phòng.

Mẹ anh, bà Trần Thị Lan, đang đứng tựa lưng vào mép tủ lạnh ở góc bếp, một tay cầm chiếc điện thoại Samsung cũ áp sát tai, tay kia đang cầm chiếc muôi gỗ gõ khè khè vào cạnh nồi. Giọng bà oang oang, át cả tiếng TV:

“Nói nghe nè Linh, bên đó lạnh thì phải mua cái áo phao cho dày vô nghen con. Tiền nong giờ nhà mình đỡ rồi, thằng Hoàng nó lo được, ba mày cũng có lương bên kho. Đừng có nhịn ăn nhịn mặc rồi đổ bệnh ra đó, nghe chưa?”

Có tiếng trả lời rụt rè từ phía đầu dây bên kia, nhưng bị tiếng rít của chiếc xe máy đi ngang qua đầu hẻm nuốt mất. Mẹ Hoàng gật đầu lia lịa, dù chị Linh ở cách đó hàng ngàn cây số không thể nhìn thấy:

“Ừa, biết vậy là tốt. Thôi lo ăn cơm nước đi rồi ngủ sớm, mai còn đi làm ca sáng.”

Bà cúp máy, quay sang thấy Hoàng thì đôi mắt nhăn nheo híp lại:

“Đi đâu giờ này mới về hả con? Mẹ gọi điện không thấy bắt máy. Mau rửa tay vô ăn cơm, ba đợi nãy giờ.”

Hoàng nhìn mẹ. Làn da của bà đã có thêm vài đốm đồi mồi ở gò má, mái tóc buộc vội bằng chiếc thun khoanh để lộ những sợi bạc ở thái dương. Nhưng khuôn mặt bà lanh lợi, không còn cái nét lo âu, xám xịt của những ngày đầu năm 2014, khi chiếc máy may ở xưởng và chiếc xe Wave của ba là tất cả những gì bảo vệ gia đình này khỏi cảnh nợ nần.

“Dạ, con họp bên văn phòng hơi trễ,” Hoàng nói, bước đến bồn rửa chén.

Vòi nước máy chảy ra mát lạnh. Anh vốc nước lên mặt, để dòng nước cuốn đi lớp bụi đường và cái cảm giác khô ráp của phòng họp máy lạnh. Khi anh áp hai lòng bàn tay ướt lên mắt, mọi thứ vẫn yên lặng. Giao diện bạc không tự động nhảy ra. Chỉ số “Tin cậy nội bộ” hay “Độ bền tổ chức” không nhấp nháy ở góc phải để chấm điểm cho thái độ của anh.

Không còn gì cả.

Cái cảm giác trống rỗng ấy lúc đầu giống như một khoảng hụt chân khi bước xuống bậc thềm tối, nhưng rồi nhanh chóng lắng xuống thành một khoảng không phẳng lặng.

Anh lau mặt vào chiếc khăn bông cũ treo trên vách tường gạch men, rồi đi đến bàn ăn.

Bàn ăn của gia đình vẫn là chiếc bàn gỗ ép mua từ hồi Hoàng còn học tiểu học, góc bàn đã bị phồng rộp lên vì nước ngấm qua nhiều năm, được ba anh dán lại bằng một miếng decal vân gỗ lệch màu. Trên bàn, mâm cơm ba người đã dọn sẵn. Một đĩa cá hú kho tộ sẫm màu nước màu dừa, những lát ớt đỏ cắt xéo nằm lẫn giữa những hạt tiêu đen vỡ vụn. Một tô canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút, trên mặt nước lềnh bềnh vài cọng ngò ôm cắt nhỏ, dọc mùng và mấy lát cà chua đỏ mọng. Một đĩa rau muống luộc xanh ngắt đặt cạnh chén nước mắm tỏi ớt đặc kẹo.

Hoàng ngồi xuống chiếc ghế nhựa màu đỏ quen thuộc.

Ba anh đặt tờ báo Tuổi Trẻ xuống cạnh bàn, gỡ chiếc kính viễn thị ra bỏ vào túi áo sơ mi cũ. Ông cầm đôi đũa tre, đưa cho Hoàng:

“Ăn đi con. Canh nóng mới ngon.”

“Dạ.”

Hoàng nhận đũa. Anh nhìn ba múc canh cho mình. Bàn tay ông Tân to bè, những khớp ngón tay thô ráp và móng tay có những vệt đen không thể rửa sạch của dầu máy — vết tích của những năm tháng chạy xe ôm và sau này là những ngày khuân vác, đóng seal ở kho trung chuyển Bình Thạnh. Nhưng động tác múc canh của ông rất cẩn thận, không để một giọt nước dùng nào rớt ra ngoài mặt bàn.

Ông đặt chén canh xuống trước mặt Hoàng.

“Mẹ mày nay nấu canh chua bỏ nhiều khóm, biết mày thích ăn chua ngọt,” ba nói, giọng điệu bình thản như mọi ngày.

Mẹ Hoàng ngồi xuống bên cạnh, vừa gắp một lát cá hú dày bỏ vào chén của Hoàng vừa lầm bầm:

“Thì nấu cho nó ăn chứ ai. Đi làm CEO cái gì mà mặt mày ngày càng teo tóp lại, nhìn phát rầu. Linh nó ở bên Nhật còn béo ra được chút, còn mày ở nhà có người lo cơm nước mà cứ như người mất hồn.”

Hoàng cắn một miếng cá. Vị béo của mỡ cá hú quyện với vị mặn ngọt đậm đà của nước kho, vị cay nồng của ớt hiểm và mùi tiêu thơm phức chạm vào đầu lưỡi. Anh nhai chậm. Mùi vị này không khác gì mâm cơm mẹ nấu sáu năm trước, cũng không khác gì mâm cơm anh từng mơ thấy trong những đêm code muộn ở văn phòng quận 10.

Anh ăn, cảm nhận hạt cơm nóng mềm trong khuôn miệng.

Trong sáu năm qua, anh đã ngồi ở chiếc bàn này bao nhiêu lần? Hàng trăm lần. Nhưng trong tất cả những lần đó, đầu anh chưa bao giờ thực sự ở đây.

Khi tay anh cầm đũa gắp rau, não anh đang chạy các dòng code của NỢ SỔ. Khi tai anh nghe mẹ kể chuyện hàng xóm, mắt anh đang liếc nhìn thanh tiến trình nhiệm vụ của Hệ thống nhấp nháy ở rìa tầm nhìn. Anh tính toán xem bữa cơm này tốn bao nhiêu thời gian, sau đó phải gõ bao nhiêu dòng lệnh, gặp Khoa lúc mấy giờ, làm sao để giải quyết lỗi của đối thủ Đà Nẵng, làm sao để đàm phán với quỹ Singapore mà không bị lộ tuổi. Mỗi bữa ăn là một khoảng nghỉ có lịch trình, một checkbox cần hoàn thành để duy trì chỉ số “Tín nhiệm gia đình” trên mức báo động.

Lần đầu tiên, anh ngồi đây mà không có một kế hoạch nào trong đầu.

Không có dashboard nào để rà soát. Không có chỉ số nào để tối ưu. Không có tương lai nào cần dự đoán hay ngăn chặn.

Chỉ có mùi canh chua cá lóc ấm nồng và tiếng chiếc muỗng sứ chạm nhẹ vào lòng bát cát.

“Ba,” Hoàng cất tiếng sau khi nuốt trôi miếng cơm, “Dạo này cái kho bên Bình Thạnh ổn không ba?”

Ông Tân dừng đũa, nhìn con trai một giây như muốn tìm xem có ý đồ gì sau câu hỏi đó không. Nhưng khuôn mặt Hoàng lúc này giãn ra, đôi mắt anh phẳng lặng và không có cái nét căng thẳng cố giấu thường thấy. Ông Tân gật đầu, gắp một cọng rau muống luộc chấm vào chén nước mắm:

“Ổn. Quy trình thẻ màu của mày với thằng Minh làm chạy tốt lắm. Mấy đứa nhỏ trong hẻm giờ quen tay rồi, thùng nào dán thẻ đỏ là tụi nó tự động xếp riêng ra góc chờ kiểm, không cần tao phải la ó như trước nữa. Mấy hôm nay hàng Cổng Việt đi Nhật đều đặn, tuần hai chuyến, không bị vướng gì ở đầu sân bay.”

“Dạ, vậy tốt rồi.” Hoàng gật đầu.

Mẹ Hoàng chen vào, tay vẫn không ngừng gắp đồ ăn cho hai cha con:

“À, con Linh nãy nó kể đó. Nó nói có cái trường học người Việt gì đó ở bên Tokyo mới đặt một lô sách giáo khoa tiểu học với mấy cuốn truyện tranh tiếng Việt lớn lắm. Tụi nó gom đơn rồi gửi qua đường bay của bên con đó. Con Linh kêu cái phiếu nguồn gốc của con làm mấy người bên đó thích lắm, họ đọc rồi họ tin tưởng, không sợ mua phải hàng nhái hàng giả.”

Hoàng nghe, khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh tự nhiên, không phải nụ cười ngoại giao khi gặp đối tác hay nụ cười trấn an dành cho Khoa.

“Dạ, chị Linh làm tốt quá,” anh nói.

“Thì cũng nhờ mày bày vẽ ra chứ nó hồi trước biết gì mấy cái này,” bà Lan thở dài, nhưng trong giọng nói không giấu được sự tự hào. “Hồi nó mới đi Nhật, mẹ cứ sợ nó qua đó làm lụng cực khổ rồi cắm mặt ở mấy cái nhà dưỡng lão suốt đời. Ai dè giờ nó cũng đứng ra làm việc này việc kia, nói chuyện với người ta nghe ra dáng lắm. Mẹ thấy nó vui vẻ hơn hồi trước nhiều.”

Hoàng nhìn mẹ, rồi nhìn ba.

Cái kho Bình Thạnh tự vận hành. Tuyến cargo share đi Nhật tự chạy. Chị Linh tự quyết định định nghĩa dịch vụ và kết nối cộng đồng. Khoa tự điều phối thực địa ở miền Trung. Minh tự quản lý codebase và đưa ra các quyết định kiến trúc. Phương Anh tự kiểm soát dòng tiền và pháp lý.

Mọi thứ anh xây dựng đã lớn lên, tách ra khỏi anh và bắt đầu có nhịp thở riêng của chúng. Chúng không cần anh phải đứng ở giữa làm chiếc cổ chai để kiểm soát mọi kênh thông tin nữa.

Và Hệ thống — cái cơ chế tự tổ chức mà anh tự tạo ra để bảo vệ mình khỏi sự hỗn loạn của việc xuyên không — cũng đã hoàn thành vai trò của nó. Nó đã giữ cho anh không bị phát điên trong những năm đầu tiên, cho anh một mục tiêu giả lập để bám vào trong khi anh học cách trở thành một con người thực sự ở thế giới này.

Bây giờ, khi anh đã có những con người thật xung quanh, khi anh đã dám đứng trước mặt họ với tên thật và nhận trách nhiệm của một CEO công khai, anh không còn cần cái khung sắt đó nữa.

Nhưng câu hỏi tiếp theo hiện lên trong đầu anh, tĩnh lặng nhưng sâu hoắm:

Nếu không có Hệ thống dẫn đường, mình sẽ phục vụ ai?

Trước đây, câu trả lời rất dễ dàng. Anh phục vụ mục tiêu nhiệm vụ. Anh cần đạt mốc người dùng để mở khóa kỹ năng. Anh cần Series A để giữ an toàn cho tổ chức. Anh cần hoàn thành trụ cột văn hóa để có điểm di sản. Mọi hành động của anh đều có một đích đến rõ ràng được biểu diễn bằng những con số và màu sắc trên giao diện.

Còn bây giờ, khi cái la bàn đó biến mất, anh phải tự tìm câu trả lời cho mình.

Anh phục vụ ai?

Cho sự phát triển của NỢ SỔ? Cho tham vọng chiếm lĩnh thị trường logistics của Cổng Việt? Hay cho cái khao khát được chứng minh rằng một kỹ sư AI 27 tuổi thất bại ở kiếp trước có thể xây dựng một đế chế ở kiếp này?

Hoàng nhìn xuống chén cơm của mình.

Mùi cá hú kho tộ cay nồng sực lên mũi. Bên tai anh, tiếng vô tuyến vẫn đều đều phát bản tin thời sự về tình hình kinh tế thành phố cuối năm, tiếng còi xe máy thỉnh thoảng rú lên từ con hẻm nhỏ ngoài kia, tiếng mẹ anh cằn nhằn về việc giá thịt heo ngoài chợ Bà Chiểu dạo này tăng giá.

Anh phục vụ những thứ này.

Không phải một khái niệm “đế chế” trừu tượng trên slide thuyết trình. Không phải một chỉ số “Di sản” vô hình trên màn hình bạc. Mà là cuộc sống của ba mẹ anh trong căn nhà hẻm này. Là sự tự trọng của ông Tân khi được đứng ngang hàng làm việc. Là nụ cười của chị Linh khi thấy mình làm được việc có ích cho đồng hương xa nhà. Là lòng tin của Khoa khi anh đóng laptop lại ở thư viện trường sáu năm trước. Là sự chính trực của Minh trước codebase và sự lạnh lùng nhưng bảo vệ của Phương Anh trước mỗi bản hợp đồng.

Tất cả những con người đó đều là thật. Họ không phải là những biến số trong một mô hình toán học mà anh dùng để tính toán tương lai. Họ là những người đã cùng anh xây dựng nên con đường này, từng người một, bằng mồ hôi và lòng tin của họ.

Anh phục vụ họ. Và anh phục vụ chính mình — một Minh Hoàng muốn được sống một cuộc đời thực sự, chứ không phải một trò chơi giả lập có thưởng.

“Ăn thêm miếng canh đi con, ngồi thừ ra đó hoài,” bà Lan cằn nhằn, dùng vá múc thêm một muỗng nước canh chua đổ vào chén của Hoàng. “Nước canh ngọt lắm nè, mẹ ninh sườn non trước rồi mới bỏ cá vô đó.”

“Dạ, con ăn liền,” Hoàng nói, gật đầu.

Anh bưng chén cơm lên, lùa một hơi. Vị ngọt của khóm, vị chua của cà chua và mùi thơm của ngò ôm quyện vào nhau, ấm áp và thực tế.

Ông Tân ngồi đối diện, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ dùng đũa gắp một lát cá hú đặt vào chén của vợ, rồi múc một muỗng canh chua cho mình.

Chiếc tivi trên kệ gỗ cũ kỹ đang phát đoạn quảng cáo Tết. Tiếng nhạc xuân rộn ràng vang lên trong căn phòng khách nhỏ hẹp, lọt qua vách tường gạch men mỏng dính, hòa vào tiếng xèo xèo của chảo dầu từ nhà bên cạnh.

Hoàng vừa ăn vừa nghe.

Không có Hệ thống. Không có các chỉ số ẩn hiện. Chỉ có mùi canh chua và tiếng muỗng sứ chạm vào lòng bát.

Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên về năm 2014, anh ngồi ở bàn ăn này mà thực sự chỉ đang ngồi ăn cơm.

Bữa cơm trôi đi chậm rãi. Khi Hoàng đặt chén đũa xuống, mẹ anh đã đứng dậy gom bát đĩa mang ra bồn rửa. Tiếng nước máy chảy xiết và tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách vang lên từ góc bếp. Ba anh thì mở tờ báo giấy ra đọc tiếp dưới ánh đèn tuýp phòng khách.

Hoàng ngồi lại một mình bên chiếc bàn gỗ ép rộp góc.

Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương. Không còn cảm giác căng tức của những dòng chữ nhấp nháy nữa. Tâm trí anh nhẹ nhõm, tựa như một căn phòng vừa được dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ những thứ đồ đạc thừa thãi, chỉ để lại những khung cửa sổ mở rộng đón gió đêm từ con hẻm.

Anh biết, sáng mai anh sẽ phải đến văn phòng Tô Hiến Thành. Anh sẽ phải gặp Phương Anh, và lần này, anh sẽ không dùng những lời nói dối hợp lý để che đậy khả năng dự đoán của mình nữa. Anh sẽ kể cho cô nghe sự thật cốt lõi về bản thân mình — không phải để xin một lời khuyên, mà để bắt đầu một mối quan hệ thật sự, không còn khoảng trống của những bí mật được giấu kín.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Còn bây giờ, Hoàng chỉ ngồi yên trên chiếc ghế nhựa đỏ, nhìn đĩa rau muống luộc đã vơi đi một nửa, nghe tiếng nước chảy dưới tay mẹ và tiếng lật tờ báo giấy sột soạt của ba.

Anh hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm của đất hẻm sau mưa bay vào qua khe cửa sắt, mát lạnh và có thật.

Anh đang ở đây. Ở năm 2020. Trong căn nhà hẻm Bình Thạnh. Và anh đang hoàn toàn tự do.


Ba múc canh cho Hoàng không hỏi gì. Mẹ kể chị Linh vừa nhận được đơn hàng Tết sớm từ Tokyo. Hoàng nghe và gật đầu. Không có Hệ thống. Không có chỉ số. Chỉ có mùi canh chua và tiếng muỗng chạm bát. Có lẽ đây là lần đầu từ khi xuyên về anh ngồi ở bàn ăn này mà thực sự chỉ đang ngồi ăn cơm.