Chương 185
Ngón tay Hoàng còn dính một vệt mực xanh từ cây bút bi Thiên Long vừa rỉ. Anh không dùng khăn giấy lau, chỉ xoa xoa hai đầu ngón tay vào nhau, để chất mực khô lại thành một vệt xám nhỏ trên da.
Trên bàn làm việc ở văn phòng Tô Hiến Thành, ly trà đá đã tan hết từ lâu, để lại một vòng nước tròn xung quanh đế ly thủy tinh. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe máy của Sài Gòn lúc mười giờ đêm không còn gắt gỏng như lúc tan tầm, nó nhạt dần, đều đặn, thi thoảng bị cắt ngang bởi tiếng động cơ rú ga của một vài thanh niên đi muộn.
Buổi phỏng vấn với nhà báo kinh tế của tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn đã kết thúc từ hai tiếng trước. Người đàn ông trung niên mang kính cận dày cộp, mặc chiếc áo sơ mi bạc màu ở nách, đã hỏi Hoàng một câu mà anh biết nhiều người vẫn tự hỏi khi nhìn vào NỢ SỔ và Cổng Việt:
“Cậu Nguyễn Minh Hoàng, một chàng trai mười tám tuổi đứng đầu một hệ thống phục vụ hơn hai mươi ngàn tiểu thương, có cả một tuyến hàng không cargo share sang Nhật. Người ta gọi đây là một đế chế công nghệ trẻ. Vậy cậu muốn xây cái đế chế này để làm gì? Để trở thành ai?”
Hoàng nhớ mình đã nhìn vào chiếc máy ghi âm băng cassette nhỏ đang quay đều trên bàn kính của quán cà phê. Anh không nhìn thấy bất kỳ chỉ số Tín nhiệm hay Độ bền tổ chức nào hiện lên để gợi ý câu trả lời. Anh cũng không mở Tấm gương để xem biểu cảm của nhà báo. Anh chỉ nhìn vệt mồ hôi đọng trên trán người đàn ông đó — vệt mồ hôi của một người làm việc ca đêm để chạy kịp bài cho số báo sáng mai.
“Tôi không muốn xây đế chế,” Hoàng đã trả lời, giọng anh lúc đó đều và chậm hơn thường lệ. “Tôi chỉ muốn xây thứ gì đó mà người ta nhìn vào, họ thấy chính mình trong đó, không phải thấy tôi.”
Nhà báo cúi xuống ghi chép, ngòi bút máy sột soạt trên cuốn sổ tay bọc da giả. Ông không hỏi thêm. Có lẽ ông nghĩ đó là một câu trả lời kiểu PR được chuẩn bị kỹ lưỡng bởi Phương Anh hay một cố vấn truyền thông nào đó. Nhưng Hoàng biết, đó là câu trả lời thật nhất anh có thể đưa ra vào khoảnh khắc ấy.
Bây giờ, khi chỉ còn một mình trong văn phòng, Hoàng mở ngăn kéo bàn, rút ra cuốn sổ tay học trò bìa xanh có in hình chú mèo máy Doraemon — cuốn sổ anh đã mua ở tiệm tạp hóa đầu hẻm Bình Thạnh từ những ngày đầu tiên của năm 2014. Cuốn sổ đã sờn gáy, vài trang đầu viết bằng bút chì về các mã cổ phiếu và scraper giờ đã ố vàng.
Anh lật đến một trang trắng ở giữa. Không có sơ đồ kiến trúc của Minh. Không có bảng tài chính của Phương Anh. Không có growth plan của Khoa.
Hoàng đặt bút xuống. Ngòi bút bi nhấn mạnh lên giấy tập học trò có những đường kẻ ngang màu xanh lợt:
1. Ba. Không phải để ba ngồi yên trong phòng máy lạnh xem tivi. Để ba đứng ở kho Bình Thạnh, cầm ba tấm thẻ màu đỏ, vàng, xanh và biết mình đang làm phần của một chuyến bay thật. Để người ta tôn trọng ba vì năng lực của ba, không phải vì ba là cha của CEO NỢ SỔ.
Hoàng dừng bút. Anh nhớ đêm hai mươi chín Tết, khi hai cha con ngồi trong kho tối. Ba anh đã nói: “Mày xây cái này từ con hẻm, phải không? Tao thấy đường bay nó đi qua cái kho tao đứng.” Lúc đó, anh đã nhận ra sự tự trọng của người cha không cần sự bao bọc hay thương hại của con cái. Ông cần một công việc có ý nghĩa, một nơi mà kinh nghiệm của ông — dù chỉ là cách xếp thùng hàng sao cho không rò nước mắm — được công nhận là một phần của quy trình an toàn hàng không.
2. Chị Linh. Không phải để chị mang tiền về cứu nhà. Cũng không phải để chị nhận một chức danh to tát để bù đắp bốn năm cực khổ ở Tokyo. Để chị đứng trước nhóm khách ở Shin-Okubo, tự quyết định nói thật về một chuyến hàng trễ. Để chị biết mạng lưới tin tưởng chị xây bằng ba cái tên cũ có sức nặng riêng của nó.
Chị Linh từng nghĩ mình ra đi để cứu gia đình, nhưng khi trở về lại thấy em trai đã làm xong việc đó. Sự lạc lõng của chị trên ban công lộng gió đêm đó là một vết thương thực tế. Cổng Việt không cứu chị Linh; chính chị Linh đã tự tìm thấy vị trí của mình khi cô dám viết thông báo xin lỗi bằng tiếng Nhật và tiếng Việt gửi vào nhóm khách. Chị không còn là người lao động chân tay trốn chạy, chị là người gánh vác niềm tin của cộng đồng xa quê.
3. Khoa. Không phải là một công cụ bán hàng tiện dụng trong kế hoạch. Không phải là cái loa đứng trước để che chắn cho tao. Là người bạn đầu tiên dám hỏi: “Mày tính có tính chỗ nào cho tao không?”. Để Khoa tự xây đội triển khai của riêng mình ở Đà Nẵng, tự quyết định bỏ một lô hàng trễ theo quy trình mà không cần nhìn nét mặt tao.
Khoa không biết về Hệ thống. Khoa đi theo Hoàng từ những ngày hội chợ Bình Thạnh bụi bặm, khi cả hai chỉ có một chiếc laptop mượn và một tấm banner viết tay trên giấy A0. Khoa tin Hoàng vì Hoàng là Hoàng, chứ không phải vì Hoàng biết trước tương lai. Việc trao cho Khoa quyền tự quyết đội thực địa không phải là một bước đi chiến lược phân quyền — đó là câu trả lời cho lời hứa ở thư viện trường lớp chín năm nào.
4. Phương Anh. Không phải vì cô ấy hữu ích. Không phải vì cô ấy phân tích giỏi và rà soát được mọi điều khoản bẫy của quỹ đầu tư Singapore. Mà để cô ấy biết rằng trên đời này có một người cô ấy có thể hỏi “anh có sợ không” mà không cần nhận lại một lời nói dối hợp lý.
Hoàng nhớ buổi sáng trên sân thượng khách sạn ở Singapore, khi Phương Anh hỏi anh có sợ không. Anh đã nói anh sợ kiểu khác. Phương Anh đã chấp nhận câu trả lời đó vì cô hiểu anh đủ để không ép. Khi anh nói thật với cô về nguồn dữ liệu cạn kiệt, cô không cần bằng chứng. Cô chỉ cần anh không tự quyết một mình nữa.
Hoàng nhìn ngòi bút bi của mình. Vết mực xanh đã khô hẳn trên đầu ngón tay. Anh viết tiếp dòng thứ năm:
5. Bản thân. Muốn sống thật. Không theo bản đồ của một kỹ sư AI 27 tuổi chết năm 2026. Không theo các chỉ số bạc của Tấm gương. Không theo những nhiệm vụ ép buộc phải thắng bằng mọi giá.
Hoàng đọc lại năm dòng mình vừa viết. Những nét chữ nghiêng nghiêng, có chỗ hơi nghệch ngoạc vì viết nhanh.
Anh nhận ra đây không phải là một kế hoạch kinh doanh. Đây không phải là một bản ghi nhớ đàm phán gửi cho Kinh Nam hay Jungle Ventures. Đây là danh sách những người cụ thể, những gương mặt bằng xương bằng thịt mà anh đã chạm vào trong suốt hành trình sáu năm qua.
Khi anh mới xuyên về năm 2014, Hệ thống hiện lên với những con số Trí lực, Thực chiến, Tín nhiệm. Anh đã chạy theo chúng như một con thiêu thân, coi mỗi người xung quanh là một nhân tố cần được tối ưu hóa trong một phương trình lớn để đạt được mục tiêu “đế chế”. Anh đã nghĩ mình là người cứu thế, người nắm giữ tương lai.
Nhưng hóa ra, chính những con người này đã cứu anh.
Khoa dạy anh cách ngồi ăn bánh mì nói chuyện với chủ tiệm. Ba dạy anh cách nhìn một vệt màu trên thẻ kho thay vì đọc báo cáo lỗi. Chị Linh dạy anh cách viết một lời xin lỗi thật lòng gửi cho khách hàng. Phương Anh dạy anh cách dừng lại trước một tấm gương quá sáng để nhìn vào thực tại.
Họ không phải là những mảnh ghép trong trò chơi Kiến Quốc của anh. Anh mới là người được họ ghép lại thành một con người hoàn chỉnh.
Hoàng đặt bút xuống. Anh viết thêm một dòng cuối cùng ở góc dưới trang giấy:
Đây là lần đầu tiên mình biết câu trả lời cho câu hỏi tại sao. Không phải tại sao xây NỢ SỔ, không phải tại sao xuyên về năm 2014, mà là tại sao mình muốn là người mình đang cố trở thành.
Anh dừng lại, nhìn dòng chữ đó.
Không có âm thanh cơ học nào vang lên trong đầu. Không có màn hình bạc nào nhấp nháy dòng chữ “Nhiệm vụ hoàn thành”. Không có điểm thuộc tính nào được cộng thêm vào thanh Trí lực hay Thực chiến.
Chỉ có tiếng gió ngoài ban công văn phòng thổi nhẹ, làm góc trang giấy học trò khẽ lung lay.
Hoàng gấp cuốn sổ lại. Tiếng bìa giấy chạm vào nhau nghe giòn và nhẹ. Anh bỏ cuốn sổ vào lại ngăn kéo, khóa xích lại bằng chiếc chìa khóa nhỏ treo ở thắt lưng.
Câu trả lời đã nằm ở đó. Nó không cần Hệ thống xác nhận, không cần nhà đầu tư Singapore phê duyệt, cũng không cần ai đo lường. Nó là của anh, được viết bằng mực của anh, trên trang giấy của chính anh.
Hoàng đứng dậy, bước ra phía cửa sổ kính. Ngoài kia, bầu trời Sài Gòn đêm đen thẫm, nhưng ở phía xa, những vệt sáng của đường băng Tân Sơn Nhất vẫn nhấp nháy đều đặn, dẫn đường cho những chuyến bay đêm muộn hạ cánh xuống mặt đất an toàn.
Anh hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi trà khô thoang thoảng từ những thùng hàng Cổng Việt xếp ở góc văn phòng. Hoàng tắt đèn phòng làm việc. Bóng tối ập xuống, nhưng lần này, anh không thấy sợ nữa. Anh khóa cửa văn phòng, bước xuống cầu thang để về nhà ăn cơm muộn. Mẹ chắc vẫn đang chờ cơm ở hẻm Bình Thạnh. Con đường phía trước không còn bản đồ, nhưng anh đã biết mình đang đi cùng ai.