Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 187 / 209

Chương 187

Chiều muộn, nắng Sài Gòn rớt lại những vệt dài màu vàng chanh trên các mái tôn rỉ sét của con hẻm Bình Thạnh. Hoàng chạy chiếc xe Wave cũ của ba về nhà, tiếng xích xe đập vào hộp xích kêu lạch cạch đều đặn. Gió từ sông thổi vào mang theo vị ẩm ướt của bùn và mùi nước thải quen thuộc dưới chân cầu kinh, pha lẫn mùi tỏi phi thơm lừng từ gian bếp của một nhà nào đó đang chuẩn bị bữa tối.

Hoàng dắt xe qua bậc cửa xi măng, dựng chân chống sát vào góc tường, nơi cái tủ giày bằng gỗ ép đã sờn cạnh đứng im lìm nhiều năm.

“Về rồi hả con? Rửa tay rồi dọn cơm ăn luôn, ba mày tắm sắp ra rồi đó,” tiếng bà Lan vọng ra từ gian bếp nhỏ hẹp phía sau. Tiếng dầu mỡ xèo xèo trên chảo át cả tiếng tivi đang phát chương trình thời sự lúc sáu giờ tối.

Hoàng cởi chiếc khoác gió bạc màu treo lên móc cửa, đi vào nhà vệ sinh dưới gầm cầu thang rửa tay. Dòng nước máy mát lạnh chảy qua lòng bàn tay chai nhẹ vì những buổi gõ code liên tục. Anh nhìn mình trong tấm gương soi ố góc treo trên bức tường gạch men. Gương mặt một chàng trai mười mươi, làn da ngăm đi vì những chuyến đi thực địa miền Trung, đôi mắt đã bớt đi vẻ căng thẳng tột độ của những ngày còn phải nhìn thế giới qua các thanh chỉ số bạc. Không còn một ký hiệu nhấp nháy nào hiển thị ở rìa tầm mắt. Thế giới phẳng lặng, chân thật và thuộc về chính anh.

Khi anh bước ra, mâm cơm đã được dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ tròn ở giữa nhà. Một tô canh rau đay xanh mướt nấu mướp hương, đĩa cá lóc kho tộ sền sệt nước màu hổ phách, vài quả cà pháo muối chua nằm cạnh bát nước mắm ớt đỏ tươi. Ba anh, ông Nguyễn Văn Tân, bước ra từ nhà tắm, chiếc khăn bông cũ vắt trên vai, đầu tóc còn ẩm nước.

“Hôm nay văn phòng ít việc hay sao mà về sớm vậy?” ông Tân kéo ghế ngồi xuống, cầm đôi đũa tre lên đưa cho con trai.

“Dạ, phần lớn công việc bên Tô Hiến Thành đã đi vào quỹ đạo, Minh với Khoa tự lo được phần của tụi nó rồi ba,” Hoàng đón lấy đũa, xới cơm vào chén cho ba rồi cho mẹ.

Bà Lan bưng đĩa rau luộc đặt xuống bàn, vừa lau tay vào chiếc tạp dề cũ vừa cằn nhằn: “Bên đại lý gas sáng nay lại báo giá tăng thêm mười lăm ngàn một bình. Bình gas giờ đắt đỏ quá. Cứ đà này chắc mốt phải tính chuyện đổi qua xài bếp từ cho đỡ tốn, chứ tháng nào cũng trả tiền gas kiểu này xót ruột chết đi được.”

Ông Tân và đũa cơm, nhai chậm rãi rồi nói: “Bếp từ mua ban đầu cũng tiền triệu chứ ít gì bà. Rồi tiền điện mỗi tháng nó cộng vô cũng vô đó. Thôi cứ xài kỹ kỹ chút, bớt hầm xương lại là được.”

“Ông thì biết gì, tiền điện nhà mình có định mức, xài quá số là nó nhân giá bậc thang lên còn mệt hơn,” bà Lan lườm chồng một cái, nhưng rồi lại gắp một khúc cá lóc nhiều thịt đặt vào chén Hoàng. “Ăn nhiều vô con. Dạo này nhìn mày gầy đi đó. Suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, hết quận mười lại xuống Bình Thạnh.”

“Con ăn khỏe lắm mẹ, tại dạo này con chịu khó chạy bộ buổi sáng nên người nó săn lại thôi,” Hoàng cười, và một miếng cơm cùng khúc cá kho mặn ngọt đậm đà. Vị cá lóc đồng chắc thịt, thấm đẫm mùi tiêu sọ và hành lá cay nồng, chạm vào đầu lưỡi một cách tự nhiên nhất. Anh không cần phải tính toán xem bữa ăn này cung cấp bao nhiêu calo cho thuộc tính thể chất của mình. Anh ăn đơn giản vì đó là bữa cơm mẹ nấu, vì anh đang đói sau một ngày làm việc thực sự.

“À, chiều nay con Linh nó mới gọi điện về,” bà Lan chợt nhớ ra, vừa húp bát canh rau đay vừa kể. “Nó kêu bên Tokyo bắt đầu chạy mấy đơn hàng Tết sớm của Cổng Việt rồi. Mấy cái mứt gừng, mứt dừa mình gửi qua đợt trước bán chạy lắm. Khách người Việt bên đó đặt mua làm quà biếu sớm để gửi đi các tỉnh khác của Nhật. Nó kêu bận tối mắt tối mũi nhưng nghe giọng thấy vui vẻ hẳn, không có vẻ mệt mỏi như hồi mới ở bên đó về.”

Hoàng gật đầu: “Dạ, đợt này chị Linh tự điều hành bên đó, có anh Tuệ hỗ trợ phân phối ở Shin-Okubo nên mọi thứ trơn tru lắm. Chị Linh giỏi giao tiếp với cộng đồng, đúng việc nên chị làm rất hăng hái.”

“Ừ, hồi trước tao cứ lo nó đi bốn năm bên đó về rồi khó hòa nhập, suốt ngày thui thủi một mình. May nhờ có cái dự án Cổng Việt này của tụi mày,” ông Tân nói, giọng trầm xuống đầy suy tư. “Nhìn nó có công việc bận rộn, tự tay làm ra đồng tiền hợp pháp, làm cha làm mẹ như tao cũng nhẹ cả người.”

Bữa cơm gia đình trôi qua trong tiếng tivi phát bản tin thời tiết của khu vực Nam Bộ và tiếng trò chuyện râm ran về những việc vụn vặt thường ngày. Mẹ Hoàng phàn nàn chuyện bà hàng xóm đầu hẻm nuôi chó hay phóng uế bừa bãi, ba Hoàng thì kể chuyện chiếc Wave cũ dạo này bộ nồi hơi yếu, chắc hôm nào phải mang ra tiệm quen đầu đường để làm lại tiệm cũ lấy rẻ. Hoàng ngồi nghe, thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Anh nhận ra mình chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như vậy khi ngồi ở căn nhà này. Trong suốt sáu năm qua, mỗi lần ngồi ăn cơm với ba mẹ, đầu óc anh luôn như một chiếc máy tính chạy hết công suất để phân tích xem làm thế nào để đẩy nhanh tiến độ NỢ SỔ, làm thế nào để gom đủ tiền trả nợ bảo hiểm, hay làm sao để tránh các rủi ro từ Kinh Nam.

Khi không còn cái khung vô hình của Hệ thống khóa chặt tư duy, anh mới thực sự được sống như một đứa con trai mười tám tuổi, được lắng nghe những lo toan nhỏ nhặt nhưng chân thật của gia đình mình.


Sau bữa cơm, bà Lan dọn dẹp bát đũa mang xuống bếp rửa. Tiếng nước chảy róc rách và tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách vang lên đều đặn.

Ông Tân lấy chiếc khăn lau bàn sạch sẽ, rồi đi ra góc phòng khách, lấy bộ ấm trà bằng gốm sứ đã lên nước men nâu bóng đặt lên bàn. Ông mở hộp trà, dùng chiếc thìa tre múc một nhúm trà xanh bỏ vào ấm, rồi châm nước sôi từ phích điện. Khói nóng mang theo hương trà chát nhẹ, thơm nồng lan tỏa trong không gian phòng khách nhỏ hẹp.

“Ngồi uống chén trà với ba chút đi con,” ông Tân nói, tay rót nước trà tráng ấm rồi châm lượt nước thứ hai.

Hoàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện ba. Ông Tân rót trà ra hai chiếc chén nhỏ. Màu nước trà vàng nhạt, trong vắt.

“Trà Thái Nguyên đợt này thằng Khoa nó mang từ ngoài Bắc vô biếu đó, uống chát ngọt đúng gu của tao,” ông Tân đẩy chén trà về phía Hoàng.

Hoàng cầm chén trà ấm nóng bằng cả hai tay, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ ban đầu nhanh chóng chuyển thành vị ngọt hậu đọng lại nơi cuống họng. “Trà ngon quá ba.”

Ông Tân uống một ngụm lớn hơn, đặt chén xuống rồi dựa lưng vào thành ghế. Gương mặt người đàn ông trung niên hiện rõ những nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng đôi mắt ông thì sáng và đầy vẻ tập trung khi nói về công việc.

“Hôm nay tao muốn bàn với mày một chuyện dưới kho Bình Thạnh,” ông Tân bắt đầu, giọng nghiêm túc hơn. “Cái kho của mình từ sau đợt chuẩn hóa quy trình ăn Tết xong thì chạy rất êm. Mấy cái thẻ màu đỏ, vàng, xanh tao cho tụi thằng Đức dán lên thùng hàng hoạt động cực kỳ hiệu quả. Thằng Đức giờ nó nhìn màu là biết thùng nào đã kiểm định, thùng nào chờ đối soát, không còn bị lộn xộn như hồi trước nữa. Bên bảo hiểm đợt rồi xuống kiểm tra định kỳ cũng gật đầu khen kho mình ngăn nắp.”

“Dạ, con nghe Minh báo lại là tỷ lệ lỗi đóng gói của mình đợt này giảm xuống gần như bằng không rồi. Ba làm kỹ vậy tụi con yên tâm lắm,” Hoàng đáp, mắt nhìn ba đầy tôn trọng.

“Ừ, lỗi thì ít rồi, nhưng ngặt nỗi cái diện tích kho giờ bắt đầu chật,” ông Tân nhíu mày, tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. “Đợt này Cổng Việt nhận thêm mấy mặt hàng mứt với bánh khô mè từ miền Trung chuyển vô, gom chung với đống tài liệu giáo dục của cô Diễm gửi đi Nhật. Rồi lại thêm mấy cái đơn hàng mới từ Melbourne bên Úc mà chị Linh mày mới báo về nữa. Hàng hóa chất đống lên, cái khu vực phân loại cũ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông giờ không đủ chỗ để tụi nó đứng làm việc. Nhiều lúc hàng từ miền Trung về chưa kịp dán thẻ đã phải xếp chồng lên nhau ở lối đi, nhìn rất vướng mắt và dễ gây sơ sót ở bước kiểm tra thứ hai.”

Hoàng im lặng nghe ba trình bày. Anh không vội vàng mở máy tính hay phác thảo một sơ đồ dòng chảy logistics phức tạp như trước. Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay.

“Ý ba là muốn mở rộng thêm khu phân loại đúng không ba?” Hoàng hỏi.

“Đúng vậy,” ông Tân gật đầu. “Tao tính thế này. Cái góc phía sau kho, chỗ trước đây mình dùng để chứa mấy cái pallet gỗ hỏng với đống thùng carton cũ, diện tích khoảng hai mươi mét vuông. Tao muốn dọn sạch chỗ đó đi, láng lại nền xi măng cho phẳng rồi dựng một cái vách ngăn nhẹ bằng tôn hoặc thạch cao để làm khu phân loại riêng cho hàng Cổng Việt. Như vậy mình tách biệt hẳn khu vực gom hàng thô mới nhập về và khu vực đóng gói chuẩn hóa trước khi xuất đi. Mày thấy có được không?”

Hoàng suy nghĩ một chút. Với kiến thức bãi kho và kinh nghiệm điều hành doanh nghiệp lớn, anh biết đề xuất của ba hoàn toàn hợp lý về mặt tối ưu hóa không gian làm việc. Nhưng thay vì dùng những từ ngữ chuyên môn như “bố trí mặt bằng”, “luồng di chuyển một chiều” hay “tối ưu hóa quy trình bốc xếp”, Hoàng chọn cách giải thích mộc mạc và thực tế nhất để ba dễ tiếp nhận.

“Con thấy tính toán của ba rất đúng. Cái góc đó bình thường mình để trống cũng phí, lại dễ tích bụi với chuột bọ làm hỏng thùng carton. Nếu dọn sạch đi để làm khu phân loại thì quá tốt. Nhưng con nghĩ thế này ba. Khi ba láng nền xi măng xong, ba đừng dựng vách ngăn kín bằng tôn hay thạch cao.”

“Sao vậy con? Dựng vách lên cho nó ngăn nắp chứ?” ông Tân thắc mắc.

“Dạ, tại vì cái kho của mình trần không quá cao, nếu ba dựng vách ngăn kín bằng tôn, không gian chỗ đó sẽ bị bí, thiếu ánh sáng và nóng lắm. Tụi thằng Đức đứng lựa hàng đóng gói chừng một tiếng là mồ hôi ra như tắm, dễ mệt rồi làm sót việc. Với lại, dựng vách kín làm mình khó quan sát tổng thể kho từ phía ngoài cửa.”

Hoàng ngưng một chút, chỉ tay xuống mặt bàn gỗ vẽ một đường thẳng tưởng tượng.

“Thay vì dựng vách, ba cứ để trống không gian cho thoáng. Nhưng ba mua một hộp sơn dầu màu vàng loại rẻ tiền thôi, kẻ một đường lề rộng chừng mười phân trên nền xi măng để phân chia ranh giới rõ ràng. Ba quy định khu vực bên trong đường kẻ màu vàng đó là khu vực phân loại riêng biệt. Hàng nào chưa dán thẻ màu xanh kiểm định thì tuyệt đối không được đưa qua vạch vàng đó. Ba cũng có thể dựng thêm mấy cái kệ sắt lắp ghép loại thấp, cao chừng ngang ngực thôi, để dọc theo đường kẻ vàng. Vừa làm chỗ chứa hộp băng keo, tem niêm phong với kéo cắt giấy, vừa làm ranh giới ngăn cách tự nhiên mà không bị bí gió.”

Ông Tân nghe con trai nói, mắt sáng lên. Ông đặt chén trà xuống, tay xoa xoa cằm đầy vẻ tâm đắc.

“Ừ… cái vụ kẻ sơn màu vàng này hay nè. Vừa đỡ tốn tiền mua tôn dựng vách, vừa thoáng mát cho tụi nhỏ làm việc. Mà đúng là đứng ở cửa nhìn vô là thấy rõ ràng khu nào ra khu đó liền. Mấy cái kệ sắt ngang ngực cũng tiện để tụi nó đặt cân điện tử lên làm việc cho đỡ phải cúi lưng nhiều.”

“Dạ, với lại sau này nếu mình có thay đổi cách sắp xếp kho, mình chỉ cần dịch chuyển mấy cái kệ sắt đi chỗ khác là xong, không phải mất công tháo dỡ vách tôn đóng đinh vào tường,” Hoàng bổ sung thêm, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như hai người thợ đang cùng bàn bạc cách sửa sang lại xưởng làm việc của mình.

Bà Lan từ dưới bếp bước lên, tay lau vào chiếc khăn bông khô. Bà nghe được đoạn cuối cuộc chuyện trò liền xen vào: “Tụi mày bàn chuyện làm kho làm bãi gì thì làm, nhưng nhớ tính toán chi phí cho kỹ nha ông Tân. Đừng có vẽ ra cho cố rồi tiền sửa kho ăn hết vô tiền lương tháng này của ông đó.”

Ông Tân cười khà khà: “Bà này chỉ toàn lo xa. Sơn một đường kẻ với mua mấy cái kệ sắt thanh lý ngoài đường Lý Thường Kiệt tốn chừng vài trăm ngàn chứ mấy. Cái này là tao đầu tư cho công việc chạy tốt hơn, bớt lỗi thì cuối tháng tiền thưởng của kho cũng tăng lên chứ sao.”

Bà Lan nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ đi ra phía sau nhà dọn dẹp nốt mấy việc vặt trước khi đi ngủ.

Ông Tân nhìn con trai, ánh mắt có một chút gì đó thay đổi. Ông nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi cười khẽ, bả vai rung nhẹ.

“Hôm nay nói chuyện với mày nghe bớt giống ông cụ non rồi đó.”

Hoàng ngẩn người ra một giây trước câu nói của ba. “Dạ… sao ba nói vậy?”

“Thì bình thường mày nói chuyện với tao cứ như ông chủ nói chuyện với nhân viên vậy,” ông Tân đặt chén trà xuống, giọng điệu thoải mái nhưng chứa đựng sự quan sát sâu sắc của một người cha. “Lúc nào cũng ‘quy trình’, ‘tối ưu’, rồi giải thích mọi thứ như thể mày đang dạy học cho tao. Nghe thì đúng đó, nhưng cảm giác xa cách lắm, giống như mày đang cố gồng mình lên để đóng vai một người lớn tuổi vậy. Còn hôm nay mày nói chuyện nghe mộc mạc, thực tế hơn nhiều. Nghe giống như một đứa con trai đang cùng ba nó bàn chuyện gia đình vậy.”

Hoàng cúi đầu nhìn chén trà nguội trong tay. Một cảm giác ấm áp lẫn chút hổ thẹn dâng lên trong lòng. Ba anh nói đúng.

Suốt những năm qua, do gánh nặng của Hệ thống Kiến Quốc đè nặng trên vai, anh luôn giao tiếp với mọi người bằng một sự phòng thủ và tính toán lạnh lùng. Anh dùng những thuật ngữ startup đao to búa lớn để che giấu đi sự thật rằng mình chỉ là một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi đang vận hành một đế chế nhỏ. Anh sợ nếu mình lơi lỏng một chút, nếu mình nói chuyện như một người bình thường không biết trước tương lai, anh sẽ bị lộ, hoặc sẽ làm hỏng các chỉ số Tín nhiệm mà Hệ thống đang đo lường hằng ngày. Anh đã biến mình thành một cỗ máy biết nói, luôn phát ngôn ra những câu trả lời hoàn hảo nhất, an toàn nhất nhưng cũng thiếu đi hơi ấm con người nhất.

Bây giờ, khi giao diện bạc kia biến mất vĩnh viễn, khi anh không còn bất kỳ agenda nào cần phải bảo vệ, anh mới tìm lại được giọng nói tự nhiên của chính mình. Giọng nói của một chàng trai mười tám tuổi, biết lắng nghe, biết chia sẻ và biết nói bằng cả sự chân thành của một người con.

“Chắc tại dạo này con bớt áp lực công việc rồi ba,” Hoàng ngước lên nhìn ba, nụ cười trên môi anh nhẹ nhõm và chân thật hơn bao giờ hết. “Con nhận ra nhiều khi mấy cái quy trình phức tạp quá cũng không bằng những cách làm đơn giản, thực tế của ba dưới kho.”

Ông Tân gật đầu gù gù, vỗ mạnh vào đùi một cái: “Thì đó. Làm ăn ở đời nhiều khi cứ nghĩ sâu xa quá rồi tự làm khó mình. Cứ nhìn thẳng vô cái bụng, cái chân của người làm việc mà tính toán là ra hết. Thôi, chén trà nguội rồi, đi ngủ sớm đi con. Mai còn cả đống việc.”

Ông Tân đứng dậy, dọn dẹp bộ ấm chén mang đi rửa. Hoàng nhìn bóng lưng hơi khòm của ba dưới ánh đèn huỳnh quang phòng khách. Bàn tay cha chai sần vì nhiều năm cầm vô lăng xe ôm, nay lại tỉ mỉ lau từng chiếc chén trà nhỏ. Hoàng nhận ra rằng sự tin cậy và tôn trọng mà ba dành cho anh lúc này không đến từ việc anh là CEO của một công ty triệu đô gọi được vốn lớn từ Singapore. Nó đến từ việc anh đã chịu ngồi xuống, uống cùng ba một chén trà và nói chuyện như hai người đàn ông ngang hàng trong gia đình.


“Ba ơi, nay ba có muốn đọc báo không? Con đi bộ ra đầu hẻm mua cho ba tờ Tuổi Trẻ nha,” Hoàng gọi vọng ra khi thấy ba đang định dọn dẹp đi ngủ.

Ông Tân quay lại, hơi ngạc nhiên rồi gật đầu: “Ừ, mua giùm tao tờ báo giấy đi. Dạo này mắt yếu coi điện thoại hoài mỏi quá, đọc báo giấy sáng ra dễ chịu hơn. Mua thêm cho mẹ mày ổ bánh mì ngọt ngoài tiệm bà Bảy luôn nha con.”

“Dạ ba.”

Hoàng xỏ chân vào đôi dép quai ngang cũ để bên thềm, mở cánh cửa sắt bước ra ngoài. Gió đêm Bình Thạnh mát rượi thổi qua mái tóc xoăn nhẹ của anh. Con hẻm nhỏ đã lên đèn từ lâu. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc bóng đèn cao áp treo trên cột điện chiếu xuống những mảng tường loang lổ rêu xanh, vẽ nên những vệt bóng dài trên mặt đường hẻm xi măng mấp mô.

Hoàng đi bộ thong thả, hai tay đút vào túi quần.

Âm thanh của con hẻm buổi tối thật sống động: tiếng trẻ con nô đùa chạy nhảy trước sân nhà, tiếng xèo xèo của chảo bánh xèo bên hiên một nhà đầu ngõ, tiếng tivi phát bản tin thời sự vọng ra từ khung cửa sổ hé mở. Mùi khói bếp, mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện vào không khí đêm hè ẩm ướt.

Đi qua quán nước mía của chị Bảy tạp hóa ở đầu hẻm, Hoàng thấy chị đang bận rộn dọn dẹp mấy cái rổ nhựa chứa đầy chai lọ cất vào nhà. Thấy Hoàng đi qua, chị Bảy dừng tay, lau mồ hôi trên trán cười chào:

“Ủa Hoàng, nay về sớm dữ vậy cưng? Đi đâu thế này?”

“Dạ, em đi mua tờ báo cho ba em đọc tối,” Hoàng dừng lại, đứng bên ngoài hiên quán hỏi thăm. “Dạo này quán xá buôn bán được không chị Bảy?”

“Được lắm cưng ơi. Từ ngày thằng Khoa nó qua chỉ cho chị xài cái app NỢ SỔ để ghi nợ khách, rồi phụ chị làm cái giấy phép hộ kinh doanh cá thể, chị buôn bán yên tâm hẳn. Mấy đợt phường xuống kiểm tra hành chính chị cứ trưng giấy tờ ra là xong, không có bị hạch sách hay lo sợ gì nữa. Khách khứa tới mua đồ thấy mình làm ăn rõ ràng cũng tin tưởng hơn,” chị Bảy hồ hởi kể, tay chỉ vào chiếc điện thoại màn hình cảm ứng cũ đặt trên tủ kính buôn bán. “Cái app đó tụi mày viết hay thiệt đó. Chị giờ tối nào cũng dành chừng năm mười phút bấm bấm là xong đống sổ sách, không có bị nhức đầu cộng trừ như hồi xưa.”

Hoàng nhìn chiếc điện thoại cũ của chị Bảy, trên màn hình vẫn còn hiển thị logo NỢ SỔ quen thuộc. Anh cười nhẹ: “Dạ, app chạy tốt giúp được chị là tụi em vui rồi. Chị cứ xài đi, có lỗi hay vướng chỗ nào cứ nhắn tụi em sửa nha.”

“Ừ, cảm ơn cưng nhiều nha. Đi mua báo lẹ đi kẻo sạp báo đầu đường người ta đóng cửa đó,” chị Bảy xua xua tay cười thân thiện.

Hoàng chào chị rồi đi tiếp ra phía đường lớn.

Sạp báo giấy nằm ngay góc ngã tư đường Xô Viết Nghệ Tĩnh và con hẻm nhỏ. Dưới ánh đèn neon sáng trưng của sạp báo, bà cụ chủ sạp đang lật giở mấy tờ tạp chí cũ để sắp xếp lại cho gọn gàng. Hoàng mua một tờ Tuổi Trẻ còn thơm mùi mực in mới, rồi ghé qua tiệm bánh mì ngọt bên cạnh mua một chiếc bánh mì ngọt nhân kem sữa cho mẹ.

Cầm tờ báo và túi bánh mì trong tay, Hoàng đi bộ trở về con hẻm nhỏ. Anh đi chậm, cảm nhận nhịp sống chậm rãi đang bao bọc lấy mình.

Không còn những thông số rủi ro đạo đức, không còn những thanh đo độ bền tổ chức nhấp nháy cần được làm đầy. Chỉ có anh, một tờ báo giấy cho ba, một chiếc bánh mì ngọt cho mẹ, và một con hẻm nhỏ Bình Thạnh đang bình yên chìm vào giấc ngủ đêm.

Hoàng nhận ra sự tự do thực sự không phải là việc anh có thể bay cao đến mức nào trên bầu trời hay xây dựng được một đế chế công nghệ khổng lồ ra sao. Sự tự do thực sự là khi anh có thể tự tay lựa chọn việc mình muốn làm, tự chịu trách nhiệm về nó, và có thể yên lòng ngồi uống một chén trà nguội với ba mình vào mỗi tối mà không có bất kỳ nỗi sợ hãi nào của tương lai ám ảnh phía sau.

Anh bước vào nhà, khép nhẹ cánh cửa sắt lại, ngăn hoàn toàn những ồn ào của đường phố lớn ngoài kia. Ba anh vẫn đang ngồi đợi bên chiếc bàn gỗ tròn, chén trà trên bàn đã nguội hẳn nhưng làn hương chát ngọt thì vẫn còn phảng phất trong không gian ấm cúng của ngôi nhà hẻm.

“Báo của ba đây,” Hoàng đặt tờ báo lên bàn, rồi đưa túi bánh mì ngọt xuống bếp cho mẹ.

Ông Tân cầm tờ báo giấy lên, lật trang nhất ra đọc dưới ánh đèn ấm áp. Hoàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tự rót cho mình một chén trà nguội. Vị trà chát nhẹ, mát lạnh thấm vào đầu lưỡi. Anh nhìn ba mình đang chăm chú đọc báo, rồi nhìn mẹ đang cất chiếc bánh mì ngọt vào lồng bàn dưới bếp.

Mọi thứ bình dị, chậm rãi và thật đến từng chi tiết nhỏ. Hoàng mỉm cười, uống cạn chén trà nguội, cảm nhận mặt đất dưới chân mình chưa bao giờ vững chãi đến thế. Truyện của anh từ nay sẽ được viết tiếp bằng chính đôi bàn tay thực tế này, không cần một bản đồ nào vẽ sẵn từ tương lai.


(Hết chương 187)