Chương 188
Tiếng động cơ của chiếc Wave cũ nổ giòn giã khi Hoàng rẽ vào con đường nhựa chạy dọc bán đảo Thanh Đa. Ở phía sau, Phương Anh ngồi giữ khoảng cách vừa phải, hai tay bám nhẹ vào mép yên xe bằng da đã nứt đường chỉ. Gió từ hướng sông Sài Gòn ùa vào, thổi tung những lọn tóc đen dài của cô ra sau, mang theo mùi phù sa ẩm ướt và hương cỏ dại ngai ngái mọc lan bên những bờ rào đất.
Bán đảo Thanh Đa vào một buổi chiều muộn tháng Năm mang một vẻ yên ắng kỳ lạ, tách biệt hoàn toàn khỏi nhịp sống hối hả của khu trung tâm quận Bình Thạnh cách đó chỉ một cây cầu. Những rặng dừa nước nghiêng mình ra mép kênh, lá xào xạc theo từng đợt gió lớn từ sông thổi vào. Hoàng chạy xe chậm, tránh những ổ gà nhỏ tích nước mưa từ hôm trước. Chiếc Wave cũ không có gương chiếu hậu bên phải, nhưng qua chiếc gương vuông ố góc bên trái, anh thỉnh thoảng nhìn thấy đôi mắt Phương Anh đang lặng lẽ quan sát những ngôi nhà vườn thưa thớt ven đường.
“Đến rồi,” Hoàng giảm ga, tấp xe vào khoảng sân đất dưới bóng một cây lộc vừng lớn.
Đó là một quán cà phê gia đình lợp mái lá đơn sơ sát bờ sông. Quán vắng, chỉ có vài chiếc bàn ghế gỗ đặt rải rác sát mép nước. Tiếng lục bình trôi va nhẹ vào những cọc tre cắm làm bờ kè, tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn. Phía xa ngoài dòng nước lớn, một chiếc sà lan chở cát chạy chậm rì rì, tiếng động cơ máy nổ trầm đục “bành bành bành” dội lại từ phía bờ bên kia bán đảo Thủ Thiêm.
Hoàng kéo hai chiếc ghế gỗ ra sát mép nước, lau qua lớp bụi bám trên mặt bàn bằng chiếc khăn giấy nhỏ mang theo. Phương Anh đặt chiếc balo da mỏng lên bàn rồi ngồi xuống, đôi mắt cô nheo lại dưới ánh hoàng hôn đang chuyển dần từ màu đỏ cam sang sắc tím sẫm của mây chiều.
“Anh vẫn thích những góc vắng như thế này nhỉ?” Phương Anh nói, giọng cô hòa vào tiếng gió sông thổi xào xạc trên mái lá.
“Yên tĩnh dễ nói chuyện,” Hoàng đáp. Anh gọi một ly cà phê đen đá không đường và một ly nước cam cho Phương Anh từ người chủ quán lớn tuổi đang lững thững đi ra.
Khi người chủ quán quay trở vào gian nhà trong, Phương Anh lật mở chiếc balo, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp kẹp trong bìa nhựa màu xanh lá. Cô không vội vàng đẩy nó sang phía anh, chỉ đặt tay lên mặt giấy phẳng phiu như thói quen cũ.
“Chúng ta cần nói về Cổng Việt và NỢ SỔ,” cô vào thẳng vấn đề, không có những câu chào hỏi xã giao dư thừa. “Sau khi anh quyết định tháo gỡ hoàn toàn cái mà anh gọi là ‘mảnh tương lai’, cấu trúc vận hành của cả hai hệ thống đang lộ ra những khoảng trống pháp lý rất lớn. Trước đây, khi anh có sự chắc chắn tuyệt đối về mặt số liệu và hướng đi, tôi có thể đi sau dọn dẹp các thủ tục theo khung anh vẽ sẵn. Nhưng bây giờ, chúng ta đang chạy bằng một động cơ thông thường. Và động cơ này cần dầu bôi trơn là các cam kết pháp lý thật.”
Hoàng nhấp một ngụm đen đá. Vị đắng chát chảy xuống cổ họng, lạnh buốt. Anh không còn cảm giác bị hối thúc bởi những cảnh báo thuộc tính của Hệ thống khi đối mặt với một vấn đề phát sinh. Sự tĩnh lặng này cho phép anh lắng nghe từng câu chữ của cô một cách trọn vẹn nhất.
“Em cứ nói đi,” anh gật đầu.
Phương Anh lật trang đầu tiên của tập hồ sơ, chỉ ngón tay mảnh khảnh vào một biểu đồ phân rã quyền sở hữu do chính cô vẽ tay. “Đầu tiên là NỢ SỔ. Sau vòng Series A từ Singapore, tiền đã về tài khoản công ty. Nhưng cấu trúc pháp lý hiện tại của chúng ta vẫn dựa trên thỏa thuận ủy thác cổ phần cũ. Anh vẫn là người đại diện pháp luật duy nhất nắm quyền biểu quyết tuyệt đối qua các công ty vỏ bọc. Khi không còn khả năng ‘dự báo’ chính xác phản ứng của Tan hay Sarah nữa, việc giữ toàn bộ quyền lực trong tay một người là một rủi ro cực lớn cho cấu trúc quản trị. Nếu có bất kỳ tranh chấp nào xảy ra về mặt kỹ thuật với Minh, hoặc tranh chấp thực địa với đội của Khoa, board of directors của quỹ Singapore có thể dùng quyền kiểm soát dòng tiền để đóng băng toàn bộ hệ thống.”
Cô dừng lại một chút, quan sát nét mặt Hoàng. Nắng chiều rọi xiên qua kẽ lá lộc vừng, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên vai áo sơ mi của anh.
“Tôi đã soạn thảo lại điều lệ công ty mới,” Phương Anh nói tiếp, đẩy một bản thảo hợp đồng sang phía Hoàng. “Tôi muốn chuyển quyền biểu quyết từ cơ chế một người sang cơ chế đồng thuận của nhóm sáng lập. Cụ thể, mọi quyết định liên quan đến cấu trúc vốn, bán tài sản trí tuệ hoặc thay đổi CTO phải có sự đồng ý của ít nhất ba trên bốn người: anh, Khoa, tôi và anh Tuấn. Điều này sẽ bảo vệ NỢ SỔ khỏi các quyết định vội vàng khi anh gặp áp lực, đồng thời chứng minh với quỹ Singapore rằng chúng ta có một quy trình quản trị thực sự vững chắc, không phụ thuộc vào cá nhân anh.”
Hoàng nhìn bản hợp đồng. Từng dòng chữ in rõ ràng, chi tiết, các điều khoản loại trừ được đóng khung chặt chẽ. Đây chính là hệ thống cam kết bằng giấy trắng mực đen mà Phương Anh muốn xây dựng — thứ thay thế cho chiếc bản đồ chỉ số vô hình của Hệ thống Kiến Quốc.
“Còn Cổng Việt thì sao?” Hoàng hỏi, tay lật nhẹ các trang giấy tiếp theo.
“Cổng Việt phức tạp hơn nhiều,” nét mặt Phương Anh trở nên nghiêm nghị. “Trụ cột logistics và phân phối văn hóa này đang chạy dựa trên lòng tin cá nhân giữa chị Linh, anh Tuệ ở Tokyo và Hiếu ở Osaka. Lô hàng quà Trung Thu đợt rồi đi trót lọt là nhờ mọi người tự giác làm đúng vai của mình dưới sự giám sát của ông Vũ. Nhưng về mặt luật pháp, chúng ta chưa có một thực thể pháp lý đăng ký đúng chuẩn tại Nhật để chịu trách nhiệm cho các vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm hay bảo hiểm hàng hóa quốc tế. Nếu một ngày có một hộp mứt gừng bị hỏng, hoặc một kiện hàng bị giữ lại vì lỗi hải quan ngoài tầm kiểm soát của Hiếu, ai sẽ đứng ra bồi thường? Chị Linh với tư cách cá nhân à? Hay tiệm của anh Tuệ ở Shin-Okubo?”
Phương Anh gõ nhẹ đầu bút bi lên bàn gỗ. “Tôi muốn lập một công ty liên doanh giới hạn trách nhiệm tại Tokyo. Cổng Việt ở Việt Nam nắm bốn mươi phần trăm cổ phần, chị Linh đại diện nắm mười phần trăm, năm mươi phần trăm còn lại chia cho anh Tuệ và Hiếu. Hợp đồng liên doanh này sẽ ghi rõ: mọi rủi ro về mặt hải quan và lưu kho do thực thể mới này gánh chịu, độc lập hoàn toàn với tài sản cá nhân của mỗi người. Chúng ta không thể để lòng tin của họ bị gặm mòn bởi những rủi ro pháp lý mà họ không thể kiểm soát.”
Hoàng im lặng rất lâu. Anh nhìn ra dòng sông tối dần. Những khóm lục bình lớn trôi dạt theo dòng nước thủy triều đang lên, dập dềnh quanh các chân cọc tre kè bờ. Tiếng sà lan máy chạy xa dần, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ đất ẩm.
Anh nhận ra điều Phương Anh đang làm. Cô đang dùng sự tỉnh táo lạnh lùng của một nhà phân tích tài chính để bảo vệ những người xung quanh anh — những người mà anh từng xem là công cụ, là các mảnh ghép trên bàn cờ của Hệ thống. Khi anh chọn buông bỏ Hệ thống, cô không bắt anh phải quay lại với chiếc vỏ bọc cũ. Cô chỉ lẳng lặng dùng những tờ giấy ký tên này để xây dựng một cái lưới an toàn thực tế nhất dưới chân anh và đồng đội.
“Anh đồng ý,” Hoàng nói, giọng anh đều và chắc chắn. “Cứ làm theo thiết kế của em. Về phần biểu quyết của NỢ SỔ, anh sẽ nói chuyện thêm với Khoa và anh Tuấn để mọi người cùng ký sớm.”
Phương Anh nhìn Hoàng. Cô không vội vàng cất tập tài liệu đi. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng lấp lánh của mặt nước sông Sài Gòn. Cô nhận thấy bờ vai anh đã buông lỏng xuống, không còn vẻ căng cứng, mệt mỏi của người lúc nào cũng phải tính toán xem mỗi hành động của mình sẽ làm chệch dòng lịch sử đi bao nhiêu phần trăm. Ánh mắt anh sâu, phẳng lặng và yên tĩnh như dòng sông ngoài kia khi sà lan đã đi khuất.
“Anh khác trước nhiều quá,” cô nói nhỏ, tiếng nhỏ hơn cả tiếng gió sông thổi qua rặng dừa nước.
“Khác thế nào?” Hoàng xoay ly cà phê đen đá trong tay, đá đã tan hết làm nước nhạt đi.
“Trước đây, mỗi khi tôi chỉ ra một lỗ hổng hay đề xuất một cấu trúc mới, anh luôn đồng ý hoặc từ chối rất nhanh, nhưng trong đầu anh lúc nào cũng có một câu trả lời sẵn. Anh nghe tôi nói nhưng mắt anh thì nhìn đi đâu đó, như thể anh đang đối chiếu lời tôi với một cái bản đồ nào đó chỉ mình anh thấy. Còn bây giờ…” Phương Anh dừng lại, ngón tay cô đan nhẹ vào nhau đặt trên bàn. “Anh đang nghe tôi thật sự. Anh nhìn vào mắt tôi, nhìn vào tờ giấy này, và anh chấp nhận sự không chắc chắn của ngày mai.”
Hoàng cười nhẹ. Nụ cười sượt qua gương mặt ngăm đi vì gió bụi Sài Gòn. “Bởi vì bây giờ anh đâu còn bản đồ nào nữa. Chỉ còn mỗi em chỉ đường thôi.”
Phương Anh không trả lời câu đùa của anh. Cô đứng dậy, bước ra sát mép nước bờ kè tre. Gió từ sông thổi mạnh lên, làm vạt áo sơ mi trắng của cô bay nhẹ. Trời đã tối hẳn. Đèn từ những tòa nhà cao tầng phía bên kia sông bắt đầu sáng lên, vẽ những vệt sáng vàng, xanh lấp lánh dài ngoằn ngoèo trên mặt nước tối sẫm và đục ngầu phù sa.
Hoàng đứng lên đi đến bên cạnh cô. Hai người đứng im lặng trong tiếng sóng vỗ đều đặn vào chân cọc tre. Mùi bùn đất cát sông bốc lên ẩm ướt trong đêm.
Phương Anh dừng lại nhìn ra dòng nước tối: “Tôi từng nghĩ anh có một kế hoạch vĩ đại cho tất cả chúng tôi. Giờ tôi biết anh chỉ có bản thân mình và một đống đổ nát tự chọn.”
Hoàng nhìn theo hướng mắt cô. Dưới dòng nước tối kia, những khóm lục bình trôi dạt không ngừng nghỉ, cuốn theo những rác rưởi trôi nổi của thành phố nhưng vẫn lặng lẽ trôi về phía cửa biển. Anh biết đống đổ nát tự chọn của mình là gì. Đó là việc anh từ bỏ sự chắc chắn tuyệt đối của một tương lai được vẽ sẵn, để chọn lấy sự bất định đầy rủi ro của thực tại. Nhưng anh không hối hận.
Ít nhất, trên dòng nước tối tăm và không lối thoát của tương lai đó, anh không còn phải chèo chống một mình nữa. Con đường băng phía trước tuy chưa mở, nhưng mặt đất dưới chân anh đã bắt đầu cứng cáp hơn nhiều nhờ những quy trình và cam kết thật sự từ những người đồng hành đứng ngang hàng với anh.
(Hết chương 188)