Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 191 / 209

Chương 191

Quán ốc lề đường nằm sâu trong con hẻm trên đường D5, quận Bình Thạnh, mọc lên ngay sát mép một dòng kênh đen. Chiều tối, hơi nước ẩm mang theo mùi bùn non bốc lên, hòa lẫn với mùi mỡ hành cháy xèo xèo trên vỉ nướng than hồng và hương sả ớt nồng nặc từ chiếc nồi ốc luộc nghi ngút khói. Khách nhậu ngồi kín trên những chiếc ghế nhựa thấp màu đỏ, tiếng cụng ly “trăm phần trăm” xen lẫn tiếng chửi thề sảng khoái và tiếng còi xe máy gầm rú ngoài đường lộ lớn dội vào.

Hoàng kéo chiếc ghế nhựa, ngồi xích lại gần mép vỉa hè để nhường lối đi cho cậu nhóc chạy bàn đang khệ nệ bê một khay bia chai ướp lạnh.

Đối diện anh, Khoa đã lột chiếc áo khoác gió bụi bặm ra, chỉ còn chiếc áo thun đen đã sờn cổ. Làn da của Khoa ngăm đen đi thấy rõ, tóc tai hớt ngắn ngủn kiểu lính hành quân, hai cánh tay hằn rõ vệt cháy nắng sau những ngày phơi mình trên các cung đường miền Trung. Trên bàn, hai đĩa ốc móng tay xào rau muống và nghêu hấp sả vẫn còn bốc khói, cạnh hai ly bia sủi bọt trắng xóa vừa được rót từ bình bia hơi lớn.

“Bia hơi Sài Gòn vẫn lạt hơn bia miền Trung,” Khoa tợp một ngụm lớn, quẹt ngang bọt mép rồi thở hắt ra một hơi sảng khoái. “Ngoài Đà Nẵng, tụi nó thích uống bia lon rót vào đá hơn. Mà phải là bia Larue cơ, uống đậm vị, say lúc nào không biết.”

Hoàng cười, gắp một cọng rau muống giòn rụm bỏ vào miệng. “Nghe đồn ngoài đó mày uống dữ dằn lắm?”

“Không uống sao giữ được tụi đại lý,” Khoa tặc lưỡi, ngón tay gõ gõ lên thành ly. “Mày không biết đâu, tiểu thương miền Trung họ ngộ lắm. Họ không giống mấy chủ tiệm trong hẻm Bình Thạnh hay Gò Vấp mình. Ở trong này, mình đưa app, giải thích lợi ích, họ thấy tiện là họ dùng. Ngoài kia, họ phải nhìn cái mặt mình trước. Mặt mày có đáng tin không? Mày có chịu ngồi xuống uống với người ta ba ly đế, ăn miếng bánh tráng nướng rồi mới bàn chuyện làm ăn không? Tao đi ba ngày đầu ở Liên Chiểu, ngày nào cũng xỉn quắc cần câu trước bảy giờ tối.”

Khoa vừa nói vừa lột vỏ một con nghêu, động tác thoăn thoắt của một đứa đã quen với những bữa tiệc vỉa hè dài bất tận.

“Nhưng mà vui,” Khoa hạ giọng, mắt nhìn vào làn khói sả thơm nồng. “Nhất là khi thấy mấy đứa nhóc trong đội tụi nó tự chạy được. Con Trâm đó, ban đầu tao tưởng nó chỉ hợp làm mấy việc giấy tờ chăm sóc khách hàng ở văn phòng. Ai dè đợt rồi ra Đà Nẵng, một mình nó dám ôm tập tài liệu chạy xuống tận huyện Đại Lộc, ngồi thuyết phục ba hộ làm bánh tráng lớn ký hợp đồng liên kết. Tao không cần đi theo luôn. Nó nhắn tin báo chốt được đơn mà tao đang ngồi nhậu với mấy ông bên Nam Hải, suýt nữa sặc bia.”

Hoàng nhìn bạn mình. Trong ánh sáng nửa tối nửa sáng của chiếc bóng đèn tuýp giăng trên cây cột điện cạnh quán, Khoa trông không còn giống đứa bạn học cùng lớp lớp chín hay mặc áo thun game ngày xưa. Bờ vai Khoa rộng ra, giọng nói có cái uy của người đã trực tiếp quản lý hàng chục nhân sự thực địa và nắm trong tay sinh kế của nhiều hộ kinh doanh nhỏ.

“Mày xây được một đội tốt đó, Khoa,” Hoàng nói thật lòng.

“Ừ, không có đội đó, NỢ SỔ sập lâu rồi. Đợt Kinh Nam quậy, nếu không có tụi nó đi từng ngõ dán tờ khai kinh doanh cá thể thì khách chạy sạch,” Khoa lắc lắc ly bia cho tan bớt đá. Cậu ngẩng lên nhìn Hoàng, nheo mắt. “Mà hôm nay mày rủ tao ra đây ăn ốc thiệt hả? Không có slide, không có báo cáo tài chính, cũng không có chiến lược 2017?”

“Không,” Hoàng cầm ly bia lên, ngón tay cảm nhận cái lạnh buốt của lớp thủy tinh đọng nước. “Hôm nay chỉ uống bia thôi. Với lại… tao muốn nói một chuyện.”

“Chuyện gì?” Khoa dừng đũa, nhìn thẳng vào Hoàng. Sự nhạy cảm bẩm sinh của Khoa với biểu cảm con người lập tức kích hoạt. “Mặt mày trông nghiêm túc quá vậy. Lại có đối thủ mới hả?”

“Không phải đối thủ,” Hoàng lắc đầu. Anh hít một hơi sâu, mùi khói than và mỡ hành sực nức phổi giúp anh neo lại với thực tại. “Là về tao. Và về cách tao làm việc với mày từ trước đến giờ.”

Quán nhậu lúc này đang vào giờ cao điểm. Tiếng những chiếc muỗng inox va vào đĩa sứ, tiếng gõ đá lách cách của người phục vụ, tiếng rao của bà bán đậu phộng dạo tạo thành một lớp nền ồn ào. Nhưng giữa hai người, khoảng không gian dường như đặc quánh lại.

Hoàng đặt ly bia xuống. Anh nhìn những bong bóng khí nhỏ xíu đang sủi lên từ đáy ly.

“Mày nhớ đợt tụi mình còn ở thư viện trường không? Lúc tao đang viết bản v0.1 của NỢ SỔ, rồi mày vô bắt gặp,” Hoàng bắt đầu nói, giọng đều và chậm. “Lúc đó, tao đã giấu mày rất nhiều thứ. Không chỉ là codebase, mà là toàn bộ kế hoạch dài hạn phía sau. Tao biết mày giỏi giao tiếp, biết mày có năng khiếu kéo người dùng, nên tao mới kéo mày vô.”

Khoa không ngắt lời. Cậu chỉ im lặng lắng nghe, hai ngón tay vẫn vân ve chiếc vỏ nghêu rỗng trên bàn.

“Từ ngày đầu tiên,” Hoàng nói tiếp, từ ngữ ra khỏi miệng thô và thật, không qua bất kỳ bộ lọc ngôn ngữ startup nào của Phương Anh hay các chỉ số đo lường của Hệ thống. “Tao đã tính toán vai trò của mày như một cái loa. Tao cần một người đứng mũi chịu sào, đi dọn đường thực địa, giao tiếp với những người mà tao — một đứa mười lăm tuổi lúc đó — không thể nói chuyện được. Tao chia sẻ thông tin nhỏ giọt cho mày. Tao giữ mọi quyết định lớn trong đầu. Tao coi mày như một công cụ bán hàng hiệu quả nhất mà tao có thể tìm thấy.”

Khoa vẫn ngồi yên. Gương mặt cậu không hiện lên vẻ tức giận, cũng không có vẻ ngạc nhiên. Cậu chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm bia nhỏ, mắt vẫn hướng về phía Hoàng.

“Tao xin lỗi,” Hoàng nói, câu nói này anh đã giữ trong lòng suốt nhiều năm, qua bao nhiêu milestone, bao nhiêu vòng gọi vốn và những đêm mất ngủ nhìn vào màn hình bạc của Hệ thống. “Tao đã tạo ra một sự bất bình đẳng thông tin rất lớn giữa tao và mày. Tao để mày đi xe đạp gom từng tiệm tạp hóa ở Bình Thạnh, Gò Vấp mà không cho mày biết mục tiêu cuối cùng của tao là gì. Tao làm vậy vì tao sợ.”

“Sợ cái gì?” Khoa hỏi, giọng cậu bình thản đến lạ kỳ.

“Sợ mất kiểm soát,” Hoàng trả lời. “Sáu năm qua, lúc nào trong đầu tao cũng có một cái bộ khung. Nó giống như một cái máy đo lường liên tục chạy ngầm trong não. Nó đặt ra hạn chót, nó bắt tao phải gán cược, nó đo chỉ số tín nhiệm của ba mẹ, chỉ số tin cậy của mày, của Minh, của Phương Anh. Tao sống như một lập trình viên đang chạy một cái test case khổng lồ mà không được phép sai một dòng. Mỗi lần tao muốn nói thật với mày, cái bộ khung đó lại cảnh báo rủi ro lệch timeline. Tao đã biến chính mình thành một cái máy, và tao cũng đối xử với mọi người xung quanh như những biến số trong một phương trình.”

Hoàng thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa tháo bỏ một khối chì nặng trịch ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn sang Khoa, chuẩn bị tinh thần cho một phản ứng nặng nề, hoặc ít nhất là một sự trách móc xứng đáng cho những gì anh đã giấu giếm.

Nhưng Khoa chỉ đặt chiếc vỏ nghêu xuống đĩa. Cậu chống hai tay lên đầu gối, ngửa cổ nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn đang bị che lấp bởi những đường dây điện chằng chịt và khói bụi.

“Mày nói xong chưa?” Khoa hỏi.

“Xong rồi.”

Khoa cúi xuống, rót thêm bia vào hai ly. Tiếng bọt sủi xèo xèo. Cậu đẩy một ly về phía Hoàng, rồi tự cầm ly của mình lên.

“Mày nghĩ tao ngu lắm hả Hoàng?” Khoa cười khẽ, cái điệu cười xòa quen thuộc của thằng con trai hẻm Bình Thạnh xưa nay. “Tao học dốt hơn mày, tao không biết viết code, tao cũng không biết đọc mấy cái bảng cân đối kế toán phức tạp của Phương Anh. Nhưng tao sống bằng cái đầu quan sát con người. Tao đi bán hàng, tao nhìn mặt người ta ba giây là biết họ đang nghĩ gì trong bụng.”

Khoa gõ nhẹ ngón tay vào thành ly của Hoàng.

“Tao biết mày coi tao là công cụ từ ngày đầu. Từ cái hồi mày nhờ tao đi thuyết phục chị Bảy tạp hóa dùng thử cái app chạy offline giật lag đó. Tao biết mày có những nguồn thông tin mà mày không bao giờ nói cho tao. Nhiều lúc tao thấy mày ngồi một mình trong phòng tối, mắt nhìn vô khoảng không như đang đọc cái gì đó mà tao không thấy được. Tao cũng biết mày luôn tính trước ba bước, bốn bước, và tụi tao chỉ là những đứa điền vào chỗ trống trong cái kế hoạch vĩ đại của mày.”

Hoàng ngẩn người. Ly bia trong tay anh run nhẹ. “Mày biết… từ lúc đó?”

“Tao không biết chi tiết. Tao cũng không biết cái ‘bộ khung’ hay cái máy đo lường gì trong đầu mày,” Khoa nhún vai, uống một hơi hết nửa ly bia. “Nhưng tao cảm nhận được. Sự phòng thủ của mày nó hiện rõ mồn một ra đó. Mày nói chuyện với tao mà lúc nào cũng như đang tính toán xem câu nói đó sẽ tạo ra phản ứng gì. Nhiều lúc tao cũng ghét chứ. Tao tự hỏi tại sao tao phải đi bán mạng cho một thằng bạn lúc nào cũng đề phòng tao như đề phòng trộm.”

Khoa dừng lại, ánh mắt cậu dịu đi khi nhìn vào khoảng không.

“Nhưng tao vẫn làm. Mày biết tại sao không?”

Hoàng im lặng, chờ đợi.

“Vì tao muốn thấy thằng bạn hẻm Bình Thạnh của tao đi được bao xa,” Khoa nói, giọng cậu trầm xuống nhưng rõ ràng từng chữ giữa tiếng ồn ào của quán nhậu. “Tao lớn lên trong cái hẻm đó cùng mày. Ba tao làm kế toán quèn suốt đời lo sợ bị sa thải, ba mày chạy xe ôm lưng đau không dám nghỉ. Tao biết cái nghèo nó làm người ta hèn đi thế nào. Khi mày đứng ra xây NỢ SỔ, tao thấy ở mày một cái gì đó rất điên rồ nhưng cũng rất thật. Mày muốn kéo ba mẹ mày ra khỏi cái xưởng may, cái xe ôm đó. Tao cũng muốn vậy. Tao đi bán hàng không phải chỉ vì mày trả lương, mà vì tao thấy cái app đó thực sự giúp được những người như chị Bảy, như cô chủ quán mì Quảng ngoài Đà Nẵng.”

Khoa cười, gạt một giọt nước đọng trên thành ly.

“Với lại, tao cũng tự ái. Mày càng coi tao là công cụ, tao càng muốn chứng minh cho mày thấy tao không phải là thứ công cụ dễ thay thế. Tao đi Đà Nẵng, tao tự xây đội, tao tự chốt hợp đồng. Tao muốn mày hiểu rằng, không có cái đầu tính toán của mày, thằng Khoa này vẫn có thể tự đứng một góc trời.”

Khoa đưa ly bia ra giữa bàn.

“Đợt này tao về, tao thấy mày khác. Ở bờ sông Thanh Đa hay lúc họp Board với ông Tan, mày không còn cái vẻ mặt của một đứa đang gánh cả thế giới nữa. Mày nói chuyện chậm hơn, chịu nghe tụi tao nói hơn. Giờ mày quay lại làm người rồi, tao thấy mừng.”

Hoàng nhìn ly bia đang chìa ra trước mặt mình. Những lời của Khoa không phải là một sự tha thứ dễ dàng, mà là một sự thừa nhận sòng phẳng giữa hai người đàn ông đã đi qua đủ giông bão cùng nhau để không cần phải diễn nữa. Cậu bạn của anh không cần những lời giải thích siêu nhiên hay những mảnh thông tin tương lai. Khoa chỉ cần một người bạn bằng xương bằng thịt, biết sai, biết sợ và biết tin tưởng.

Hoàng cầm ly của mình lên, cụng mạnh vào ly của Khoa. Tiếng thủy tinh vang lên giòn giã.

“Cảm ơn mày, Khoa.”

“Cảm ơn cái khỉ mốc,” Khoa cười to, tu một hơi cạn sạch ly bia. “Mà này, cái bộ khung trong đầu mày… giờ nó tắt thiệt rồi hả?”

“Ừ, tắt rồi. Không còn chỉ số, không còn nhiệm vụ nữa. Tao hoàn toàn một mình.”

“Ừ, vậy mới ngon,” Khoa gắp một miếng móng tay bỏ vào đĩa của Hoàng. “Từ giờ trở đi, có chuyện gì cứ nói thẳng. Tao xây đội triển khai ở miền Trung xong rồi. Đợt tới tao định tuyển thêm năm đứa nữa ngoài Quảng Nam để chạy thử tuyến logistics Cổng Việt kết nối với Hiếu bên Nhật. Lần này tao tự quyết định ngân sách thực địa, Phương Anh duyệt rồi, mày đừng có can thiệp vô nha.”

“Tao không can thiệp,” Hoàng cười, cảm nhận vị bia lạt nhưng mát lạnh thấm vào cổ họng. “Kiến trúc của Minh, tài chính của Phương Anh, thực địa của mày. Tao chỉ ngồi coi tụi mày chạy thôi.”

“Nói xạo hoài,” Khoa nheo mắt cười. “Không có mày ngồi đó gõ đầu tụi tao, chắc tụi tao cãi lộn ba ngày ba đêm chưa xong một cái quy trình. Nhưng mà thôi, từ mai cứ theo quy trình mà chạy.”

Hai người ngồi lại quán ốc đến tận mười giờ đêm. Khói từ bếp nướng đã vãn, dòng kênh đen bên cạnh lững lờ trôi dưới ánh đèn thành phố. Hoàng nhìn Khoa đang say sưa kể về một quán bún chả cá ngon nhất Đà Nẵng mà cậu mới phát hiện, và anh nhận ra: đây chính là định nghĩa về chiến thắng mà anh đã tự viết vào sổ tay. Không phải là những chỉ số hoàn hảo của Hệ thống, mà là khoảnh khắc anh có thể ngồi giữa Sài Gòn, uống một ly bia bình dân với thằng bạn thân nhất, và biết rằng mọi thứ họ cùng nhau xây dựng vẫn đang tiếp tục sống.


(Hết chương 191)