Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 193 / 209

Chương 193

Nắng chiều Bình Thạnh không gắt như quận Nhất, nhưng nó oi. Cái nóng từ những tấm tôn phản quang hắt xuống khoảng sân xi măng trước kho, tạo thành một làn hơi mờ mờ dao động trên mặt đất.

Hoàng dựng chiếc xe Wave cũ bên cạnh mấy chiếc xe tải nhỏ của Nam Hải. Cậu không vào thẳng văn phòng mà đi vòng ra phía cửa sau — nơi có bóng râm của cây trứng cá già và những kiện hàng nông sản miền Trung vừa được dỡ xuống.

Ba Hoàng đang đứng ở đó. Ông mặc chiếc áo sơ mi bạc màu xắn tay lên quá khuỷu, chiếc quần tây tối màu giắt chiếc bút bi Thiên Long màu xanh ở túi ngực. Ông không đeo kính lão, một tay giữ mép thùng carton, một tay miết lại đường băng dính bản to màu vàng chanh.

“Ba,” Hoàng gọi nhỏ khi bước lên bậc tam cấp xi măng.

Ba cậu ngẩng đầu lên, trán lấm tấm mồ hôi. Ông không ngạc nhiên khi thấy con trai xuất hiện vào giờ này. Dạo gần đây, sau khi Hoàng bàn giao bớt việc kỹ thuật cho Minh và tài chính cho Phương Anh, cậu thường xuyên chạy qua các điểm vận hành thực tế.

“Đến rồi à?” Ba Hoàng dùng lòng bàn tay vỗ vỗ lên mặt thùng gỗ ép bên cạnh. “Bên miền Trung mới chuyển ra ba tấn trà mộc khô và quế thanh. Hàng đi chuyến bay tuần sau đấy. Chị Linh của con dặn kỹ là hàng nhạy cảm nhiệt độ, phải xếp riêng.”

“Trà khô thì sợ ẩm hơn sợ nhiệt,” Hoàng bước lại gần, cúi xuống nhìn nhãn dán trên thùng. Cậu quen nhìn dòng dữ liệu này hiển thị trên màn hình Admin ở dạng một chuỗi JSON sạch sẽ: {"product_type": "tea", "moisture_limit": 12, "origin": "Quang Nam"}. Nhưng ở đây, nó là một mảnh giấy viết tay bằng mực tím của chủ vườn, mép giấy hơi quăn lên vì keo hồ dán ẩu. “Nhãn này bên gom hàng viết tay hả ba?”

“Họ vội,” Ba Hoàng rút chiếc bút bi ở túi ngực ra, gạch một đường dưới số ký tự ghi trên nhãn. “Bút viết tay dễ nhòe lắm. Chỉ cần một giọt mồ hôi của mấy đứa bốc xếp rơi vào là mất số. Ba đang bảo thằng Đức lấy máy in nhiệt trong văn phòng ra in lại nhãn dán đè lên. Nhưng trước khi dán nhãn mới, phải kiểm tra vỏ.”

Ba Hoàng xoay cái thùng gỗ ép lại, chỉ vào góc dưới bên trái, nơi có một vết xước sâu làm lộ ra lớp dăm gỗ ẩm bên trong.

“Thùng này bị cấn lúc hạ tải. Vết cấn nhỏ thôi, nhưng nếu xếp xuống đáy container hoặc khoang hàng bay, áp lực đè lên sẽ làm nứt hẳn vỏ. Độ ẩm bên ngoài sẽ len vào theo kẽ nứt. Trà mộc khô hút ẩm nhanh lắm, sang tới Nhật mở ra là mùi mốc ngay.”

Hoàng nhìn vết cấn. Nếu là trước kia, cậu sẽ nghĩ đến việc thiết lập một quy tắc chấm điểm nhà cung cấp trên hệ thống để tự động trừ điểm uy tín của xe tải Nam Hải. Nhưng đứng ở đây, cậu hiểu rằng một dòng code phạt tiền không ngăn được hơi ẩm xâm nhập vào cánh trà trong suốt chuyến bay mười tiếng.

“Vậy thùng này phải sang hàng hả ba?” Hoàng hỏi.

“Không cần, gỗ này là gỗ thông ép ba lớp, chỉ nứt lớp ngoài cùng,” Ba Hoàng vỗ vỗ vào vách thùng nghe cồm cộp. “Lấy cuộn băng keo sợi thủy tinh gia cố lại ba vòng là được. Nhưng phải dán thẻ đỏ để tụi bốc xếp biết mà xếp nó lên trên cùng, không được đè thùng khác lên.”

Ba Hoàng với tay lấy xấp thẻ màu treo trên cây cột sắt chịu lực gần đó. Đó là ba xấp thẻ bằng giấy cứng có đục lỗ ở đầu, xỏ sẵn dây kẽm bọc nhựa: màu đỏ, màu vàng và màu xanh lá. Hệ thống thẻ ba màu này do chính ba Hoàng đề xuất từ nửa năm trước, khi kho Bình Thạnh bắt đầu nhận hàng gom cho Cổng Việt.

Hoàng cầm lấy một tấm thẻ xanh lá từ xấp thẻ. Tờ giấy cứng, nhám, cầm nặng tay. Trên thẻ chỉ in ba dòng đơn giản: Lô hàng, Ngày nhận, Người kiểm tra.

“Con dán phụ ba nhé,” Hoàng nói.

Ba cậu nhìn cậu một lượt, từ đôi giày thể thao sạch sẽ đến chiếc áo thun polo xám. “Cởi cái đồng hồ ra bỏ vào túi. Coi chừng quẹt vào cạnh sắt.”

Hoàng tháo chiếc đồng hồ thông minh bỏ vào túi quần. Cậu bước đến bên đống thùng carton chứa quế thanh. Những chiếc thùng carton này nặng khoảng hai mươi ký mỗi thùng, thành thùng cứng cáp và thơm nồng mùi quế.

“Đống quế này khô hẳn rồi,” Hoàng nói sau khi dùng ngón tay ấn thử vào góc thùng để kiểm tra độ lún.

“Đừng chỉ nhìn góc,” Ba Hoàng đi tới, cúi xuống dùng cả hai tay ôm lấy một thùng carton xốc nhẹ lên. “Hàng khô thật thì tiếng động bên trong nó giòn. Con nghe thử đi.”

Ông lắc nhẹ cái thùng. Hoàng ghé tai lại gần. Cậu nghe thấy tiếng những thanh quế va vào nhau lách cách, khô khốc và thanh thoát, không có tiếng đục hay tiếng trầm của hàng còn ngậm nước.

“Được rồi đó, dán thẻ xanh đi. Ghi rõ số lô 04-QG,” Ba Hoàng nói, mắt vẫn nhìn xấp thùng tiếp theo.

Hoàng đặt tấm thẻ xanh lên đùi, dùng cây bút bi viết nắn nót chữ của mình. Cậu nhận ra ngón tay mình hơi ngượng khi cầm bút viết trên mặt giấy nhám — đã lâu rồi cậu chỉ gõ phím và dùng màn hình cảm ứng. Đầu bút bi hơi tắc, cậu phải nháp vài vòng ra lòng bàn tay để mực đều lại.

Cậu luồn sợi dây kẽm bọc nhựa qua quai xách của thùng carton, xoắn hai vòng thật chặt. Khi tấm thẻ xanh lá nằm im lìm trên nền giấy carton vàng, Hoàng cảm thấy một sự chắc chắn kỳ lạ. Tấm thẻ không nhấp nháy, không báo lỗi đỏ lòm trên màn hình, nó chỉ ở đó, lặng lẽ tuyên bố với bất kỳ ai bước vào kho rằng: Thùng hàng này an toàn.

“Ba,” Hoàng vừa dán tấm thẻ tiếp theo vừa hỏi. “Mấy đứa nhỏ bên Nam Hải dạo này có chịu dùng thẻ này không?”

“Ban đầu tụi nó lười,” Ba Hoàng cười, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại. “Tụi nó bảo vẽ chuyện, trước giờ cứ bốc lên xe là chạy chứ có sao đâu. Nhưng sau đợt tháng trước, có một xe bị ướt góc do bạt rách, nhờ có thẻ vàng dán sẵn trên mấy thùng nghi vấn mà thủ kho bên Nhật họ lọc ra ngay tại sân bay, không để lan sang cả lô. Từ đó tụi tài xế tự giác hẳn. Xe nào đến mà chưa thấy ba dán thẻ là tụi nó đứng chờ, không dám tự ý bốc lên.”

Ba Hoàng cúi xuống nhấc một thùng quế lên đặt lên chiếc pallet gỗ. Hoàng cũng bước tới, cúi người ôm lấy đầu bên kia của thùng hàng.

Cái thùng nặng hơn Hoàng tưởng. Sức nặng của hai mươi ký quế dồn vào lòng bàn tay cậu qua lớp carton ráp. Hoàng gồng vai, phối hợp nhịp nhàng với lực nâng của ba để đặt thùng hàng ngay ngắn vào góc pallet.

Khi đứng thẳng dậy, Hoàng thấy vai mình hơi mỏi và lồng ngực phập phồng. Nhưng ba cậu, người đã bước qua tuổi năm mươi, vẫn thở đều đặn. Đôi bàn tay xương xẩu của ông với những khớp ngón tay to, thô ráp vì cả đời làm việc tay chân, di chuyển một cách chính xác và dẻo dai. Ông không dùng lực thừa thừa, mỗi cái nhấc, mỗi cái xoay người đều nương theo đà của thùng hàng.

“Lao động chân tay nó có cái nhịp của nó,” Ba Hoàng nói như đoán được suy nghĩ của con. “Con dùng sức mạnh của bắp tay thì chỉ được mười thùng là oải. Phải dùng lực của hông và đà của người.”

Ba Hoàng đi lại phía góc kho, nơi có chiếc quạt công nghiệp đang quay vù vù thổi bay cái nóng. Ông rót hai ly nước trà xanh từ chiếc bình giữ nhiệt inox lớn đặt trên bàn làm việc.

“Uống nước đi.”

Hoàng đón lấy ly nước ấm. Nước trà xanh hơi chát nhưng thanh mát, trôi xuống cổ họng làm dịu đi cái khô rát của bụi giấy carton. Hai cha con ngồi trên hai chiếc ghế đôn bằng nhựa màu xanh, tựa lưng vào những chồng pallet gỗ chưa dùng.

Bên ngoài cửa kho, tiếng còi xe tải lùi vào bãi kêu bíp bíp đều đặn. Tiếng xích xích của chiếc xe nâng tay do Đức kéo chạy trên nền xi măng vang lên lách cách.

“Dạo này con có vẻ ít bận hơn trước,” Ba Hoàng nhấp một ngụm nước, mắt nhìn ra khoảng sân nắng. “Mấy lần qua nhà ăn cơm thấy con không còn ôm cái điện thoại suốt bữa nữa.”

Hoàng nhìn ly nước trong tay. “Dạ. Con giao bớt việc cho Minh với Phương Anh rồi ba. Hệ thống chạy ổn định rồi, giờ con chỉ quản lý hướng đi chung thôi.”

“Thế là tốt,” Ba Hoàng gật đầu, giọng trầm xuống. “Người làm chủ mà việc gì cũng phải nhúng tay vào thì không phải là làm chủ, mà là làm thuê cho chính cái công ty của mình. Con người ta chỉ có bấy nhiêu sức lực. Cứ ôm đồm hết, đến lúc đổ bệnh ra đó thì tiền bạc cũng chẳng để làm gì.”

Hoàng mỉm cười. Cậu nhớ lại những ngày tháng mà Hệ thống Kiến Quốc còn hoạt động, khi mỗi giờ trôi qua đều là một cuộc chạy đua với các chỉ số nhiệm vụ, khi cậu phải tính toán từng mét đường, từng giây đồng hồ để tối ưu hóa hiệu quả. Khi đó, cậu nghĩ mình là người điều khiển hệ thống. Nhưng thực chất, cậu chỉ là một mắt xích bị kéo căng nhất, một nô lệ của những con số hiển thị trong bóng tối của võng mạc.

“Ba này,” Hoàng xoay xoay ly nước. “Hồi ba mới làm kho, có bao giờ ba sợ hệ thống bị hỏng không?”

Ba Hoàng nhìn con trai, khẽ cười thành tiếng. “Hệ thống nào mà chẳng hỏng hả con? Máy móc thì kẹt xích, người thì ốm đau, thời tiết thì mưa bão. Hồi ba còn làm ở kho cảng Sài Gòn, có năm bão về, nước ngập lên tới nửa bánh xe nâng. Điện cúp sạch, máy tính không lên nguồn, cả cái kho tối om.”

“Rồi ba làm thế nào?”

“Thì dùng đèn pin với sổ tay chứ sao,” Ba Hoàng chỉ tay vào chiếc bút bi màu xanh giắt ở túi áo. “Cứ một người soi đèn, một người đọc tên chủ hàng, một người ghi vào sổ. Chậm hơn bình thường ba lần, nhưng hàng vẫn đi đúng chuyến, không mất một bao gạo nào. Hệ thống lớn đến mấy cũng là do con người vận hành. Con người còn chịu khó đứng đó thì hệ thống chưa sập được.”

Hoàng im lặng nhìn tấm thẻ xanh lá đang đung đưa nhẹ dưới sức gió của chiếc quạt công nghiệp.

Tấm thẻ giấy giá chưa tới năm trăm đồng đó không có chip định vị, không có mã hóa blockchain, cũng không kết nối với bất kỳ máy chủ đám mây nào. Nó chỉ là một mảnh giấy màu xanh được một người công nhân viết chữ lên và một người tài xế nhìn thấy để xếp hàng cho đúng. Nhưng chính sự đơn giản đó lại tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc nhất, bởi vì bất kỳ ai — dù là một người bốc xếp mù công nghệ hay một tài xế mệt mỏi sau chuyến đi đêm — đều có thể hiểu và làm theo mà không cần ai giải thích.

Cậu nhận ra điều mà sáu năm Hệ thống không bao giờ dạy được: một quy trình hoàn hảo không phải là quy trình phức tạp nhất hay tự động hóa cao nhất, mà là quy trình mà một người đang mệt mỏi, trong một buổi chiều oi bức, vẫn có thể thực hiện chính xác mà không gặp trở ngại nào.

“Đức ơi!” Ba Hoàng gọi lớn hướng về phía lối đi giữa các kệ hàng. “Mang cái máy in nhãn ra đây cho anh Hoàng in lại mấy cái nhãn nhòe.”

“Dạ, có ngay chú năm!” Tiếng Đức vọng lại từ phía sau những chồng thùng carton.

Hoàng đứng dậy, đặt ly nước xuống mặt bàn gỗ. Cậu xắn tay áo lên thêm một nấc, cảm nhận hơi nóng của buổi chiều Bình Thạnh thấm qua lớp vải. Cậu không còn cảm giác lo lắng về những chỉ số trôi qua hay những thời hạn sắp tới. Cậu chỉ muốn dán xong tấm thẻ xanh cuối cùng của chiều nay.

“Để con in cho,” Hoàng nói, tay đón lấy cuộn nhãn nhiệt từ tay Đức vừa chạy tới.

Ba cậu nhìn cậu lắp cuộn nhãn vào máy in cầm tay, rồi cúi xuống tiếp tục kiểm tra mép của một thùng hàng khác. Bóng hai cha con trải dài trên nền xi măng xám của kho hàng, lẫn vào bóng của những chồng kiện hàng đang chuẩn bị vượt đại dương vượt biển. Ở đó, không có tiếng chuông cảnh báo của giao diện số, chỉ có tiếng máy in nhiệt chạy ro ro nhỏ nhẹ và mùi quế thơm nồng ấm áp tràn ngập không gian.