Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 197 / 209

Hội đồng

Hoàng đến văn phòng lúc hai giờ chiều, sớm hơn một tiếng so với cuộc họp.

Cậu đẩy cửa phòng họp lớn ở tầng ba — căn phòng chỉ mới sử dụng ba lần kể từ ngày dọn về Tô Hiến Thành. Bàn gỗ dài mười hai chỗ ngồi, trên mặt còn dính vệt keo từ lần dán giấy ghi chú tuần trước. Bảng trắng sạch, cây bút lông xếp ngay ngắn trong khay nhựa. Máy lạnh đã được bật sẵn từ sáng, nhưng phòng vẫn còn mùi giấy mới và gỗ đóng hàng.

Hoàng kéo từng chiếc ghế ra khỏi bàn, kiểm tra độ chắc của đệm lưng, rồi đẩy lại vào. Khi đến đầu bàn — chiếc ghế quen thuộc cậu hay ngồi trong mọi cuộc họp từ ngày Series A — tay cậu chạm vào lưng ghế rồi dừng.

Cậu kéo ghế đó đẩy vào gầm bàn, không ai ngồi.

Thay vào đó, cậu chọn chiếc ghế ở giữa bên trái, cạnh hai chỗ trống. Khoa sẽ ngồi bên phải, Phương Anh đối diện. Minh ở đầu bàn bên ngoài. Chị Linh cạnh góc cửa sổ — chỗ chị thích vì nhìn thấy đường.

Hoàng mở cửa sổ phòng họp. Gió chiều Sài Gòn thổi vào, mang theo hơi ẩm và tiếng còi xe từ đường Tô Hiến Thành bên dưới. Tấm rèm vải xanh nhạt bay nhẹ. Cậu đứng ở cửa sổ một lúc, nhìn xuống dòng xe máy dày đặc chạy về phía cầu Sài Gòn. Mây dày ở phía chân trời — cơn mưa chiều đang đến, như mọi chiều.

Cậu mang ấm trà và năm chiếc ly từ bếp nhỏ vào phòng, xếp thành hàng trên kệ cạnh bảng trắng. Không dùng cốc giấy. Hôm nay khác.

Cậu ngồi xuống chỗ đã chọn, mở cuốn sổ tay giấy không dòng kẻ. Trang cuối cùng còn ghi dòng chữ viết đêm qua: “Ngày mai họp. Chị Linh báo cáo Melbourne. Khoa báo cáo thực địa. Phương Anh ngân sách. Minh roadmap. Tao: chỉ nghe.”

Cậu gấp sổ lại, đặt úp trên bàn. Đặt bút lên trên.


Khoa đến đầu tiên, lúc hai giờ bốn mươi lăm. Anh mặc áo sơ mi xám nhét trong quần, giày thể thao như mọi ngày. Tay xách hai hộp bánh flan mua ở đầu hẻm.

“Sớm dữ mày,” Khoa nói, nhìn Hoàng đã ngồi sẵn. Anh quăng hộp flan lên bàn, rút ghế cạnh Hoàng ngồi xuống. “Tụi nó chưa tới hả?”

“Chưa. Còn mười lăm phút.”

Khoa liếc đầu bàn trống. “Ai ngồi đó?”

“Không ai.”

Khoa nhìn Hoàng, rồi nhìn chiếc ghế đầu bàn bị đẩy gọn vào gầm. Anh không hỏi thêm. Anh biết.

Khoa mở hộp flan, xúc một muỗng, đưa cho Hoàng.

“Ăn đi. Chờ tụi nó tới mà bụng đói thì không nghĩ được gì.”

Hoàng cầm muỗng, xúc miếng flan. Ngọt, béo, mùi vani. Hai người ngồi ăn flan trong phòng họp vắng, tiếng máy lạnh rè cũ chạy đều.

“Tụi nó tới hết không?” Khoa hỏi giữa muỗng. “Minh nữa?”

“Minh tới. Nó nói xong deployment staging là qua.”

“Chị Linh?”

“Đang chạy từ Bình Thạnh. Chị ghé kho ba một chuyến rồi qua.”

Khoa gật, xúc nốt phần flan. Anh lau miệng bằng tờ giấy ăn, rồi lấy từ balo ra một xấp giấy A4 đã in sẵn — bảng kế hoạch mở rộng thực địa, gõ trên máy nhưng format gọn gàng. Anh đặt xấp giấy lên bàn, xếp thẳng, rồi đẩy một phần về phía Hoàng.

“Tao in sẵn cho mỗi người một bản,” Khoa nói. “Không dùng slide. Slide ai cũng quên. Giấy người ta cầm về đọc được.”

Hoàng lật bản in. Gọn. Tên từng thị trường, số liệu retention, kế hoạch mở tỉnh, ngân sách đội tuyến đầu. Không có khẩu hiệu. Không có “tầm nhìn”. Chỉ việc cụ thể.


Phương Anh đến lúc hai giờ năm mươi chín. Cô mặc áo khoác mỏng, tóc buộc gọn, balo một bên vai. Bước vào phòng, mắt quét nhanh bố trí bàn, dừng ở đầu bàn trống. Cô kéo ghế đối diện Hoàng ngồi xuống, mở laptop.

“Nước ép hay cà phê?” Hoàng hỏi.

“Nước lọc.” Phương Anh đặt chai nước cô tự mang lên bàn, mở nắp uống một ngụm. “Tao xong bản ngân sách quý một rồi. Gửi mail sáng nay nhưng tao in thêm bản cứng cho mọi người.”

Cô rút từ balo ra bốn bản in, mỗi bản kẹp bấm giấy. Bìa trước ghi: Ngân sách vận hành Q1/2017 — NỢ SỔ & Cổng Việt.

Minh bước vào lúc ba giờ kém năm. Anh mặc áo thun đen, balo laptop đeo một bên. Đẩy cửa, nhìn quanh, rồi kéo ghế ở đầu bàn phía cửa ra vào ngồi xuống. Không hỏi vì sao đầu bàn bên kia trống.

Chị Linh đến sau cùng, ba giờ năm phút, hơi thở gấp vì chạy bộ từ bãi giữ xe. Cô mặc áo thun Cổng Việt, tóc búi cao, tay xách túi vải trong có hộp bánh quy.

“Sorry mọi người. Em ghé kho thăm ba mười phút. Ba đang đếm lô hàng Cổng Việt đi Nhật tháng sau.” Chị Linh kéo ghế cạnh cửa sổ ngồi, đặt hộp bánh quy lên bàn. “Bánh quy đậu xanh, mẹ làm. Ăn đi.”

“Ba khỏe không chị?” Hoàng hỏi.

“Khỏe. Ba nói lô tháng này nhiều hơn tháng trước, phải mượn thêm Đức phụ một buổi.” Chị Linh cười, tay rót trà vào ly. “Ba còn bảo: ‘Kể tụi bay họp xong thì gọi điện về báo kết quả, đừng để tao đọc trên báo.’”

Cả phòng bật cười. Tiếng cười ngắn, nhẹ, xua đi chút không khí trang trọng.


Hoàng nhìn quanh bàn.

Bốn người ngồi quanh cậu. Khoa bên phải, tay đặt trên xấp giấy in. Phương Anh đối diện, laptop mở sẵn bảng ngân sách. Minh ở đầu bàn cửa ra vào, laptop cũng mở. Chị Linh cạnh cửa sổ, gió thổi tung mấy sợi tóc trên trán chị.

Bảng trắng vẫn trống. Hoàng không đứng lên viết gì.

“Okay,” Hoàng nói, giọng bình thường. “Hôm nay mình chốt kế hoạch năm 2017. Từng người báo cáo phần mình. Mình nghe, hỏi nếu cần, rồi ký biên bản. Không có slide, không có thuyết trình. Ai bắt đầu?”

Khoa giơ tay. “Tao.”

Anh đứng dậy, nhưng không bước tới bảng trắng. Anh đứng cạnh chỗ ngồi, cầm bản in lên.

“NỢ SỔ thực địa. Điểm tin vui: sau mười ngày Sổ Máy rải tờ rơi ở bốn chợ, mình mất ba tiệm. Ba. Trong bốn nghìn hai users ở bốn quận.” Khoa đặt bản in xuống, giọng anh không kiêu ngạo — chỉ rõ ràng. “Retention nhích lại chín mươi mốt. Trâm đi thăm lại bảy tiệm, năm tiệm xanh, một vàng, một đỏ. Tuấn và Hà phụ trách Phú Nhuận với Tân Bình, kết quả tương tự.”

“Vậy Sổ Máy — chết chưa?” chị Linh hỏi.

“Chưa chết. Họ vẫn còn chạy.” Khoa kéo ghế ngồi xuống, nghiêng về phía trước. “Thằng đứng sau không phải tay mơ. Giấy in couche, rải bốn chợ có hệ thống, web làm kỹ. Nhưng nó thiếu thứ mình đã có ba năm: người. Nó copy được app, không copy được Trâm ngồi ăn bánh mì với bà Sáu.”

Khoa lật sang trang hai bản in.

“Năm 2017. Mình mở hai tỉnh mới: Cần Thơ và Buôn Ma Thuột. Cần Thơ vì gần mảng tiểu thương nông sản — mình đã có data nhu cầu từ nhóm khách miền Tây qua Đà Nẵng. Buôn Ma Thuột vì đó là cửa ngõ Tây Nguyên, chợ phiên đông, tiểu thương ghi nợ nhiều mà chưa ai phục vụ.”

“Tuyển ai?” Phương Anh hỏi, bút đã sẵn trên tay.

“Tuyển hai bạn triển khai bán thời gian tại chỗ. Trâm phụ trách đào tạo từ xa qua video. Tao đi hai chuyến khai trường, mỗi tỉnh một tuần.” Anh dừng, nhìn Hoàng. “Ngân sách cho hai tuyến mới: ba mươi triệu cho sáu tháng đầu. Bao gồm lương, đi lại, marketing miệng. Chi tiết trong bản in.”

Hoàng gật. Cậu không hỏi thêm. Con số hợp lý, cách tiếp cận đúng với bài học Đà Nẵng. Cậu ghi vào sổ tay: Cần Thơ, Buôn Ma Thuột — Khoa tự chọn, tự tính.

“Tiếp,” Hoàng nói.


Phương Anh đứng dậy. Cô không cầm bản in — cô xoay laptop cho mọi người nhìn.

“Ngân sách Q1 2017. Tổng doanh thu dự kiến: bốn trăm tám mươi triệu từ NỢ SỔ, sáu mươi lăm triệu từ Cổng Việt. Chi phí vận hành: ba trăm hai mươi triệu. Lãi gộp: hai trăm hai mươi lăm triệu.”

Cô lướt sang slide tiếp. Bảng chi tiết hiện ra, mỗi dòng có ghi chú.

“Dòng tài chính sạch. Không khoản ‘tư vấn’ ngoài sổ. Không phí môi giới. Bảo hiểm cargo cập nhật tháng rồi, phí không đổi. Hợp đồng nhóm Mai đã điều chỉnh sang lũy tiến ngược — phí giảm khi volume tăng, nên chi phí Cổng Việt cho nghệ sĩ sẽ giảm dần trong năm.”

Phương Anh ngước lên. “Một điều tao muốn bàn: nên dành ba mươi phần trăm lãi gộp cho quỹ dự phòng. Năm ngoái mình bị Kinh Nam tấn công giữa năm, nếu không có đệm vốn thì khó xoay. Năm nay Sổ Máy cũng vậy. Quỹ dự phòng không phải tiết kiệm — là khiên.”

“Ba mươi phần trăm hơi cao,” Minh nói, ngả người ra sau. “Mình đang mở rộng hai tỉnh, Cần Thơ và Buôn Ma Thuột cần vốn đầu tư. Nếu cắt ba mươi phần trăm vào quỹ, mình sẽ chậm hơn.”

“Chậm một tháng còn hơn vỡ khi bị đánh,” Phương Anh đáp, giọng không nhường. “Kinh Nam dạy mình bài đó.”

Khoa gật. “Tao ủng hộ Phương Anh. Quỹ dự phòng.”

Hoàng nhìn hai người bàn, rồi nhìn Minh. Minh đang tính nhẩm, tay gõ nhẹ lên bàn.

“Minh, mày tính gì?”

“Tao tính xem nếu quỹ ba mươi phần trăm thì đường mở rộng kéo dài bao lâu,” Minh nói. “…Khoảng bốn tuần. Chấp nhận được.” Anh gật. “Đồng ý.”

Phương Anh ghi “Approved” vào góc bản in. Quay sang chị Linh.

“Chị Linh, phần chị.”


Chị Linh không đứng dậy. Cô ngồi ở ghế, tay đặt lên hộp bánh quy mẹ làm, giọng chậm và rõ.

“Melbourne. Ba mươi gia đình Việt kiều, chị Hà làm đầu mối. Họ cần tài liệu học tiếng Việt cho con em. Họp Zoom xong rồi, chị Hà đang gom danh sách ký giấy phép tập thể. Họ ký trong tuần này.”

Cô mở một tờ giấy viết tay từ trong túi vải — không phải bản in máy, là giấy kẻ ô học trò, viết bút bi.

“Kế hoạch của em: tháng giêng, gửi bộ tài liệu số qua máy chủ, đảm bảo tốc độ tải từ Úc. Tháng hai, làm việc với đối tác logistics ở cảng Cát Lái để tìm tuyến gom hàng nhỏ đi Melbourne — check danh mục hàng được phép nhập Úc, loại trừ đồ cần kiểm dịch. Tháng ba, nếu ổn, thử lô đầu tiên: sách giấy và đĩa nhạc Mai. Không quá lớn, chỉ thử.”

“Ngân sách?” Phương Anh hỏi.

“Dự kiến mười lăm triệu cho ba tháng đầu. Bao gồm phí bản quyền tài liệu, chi phí logistics, và ba chuyến đi làm việc.” Chị Linh dừng, nhìn Hoàng. “Em không cần thêm người. Em tự lo. Nhưng em cần Minh đảm bảo server chạy nhanh khi phụ huynh bên Úc tải file lúc giờ cao điểm.”

Minh gật. “Cho tao spec băng thông, tao lo.”

Chị Linh cười. “Cảm ơn Minh.”

Cô đặt tờ giấy kẻ ô xuống bàn, đẩy về giữa cho mọi người nhìn. Chữ viết tay hơi nghiêng, góc dưới có vết nước trà.

“Bữa Zoom với chị Hà, chị ấy nói câu em nhớ mãi.” Chị Linh hạ giọng. “Chị ấy nói: ‘Tụi nhỏ bên này lớn lên chỉ biết Việt Nam qua mấy cuốn băng thuyết trình của ba mẹ. Cần một thứ gì đó tươi hơn, gần hơn, để tụi nó thấy quê hương không chỉ là ký ức.’”

Phòng im.

Khoa hắng giọng. “Hay. Vậy chị làm.”


Hoàng nhìn quanh bàn.

Bốn báo cáo. Không ai hỏi anh ý kiến trước khi quyết định. Không ai chờ anh gật đầu rồi mới làm. Khoa tự chọn tỉnh, tự tính ngân sách. Phương Anh tự đề xuất quỹ dự phòng, tự đàm phán điều khoản. Minh tự kiểm tra timeline, tự đồng ý. Chị Linh tự lên kế hoạch Melbourne, tự giao việc cho người khác.

Cậu muốn nói. Muốn góp ý cho kế hoạch Cần Thơ — kiểu tiểu thương miền Tây khác gì miền Trung, dòng tiền xoay theo mùa vụ lúa. Muốn hỏi Phương Anh về rủi ro tỷ giá khi thu tiền từ Úc. Muốn gợi ý cho chị Linh về cách chuẩn bị hàng cho kiểm dịch Úc — cậu từng đọc tài liệu.

Nhưng cậu nhìn Khoa đang xếp bản in gọn gàng, rồi nhìn Phương Anh đã viết “Approved” bằng bút đỏ, rồi nhìn Minh đang gõ tiếp gì đó trên laptop, rồi nhìn chị Linh đang rót trà cho mọi người — và nhận ra rằng không ai trong số họ chờ cậu nói.

Không phải họ không tôn trọng. Là họ đã sẵn sàng.

Hoàng cầm bút lên, ghi vào sổ tay bốn dòng ngắn: Khoa — Cần Thơ, Buôn Ma Thuột. Phương Anh — quỹ dự phòng 30%. Minh — roadmap tách sản phẩm Q2. Chị Linh — Melbourne ba tháng đầu.

Cậu gấp sổ lại.

“Tao có một việc muốn làm rõ,” Hoàng nói. Cả phòng quay sang.

Cậu không đứng dậy. Ngồi ở chiếc ghế giữa bàn, giọng đủ nghe.

“Minh, roadmap tách sản phẩm. Mày đã trình decision log rồi, tao duyệt. Hôm nay mày nói rõ cho cả team nghe: hai sản phẩm tách ra sẽ khác nhau chỗ nào, và khi nào deploy.”

Minh đóng laptop một nửa, xoay người về phía bàn.

“NỢ SỔ sẽ tách thành NỢ SỔ Core — quản lý ghi nợ, kho, khách hàng cho tiệm nhỏ, giữ nguyên giá 150k — và NỢ SỔ Pro — quản lý đơn hàng, báo cáo doanh thu nâng cao, multi-store, giá 350k. Core tiếp tục phục vụ tệp khách hiện tại. Pro nhắm tiệm đã lớn đủ để cần nhiều hơn.”

“Timeline?” Khoa hỏi.

“Core sẽ chuyển sang kiến trúc mới trong sáu tuần. Pro ra mắt beta sau tám tuần. Tất cả qua quy trình review — code review chéo, staging test, rollback plan. Không deploy khi có ai vắng mặt.”

“Migration dữ liệu?” Hoàng hỏi. Đây là câu duy nhất cậu thực sự cần hỏi.

“Migration tự động. Mọi khách hiện tại giữ nguyên trên Core, không cần thao tác. Pro là opt-in — khách muốn nâng cấp thì đăng ký, dữ liệu đồng bộ tự động.” Minh dừng. “Anh không cần duyệt từng bước. Decision log có đầy đủ. Anh chỉ cần ký biên bản tổng.”

Hoàng gật.

“Tốt. Tao không có gì thêm.”

Cậu nói câu đó thật sự nhẹ. Không phải diễn. Bốn người trong phòng — Khoa, Phương Anh, Minh, chị Linh — mỗi người đã làm việc phần mình từ trước buổi họp. Buổi họp không phải để ra quyết định. Buổi họp là để xác nhận những quyết định đã được tự đưa ra.


Hoàng rút từ ngăn kéo bàn ra một tờ giấy A4 — biên bản kế hoạch năm 2017. Cậu đã in sẵn từ tối qua, nhưng đến phút cuối cậu đã gạch bỏ dòng đầu tiên “Chủ trì: Nguyễn Minh Hoàng” và viết tay bên cạnh: “Đồng chủ trì: Hội đồng điều hành.”

Tờ giấy liệt kê năm mục:

  1. NỢ SỔ — Mở rộng thực địa: Cần Thơ, Buôn Ma Thuột. (Phụ trách: Khoa)
  2. NỢ SỔ — Tách sản phẩm Core/Pro: Q2 2017. (Phụ trách: Minh)
  3. Tài chính — Quỹ dự phòng 30%: Áp dụng từ Q1. (Phụ trách: Phương Anh)
  4. Cổng Việt — Melbourne: Thử nghiệm 3 tháng đầu. (Phụ trách: Chị Linh)
  5. Vận hành — Quy trình decision log bắt buộc: Mọi quyết định trên danh nghĩa cá nhân phải ghi log. (Áp dụng: Toàn team)

Cậu đặt tờ giấy giữa bàn, cạnh hộp bánh quy đậu xanh.

“Ký đi.”

Khoa cầm bút, ký tên ở dòng số một. Chữ ký góc cạnh, nhanh.

Phương Anh ký dòng ba. Chữ ký nhỏ, gọn, nét bút sắc.

Minh ký dòng hai. Chữ ký thẳng, đều, kỹ thuật.

Chị Linh ký dòng bốn. Chữ ký tròn, mềm, hơi nghiêng phải.

Hoàng cầm bút, nhìn dòng năm — áp dụng cho toàn team. Cậu ký cuối cùng. Chữ ký cậu quen tay sau ba năm ký giấy tờ CEO, nhưng lần này ký ở cuối danh sách, không phải đầu.

Tờ giấy nằm giữa bàn, năm chữ ký năm màu mực. Gió từ cửa sổ thổi nhẹ góc giấy.

Khoa cầm tờ giấy lên, đọc lướt, rồi đặt xuống. Anh nhìn Hoàng.

“Xong rồi hả?”

Hoàng nhìn quanh bàn họp.

Bốn người ngồi quanh cậu. Khoa đang xếp bản in vào balo. Phương Anh gập laptop, uống nốt ly nước. Minh đã mở laptop lại, gõ gì đó — chắc là commit message. Chị Linh đang chia hộp bánh quy đậu xanh cho mỗi người một phần.

Bảng trắng vẫn trống. Cậu không viết gì lên đó trong suốt buổi họp.

Hoàng cầm cuốn sổ tay giấy lên. Trang cuối cùng ghi bốn dòng cậu vừa viết. Cậu không thêm gì. Cậu đóng sổ lại, tiếng giấy kẹp nhẹ.

“Kế hoạch xong rồi.” Hoàng nói, giọng bình thường, không dồn dập, không trang trọng. “Từ mai cứ theo quy trình mà chạy thôi.”

Chị Linh đứng dậy đầu tiên, thu dọn ly trà. “Thế đi ăn hủ tiếu. Chị bao.”

“Tại sao chị cứ bao hoài vậy?” Khoa hỏi, giọng cợt.

“Vì chị ăn lương của tụi em rồi. Đi.”

Cả phòng đứng dậy. Tiếng ghế kéo, tiếng balo quăng lên vai, tiếng laptop đóng cạch. Khoa ôm hộp bánh flan còn dư, Minh đeo balo, Phương Anh nhét chai nước vào túi.

Hoàng đứng cuối cùng. Cậu nhìn lại bàn họp trống: năm chiếc ly trà đã cạn, một tờ biên bản năm chữ ký, vài vệt keo cũ trên mặt bàn gỗ.

Cậu đặt cuốn sổ tay vào balo, kéo khóa.

Bước ra cửa, cậu ngoái lại nhìn đầu bàn trống — chiếc ghế không ai ngồi suốt buổi họp. Nó vẫn nằm gọn dưới gầm bàn, vô hình trong bóng râm.

Hoàng tắt đèn phòng họp, đóng cửa.

Ngoài hành lang, tiếng cười của Khoa vọng lên từ cầu thang. Tiếng giày của chị Linh đập đều trên bậc cấp. Mùi mưa chiều Sài Gòn tràn qua cửa sổ hành lang — ẩm, mát, ngai ngái mùi lá bàng.

Hoàng bước xuống cầu thang, theo tiếng mọi người. Không ngoái lại.