Chương 24 — Câu hỏi không có trong Hệ thống
Câu hỏi đó ở lại.
Không phải ở lại theo kiểu âm thanh còn vang trong tai sau khi người nói đã dừng. Nó ở lại theo kiểu của thứ đang chờ — ngồi giữa phòng, chiếm một chỗ trong không khí, không di chuyển đi đâu.
Vậy giờ mày muốn làm gì?
Khoa không nói thêm gì sau câu đó. Anh đứng cạnh bàn, nhìn Hoàng, không có vẻ đang đợi câu trả lời ngay. Hoàng biết cái nhìn đó — kiểu nhìn của Khoa khi anh đã nói xong phần mình cần nói và bây giờ để im cho thứ anh vừa đặt xuống chìm vào chỗ cần chìm.
Hoàng nhìn xuống bàn phím. Tab commit log vẫn mở, cột timestamp chạy từ trên xuống theo thứ tự ngày tháng.
Mười bảy giây trôi qua — Hoàng biết vì đồng hồ góc màn hình tích giây.
“Tao không biết câu trả lời.”
Câu đó ra không phải vì Hoàng đã nghĩ xong. Nó ra vì đó là câu duy nhất đúng.
Khoa ngồi xuống ghế học — cái ghế nhỏ kê sát bàn, Hoàng không nhớ lần cuối ai ngồi đó ngoài mình. Anh để túi vải xuống sàn, tựa tay lên đùi.
“Không biết hoàn toàn, hay không biết phải nói theo kiểu nào?”
“Không biết câu trả lời thật sự là gì.”
Khoa gật, không có vẻ ngạc nhiên. “Oke.”
“Oke là sao? Mày hỏi tao, tao nói không biết, mày nói oke?”
“Thì tao hỏi mày muốn làm gì. Mày không biết. Đó là câu trả lời thật nhất mày có lúc này.” Khoa nhìn anh. “Nếu mày nói ngay một câu kế hoạch gọn ghẽ tao còn không tin.”
Hoàng nhìn lên. Khoa đang nhìn thẳng vào mắt anh — không phải nhìn để phán xét, là nhìn theo kiểu ngồi đây và không đi đâu cả.
Ngoài cửa sổ tiếng hẻm đêm. Xe máy thỉnh thoảng qua, ánh đèn pha quét lên tường rồi tắt. Mẹ dưới bếp đã im — hẳn đã lên phòng ngủ. Tiếng tivi của ba nghe mờ từ tầng dưới.
“Tao không muốn bán nó.” Hoàng nói. Câu ra chậm, như thứ đang tự tìm đường ra ngoài. “Không muốn để ai đó khác đứng tên. Không muốn giấu mãi.”
“Ba cái đó mày vừa nói đều là cái mày không muốn.”
“Tao biết.”
“Vậy cái mày muốn là gì?”
Phòng im một lúc. Tiếng tivi tầng dưới chuyển sang nhạc hiệu — hẳn ba đang xem phim cuối ngày.
“Tao muốn giữ nó.” Hoàng nói. “Nhưng không giấu nó nữa.”
Câu đó ra và anh nghe thấy nó — nghe theo cái cách của thứ vừa được đặt tên lần đầu tiên. Không phải câu được chuẩn bị. Không phải câu anh đã nghĩ sẵn trong đầu và chờ lúc nói. Nó ra vì Khoa hỏi, và câu đó là câu anh thật sự nghĩ, không phải câu anh nghĩ mình nên nghĩ.
Khoa ngồi nghe. Một giây. Hai giây.
“Được.”
Chỉ một chữ đó. Không phân tích, không hỏi lại, không đề xuất kế hoạch nào. Hoàng nhìn anh, không chắc mình hiểu đúng.
“Được là được luôn?”
“Được là tao hiểu mày muốn gì. Còn làm thế nào thì tao chưa biết, mày cũng chưa biết.” Khoa nhìn lại màn hình laptop, rồi nhìn về phía cửa sổ. “Nhưng ít nhất bây giờ mình biết đang đi đến đâu.”
Hoàng ngồi yên nhìn bạn. Khoa không hỏi thêm — không hỏi kế hoạch, không hỏi timeline, không hỏi anh Tuấn sẽ phản ứng thế nào. Anh ngồi với cái câu trả lời chưa hoàn chỉnh đó và không cố biến nó thành thứ gì nhiều hơn.
Đó là điều Hoàng không ngờ. Sau cả một cung với deadline, con số, bảng tiến độ, sau những lần Hoàng nắm thông tin một mình và Khoa ở ngoài không biết gì — anh nghĩ Khoa sẽ hỏi nhiều hơn. Sẽ muốn hiểu thêm. Sẽ cần kế hoạch cụ thể trước khi đồng ý bất cứ thứ gì.
Nhưng Khoa chỉ ngồi đó, và câu được đó nghe như câu của người đã quyết định tin.
“Tao xin lỗi.”
Câu đó ra trước khi Hoàng kịp ngăn lại. Không phải lời xin lỗi được chuẩn bị. Chỉ là câu đến đúng lúc.
Khoa nhìn anh. “Về chuyện gì?”
“Về hội chợ. Và một số chuyện khác trước đó.”
“Mày không đi được hội chợ vì mày mười lăm tuổi. Tao đã biết từ hôm đó rồi.” Khoa nói, giọng phẳng. “Mày không cần xin lỗi về tuổi của mày.”
“Không phải về tuổi. Về việc tao không nói thật từ đầu.”
Khoa nhìn anh một lúc. “Có nói thật không phải chuyện đơn giản khi mày ở trong cái tình huống đó. Tao không cần mày giải thích thêm.”
“Tao giải thích là vì tao muốn mày hiểu, không phải vì tao cần mày tha thứ.”
Câu đó ra và Khoa im. Anh gật đầu chậm — lần này gật theo kiểu của người nghe và hiểu, không phải gật để kết thúc cuộc trò chuyện.
“Tao hiểu.” Anh đứng dậy. “Thôi tao về.”
Hoàng đứng lên theo. “Chờ chút, tao tiễn xuống.”
“Không cần. Nhà mày tao biết đường.”
Khoa xách túi lên vai, đi ra phía cửa. Ở ngưỡng cửa anh dừng lại, quay nhìn vào phòng một lần — không nhìn Hoàng, nhìn vào cái phòng nhỏ với bàn học và đống dây sạc và quyển sổ nhật ký kỹ thuật úp mặt xuống.
“Khi mày nghĩ ra cái ‘thế nào’ rồi thì nhắn tao.”
“Ừ.”
“Đêm.”
“Đêm.”
Tiếng bước chân Khoa xuống cầu thang, nhẹ và đều. Tiếng ba nói gì đó ngắn từ tầng dưới — hẳn là câu chào. Tiếng Khoa đáp lại. Rồi tiếng cửa chính đóng, không đóng mạnh.
Hoàng đứng nhìn khoảng cửa trống một lúc sau khi Khoa đã đi rồi.
Anh ngồi xuống ghế.
Màn hình vẫn sáng — tab commit log, tab Facebook với bài đăng của Nguyễn Việt Hùng, và bảng Hệ thống ở lớp trong cùng. Hoàng mở bảng Hệ thống.
Dòng chữ trắng vẫn ở đó, không thay đổi từ lúc anh đọc nó trước khi Khoa đến:
LỰA CHỌN NÀY KHÔNG CÓ PHẦN THƯỞNG VÀ KHÔNG CÓ HÌNH PHẠT.
ĐÂY LÀ CỦA ANH.
Bên dưới: không có nhiệm vụ. Không có hạn chót. Không có thanh tiến độ nhấp nháy, không có cảnh báo đỏ, không có gợi ý ẩn ở góc màn hình chờ anh để ý.
Giao diện Hệ thống nhìn khác hơn bình thường khi không có gì để hiển thị ngoài trạng thái hiện tại. Thanh thuộc tính vẫn đó — Trí lực, Thực chiến, Tín nhiệm, Nguồn lực, Thể chất — và ở phía dưới thanh Founder Lv, một ô nhỏ mà anh không để ý từ trước đến nay, hoặc để ý nhưng không đọc vì luôn có thứ gì cấp thiết hơn:
TRẠNG THÁI HIỆN TẠI: CHỜ QUYẾT ĐỊNH
Chữ màu vàng. Không nhấp nháy. Chỉ ngồi đó.
Hoàng nhìn vào ô đó. Từ đầu Cung 2 đến giờ, trạng thái Hệ thống luôn là một trong ba dạng: đang thực hiện, hoàn thành, hoặc cảnh báo. Ba dạng đó đều có hướng — tiến tới, đứng lại, hoặc quay đầu. CHỜ QUYẾT ĐỊNH không có hướng nào. Nó chỉ là trạng thái của người đang đứng ở ngã ba và chưa bước về phía nào.
Lần đầu tiên trong Cung 2, Hệ thống không tiến lên, không lùi lại — chỉ đứng với anh.
Anh không biết nên gọi đó là gì. Không phải ủng hộ. Không phải ép buộc. Chỉ là phản chiếu — như tấm gương không có ý kiến, chỉ trả lại hình ảnh của người đang nhìn vào.
Hoàng nghĩ đến câu mình vừa nói với Khoa.
Tao muốn giữ nó — nhưng không giấu nó nữa.
Câu đó nghe rõ hơn trong đầu anh bây giờ, sau khi Khoa đã về, sau khi căn phòng đã im lại. Như những câu thật thường nghe rõ hơn sau khi người nghe đã đi rồi, vì khi đó mình không còn phải theo dõi cả hai thứ cùng lúc — phản ứng của người kia và âm lượng của chính mình.
Anh muốn giữ NỢ SỔ. Không phải theo kiểu người nắm chặt bằng hai tay vì sợ rơi — theo kiểu người đã quyết định thứ này là của mình và sẽ gánh nó theo cách của một người chủ thật, không phải người giữ hộ.
Và không giấu nữa. Không giấu không có nghĩa là mai sáng đăng lên Facebook tên tuổi địa chỉ trường lớp. Không giấu có nghĩa là không còn hành động từ chỗ đứng của người sợ bị nhìn thấy.
Anh chưa biết cái đó trông như thế nào trong thực tế.
Nhưng anh biết cảm giác của câu đó đúng.
TRẠNG THÁI HIỆN TẠI: CHỜ QUYẾT ĐỊNH
Hoàng nhìn dòng chữ đó thêm một lúc. Rồi anh bấm tắt giao diện Hệ thống.
Phòng tối hơn khi màn hình Hệ thống tắt. Chỉ còn ánh đèn bàn và ánh laptop — hai nguồn sáng đủ để thấy rõ mặt bàn nhưng không đủ để thấy góc khuất của phòng.
Hoàng nhìn qua ô cửa sổ nhỏ phía trên bàn học. Hẻm bên ngoài — đèn đường màu vàng nhợt chiếu lên vệt mái tôn của nhà hàng xóm, tạo bóng ngang kỳ lạ trên mảng tường. Không có ai đi trong hẻm lúc này. Một con mèo ngồi trên đầu tường xi măng, nhìn xuống đường rồi bỏ đi vào bóng tối.
Từ phòng bên — phòng ba mẹ — tiếng ho khan vọng qua.
Không phải ho đột ngột. Ho theo kiểu của người đã ho vậy từ lâu, của phổi đã quen với khói đường và lạnh đêm từ những năm chạy xe ôm. Một tràng ngắn, rồi im. Rồi lại một tràng nữa, ngắn hơn.
Hoàng ngồi yên nghe.
Tiếng ho đó anh nghe mỗi đêm — nhưng thường thì anh đang nghĩ đến thứ khác, hoặc đang code, hoặc đang đọc gì đó, và tiếng ho trở thành nền âm thanh của căn nhà này, như tiếng quạt, như tiếng xe ngoài hẻm. Đêm nay, với phòng im và Hệ thống tắt và câu hỏi của Khoa vẫn còn đó chưa có kế hoạch gắn vào, tiếng ho đó nghe khác.
Anh nhận ra mình đang nghe thật sự.
Ba bây giờ hẳn nằm trong phòng, không còn xem tivi nữa — tiếng tivi đã tắt trước khi Khoa về. Ba hay ngủ sớm vào những ngày chạy xe từ sáng, vì sáng hôm sau lại phải dậy sớm. Cái vòng đó ba làm từ khi Hoàng còn đủ nhỏ để không nhớ ba làm gì hồi anh chưa biết đi.
Tiếng ho lại — lần này dài hơn một chút, rồi im hẳn.
Trong Cung 2, mỗi khi Hoàng nghĩ đến gia đình là nghĩ đến bức tranh lớn: đưa ba mẹ ra khỏi vòng lao động này, đưa chị về, xây thứ gì đó đủ lớn để không ai trong nhà phải lo nữa. Bức tranh đó đúng — anh vẫn muốn thứ đó.
Nhưng đêm nay, ngồi nghe tiếng ho của ba từ phòng bên, bức tranh lớn đó cảm thấy xa hơn bình thường. Không phải vì anh không còn muốn nữa — mà vì giữa bức tranh lớn đó và tiếng ho đó có một khoảng cách rất thật, và anh không chắc mình có đang thu hẹp khoảng cách hay chỉ đang vẽ thêm vào bức tranh.
Tao muốn giữ nó — nhưng không giấu nó nữa.
Anh vừa nói câu đó với Khoa và câu đó đúng — đúng với NỢ SỔ, đúng với cái cách anh muốn đứng trong thứ anh đang xây. Nhưng ngồi nghe tiếng ho của ba, anh nhận ra có một câu hỏi khác cùng hình dạng mà anh chưa nói ra với ai, kể cả với chính mình: anh muốn làm tất cả thứ này — và anh có đang giữ nó, hay đang giấu nó với những người trong căn nhà này?
Không phải câu hỏi cần trả lời đêm nay.
Nhưng nó ở đó.
Hoàng nhìn tab Facebook vẫn mở trên màn hình. Bài đăng của Nguyễn Việt Hùng — lúc này hẳn đã leo lên thêm vài chục share so với buổi chiều, đang tiếp tục lan theo cái nhịp riêng của nó không cần ai điều khiển.
Câu hỏi NỢ SỔ do ai làm vẫn chưa có câu trả lời chính thức. Ngày mai vẫn chưa có. Tuần tới thì chưa chắc.
Nhưng đêm nay, trong phòng nhỏ với đèn bàn và tiếng ho của ba và câu hỏi của Khoa đang ngồi không đi đâu — Hoàng nhận ra điều đó không phải vì chưa có câu trả lời, mà vì câu hỏi đó đang được hỏi theo hướng sai.
Người ta đang hỏi ai làm — nghĩa là người ta muốn biết tên, muốn gắn sản phẩm với một danh tính, muốn có cái nhãn để dán lên.
Câu hỏi Khoa vừa hỏi — mày muốn làm gì — là câu hỏi khác. Không hỏi danh tính. Hỏi hướng đi.
Và lần đầu tiên trong toàn bộ Cung 2 này, Hệ thống — với tất cả những nhiệm vụ và hạn chót và thanh tiến độ và cảnh báo và phần thưởng của nó — không có ô nào để điền câu trả lời cho câu hỏi đó.
Hệ thống biết đích. Biết điều kiện. Biết khi nào đủ điểm để mở khoá cái gì.
Nhưng câu hỏi mày muốn làm gì — câu hỏi đó không có trong danh sách nhiệm vụ của bất kỳ cung nào.
Hoàng nhìn ra ô cửa sổ lần nữa. Đèn hẻm vàng nhợt. Mảng tường xi măng với bóng mái tôn đổ ngang. Không có con mèo nữa.
Tiếng ba ho khan thêm một lần — lần này một tràng ngắn rồi im hẳn, không ho lại.
Anh ngồi yên trong phòng, không mở lại Hệ thống, không nhìn vào commit log, không refresh bài đăng của Hùng.
Chỉ ngồi với câu hỏi đó — câu hỏi không có ô điền, không có hạn chót, không có phần thưởng khi trả lời xong.
Câu hỏi của Khoa.
Của anh.