Chương 34 — Buổi tối trước khi ký
Hẻm nhà Hoàng hẹp, nhưng đủ rộng để ba người đứng cạnh nhau mà không chạm vai.
Chiếc xe đạp của thằng bé hàng xóm — con trai chú Bình đối diện, năm nay lớp bốn — dựng nghiêng dưới bóng cây gần đầu hẻm, sên đứt. Hoàng thấy vậy từ lúc đi học về, nhưng thằng bé đã ôm cặp chạy vào nhà, chắc chờ ba về sửa.
Ba Hoàng đã ngồi sửa từ khi nào không hay. Anh ra hẻm vì mẹ nhờ mang cái rổ phơi áo, qua đầu hẻm thì thấy ba đang cúi xuống — bàn tay chai sần lật ngược bánh xe, ngón cái kéo sên ra xem chỗ hỏng. Đèn hẻm chưa bật, còn ánh chiều vàng nhờ từ mái tôn nhà bên vắt xuống vừa đủ nhìn.
Hoàng đứng nhìn một lúc. Ba không phát hiện ra anh.
Không phải chú Bình nhờ. Không phải ba hẹn ai. Ba chỉ thấy xe hỏng, thấy chủ nhân chạy vào nhà, và ngồi xuống sửa. Chuyện bình thường. Không có gì để kể sau này.
Anh đặt rổ áo xuống thềm, đứng nhìn thêm một chút, rồi quay vào.
Bữa cơm hôm nay muộn hơn thường lệ — mẹ tan ca chiều trễ mười lăm phút vì hàng về bất ngờ, cả xưởng phải vắt ráo trước khi đóng cửa. Mẹ về mặt còn đỏ, chỉ kịp thay áo rồi đứng bếp. Hoàng ngỏ lời phụ thì mẹ gạt tay: “Thôi ngồi học đi con, mẹ nhanh thôi.”
Mẹ nhanh thật. Hai mươi phút sau mâm cơm đã bày ra: canh bí nấu tôm, cá kho tộ, đĩa rau muống luộc. Ba vào tay còn dầu nhớt vì xe đạp nhà chú Bình, rửa qua hai lần xà phòng mà dưới móng vẫn còn mờ đen. Ba không nói gì về chuyện đó.
Họ ngồi xuống. Ba và mẹ đối diện nhau, Hoàng ngồi đầu mâm gần cửa sổ. Không có ti vi trong bếp nên bữa cơm chỉ có tiếng đũa, tiếng muỗng múc canh, tiếng quạt trần quay đều trên cao.
“Hôm nay ba gặp ông Hoà,” ba nói, gắp đũa cá kho.
Mẹ ngước lên. “Ông Hoà chạy xe ôm hồi trước hả?”
“Ừ. Ổng đứng ở bến xe buýt đợi khách, lâu lắm không gặp.” Ba để miếng cá vào bát cơm, trộn đều. “Ổng hỏi ba giờ chạy Grab hay chạy xe ôm, ba nói Grab lâu rồi. Ổng nói ổng không biết xài điện thoại, con ổng thử chỉ mà không quen.”
Mẹ gật, gắp rau muống. “Già rồi học cái mới khó.”
“Ừ.” Ba ăn một miếng cơm. “Ổng nói hồi trước chạy xe ôm quen rồi, giờ khách ít dần, ngồi chờ cả buổi không có ai gọi.”
Không ai nói thêm gì về ông Hoà.
Mẹ múc canh bí thêm cho Hoàng không hỏi anh có muốn không — biết anh hay ăn canh. Hoàng cầm chén đỡ tự nhiên, cũng không nói gì.
“Tuần này chị Linh có gọi về chưa?” Mẹ hỏi không hướng vào ai cụ thể.
Ba lắc đầu nhẹ. “Chưa thấy. Tháng trước gọi một lần rồi.”
“Tháng này bận chắc.” Mẹ nhìn vào bát cơm. “Bên Nhật cuối năm hay bận, trước Tết thường có đợt tăng ca dài.”
Không ai hỏi thêm về chị Linh.
Hoàng ngồi ăn và nghe.
Không phải kiểu nghe vừa nghe vừa rà việc khác trong đầu — chỉ nghe: giọng ba kể chuyện ông Hoà không biết dùng điện thoại, giọng mẹ lo xa về chị Linh, tiếng đũa gõ mâm nhôm mỗi khi múc cá.
Họ không hỏi gì về Hoàng tối nay. Trước đây anh hay để ý điều này theo kiểu hơi bực. Bây giờ ngồi giữa tiếng đũa và tiếng quạt, anh chỉ thấy: ba mẹ có cuộc đời riêng đang chạy song song, không cần anh làm tâm điểm.
Anh gắp thêm cá kho, nghĩ đến điều đó một lần, rồi thôi.
Sau bữa cơm, ba ngồi xem ti vi, mẹ rửa chén. Hoàng vào phòng.
Anh không mở laptop ngay. Ngồi xuống ghế học, để tay lên mặt bàn gỗ ép cũ — góc trên bên trái bong một mảnh nhỏ đã lâu. Nhìn ra cửa sổ: bầu trời hẻm tối dần từ trên xuống, còn một dải cam nhạt phía tây trên nóc nhà cuối hẻm.
Ngày mai anh sẽ gặp anh Tuấn. Văn bản nội bộ đầu tiên — không phải hợp đồng chính thức, chỉ là tờ giấy xác nhận về vai trò và cấu trúc. Không có ai ngoài họ cần biết. Nhưng sẽ là thứ gì đó có chữ ký thật, có ngày tháng thật.
Bước nhỏ. Nhưng là bước thật.
Anh mở Hệ thống.
Giao diện hiện ra — quen thuộc, im lặng.
Anh cuộn lên phía trên, nhìn lịch sử thay vì nhiệm vụ hiện tại:
KHAI KHOA BẢNG — HOÀN THÀNH — Ngày 30. HẠT GIỐNG Pha 1 — HOÀN THÀNH. HẠT GIỐNG Pha 2 — HOÀN THÀNH — Ngày 87. BƯỚC RA — Đang thực hiện — Tiêu chí: [Đang chờ định nghĩa].
Kỹ năng đã mở: VIẾT CODE THỰC CHIẾN Lv.2, ĐÀM PHÁN Lv.1, QUẢN LÝ SẢN PHẨM Lv.1. Mảnh thông tin đã dùng: 001, 002. Độ chính xác tương lai còn lại: 91%.
Con số 551 nằm yên trên thanh NGƯỜI DÙNG THỰC.
Hoàng nhìn vào danh sách đó — nhìn như người nhìn bản đồ sau khi đã đi xong một đoạn đường. Từ đây thấy được hình dạng cả lộ trình; từ bên trong, từng bước, thì chỉ thấy bước tiếp theo.
91% — con số đó anh biết nghĩa là gì. Mỗi lần dùng Mảnh thông tin là giảm thêm một chút. Cái phần trăm còn lại không nói cho anh biết điều nào đang lệch.
Anh tắt Hệ thống.
Quyển vở học trò nằm dưới chồng sách bài tập — bìa xanh, góc trên bên phải đã cong. Anh kéo ra, lật đến trang còn trắng gần cuối.
Cầm bút chì lên.
Không phải nhật ký kỹ thuật — nhật ký kỹ thuật anh ghi vào file, có timestamp, có tag. Quyển vở này khác: anh hay viết vào đây những thứ không có chỗ trong file nào.
Anh viết:
NỢ SỔ — 551 người dùng.
Dừng lại.
Anh Tuấn — đồng minh. Ngày mai ký.
Khoa — đối tác thật.
Ba mẹ — chưa biết gì. Nhưng đang nhìn.
Câu cuối đó anh viết chậm hơn. Ba mẹ không biết về NỢ SỔ, về hội chợ tiểu thương. Nhưng đang nhìn — ba đêm hỏi anh thức khuya làm gì, mẹ ghé cửa nói cẩn thận đừng ảnh hưởng học. Họ không hỏi đúng câu nhưng đang quan sát, và Hoàng vừa nhận ra điều đó tối nay.
Rồi anh viết thêm một dòng, không nghĩ trước:
Hệ thống cho tao biết làm gì. Nhưng tao chưa hỏi tao làm vì ai.
Anh đặt bút xuống.
Câu hỏi thật. Anh chưa có câu trả lời, và tối nay không cố điền vào bên dưới.
Anh gập vở lại, đặt bút chì lên trên bìa.
Ngoài phòng khách, ti vi tắt. Tiếng ba đứng dậy — kẽo kẹt sàn gỗ cũ, tiếng dép lê về phía phòng ngủ. Mẹ nói gì đó nhỏ, ba đáp lại một câu, tiếng cửa phòng đóng lại.
Hoàng nhìn đồng hồ: mười giờ kém mười.
Anh tắt đèn bàn.
Phòng tối. Ánh đèn hẻm in bóng song sắt lên tường xi măng — những ô vuông nghiêng lệch theo góc. Tiếng xe máy đi qua, tiếng ai đó đầu hẻm đang xem phim vẳng ra, mùi ẩm tường gạch cũ.
Anh nằm xuống, nhìn lên trần nhà tối.
Quyển vở vẫn nằm trên bàn. Năm dòng bút chì. Câu cuối chưa có câu trả lời.
Tối nay thì chưa cần.