Chương 37 — Chị Linh gọi
Cơm tối hôm đó có canh chua và cá chiên.
Mẹ múc canh ra ba tô, đặt dĩa cá giữa bàn, kéo ghế ngồi xuống. Ba vừa tắm xong, tóc còn ướt, ngồi vào bàn không nói gì. Hoàng gắp rau muống từ tô canh, nhìn đĩa cá — mẹ chiên hơi cứng, nhưng cứng kiểu đó anh thích từ nhỏ, da giòn vàng.\n\nTivi phòng khách bật kênh VTV3, chương trình trò chuyện buổi tối, giọng MC vọng ra nhưng không ai thật sự nghe.\n\nRồi điện thoại của mẹ rung.\n\nMẹ liếc xuống — một giây — rồi tiếng mẹ đổi ngay: "Chị Linh gọi kìa!"\n\nCái kiểu mẹ nói câu đó, giọng bật lên như vô tình, nhưng thật ra mẹ đã lo từ hai tuần nay. Ba ngước lên khỏi tô cơm. Hoàng đặt đũa.\n\nMẹ bắt máy, chuyển sang video call, xoay điện thoại để chị thấy cả ba người — rồi kê lên lon nước tương trên bàn để màn hình đứng được. Chị Linh hiện ra trong ô nhỏ: phòng ký túc xá, tường trắng phía sau, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh. Trên mắc áo treo cái đồng phục gile xanh — màu đồng phục cơ sở điều dưỡng, Hoàng nhận ra từ ảnh chị gửi về hồi năm ngoái.\n\nChị trông mệt.\n\nKhông phải mệt theo kiểu vừa ngủ dậy. Là cái mệt lắng sâu — quầng mắt nhạt, da hơi xám, miệng vẫn cười khi thấy màn hình nhưng cơ mặt chưa theo kịp miệng.\n\n"Má ơi! Anh Hai, Hoàng!"\n\nGiọng chị vui. Vui hơn mặt.\n\n"Con gái ơi!" Mẹ nghiêng người vào điện thoại như muốn thu hẹp khoảng cách. "Tại sao lâu vậy không thấy gọi? Má nhắn mà thấy hai cái dấu tích."\n\n"Con bận ca, má. Ca đêm mấy tuần này nhiều hơn."\n\n"Ca đêm? Sao nhiều vậy?"\n\nChị kể — giọng đều, không có chỗ nào lên xuống: bệnh viện thiếu nhân viên điều dưỡng tầng lão khoa, mấy người xin nghỉ về nước vì lý do gia đình, người còn lại phải chia nhau gánh ca. Không phải chị tình nguyện — chỉ là hoàn cảnh. Mà hoàn cảnh đó thêm tiền phụ cấp ca đêm, nên cũng tốt.\n\n"Vậy con ổn không?" mẹ hỏi.\n\n"Con ổn má. Quen rồi."\n\nBa ngước lên, gật đầu về phía màn hình. "Khoẻ không con?"\n\n"Dạ khoẻ ba." Chị cười. "Ba gầy hơn hồi hè vậy."\n\n"Già rồi thì gầy." Ba nói, quay lại tô cơm.\n\n—\n\nChị kể thêm một chút — khu ký túc xá mới dọn lại, vài người bạn đồng hương rủ nhau nấu cơm cuối tuần, mùa này Nhật mưa nhiều. Mẹ nghe, thỉnh thoảng xen vào hỏi thăm, kể chuyện nhà. Ba ăn cơm tiếp, tai vẫn hướng về phía màn hình.\n\nRồi chị ngập ngừng một nhịp trước khi nói:\n\n"À, tháng này con gửi về có thể ít hơn một chút — khoảng năm triệu thôi, không đủ sáu như mọi khi. Vì tháng rồi con có mua thêm khóa học tiếng Nhật…"\n\n"Không sao con ơi," mẹ nói — ngay, không cần suy nghĩ. Rồi mẹ quay nhìn vào màn hình: "Nhà có người lo rồi. Con đừng lo."\n\nChị Linh im một nhịp.\n\nMắt chị đảo sang góc màn hình — tìm Hoàng.\n\nAnh đang ngồi bên phải khung hình, hơi ra ngoài, cái vị trí mà khi mẹ kê điện thoại vào lon nước tương thì anh chỉ lọt vào một nửa. Chị nhìn vào chỗ anh ngồi.\n\nHoàng gật đầu.\n\nChị không hỏi thêm. Chỉ gật lại — chậm hơn một chút, kiểu gật của người vừa nhận ra điều gì đó đang thay đổi mà chưa kịp xử lý. Rồi chị quay lại mẹ, nói thêm chuyện gì đó về khoá học.\n\nHoàng tiếp tục ăn.\n\n—\n\nCuộc gọi đi thêm khoảng mười lăm phút. Chị hỏi Hoàng học hành thế nào. Anh nói bình thường, điểm ổn, không có gì đặc biệt. Chị gật đầu theo kiểu người không thật sự hỏi về điểm — hỏi vì đó là câu hỏi nên hỏi.\n\nRồi chị nhìn vào màn hình, lâu hơn một chút.\n\n"Em trông khác từ hồi trước Tết."\n\nCâu đó rơi xuống giữa bữa ăn.\n\nKhông ai tiếp tục. Mẹ đang gắp thêm rau, không để ý. Ba đã cúi mặt vào tô. Chị Linh nói câu đó rồi không giải thích thêm — không nói khác theo nghĩa nào, không nói tốt hay không tốt. Chỉ khác.\n\nHoàng nhìn vào màn hình.\n\nChị nhìn lại anh trong đúng hai giây. Sau đó mẹ bắt chuyện sang cái tủ lạnh nhà đang muốn thay, chị chuyển theo tự nhiên, và câu kia bị cơm canh và chuyện tủ lạnh chôn xuống.\n\n"Thôi con cúp máy nha má, con phải chuẩn bị đồ ca chiều mai."\n\n"Ừ ừ, con đi đi. Nhớ ăn uống đàng hoàng nghe."\n\n"Dạ. Ba má giữ sức khoẻ. Hoàng học tốt."\n\nMàn hình tắt.\n\n—\n\nMẹ cầm điện thoại lên, cất vào túi áo. Ba rót thêm nước vào ly của mình, không nói gì. Tivi vẫn bật — MC đang phỏng vấn ai đó, tiếng cười từ trường quay vọng ra.\n\nKhông ai bình luận về cuộc gọi.\n\nHoàng nhìn bàn ăn — dĩa cá chiên còn một nửa, tô canh chua vơi gần hết, mấy hạt cơm rơi ra ngoài bàn gần chỗ điện thoại lúc nãy. Anh gắp miếng cá, nhai.\n\nMẹ hỏi ba chuyện gì đó về cái xe — tiếng xì nước ở chỗ nào, sáng mai có đem đi tiệm không. Ba nói để coi. Câu chuyện đó tiếp tục. Bữa cơm tiếp tục.\n\nNhà có người lo rồi.\n\nCâu mẹ nói với chị Linh không phải câu mẹ suy nghĩ nhiều trước khi nói. Mẹ nói tự nhiên — vì đó là sự thật theo cách mẹ hiểu. Nhưng chị Linh đang ngồi ở Nhật, làm ca đêm bệnh viện lão khoa, gửi tiền về sáu năm rồi — và mẹ nói nhà có người lo rồi theo kiểu không cần giải thích đó là ai.\n\nChị nhìn sang Hoàng và không hỏi thêm.\n\nAnh ăn hết phần cơm, đặt đũa xuống.\n\n—\n\nSau bữa cơm anh vào phòng.\n\nKhông bật đèn ngay. Ngồi xuống cạnh bàn, tay để trên mặt bàn, nhìn ra cửa sổ — màn đêm ngoài hẻm, đèn vàng đường phố hắt lên tán cây phía xa.\n\nCâu chị nói cứ ở lại.\n\nEm trông khác từ hồi trước Tết.\n\nAnh đã nghe câu đó trước đây từ người khác — ba, một hai người ở trường, thầy chủ nhiệm hỏi một lần hồi đầu năm. Người lớn hay nói khác khi họ muốn nói điều gì đó mà không biết nói thế nào. Thường thì anh nghe xong cho qua.\n\nLần này khác.\n\nKhông phải vì câu đó về anh. Mà vì cái cách chị nói — nhìn vào màn hình hai giây, không giải thích, rồi chuyển sang chuyện tủ lạnh. Như người vừa thấy điều gì đó và chưa biết mình nghĩ sao về điều đó.\n\nChị đang ổn không?\n\nCâu hỏi hình thành chậm, không phải từ lo lắng. Từ cái kiểu chị kể về ca đêm — giọng đều quá, không phàn nàn, không nghe thấy nặng nhọc. Đó không phải giọng người ổn. Đó là giọng người đã quen với việc nói theo cách không làm người nghe lo.\n\nChị mệt.\n\nHoàng nhìn ra ngoài cửa sổ thêm một lúc.\n\nSáu năm nay chị làm vậy — gọi về nói mình ổn, kể chuyện vừa đủ để mẹ yên tâm, không kể chỗ nặng. Không phải chị không muốn — chỉ là không có lý do để làm người khác lo trong khi chị đang ở nơi người khác không thể giúp được gì.\n\nAnh hiểu logic đó. Anh cũng hay làm vậy.\n\n—\n\nAnh cầm điện thoại lên.\n\nMở tin nhắn riêng với chị — cái ô chat mà lần gần nhất anh nhắn là hỏi chị về quy trình học tiếng Nhật hồi năm trước, chị trả lời vài dòng rồi mất hút vì bận.\n\nAnh gõ.\n\nXóa.\n\nGõ lại.\n\nXóa lần nữa.\n\nLần đầu anh định hỏi chị dạo này làm sao, rồi thấy câu đó trống. Lần hai anh định hỏi ca đêm có ổn không, rồi thấy câu đó cũng trống theo cách khác.\n\nAnh ngồi nhìn ô nhắn tin trống.\n\nCuối cùng anh gõ: Chị ăn cơm chưa?\n\nNgón tay anh ở trên nút gửi lâu hơn bình thường. Câu đó nghe nhỏ — quá nhỏ so với những gì anh vừa nghĩ trong mười lăm phút. Không hỏi về ca đêm, không hỏi về tiền, không hỏi về câu em trông khác hay cái cách chị nhìn vào màn hình. Chỉ một câu hỏi bếp núc mà bất kỳ ai cũng hỏi được.\n\nAnh nhấn gửi.\n\n—\n\nBa tiếng sau, anh đang nằm trên giường nhìn trần nhà. Hẻm bên ngoài đã yên — tiếng xe thưa, tiếng chó sủa xa xa, mùi mưa lác đác từ đâu đó trôi vào qua khe cửa sổ.\n\nĐiện thoại rung.\n\nAnh nhấc lên.\n\nHai dòng tin nhắn từ chị:\n\nĂn rồi. Em hỏi lạ.\n\nNhưng cảm ơn.\n\nAnh đọc lần thứ nhất. Rồi đọc lần thứ hai.\n\nAnh đặt điện thoại xuống ngực, nhìn lên trần nhà.\n\nKhông giải thích được vì sao mình thấy nhẹ hơn. Chị không nói gì nhiều. Không hỏi lại, không giải thích. Chỉ hai dòng — một dòng ngạc nhiên, một dòng cảm ơn. Bữa cơm chị đã ăn hay chưa ăn thì anh cũng không biết chắc.\n\nNhưng anh thấy nhẹ hơn.\n\nÁnh đèn đường vàng ngoài cửa sổ vẽ lên trần nhà một ô sáng mờ. Hoàng nhìn vào đó, không nghĩ gì thêm.\n\nCái nhẹ đó không có tên. Anh không cố đặt tên cho nó.\n