Chương 45 — Thế giới đang nhìn
Ba ngày sau bài blog, Hoàng ngủ được bốn tiếng liền.
Khi anh mở mắt, trần nhà không xoay, quạt bàn không còn tiếng rít kéo dài như đêm trước. Laptop vẫn đặt trên bàn học, màn hình đen, dây sạc vắt qua mép bàn. Trên tờ giấy nháp cạnh bàn phím, nét chữ của anh đè lên nhau thành từng cụm: index, job nền, trang trạng thái, người kỹ thuật thứ hai.
Điện thoại nằm úp bên gối.
Hoàng lật lên.
07:12.
Không có tin nhắn báo sập. Không có cuộc gọi nhỡ từ Khoa. Không có dòng nào từ anh Tuấn lúc ba giờ sáng.
Anh mở dashboard trước khi rửa mặt.
Người dùng đăng ký: 847.
Người dùng trả tiền: 64.
Tỷ lệ lỗi trong sáu giờ gần nhất giảm xuống mức anh có thể nhìn mà không thấy cổ họng khô đi. Vẫn còn truy vấn chậm ở trang tổng hợp, vẫn còn vài request timeout lẻ tẻ từ mạng 3G yếu, nhưng phần lõi đã đứng được. Chủ tiệm mở danh sách nợ, thêm khách mới, lưu khoản trả — những việc NỢ SỔ phải làm — đều chạy.
Hoàng ngồi thêm nửa phút trước màn hình. Ngoài hiên, một chiếc xe máy nổ máy hụt hai lần rồi mới bắt tiếng. Anh đóng dashboard, đánh dấu vào mép tờ nháp: còn sống.
Nước lạnh chạm mặt làm anh tỉnh hẳn. Dưới bếp, mẹ đang chiên trứng, tiếng dầu nổ nhỏ. Ba đã đi từ sớm, cái móc treo áo mưa trống. Mọi thứ trong nhà vẫn theo nhịp của nó, không biết ngoài kia có hơn tám trăm tài khoản đang đặt dữ liệu nợ của họ vào một phần mềm do một thằng học sinh lớp mười vừa vá trong ba đêm.
Mẹ nhìn anh khi anh xuống cầu thang.
“Mắt còn đỏ đó.”
“Dạ, hôm qua xong rồi.”
“Xong thiệt không?”
Hoàng kéo ghế ngồi xuống.
“Đỡ nhiều rồi má.”
Mẹ đặt dĩa trứng lên bàn, không hỏi phần mềm là cái gì, cũng không hỏi ai trả tiền. Bà chỉ đẩy thêm chén cơm nguội hâm nóng về phía anh.
“Ăn đi. Đỡ nhiều cũng phải ăn.”
Hoàng cầm đũa. Trứng chiên hơi mặn, cơm còn mùi khói bếp gas. Anh ăn hết chén đầu trước khi điện thoại rung.
Khoa.
Khoa: trưa gặp được không
Hoàng: được
Khoa: anh Tuấn cũng qua. 11h30 quán cũ
Hoàng nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn mẹ đang rửa chảo.
Hoàng: oke
Quán cũ là quán cà phê ở góc đường gần trường, nơi bàn ghế nhựa kê sát vỉa hè, mái bạt xanh phai màu và ly cà phê đá luôn có quá nhiều sữa đặc. Lúc Hoàng tới, Khoa đã ngồi trong cùng, áo thun game nhăn, tóc bết vì nón bảo hiểm. Trước mặt cậu là một ly trà đá còn nguyên.
Anh Tuấn đến sau Hoàng năm phút.
Anh mặc sơ mi xắn tay, mắt có quầng mờ của người cũng không ngủ đủ. Vừa ngồi xuống, anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình mở sẵn dashboard hạn chế của VietPath.
“Server ổn rồi?”
“Ổn tương đối,” Hoàng nói. “Em nâng gói, thêm index, tách mấy việc nặng ra nền. Còn phải làm queue đúng nghĩa với trang trạng thái.”
“Bao lâu?”
“Trang trạng thái một ngày. Queue tử tế thì lâu hơn. Nếu có thêm người kỹ thuật, nhanh.”
Anh Tuấn gật. “Anh hỏi được một bạn backend từng làm với anh. Không chắc họ rảnh, nhưng tối anh gửi CV. Có điều…”
Anh nhìn Hoàng, rồi nhìn Khoa.
“Bài blog là tốt. Nhưng mày cần chuẩn bị cho việc này xảy ra lại.”
Khoa xoay ly trà đá giữa hai tay. Đá va vào thành ly nghe lách cách.
“Lần sau là báo lớn hơn hả anh?”
“Có thể báo. Có thể một group chủ tiệm. Có thể một người dùng quay clip hướng dẫn rồi tự nhiên lan. Mình không chọn được cửa nào mở.” Anh Tuấn nói chậm, không lên giọng. “Cái mình chọn được là lúc cửa mở, bên trong có sập nhà không.”
Hoàng nghe, ngón tay đặt trên mép bàn. Câu đó đúng tới mức không cần tranh luận.
Khoa không nhìn anh. Cậu nhìn dòng xe ngoài đường, nơi một chiếc xe bán bánh mì dừng sát lề, khói thịt nướng bay qua mùi cà phê.
“Vậy giờ tụi mình làm gì trước?” Khoa hỏi.
Anh Tuấn quay sang Hoàng theo thói quen.
Khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Hoàng thấy.
Khoa cũng thấy.
Câu hỏi do Khoa đặt ra. Ánh mắt anh Tuấn tìm Hoàng trước. Không phải cố ý gạt Khoa ra. Trong cấu trúc hiện tại, mọi quyết định sản phẩm, kỹ thuật, pháp lý rốt cuộc vẫn chảy về phía Hoàng. Cái dòng chảy ấy đã hình thành qua nhiều tháng, trơn đến mức không ai nhận ra cho tới khi một người ngồi cạnh bị nước chảy vòng qua chân.
Hoàng không trả lời ngay.
Anh quay sang Khoa.
“Mày nói trước đi.”
Khoa nhướng mắt, hơi bất ngờ. Rồi cậu đặt ly xuống.
“Khách cũ trước. Mấy người dùng từ đầu phải biết tụi mình còn ở đây. Tao nghĩ làm một tin nhắn ngắn trong app: mấy hôm rồi chậm vì tăng người dùng, đã sửa, nếu còn lỗi gọi số này. Đừng nói kiểu công nghệ quá.”
“Đúng,” Hoàng nói.
Khoa nói tiếp nhanh hơn, như đã nghĩ sẵn: “Người mới thì tao cần bộ câu trả lời. Hỏi giá, hỏi dùng điện thoại nào, hỏi dữ liệu có mất không, hỏi ai làm app. Ba câu đầu tao trả lời được. Câu cuối…”
Cậu ngừng.
Anh Tuấn nhìn ly cà phê của mình.
Hoàng nói: “Câu cuối trả lời: NỢ SỔ do một nhóm độc lập phát triển, VietPath hỗ trợ thanh toán và pháp lý. Không nói tên cá nhân.”
“Đủ không?” Khoa hỏi.
“Bây giờ đủ.”
“Còn sau này?”
Tiếng xe buýt thắng gấp ngoài đường cắt qua câu hỏi. Một người bán vé số đi ngang bàn, chìa xấp vé về phía anh Tuấn. Anh lắc đầu, đợi người đó đi rồi mới nói:
“Sau này phải có cấu trúc thật. Team thật. Trang web có thông tin đủ tin. Không thể mãi trả lời bằng câu né.”
Hoàng gật.
Anh lấy sổ ra, viết ba dòng: thông báo sự cố, bộ trả lời hỗ trợ, trang giới thiệu team mức tối thiểu. Ở dòng thứ ba, đầu bút dừng lại lâu hơn.
Team mức tối thiểu.
Hiện tại team thật là một học sinh lớp mười, một thằng bạn bán hàng bằng xe đạp và một founder ba mươi tuổi đứng tên pháp lý qua công ty khác.
Cấu trúc đủ để người ngoài tin, và đủ để người trong không cảm thấy mình chỉ là phần che chắn cho người khác — hai thứ đó không trùng nhau hoàn toàn.
Anh Tuấn uống cà phê, rồi nói: “Khánh nhắn anh sáng nay.”
Hoàng ngẩng lên.
“Anh ta thấy bài blog?”
“Thấy. Anh ta chỉ nói: khi có tỉnh thứ ba thì báo.” Anh Tuấn kéo điện thoại, mở tin nhắn cho Hoàng xem. “Không thúc. Nhưng họ đang nhìn.”
Khoa cười ngắn.
“Giờ ai cũng nhìn.”
Không ai đáp câu đó.
Ly cà phê đá trên bàn chảy nước xuống mặt nhựa. Hoàng nhìn vệt nước lan ra, nghĩ tới dashboard sáng nay: 847 người. Không còn là con số đủ để khoe trong một buổi gặp. Nó đã bắt đầu thành trách nhiệm vận hành hằng ngày.
Điện thoại của Khoa rung.
Cậu liếc qua, định tắt, rồi mặt đổi khác.
“Khoan.”
Hoàng nhìn sang.
Khoa mở tin nhắn từ một người dùng tên Hải ở Bình Dương. Tin nhắn không dài, nhưng có kèm ảnh chụp màn hình thanh toán.
Anh Hải BD: thằng bạn ở Đà Lạt của anh đăng ký rồi đó. Nó bán đặc sản với cà phê, ghi nợ mấy mối quen. Nó chuyển tháng đầu qua VietPath rồi. Em coi giúp nó vụ nhập khách từ Excel được không?
Phía dưới là số điện thoại đầu 063 và tên cửa hàng: Mai Thảo Đà Lạt.
Khoa đưa điện thoại cho Hoàng.
“Đà Lạt tính là Lâm Đồng ha?”
Hoàng không trả lời ngay. Anh lấy điện thoại của mình, mở dashboard thanh toán, lọc giao dịch mới nhất.
Một giao dịch 150.000 đồng vừa ghi nhận qua VietPath, thời gian 11:42. Địa chỉ tự khai: phường 1, Đà Lạt. Nguồn giới thiệu trong form: “anh Hải xưởng gỗ Bình Dương”.
Bình Dương → Đà Lạt.
Không phải Khoa gọi. Không phải bài blog dẫn trực tiếp. Một người dùng cũ giới thiệu cho bạn ở nơi khác, người đó trả tiền ngay tháng đầu vì có bài toán thật.
Ở rìa tầm nhìn của Hoàng, giao diện quen thuộc mở ra.
Không âm thanh. Không ánh sáng. Không dòng chữ bay lên.
Chỉ một khung trắng sạch, như tờ biên nhận.
NHIỆM VỤ BƯỚC RA
Tiêu chí người dùng định nghĩa: 3 tỉnh/thành phố ngoài TP.HCM có người dùng trả tiền phát sinh từ mạng lưới tăng trưởng độc lập.
Tiến độ: 3/3
Một dấu tích xanh xuất hiện cạnh dòng tiến độ.
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH.
Phần thưởng mở:
Kỹ năng: MẠNG LƯỚI TỔ CHỨC Lv.1
Mảnh thông tin tương lai 003: Thị trường SaaS SME Việt Nam 2015–2018
Hoàng đặt điện thoại xuống bàn.
Khoa đang nhìn anh.
“Có gì hả?”
Anh Tuấn cũng nhìn, nhưng ánh mắt khác: người quan sát một founder vừa nhận tin tốt và đang kiểm tra xem tin đó có làm founder mất bình tĩnh không.
Hoàng ép mình thở đều.
“Đủ tỉnh thứ ba rồi.”
Khoa mở to mắt. “Thiệt?”
“Ừ. Đà Lạt. Trả tiền rồi.”
Một nụ cười bật lên trên mặt Khoa, rõ và trẻ hơn vẻ mệt mỏi ba ngày nay. Cậu đập bàn một cái làm ly trà đá rung.
“Má. Vậy là xong cái điều kiện của ông Khánh luôn?”
Anh Tuấn cũng cười, nhưng giữ thấp hơn. “Xong một phần. Còn sơ đồ team sáu tháng nữa.”
“Cho em vui ba giây đi anh.”
“Vui đi.” Anh Tuấn nâng ly cà phê lên. “Ba giây.”
Khoa cười lớn hơn.
Hoàng cũng cười. Cơ mặt anh hơi cứng vì thiếu ngủ, nhưng nụ cười là thật. Bao nhiêu chuyến đi hẻm, bao nhiêu cuộc gọi khách cũ, bao nhiêu lần sửa lỗi trong đêm, bao nhiêu câu hỏi “ai đứng sau nó” — tất cả gom lại thành một dòng 3/3 nhỏ gọn đến lạnh lùng.
Ba giây trôi qua.
Anh Tuấn đặt ly xuống.
“Rồi. Bây giờ quay lại việc phải làm.”
Khoa rên lên. “Anh ác thiệt.”
“Thế giới ác hơn anh.”
Câu đùa làm không khí nhẹ đi. Nhưng Hoàng vẫn thấy bàn tay mình đặt cạnh điện thoại hơi lạnh.
Hệ thống vừa hoàn thành một nhiệm vụ lớn.
Nếu chỉ có vậy, hôm nay đáng để ăn mừng.
Nhưng trong khung giao diện, mảnh 003 đang nằm đó, chờ anh mở.
Buổi gặp kết thúc sau chưa đầy bốn mươi phút. Anh Tuấn phải về VietPath xử lý một cuộc họp. Khoa đi gặp hai khách mới gần trường, miệng vẫn lẩm bẩm “Đà Lạt, bro, Đà Lạt đó”. Trước khi đi, cậu quay lại nói với Hoàng:
“Ê.”
“Sao?”
“Lần sau có tin kiểu này, mày cười lâu hơn chút được không? Nhìn mày làm tao tưởng có lỗi gì nữa.”
Hoàng nhìn bạn.
“Không có lỗi.”
Khoa gật, nhưng không tin hết.
“Ừ. Chiều tao gửi danh sách câu hỏi khách.”
Cậu đội nón bảo hiểm, đạp xe đi vào dòng nắng trưa. Hoàng đứng dưới mái bạt thêm một lúc, nhìn lưng Khoa lẫn vào xe máy.
Có những khoảng cách không cần tranh cãi mới rộng ra. Chỉ cần một câu hỏi đi qua người này để tới người kia.
Hoàng về nhà lúc đầu giờ chiều. Mẹ chưa đi ca, đang phơi đồ sau nhà. Anh nói con học bài, rồi lên phòng, đóng cửa.
Laptop mở. Quạt bàn quay. Ánh sáng ngoài cửa sổ làm màn hình hơi lóa.
Hoàng ngồi xuống, mở Hệ thống.
Khung nhiệm vụ BƯỚC RA vẫn hiện dấu tích xanh. Dưới phần thưởng, kỹ năng mới có mô tả ngắn:
MẠNG LƯỚI TỔ CHỨC Lv.1
Tăng khả năng nhận diện nút thắt trong mạng lưới con người, kênh lan truyền, vai trò không chính thức và điểm phụ thuộc cá nhân trong tổ chức sơ khai.
Không phải kỹ năng bán hàng. Không phải buff thuyết phục. Nó giống một cặp kính mới đặt lên những thứ anh đã thấy nhưng chưa gọi tên đúng.
Anh nghĩ tới Khoa xoay ly trà đá. Anh Tuấn nhìn sang anh trước khi trả lời câu hỏi của Khoa. Anh Hải ở Bình Dương giới thiệu bạn Đà Lạt. Chị Bảy cần một thông báo sự cố hơn là một dashboard đẹp. Khánh không chỉ hỏi số liệu mà hỏi cấu trúc không phụ thuộc một người.
Mạng lưới không phải sơ đồ có mũi tên. Nó là những thói quen tin nhau.
Hoàng chuyển sang phần còn lại.
Mảnh thông tin tương lai 003 — mở?
Anh nhìn chữ “mở” trong hai giây.
Mảnh 001 từng cho anh lợi thế cổ phiếu. Mảnh 002 cho khung SaaS SME và giúp anh hiểu thị trường ngách đang đi đâu. Mỗi lần mở, độ chính xác thông tin tương lai giảm thêm, nhưng giá trị nhận được luôn rõ.
Lần này, lịch sử đã lệch nhiều hơn.
Anh nhấn xác nhận.
Dữ liệu tràn vào không ồn ào. Nó hiện thành từng bảng, từng ghi chú, từng đoạn phân tích lạnh: số lượng doanh nghiệp nhỏ và hộ kinh doanh dùng phần mềm quản lý 2015–2018; tỷ lệ trả tiền cho SaaS nội địa; các ngách phát triển trước; thời điểm vài công ty bắt đầu gọi vốn; nguyên nhân nhiều sản phẩm chết vì support thủ công quá nặng; mức giá thị trường chấp nhận; mô hình reseller qua đại lý địa phương.
Hoàng đọc nhanh ở lần đầu.
Rồi chậm lại.
Có nhiều phần đúng. Đúng đến sắc.
Ghi chú về việc chủ tiệm không mua “phần mềm” mà mua “người chịu trách nhiệm khi dữ liệu không mở được” — đúng. Cảnh báo về support ăn mòn biên lợi nhuận nếu không chuẩn hóa — đúng. Dự đoán thị trường 2016 sẽ bắt đầu có vài sản phẩm quản lý bán hàng đóng gói nhắm tới cửa hàng nhỏ — đúng theo ký ức của anh.
Anh kéo xuống bảng timeline.
2015 Q2: Thị trường SaaS cho hộ kinh doanh nhỏ tại Việt Nam chưa có sản phẩm ghi nợ chuyên biệt đạt trên 500 người dùng hoạt động. Các nhóm thử nghiệm chủ yếu tập trung POS, quản lý kho, bán hàng đa kênh. Tăng trưởng theo địa lý ngoài TP.HCM/Hà Nội gần như không đáng kể nếu không có đội bán trực tiếp.
Hoàng dừng.
Anh đọc lại.
Trên dashboard ngoài đời, NỢ SỔ đang có 847 người dùng đăng ký, trong đó số hoạt động hằng tuần đủ vượt mốc 500. Bình Dương, Đồng Nai, Lâm Đồng đã có người trả tiền ngoài TP.HCM. Không phải năm 2015 Q2 của dòng lịch sử cũ. Là bây giờ — trước đó.
Anh kéo tiếp.
2015 Q4: Chưa xuất hiện ví dụ lan truyền tự nhiên giữa các tỉnh dựa trên mạng lưới tiểu thương/hộ kinh doanh mà không có đội sales địa phương.
Sai.
Không phải sai toàn bộ. Sai ở phần NỢ SỔ đã bẻ gãy.
Anh mở song song ghi chú của mình: Bình Dương từ Hải, Đồng Nai từ bạn của Hải, Đà Lạt từ chuỗi giới thiệu. Ba điểm nối bằng con người, không bằng quảng cáo.
Hoàng quay lại mảnh 003.
2016: Người dùng SME Việt Nam vẫn ưu tiên phần mềm cài đặt tại chỗ hơn web app vì niềm tin dữ liệu và hạ tầng mạng chưa ổn định. SaaS thuần web khó vượt ngưỡng 2.000 người dùng trả tiền trước khi có đội triển khai trực tiếp.
Một phần đúng.
Nhưng NỢ SỔ không bán cho “SME” theo cách bảng này định nghĩa. Nó đi qua chủ tiệm quen nhau, qua những người không đọc báo cáo thị trường. Họ không hỏi cloud là gì. Họ hỏi mất dữ liệu có ai nghe máy không.
Hoàng đọc thêm ba đoạn nữa. Càng đọc, ranh giới càng rõ: những quy luật nền vẫn có giá trị, nhưng các mốc cụ thể bắt đầu bị thực tế trước mắt cắn thủng. Mảnh thông tin không nói “độ chính xác 91%”. Không đánh dấu dòng nào còn đúng, dòng nào đã lỗi thời. Không có cảnh báo đỏ ở những điểm anh cần nghi ngờ.
Nó chỉ đưa dữ liệu.
Một phần là bản đồ. Một phần là bản đồ của con đường đã bị anh đào lên.
Hoàng ngồi thẳng dậy.
Anh thử tìm trong giao diện phần chú thích.
Không có.
Anh mở trạng thái Hệ thống.
Không báo lỗi.
Anh quay lại mảnh 003, kéo về đoạn timeline 2015 Q2, đọc lần thứ ba. Câu chữ vẫn vậy. Khô, chắc, không do dự.
chưa có sản phẩm ghi nợ chuyên biệt đạt trên 500 người dùng hoạt động.
Trong thế giới này, câu đó sai.
Và Hệ thống không nói với anh.
Gió nóng luồn qua khe cửa sổ, làm tờ giấy nháp trên bàn rung nhẹ. Dưới hẻm có tiếng người rao bánh bao. Xa hơn, một chiếc xe tải bóp còi dài.
Hoàng đặt tay lên bàn, nhìn những đường gân trên mu bàn tay trẻ hơn tuổi thật của mình.
Từ khi quay về, anh đã biết trí nhớ tương lai sẽ lệch. Anh cũng biết mỗi lần dùng mảnh thông tin là một lần cắt vào dòng lịch sử cũ. Nhưng biết bằng lý thuyết khác với nhìn một phần thưởng của Hệ thống chứa câu sai ngay trước mắt.
Điều đáng sợ không phải là nó sai.
Điều đáng sợ là nó sai mà vẫn có hình dạng của sự chắc chắn.
Nếu anh không có dashboard NỢ SỔ để đối chiếu, anh có thể đã tin toàn bộ bảng timeline. Nếu sai lệch nằm ở một thị trường anh chưa chạm tới, một đối thủ anh chưa gặp, một điều khoản đầu tư anh chưa đủ dữ liệu kiểm chứng thì sao?
Mảnh thông tin tương lai vẫn hấp dẫn. Có những đoạn anh đọc là biết sẽ tiết kiệm hàng tháng thử sai. Nhưng từ hôm nay, nó không còn là bản đồ được đóng dấu sự thật.
Nó là tài liệu tham khảo từ một thế giới cũ.
Và Hệ thống không chịu trách nhiệm ghi ngày hết hạn trên từng dòng.
Điện thoại rung.
Hoàng tưởng là Khoa gửi danh sách câu hỏi. Anh cầm lên.
Tên hiện trên màn hình làm anh dừng lại.
Phương Anh.
Cô chưa từng nhắn cho anh trước. Lần gần nhất họ nói chuyện, cô đặt tờ giấy phân tích NỢ SỔ xuống bàn, nghe anh xác nhận “bạn đúng”, rồi đi.
Tin nhắn chỉ có một câu.
Phương Anh: Tôi đọc bài blog. Chúc mừng.
Hoàng nhìn dòng chữ.
Không hỏi ai đứng sau. Không giả vờ không biết. Không thêm emoji. Một câu đủ lịch sự để là lời chúc, đủ ngắn để giống tín hiệu.
Anh gập điện thoại lại.
Mảnh 003 vẫn mở trên màn hình laptop, đoạn sai nằm giữa trang. Bên cạnh là dashboard thật, con số 847 xanh nhạt. Thế giới cũ trên một tab. Thế giới anh đang làm lệch trên tab còn lại.
Anh mở điện thoại.
Hoàng: Cảm ơn.
Tin nhắn gửi đi.
Anh đặt ngón tay trên bàn phím ảo, dừng vài giây.
Phương Anh không phải Khoa. Không có lịch sử bạn bè để dựa vào. Không phải anh Tuấn, người có lợi ích pháp lý và kinh nghiệm startup. Cô là người ngoài, nhưng đã nhìn ra NỢ SỔ bằng dữ liệu trước khi nhiều người biết tên app. Nếu Hệ thống bắt đầu đưa dữ liệu cần kiểm chứng, anh cần những con người biết kiểm chứng theo cách khác anh.
Không phải tin tưởng tuyệt đối.
Chỉ là mở một cánh cửa có kiểm soát.
Anh gõ tiếp.
Hoàng: Bạn muốn gặp không?
Lần này, điện thoại rung lại trong mười giây.
Phương Anh: Muốn.
Hoàng đọc câu trả lời. Không có dấu chấm than. Không có hỏi gặp để làm gì. Giống người đã để sẵn câu trả lời trong ngăn bàn, chỉ chờ anh kéo ra.
Anh đặt điện thoại xuống, nhưng màn hình chưa tắt.
Trong phòng, Hệ thống vẫn treo mảnh thông tin 003 trước mắt anh. Nó không thay đổi, không xin lỗi, không giải thích tại sao một phần dữ liệu không còn đúng. Nó giống mọi lần: sạch, lạnh, hữu ích.
Và lần đầu tiên, Hoàng thấy rõ cần đặt nó bên cạnh dữ liệu khác, con người khác, câu hỏi khác.
Đêm đó, sau khi trả lời Khoa về bộ câu hỏi hỗ trợ, sau khi gửi anh Tuấn danh sách việc có thể giao cho backend mới, sau khi hẹn Phương Anh chiều thứ Bảy ở thư viện gần trường, Hoàng lấy quyển vở học trò cũ ra.
Anh không mở file ghi chú kỹ thuật.
Anh viết bằng bút bi xanh, nét hơi đậm vì tay còn mỏi.
NỢ SỔ — 847 người dùng. Bình Dương, Đồng Nai, Lâm Đồng. BƯỚC RA hoàn thành.
Dòng tiếp theo, anh viết chậm hơn.
Hệ thống cho mình mảnh thông tin 003 — nhưng một phần đã sai. Nó không nói với mình. Mình phải tự nhận ra.
Hoàng nhìn câu đó một lúc.
Rồi anh gạch chân dưới đoạn cuối.
Bên ngoài, hẻm Bình Thạnh đã bớt tiếng xe. Từ nhà bên vọng sang tiếng TV mở nhỏ, giọng MC đọc bản tin khuya đều đều. Mẹ ho một tiếng dưới bếp, rồi tiếng dép lê đi về phòng.
Hoàng cúi xuống trang vở, viết thêm một câu.
Còn bao nhiêu thứ Hệ thống biết là sai mà không nói?