Chương 46 — Tin nhắn muốn gặp
Quán cà phê nằm đối diện hông trường, kẹp giữa một tiệm photocopy và quầy bán bánh tráng trộn. Chiều thứ Bảy, học sinh tan lớp phụ đạo kéo ra thành từng cụm, áo trắng lẫn trong khói xe và mùi nước mắm me. Trên mái bạt đỏ bạc màu, nước mưa cũ đọng lại thành vài vệt đen. Mỗi lần xe buýt chạy ngang, mặt bàn inox rung nhẹ, ly đá va vào nhau lách cách.
Hoàng đến sớm mười phút.
Anh chọn bàn trong góc nhưng không quay lưng ra đường. Thói quen đó không đến từ một nhiệm vụ nào. Từ khi bài blog làm NỢ SỔ lộ ra ngoài tầm kiểm soát, anh bắt đầu để ý những góc nhìn có thể rơi vào mình: người ngồi bàn bên, điện thoại giơ lên quá lâu, câu hỏi vô tình của một người quen trong trường.
Điện thoại đặt úp cạnh ly cà phê sữa đá. Trong túi áo, tờ giấy anh ghi vội ba việc phải làm cho NỢ SỔ vẫn còn gấp đôi: trang trạng thái, bộ trả lời hỗ trợ, CV backend anh Tuấn sẽ gửi tối nay. Chữ “CV backend” bị khoanh tròn hai lần.
Đó mới là việc đúng đường.
NỢ SỔ vừa qua một đợt tăng người dùng ngoài dự kiến. Khánh từ Mekong đang nhìn. Khoa cần câu trả lời rõ hơn cho khách. Anh Tuấn đã nói không thể để cửa mở rồi bên trong sập nhà. Tất cả đều chỉ về một hướng: xây đội, ổn định sản phẩm, chuẩn bị cuộc gặp tiếp theo.
Phương Anh bước vào lúc kim phút chạm đúng giờ hẹn.
Cô mặc đồng phục trường, tay cầm một bìa hồ sơ màu xám, tóc buộc thấp. Không nhìn quanh tìm lâu; mắt cô quét qua quán một lượt rồi dừng ở Hoàng, như đã biết anh sẽ chọn chỗ nào. Cô kéo ghế ngồi xuống, đặt bìa hồ sơ lên bàn, gọi một ly bạc xỉu ít đá.
“Bạn chọn chỗ dễ nghe lén quá,” cô nói.
Hoàng nhìn hai bàn bên. Một bàn có ba học sinh đang chia bánh tráng, một bàn là chú trung niên đọc báo thể thao.
“Dễ nghe lén, nhưng cũng dễ thấy ai nghe lén.”
Phương Anh gật, không khen, không cười xã giao. Cô mở điện thoại, tắt âm báo, úp xuống cạnh bìa hồ sơ.
“Bài blog làm số đăng ký tăng nhiều không?”
“Bạn hẹn gặp để hỏi câu đó?”
“Nếu muốn hỏi số liệu, tôi đã ước tính được một phần.”
“Vậy con số của bạn là bao nhiêu?”
“Khoảng tám trăm đến chín trăm tài khoản đăng ký. Người trả tiền dưới một trăm. Nếu server từng chậm hai ngày thì tỉ lệ chuyển đổi tuần này sẽ xấu, nhưng bù lại độ nhận diện tăng.”
Hoàng cầm ly cà phê, ngón tay chạm lớp nước lạnh bên ngoài. Con số không chính xác tuyệt đối, nhưng đủ gần để gây khó chịu theo kiểu người đo được đường biên nhà mình từ ngoài hàng rào.
“Bạn lấy từ đâu?”
“Bình luận công khai, thời điểm bài blog đăng, vài ảnh chụp màn hình người dùng khoe trong nhóm tiểu thương, cộng với giá 150 ngàn một tháng từng lộ ở bài của anh Tuấn.” Phương Anh nhận ly bạc xỉu từ cô phục vụ, kéo ống hút ra khỏi bao giấy. “Không khó nếu biết mình đang tìm gì.”
“Không khó với bạn.”
“Không khó với người có động cơ.”
Câu đó nằm giữa hai người một nhịp. Hoàng không hỏi ngay “động cơ của bạn là gì”. Câu hỏi ấy quá dễ, và Phương Anh có lẽ đã chuẩn bị sẵn ba đáp án sạch sẽ.
Anh đổi hướng.
“Bạn nói muốn gặp.”
“Bạn là người hỏi trước.”
“Ừ. Vì tôi nghĩ bạn sẽ muốn nói về NỢ SỔ.”
“Tôi có thể nói. Nhưng NỢ SỔ đang có quá nhiều người nhìn rồi.” Phương Anh khuấy ly, lớp sữa đặc tan dần dưới đáy. “Tôi muốn hỏi chuyện khác.”
Hoàng dựa lưng vào ghế nhựa. “Chuyện gì?”
“NỢ SỔ kiếm tiền được rồi. Bạn có biết thứ gì không kiếm tiền ngay, nhưng nếu để mất quyền từ đầu thì sau này dù có nổi tiếng cũng không còn là tài sản của mình không?”
Tiếng xe máy ngoài đường dồn lên khi đèn xanh bật. Một nhóm học sinh cười lớn trước quầy bánh tráng. Hoàng nghe câu hỏi, trong đầu tự động nhảy ra vài đáp án: thương hiệu, dữ liệu, nội dung, quyền sở hữu trí tuệ, mạng lưới phân phối.
Anh nói: “Bạn đang nói về nội dung.”
“Cụ thể hơn.”
“Âm nhạc?”
Lần này Phương Anh ngẩng lên. Mắt cô dừng trên mặt anh lâu hơn nửa giây.
“Bạn đoán nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Bạn cầm bìa hồ sơ, không mang laptop. Nếu là bất động sản nhà bạn thì bạn sẽ không hẹn ở đây. Nếu là một sản phẩm phần mềm khác, bạn sẽ mở bằng thị trường. Câu ‘không kiếm tiền ngay nhưng tạo tài sản’ thường gặp nhất ở quyền nội dung.”
Phương Anh cắn nhẹ đầu ống hút, rồi đặt xuống.
“Vậy đỡ mất thời gian.”
Cô mở bìa hồ sơ. Bên trong không có tài liệu in đẹp. Chỉ có vài tờ A4 kẹp lại, một tờ ghi tay, một tờ chụp màn hình kênh YouTube, một trang liệt kê tên người và vai trò.
Hoàng không chạm vào ngay.
Phương Anh đẩy tờ đầu tiên sang.
“Có một nhóm tôi biết qua chị họ học Nhạc viện. Không phải ban nhạc chính thức. Một bạn làm beat, thích lấy âm thanh dân gian phối với điện tử nhẹ. Một bạn nữ hát, giọng tốt, tiếng Anh đủ dùng. Một bạn học thiết kế, biết quay dựng lyric video. Còn một người viết lời, không muốn lộ mặt.”
“Tuổi?”
“Sinh viên. Có người năm nhất, có người năm hai. Lớn hơn mình vài tuổi.”
Hoàng nhìn ảnh chụp màn hình. Kênh YouTube có mười một video, lượt xem thấp. Tên kênh còn đổi dang dở, banner dùng font chữ khó đọc. Một video có tiêu đề tiếng Việt không dấu, thumbnail là ảnh chợ cũ bị kéo méo. Con số lượt xem: 327.
“Đây là thứ bạn muốn đưa tôi xem?”
“Không phải kênh. Bài chưa đăng.”
Phương Anh lấy điện thoại ra, cắm tai nghe. Cô đưa một bên cho Hoàng.
“Nghe ba mươi giây thôi.”
Hoàng nhìn tai nghe đặt trên bàn. Dây trắng hơi rối, đầu cao su có vết xước nhỏ. Anh không thích dùng tai nghe của người khác, nhưng quán ồn, và Phương Anh không có vẻ muốn bật loa ngoài cho cả quán nghe.
Anh cầm lấy một bên.
Âm thanh đầu tiên không sạch. Có tiếng rè nhẹ, nền phòng thu tạm. Một chuỗi nốt giống đàn tranh vang lên, nhưng bị cắt sample hơi thô. Sau đó beat điện tử vào rất thấp, không đập mạnh, chỉ đỡ bên dưới. Giọng nữ cất lên bằng tiếng Việt, chữ đầu hơi hụt hơi, rồi ổn định ở câu thứ hai. Lời bài hát không cầu kỳ: mưa qua mái tôn, chợ cũ, mùi rau thơm, bàn tay mẹ lựa trái cây dập bỏ sang một bên. Đến giây thứ hai mươi, giai điệu móc vào tai bằng một đoạn luyến ngắn.
Hoàng tháo tai nghe trước khi đoạn điệp khúc kịp mở.
Phương Anh nhìn anh, không hỏi “hay không”.
“Có hook,” Hoàng nói.
“Có gì nữa?”
“Bản thu bẩn. Sample không rõ nguồn. Thumbnail nhìn rẻ. Tên kênh khó nhớ. Nếu đăng lên như hiện tại, may mắn thì có vài ngàn view, xui thì chìm. Nếu có người lấy lại, remix lại, hoặc một kênh khác đăng trước với hình ảnh tốt hơn, nhóm này không có gì để chứng minh ngoài file gốc.”
Phương Anh kéo lại tai nghe, cuộn dây quanh ngón tay.
“Đó là lý do tôi tìm bạn.”
“Bạn cần luật sư bản quyền. Không cần tôi.”
“Luật sư không biết phân phối.”
“Cần một người làm âm nhạc số.”
“Năm 2015, ở Việt Nam, người đó ở đâu?”
Hoàng không đáp ngay.
Câu hỏi có cạnh. Năm này, YouTube đã có, Facebook đã nuốt phần lớn chú ý, iTunes và Spotify không phải con đường dễ cho nghệ sĩ Việt độc lập. Những cổng phân phối quốc tế tồn tại nhưng xa lạ với sinh viên Nhạc viện ngồi trong phòng tập thuê theo giờ. Bản quyền ở Việt Nam là một vùng sương mù, nơi mọi người chỉ nhớ tới giấy tờ sau khi tiền hoặc tiếng đã xuất hiện.
Anh đẩy tờ giấy lại cho cô.
“Tôi đang có một sản phẩm cần ổn định, một quỹ đầu tư đang theo dõi, và một team chưa ra hình team. Âm nhạc là bài toán khác hẳn. Tôi không có thời gian làm sở thích.”
“Tôi không đưa sở thích cho bạn.”
“Vậy bạn đưa gì?”
“Một dòng tiền chưa nằm trong phần mềm của bạn.”
Hoàng nhìn cô.
Phương Anh lấy tờ ghi tay cuối cùng ra. Trên đó là sơ đồ rất đơn giản: tác giả lời, người viết nhạc, bản ghi, kênh phân phối, quảng cáo, cấp phép, biểu diễn, đồng bộ với video, cộng đồng Việt kiều. Các mũi tên không đẹp, nhưng đúng chỗ. Ở góc dưới, cô viết: “quyền trước, tăng trưởng sau”.
“Bạn thích dòng tiền,” cô nói. “NỢ SỔ là dòng tiền của tiệm nhỏ: tiền nợ, tiền trả, tiền tháng. Cái này cũng là dòng tiền, chỉ là trước khi nó thành tiền, nó đi qua quyền sở hữu. Nếu ngay từ đầu quyền sai, sau này số liệu đẹp cũng không thuộc về người tạo ra nó.”
Hoàng đọc câu “quyền trước, tăng trưởng sau”.
“Bạn muốn gì trong chuyện này?”
“Muốn xem giả thuyết của tôi đúng không.”
“Giả thuyết gì?”
“Công nghệ có thể làm một sản phẩm nhỏ đi xa hơn khả năng tự nhiên của nó. Nhưng với văn hoá, nếu chỉ đẩy đi mà không giữ quyền cho người tạo, người mạnh hơn sẽ lấy phần scale đó.”
“Nghe giống bài luận kinh tế.”
“Bài luận không cần gặp bạn.”
“Còn bạn thì cần?”
“Tôi cần người biết biến một thứ lộn xộn thành hệ thống đủ chạy. Bạn đã làm với quyển sổ nợ của mấy tiệm tạp hoá. Tôi muốn biết bạn có làm được với một bài hát không.”
Hoàng bật cười ngắn. “Một bài hát không giống khoản nợ.”
“Đúng. Khoản nợ có người gọi điện đòi. Bài hát thì khi mất rồi, nhiều người còn không biết mình đã mất gì.”
Câu đó không cao giọng, nhưng đâm sâu hơn vài câu phân tích trước. Hoàng nhìn lại ảnh thumbnail méo trên tờ giấy. Một nhóm sinh viên đăng nhạc bừa lên mạng, dùng sample không rõ nguồn, không hợp đồng chia quyền, không kênh phân phối. Trong dòng lịch sử cũ anh từng sống qua, những chuyện như vậy không hiếm. Một bài nổi lên, rồi tranh chấp. Một giọng hát được chú ý, người viết lời biến mất khỏi credit. Một đoạn giai điệu bị lấy dùng trong quảng cáo, chủ nhân thật không đủ giấy tờ để đòi.
Ở năm 2026, anh đã nhìn thấy cả một nền kinh tế sáng tạo vận hành bằng metadata, hợp đồng, Content ID, phân phối số, dashboard doanh thu. Ở năm 2015, phần lớn những thứ ấy với nghệ sĩ Việt độc lập vẫn giống cánh cửa không có tay nắm.
Nhưng biết tương lai của một ngành khác với có thời gian mở cánh cửa đó.
Điện thoại của Hoàng rung một lần. Tin nhắn từ Khoa hiện trên màn hình khóa: chiều tao gửi file câu hỏi nha, khách mới hỏi vụ import Excel quá trời.
Thực tế kéo anh lại bàn inox, ly cà phê sữa đá, server vừa qua cơn sốt.
“Bạn đánh giá sai trọng tâm của tôi,” Hoàng nói. “Tôi không thể nhảy sang âm nhạc chỉ vì thấy thú vị.”
“Tôi biết.”
“Series A không chờ.”
“Tôi biết.”
“Khánh cần thấy NỢ SỔ không phụ thuộc vào một người. Nếu lúc này tôi mở thêm việc, tôi tự chứng minh ngược lại.”
Phương Anh gật. “Vậy đừng làm một mình.”
Hoàng dừng tay trên ly.
Cô nói tiếp: “Tôi không bảo bạn bỏ NỢ SỔ. Tôi cũng không bảo bạn thành ông bầu. Tôi đang đưa một bài toán nhỏ đủ để thử: một sản phẩm văn hoá, quyền rõ, phân phối hợp pháp, ra được ngoài Việt Nam. Không cần nổi tiếng ngay.”
Từ “hợp pháp” làm Hoàng ngẩng lên.
“Bạn dùng chữ đó vì bạn nghĩ tôi thích?”
“Vì nếu không hợp pháp thì không phải tài sản. Chỉ là tiếng vang mượn tạm.”
Ở rìa tầm nhìn của Hoàng, giao diện Hệ thống mở ra.
Không phải khung nhiệm vụ cũ của NỢ SỔ. Không phải màu trắng quen thuộc của mảnh thông tin. Lần này, đường viền có sắc đồng rất nhạt, gần giống màu giấy cũ dưới ánh đèn.
Hoàng giữ nguyên nét mặt.
Phương Anh đang nói về nhóm nhạc, về người viết lời không muốn xuất hiện, về việc họ sắp đăng bản demo trong hai tuần nữa nếu không ai cản. Giọng cô vẫn đều. Cô không biết phía sau vai mình, trong mắt Hoàng, một bảng mới đang tự dựng lên.
NHIỆM VỤ NHÁNH MỞ KHÓA
TRỤ CỘT VĂN HOÁ — KHỞI ĐỘNG
Mô tả: Tạo điều kiện để một sản phẩm văn hoá Việt Nam được hoàn thiện quyền sở hữu cơ bản, phân phối hợp pháp ra ngoài lãnh thổ Việt Nam và ghi nhận phản hồi thật từ người nghe/người sử dụng ngoài Việt Nam.
Hạn chót: 120 ngày.
Tiêu chí hoàn thành:
— Sản phẩm văn hoá có nguồn gốc Việt Nam, do người sáng tạo Việt Nam nắm quyền rõ ràng.
— Có hồ sơ quyền sở hữu và thoả thuận chia quyền tối thiểu giữa các bên sáng tạo.
— Được phân phối qua kênh hợp pháp có khả năng tiếp cận người dùng ngoài Việt Nam.
— Có ít nhất một tín hiệu phản hồi hoặc giao dịch hợp pháp phát sinh ngoài Việt Nam.
Ràng buộc: Không được mua đứt quyền tác giả từ người sáng tạo để hoàn thành nhiệm vụ. Không được dùng nội dung vi phạm bản quyền làm sản phẩm chính.
Phần thưởng: DI SẢN: 0 → ?
Không cấp mảnh thông tin tương lai.
Hoàng đọc dòng cuối hai lần.
Không cấp mảnh thông tin tương lai.
Sau mảnh 003, câu đó không làm anh hụt hẫng. Nó làm anh chú ý. Hệ thống không hứa cho anh bản đồ ngành âm nhạc, không đưa danh sách nền tảng sẽ thắng, không nói bài nào sẽ viral. Nó chỉ đặt ra một tiêu chí có thể kiểm chứng trong đời thật, với một phần thưởng anh chưa từng thấy.
DI SẢN.
Không phải Tín nhiệm. Không phải Nguồn lực. Không phải kỹ năng sản phẩm hay tổ chức.
Một chỉ số mới, đang để dấu hỏi ở phía sau.
“Bạn đang nghe không?” Phương Anh hỏi.
Hoàng chớp mắt, kéo tầm nhìn về quán cà phê. “Có.”
“Bạn nhìn qua vai tôi khoảng mười giây.”
“Đang nghĩ.”
“Về việc từ chối sao cho lịch sự?”
“Về việc nếu nhận, phải đặt ranh giới thế nào.”
Phương Anh ngồi thẳng hơn. Câu trả lời đó là thứ đầu tiên làm mặt cô thay đổi rõ. Không phải vui. Gần hơn với việc một giả thuyết vừa có dữ liệu mới.
Hoàng đặt ly xuống.
“Tôi không đầu tư khi chưa gặp người làm. Tôi không đụng vào bài hát nếu sample không rõ nguồn. Tôi không để ai ký giấy mà họ không hiểu. Và tôi không mua đứt quyền của họ.”
“Được.”
“Chưa xong. Nếu làm, đây là thử nghiệm nhỏ. Mục tiêu đầu tiên không phải view. Là quyền rõ và phân phối sạch.”
“Đó cũng là điều tôi muốn.”
“Bạn có chắc nhóm đó muốn không? Nhiều người chỉ muốn đăng lên cho bạn bè nghe. Nhắc tới giấy tờ là họ sợ bị lấy mất bài.”
Phương Anh nhìn xuống tờ sơ đồ. Móng tay cô gõ nhẹ vào chữ “quyền trước”.
“Không chắc. Nên tôi mới không tự hứa thay họ.”
“Tại sao đưa chuyện này cho tôi?” Hoàng hỏi. “Bạn có thể đưa cho nhà bạn. Quan hệ của bạn chắc không thiếu người làm truyền thông, luật sư, tiền quay MV tử tế hơn tôi.”
Câu hỏi lần này đi thẳng hơn. Phương Anh không né. Cô kéo bìa hồ sơ về phía mình, xếp lại từng tờ cho ngay mép.
“Vì nhà tôi sẽ hỏi bài này kiếm được bao nhiêu, ai nổi tiếng, có đáng bỏ tiền không. Nếu đáng, họ sẽ muốn nắm phần chắc nhất. Nếu không đáng, họ bỏ qua.”
“Còn tôi?”
“Bạn hỏi hệ thống chạy thế nào trước khi hỏi hào nhoáng ra sao.”
“Bạn tin tôi không lấy phần chắc nhất?”
“Tôi không tin ai chỉ vì họ nói họ tốt.” Phương Anh đáp rất nhanh. “Nhưng NỢ SỔ cho thấy bạn hiểu một chuyện: muốn một mạng lưới sống lâu, người ở đầu nhỏ nhất cũng phải thấy mình không bị lừa. Chủ tiệm dùng app của bạn vì họ tin dữ liệu nợ không biến mất. Nghệ sĩ cũng vậy. Họ phải tin tên mình không biến mất.”
Hoàng không trả lời ngay.
Dòng nhiệm vụ vẫn treo ở rìa mắt: Không được mua đứt quyền tác giả. Hệ thống đặt ràng buộc đạo đức vào tiêu chí, nhưng không thay anh đi qua phần khó nhất: khiến những người sáng tạo tin rằng giấy tờ là cái khiên, không phải sợi dây trói.
Phương Anh uống một ngụm bạc xỉu, rồi nói câu cuối bằng giọng thấp hơn:
“Công nghệ có thể scale sản phẩm. Văn hoá chỉ scale được nếu trước đó người tạo ra nó không bị mất quyền. Nếu không, thứ đi ra thế giới sẽ mang tên người khác.”
Ngoài đường, nắng chiều rơi nghiêng trên hàng xe máy dựng sát lề. Một cô bé lớp dưới đứng trước tiệm photocopy, ôm xấp đề cương mới in còn nóng, mùi mực giấy bay qua mùi cà phê. Từ loa nhỏ của quán, một bản nhạc trẻ cũ phát rè, ca sĩ hát về Sài Gòn mưa nhưng âm thanh bị tiếng xe nuốt mất nửa câu.
Hoàng nhìn tờ ảnh chụp kênh YouTube. Ba trăm hai mươi bảy lượt xem. Một thumbnail méo. Một bài chưa đăng có đoạn hook đủ để nằm lại trong tai anh sau chưa đầy ba mươi giây.
Nếu đây là phần mềm, anh sẽ hỏi retention, CAC, churn, funnel. Nếu đây là âm nhạc, những câu hỏi đó vẫn có ích, nhưng không đủ. Có một lớp khác nằm trước mọi dashboard: tên ai trên bài, quyền ai giữ, ai được phép nói “đây là của tôi” khi nó rời khỏi căn phòng tập.
Hệ thống không cho anh dữ liệu tương lai.
Phương Anh không cho anh sự chắc chắn.
Cả hai chỉ đặt trước mặt anh một cánh cửa.
“Bao giờ gặp được nhóm đó?” anh hỏi.
Phương Anh mở lịch trong điện thoại, như đã chuẩn bị sẵn nhưng không muốn tỏ ra đã chuẩn bị.
“Tối thứ Tư họ thuê phòng tập ở Nguyễn Đình Chiểu. Bảy giờ. Tôi có thể đưa bạn tới.”
“Không hứa gì trước.”
“Tôi sẽ nói vậy với họ.”
“Và bạn tham gia với vai trò gì?”
Cô dừng lại ở câu hỏi đó. Lần đầu trong buổi gặp, Phương Anh không trả lời ngay.
“Tôi muốn nhìn bảng quyền và dòng tiền,” cô nói sau vài giây. “Nếu có thứ gì không công bằng, tôi muốn thấy nó từ đầu.”
“Nghe giống CFO hơn người giới thiệu.”
“Chức danh chỉ có giá trị khi có tổ chức. Hiện tại chưa có gì.”
Hoàng cười nhẹ. “Câu đó tôi đồng ý.”
Anh cầm điện thoại, mở phần ghi chú. Dưới danh sách việc của NỢ SỔ, anh tạo một mục mới:
Dự án nhạc — kiểm tra trước khi cam kết
-
Gặp nhóm.
-
Xác định ai sở hữu phần nào.
-
Kiểm tra sample/ảnh/beat.
-
Hỏi anh Tuấn luật sư IP.
-
Không nói về view trước khi quyền sạch.
Anh viết xong, ngẩng lên thì thấy Phương Anh đang nhìn màn hình của mình. Cô không đọc trộm quá lâu; chỉ đủ thấy tiêu đề.
“Bạn đặt tên chán quá,” cô nói.
“Đặt tên hay không làm quyền sạch hơn.”
“Nhưng làm người ta muốn nghe hơn.”
Hoàng cất điện thoại.
“Vậy để người làm nhạc đặt.”
Phương Anh thu bìa hồ sơ, đứng dậy. Cuộc gặp kết thúc gọn như lúc bắt đầu, không có bắt tay, không có câu “hợp tác vui vẻ”. Cô trả tiền ly bạc xỉu của mình trước khi Hoàng kịp gọi phục vụ.
Ra tới mép vỉa hè, cô dừng lại.
“Hoàng.”
Đây là lần đầu cô gọi tên anh không kèm câu hỏi.
Anh nhìn sang.
“Bạn đừng đem cách nói với nhà đầu tư tới phòng tập.”
“Vì sao?”
“Vì họ sẽ nghe ra ngay bạn đang định biến bài hát của họ thành tài sản.”
“Nhưng đó là việc phải làm.”
“Đúng. Chỉ là với họ, trước khi nó là tài sản, nó là thứ họ viết lúc không ngủ được.”
Nói xong, Phương Anh bước xuống lề, băng qua dòng xe thưa để sang phía trường. Hoàng đứng lại dưới mái bạt, tay đặt trong túi quần, đầu ngón chạm vào cạnh điện thoại.
Giao diện Hệ thống vẫn chưa tắt.
TRỤ CỘT VĂN HOÁ — KHỞI ĐỘNG
Hạn chót: 120 ngày.
Phần thưởng: DI SẢN: 0 → ?
Hoàng nhìn dòng phần thưởng mới, rồi nhìn bóng Phương Anh khuất sau cổng trường. Trên màn hình chỉ có một dấu hỏi nhỏ sau con số không, nhưng nó nặng hơn nhiều thanh tiến độ anh từng hoàn thành.
Lần đầu Hệ thống đặt trước mặt anh một thứ không đo bằng người dùng, doanh thu hay cổ phần.
Và người mở cánh cửa đó không phải Hệ thống.