Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 50 / 209

Chương 50 — Thu lại tiếng mưa

Hạnh ký cuối cùng.

Cô đọc lại trang chữ ký lâu hơn tất cả những trang trước đó cộng lại. Bút bi đặt trên ngón tay giữa, đầu bút chạm giấy rồi nhấc lên, để lại một chấm mực nhỏ cạnh dòng tên pháp lý. Lâm đứng cạnh cửa phòng tập, hai tay khoanh trước ngực. Mai ngồi trên thùng loa, ôm bình nước giữ nhiệt. Quân cầm điện thoại quay một đoạn ngắn nhưng không chĩa vào mặt ai, chỉ lấy cảnh bàn gỗ, xấp giấy và mấy cây bút nằm lộn xộn.

“Không đăng cái này,” Hạnh nói, mắt vẫn nhìn tờ giấy.

Quân hạ điện thoại ngay. “Anh chỉ lưu hậu trường cho tụi mình.”

“Lưu cũng được. Đừng có mặt em.”

“Biết rồi.”

Hoàng ngồi đối diện, không thúc. Trên bàn, bản thỏa thuận đã được sửa thêm mười bảy chỗ sau buổi đọc hôm qua. Trang gửi lại bản rà lúc sáu giờ sáng, anh Tuấn thêm một dòng về pháp nhân tạm đứng tên chi phí và một dòng nữa về việc không dùng VietPath cho dự án này nếu chưa tách sổ. Phương Anh gom tất cả thành bản cuối lúc gần trưa, gửi cho từng người trước khi gặp.

Không ai nói “tin tưởng” trong căn phòng đó. Họ chỉ làm những việc nhỏ thay cho chữ ấy: đọc lại, hỏi thêm, sửa câu, ký tên, chụp bản giấy, mỗi người giữ một bản.

Hạnh ký xong, thổi nhẹ lên vết mực rồi đẩy giấy sang Hoàng.

“Bây giờ bài hát còn của tụi em không?” cô hỏi.

Câu hỏi giống câu Mai từng hỏi, nhưng sắc hơn. Không phải sợ mơ hồ nữa. Là kiểm tra lần cuối.

Hoàng nhận tờ giấy bằng hai tay.

“Còn,” anh nói. “Và từ giờ có giấy để chứng minh nó còn.”

Lâm kéo ghế ngồi xuống. “Nói trước, nếu phòng thu làm màu quá, tao bỏ về.”

“Phòng thu nhỏ,” Hoàng đáp. “Máy lạnh hơi lạnh. Kỹ thuật viên nói nhiều về dây cắm. Không màu lắm đâu.”

Mai bật cười. Tiếng cười ngắn làm không khí bớt căng.

Phương Anh đứng gần cửa, balô đeo một bên vai. “Ba giờ có mặt. Trễ là mất tiền giờ đầu.”

“Bạn mới là người giống quản lý dự án nhất ở đây,” Lâm nói.

“Vì tôi biết tiền phòng thu không đợi cảm hứng.”

Hoàng liếc đồng hồ. 13:42.

Ở rìa mắt, giao diện Hệ thống mở ra như một phản xạ quen tay.

TRỤ CỘT VĂN HOÁ — KHỞI ĐỘNG

Hạn chót còn: 97 ngày

Mốc hiện tại: BẢN THU HỢP PHÁP

Trạng thái: CHƯA HOÀN THÀNH

Không có gợi ý. Không có đường tắt. Chỉ một ô trống đang chờ bài hát biến từ demo lủng quyền thành bản ghi đủ đứng tên mình.

Hoàng tắt giao diện trước khi đứng dậy.

“Đi thôi.”


Phòng thu nằm trong một con hẻm quận 10, tầng hai của căn nhà kẹp giữa tiệm sửa điện thoại và quán bún bò. Cầu thang hẹp, tường quét vôi màu kem đã ngả xám ở chỗ người ta hay vịn tay. Từ tầng dưới vọng lên mùi nước lèo, mùi nhựa nóng từ máy hàn linh kiện, trộn với hơi lạnh khô khi cửa phòng thu mở ra.

“Vào lẹ, đừng để hơi lạnh thoát,” người bên trong nói.

Anh khoảng gần ba mươi, tóc cắt sát, áo thun đen bạc cổ. Trên cổ đeo tai nghe một bên, tay kia cầm cuộn dây XLR. Anh Tuấn giới thiệu qua tin nhắn: Dũng, từng làm âm thanh cho vài band indie, khó tính nhưng không chặt chém sinh viên nếu có người quen gửi.

Dũng nhìn cả nhóm bước vào, mắt dừng ở Hoàng lâu hơn nửa giây.

“Em là người đặt phòng?”

“Dạ.”

“Anh Tuấn nói rồi. File demo đâu?”

Lâm mở laptop ngay, đặt lên bàn điều khiển nhỏ phủ đầy vết xước. Quân kéo balô tránh đống dây dưới chân. Mai nhìn qua ô kính vào buồng thu chỉ đủ một người đứng, tường dán mút gai màu đen xám. Hạnh chọn chiếc ghế sát góc phòng, nơi có thể thấy mọi người nhưng lưng không bị ai đi sau.

Máy lạnh phả xuống quá mạnh. Mai xoa hai bàn tay vào nhau.

Dũng cắm dây, bật monitor. “Trước khi nghe, hỏi cái này: đã đăng ký tác quyền chưa?”

Lâm nhăn mặt. “Anh mở đầu y chang luật sư.”

“Vì thu xong mà tranh nhau thì người bị réo đầu tiên là thằng giữ file session.” Dũng bấm chuột. “Có giấy chia quyền chưa?”

Hoàng lấy một bản scan trong điện thoại. “Có thỏa thuận nội bộ, đang chuẩn bị hồ sơ đăng ký quyền tác giả. Hôm nay thu lại để thay sample cũ bằng nguồn hợp pháp và nhạc cụ live.”

Dũng gật, vẻ mặt bớt cảnh giác. “Được. Sample cũ bỏ hết?”

“Bỏ hết phần đàn tranh không rõ license,” Lâm nói. “Tiếng mưa em cũng thay bằng thư viện có giấy phép. Có file đây.”

“Thư viện nào?”

Lâm đưa tên. Dũng kiểm tra nhanh trên trình duyệt, lẩm bẩm gì đó về commercial use. Hoàng đứng sau nhìn thao tác ấy và thấy yên tâm hơn cả khi nghe một lời cam đoan. Trong thế giới này, niềm tin bắt đầu từ việc người ta chịu mở license ra đọc.

Bản demo vang lên qua loa kiểm âm.

“Mưa qua chợ cũ” trong phòng thu nghe trần hơn so với lần ở Nguyễn Đình Chiểu. Giọng Mai trong demo mỏng nhưng có chỗ sáng; beat của Lâm ôm quanh câu hát bằng tiếng mưa và tiếng dây giả lập, vừa đủ tạo không khí nhưng cũng lộ rõ phần sample vô hồn. Đoạn điệp khúc vẫn có móc: chữ “về” kéo lên rồi rơi xuống, như một người đi qua sạp hàng cũ và nghe ai gọi tên mình từ phía sau.

Dũng nghe hết, không bình luận hay dở. Anh chỉ hỏi: “Đàn bầu mấy giờ tới?”

“Ba rưỡi,” Hoàng nói.

“Thu đàn bầu trước. Sau đó dựng lại arrangement. Vocal để cuối, không thì ca sĩ ngồi chờ lạnh họng.”

Mai gật, lấy khăn choàng mỏng trong túi ra quấn cổ.

Lâm quay sang Hoàng. “Thu đàn bầu trước là thêm giờ đó.”

“Trong ngân sách có dự phòng.”

“Dự phòng không có nghĩa xài hết.”

“Em biết.”

Dũng ngước lên khỏi màn hình. “Muốn thu live thì đừng tính từng phút như karaoke. Nhưng cũng đừng ngồi thiền trong phòng anh. Hai bên tự cân.”

Phương Anh kéo ghế ngồi xuống, mở sổ. “Em ghi giờ bắt đầu. Chi phí phát sinh ghi riêng. Ai đề xuất phát sinh thì nói rõ lý do.”

Dũng nhìn cô, cười. “Nhóm này vui ha. Thu một bài mà như họp cổ đông.”

Hạnh đáp từ góc phòng: “Tụi em mới học cách không ghét nhau sau khi bài có tiền.”

Dũng im mất một nhịp rồi bật cười thật. “Vậy học sớm là tốt.”


Người chơi đàn bầu đến lúc 15:37.

Cô tên Vân, trẻ hơn Hoàng tưởng, có lẽ chỉ hơn Mai vài tuổi. Tóc buộc thấp, áo sơ mi trắng nhăn ở khuỷu tay, một tay xách hộp đàn dài bọc vải đen. Cô chào mọi người bằng cái gật đầu nhanh rồi mở hộp ngay trên sàn. Cần đàn mảnh, bầu đàn nhỏ, dây thép sáng dưới đèn phòng thu.

“Em nghe demo rồi,” Vân nói. “Đoạn điệp khúc để đàn trả lời giọng hát được. Nhưng nếu bắt em chơi y chang sample thì thôi dùng sample cho rẻ.”

Lâm sáng mắt lên. “Chị muốn thử gì?”

“Cho em nghe riêng đoạn đó.”

Dũng bật loop. Vân ngồi trên ghế thấp, đặt đàn lên đùi. Ngón tay cô chạm dây, tay kia giữ cần rung. Âm đầu tiên bật ra mảnh đến mức Hoàng tưởng nó sẽ gãy giữa không khí. Rồi nó cong lên, lượn qua nốt mà sample cũ chỉ giả được bằng pitch bend cứng ngắc.

Mai ngẩng đầu.

Hạnh đặt bút xuống.

Lâm cúi sát loa, mặt thay đổi hẳn. Không còn vẻ phòng thủ. Anh nghe như người vừa thấy một lối đi mới trong chính căn nhà mình xây.

“Đoạn đó,” Lâm nói. “Chị chơi lại được không? Nhưng chừa khoảng trống trước chữ ‘về’.”

Vân chơi lại. Lần này âm đàn không lấp câu hát mà né sang bên, như một vệt mưa nghiêng qua mái tôn.

Dũng chỉnh mic. “Vào buồng thu thử. Đừng ngồi sát quá, đàn bầu lấy tiếng phòng chút mới đỡ khô.”

Hoàng nhìn bảng chi phí trong điện thoại. Thu nhạc công theo giờ, phòng thu theo giờ, kỹ thuật viên theo giờ. Mỗi lần Lâm nói “thử lại”, con số lại nhích lên trong đầu anh. NỢ SỔ lúc server cháy cũng đốt thời gian, nhưng ít nhất lỗi kỹ thuật có dạng rõ: query chậm, memory leak, request queue. Còn ở đây, “chừa khoảng trống trước chữ về” không có đơn vị đo.

Giao diện Hệ thống hiện lên.

Mốc: BẢN THU HỢP PHÁP

Rủi ro: chi phí vượt dự toán — 31%

Hạn chót còn: 97 ngày

Hoàng siết điện thoại. Anh chưa gọi nó ra, nhưng nó vẫn nổi lên khi anh bắt đầu tính toán.

Trong buồng thu, Vân chơi take đầu. Dũng cau mày vì tiếng ghế kêu. Take hai, dây có tiếng rè nhỏ. Take ba, Lâm bảo cảm xúc chưa đúng ở nửa cuối. Take bốn, Vân tự dừng.

“Em đang chơi như nhạc nền du lịch,” cô nói qua micro. “Bài này không phải vậy.”

Lâm lập tức đứng dậy. “Đúng. Nó phải cũ hơn. Không phải cảnh đẹp. Là cái chợ sau mưa, sạp đóng hết mà mùi cá vẫn còn.”

Hạnh nhìn anh. “Anh vừa nói được một câu giống người viết lời.”

“Đừng chọc.”

Mai cười, rồi ho vì lạnh.

Vân thử một câu khác. Âm đàn lần này thấp hơn, ít trang trí hơn, có một nốt kéo dài hơi xước. Lâm quay phắt sang Dũng.

“Cái đó. Anh đánh dấu giúp em.”

Dũng đã đánh dấu trước. “Biết rồi.”

Hoàng nhìn timeline trên màn hình phần mềm thu âm. Những vệt sóng mới nằm chồng lên bản demo cũ. Bài hát không đi theo sơ đồ ban đầu nữa. Nó mọc thêm xương, thêm chỗ khuyết, thêm thứ không đoán được từ file MIDI.

Cũng vì vậy mà nó chậm.

Đến take thứ bảy, Lâm nói: “Em muốn đổi arrangement đoạn hai.”

Phương Anh ngẩng lên khỏi sổ.

Hoàng hỏi trước cô: “Đổi bao nhiêu?”

“Bỏ lớp pad. Để đàn bầu trả lời Mai nhiều hơn. Beat vào muộn bốn nhịp.”

“Lâm,” Hoàng nói, giữ giọng thấp, “mình thuê phòng để thu lại phần không hợp pháp và hoàn thiện bản phát hành, không phải viết lại bài từ đầu.”

“Đây không phải viết lại.”

“Nó kéo theo mix lại, vocal phrasing đổi, có thể phải thu thêm.”

“Vì bây giờ nó hay hơn.”

“Hay hơn bao nhiêu?”

Câu hỏi vừa ra, căn phòng khựng lại.

Lâm nhìn anh như nhìn một người vừa hỏi cân nặng của mùi mưa. “Mày muốn tao trả lời bằng phần trăm hả?”

Quân hít vào, định chen nhưng thôi. Mai kéo khăn sát cổ hơn. Hạnh cầm bút lên rồi lại đặt xuống.

Hoàng biết mình hỏi sai, nhưng cái sai có logic. Anh nhìn chi phí, thời gian, hạn chót, chuỗi việc sau buổi thu: mix, master, metadata, aggregator, lyric video, phụ đề, cấp phép. Mỗi thay đổi ở đây đẩy cả hàng domino phía sau.

“Em muốn biết tiêu chí,” anh nói. “Nếu không, mình sẽ sửa mãi.”

Lâm đứng thẳng dậy. “Tiêu chí là nghe xong tao không thấy mình đang lừa người ta bằng tiếng đàn giả nữa.”

Câu đó nặng hơn mọi lời cãi trước.

Hạnh nói nhỏ: “Em đồng ý bỏ chữ ‘neon’ ở verse hai.”

Lâm quay sang. “Giờ lại tới lời?”

“Chữ đó Tây quá.”

“Em viết mà.”

“Em viết lúc tưởng bài này cần nghe hiện đại hơn. Giờ đàn bầu vào rồi, chữ đó chướng.”

“Đổi thành gì?”

“Đèn quán.”

Lâm nhăn mặt. “Sến.”

“Chợ cũ mà sợ sến?”

“Không phải sến kiểu đó.”

Dũng tháo tai nghe một bên, nhìn đồng hồ treo tường. “Anh nhắc nhẹ: đang tính tiền.”

Hoàng đứng dậy. “Mình chốt trong năm phút. Không đổi thêm ngoài hai điểm: arrangement đoạn hai và một chữ ở verse hai.”

Phương Anh đặt bút xuống. “Hoàng, ra ngoài một chút.”

“Để anh chốt—”

“Ra ngoài.”

Giọng cô không cao. Chính vì vậy không ai nghĩ cô đang xin phép.

Hoàng nhìn cô hai giây, rồi đi theo ra hành lang.


Ngoài hành lang, hơi nóng từ cầu thang đập vào mặt. Cửa phòng thu khép lại sau lưng, tiếng tranh luận bên trong thành một khối ù ù. Dưới đường, quán bún bò đang dọn nồi, mùi sả và mỡ bò bốc lên lẫn với khói xe.

Phương Anh tựa lưng vào tường, tay vẫn cầm sổ.

“Anh đang quản project,” cô nói. “Không phải đang nghe bài hát.”

Hoàng đáp ngay: “Nếu không quản, hôm nay sẽ vượt ngân sách và không xong gì cả.”

“Đúng. Nhưng nếu anh ép nó thành xong theo checklist, mình sẽ có một bản thu hợp pháp và không ai muốn nghe lại.”

“Không ai biết điều đó.”

“Lâm biết một phần. Hạnh biết một phần. Mai sẽ biết khi hát.”

Hoàng nhìn xuống cầu thang. Một cậu giao hàng đội mũ bảo hiểm đỏ chạy lên lầu dưới, tay cầm túi nước. Tiếng dép nhựa quẹt qua nền gạch.

“Anh không phản đối sửa,” anh nói. “Anh phản đối sửa không giới hạn.”

“Vậy đặt giới hạn đúng. Đừng dùng giọng đóng sprint để nói với người đang tìm câu hát.”

Từ “sprint” làm Hoàng cứng vai. Phương Anh không biết hết đời trước của anh, nhưng cô đã nhìn đủ để chọn chữ trúng. Trong công ty phần mềm, sprint có backlog, owner, deadline, acceptance criteria. Một task hoàn thành khi đủ điều kiện. Không ai giữ server cháy chỉ vì “cảm xúc chưa đúng”.

Nhưng bài hát này không phải server.

Anh nhớ câu Mai hỏi: nếu ký giấy hết thì bài hát còn là của tụi em không. Hôm nay, câu hỏi ấy đổi dạng: nếu thu theo lịch của Hoàng, bài hát còn giọng của họ không?

Giao diện Hệ thống lơ lửng ở rìa mắt, lạnh và gọn.

Rủi ro chi phí vượt dự toán — 34%

Khuyến nghị: khóa phạm vi thay đổi

Hoàng nhìn dòng khuyến nghị. Nó không sai. Trong thế giới sản phẩm, khóa phạm vi là cứu dự án. Nhưng lần này, nếu khóa quá sớm, thứ được cứu có thể chỉ là ngân sách.

“Anh sợ trễ,” anh nói.

“Em biết.”

“Không chỉ tiền. Hạn 120 ngày.”

Phương Anh nhìn anh. “Hạn của ai?”

Hoàng không trả lời ngay.

Cô không biết Hệ thống. Với cô, 120 ngày là mốc Hoàng tự đặt, một deadline chiến lược. Với anh, nó là đồng hồ thật, có thưởng phạt thật, gắn với một chỉ số mới tên Di sản mà anh chưa hiểu. Anh không thể giải thích vì sao một bản thu chậm hai ngày làm anh nghe tiếng kim loại trong đầu.

Phương Anh không ép câu trả lời. Cô chỉ nói tiếp:

“Anh từng nói công nghệ scale sản phẩm, còn văn hoá scale nếu người tạo ra nó không bị mất quyền. Quyền không chỉ nằm trên giấy. Nó còn nằm ở chỗ họ được sửa một chữ khi chữ đó không còn đúng.”

Hoàng nhìn bàn tay mình. Ngón cái vẫn đặt trên cạnh điện thoại, sẵn sàng mở bảng chi phí.

“Vậy giới hạn thế nào?”

“Một vòng thay đổi có lý do. Ghi lại. Ai đề xuất chịu trách nhiệm giải thích. Sau đó thu. Không mở vòng mới trong hôm nay.”

“Đó vẫn là quản project.”

“Ừ. Nhưng lần này anh quản để họ nghe được bài, không phải để bịt nó lại.”

Cửa phòng hé ra. Quân thò đầu ra. “Hai người cãi xong chưa? Trong này Hạnh với Lâm đã đổi ‘neon’ thành ‘đèn sạp’. Em thấy ổn hơn ‘đèn quán’.”

Phương Anh nhìn Hoàng.

Hoàng thở ra. “Vào.”

Trước khi mở cửa, anh nhìn giao diện Hệ thống thêm lần nữa.

Không phải tắt bằng cái liếc qua loa. Anh tập trung vào nó như khi đóng một ứng dụng đang chiếm RAM quý. Từng dòng chữ mờ đi: hạn chót, rủi ro, khuyến nghị. Ô nhiệm vụ co lại thành một điểm nhỏ rồi biến mất.

Lần đầu tiên trong ngày, rìa mắt anh trống.


“Đèn sạp” thắng.

Không ai ăn mừng. Hạnh chỉ gạch chữ cũ trên bản lời, viết chữ mới phía trên, rồi đưa cho Mai. Lâm vẫn càu nhàu rằng phụ âm “s” khó hát mềm, nhưng khi Mai thử câu đó, anh không cãi nữa.

Arrangement đoạn hai cũng đổi, nhưng không bung ra vô hạn. Lâm bỏ lớp pad, giữ beat vào muộn bốn nhịp. Vân thu thêm hai câu trả lời cho vocal. Dũng đánh dấu take tốt, cắt noise ghế, ghép một đoạn rung đẹp ở cuối câu nhưng không chỉnh đến mức mất hơi tay.

Hoàng ngồi phía sau, giữ sổ chi phí mở nhưng không chạm bút trong mười phút liền.

Dũng quay ghế. “Vocal.”

Mai đứng dậy. Cô tháo khăn choàng, uống một ngụm nước ấm, rồi bước vào buồng thu. Qua lớp kính, cô trông nhỏ hơn bình thường. Tai nghe chụp lên đầu, hai tay đặt trước bụng, mắt nhìn bản lời dán trên giá.

“Đừng hát như demo,” Lâm nói qua talkback.

Mai nhíu mày. “Vậy hát như gì?”

“Như em vừa nghe đàn bầu xong.”

“Câu này vô dụng ghê.”

Dũng bật micro. “Take một. Cứ hát hết.”

Nhạc vào.

Tiếng mưa hợp pháp từ thư viện mới sạch hơn tiếng cũ, nhưng Dũng đã lọc bớt độ bóng. Nó rơi nhỏ, gần, giống mưa chạm mái hiên hơn là hiệu ứng nền. Đàn bầu của Vân len vào sau câu đầu, không khoe kỹ thuật. Beat điện tử của Lâm đi chậm hơn nửa nhịp so với demo, để khoảng trống đủ cho giọng Mai thở.

Mai hát hết take một. Chữ đầu hơi run, verse hai quên đổi “đèn sạp”, điệp khúc cuối đuối hơi.

“Lại,” cô nói trước khi Dũng kịp nhận xét.

Take hai khá hơn. Take ba bị sạn ở chữ “qua”. Take bốn Lâm thích đoạn đầu nhưng Hạnh lắc đầu ở câu mới. Take năm Mai tự dừng vì nghe mình “đẹp quá”.

“Đẹp quá cũng sai hả?” Quân hỏi.

Mai trong buồng thu nhăn mặt qua kính. “Bài này không phải khoe giọng.”

Take sáu, cô hát nhỏ hơn. Câu “mưa qua chợ cũ, ai gom tiếng rao về” xuống thấp, gần như nói. Hạnh ngẩng lên. Lâm đưa tay ra hiệu giữ.

Take bảy hỏng vì xe ngoài hẻm bóp còi lọt vào đoạn lặng. Dũng chửi thề rất nhỏ, rồi xin lỗi Mai qua talkback. Take tám, Mai hát đúng nhưng mắt cô đỏ lên ở cuối. Cô xin hai phút.

Trong phòng điều khiển, không ai giục.

Hoàng nhìn cô qua kính. Mồ hôi đọng ở chân tóc dù máy lạnh lạnh. Cổ cô đã bắt đầu khàn. Anh nghĩ đến việc giọng người cũng là tài nguyên hữu hạn, giống server, giống tiền, nhưng không có thanh CPU nào báo trước khi nó chạm ngưỡng.

Mai uống nước, đặt bình xuống, gật đầu.

Take chín.

Câu cuối vẫn chưa đúng. Chính Mai là người nói vậy.

“Chữ ‘về’ bị sáng quá,” cô nói. “Em đang hát như thấy đường về. Nhưng lời là không biết còn ai ở đó không.”

Lâm cầm talkback. “Vậy đừng kéo lên nữa. Rơi xuống đi.”

“Rơi xuống nghe bi lụy.”

Hạnh bước tới gần bàn điều khiển. “Không phải rơi. Để nó hụt.”

Mai nhìn cô qua kính. “Hụt thế nào?”

Hạnh không hát. Cô đọc câu cuối bằng giọng rất nhỏ, gần như chỉ thả hơi ở chữ cuối. Không có giai điệu rõ, nhưng ý ở đó.

Mai nhắm mắt nghe. “Em hiểu.”

Dũng nhìn Hoàng. “Còn giờ không?”

Câu hỏi thực tế quay lại căn phòng. Hoàng nhìn đồng hồ: họ đã vượt dự kiến bốn mươi phút. Bảng chi phí chắc chắn phải sửa. Vân ngồi góc phòng lặng lẽ lau dây đàn, chờ xem có cần overdub thêm không. Phương Anh đặt bút lên sổ, sẵn sàng ghi phát sinh.

Nếu giao diện Hệ thống còn mở, nó hẳn đã nhắc rủi ro mới.

Nhưng rìa mắt Hoàng vẫn trống.

“Còn,” anh nói. “Thu đến khi Mai thấy giữ được giọng. Không ép quá.”

Mai nhìn anh qua kính. Có lẽ cô không nghe được hết câu, nhưng Dũng đã bấm talkback nhắc lại: “Một vài take nữa. Tự giữ giọng.”

Take mười.

Gần đúng.

Take mười một.

Sai chữ ở verse hai. Mai đập nhẹ tay vào trán, Dũng nói không sao, punch lại được. Lâm định nói gì rồi nuốt xuống.

Take mười hai.

Nhạc vào chậm. Tiếng mưa rơi đều. Đàn bầu trả lời câu đầu bằng một vệt âm mảnh. Mai hát thấp hơn demo cũ, ít trang sức hơn, mỗi chữ có cạnh sần do cổ đã mỏi. Đến verse hai, “đèn sạp” nằm vào câu như nó vốn ở đó từ đầu. Điệp khúc cuối, cô không kéo chữ “về” lên nữa. Cô để nó hụt nửa bậc, khàn, ngắn hơn mọi take trước.

Âm cuối tắt.

Dũng không bấm dừng ngay. Trong loa chỉ còn tiếng mưa của track nền thêm vài giây, rồi anh kéo fader xuống.

Không ai nói.

Lâm đứng yên, một tay đặt trên lưng ghế. Hạnh cúi đầu nhìn bản lời, đầu bút chạm vào chữ vừa sửa nhưng không viết thêm. Quân quên cả cầm điện thoại. Vân ngồi trong góc, ngón tay vẫn đặt trên dây đàn đã im.

Mai tháo tai nghe ra. Qua lớp kính, cô hỏi bằng khẩu hình: “Được không?”

Dũng nhìn màn hình, rồi nhìn Lâm.

Lâm gật rất chậm.

Hạnh cũng gật.

Phương Anh không nhìn Hoàng. Cô nhìn Mai, khóe miệng chỉ nhúc nhích vừa đủ để người trong buồng thu thấy.

Hoàng ngồi trước màn hình đầy vệt sóng âm. Không có thanh tiến độ nào hiện lên. Không có dấu tick xanh. Không có số người dùng, doanh thu, retention, conversion, chi phí acquisition hay rủi ro metadata.

Chỉ có một căn phòng quá lạnh ở quận 10, mùi dây điện nóng sau nhiều giờ chạy máy, tiếng mưa nhân tạo đã được mua quyền, một cây đàn bầu trẻ vừa làm sample cũ trở nên không thể quay lại, và một giọng hát khàn đi vì cố sửa một chữ cho đúng.

Anh không biết gọi thứ vừa xảy ra là gì.

Nhưng nếu trên đời có dashboard đo được khoảnh khắc này, nó phải dùng một đơn vị khác với mọi thứ anh từng quen đọc.