Chương 56 — Khoa đứng ngoài cửa
Tin nhắn đầu tiên của chị Bảy tạp hoá đến lúc 8 giờ sáng thứ Ba.
“Con ơi, cái máy nó báo lỗi đỏ. Chị bấm vào nợ anh Sáu thì nó nhảy ra cái bảng gì đâu. Chị không biết tắt sao.”
Khoa đọc tin nhắn trong lúc ngồi ở quán cơm gần trường, đĩa cơm sườn còn dừng ở nửa chừng. Anh mở dashboard NỢ SỔ trên điện thoại — điện thoại cũ, màn hình nứt góc trái, nhưng đủ xem log lỗi. Lỗi hiển thị form xác nhận xoá khoản nợ trên trình duyệt mặc định của Samsung Galaxy Y — một cái máy từ đời nào, RAM 290MB, chạy Android 2.3.
Khoa biết lỗi này. Hoàng đã từng nói: Android cũ không render đúng modal box, JavaScript chạy chậm khiến overlay bị kẹt. Cách xử lý tạm thời: hướng dẫn khách tải Chrome về dùng thay trình duyệt mặc định.
Nhưng Khoa cũng biết: Hoàng đang không trả lời.
Anh nhắn vào nhóm hai người — nhóm mà từ hồi nào chỉ còn Khoa và Hoàng, không còn anh Tuấn: “Chị Bảy lỗi form xoá nợ trên Galaxy Y. Tao xử lý được.”
Hoàng trả lời sau bốn mươi phút: “Oke. Cảm ơn mày.”
Bốn mươi phút. Trước đây Hoàng trả lời trong vòng năm phút.
Khoa gập điện thoại, xúc nốt phần cơm. Anh không giận vì bốn mươi phút. Anh giận vì anh biết lý do — và lý do đó không phải bận việc NỢ SỔ.
Tuần trước, Hoàng nhắn: “Tao bận tối nay, mai nói.”
Khoa hỏi: “Bận gì?”
Hoàng trả lời: “Có việc với nhóm kia.”
Nhóm kia.
Khoa biết “nhóm kia” là ai. Anh không được giới thiệu, không được mời, không được kể chi tiết. Nhưng anh biết. Vì ba tuần trước, Hoàng bắt đầu nhắc đến những thứ không thuộc về NỢ SỔ — một cách gián tiếp, như người đang nói chuyện với chính mình mà quên rằng có người nghe.
“Phương Anh gửi bản phân tích mới.”
“Tụi tao họp ở phòng thu quận 10.”
“Có bài hát sắp đăng.”
Mỗi câu rơi ra như một mảnh vụn, không có ngữ cảnh. Khoa thu thập chúng không phải vì tò mò — anh thu thập vì anh biết Hoàng đang mở thêm thứ gì đó, và lần này Khoa không được báo.
Chị Bảy gọi lần thứ hai lúc 10 giờ.
“Con ơi, chị tải cái Chrome về rồi. Vào được rồi. Nhưng cái số nợ anh Sáu nó bị trùng — hai dòng giống hệt. Chị xoá một dòng thì sợ mất luôn.”
Lỗi duplicate khi sync giữa local storage và server. Khoa biết cách hướng dẫn tạm: xoá một dòng, kiểm tra ô tổng cộng xem số có giảm không. Nếu số không giảm thì dòng kia là bản sao, xoá được.
Anh gõ tin nhắn cho chị Bảy, chậm, từng chữ, ngắt dòng rõ: “Chị xoá một dòng. Xong nhìn lên số tổng cộng. Nếu số không đổi thì dòng còn lại là đúng. Nếu số giảm thì chị nhắn lại cho em.”
Chị Bảy nhắn lại sau ba phút: “OK. Xoá rồi. Số không đổi. Cảm ơn con nha.”
Khoa thở ra.
Anh mở dashboard. Người dùng hoạt động ba mươi ngày: 859. Tăng nhẹ. Có hai đăng ký mới từ Đà Lạt và một từ Bình Dương — chuỗi giới thiệu vẫn chạy. Server ổn định. Doanh thu tháng này ước tính khoảng hai triệu rưỡi sau khi trừ phần anh Tuấn.
Những con số đó đẹp. Đẹp hơn mọi tháng trước. NỢ SỔ đang đi đúng hướng.
Nhưng Khoa ngồi nhìn vào dashboard và không thấy mình trong đó.
Anh thấy Hoàng — người viết sản phẩm, người fix server đêm hôm, người ra quyết định kỹ thuật. Anh thấy anh Tuấn — người đứng tên pháp lý, người kết nối nhà đầu tư. Anh thấy những con số đang tăng mà không cần ai đẩy.
Anh không thấy chỗ nào cần Khoa nữa.
Khoa nhắn Hoàng lúc 2 giờ chiều: “Tối tao qua.”
Hoàng trả lời sau hai mươi phút: “Được. Tao ở nhà.”
Khoa không hỏi xem có tiện không. Không báo trước mấy tiếng. Anh chỉ nói tao qua — kiểu thông báo, không phải kiểu xin phép.
Anh đã làm việc này nhiều lần trước đây — đến nhà Hoàng không báo, ngồi trong phòng, nói chuyện NỢ SỔ hoặc ngồi chơi. Nhưng lần này khác. Lần này anh đến với câu hỏi đã chuẩn bị sẵn từ ba tuần trước, và câu hỏi đó không phải về lỗi server hay khách hàng khiếu nại.
Khoa đạp xe tới hẻm Bình Thạnh lúc 7 giờ tối.
Hẻm nhà Hoàng lúc đó đã lên đèn — đèn vàng nhờ từ mấy bóng đèn hơi, dây điện chạy ngang qua mặt tiền nhà nào, tiếng tivi vọng ra từ phòng khách nhà hàng xóm. Mùi cơm rang hành từ nhà bà Tư — bà hay xào cơm tối muộn, mùi lan cả hẻm.
Khoa dựng xe ngoài hiên. Cánh cổng sắt sơn xanh đã bong tróc vài mảng, lộ ra màu gỉ bên dưới. Anh đẩy cửa — không khóa, như mọi khi.
Ba Hoàng đang ngồi ở cái ghế nhựa ngoài hiên, tay cầm ly trà, mắt nhìn ra hẻm. Ba mặc cái áo ba lỗ cũ, quạt bàn quay nhỏ bên cạnh. Khi thấy Khoa, ba gật đầu.
“Khoa đây à. Hoàng trong phòng.”
“Dạ, chào chú.”
Ba nghiêng ly trà về phía trong nhà — cử chỉ vào đi — rồi tiếp tục nhìn ra hẻm. Ba không hỏi nhiều. Ba chưa bao giờ hỏi nhiều.
Khoa đi qua phòng khách — quạt trần quay chậm, tivi đang phát bản tin tối, tiếng đọc tin tức chậm rãi — rồi rẽ vào hành lang hẹp. Cửa phòng Hoàng mở.
Hoàng ngồi ở bàn học, laptop mở, màn hình hiện tab YouTube — cái video có thumbnail tối, hàng chữ tiếng Anh và tiếng Việt phụ đề. Anh đang xem gì đó. Trên bàn có cuốn vở học trò mở, viết tay nhiều dòng chữ nhỏ.
Hoàng ngẩng lên khi nghe tiếng dép.
“Khoa.”
Khoa bước vào, không ngồi xuống ghế ngay. Anh nhìn quanh phòng — phòng nhỏ, quen thuộc. Giường xếp gọn, tủ quần áo gỗ cũ, bàn học kê sát tường, laptop và mấy chồng giấy. Không có gì mới.
Nhưng trên bàn có thứ không thuộc về NỢ SỔ. Một tờ giấy in hình bìa bài hát — tiếng Việt, đàn bầu, tông xanh tối. Khoa liếc thấy chữ “Mưa qua chợ cũ” và “Mưa Hạnh” ở góc dưới.
Anh kéo ghế học ra, ngồi xuống.
“Mày xem gì đó?” Khoa gật đầu về phía màn hình.
Hoàng tắt tab YouTube. “Bài hát. Của nhóm kia.”
“Nhóm nào?”
“Nhóm Phương Anh giới thiệu. Một nhóm làm nhạc độc lập. Tụi tao giúp họ phát hành quốc tế.”
Khoa không nói gì. Anh ngồi nhìn Hoàng — kiểu nhìn mà Hoàng đã thấy một lần trước, ở thư viện, lần Khoa hỏi mày coi tao là gì trong cái này. Không tức. Không trách. Chỉ nhìn.
“Hay mày kể từ đầu đi,” Khoa nói. “Từ lúc nào mày làm thêm cái này.”
Hoàng biết khoảnh khắc này sẽ đến. Anh đã lường trước — không phải hôm nay, nhưng biết sẽ đến. Câu hỏi của Khoa không phải loại câu hỏi có thể hoãn vô thời hạn.
Anh ngồi xoay ghế nhìn thẳng Khoa.
“Hai tháng trước,” anh nói. “Phương Anh kể có nhóm bạn ở Nhạc viện, làm nhạc dân gian phối điện tử. Có bài nghe được nhưng không biết bản quyền, không biết phân phối, đăng bừa lên mạng. Phương Anh hỏi tao có muốn xem không.”
Khoa nghe. Không ngắt.
“Tao xem. Bài hay. Nhưng vấn đề không nằm ở bài — nằm ở hạ tầng. Sample lấy bừa từ thư viện không rõ nguồn. Hình bìa lấy trên mạng. Chưa ai ký giấy gì. Nếu bài nổi, đầu tiên bị kiện là vấn đề bản quyền.”
“Mày vào giúp.”
“Tao vào giúp. Cùng Phương Anh. Tao lo phần kỹ thuật, phần pháp lý nhờ anh Tuấn giới thiệu luật sư. Phương Anh lo phần chia quyền và doanh thu.”
Khoa gõ ngón tay xuống bàn — một nhịp, chậm.
“Mày bỏ bao nhiêu thời gian cho cái này?”
Hoàng nghĩ. “Ba tuần gần đây — nhiều. Phải vào phòng thu, phải lo metadata, aggregator, cấp phép. Có một kênh Singapore vừa mua bản quyền dùng ba mươi giây. Ba trăm đô la Mỹ.”
Khoa nghe con số đó. Ba trăm đô. Sáu triệu rưỡi. Anh nhìn tờ giấy bìa bài hát trên bàn Hoàng — Mưa qua chợ cũ, Mưa Hạnh.
“NỢ SỔ tháng này bao nhiêu?” Khoa hỏi.
“Khoảng hai triệu rưỡi.”
“Vậy cái bài hát kia kiếm được nhiều hơn NỢ SỔ.”
“Không tính vậy được. Cái đó là test. Chưa phải mô hình.”
Khoa không tranh cãi về con số. Anh hỏi câu khác.
“Mày có mấy tuần rồi chưa fix bug NỢ SỔ.”
Hoàng dừng lại. Câu đó đúng. Anh đã giao phần xử lý lỗi hiển thị cho Khoa suốt ba tuần — không phải vì lười, mà vì lỗi nhỏ, Khoa xử lý được, và anh đang dồn cho metadata, hợp đồng, split sheet.
“Bug chị Bảy sáng nay tao biết,” Hoàng nói. “Android cũ render modal box sai. Tao đang xếp——”
“Tao xử lý rồi.” Khoa cắt ngang. Giọng không gắt — chỉ ngắn. “Chị Bảy tải Chrome, xoá dòng trùng, xong. Tao không cần mày fix. Tao cần mày biết là tao đang làm việc đó.”
Im.
Hoàng nhìn Khoa. Anh hiểu câu nói đó. Khoa không phàn nàn về việc phải xử lý lỗi. Khoa phàn nàn về việc Hoàng không biết — hoặc biết nhưng không thấy — rằng Khoa đang gánh phần NỢ SỔ một mình.
“Tao biết mày đang giữ NỢ SỔ,” Hoàng nói.
“Mày biết,” Khoa gật. “Nhưng mày không ở đó.”
Khoảng im lặng đó kéo dài đủ lâu để tiếng tivi từ phòng khách vọng vào — tiếng quảng cáo xe máy, rồi tiếng đọc tin tiếp.
Khoa phá vỡ im lặng trước.
“Tao không hỏi tại sao mày không nói tao.” Anh nhìn thẳng Hoàng. “Tao biết tại sao. Mày bận. Mày có việc mới. Mà cái đó cũng không phải bí mật quốc gia — chỉ là một nhóm nhạc.”
“Mày đúng. Không phải bí mật.”
“Đúng. Không phải bí mật. Nhưng mày vẫn không nói.”
Hoàng không phản bác. Vì Khoa đúng. Anh không giấu dự án văn hoá vì nó nguy hiểm — anh giấu vì thói quen. Thói quen giữ thông tin đến lúc cần, thói quen chọn khi nào kể và kể cho ai. Thói quen đó có lý do — khi NỢ SỔ còn non, mỗi mảnh thông tin rò rỉ đều có rủi ro. Nhưng bây giờ dự án văn hoá không có rủi ro đó, và anh vẫn giữ.
Anh giữ vì trong đầu anh, Khoa vẫn thuộc về NỢ SỔ. Khoa là người bán hàng của NỢ SỔ. Khi Hoàng mở thêm thứ khác, Khoa không tự nhiên xuất hiện trong khung đó — không phải vì không cần, mà vì Hoàng chưa nghĩ đến.
Khoa đã hỏi câu tương tự trước đó — ở thư viện, lần đó anh ngồi nhìn ra cửa sổ. Hoàng đã trả lời mình không biết. Lần này câu hỏi sắc hơn, và Hoàng vẫn chưa biết.
“Tao kể cho mày nghe bây giờ,” Hoàng nói. “Dự án văn hoá — tao muốn đưa nhạc Việt, nội dung Việt ra ngoài biên giới theo đường hợp pháp. Bản quyền rõ, phân phối rõ, người sáng tạo giữ quyền. Bài đầu tiên là Mưa qua chợ cũ. Đã phát hành trên YouTube và mấy nền tảng quốc tế. Mười tám ngàn view trong ba ngày. Một blogger ở Melbourne chia sẻ. Một kênh Singapore trả ba trăm đô để dùng ba mươi giây.”
Khoa nghe hết. Không ngắt. Mắt anh nhìn Hoàng, nhưng không phải kiểu nhìn đang nghe chuyện — kiểu nhìn đang sắp xếp thông tin vào đúng ngăn.
“Đẹp,” Khoa nói khi Hoàng dừng. Không phải sarcastic. Thật sự nghĩ vậy. “Mười tám ngàn view. Ba trăm đô. Con bé viết lời tên Hạnh — lần đầu kiếm tiền mà không mất tên. Hay.”
Hoàng nhận ra Khoa hiểu nhanh hơn anh tưởng. Không chỉ hiểu số liệu — Khoa hiểu cái gì quan trọng trong số liệu đó. Hạnh giữ được tên. Đó không phải thứ Khoa học từ dashboard.
“Nhưng tao hỏi mày một câu,” Khoa tiếp.
Hoàng chờ.
“Mày có bao nhiêu thứ đang chạy cùng lúc?”
“NỢ SỔ. Dự án văn hoá.”
“Còn Phương Anh.”
“Phương Anh là người trong dự án văn hoá.”
“Anh Tuấn.”
“Anh Tuấn lo pháp lý cho cả hai.”
Khoa gật. Ghi nhận. Rồi hỏi câu mà anh đến đây để hỏi.
“Trong tất cả những thứ đó — tao ở đâu?”
Câu hỏi đó đã từng được hỏi. Ở thư viện, lần đó Khoa ngồi nhìn ra cửa sổ, nói mày coi tao là gì trong cái này. Hoàng đã trả lời tao không biết trả lời đúng câu đó. Khoa đã nói ít nhất mày nói thật.
Lần này Khoa không nhìn ra cửa sổ. Khoa nhìn thẳng vào mặt Hoàng. Và câu hỏi lần này không phải mày coi tao là gì — nó rộng hơn.
NỢ SỔ có hai triệu rưỡi một tháng, 859 người dùng, đang tự chạy. Dự án văn hoá có bài hát 18.000 view, 300 đô doanh thu quốc tế, Phương Anh lo quyền, anh Tuấn lo pháp lý, nhóm nhạc lo nội dung. Hoàng lo hạ tầng kỹ thuật cho cả hai.
Khoa lo gì?
Hoàng muốn nói: mày là đối tác NỢ SỔ. Đó là câu đúng. Khoa đã đi từng hẻm, đứng hội chợ tám tiếng, gánh phần khách hàng từ ngày đầu. NỢ SỔ không tồn tại nếu không có Khoa. Đó là sự thật.
Nhưng câu đó quá hẹp.
NỢ SỔ đang tự chạy. Người dùng tăng không cần Khoa đi từng hẻm nữa. Lỗi server hiếm hơn. Khách quen đã lưu câu hỏi thường gặp. Khoa vẫn quan trọng — nhưng vai trò của anh đang thay đổi từ người mở đường thành người giữ cửa. Và giữ cửa thì ở lại một chỗ.
Hoàng đang mở thêm trụ thứ hai. Trụ đó có Phương Anh, có anh Tuấn, có nhóm nhạc. Khoa không thuộc trụ đó. Chưa.
Câu mày là đối tác NỢ SỔ nghe đúng nhưng nó có nghĩa là: mày ở trụ đầu tiên. Trụ thứ hai không có mày.
Hoàng không nói câu đó.
Anh cũng không nói câu khác — câu mà anh biết Khoa đang chờ: mày có chỗ trong trụ mới. Anh không nói vì anh chưa biết chỗ đó là gì. Anh chưa nghĩ đến. Và nói khi chưa nghĩ đến thì đó là lời hứa suông — Hoàng không choảng lời hứa suông, nhưng anh cũng biết im lặng lúc này không phải im lặng trung tính. Nó là một câu trả lời.
“Tao đang nghĩ,” Hoàng nói.
Khoa nhìn anh. Không nói gì.
“Tao đang nghĩ chỗ của mày không chỉ ở NỢ SỔ,” Hoàng nói tiếp, chậm. “Nhưng tao chưa nghĩ xong chỗ đó là gì. Tao không muốn nói cho có.”
“Mày không nói cho có. Được.” Khoa gật. “Nhưng mày cũng không nói cho đủ.”
“Chưa đủ. Chưa.”
Khoa không đẩy thêm. Anh ngả lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà — cái trán quen, vết ố nước cũ lan từ góc, chiếc bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy mỗi khi quạt trần đi qua. Khoa đã ngồi trong phòng này nhiều lần. Anh biết mỗi vết nứt, mỗi tiếng ồn — tiếng ba ho khan, tiếng quạt, tiếng tivi từ phòng khách.
Anh biết căn phòng này hơn Hoàng biết. Hoàng sống ở đây nhưng anh sống trong đầu anh. Khoa sống ở đây theo cách khác — anh nhìn thấy cái phòng, cái nhà, cái hẻm, trong khi Hoàng nhìn thấy sản phẩm, nhiệm vụ, hệ thống.
“Tao kể mày nghe một chuyện,” Khoa nói. “Tuần trước, anh Sáu tạp hoá ở hẻm nhà chị Bảy — anh đó nợ chị Bảy tiền gạo ba tháng — anh ấy gọi tao. Không gọi mày. Gọi tao. Vì từ hồi nào, anh ấy chỉ biết tao là người của NỢ SỔ.”
Hoàng nghe.
“Anh ấy hỏi: Con à, cái máy này có cách nào xuất ra tờ giấy gửi cho khách được không? Anh muốn gửi cho mấy ông nợ, cho họ thấy số. Tao nói: Có, em báo đội kỹ thuật. Rồi tao nhắn mày. Mày không trả lời. Tao tự trả lời anh ấy: Em sẽ làm, chú chờ vài ngày.”
Khoa nhìn Hoàng.
“Mày biết tao làm gì không? Tao đã nói đội kỹ thuật. Như thể tụi mình là công ty năm mươi người. Trong khi đội kỹ thuật là một người. Là mày. Mày không trả lời. Nên tao tự hứa với khách thay mày.”
Hoàng ngồi im. Anh nhớ tin nhắn đó — anh đã thấy, định trả lời, rồi bị cuốn vào email Daniel Tan từ Singapore. Anh quên.
“Anh Sáu không quan tâm ai là founder,” Khoa nói. “Anh ấy chỉ quan tâm tờ giấy có ra không. Và anh ấy tin tao. Vì tao là người anh ấy gặp mặt. Tao là người anh ấy gọi khi có vấn đề.”
Khoa dừng lại.
“Nhưng tao không thể hứa thay mày hoài. Vì tao không biết mày còn ở đó không.”
Câu đó nặng hơn tất cả những gì đã nói trước đó.
Hoàng muốn nói: tao vẫn ở đó. Nhưng anh biết câu đó không đủ. Ở đó theo nghĩa nào? Hoàng vẫn trả lời tin nhắn NỢ SỔ — chậm hơn, nhưng vẫn trả lời. Hoàng vẫn fix bug khi Khoa báo. Hoàng vẫn nhìn dashboard. Nhưng thời gian, sự chú ý, năng lực — thứ đang nuôi NỢ SỔ mỗi ngày — đang dịch sang chỗ khác. Và Khoa thấy điều đó rõ hơn Hoàng, vì Khoa là người đứng ở mặt trước, gặp khách hàng, nhận câu hỏi, tự trả lời.
Hoàng nhận ra: anh đang làm đúng cái việc mà anh Tuấn đã cảnh báo ở cuộc gặp Mekong. NỢ SỔ phụ thuộc quá nhiều vào một người. Khánh từ Mekong đã nói điều đó. Hoàng đã ghi nhận — nhưng anh tưởng người đó là anh. Anh không nghĩ rằng người đó cũng là Khoa.
NỢ SỔ phụ thuộc vào Hoàng về kỹ thuật. Nhưng NỢ SỔ phụ thuộc vào Khoa về mặt người. Và Hoàng đang rút dần kỹ thuật ra, để Khoa gánh phần người một mình.
“Tao biết,” Hoàng nói. “Tao biết tao đang để mày gánh.”
Khoa không nói gì. Ghi nhận bằng im lặng.
“Tao không định bỏ NỢ SỔ,” Hoàng nói tiếp. “NỢ SỔ vẫn là gốc. Nhưng——”
“Mày mở thêm.”
“Tao mở thêm.”
“Và mày chưa tính được tao thuộc chỗ nào.”
Hoàng nhìn Khoa. Câu đó không phải buộc tội. Nó là xác nhận — kiểu xác nhận của người đã hỏi câu tương tự trước đây và biết câu trả lời vẫn chưa thay đổi.
“Chưa,” Hoàng nói. “Tao chưa tính được.”
Khoa đứng dậy.
Anh không nổi giận. Anh không dậm chân. Anh chỉ đứng dậy, đẩy ghế vào bàn, cầm điện thoại lên — chiếc điện thoại màn hình nứt góc trái, cái máy anh dùng trả lời chị Bảy, anh Sáu, và hai mươi bảy khách khác đang dùng NỢ SỔ trả tiền mỗi tháng.
“Tao không giận mày mở thêm,” Khoa nói. Giọng anh bằng phẳng — không phải kiểu kìm nén, mà kiểu đã xử lý xong cảm xúc trong đầu từ lâu rồi. “Mày mở thêm thì tốt. Mày giỏi. Mày có quyền làm nhiều thứ.”
Hoàng đứng dậy theo.
“Tao cũng không cần biết hết bí mật của mày.” Khoa nhìn anh. “Mày có bao nhiêu thứ giấu tao — tao không hỏi. Có thể mày có lý do. Tao tin.”
Anh bước ra cửa phòng.
Rồi dừng lại.
“Tao chỉ cần biết một thứ.”
Hoàng chờ.
“Tao cần biết khi mày đi xa hơn, mày có còn nhìn lại chỗ tao đứng không.”
Câu đó treo ở đó.
Không phải câu hỏi tu từ. Không phải lời trách. Nó là câu hỏi thật — câu mà Khoa đã mang theo ba tuần, từ lúc Hoàng bắt đầu nói bận, nhóm kia, Phương Anh gửi bản phân tích mới, và mỗi lần Khoa nghe thấy một mảnh của thế giới anh không thuộc về.
Hoàng đứng nhìn Khoa.
Anh nên nói gì? Tao sẽ nhìn lại? Đúng, nhưng đó là lời hứa — và anh vừa nói anh không choảng lời hứa suông. Tao không bỏ mày? Câu đó nghe như thương hại. Mày là bạn tao? Câu đó đúng nhưng nó không trả lời câu Khoa hỏi. Khoa không hỏi về tình bạn. Khoa hỏi về chỗ đứng.
Hoàng không trả lời.
Im lặng đó kéo dài. Không lâu — vài giây. Nhưng đủ để cả hai biết nó ở đó.
Khoa gật đầu. Một cái gật — chậm, nhẹ, không buồn theo kiểu kịch, chỉ buồn theo kiểu người đã đoán trước câu trả lời và không ngạc nhiên khi câu trả lời đến đúng dạng đó.
“Thôi tao về.”
Anh đi ra hành lang. Qua phòng khách — ba Hoàng vẫn ngồi ở ghế nhựa, quay đầu nhìn Khoa lúc anh đi ngang.
“Khoa về rồi hả con?”
“Dạ, con về. Chào chú.”
“Đi cẩn thận.”
Khoa ra cổng. Tiếng dép trên nền xi măng hiên, rồi tiếng xe đạp được đẩy ra khỏi cổng, tiếng bánh xe lăn trên hẻm đất.
Hoàng đứng ở cửa phòng, nhìn theo cho đến khi cánh cổng sắt khép lại.
Ba không hỏi gì. Ba nhìn Hoàng một cái — cái nhìn ngắn, không phân tích, chỉ ghi nhận — rồi tiếp tục uống trà.
Hoàng quay vào phòng.
Anh ngồi xuống ghế, nhìn bàn học. Laptop vẫn mở. Tờ giấy bìa bài hát vẫn nằm ở góc — Mưa qua chợ cũ, Mưa Hạnh, tông xanh tối. Cuốn vở học trò mở, những dòng chữ nhỏ anh đang viết về split sheet và cấp phép.
Khoa đã nhìn tất cả những thứ đó khi bước vào. Khoa đã nhìn Mưa qua chợ cũ trên bàn Hoàng — một bài hát anh chưa từng nghe, từ một nhóm anh chưa từng gặp, trong một thế giới anh chưa được báo.
Hoàng đã mở thêm một thế giới. Và anh quên mở cửa cho người đầu tiên đứng cùng anh ở thế giới cũ.
Anh không mở Hệ thống. Không có gì cần kiểm tra — không nhiệm vụ nào liên quan đến khoảnh khắc này, không thanh tiến độ nào đo niềm tin giữa hai người. Hệ thống không có ô cho Khoa có thấy mình thuộc về không. Nó không đo thứ đó.
Nhưng Hoàng biết: thứ đó đang sứt.
Không phải sứt lớn — không gãy, không đổ. Chỉ là một vết nứt nhỏ chạy dọc theo chỗ mà hai người đã đứng cùng nhau từ thư viện lớp chín, từ tờ giấy học trò ghi URL của NỢ SỔ được gấp lại bỏ vào túi quần. Vết nứt đó không do ai cố tình tạo ra. Nó do Hoàng mở thêm cửa mà quên Khoa đang đứng ngoài.
Mày có còn nhìn lại chỗ tao đứng không.
Câu hỏi đó không mất đi. Nó ngồi ở đó, trong phòng, trong tiếng quạt trần, trong ánh đèn bàn vàng, trong tờ giấy bìa bài hát mà Khoa đã nhìn nhưng không chạm vào.
Hoàng ngồi yên.
Lần này anh biết việc im không trả lời sẽ là một lựa chọn tệ.