Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 64 / 209

Chương 64 — Khoa không nhận lời ngay

Hoàng không mang laptop.

Đó là quyết định đầu tiên của buổi hẹn, và cũng là quyết định khiến anh thấy tay mình trống lạ. Bình thường, mỗi khi gặp Khoa để nói chuyện công việc, anh luôn có thứ gì đó đặt giữa hai người: bảng số liệu, điện thoại mở dashboard, vở bìa xanh, một bản kế hoạch viết sẵn. Vật đó giúp cuộc trò chuyện có đường ray. Nó cũng giúp Hoàng không phải nhìn quá lâu vào mặt người đối diện.

Hôm nay anh chỉ mang theo một cuốn sổ nhỏ bỏ trong túi quần, không lấy ra.

Quán nước nằm ngay góc đường sau trường cũ, chỗ hai đứa từng ngồi bàn chuyện hội chợ, Bình Dương, mấy cuộc gọi khách hàng đầu tiên. Tấm bạt xanh che nắng đã bạc màu, ghế nhựa đỏ có cái chân ngắn hơn ba cái còn lại nên ai ngồi cũng phải tự tìm góc cân bằng. Trên vỉa hè, thùng đá đập vụn kêu lách cách mỗi lần cô chủ quán xúc đá vào ly. Mùi tắc vắt, mùi khói xe buýt, mùi thuốc lá từ bàn mấy chú xe ôm trộn vào nhau thành thứ mùi rất Sài Gòn mà Hoàng chỉ nhận ra khi xa nó trong ký ức cũ.

Anh đến sớm mười phút.

Không phải để chuẩn bị. Để khỏi biến cuộc hẹn thành một cuộc họp.

Cô chủ quán nhìn anh, hỏi như mọi lần:

“Nước sấu hả con?”

“Dạ. Hai ly. Một ly ít đường.”

“Thằng bạn con chưa tới mà gọi trước luôn?”

Hoàng gật. “Nó tới liền.”

Cô chủ cười, quay vào trong. Ly nước sấu của Khoa phải ít đường. Hoàng biết chi tiết đó từ lâu, nhưng hiếm khi để ý mình biết. Khoa từng chê nước sấu ở đây ngọt như chè, rồi lần sau tự dặn ít đường. Từ đó, cô chủ nhớ. Người bán nước nhớ khẩu vị của Khoa nhanh hơn Hoàng nhớ việc hỏi Khoa muốn gì.

Ý nghĩ đó ở lại trong đầu anh lâu hơn cần thiết.

Mười một phút sau, Khoa tới.

Áo thun đen in hình game cũ, balô đeo lệch một bên, tóc bị mũ bảo hiểm ép xuống. Vừa kéo ghế ngồi, Khoa đã liếc mặt bàn.

“Không laptop?”

“Không.”

“Không vở?”

“Có, nhưng tao không định mở trước.”

Khoa nhìn anh thêm một nhịp, rồi cầm ly nước sấu uống. “Nghe nguy hiểm vậy.”

Hoàng bật cười. Câu cười ra khỏi miệng nhẹ hơn anh tưởng.

“Tao muốn hỏi lại chuyện hôm bữa,” anh nói.

“Chuyện nào? Dạo này mày có hơi nhiều chuyện hôm bữa.”

“Cổng Việt. Vai trò của mày.”

Khoa đặt ly xuống. Đá trong ly va vào thành thủy tinh, một tiếng nhỏ.

“Tao tưởng mày quên rồi.”

“Không quên.”

“Mày bận Minh, bận code, bận Singapore, bận Đà Nẵng. Tao thấy cái đó nằm cuối hàng.”

Hoàng nhận câu ấy, không đỡ.

Trước đây, anh sẽ giải thích ngay: Minh chỉ mới vào thử, sandbox cần xử lý, đối thủ Đà Nẵng là tín hiệu thị trường, Singapore là cơ hội vốn không thể bỏ qua. Tất cả đều đúng. Nhưng cái Khoa vừa nói cũng đúng: trong hàng chờ của Hoàng, câu trả lời của Khoa đã bị đẩy xuống sau quá nhiều dòng cấp bách.

“Ừ,” Hoàng nói. “Tao để nó cuối hàng. Không nên.”

Khoa đang đưa ly lên miệng thì dừng giữa chừng. “Mày hôm nay uống nhầm thuốc hả?”

“Không.”

“Tự nhận lỗi sớm vậy tao chưa quen.”

“Tao cũng chưa quen.”

Khoa cười một tiếng, nhưng mắt vẫn giữ khoảng cách. Anh kéo ghế xích ra khỏi mép bàn, ngồi thoải mái hơn, chân duỗi dưới gầm.

“Rồi. Hỏi đi.”

Hoàng nhìn ly nước trước mặt. Mặt nước đục vàng, vài miếng sấu chìm dưới đáy. Anh đã tập câu này trên đường tới, xoá bỏ ba phiên bản nghe giống phân công, hai phiên bản nghe giống thuyết phục, một phiên bản nghe giống bài phát biểu.

Cuối cùng anh nói:

“Mày có muốn tham gia Cổng Việt không? Nếu có, mày muốn tham gia kiểu gì?”

Không thêm điều kiện. Không giải thích chỗ trống. Không kèm một sơ đồ tổ chức trong đầu.

Khoa ngồi yên vài giây. Ở bàn bên, một chú xe ôm nói chuyện điện thoại, giọng lớn: “Tao đang ngay Nguyễn Xí nè, qua tới nơi rồi gọi.” Xe máy ngoài đường thắng gấp, tiếng còi bén qua không khí.

“Mày hỏi thật?” Khoa nói.

“Thật.”

“Hay mày đã có sẵn đáp án, hỏi để tao tự bước vô cho đẹp?”

Câu đó đâm thẳng, không vòng.

Hoàng không né được. Anh cũng không muốn né.

“Trước đây thì nhiều lần là vậy,” anh nói. “Lần này tao đang cố không làm vậy.”

“Cố thôi hả?”

“Ừ. Tao chưa chắc giỏi.”

Khoa nhìn anh, rồi cúi xuống dùng ống hút khuấy đá. Tiếng đá quay trong ly nghe khô và rõ. Anh không nói ngay. Hoàng để khoảng trống đó ở yên, dù trong đầu anh đã bắt đầu tự động lấp nó bằng phương án A, B, C.

Khoa không cần phương án của anh. Khoa cần thời gian để nói câu của mình.

“Tao không nhận lời ngay được,” Khoa nói cuối cùng.

“Tao biết.”

“Không, mày chưa biết hết. Không nhận lời ngay không phải vì tao không muốn làm. Cũng không phải vì tao giận vụ mày mở thêm Cổng Việt không nói. Có giận, nhưng không phải chính.”

Hoàng gật.

“Tao mệt cái kiểu bị kéo đi,” Khoa nói. “Hồi đầu thì hẻm Bình Thạnh. Rồi Gò Vấp, Phú Nhuận. Xong hội chợ. Rồi Bình Dương. Sau đó tự nhiên có nhạc, có bản quyền, có Cổng Việt, có nghệ sĩ, có cộng đồng gì đó. Mỗi lần mày nhìn thấy cửa mới, mày chạy tới. Tao chạy theo được, không phải không. Nhưng tao không biết tao đang lớn lên thành cái gì.”

Hoàng đặt hai tay trên đầu gối dưới bàn.

Khoa nói tiếp, giọng đều hơn:

“Mày hay nói tao giỏi bán hàng. Tao không phản đối. Tao bán được. Tao nói chuyện với chủ tiệm được. Tao ngồi uống cà phê, nghe người ta chửi app chậm rồi vẫn khiến người ta dùng tiếp được. Nhưng nếu lần nào mày cũng gọi tao khi cần người ra ngoài nói chuyện, thì tao chỉ là cái loa có chân thôi.”

Cái loa có chân.

Hoàng thấy cổ họng mình khô. Anh cầm ly nước, uống một ngụm, vị chua kéo lưỡi lại.

“Tao không nghĩ mày là vậy,” anh nói.

“Tao biết mày không nghĩ vậy.” Khoa nhìn thẳng. “Nhưng cách mày dùng tao đôi lúc giống vậy.”

Không có câu nào trong đầu Hoàng đủ tốt để trả lời ngay.

Anh nhớ hội chợ tiểu thương, Khoa đứng một mình suốt tám tiếng. Nhớ Bình Dương, Khoa nói chuyện với Hải ở xưởng gỗ trong khi anh ngồi bên cạnh quan sát. Nhớ những cuộc gọi khách hàng trong giờ Toán anh không bắt máy. Nhớ lần Khoa hỏi: mày tính có tính chỗ nào cho tao không? Câu hỏi ấy đã nằm trong hệ thống quan hệ của họ lâu hơn mọi cảnh báo màu đỏ trên giao diện.

“Mày nói tiếp đi,” Hoàng nói.

Khoa nhướng mày. “Không phản biện?”

“Tao đang nghe.”

“Nghe cho tới hết nha.”

“Ừ.”

Khoa rút trong balô ra một tờ giấy gấp tư.

Hoàng nhìn tờ giấy đó, suýt cười. Khoa ghét giấy tờ. Khoa từng nói nhìn mấy bảng của Hoàng muốn ngủ. Vậy mà hôm nay anh mang giấy.

“Đừng nhìn tao vậy,” Khoa nói. “Tao viết ra để khỏi bị mày bẻ lái.”

“Tao chưa nói gì.”

“Mặt mày có nói.”

Hoàng ngậm miệng.

Khoa mở tờ giấy, vuốt phẳng trên bàn. Không phải bảng đẹp. Chữ viết hơi nghiêng, vài dòng bị gạch, góc giấy có vết cà phê cũ. Nhưng các mục hiện ra rất rõ:

  1. NỢ SỔ — khách hàng hiện tại
  2. Đội triển khai địa phương
  3. Script + đào tạo
  4. Phản hồi lỗi
  5. Sau đó mới Cổng Việt

Hoàng đọc nhanh. Khoa lấy tay chặn phần dưới tờ giấy.

“Đọc chậm.”

Hoàng dừng lại.

Khoa gõ ngón tay lên mục đầu tiên.

“Tao nghĩ mình chưa nên nhảy sang Cổng Việt ngay.”

“Vì sao?”

“Vì NỢ SỔ đang chưa có đội tuyến đầu. Có khách gọi, tao nghe. Có chủ tiệm hỏi, tao chạy. Có lỗi, tao nhắn mày hoặc giờ nhắn Minh. Nhưng nếu mai có thêm một trăm khách từ Đà Nẵng, Quảng Nam, Đồng Nai, ai trả lời? Tao? Một mình?”

Hoàng không trả lời. Đây là câu hỏi có đáp án quá rõ.

“Mày với Minh lo code. PA lo quyền, tiền, cấu trúc. Anh Tuấn lo pháp lý. Vậy phần người dùng ngoài đời ai lo? Không phải dashboard. Không phải form feedback. Người thật. Chủ tiệm thật. Mấy cô chú gọi điện không theo template đâu. Họ gọi lúc bảy giờ tối vì cuối ngày cộng sổ thấy lệch. Họ không nói ‘sync engine lỗi’, họ nói ‘sao cái nợ của chị Tư tự nhiên mất’. Người nghe phải hiểu câu đó trước khi gửi cho kỹ thuật.”

Hoàng nhìn tờ giấy.

Đội triển khai địa phương.

Anh từng nghĩ về customer support, onboarding, field sales, community lead — toàn những từ tiếng Anh nằm trong mảnh tương lai, trong các cấu trúc công ty anh từng thấy. Nhưng Khoa không dùng từ đó. Khoa dùng “đội tuyến đầu”. Nghe thô hơn, sát hơn, và đúng hơn với thứ NỢ SỔ cần lúc này.

“Mày muốn xây đội đó?” Hoàng hỏi.

“Muốn. Nhưng không phải làm theo kiểu mày tuyển người rồi giao tao quản.”

“Vậy theo kiểu nào?”

Khoa đẩy tờ giấy về phía anh, nhưng vẫn giữ một ngón tay trên mép như chưa giao hẳn.

“Tao chọn người. Ban đầu ba đến năm bạn bán thời gian. Không cần giỏi công nghệ. Cần biết nói chuyện, không ngại đi tiệm, nghe chửi không đỏ mặt, viết lại phản hồi cho rõ. Có thể là sinh viên, có thể là mấy đứa quen trong trường hoặc bạn của bạn. Tao training.”

“Training gì?”

“Một: cách demo NỢ SỔ trong mười phút mà cô chú hiểu. Hai: script câu hỏi — tiệm ghi nợ kiểu gì, cuối ngày chốt ra sao, ai là người hay cãi nợ. Ba: cách ghi lỗi — lỗi của app, lỗi do người dùng chưa quen, hay lỗi do mình nói không rõ. Bốn: lúc nào được hứa, lúc nào không được hứa.”

Hoàng nghe tới mục bốn thì ngẩng lên.

Khoa nhìn thấy phản ứng đó, gật.

“Đúng. Mấy bạn đi triển khai hay hứa bậy để khách vui. ‘Dạ tính năng đó tuần sau có’, ‘dạ cái này làm được’, ‘dạ anh kỹ thuật sửa liền’. Hứa kiểu đó là mày chết, Minh chết, khách cũng bực. Tao muốn viết rõ cái gì được nói, cái gì phải ghi nhận, cái gì chuyển lên.”

Hoàng cúi xuống tờ giấy. Khoa đã vẽ một sơ đồ nhỏ ở mép: Chủ tiệm → Bạn triển khai → Khoa → Kỹ thuật / Sản phẩm. Dòng từ Khoa sang kỹ thuật được khoanh tròn, bên cạnh ghi: không gọi thẳng Hoàng lúc đang học nếu không cháy thật.

Hoàng nhìn dòng đó, khóe miệng nhúc nhích.

“Cười gì?” Khoa hỏi.

“Không. Dòng đó đúng.”

“Rất đúng. Tao bị chửi thay mày đủ rồi.”

“Ừ.”

Khoa lật mặt sau tờ giấy.

“Sau khi NỢ SỔ có đội này chạy được, mình mới dùng mô hình đó cho Cổng Việt. Nghệ sĩ cũng cần người tuyến đầu. Không phải ai cũng đọc hợp đồng. Không phải nhóm nào cũng có PA giải thích. Họ cần người biết hỏi: bài này ai viết, sample từ đâu, muốn dùng tên thật hay nghệ danh, có sợ bị lấy credit không. Nhưng trước khi đụng vô nghệ sĩ, mình phải học quản người tuyến đầu ở bài toán dễ đo hơn: chủ tiệm dùng app có lỗi hay không.”

Hoàng ngồi rất yên.

Đề xuất này thực tế hơn kế hoạch ban đầu của anh.

Anh từng nghĩ Khoa có thể phụ trách mạng lưới nghệ sĩ, cộng đồng địa phương của Cổng Việt. Vì Khoa giỏi người. Vì Khoa làm được những chuyện Hoàng không làm được. Nhưng anh đã bỏ qua một bước: chính NỢ SỔ còn chưa có cơ bắp vận hành ngoài đời. Nếu lấy một người chưa có đội, chưa có quy trình, chưa có quyền tuyển và huấn luyện thật, ném sang Cổng Việt — đó không phải trao cơ hội. Đó là kéo Khoa từ hẻm này sang hẻm khác, đúng như Khoa vừa nói.

“Mày đã nghĩ chuyện này lâu chưa?” Hoàng hỏi.

Khoa gấp tờ giấy lại, rồi mở ra, như bàn tay cần việc để làm.

“Từ sau buổi họp Cổng Việt. Lúc mày hỏi tao có muốn tham gia không, tao suýt nói có. Nghe cũng hay mà. Nghệ sĩ, quốc tế, văn hoá, nghe lớn hơn đi tiệm tạp hoá nhiều. Nhưng tối đó về tao nghĩ: nếu tao nhận, tao sẽ lại đứng trước một thứ mày đã vẽ ra gần xong. Tao chỉ bước vô làm phần mày cần.”

“Nên mày không trả lời.”

“Ừ. Tao muốn biết nếu tao tự vẽ một phần, mày có nghe không.”

Câu đó làm không khí trên bàn đổi khác.

Không phải vì giận. Vì nó đặt quyền quyết định lên mặt bàn, không bọc trong chuyện bạn bè nữa.

Hoàng nhìn tờ giấy Khoa đang giữ. Tờ giấy không đẹp, nhưng nó là kế hoạch đầu tiên Khoa mang tới không phải để báo cáo, không phải để phản hồi, mà để đề xuất.

Nếu Hoàng nhận, anh phải cho Khoa quyền thật: quyền chọn người, quyền nói với người khác thay mặt NỢ SỔ, quyền quyết định cách đào tạo, quyền đặt chuẩn giao tiếp khách hàng. Cũng có nghĩa sẽ có ngày một bạn triển khai do Khoa tuyển nói sai, hứa sai, làm khách bực. Và Hoàng không thể nhảy qua đầu Khoa để sửa mọi thứ. Anh phải sửa qua Khoa, hoặc cùng Khoa sửa hệ thống.

Anh nhớ file của Minh: Kiến trúc hiện tại không sống nổi thêm sáu tháng.

Có lẽ câu đó không chỉ đúng với code.

“Tao đồng ý hướng này,” Hoàng nói.

Khoa nhìn anh ngay. “Đồng ý hướng này nghĩa là sao?”

“Nghĩa là NỢ SỔ xây đội triển khai địa phương trước. Mày phụ trách. Ba đến năm người bán thời gian, thử trong một tháng. Mục tiêu đầu: giảm số việc mày phải tự xử lý, tăng chất lượng feedback, chuẩn hoá onboarding cho khách mới. Sau đó mới xem mô hình này dùng cho Cổng Việt thế nào.”

Khoa dựa lưng ra sau. “Nghe giống mày đang biến lời tao thành kế hoạch của mày.”

Hoàng dừng.

Đúng. Phản xạ cũ vừa bật lên. Anh đã nghe, phân loại, gói lại thành mục tiêu, thời hạn, chỉ số. Những thứ đó cần thiết. Nhưng Khoa không cần Hoàng chứng minh anh hiểu bằng cách biến mọi thứ thành khung ngay giây đầu.

“Xin lỗi,” Hoàng nói.

Khoa chớp mắt. “Lần thứ hai trong một buổi. Ghi nhận.”

Hoàng hít vào. “Tao đồng ý để mày xây đội của mày. Mày viết bản đề xuất hoàn chỉnh theo cách của mày. Cần tiền bao nhiêu, tuyển ai, quyền gì, ranh giới gì. Tao đọc, PA đọc phần cấu trúc, anh Tuấn đọc nếu dính pháp lý. Nhưng khung đầu tiên là của mày.”

Khoa không nói ngay.

Gió từ đường tạt bụi vào dưới tấm bạt. Cô chủ quán đem thêm bình trà đá ra bàn bên, đi ngang liếc hai đứa, chắc thấy tụi nó nghiêm trọng quá so với hai ly nước sấu.

“Quyền gì?” Khoa hỏi.

“Mày đề xuất.”

“Tao hỏi mày trước. Mày chịu tới đâu?”

Hoàng nhìn bạn mình.

Câu hỏi này khó hơn hỏi ngân sách. Ngân sách có thể tính. Quyền thì chạm vào thói quen sâu hơn.

“Mày có quyền chọn người cho đội thử nghiệm,” Hoàng nói. “Tao có quyền veto nếu người đó có rủi ro rõ — ví dụ không tin được về tiền, dữ liệu khách hàng, hoặc quan hệ phức tạp. Nhưng tao không tự thêm người vào đội của mày nếu mày không đồng ý.”

Khoa gật một cái.

“Tiếp.”

“Mày có quyền viết script triển khai. Tao và PA góp ý, nhưng bản dùng cuối do mày chốt trong phạm vi giao tiếp khách hàng. Những gì liên quan đến cam kết kỹ thuật thì phải qua tao hoặc Minh.”

“Oke.”

“Mày có quyền trực tiếp ưu tiên feedback tuyến đầu gửi vào backlog sản phẩm. Không phải mọi thứ đều làm, nhưng mày có quyền đưa thứ tự ưu tiên từ khách hàng lên bàn.”

Khoa nhíu mày. “Đưa lên bàn thôi hay có quyền ép làm?”

“Không ép kỹ thuật làm ngay. Nhưng nếu tao hoặc Minh từ chối, phải nói lý do. Không được chỉ nói ‘không có thời gian’.”

“Cái đó tao thích.”

Hoàng tiếp:

“Mày có quyền đào tạo người mới. Nếu đội này sau một tháng có tác dụng, mình bàn ngân sách cố định và phụ cấp cho từng bạn. Tiền phải minh bạch, không trả kiểu tuỳ hứng.”

Khoa ghi nhanh vào mép giấy. Lần này Hoàng không chen vào.

“Còn Cổng Việt?” Khoa hỏi.

“Chưa bắt mày nhận. Khi đội NỢ SỔ chạy được, mình lấy bài học đó qua Cổng Việt. Lúc đó mày có quyền nói có hoặc không.”

“Nếu tao nói không?”

“Thì mày không làm.”

“Không bị coi là thiếu tầm nhìn?”

Hoàng im vài giây. Từ đó từng nằm trong đầu anh. Tầm nhìn. Một từ dễ dùng để ép người khác đi vào giấc mơ của mình.

“Không,” anh nói. “Nếu mày nói không vì đội NỢ SỔ chưa vững, đó là quyết định vận hành. Không phải thiếu tầm nhìn.”

Khoa nhìn anh lâu hơn bình thường. Rồi anh cười, lần này cười thật.

“Mày tập câu đó ở nhà hả?”

“Không.”

“Nghe cũng được.”

“Cảm ơn.”

“Đừng cảm ơn sớm. Tao còn đòi tiền.”

“Bao nhiêu?”

“Chưa biết. Tao phải tính. Nhưng chắc chắn không phải kiểu mấy bạn đi làm vì đam mê. Đi nắng, nói khô họng, bị cô chú mắng, phải có phụ cấp. Ít cũng phải đàng hoàng.”

“Đúng.”

“Và dữ liệu khách hàng,” Khoa nói. “Ai trong đội được xem gì? Không thể đưa full danh sách nợ cho mấy bạn mới được. Mình cần bản demo, tài khoản test, quy trình xin phép khi cầm điện thoại khách. Cái này mày với Minh lo.”

Hoàng gật.

“Tao sẽ nói Minh chuẩn bị môi trường demo tách dữ liệu thật.”

“Đừng nói kiểu ‘sẽ nói Minh’ rồi quên.”

“Tao ghi.” Hoàng đưa tay vào túi, định lấy sổ.

Khoa giơ tay chặn. “Khoan.”

Hoàng dừng.

“Hôm nay đừng ghi ngay. Nghe cho hết đã. Về nhà ghi cũng được.”

Hoàng bỏ tay khỏi túi.

Khoa nhìn động tác đó, hài lòng hơn cả khi Hoàng đồng ý ngân sách.

“Còn một chuyện,” Khoa nói.

“Ừ.”

“Tên đội.”

Hoàng hơi ngạc nhiên. “Tên đội?”

“Ừ. Mày đừng đặt tên tiếng Anh nghe sang. Customer success, field ops, community growth gì đó. Mấy bạn đi gặp chủ tiệm mà nói mình là customer success nghe muốn ăn dép.”

Hoàng phì cười. “Vậy mày muốn gọi gì?”

Khoa nhún vai. “Tạm gọi là Đội Gần Nhà.”

“Đội Gần Nhà?”

“Ừ. NỢ SỔ sống nhờ người gần nhà giới thiệu mà. Chị Bảy giới thiệu người quen, Hải giới thiệu xưởng, Bình Dương kéo ra Đồng Nai. Mấy cô chú không tin quảng cáo. Họ tin người ngồi được trước cửa tiệm, uống ly trà, chỉ cái app bằng ngôn ngữ họ hiểu. Gần nhà không phải địa lý. Là cảm giác.”

Hoàng nhìn Khoa.

Đội Gần Nhà. Cái tên nghe không giống startup, không giống báo cáo gọi vốn, không giống bất cứ thứ gì trong mảnh tương lai. Nhưng nó chạm đúng đường đi thật của sản phẩm: từ con hẻm, qua lời giới thiệu, qua bàn cà phê, qua những người có mặt khi app chậm và chủ tiệm cần ai đó nghe điện thoại.

“Hay,” Hoàng nói.

Khoa nhìn anh nghi ngờ. “Mày không định đổi thành Local Deployment Unit chứ?”

“Không.”

“Thề?”

“Không đổi.”

“PA mà chê quê thì sao?”

“PA không chê những thứ có logic.”

“Anh Tuấn?”

“Anh Tuấn sẽ hỏi tên đó giúp bán được không. Nếu có, ảnh gật.”

Khoa cười. “Được. Vậy tao viết proposal Đội Gần Nhà.”

Từ proposal phát ra khỏi miệng Khoa nghe lạ đến mức cả hai cùng cười. Không lớn. Vừa đủ làm không khí bớt căng.

Một lát sau, cô chủ quán đến hỏi có gọi thêm gì không. Khoa gọi bánh mì que cho hai đứa. Hoàng định nói mình không đói, nhưng Khoa đã giơ hai ngón tay. Bánh mì nóng, ruốc khô, pate béo, tương ớt cay gắt. Hai người ăn trong vài phút không bàn công việc.

Hoàng thấy mình đã rất lâu không ngồi với Khoa như vậy — có việc lớn ngay trên bàn, nhưng vẫn có chỗ cho bánh mì và nước sấu. Không phải mọi câu cần được chuyển thành action item trong cùng một hơi.

Ăn xong, Khoa phủi vụn bánh trên tay, nói:

“Tao nói câu cuối.”

Hoàng đặt ly xuống.

“Nếu mày hỏi tao muốn gì, thì nghe cho hết.” Khoa nhìn tờ giấy trước mặt, rồi nhìn Hoàng. “Tao không muốn làm cái loa của mày. Tao muốn xây đội của tao. Đội đó phục vụ NỢ SỔ trước, sau này nếu hợp thì phục vụ Cổng Việt. Nhưng nó phải là đội của tao xây. Không phải đội mày vẽ rồi giao tao giữ.”

Hoàng nghe từng chữ.

Trong đầu anh, phản xạ cũ vẫn chạy: một tháng thử nghiệm, ba người, ngân sách giới hạn, KPI onboarding, thời gian phản hồi, phân loại lỗi. Những thứ đó cần. Anh sẽ phải nghĩ. Khoa cũng sẽ phải nghĩ. Phương Anh sẽ gạch lỗ hổng. Minh sẽ càu nhàu về dữ liệu demo. Anh Tuấn sẽ nhắc hợp đồng cộng tác viên và trách nhiệm khi chạm dữ liệu khách hàng.

Nhưng đó là sau.

Ngay lúc này, điều Khoa đưa cho anh không phải một nhiệm vụ để giao xuống. Đó là lời tuyên bố quyền được lớn lên trong tổ chức mà hai người đang dựng.

Hoàng gật đầu.

“Được,” anh nói. “Tao nghe.”

Khoa chờ thêm, như sợ Hoàng sẽ nối ngay bằng chữ nhưng.

Hoàng không nối.

Anh chỉ nói: “Mày viết bản đầu tiên. Tao chờ.”

Khoa thở ra qua mũi, nhẹ đến mức nếu không nhìn mặt sẽ không thấy.

“Ba ngày.”

“Ừ.”

“Trong ba ngày đó đừng tự viết giùm tao.”

“Không viết.”

“Đừng nhắn checklist gợi ý dài như sớ.”

“Không nhắn.”

“Nếu tao hỏi thì trả lời.”

“Ừ.”

“Nếu tao không hỏi thì im.”

Hoàng nhìn Khoa, rồi gật. “Ừ.”

Khoa gấp tờ giấy lại, bỏ vào balô. Khi kéo khóa, anh nói rất nhỏ:

“Vậy được.”

Không phải lời nhận chức. Không phải cái bắt tay làm màu. Chỉ là một câu đủ để cả hai biết cuộc nói chuyện đã đi qua chỗ nguy hiểm nhất mà không vỡ.

Hai người đứng dậy. Hoàng trả tiền nước và bánh mì, Khoa không giành như mọi lần. Ra tới mép đường, nắng đã dịu, xe cộ bắt đầu dày. Khoa đội mũ bảo hiểm, leo lên xe.

“À,” Khoa quay lại. “Đà Nẵng vẫn phải đi đó. Đội của tao chưa kịp sinh ra để cứu mày đâu.”

“Biết.”

“Mày, tao, Minh. Đi càng sớm càng tốt. Tao muốn gặp chủ tiệm ngoài đó trước khi sodon đóng cọc.”

“Tao đang xem lịch.”

“Xem nhanh. Người ta không chờ mày hoàn thiện tổ chức.”

Nói xong, Khoa nổ máy. Chiếc xe lao vào dòng xe chiều, áo thun đen khuất sau một chiếc xe buýt xanh.

Hoàng đứng lại thêm vài giây.

Giao diện Hệ thống hiện lên ở góc mắt, không có âm thanh.

[MẠNG LƯỚI TỔ CHỨC Lv.1 — TIẾN ĐỘ NỘI BỘ CẬP NHẬT]

[Phân quyền vận hành tuyến đầu: ĐÃ KHỞI TẠO]

[Độ bền quan hệ đồng sáng lập: +2]

Không có phần thưởng mới. Không có mảnh thông tin. Không có thanh tiến độ đầy. Chỉ một dòng cập nhật nhỏ, nhạt hơn rất nhiều so với những lần nhiệm vụ hoàn thành trước đây.

Hoàng nhìn nó, rồi nhìn con đường Khoa vừa rẽ đi.

Lần này, anh không thấy hụt vì Hệ thống thưởng ít.

Một đội chưa tồn tại. Một bản đề xuất chưa viết. Ba ngày trong đó anh phải tập không chen vào. Một chuyến Đà Nẵng đang chờ, đối thủ đã chạy, code vẫn đang được Minh rewrite trong sandbox, Singapore vẫn nằm trong hộp thư.

Không có gì được giải quyết xong.

Nhưng có một chỗ trong tổ chức vừa có người đứng lên nói: đây là phần tôi muốn tự xây.

Hoàng tắt giao diện.

Anh lấy điện thoại ra, mở group chat với Phương Anh, Minh và anh Tuấn, gõ một dòng rồi dừng lại. Xoá. Gõ lại:

Khoa sẽ viết đề xuất Đội Gần Nhà trong ba ngày. Mình chờ bản của Khoa trước khi bàn tiếp.

Anh đọc lại. Không thêm checklist. Không thêm mục tiêu. Không thêm “theo hướng”.

Nhấn gửi.

Tin nhắn hiện lên trong group. Ba dấu đã nhận chưa sáng hết.

Hoàng cất điện thoại, đi bộ về phía trạm xe buýt. Nắng cuối ngày bám lên mặt đường, làm những vệt dầu loang sáng lên từng mảng. Ở bên kia đường, một cô bán tạp hoá đang cúi xuống cộng sổ cho khách, cây bút bi kẹp giữa hai ngón tay, quyển vở mở rộng trên thùng nước ngọt.

Hoàng nhìn cảnh đó lâu hơn mọi khi.

NỢ SỔ bắt đầu từ những quyển vở như vậy. Nếu muốn đi xa hơn, nó không thể chỉ có người viết code đứng sau màn hình, không thể chỉ có Khoa chạy một mình từ hẻm này sang hẻm khác.

Nó cần những người có thể ngồi xuống trước cửa tiệm, nghe hết câu chuyện nợ cuối tháng, rồi mang câu chuyện đó về mà không làm méo nó.

Đèn xe buýt hiện ở cuối đường.

Hoàng bước lên vỉa hè, chờ.

Trong túi quần, cuốn sổ nhỏ vẫn chưa được mở ra.