Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 65 / 209

Chương 65 — Đà Nẵng không nằm trong bản đồ

Xe khách đêm xuất phát từ bến miền Đông lúc chín rưỡi.

Hoàng chọn xe giường nằm thay vì máy bay vì ba lý do: rẻ hơn, tới lúc sáng sớm khi chợ phiên vừa dỡ ván đầu, và anh cần thời gian trên đường để đọc. Khoa ngồi giường dưới, Minh nằm giường trên ngay trên đầu Hoàng. Cả ba mang theo ba thứ khác nhau: Hoàng mang một tập giấy in kế hoạch mở rộng NỢ SỔ quý tới, Minh mang laptop balo, Khoa mang một tờ A4 viết tay — danh sách câu hỏi cho chủ tiệm miền Trung.

Minh leo lên giường, kéo mền, mở laptop trong bóng tối. Ánh màn hình xanh hắt xuống mặt anh, rồi tắt khi xe rẽ khỏi trạm. Hoàng nghe tiếng gõ phím lách cách phía trên đỉnh đầu, ngắt quãng, rồi dừng. Minh ngủ nhanh hơn anh tưởng.

Khoa không ngủ. Hoàng nghe tiếng giấy sột soạt ở giường dưới, tiếng bút bi gõ nhẹ vào thành giường. Anh không nhìn xuống. Khoa đang sửa câu hỏi, hoặc thêm câu hỏi mới. Việc đó không cần Hoàng góp ý.

Hoàng nằm ngửa, cầm tập kế hoạch trên ngực. Trong đầu anh, mảnh thông tin 003 đang mở. Anh đọc lại lần thứ ba phần mô tả thị trường miền Trung:

“SaaS SME Việt Nam 2015–2017: tăng trưởng tập trung TP.HCM (62%), Hà Nội (21%), còn lại rải rác. Miền Trung: dưới 4% sức mua phần mềm doanh nghiệp nhỏ. Không có đối thủ đáng kể.”

Không có đối thủ đáng kể.

Hoàng đã tin dòng đó. Dựa vào nó để xếp miền Trung vào mục “mở rộng sau”, ưu tiên thấp, chờ Sài Gòn đủ mạnh rồi mới tính. Chờ thêm sáu tháng, một năm. Miền Trung sẽ tự khắc có người dùng lan tới.

Nhưng ba tuần trước, Minh gửi link trong group chat: một sản phẩm tên Sổ Dòn — “sổ dòn” là cách gọi sổ ghi nợ ở Quảng Nam — đang chạy beta tại Đà Nẵng và Quảng Nam. Website còn thô, chỉ có một trang landing với ảnh chụp chợ Hàn, logo vẽ tay con cuốn sổ mở ra. Dưới cùng có dòng: “Làm bởi người Đà Nẵng, cho người Đà Nẵng.”

Hoàng nhìn dòng đó lâu hơn nhìn bất kỳ dashboard nào của mình.

Không có đối thủ đáng kể. Mảnh 003 đã sai. Lần thứ ba.

Xe chạy qua Bình Dương, qua đồng rubi Đồng Nai, qua những trạm dừng có đèn neon vàng và mùi mì gói. Hoàng nhắm mắt nhưng không ngủ. Kế hoạch trên ngực nặng hơn tờ giấy thật của nó.


Sáu giờ sáng, xe tới Đà Nẵng.

Trời còn mát. Gió từ biển thổi qua đường Trần Phú, mang theo vị mặn và mùi phở gia vị. Hoàng bước xuống xe, chân tê rần sau mười giờ nằm. Minh nhảy xuống sau, balo vác một bên, mắt hơi đỏ vì đọc code trên xe. Khoa bước ra cuối cùng, tóc bẹp, áo nhăn, nhưng tờ A4 trong tay đã đầy hơn lúc lên xe — mặt sau chật chữ.

Hoàng định nói: “Ăn sáng rồi đi chợ.” Nhưng Khoa đã đi trước.

“Tới bữa mì Quảng trước đã,” Khoa nói, giọng rõ ràng dứt khoát. “Tui hỏi thăm, quán bà Lan đầu đường Hải Phòng mở từ năm giờ rưỡi. Chị này nấu cho cả khu, ghi nợ cả xóm.”

Hoàng nhìn Minh. Minh nhún vai.

“Bạn mày dẫn đường rồi,” Minh nói, giọng không mỉa mai. “Theo.”

Hai người theo Khoa.


Quán mì Quảng nằm ngay góc vỉa hè, không bảng hiệu, chỉ có nồi nước dùng bốc khói và dãy ghế nhựa xếp dọc tường. Bà Lan — hoặc chị Lan, Hoàng không rành cách xưng miền Trung — đứng sau nồi, tay múc nước dùng vào tô đều nhịp. Bà khoảng năm mươi, tóc búi gọn, tạp dề có vệt nghệ, miệng vừa múc vừa nói chuyện với cô gái ngồi xếp rau.

Khoa bước tới, chưa kịp mở miệng.

“Trời đất, mấy đứa đi ăn sáng sớm vậy? Ngồi đi, ngồi đi.” Bà lan đưa tay chỉ dãy ghế, không hỏi Hoàng và Minh là ai. “Mì hay mì gà? Có cả bánh đập đó.”

“Cho ba tô mì Quảng ạ,” Khoa nói, giọng Sài Gòn nhẹ hơn bình thường, chậm hơn, như người đang chọn chữ cho khớp với nhịp miền Trung.

“Ừ ngồi đợi tao một tí. Mày ngồi mâm mấy kia đi. Có mắm, có ớt, tự lấy nghen.”

Ba người ngồi. Hoàng nhìn quanh quán. Sáu tô đã đặt sẵn trên mâm bếp, sẵn sàng cho người mua tới — mỗi tô dán một miếng giấy nhớ nhỏ ghi tên. Chú Hùng — thiếu 15k. Cô Ba — trả rồi. Anh Tư xe ôm — nợ tháng.

Hoàng nhìn miếng giấy nhớ trên tô. Nợ nằm trên chính món ăn người ta ăn. Không phải quyển sổ riêng, không phải app. Nợ nằm trên tờ giấy dán ngoài tô, ai lấy tô cũng thấy.

Minh thấy trước anh.

“Anh nhìn chỗ đó kìa,” Minh nói khẽ, gật về phía mâm bếp. “Ghi nợ công khai. Ai nợ bao nhiêu, cả xóm biết.”

Hoàng gật. Đây không phải tình huống anh từng dự đoán.

Khoa đã bắt đầu nói chuyện. Không phải hỏi — mà kể. Anh kể đang làm app quản lý ghi nợ cho tiệm nhỏ ở Sài Gòn, nghe nói Đà Nẵng người ta ghi nợ kiểu khác, muốn học hỏi. Bà Lan múc nước dùng, nghe nửa chừng, cười.

“App hả? Mấy đứa trẻ giờ gì cũng app.” Bà đặt ba tô xuống bàn. “Tụi bà già này ghi giấy đây nè, bốn chục năm rồi, có sao đâu.”

Khoa không phản bác. Anh cầm đũa, ăn.

Hoàng thấy Khoa không đẩy. Không demo, không pitch, không mở điện thoại. Anh ăn mì, khen ngon thật, rồi hỏi bà Lan bán bao lâu rồi. Bà kể. Kếch xù. Ba mươi năm ở góc đó, từ lúc đường còn đất đỏ, từ lúc chợ Hàn còn mái tôn. Người mua quen thuộc cả đời, nợ cũng quen cả đời.

“Chị ơi,” Khoa nói giữa chừng, “mấy người nợ, có ai quịt không?”

Bà Lan cười lớn. “Quịt thì thôi. Biết đường nào mà chạy. Sống chung quanh đó, ngại gì.”

“Lậy mẹ, ba chục ngàn mà ghi vô máy, mấy bà có dùng không?”

“Không.” Bà nói thẳng, không ác. “Máy gì mà tui không biết chữ, bấm một cái tui bấm sai hết. Giấy đây, viết vô, ai cũng hiểu.”

Khoa cười, gật. Hoàng nhìn hai người nói chuyện mà thấy mình thừa. Không phải vì giọng miền Trung khó hiểu — anh hiểu được. Mà vì câu chuyện đang chạy theo nhịp mà anh không có chỗ chen.

Minh ăn nhanh, để đũa xuống, hỏi Khoa khẽ:

“Quán này bao nhiêu người nợ thường xuyên?”

Khoa quay sang bà Lan: “Chị ơi, một tháng có bao nhiêu người ghi nợ?”

“Nhiều quá, nhớ không hết. Cả trăm chớ ít gì. Cuối tháng là tui rút sổ ra, đi đòi từng đứa. Mấy đứa ở gần thì tới trả, mấy đứa đi làm xa thì hẹn Tết.”

“Chị ghi trong sổ gì?”

“Sổ con dê.” Bà đưa tay chỉ quyển vở bìa đỏ nằm trên thùng tạm. “Mỗi tháng một trang. Ai nợ ghi vô, trả rồi gạch. Đơn giản vậy thôi.”

Hoàng nhìn quyển sổ bìa đỏ. Bìa bạc màu, mép giấy quăn lên vì ẩm. Anh muốn xin xem nhưng không xin. Chưa phải lúc.

Ba người ăn xong, Khoa trả tiền — ba tô, thêm tiền cho bà thêm ly trà đá. Trên đường đi, Minh mở laptop đi cạnh, nói:

“Nếu Sổ Dòn ở đây hiểu được cái kiểu ghi nợ dán ngoài tô, dán ngoài mâm bếp, đó là thứ NỢ SỔ chưa có.”

“Chưa có,” Hoàng nói. “NỢ SỔ thiết kế theo logic mỗi chủ tiệm giữ sổ riêng. Ở đây nợ là công khai.”

“Không chỉ công khai,” Khoa nói. “Là xã hội. Người nợ biết người khác thấy mình nợ. Đó là áp lực. Ở Sài Gòn, nợ trong sổ riêng, chỉ chủ tiệm biết. Ở đây, nợ cả xóm biết. Cơ chế khác luôn.”

Hoàng im lặng, suy nghĩ.

Đúng. NỢ SỔ không thiết kế cho cơ chế đó. Anh xây theo mô hình Sài Gòn: chủ tiệm riêng tư, khách hàng riêng tư, nợ là chuyện hai người. Miền Trung có nền tảng khác: nợ là chuyện cộng đồng. Tổ dân phố, khu phố, chợ phiên — ai cũng biết ai.

Mảnh 003 ghi: miền Trung dưới 4% sức mua phần mềm doanh nghiệp nhỏ. Dòng đó đúng về sức mua. Nhưng nó không nói rằng nền tảng xã hội ở đây phức tạp hơn, không phải đơn giản hơn.


Sáng hôm đó, ba người đi ba chợ: chợ Hàn, chợ Cồn, và chợ nhỏ đầu đường Ông Ích Khiêm.

Hoàng quan sát. Khoa nói chuyện. Minh ghi.

Chợ Hàn đông nhất. Hàng chục quầy vải, hải sản khô, mắm, trái cây. Chủ tiệm đa phần là phụ nữ năm mươi trở lên, ngồi trên ghế gỗ thấp, tính toán bằng máy tính bỏ túi hoặc giấy. Hoàng đếm được bảy quầy có quyển sổ bìa đỏ hoặc xanh, giống quyển của bà Lan.

Khoa đến từng quầy, không tự giới thiệu bán hàng. Anh hỏi mua một ít khô mực — thật sự mua, không giả vờ. Rồi hỏi: “Chị ơi, cuối tháng chị tính nợ khách kiểu gì?”

Chị bán khô mực nhìn anh, không nghi ngờ.

“Ghi sổ, rồi cuối tháng đi đòi. Đòi xong, xóa. Xong.”

“Có dùng máy tính bao giờ không?”

“Máy tính? Máy tính để tính tiền, không để ghi nợ. Ghi nợ phải viết tay mới nhớ được mặt người ta.”

Khoa gật, ghi vào tờ A4.

Hoàng đứng sau, nghe từng câu. Mỗi câu đều khớp và không khớp với giả định của anh. Ghi nợ phải viết tay mới nhớ được mặt người ta. Dashboard của NỢ SỔ không có ô “mặt người ta”. Chức năng tìm kiếm tên khách có, nhưng không có chức năng nhớ người ta đi chân đất hay đi dép tổ ong, mua khô mực hay mua mắm, trả tiền đúng ngày hay hay lùi.

Lần đầu tiên Hoàng thấy dashboard của mình thiếu sót không phải về tính năng — mà về chiều sâu hiểu người dùng.

Tại chợ Cồn, Minh tìm được một tiệm tạp hoá đã đăng ký dùng thử Sổ Dòn. Anh xin phép chị chủ — một phụ nữ ngoài bốn mươi, tên chị Hà — cho xem app trên điện thoại.

Sổ Dòn mở ra. Giao diện đơn giản, tiếng Việt, font to, nút bấm lớn. Chữ trên menu: Thêm nợ — Xem nợ — Chốt sổ — Nhắc nợ. Bốn nút, bốn màu, rõ ràng.

Hoàng nhìn giao diện và biết: NỢ SỔ đẹp hơn. NỢ SỔ có nhiều tính năng hơn, dashboard chi tiết hơn, export excel, sync offline, đa thiết bị. Nhưng Sổ Dòn có thứ NỢ SỔ không có.

“Chị dùng cái này bao lâu rồi?” Minh hỏi.

“Hai tháng. Thằng cháu tui làm, nó học ở Bách Khoa Đà Nẵng.” Chị Hà cười. “Nói làm cho dì, tui xài thấy cũng được. Trước tui ghi sổ, hay quên. Giới bây ghi vô máy, cuối tháng bấm một cái, ra hết.”

“Thích nhất cái gì?” Khoa hỏi.

“Thích cái nút chốt sổ. Cuối tháng, bấm, nó ra tổng. Bà nào nợ bao nhiêu, liệt kê rõ. Tao chụp màn hình, gửi qua Zalo cho mấy bà. Xong.”

Khoa nhìn Hoàng. Hoàng đã hiểu.

Chốt sổ. Gửi Zalo. Cho cả xóm thấy.

NỢ SỔ không có tính năng gửi bản tổng nợ qua Zalo cho nhóm người nợ. Anh có export Excel, có email báo cáo, nhưng không có chia sẻ nhanh qua Zalo — nền tảng mà mọi chủ tiệm Việt Nam dùng, không phải email.

“Thằng cháu tui nói nó thêm được cái gì cũng được, miễn dì xài được.” Chị Hà lật quyển sổ tay cạnh máy. “Nhưng tui vẫn giữ sổ này. Máy có hư, sổ không hư.”

Minh gật, cám ơn, ghi nhanh. Trên đường ra, anh nói khẽ với Hoàng:

“App của họ thô. Không có sync, không có backup đám mây, không có phân quyền. Nhưng bốn nút đó giải đúng bài toán. Chốt sổ và gửi Zalo — đó là hai tính năng mình không nghĩ ra vì mình ngồi ở Sài Gòn.”

Hoàng không phản bác. Không có gì để phản bác.

“Và nó có người đứng đây,” Minh nói tiếp. “Thằng cháu chị Hà. Đi bộ năm phút là tới. App hỏng, nó chạy qua sửa. NỢ SỔ hỏng, ai chạy?”


Trưa, ba người ngồi ăn cơm gia đình trong quán ven đường. Nắng Đà Nẵng chói hơn Sài Gòn, khô hơn, không ẩm. Hoàng cởi áo khoác, cuộn tay áo, vẫn thấy nóng ở sau gáy.

Khoa ăn nhanh rồi mở tờ A4, đọc lại ghi chép buổi sáng. Anh đã ghi thêm được mấy điểm:

  • Ghi nợ theo tổ dân phố — ai nợ, cả xóm biết
  • Chốt sổ cuối tháng — gửi Zalo nhóm, công khai
  • Không thích app nhiều chữ — bốn nút là đủ
  • Muốn người sửa gần — không tin hỗ trợ từ xa
  • Sổ giấy vẫn giữ — máy hỏng, sổ không hỏng

Năm điểm. Năm điểm mà dashboard không có.

Hoàng nhìn danh sách, rồi nhìn mảnh 003 trong đầu.

Miền Trung: dưới 4% sức mua phần mềm doanh nghiệp nhỏ. Không có đối thủ đáng kể.

Không có đối thủ đáng kể — vì mảnh 003 không nhìn thấy Sổ Dòn. Không nhìn thấy vì Sổ Dòn sinh ra sau khi Hoàng làm lệch timeline. Bài blog về NỢ SỔ lan ra, người ta thấy thị trường có tiền, người ta vào cuộc. Chính tiếng vang của Hoàng gọi đối thủ đến sớm hơn ba năm so với dòng lịch sử cũ.

Mảnh 003 không cảnh báo điều đó. Nó chỉ ghi “không có đối thủ” và để Hoàng tin.

“Anh đang nghĩ gì?” Minh hỏi.

Hoàng đặt đũa xuống.

“Tao đang nghĩ kế hoạch này sai bét.” Anh gõ tay lên tập giấy in. “Tao định mở miền Trung theo chiến lược: chạy quảng cáo Facebook, tuyển đại lý, dùng dashboard phân tích chuyển đổi. Mấy cái đó đúng ở Sài Gòn. Ở đây, quảng cáo Facebook không ăn thua. Người ta tin bà Lan, tin chị Hà, tin thằng cháu chạy xe qua sửa. Mình không có thằng cháu.”

Khoa ngẩng lên, nhìn Hoàng lạ.

“Mày nói đúng quá,” anh nói. “Lần đầu tao nghe mày nói mình sai mà không bị ép.”

“Tao không bị ép.” Hoàng nhìn nắm cơm. “Tao thấy.”

“Thấy gì?”

“Thấy mấy cái tao tưởng quan trọng thì ở đây không ai thèm.”

Khoa không nói gì thêm. Anh gấp tờ A4 lại, nhét túi.


Chiều, ba người chia đường. Minh ở lại chợ Cồn tìm thêm người dùng Sổ Dòn để khảo sát. Khoa đi tìm mấy chủ tiệm ven sông Hàn, chỗ có chợ phiên sáng sớm mà anh nghe bà Lan nhắc. Hoàng đi một mình tới tiệm văn phòng phẩm đầu đường Phan Châu Trinh — nơi chị Hà nói có người dùng NỢ SỔ từ tháng trước.

Người dùng tên chú Vinh, chủ tiệm photo và văn phòng phẩm. Chú khoảng sáu mươi, đeo kính lão, ngồi sau quầy máy in cũ kỹ. NỢ SỔ mở trên chiếc máy tính để bàn màn hình vuông, để giữa đống giấy photo và hộp mực.

Hoàng giới thiệu mình là người bên hỗ trợ kỹ thuật NỢ SỔ. Chú Vinh gật, không hỏi nhiều.

“Tụi tui xài cái này từ tháng trước. Thằng con trai nó đăng ký cho, nói hay lắm. Nhưng tui chỉ biết nhập nợ, còn cái nào tui không rành.”

Hoàng ngồi xuống, nhìn màn hình. NỢ SỔ đang mở, nhưng chú Vinh chỉ dùng đúng hai tính năng: thêm nợ và xem danh sách. Không dùng export, không dùng báo cáo, không dùng đồng bộ.

“Chú có biết nút chốt sổ không?”

“Chốt sổ là sao?”

Hoàng giải thích. Chú Vinh nghe, gật.

“Có. Mỗi cuối tháng tui phải cộng lại bao nhiêu tiền nợ, bao nhiêu đã trả. Làm bằng tay, mất cả tiếng. Nếu cái này làm được, tốt quá.”

“Tính năng đó có rồi, chú. Ở nút Báo cáo.”

“Báo cáo hả? Tao tưởng báo cáo là cái gì nó gửi cho cơ quan thuế hay sao. Không dám bấm.”

Hoàng ngồi yên.

Không dám bấm.

Người dùng sợ nút Báo cáo vì tên nó nghe giống thứ dành cho cơ quan nhà nước. Chức năng có, đặt sai tên, người dùng không dám dùng.

Hoàng giải thích cho chú Vinh, cho ông bấm thử, chỉ ông cách dùng. Chú gật, vui, nói hay quá. Nhưng Hoàng biết: trước khi anh tới, chức năng đó tồn tại mà không ai dùng. Nó nằm chờ ở đúng vị trí trên giao diện, nhưng cái tên đẩy người ta ra.

Trên đường đi về khách sạn, Hoàng mở Hệ thống.

Giao diện quen thuộc hiện lên. Thanh nhiệm vụ CHỨNG MINH KHÔNG PHỤ THUỘC VÀO MỘT NGƯỜI vẫn đang đếm ngược. Chỉ số MẠNG LƯỚI TỔ CHỨC không thay đổi.

Anh thử mở mảnh 003. Lần nữa.

“SaaS SME Việt Nam 2015–2017: tăng trưởng tập trung TP.HCM (62%), Hà Nội (21%), còn lại rải rác. Miền Trung: dưới 4% sức mua phần mềm doanh nghiệp nhỏ. Không có đối thủ đáng kể.”

Đúng về con số. Sai về tất cả còn lại.

Hoàng đóng mảnh 003. Hai phút. Không mở lại.


Tối.

Khách sạn nhỏ đường Bạch Đằng, tầng ba, ban công nhìn ra sông Hàn. Đèn cầu Rồng chưa bật — cầu chỉ sáng cuối tuần. Dưới mép sông, mấy quán cà phê vỉa hè còn mở, ghế nhựa xếp ra tới lòng đường.

Minh đã về, ngồi trong phòng mở laptop, viết ghi chú. Anh đã thăm được ba người dùng Sổ Dòn, chụp màn hình, ghi lại phỏng vấn ngắn.

“Bạn Khoa đâu?” Minh hỏi mà không ngẩng.

“Dưới đó.”

Hoàng đứng ở ban công, nhìn xuống. Khoa ngồi ghế nhựa dưới mái hiên quán cà phê vỉa hè sát khách sạn. Bên cạnh là cô chủ quán — phụ nữ ngoài bốn mươi, tóc buộc đuôi ngựa, tạp dề trắng — đang ngồi uống trà đá sau giờ đóng cửa. Hai người nói chuyện.

Hoàng nghe không rõ nội dung. Nhưng anh thấy Khoa cười, cô chủ cười. Khoa đưa tờ A4 ra, cô chủ đọc, gật, chỉ thêm chỗ trên giấy. Khoa ghi.

Hoàng không xuống. Anh đứng trên ban công, tay vịn lan can lạnh vì gió biển.

Minh ngẩng lên khỏi laptop.

“Anh Hoàng.”

“Ừ.”

“Sổ Dòn không phải mối đe dọ lớn.”

Hoàng quay lại. “Sao?”

“App của họ thô. Không có kiến trúc server, không có sync, không có backup. Họ lưu data trong localStorage của trình duyệt. Máy hỏng là mất hết.” Minh đẩy kính lên sống mũi. “Nhưng họ có thứ mình không có: người đứng ở đây. Thằng cháu chị Hà, cậu sinh viên Bách Khoa Đà Nẵng. Nó không giỏi code bằng anh, không giỏi bằng tôi. Nhưng nó ở đây. Nó có thể đi xe máy mười phút là tới bất kỳ tiệm nào trong quận.”

Hoàng gật.

“Nếu mình chỉ tự tin vì code tốt hơn, mình thua,” Minh nói thẳng. “Code tốt không cứu được khi máy người ta hỏng lúc tám giờ tối và không ai nghe điện thoại.”

“Tao biết.”

“Tao nói để anh xác nhận mình biết.” Minh nhìn anh. “Không phải để nói với anh điều anh chưa nghe bao giờ.”

Hoàng không cười, nhưng mắt anh dịu đi. Câu đó của Minh — thẳng, không nịnh, không ác — là đúng cách anh cần nghe.

“Vậy mình làm gì?” Hoàng hỏi.

“Về Sài Gòn. Sửa app. Thêm tính năng chốt sổ, thêm chia sẻ Zalo, đổi tên nút Báo cáo thành gì đó người miền Trung không sợ.” Minh đếm trên ngón tay. “Rồi tuyển người ở đây. Không phải ba tháng sau. Bây giờ.”

“Khoa đang xây Đội Gần Nhà.”

“Đội Gần Nhà cho Sài Gòn. Đà Nẵng cần đội Đà Nẵng. Người miền Trung tin người miền Trung. Khoa có giỏi tới đâu cũng là dân Sài Gòn — giọng khác, cách nói khác, ăn uống khác.”

Hoàng im lặng. Anh biết Minh đúng. Nhưng nghe được câu đó từ người mới vào team hai tuần — người chưa từng ra khỏi Sài Gòn mà phán đúng về miền Trung — khiến anh nhận ra: dữ liệu thật không chỉ nằm ngoài dashboard, nó nằm ngoài đầu anh.


Hoàng bước xuống cầu thang, ra mái hiên.

Khoa vẫn ngồi với cô chủ quán. Bàn giữa hai người có hai ly trà đá, một đĩa hạt hướng dương, và tờ A4 của Khoa đã viết kín cả hai mặt.

Cô chủ quán tên chị Thảo, bán cà phê và bánh bèo ba mươi năm ở góc đó. Chị kể cho Khoa nghe về cách ghi nợ theo tổ dân phố: cuối tháng, trưởng tổ đi từng nhà, thu tiền nợ ăn uống, đóng cho từng quán. Không ai dùng app. Ai cũng dùng giấy và tin nhau.

“Nhưng có lúc cũng rối lắm,” chị Thảo nói, bóc hạt hướng dương. “Người ta chuyển nhà, người ta quên, người ta nói trả rồi mà tui không nhớ. Tui có quyển sổ, nhưng mà so sánh với quyển của tổ trưởng thì mất cả buổi.”

Khoa hỏi: “Vậy nếu có cái gì đó giúp chị đối chiếu nhanh với tổ trưởng, chị xài không?”

“Xài chớ. Mà phải đơn giản. Tui bấm một cái, nó ra. Không bấm nhiều cái. Nhiều quá tui nhầm.”

Khoa ghi. Rồi anh hỏi tiếp về chợ phiên, về cách người đi chợ phiên ghi nợ — mua on the go, trả cuối ngày hoặc tuần sau. Chị Thảo kể chi tiết, đôi khi kể lan sang chuyện gia đình, chuyện con gái đi lấy chồng ở Hội An.

Khoa nghe hết. Không cắt ngang.

Hoàng đứng cách đó vài bước, không ngồi xuống.

Anh nhìn Khoa nói chuyện và nhận ra: mình không thể làm việc đó. Không phải vì anh không giỏi — anh giỏi phân tích, giỏi thiết kế sản phẩm, giỏi nhìn cấu trúc. Nhưng ngồi uống trà đá, bóc hạt hướng dương, nghe bà kể chuyện con gái lấy chồng ở Hội An rồi mới hỏi về ghi nợ chợ phiên — việc đó cần một loại kiên nhẫn mà Hoàng không có. Kiên nhẫn của người chấp nhận rằng dữ liệu không đến theo lịch trình của mình.

Giao diện Hệ thống mở ở góc mắt. Hoàng nhìn nó — thanh tiến độ, chỉ số, nhiệm vụ — rồi tắt.

Không có ô nào cho “ngồi bóc hạt hướng dương với chị Thảo”. Không có điểm nào cho việc nghe bà kể chuyện con gái. Nhưng chính trong câu chuyện đó, Khoa gom được thông tin mà ba buổi khảo sát sáng nay chưa chạm tới: cách tổ dân phố đối chiếu nợ, áp lực xã hội khi nợ công khai, và nhu cầu một công cụ đơn giản để đối chiếu chéo.

Hoàng mở điện thoại, ghi nhanh vào sổ:

— Chốt sổ + chia sẻ Zalo — Đổi tên “Báo cáo” → “Tổng nợ tháng” — Tính năng đối chiếu tổ dân phố — Người tuyến đầu Đà Nẵng: ưu tiên người địa phương — Mảnh 003: đóng. Không dùng cho miền Trung.

Năm dòng. Ngắn gọn. Không kế hoạch dài. Không mục tiêu SMART. Chỉ những thứ anh thấy và nghe hôm nay.

Anh đóng điện thoại, bước lại gần bàn.

Khoa ngẩng lên.

“Mày đứng đó lâu lắm rồi đó. Nghe à?”

“Nghe.”

Khoa nhìn anh, rồi nhìn chị Thảo. Chị Thảo cũng nhìn Hoàng.

“Trời ơi, bạn con cau có vậy trời,” chị Thảo nói. “Ngồi xuống uống ly trà đi. Căng làm chi.”

Hoàng ngồi xuống. Khoa đẩy ly trà đá về phía anh. Đá trong ly đã tan gần hết, nước trà nhạt màu.

“Chị kể cho tao hay lắm,” Khoa nói. “Tổ dân phố đối chiếu nợ cuối tháng, mà không có công cụ nào hết. Hai quyển sổ, mỗi người giữ một quyển, so tay. Mình có thể làm tính năng đối chiếu — hai người nhập, app tìm sai lệch.”

“Được,” Hoàng nói.

“Không phải ‘được’ kiểu mày viết vào backlog rồi quên.”

“Không. Sẽ làm.”

Khoa nhìn anh thêm một nhịp, rồi gật.

Chị Thảo đứng dậy, nói đi lấy thêm nước. Trước khi vào trong, bà quay lại:

“Mấy đứa làm app, ráng làm cho đơn giản nghen. Tụi tui già rồi, học chậm. Mà học được rồi thì xài tới chết luôn đó.”

Hoàng nghe câu đó, giữ lại trong đầu.

Xài tới chết luôn.

NỢ SỔ không cần người dùng ghi nợ nhiều. NỢ SỔ cần người dùng ở lại. Ở lại vì app đủ đơn giản để không sợ, đủ gần để tin, đủ đúng để không phải kiểm tra.

Ba thứ đó đều không nằm trong mảnh 003.


Mười giờ đêm.

Khoa và Minh đã về phòng. Hoàng ngồi một mình ở ban công tầng ba, nhìn sông Hàn. Đèn đường vàng hắt xuống mặt nước, từng đốm lung linh. Xe thưa dần. Gió đêm lạnh hơn ban ngày.

Anh mở Hệ thống lần cuối trong ngày.

Giao diện hiện lên quen thuộc. Thanh nhiệm vụ, chỉ số, cây kỹ năng. Tất cả vẫn ở đó, vẫn đếm, vẫn chờ.

Hoàng nhìn ô nhiệm vụ CHỨNG MINH KHÔNG PHỤ THUỘC VÀO MỘT NGƯỜI. Chín mươi ngày. Bốn tiêu chí. Hình phạt: khoá quyền rút mảnh tương lai.

Anh thử mở mảnh 003. Lần cuối hôm nay.

“Không có đối thủ đáng kể.”

Đóng. Hai phút.

Hoàng nhìn ra sông. Dưới mái hiên quán cà phê đã đóng cửa, ghế nhựa xếp chồng cao. Vị trí Khoa ngồi buổi chiều — chỗ đó bây giờ trống. Nhưng dữ liệu Khoa gom được vẫn nằm trong tờ A4 nhàu nhĩ trong túi balo: cách ghi nợ theo tổ dân phố, áp lực xã hội khi nợ công khai, nhu cầu đối chiếu chéo, nỗi sợ nút Báo cáo, và câu nói của bà Lan — ghi nợ phải viết tay mới nhớ được mặt người ta.

Dữ liệu thật đang ở đó. Không ở trong màn hình.

Hoàng tắt Hệ thống.

Anh lấy điện thoại ra, mở group chat với Khoa và Minh, gõ:

Ngày mai về. Về Sài Gòn sửa app trước. Nhưng tao muốn quay lại đây trong hai tuần, với người Đà Nẵng.

Gửi.

Khoa trả lời sau ba mươi giây:

Người Đà Nẵng kiểu gì?

Hoàng gõ, xoá, gõ lại:

Kiểu người bà Lan giới thiệu.

Dấu đã nhận từ Minh sáng lên. Anh ta không trả lời ngay — chắc đang viết ghi chú, hoặc đang suy nghĩ về câu trả lời.

Hoàng cất điện thoại.

Gió sông Hàn thổi qua ban công, mang theo hơi mặn và mùi cà phê rang từ quán đóng cửa phía dưới.

Hoàng nghĩ về ngày hôm nay. Ba chợ. Bà Lan với mâm tô dán giấy nhớ. Chị Hà với bốn nút Sổ Dòn. Chú Vinh sợ nút Báo cáo. Chị Thảo kể chuyện con gái lấy chồng ở Hội An. Khoa ngồi bóc hạt hướng dương hai tiếng. Minh chỉ ra thứ quan trọng nhất không nằm trong code.

Không có gì trong số đó nằm trong mảnh 003.

Và không có gì trong số đó Hoàng tự tìm ra được một mình.

Anh đóng cửa ban công, kéo mền.

Đêm Đà Nẵng yên hơn đêm Sài Gòn. Không tiếng xe máy xuyên màn đêm, không tiếng chợ tàn. Chỉ tiếng gió và nước chảy.

Hoàng nhắm mắt.

Trước khi ngủ, anh nghĩ tới câu của chị Thảo: Tụi tui già rồi, học chậm. Mà học được rồi thì xài tới chết luôn đó.

Xài tới chết.

Nếu NỢ SỔ muốn người dùng miền Trung xài tới chết, nó phải trở thành thứ gì đó gần hơn phần mềm. Gần như quyển sổ bìa đỏ của bà Lan. Gần như tờ giấy nhớ dán ngoài tô mì.

Gần nhà.

Hoàng ngủ.