Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 72 / 209

Chương 72 — Sân thượng sáu giờ

Hoàng thức trước báo thức.

Điện thoại đặt dưới gối chưa rung. Màn hình tối đen. Trong phòng, Khoa nằm nghiêng trên giường bên cạnh, một chân thò ra khỏi chăn, bàn tay vẫn nắm cây bút bi. Sổ ghi chú mở úp xuống ngực anh. Trang giấy cong theo nhịp thở.

Hoàng nằm yên thêm vài giây, nghe điều hoà rì rì trên đầu và tiếng nước trong ống thoát đâu đó sau tường. Khách sạn Bencoolen có loại âm thanh riêng: mỏng, kín, bị ép giữa những bức tường nhẹ và hành lang lót thảm. Không có tiếng xe máy đâm ngang đêm như ở nhà. Không có tiếng mẹ kéo cửa sắt chuẩn bị đi làm ca sớm. Không có tiếng ba ho khan ngoài bếp.

Anh đưa tay lấy điện thoại.

5:41.

Cuộc gặp chính thức bắt đầu lúc chín giờ. Ba tiếng mười chín phút nữa.

Trong đầu anh, lịch trình tự động chạy: sáu giờ rưỡi dậy, bảy giờ ăn sáng, bảy rưỡi rà lại deck, tám giờ mười lăm gọi taxi, tám giờ năm mươi có mặt dưới toà nhà. Nếu kẹt đường — Singapore ít kẹt hơn Sài Gòn nhưng vẫn phải tính — còn biên an toàn mười phút. Phương Anh sẽ kiểm tra term sheet lần cuối. Minh sẽ kiểm tra file kỹ thuật. Khoa sẽ cầm sổ khách hàng. Anh Tuấn sẽ giữ bản in điều khoản.

Hoàng không mở Hệ thống.

Thói quen cũ đặt ngón tay anh gần điểm đó trong đầu — nơi giao diện trong suốt thường bật lên khi anh gọi. Trước những việc lớn, anh từng mở nó như người sờ vào túi áo xem ví còn không. Một nhiệm vụ, một thanh tiến độ, một chỉ số, đôi khi chỉ là dòng cảnh báo ngắn cũng đủ làm anh thấy bàn chân có mặt đất.

Nhưng từ đêm anh bấm nút khoá tạm mảnh thông tin tương lai, giao diện ấy không còn cho anh loại mặt đất đó nữa.

Nó vẫn ở đó. ĐỘ BỀN TỔ CHỨC Lv.0. Mảnh thông tin tương lai tạm khoá. Còn hơn một trăm bảy mươi ngày. Không có đáp án nào về Tan, Sarah, Raj. Không có dòng nào nói hôm nay nên mềm hay cứng. Không có gợi ý về câu hỏi quỹ sẽ đặt.

Nếu mở, anh sẽ chỉ nhìn thấy khoảng trống được đóng khung đẹp hơn.

Hoàng ngồi dậy thật chậm để không đánh thức Khoa. Sàn lạnh. Anh xỏ dép, lấy áo khoác mỏng treo sau ghế, nhét sổ tay vào túi, rồi mở cửa.

Hành lang tầng ba vàng nhạt dưới đèn. Thảm hút tiếng chân, làm mọi chuyển động có cảm giác lén lút. Trên cánh cửa phòng đối diện, tấm biển “Do Not Disturb” treo lệch — chắc phòng Minh. Phòng Phương Anh và anh Tuấn ở cuối dãy. Không có tiếng động.

Hoàng đi về phía thang máy, thấy bảng chỉ dẫn nhỏ cạnh cầu thang bộ: “Rooftop Terrace — Level 7”. Tối qua anh không để ý. Khách sạn rẻ nhưng vẫn có sân thượng, có lẽ chỉ là khoảng trống đặt vài chậu cây và máy lạnh.

Anh bấm nút thang máy.

Thang đi lên chậm, kêu một tiếng kim loại nhỏ trước khi mở cửa. Bên trong có mùi nước lau sàn và cà phê cũ. Hoàng nhìn bóng mình trên vách inox: tóc rối, áo thun xám, áo khoác xanh đậm, mắt thiếu ngủ. Không giống người sắp đi gặp quỹ đầu tư nước ngoài.

Cửa mở ở tầng bảy.

Một lối hẹp dẫn ra ngoài. Cánh cửa kính đẩy nặng, ron cao su kêu rít. Hoàng dùng vai đẩy thêm, và không khí sớm Singapore tràn vào mặt anh.

Mát. Ẩm. Sạch đến mức hơi lạ.

Sân thượng nhỏ hơn anh tưởng. Một dải bê tông hình chữ L, lan can kính cao ngang ngực, vài chậu cây lá dày đặt sát tường, hai bộ bàn ghế ngoài trời bằng kim loại. Ở góc xa là cụm máy điều hoà lớn, quạt quay đều, thổi ra hơi nóng nhẹ. Mặt sàn còn ướt, chắc đêm qua mưa hoặc nhân viên vừa xịt rửa. Dưới đế giày, nước mỏng dính thành vệt.

Phía đông, bầu trời chưa sáng hẳn. Màu xanh xám nằm sát đường chân trời, phía trên nhạt dần thành bạc. Những toà nhà cao ở xa đứng thành khối tối, cửa kính phản lại ánh bình minh thành những mảng sáng rời. Thành phố bên dưới chưa đông. Xe chạy ít, đều, không bóp còi. Đèn giao thông đổi màu trên ngã tư trống. Một chiếc xe tải nhỏ dừng trước khách sạn đối diện, hai người đàn ông mặc đồng phục kéo thùng hàng xuống, bánh xe lăn trên vỉa hè nghe rõ.

Hoàng tựa tay lên lan can. Kính lạnh.

Từ đây không thấy cảng. Không thấy Marina Bay. Không có khung cảnh postcard nào. Chỉ có mái nhà, mặt sau của vài khách sạn, đường Bencoolen còn đang trở mình và một đường tàu điện trên cao thấp thoáng giữa hai toà nhà.

Nhưng chính cái nhìn không đẹp đó làm anh dễ thở hơn. Singapore trên brochure quá trơn tru. Singapore từ sân thượng khách sạn rẻ có ống nước, cục nóng điều hoà, thùng rác phân loại và vệt rêu ở chân tường. Một thành phố cũng phải có mặt sau để vận hành.

NỢ SỔ cũng vậy.

Người ta nhìn dashboard: tám trăm bốn mươi bảy người dùng, bốn tỉnh, doanh thu tháng, retention. Quỹ nhìn deck: TAM, SAM, SOM, CAC, LTV, technical roadmap. Nhưng phía sau là Khoa ngồi ghi từng tên khách, Minh gạch kiến trúc cũ, Phương Anh đọc phụ lục lúc hai giờ sáng, anh Tuấn sửa câu chữ trong điều khoản, còn anh đứng đây với áo khoác mỏng và một cái đầu thiếu ngủ.

Không có gì giống phép màu.

Cửa sân thượng rít lên sau lưng.

Hoàng quay lại.

Phương Anh bước ra, một tay giữ cánh cửa, tay kia cầm ly giấy lấy từ máy tự động dưới sảnh. Tóc cô búi vội bằng dây thun đen, vài sợi rơi xuống bên má. Áo khoác mỏng màu kem khoác ngoài áo thun trắng, quần dài xám, chân mang dép khách sạn. Không phải hình ảnh Phương Anh trên bàn đàm phán với tập Financial Model v4 và giọng đọc con số không lệch. Đây là phiên bản chưa hoàn tất thủ tục buổi sáng, mắt còn dấu mất ngủ, môi nhợt hơn thường ngày.

Cô thấy Hoàng, không tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Biết ngay anh ở đây.”

Hoàng quay lại nhìn thành phố. “Tôi cũng mới lên.”

Phương Anh đi tới lan can, đứng cách anh một khoảng vừa đủ để không chạm vai. Cô đặt ly giấy lên gờ bê tông bên trong lan can. Hơi nóng bốc lên, mùi trà đen nhạt.

“Không ngủ được?” Hoàng hỏi.

“Ngủ được hai tiếng.” Cô nhìn xuống đường. “Sau đó tỉnh, nghĩ tới Phụ lục B. Rồi nghĩ tới bảng dòng tiền. Rồi nghĩ tới việc nếu bên kia hỏi cùng lúc ba câu mà tôi trả lời thiếu một dòng thì sao.”

“Cô không thiếu dòng.”

“Anh nói giống người chưa từng thấy một buổi đàm phán có luật sư.” Phương Anh nhấc ly, thổi nhẹ. “Người ta không cần mình sai lớn. Chỉ cần mình tự tin quá ở một chỗ nhỏ.”

Hoàng cong khóe miệng. “Câu đó nên in lên bìa deck.”

“Không. Khoa sẽ vẽ hình gì đó lên.”

Hai người cùng nhìn xuống đường. Một chiếc taxi màu xanh chạy qua, dừng ở đèn đỏ dù ngã tư không có ai. Đèn chuyển, xe đi tiếp. Mọi thứ ngoan ngoãn đến mức Hoàng thấy hơi bực.

Phương Anh uống một ngụm trà. “Anh lên đây làm gì?”

“Thở.”

“Trong phòng không có oxy à?”

“Có Khoa.”

Cô bật cười rất ngắn. Tiếng cười tan ngay trong tiếng quạt cục nóng.

“Anh ấy ngủ chưa?”

“Ngủ với sổ khách hàng trên ngực.”

“Đúng kiểu Khoa.” Phương Anh đặt ly xuống. “Tối qua lúc tôi đi ngang phòng, anh ấy đang đọc tên khách như học bài sử. ‘Chị Thảo — Bình Thạnh — gia hạn. Chú Vinh — Gò Vấp — hỏi thêm tính năng kho.’ Tôi nghĩ nếu bên quỹ hỏi một chủ tiệm bất kỳ, Khoa có thể kể họ thích uống cà phê gì.”

“Đó là lý do Khoa nên nói phần growth.”

“Ừ.” Cô kéo tay áo khoác xuống che cổ tay. “Và đó là lý do anh không nên chen vào nếu họ hỏi về khách hàng.”

Hoàng quay sang. “Tôi giống người hay chen vào à?”

Phương Anh nhìn anh bằng ánh mắt phẳng.

Hoàng gật đầu. “Oke.”

“Anh đang tập khá hơn,” cô nói. “Nhưng phản xạ vẫn ở đó. Khi người khác trả lời chậm, anh muốn điền vào chỗ trống. Khi người khác dùng chữ chưa chuẩn, anh muốn sửa. Khi câu hỏi nguy hiểm, anh muốn kéo về mình.”

“Còn gì nữa không?”

“Có. Nhưng nói hết trước chín giờ thì anh mất tinh thần.”

Lần này Hoàng cười thật. Không nhiều. Chỉ đủ để vai bớt căng.

Gió trên sân thượng không mạnh, nhưng liên tục. Nó kéo hơi ẩm qua da mặt, làm áo khoác dính nhẹ vào cánh tay. Trời sáng thêm từng chút. Các cửa sổ trên toà nhà đối diện bắt đầu bật đèn. Một người phụ nữ mặc đồ thể thao chạy bộ dưới đường, tóc buộc cao, tai đeo headphone. Cô chạy qua ngã tư, không nhìn lên.

Phương Anh không nói thêm. Cô đứng đó, hai tay ôm ly giấy, mắt nhìn thành phố. Hoàng nhận ra cô thật sự mệt. Không phải kiểu mệt muốn người khác thấy để được thông cảm; là loại mệt của người đã dùng hết phần đầu óc sắc nhất vào giấy tờ đêm trước, giờ chỉ còn lại cơ thể đứng trong gió.

“Cô có sợ không?” Hoàng hỏi.

Phương Anh không quay sang ngay. “Có.”

“Vì điều khoản?”

“Vì con người.”

Hoàng đợi.

Cô xoay ly giấy trong tay. “Điều khoản xấu còn nhìn thấy được. Gạch đỏ, sửa, đàm phán. Con người thì khó hơn. Tan có thể tử tế nhưng vẫn bảo vệ quỹ. Sarah có thể thích mô hình nhưng vẫn muốn quyền phủ quyết. Raj có thể nói chuyện kỹ thuật với Minh rồi làm lệch cuộc đàm phán. Anh Tuấn có thể đúng về pháp lý nhưng chưa chắc đúng về chiến lược. Khoa có thể kể chuyện khách hàng quá thật, làm mất vẻ đẹp của mô hình. Minh có thể nói câu khó nghe ngay trong phòng.”

“Còn tôi?”

“Anh có thể nghĩ mình đã thay đổi đủ.”

Câu đó rơi xuống giữa hai người, nhẹ nhưng có cạnh.

Hoàng nhìn vệt nước trên sàn. Một con kiến nhỏ bò men theo khe gạch, dừng trước giọt nước, đổi hướng. Sân thượng tầng bảy của khách sạn Singapore vẫn có kiến. Chi tiết này làm anh thấy buổi sáng thật hơn.

“Cô nghĩ tôi chưa đủ?” anh hỏi.

“Tôi nghĩ không có chữ đủ.” Phương Anh nói. “Có hôm nay. Có quyết định này. Có câu trả lời trong phòng họp. Hết.”

Hoàng đưa tay vào túi áo, chạm vào bìa sổ tay. Ba dòng nằm trong đó: Không biết. Nhưng đi. Và có người. Và để người khác sửa. Anh không lấy ra.

“Cô nói giống anh Tuấn.”

“Anh Tuấn nói từ kinh nghiệm. Tôi nói từ bảng rủi ro.”

“Bảng đó có cột cho tôi không?”

“Có.”

“Điểm rủi ro mấy?”

“Cao.”

Hoàng bật ra một hơi cười. “Thẳng vậy à?”

“Anh hỏi.”

“Vì tuổi?”

“Một phần. Vì tuổi, vì lịch sử ra quyết định tập trung, vì tốc độ thay đổi của công ty, vì phụ thuộc thương hiệu founder, vì anh giấu quá nhiều thông tin trong đầu.” Cô ngừng, rồi thêm: “Vì người khác tin anh nhiều hơn quy trình. Đó vừa là tài sản vừa là rủi ro.”

Hoàng nhìn cô. “Nếu vậy, sao cô vẫn đi?”

Phương Anh đặt ly xuống gờ, hai tay chống lan can. Móng tay cô không sơn. Trên ngón trỏ có vết mực xanh nhỏ, chắc từ lúc đánh dấu tài liệu.

“Vì rủi ro không đồng nghĩa với không đáng làm.”

Câu trả lời giống Phương Anh đến mức Hoàng không tìm được gì để phản bác.

Bầu trời chuyển sang màu sáng hơn. Các khối nhà đã có đường viền. Một con chim đậu lên lan can phía xa, nghiêng đầu nhìn hai người rồi bay đi. Dưới đường, nhân viên khách sạn đối diện kéo thùng rác ra lề. Tiếng bánh xe nhựa lộc cộc, rất đời.

Phương Anh nghiêng đầu. “Giờ tôi hỏi anh.”

“Ừ.”

“Anh có sợ không?”

Hoàng nhìn thẳng phía trước. “Sợ cái gì?”

“Đừng làm vậy.”

“Làm gì?”

“Đổi câu hỏi thành câu khác để kéo thời gian.”

Anh không đáp.

Phương Anh nói tiếp, giọng thấp hơn: “Anh có sợ không còn cái gì dẫn đường anh nữa không?”

Lần này, Hoàng không thể giả vờ không hiểu.

Câu hỏi không có chữ Hệ thống. Không có chữ tương lai. Không có chuyện xuyên không, không có giao diện, không có mảnh thông tin bị khoá. Nhưng nó đi sát mép bí mật hơn bất kỳ câu nào Phương Anh từng hỏi. Gần hơn cả lần cô đặt tờ giấy phân tích NỢ SỔ xuống bàn và nói: “Tôi nghĩ đây là của bạn.” Gần hơn cả những lần cô nhìn anh tự tin quá nhanh với một thị trường chưa ai nhìn thấy.

Anh nghe tiếng quạt cục nóng sau lưng. Nghe xe dưới đường. Nghe ly giấy của Phương Anh bị gió đẩy dịch một chút trên gờ bê tông.

Trong đầu, một phần anh tự động dựng hàng rào: trả lời bằng quản trị rủi ro, bằng việc mảnh dữ liệu tương lai giảm độ tin cậy, bằng lý thuyết tổ chức, bằng câu “ai cũng sợ trước cuộc gặp lớn.” Những câu đúng. Những câu an toàn. Những câu đóng cửa.

Phương Anh không nhìn anh nữa. Cô nhìn thành phố, cho anh khoảng trống trả lời. Không ép. Không dùng sự sắc bén để cạy thêm.

Hoàng biết nếu anh nói dối hoàn toàn, cô sẽ nghe ra. Nếu anh nói thật hoàn toàn, mọi thứ sẽ vỡ. Giữa hai điểm đó có một vùng rất hẹp, nơi lời nói không phản bội bí mật nhưng cũng không phản bội người nghe.

Anh đặt bàn tay lên lan can kính. Kính đã bớt lạnh.

“Tao sợ.”

Phương Anh không quay sang. “Ừ.”

“Nhưng sợ kiểu khác.”

“Khác sao?”

“Trước đây tao sợ mình không kịp.” Hoàng nói chậm. “Không kịp làm sản phẩm, không kịp bắt thị trường, không kịp trước đối thủ, không kịp trước khi cửa sổ đóng lại. Mọi thứ có deadline. Có mốc. Có cảm giác nếu chạy đủ nhanh thì sẽ đến đúng chỗ.”

Anh dừng, chọn từng chữ.

“Bây giờ tao sợ mình chạy đúng tốc độ nhưng sai hướng. Hoặc đúng hướng, nhưng bỏ người lại phía sau. Hoặc đến nơi rồi phát hiện nơi đó chỉ có mình đứng được.”

Phương Anh nhìn anh lúc này. Mắt cô còn mệt, nhưng rất tỉnh.

“Vậy cái dẫn đường trước đây là gì?” cô hỏi.

Hoàng nhìn thành phố đang sáng. Một chiếc xe buýt lướt qua, trên thân xe có quảng cáo điện thoại. Năm 2018. Singapore. Một dòng thời gian đã khác. Anh nghĩ đến giao diện trong suốt đêm đầu tiên ở Bình Thạnh, dòng chữ [HỆ THỐNG KIẾN QUỐC — KHỞI ĐỘNG], thanh nhiệm vụ Khai Khoa Bảng, mảnh thông tin cổ phiếu, mảnh SaaS, mảnh 003 sai. Anh nghĩ đến nút B dưới ngón tay mình và cảm giác hụt xuống sau khi bấm.

“Những thứ tao từng tin là chắc,” anh nói.

“Dữ liệu?”

“Một phần.”

“Ký ức?”

Bàn tay Hoàng siết lan can.

Phương Anh bắt được phản ứng đó. Cô không thay đổi nét mặt, nhưng ánh mắt dừng lâu hơn.

Hoàng thả tay. “Kinh nghiệm.”

“Anh mới mười tám.”

“Cô cũng biết câu đó không đủ giải thích.”

“Ừ.”

Họ đứng cạnh nhau, không nói trong vài nhịp thở. Hoàng để câu vừa rồi nằm giữa hai người. Đó là một cánh cửa mở hé rồi khép lại. Phương Anh có thể đẩy thêm. Với trí óc của cô, chỉ cần ba câu nữa có lẽ sẽ khoanh được thứ gì đó không bình thường: tại sao một người mười tám nói về thị trường như người đã sống qua nó, tại sao anh luôn phản ứng trước biến động như đã từng thấy mẫu hình, tại sao mấy tháng gần đây sự chắc chắn ấy bị rút đi.

Nhưng cô không đẩy.

Cô chỉ nhấc ly trà, uống ngụm cuối. Ly giấy méo nhẹ dưới ngón tay.

“Anh không cần nói tiếp,” cô nói.

Hoàng quay sang. “Sao?”

“Tôi hỏi vì muốn biết anh có nhìn thấy nỗi sợ đó không. Không phải để moi đáp án.”

“Tôi tưởng cô thích đáp án.”

“Tôi thích cấu trúc. Đáp án chỉ là thứ tạm thời.”

Câu đó ở lại lâu hơn gió.

Hoàng nhìn cô. Phương Anh của năm lớp mười từng để quên tờ giấy có dòng “NỢ SỔ — ai đứng sau cái này?” trên bàn. Phương Anh của quán cà phê đã hỏi văn hoá có phải tài sản không. Phương Anh của phòng thu kéo anh ra hành lang để nói anh đang quản project chứ không nghe bài hát. Phương Anh của đêm qua ngồi ở khách sạn Bencoolen đọc Phụ lục B cho đến khi mắt có quầng.

Cô luôn thích cấu trúc. Cấu trúc dòng tiền. Cấu trúc quyền. Cấu trúc niềm tin. Bây giờ, cô đang nhìn vào cấu trúc con người anh — và không đòi tháo nó ra ngay.

Điều đó đáng sợ hơn bị chất vấn.

“Cô không sợ đi theo một người không còn chắc như trước à?” Hoàng hỏi.

Phương Anh đặt ly rỗng xuống, xoay cho miệng ly hướng vào trong, tránh gió thổi bay.

“Có.”

“Vậy sao còn theo?”

“Vì người quá chắc làm tôi lo hơn.”

Hoàng không nói được gì.

Cô tiếp tục: “Anh biết lần đầu tôi thật sự để ý anh không phải vì NỢ SỔ kiếm được tiền. Là vì anh đặt tờ giấy của tôi xuống rồi đi, không trả. Người bình thường sẽ hỏi thẳng, hoặc giả vờ không thấy. Anh chọn quan sát. Lúc đó tôi nghĩ: người này đang có bản đồ riêng. Sau đó càng làm việc, tôi càng thấy anh thường đi trước người khác nửa bước. Có lúc một bước. Có lúc xa hơn.”

Cô nhìn anh. “Đi trước quá xa thì người khác không theo kịp. Họ chỉ có thể tin hoặc không tin. Tin kiểu đó nguy hiểm.”

Hoàng nhớ câu anh từng nói với anh Tuấn: muốn xây thứ người ta vẫn dùng khi anh không còn ở đó. Ngày ấy, câu đó nghe như tầm nhìn. Giờ đứng trên sân thượng, nó nghe như một món nợ.

“Nên cô thích tôi chậm lại?”

“Tôi thích anh biết mình đang chậm lại.”

“Khác nhau à?”

“Rất khác.”

Dưới đường, thành phố đã sáng. Bảng hiệu quán ăn bật đèn. Một nhóm nhân viên văn phòng đi ngang, áo sơ mi phẳng phiu, giày đánh bóng, thẻ nhân viên đeo trước ngực. Họ nói chuyện bằng tiếng Anh pha Hoa, cười nhỏ, rồi biến sau góc phố. Một chiếc taxi dừng trước khách sạn, tài xế mở cốp. Người khách kéo vali xuống, bánh xe va vào mép vỉa hè.

Hoàng cảm thấy ngày đang bắt đầu mà không hỏi ý anh.

“Lát nữa trong phòng họp,” Phương Anh nói, “nếu Tan hỏi ai quyết định cuối cùng, anh đừng vội nói ‘tôi’.”

“Email hôm trước họ hỏi vậy, tôi trả lời ‘chúng tôi’.”

“Tôi biết. Nhưng nói trong email dễ hơn nói trước mặt người có tiền.”

“Cô muốn tôi nói gì?”

“Tôi muốn anh nhìn quanh bàn trước.”

Hoàng hiểu. Không phải mẹo trình diễn. Một động tác để tự nhắc mình. Trước khi trả lời câu hỏi có thể kéo anh về thói quen cũ, hãy nhìn những người khác. Khoa với sổ khách hàng. Phương Anh với mô hình tài chính. Minh với kiến trúc. Anh Tuấn với pháp lý. Rồi mới nói.

“Được,” anh nói.

Phương Anh gật. “Và nếu họ hỏi phần tôi, đừng cứu.”

“Tôi không định cứu.”

“Anh sẽ định, nếu thấy tôi bị ép.”

Hoàng định phản bác, rồi dừng. Cô đúng.

“Được. Không cứu.”

“Nếu tôi cần, tôi sẽ nhìn anh.”

“Còn nếu Khoa bị ép?”

“Khoa sẽ tự xoay. Nếu anh chen, anh ấy sẽ mất nhịp.”

“Minh?”

“Minh có thể khiến Raj khó chịu trước khi cần thiết. Nhưng đó là rủi ro phải chấp nhận nếu mình thật sự để anh ấy phụ trách kỹ thuật.”

“Anh Tuấn?”

“Anh Tuấn không cần ai cứu.”

Hoàng gật. Anh thấy cuộc đối thoại trở lại mặt đất: ai nói phần nào, ai giữ ranh giới nào, ai không chen vào. Nhưng dưới lớp đó, câu hỏi vừa rồi vẫn còn: Anh có sợ không còn cái gì dẫn đường anh nữa không?

Có.

Anh sợ.

Sợ đứng trước phòng họp tầng hai mươi tám mà không biết câu nào là đúng nhất. Sợ Tan hỏi một câu làm lộ khoảng trống trong tầm nhìn. Sợ Sarah nhìn ra financial model vẫn dựa nhiều vào khả năng Khoa tuyển người tuyến đầu. Sợ Raj nói Minh đúng và anh sai ở chỗ nào đó anh chưa thấy. Sợ nếu không có mảnh tương lai, anh chỉ là một founder trẻ với vài con số tốt và quá nhiều tham vọng.

Nhưng nỗi sợ cũ — sợ không kịp — đã từng đẩy anh chạy. Nỗi sợ mới bắt anh nhìn sang bên cạnh.

Có lẽ đó là điều Hệ thống không thưởng, nhưng tổ chức cần.

Cửa sân thượng mở lần nữa, lần này chỉ hé. Một nhân viên khách sạn trẻ thò đầu ra, thấy hai người, hơi ngạc nhiên.

“Sorry, rooftop cleaning at six-thirty,” anh ta nói bằng tiếng Anh.

Phương Anh nhìn đồng hồ. “Mấy giờ rồi?”

Hoàng lấy điện thoại. “6:28.”

Nhân viên khách sạn cười lịch sự. “Take your time. I come back later.”

“Two minutes,” Phương Anh đáp.

Cửa đóng lại.

Hai phút. Buổi sáng luôn biết cách thu hẹp mọi thứ thành lịch trình.

Phương Anh cầm ly giấy rỗng, bước khỏi lan can. “Tôi xuống trước. Cần tắm lại. Nhìn tôi hiện tại chắc Tan tưởng mình thiếu runway thật.”

“Cô nhìn vẫn đáng sợ.”

“Cảm ơn. Tôi sẽ coi đó là lời khen.”

Cô đi được ba bước rồi dừng. Không quay hẳn lại, chỉ nghiêng người đủ để giọng tới được chỗ anh.

“Hoàng.”

“Ừ?”

“Tôi nhận ra anh quyết định khác từ vài tháng nay.”

Anh đứng yên.

“Chậm hơn. Nghĩ nhiều hơn. Không chắc như trước.” Phương Anh nhìn anh lúc này. Gió thổi vài sợi tóc rơi khỏi búi, dính vào má. “Tôi không biết chuyện gì xảy ra với anh.”

Hoàng nghe nhịp tim mình rõ hơn tiếng xe dưới đường.

“Nhưng tôi thích phiên bản này hơn.”

Cô nói xong, đẩy cửa kính bước vào trong. Cánh cửa nặng khép lại sau lưng cô, ron cao su rít một tiếng ngắn.

Sân thượng chỉ còn Hoàng, tiếng quạt cục nóng và thành phố đã sáng.

Anh nhìn theo cánh cửa đóng. Trong túi áo, cuốn sổ tay cấn vào ngực. Anh không lấy ra viết. Không có câu nào kịp thành chữ.

Phương Anh thích phiên bản này hơn.

Phiên bản chậm hơn. Nghĩ nhiều hơn. Không chắc như trước.

Hoàng không biết nên vui hay sợ.

Vì điều cô nhìn thấy như một tiến bộ — chính là lúc anh mất đi lợi thế lớn nhất của mình.

Anh quay lại lan can. Ánh nắng đầu ngày chạm lên kính, làm mặt kính ấm dần dưới lòng bàn tay. Dưới đường, chiếc taxi đầu tiên của buổi sáng dừng trước khách sạn. Có lẽ lát nữa họ sẽ ngồi vào một chiếc giống vậy, đi qua những con đường sạch sẽ tới Raffles Place, lên tầng hai mươi tám, đối diện những người không quan tâm anh từng có gì để dẫn đường.

Họ chỉ quan tâm hôm nay anh dẫn được ai đi cùng.

Hoàng đứng thêm đúng một phút.

Rồi anh nhặt ly giấy Phương Anh để quên trên gờ, mang xuống cùng mình.