Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 77 / 209

Chương 77 — Cả hai

Khoa nhắn lúc Hoàng vừa tắt đèn phòng.

Xuống lobby đi.

Hoàng nhìn màn hình điện thoại. Ngoài cửa sổ, Bencoolen về đêm chỉ còn mấy vệt đèn xe kéo dài trên mặt kính. Máy lạnh vẫn thổi đều, nhưng căn phòng nhỏ sau khi Hệ thống biến mất lại có vẻ chật hơn. Anh nằm thêm một lúc, ngón tay đặt trên cạnh điện thoại, không trả lời.

Tin thứ hai đến.

Đừng có ngủ giả. Tao thấy đèn phòng mày còn sáng hồi nãy.

Hoàng ngồi dậy.

Có chuyện gì?

Đi bộ. Singapore ban đêm xịn phết. Với lại tao lạc đường rồi.

Hoàng nhìn dòng cuối, cuối cùng bật cười. Anh mặc áo khoác mỏng, cầm ví và điện thoại, rồi ra khỏi phòng. Hành lang khách sạn hẹp, thảm có mùi nước hoa rẻ trộn với mùi máy lạnh cũ. Đèn vàng trên trần làm mọi thứ trông hơi mệt. Ở đây, cả sự sạch sẽ cũng có vẻ tiết kiệm.

Khoa đứng dưới lobby, một tay cầm túi giấy, tay kia cầm bản đồ du lịch gấp ba mà khách sạn phát miễn phí. Áo thun của anh nhăn vì đi cả ngày. Tóc hơi bết mồ hôi. Gương mặt lại sáng theo kiểu người vừa phát hiện được một trò mới.

“Mày lạc thật à?” Hoàng hỏi.

Khoa nhét bản đồ vào túi sau quần. “Lạc có kiểm soát.”

“Đó là cách nói của người lạc.”

“Ờ thì lạc. Nhưng lạc ở Singapore nghe sang hơn lạc ở Bà Chiểu.” Khoa chìa túi giấy ra. “Mua được cái này. Không biết ngon không. Tao thấy người ta xếp hàng nên mua.”

Trong túi là hai cây kem kẹp giữa lát bánh mì nhiều màu. Mùi sữa, dừa và bánh mì ngọt bay ra rất nhẹ. Hoàng nhìn món kem ấy. Một ký ức đời trước bật lên: Orchard Road, xe buýt hai tầng, quầy kem chú già cắt bánh bằng dao nhỏ. Hồi đó anh tới Singapore dự hội thảo AI, đứng một mình ăn kem dưới mưa, vừa ăn vừa trả lời email công việc. Món kem rẻ nhất trên con đường đắt đỏ nhất.

“Mày ăn đi,” Khoa nói. “Tao mua vị bạc hà cho mày. Nhìn hợp mặt mày.”

“Mặt tao giống bạc hà chỗ nào?”

“Lạnh.”

Hoàng nhận cây kem. Bánh mì mềm, hơi khô, kem lạnh cứng răng. Vị ngọt đập vào đầu lưỡi trước khi anh kịp phản ứng. Khoa đã cắn một miếng to, vừa nhai vừa bước ra cửa khách sạn.

“Đi đâu?” Hoàng hỏi.

“Orchard. Tao hỏi lễ tân rồi. Đi bộ hơi xa, nhưng tụi mình ngồi họp cả ngày, chân sắp rỉ sét.”

“Mai còn họp.”

“Mai mới họp. Bây giờ là bây giờ.”

Khoa nói câu đó rất nhẹ, không có ý triết lý. Nhưng Hoàng vẫn nghe ra một thứ anh không có trong mấy ngày qua: khả năng cắt hiện tại ra khỏi bảng tính ngày mai.

Hai người đi khỏi khách sạn. Bencoolen vắng hơn khu trung tâm, nhưng vẫn sáng. Vỉa hè sạch, cây trồng thành hàng, biển chỉ đường rõ đến mức không cho người ta có cơ hội lạc thật. Hoàng đi bên trái, Khoa bên phải, mỗi người cầm một cây kem kẹp bánh mì. Hai đứa con trai từ hẻm Bình Thạnh, mặc áo thun quần jeans, đi giữa thành phố được quy hoạch đến từng viên gạch.

Khoa ngửa mặt nhìn bảng hiệu tàu điện ngầm. “Ê, tụi mình đang ở nước ngoài thiệt hả?”

“Mày hỏi câu đó ở Changi một lần rồi.”

“Ở Changi chưa tính. Sân bay nước nào cũng làm cho người ta thấy mình không thuộc về đâu. Ra đường mới tính.” Khoa cắn thêm miếng kem. “Đường ở đây sạch quá. Tao mà làm rớt giấy chắc tự thấy tội lỗi.”

Hoàng nhìn xuống vỉa hè. Không có vỏ chai, không có nước đọng, không có tiếng xe máy lấn lên lề. Sự trật tự ấy làm anh nhớ Sài Gòn dữ hơn. Ở hẻm nhà anh, mỗi buổi tối có tiếng xe Wave thắng kít trước đầu hẻm, tiếng mẹ gọi hàng xóm qua mượn cái rổ, tiếng bà cụ bán chè kéo ghế nhựa nghe ken két. Ở đây, mọi âm thanh được nén lại, giữ đúng phần đường của nó.

“Mày nhớ nhà không?” Khoa hỏi.

“Có.”

Khoa quay sang nhìn anh. “Trả lời nhanh vậy?”

“Câu dễ.”

“Tao tưởng mày sẽ phân tích ưu nhược điểm của việc nhớ nhà trong quá trình gọi vốn quốc tế.”

Hoàng nhai hết miếng bánh mì, không đáp. Khoa cười, nhưng tiếng cười ngắn, không kéo dài. Anh cũng đang nhớ. Hoàng biết. Khoa nhớ nhà theo kiểu khác: nhớ tiếng mẹ anh mắng vì để giày ngoài cửa, nhớ quán hủ tiếu góc trường, nhớ mấy cuộc gọi khách hàng lúc mười giờ đêm hỏi sao app không đồng bộ được.

Họ đi qua khu Bras Basah, rồi men theo dòng người hướng về Orchard. Càng gần trung tâm, đèn càng dày. Biển hiệu cửa hàng hắt màu trắng xanh lên mặt người đi bộ. Khách du lịch mang túi giấy lớn, nhóm sinh viên nói tiếng Anh lẫn tiếng Hoa, vài người mặc đồ công sở vẫn đeo thẻ nhân viên trước ngực. Từ cửa một cửa hàng thời trang, nhạc pop bật mạnh, bass đập xuống vỉa hè như nhịp tim máy móc.

Khoa đứng lại trước một tủ kính bày giày thể thao. “Đôi này chắc bằng ba tháng doanh thu một tiệm tạp hoá nhỏ.”

“Có thể hơn.”

“Vậy mà người ta mua như mua dép.” Khoa nhìn thêm vài giây rồi bước tiếp. “Hồi đầu tao bán NỢ SỔ cho chị Hà, chị mặc cả hai chục ngàn một tháng. Tao còn nhớ mặt chị lúc nghe giá một trăm rưỡi. Cứ như tao mới bảo chị bán nhà.”

“Giờ chị Hà vẫn dùng chứ?”

“Dùng. Còn giới thiệu cho bà em bên Hóc Môn. Nhưng bả vẫn chửi app mỗi lần mạng yếu.” Khoa nhăn mặt. “Nói chung khách hàng trung thành nhất là khách chửi mình thường xuyên mà không bỏ đi.”

Hoàng nhìn Khoa. Câu đó không nằm trong bất kỳ sách growth nào, nhưng đúng.

Khoa liếm phần kem chảy xuống ngón tay, rồi nói tiếp: “Tao đang tuyển thêm người. Chưa nói kỹ với mày vì mấy bữa nay ai cũng chạy như chó đuổi.”

“Mấy người?”

“Ba bạn part-time ở Bình Thạnh. Một đứa học năm nhất kinh tế, nói chuyện được. Một đứa nhà bán tạp hoá, biết chủ tiệm ghét nghe từ gì. Một đứa thì hơi chậm nhưng chịu khó ghi chép, tao cho nó lo follow-up sau demo.” Khoa giơ cây kem còn một nửa lên, đếm bằng ngón tay cầm bánh. “Còn một bạn ở Đà Nẵng. Tao gặp sau chuyến đi trước. Con trai cô bán mì Quảng, học cao đẳng, không rành phần mềm lắm nhưng được cái ai trong chợ cũng biết mặt. Tao cho nó thử đi hỏi mười tiệm, nó mang về mười hai phản hồi. Có hai tiệm không nằm trong danh sách mà tự kéo nó qua nói chuyện.”

Hoàng dừng bước một nhịp rồi đi tiếp. “Mày tuyển rồi?”

“Ừ. Chưa ký hợp đồng gì đâu. Trả theo buổi, cộng tiền nếu khách dùng qua ba tuần. Tao ghi hết lại rồi. Mai rảnh tao gửi mày xem.”

“Mày tự thiết kế cơ chế trả tiền?”

“Tao hỏi Phương Anh một chút vụ đừng để thành kiểu hứa hươu hứa vượn. Chị ấy nói nếu chưa có pháp nhân lao động rõ thì cứ làm thỏa thuận cộng tác đơn giản, ghi phạm vi, ghi cách tính. Tao nghe nửa hiểu nửa không, nhưng đại khái là đừng nói miệng.” Khoa gãi đầu. “Anh Tuấn cũng coi qua giùm một bản. Ổng sửa đỏ lè. Nhìn muốn xỉu.”

Hoàng cầm cây kem, phần bánh mì đã mềm vì tay nóng. Anh muốn hỏi tại sao Khoa không nói sớm hơn. Nhưng câu hỏi ấy vừa lên tới cổ đã tan mất.

Khoa đã nói với Phương Anh. Với anh Tuấn. Tự tìm người. Tự nghĩ cơ chế. Tự kiểm tra legal. Tự chạy thử.

Đây chính là thứ Hoàng từng muốn: Khoa không chỉ kéo khách hàng, mà xây được một đội có thể kéo khách hàng. Một cánh tay độc lập của tổ chức.

Cảm giác trong ngực anh vừa nhẹ vừa nặng.

“Mày thấy sao?” Khoa hỏi.

“Tốt.”

“Chỉ tốt thôi hả?”

“Rất tốt.”

Khoa nhìn anh nghi ngờ. “Mày không định lấy về sửa hết chứ?”

Hoàng nhìn sang. Đèn cửa hàng phản chiếu trên tròng kính của một người đi ngược chiều, lướt qua rồi biến mất. Anh nghe câu hỏi thật phía sau câu đùa.

“Không,” Hoàng nói. “Mày cứ chạy. Tao muốn xem kết quả sau một tháng. Nếu cần tiền để thử thêm, nói Phương Anh đưa vào budget.”

Khoa ngậm muỗng gỗ nhỏ, mắt mở to. “Ủa, không hỏi plan chi tiết?”

“Có. Nhưng không phải ngay giữa Orchard, lúc kem đang chảy.”

“Nghe giống người bình thường rồi đó.” Khoa cười. “Mừng ghê.”

Hoàng cũng cười. Lần này tiếng cười ra khỏi cổ dễ hơn.

Họ đi đến đoạn Orchard sáng rực. Hai bên đường là trung tâm thương mại nối nhau, mặt tiền kính phủ đầy ánh sáng. Đèn trang trí mùa lễ chưa tháo hết, treo qua đầu như các dải dây sao nhân tạo. Xe taxi xếp hàng trước lối vào, cửa tự động mở ra đóng lại, thả ra từng luồng mùi nước hoa, mùi cà phê rang, mùi vải mới. Người ta đi nhanh nhưng không chen. Ai cũng có nơi để đến.

Khoa đứng dưới một mái hiên lớn, ngẩng đầu nhìn lên toà nhà phủ đèn. “Mày nghĩ một ngày nào đó NỢ SỔ có văn phòng ở đây không?”

“Ở Orchard?”

“Ừ. Cho oách.”

“Nếu có, chắc Phương Anh sẽ chửi vì thuê đắt. Minh sẽ chửi vì mạng nội bộ setup ngu. Anh Tuấn sẽ chửi vì hợp đồng thuê có bẫy.”

“Còn tao?”

“Mày sẽ chụp hình đăng Facebook trước, rồi mới chửi.”

Khoa bật cười lớn. Một cặp khách du lịch nhìn sang. Anh hạ giọng nhưng vẫn cười. “Chuẩn. Tao sẽ caption: ‘Từ hẻm Bình Thạnh ra Orchard, nhưng app vẫn lag khi mạng yếu.’”

“Đừng đăng câu đó.”

“Để tao ghim nội bộ thôi.”

Họ tiếp tục đi. Kem đã hết, Khoa vo giấy gói lại, bỏ vào túi áo vì chưa thấy thùng rác. Hoàng nhìn động tác ấy. Ở Sài Gòn, Khoa có thể đã nhét tạm vào gầm bàn quán nước rồi quên. Singapore khiến người ta tự chỉnh hành vi mà không cần ai nhắc.

Một đoạn sau, họ băng qua lối dành cho người đi bộ. Đèn tín hiệu kêu tít tít đều đặn. Khoa đi chậm lại khi sang bên kia đường.

“Tao muốn mở thêm hai tỉnh nữa năm sau,” anh nói.

Hoàng không ngạc nhiên. Nhưng anh vẫn hỏi: “Tỉnh nào?”

“Cần Thơ với Khánh Hoà. Cần Thơ vì miền Tây dùng ghi nợ nhiều, mà chủ tiệm có mạng người quen mạnh. Khánh Hoà vì khách du lịch, tiệm nhỏ xoay vòng hàng nhanh, có thể cần quản lý kho hơn quản lý nợ. Nhưng tao chưa chắc. Phải đi hỏi.”

“Ai đi?”

“Không phải mày.” Khoa nói ngay. “Cũng không phải tao đi hết. Tao muốn để mấy bạn mới đi cùng một người có kinh nghiệm. Kiểu học việc. Không để tụi nó cầm script đọc như robot. Chủ tiệm nghe là biết liền.”

Hoàng nghe Khoa nói, từng chữ ghép thành một cấu trúc rõ ràng hơn nhiều kế hoạch anh từng vẽ. Khoa không nói bằng thuật ngữ. Không gọi đó là playbook, enablement, local market penetration. Anh nói bằng hình ảnh của người đã ngồi trên ghế nhựa, uống ly trà đá loãng, nghe chủ tiệm kể chuyện khách nợ từ trước Tết.

“Mày viết lại mấy thứ này chưa?” Hoàng hỏi.

“Có ghi âm vài buổi training. Với tao bắt tụi nó viết nhật ký khách hàng sau mỗi ngày. Ban đầu tụi nó chửi tao rảnh. Xong tới ngày thứ ba tự thấy có ích, vì hôm sau quay lại nhớ đúng tên con của cô chủ tiệm. Cô đó khoái, chịu nghe demo thêm mười phút.”

Hoàng siết nhẹ ly nước suối mua dọc đường. Anh chưa biết Khoa làm tới mức đó.

“Mày giấu nghề dữ,” anh nói.

“Tại mày bận làm founder quốc tế.” Khoa nói giọng đùa, nhưng không có gai. “Với lại tao cũng muốn coi mình làm được tới đâu trước khi khoe. Lỡ fail thì quê.”

“Fail thì sửa.”

“Nghe mày nói câu đó đã ghê. Hồi trước fail là mày căng mặt ra như sắp thi đại học.” Khoa nhìn anh, rồi quay đi. “Mấy tháng nay mày đỡ hơn.”

Hoàng không hỏi “đỡ gì”. Anh biết.

Họ dừng trước một cửa hàng đã đóng cửa. Kính đen phản chiếu hai người: Khoa cao hơn một chút, vai rộng hơn, dáng đứng thoải mái; Hoàng gầy, tóc xoăn nhẹ, mắt sâu vì thiếu ngủ. Sau lưng họ là dòng người và đèn. Trong kính, hai bóng người nhìn gần giống hai sinh viên du lịch hơn là một founder mười tám tuổi đang đàm phán Series A và đối tác đầu tiên của anh.

Khoa chống tay lên lan can thấp trước cửa. “Nói thiệt nha.”

“Ừ.”

“Có lúc tao thấy vui vì được tự chạy. Có lúc tao cũng rén.”

“Rén gì?”

“Rén vì không có mày đứng sau lưng sửa liền.” Khoa nhìn dòng xe trôi qua. “Hồi đầu, tao đi bán, khách hỏi gì khó thì gọi mày. Mày không bắt máy thì tao chửi, nhưng trong đầu vẫn biết có người biết đáp án. Giờ tao training người khác, tụi nó hỏi tao. Có câu tao biết. Có câu tao bịa trước rồi về kiểm tra sau. Có câu tao nói thẳng chưa biết.”

Anh ngừng lại, lấy giấy gói kem từ túi áo ra, xoay trong tay.

“Cảm giác lạ lắm. Vừa sướng vừa sợ.”

Hoàng nhìn gói giấy bị vò thành khối nhỏ. “Tốt.”

“Mày với chữ ‘tốt’ của mày.” Khoa liếc anh. “Ý tao là, trước đây tao tưởng lớn lên trong công ty nghĩa là có chức danh. Head of gì đó. Manager gì đó. Giờ tao thấy không phải. Lớn lên là tới lúc người khác hỏi mình câu mình từng hỏi mày, rồi mình không được đẩy hết lên mày nữa.”

Hoàng không đáp ngay. Một chiếc xe buýt hai tầng chạy qua, thân xe phủ quảng cáo điện thoại, ánh sáng lướt lên mặt Khoa rồi trượt mất.

“Mày đang làm được,” Hoàng nói.

Khoa nhún vai. “Đang tập.”

Hai chữ đó ở lại giữa họ lâu hơn câu trả lời đầy đủ. Đang tập. Không hùng hồn, không chắc chắn. Nhưng sống.

Hoàng nghĩ tới thanh Độ bền tổ chức Lv.0. Một chỉ số lạnh trên giao diện. Hệ thống đo được số lượng kênh, quyền truy cập, mức phân quyền, có thể cả tần suất giao tiếp ngoài tổ chức. Nhưng nó không đo được gói giấy kem trong tay Khoa, không đo được việc anh bắt nhân viên part-time nhớ tên con của cô chủ tiệm, không đo được câu “đang tập” thốt ra dưới đèn Orchard.

Hoặc có thể nó đo được, bằng cách nào đó. Nhưng nếu đo được, con số hiện ra cũng vẫn thiếu phần quan trọng nhất: con người nói câu ấy đã đi từ một thằng bạn tổ chức mua chung trong lớp tới người đang nghĩ cách mở Cần Thơ, Khánh Hoà.

Khoa bước tiếp. Hoàng đi theo.

Đoạn đường trước họ bớt đông hơn. Một nghệ sĩ đường phố đứng gần ngã tư, chơi guitar acoustic. Bài hát tiếng Anh Hoàng không nhận ra, nhưng hợp âm đơn giản, giọng hát hơi khàn. Vài người dừng lại nghe, một bé gái bỏ đồng xu vào hộp đàn rồi chạy về phía mẹ.

Khoa đứng nghe một đoạn. “Ở đây người ta hát ngoài đường cũng nghe sạch.”

“Hát sạch là sao?”

“Không bị tiếng xe máy cán lên.” Khoa cười. “Ở Sài Gòn mà đứng hát chỗ này chắc ba giây sau có chú bảo vệ đuổi hoặc có ông bán bánh tráng trộn chen vô.”

“Mày nhớ Sài Gòn dữ vậy?”

“Nhớ chứ.” Khoa đút tay vào túi quần. “Nhưng tao cũng muốn đi xa. Hồi trước muốn đi xa kiểu du lịch, chụp hình, ăn món lạ. Giờ đi xa lại nghĩ: chỗ này có gì mình học được không, về nhà xài được không. Mệt ghê.”

Hoàng nhìn Khoa. “Đó là bệnh của founder.”

“Tao chưa nhận chức founder gì hết nha. Đừng gài.” Khoa nói, rồi hạ giọng. “Mà Hoàng.”

“Ừ.”

“Mày có bao giờ sợ mình đang đuổi theo thứ gì mà không biết nó ở đâu không?”

Hoàng dừng lại.

Lần này Khoa đi thêm hai bước mới nhận ra. Anh quay lại, tay vẫn trong túi, mặt không cười nữa. Sau lưng anh, đèn Orchard treo thành dải dài, nhấp nháy theo chu kỳ đều đặn. Dòng người né qua hai bên họ, không ai quan tâm hai thằng Việt Nam đang đứng giữa vỉa hè với một câu hỏi quá lớn cho một buổi đi bộ ăn kem.

Hoàng nghe lại câu hỏi trong đầu.

Đuổi theo thứ gì mà không biết nó ở đâu.

Đó là câu hỏi anh đã né trong nhiều hình dạng. Khi mở Hệ thống. Khi khóa mảnh tương lai. Khi nhìn Minh nói chuyện với Raj. Khi Phương Anh hỏi anh có sợ không. Khi Tan hỏi nếu ngày mai anh không còn thì team có chạy được không. Khi anh nằm trong phòng Bencoolen, tay muốn với sổ nhưng không với.

Anh đã gọi nó bằng nhiều từ: tầm nhìn, tổ chức, đế chế, Việt Nam, tương lai. Mỗi từ đúng một phần. Mỗi từ cũng che đi một phần.

Khoa không biết Hệ thống. Không biết có một giao diện đã từng đặt mục tiêu trước mặt Hoàng bằng dòng chữ sáng lạnh. Không biết Hoàng từng sống thêm mười năm trong một dòng thời gian khác và mang nỗi tiếc nuối đó quay về. Nhưng Khoa đứng đây, dưới đèn một con đường nước ngoài, hỏi trúng chỗ không cần biết bí mật mới chạm được.

“Có,” Hoàng nói.

Khoa nhìn anh thêm một lúc. “Tao tưởng mày sẽ nói không.”

“Tao từng muốn nói không.”

“Giờ?”

Hoàng thở ra. Không khí Singapore ẩm, nhưng lạnh vì máy điều hòa từ cửa hàng phả ra mỗi lần cửa mở. “Giờ tao sợ nếu mình nghĩ mình biết rõ nó ở đâu, mình sẽ kéo tất cả mọi người chạy theo một chỗ sai.”

Khoa gật rất chậm.

“Vụ term sheet?”

“Một phần.”

“Vụ Minh?”

Hoàng nhìn sang.

Khoa giơ tay. “Tao không ngu nha. Tao thấy mày nhìn Minh hôm nay. Nhìn kiểu muốn tin mà tay vẫn để gần thắng xe.”

Hoàng không cãi.

Khoa đá nhẹ mũi giày vào mép gạch vỉa hè. “Tao không nói mày sai. Minh giỏi, mà người giỏi thì đôi khi chạy nhanh hơn chỗ mình kẻ vạch. Nhưng nếu mày lúc nào cũng đứng cầm còi, ảnh sẽ bực. Tao cũng bực. Phương Anh chắc khỏi nói, chỉ nhìn thôi đã thấy mình nợ tiền.”

Hoàng bật cười vì câu cuối.

Khoa tiếp: “Mày hay nghĩ nếu mày không giữ hết thì mọi thứ bung. Nhưng tụi tao cũng đang giữ mà. Mỗi người giữ một góc. Có thể tụi tao giữ vụng hơn mày ở vài chỗ. Có thể tụi tao làm đổ đồ. Nhưng đâu phải cái gì rơi cũng vỡ.”

Hoàng nhìn dòng người qua lại. Một người đàn ông mặc sơ mi trắng kéo vali nhỏ đi ngang, mắt nhìn đồng hồ. Một cô gái trẻ chụp hình trước cây đèn trang trí, bạn cô chỉnh góc liên tục. Một nhân viên vệ sinh đẩy xe chậm rãi dọc vỉa hè, nhặt chiếc ly nhựa ai đó bỏ quên trên bồn cây.

Thành phố này vận hành vì rất nhiều người giữ rất nhiều góc nhỏ. Không ai đứng giữa điều khiển mọi thứ. Có luật, có quy trình, có thói quen, có người làm đúng việc của mình. Hoàng từng hiểu điều đó bằng lý trí. Đêm nay, nghe Khoa nói, anh mới cảm thấy nó ở vị trí rất gần.

“Mày muốn tao làm gì?” Hoàng hỏi.

“Đừng hỏi kiểu sếp giao action item nữa.” Khoa nhăn mặt. “Tao đang hỏi mày như bạn.”

Hoàng im.

Khoa nhìn anh, giọng thấp hơn bình thường: “Mày mệt hả?”

Câu hỏi ấy đơn giản tới mức Hoàng mất một nhịp mới nhận được. Không phải “deal sao rồi”, “term sheet sao”, “Minh có vấn đề không”, “roadmap mai trình bày gì”. Chỉ là: mày mệt hả?

“Có,” Hoàng nói.

“Ngủ ít quá?”

“Không chỉ vậy.”

“Sợ?”

Hoàng gật.

“Sợ mất kiểm soát?”

“Sợ mất kiểm soát. Sợ giữ kiểm soát quá lâu. Sợ chọn sai. Sợ đúng mà vẫn làm người khác mệt.” Anh dừng lại. “Sợ một ngày tao nhìn lại, thấy mình xây được thứ lớn, nhưng những người đi cùng tao chỉ còn là người từng đi cùng.”

Khoa không chen vào. Anh đứng yên, mặt nghiêm hơn vẻ thường ngày. Dòng người vẫn lướt qua. Tiếng guitar phía sau chuyển sang bài khác.

“Nghe giống mày thiệt,” Khoa nói sau cùng.

“Chỗ nào?”

“Sợ cũng phải sợ nguyên combo.” Anh cười nhẹ. “Người bình thường sợ một món thôi. Mày sợ full package.”

Hoàng lắc đầu, nhưng khóe miệng giãn ra.

Khoa dựa vai vào cột đèn gần đó. “Tao cũng sợ. Sợ đội tao tuyển fail. Sợ khách chửi tụi nhỏ làm tụi nhỏ nghỉ. Sợ mở tỉnh mới rồi mất tiền. Sợ một ngày tao không theo kịp mày nữa. Nhưng mấy cái đó nói ra được thì đỡ hơn. Hồi trước tao không nói, tao cứ nghĩ do tao nhỏ nhen. Giờ tao thấy không phải. Chỉ là mình đang chạy thứ lớn hơn cái đầu mình tưởng tượng hồi lớp chín.”

Lớp chín.

Từ ấy kéo cả một đoạn đường về trước mặt Hoàng: phòng tin học nóng, Khoa ngồi cạnh chọc phá, Hệ thống hiện dòng đánh giá tiềm năng hợp tác, thằng bé Hoàng trong thân xác mười bốn tuổi ngồi nhìn bạn mình và nghĩ nếu không có Khoa anh sẽ không có gì cả. Khi đó, câu ấy là tính toán. Giờ đứng giữa Orchard, nó trở thành sự thật theo nghĩa khác.

Không có Khoa, NỢ SỔ có thể vẫn có code. Nhưng nó sẽ không có tiếng người. Không có những câu chuyện chủ tiệm, không có đội triển khai, không có người hỏi anh “mày mệt hả” giữa một thành phố xa lạ.

“Tao không muốn mày theo kịp tao,” Hoàng nói.

Khoa nhướng mày.

Hoàng chọn chữ kỹ hơn. “Tao muốn tụi mình chạy được những đoạn khác nhau. Có lúc tao theo mày. Có lúc mày theo tao. Có lúc Minh kéo kỹ thuật, Phương Anh kéo tài chính, anh Tuấn kéo pháp lý. Nếu mọi người cứ phải theo kịp tao, công ty này sẽ nhỏ hơn khả năng của nó.”

Khoa nghe xong, mặt hơi ngẩn ra. “Câu này mày nên nói trong pitch.”

“Nói trong pitch nghe giả.”

“Ờ. Với lại Tan nghe xong chắc thêm điều khoản gì đó.” Khoa đẩy người khỏi cột đèn. “Nhưng tao thích.”

Họ đi tiếp. Đèn xanh bật. Hai người băng qua đường cùng một nhóm khách du lịch Nhật. Gió từ dòng xe chạy ngang làm mép áo Hoàng rung nhẹ. Anh cảm thấy đầu mình vẫn nặng, nhưng phần nặng ấy có chỗ đặt xuống. Không biến mất. Chỉ được người khác nhìn thấy.

Khoa ném gói giấy kem vào thùng rác khi cuối cùng tìm được một cái. Ném trúng. Anh giơ hai tay như vừa ghi bàn. Hoàng lắc đầu.

“Trước đây,” Khoa nói khi họ bước xuống đoạn vỉa hè rộng hơn, “tao thấy mày luôn có câu trả lời. Kiểu hỏi gì cũng có. Khách hỏi, investor hỏi, tao hỏi bậy mày cũng trả lời được. Nhiều lúc tức nha. Làm người ta thấy mình ngu.”

“Tao đâu có cố ý.”

“Biết. Nên mới tức hơn.” Khoa cười, rồi giọng chậm lại. “Giờ tao thấy mày cũng đang tìm. Tao không biết nên lo hay nên vui.”

Hoàng nhìn đèn Orchard nhấp nháy trên cao. Ánh sáng trắng xanh phủ lên tán cây, lên mặt kính, lên những con người đi ngang mà mai này anh sẽ không nhớ tên. Anh nghĩ tới Hệ thống đang nằm im đâu đó trong đầu, tới dòng cảnh báo mơ hồ, tới thanh Độ bền tổ chức chưa nhúc nhích. Anh nghĩ tới hẻm Bình Thạnh, tới cây kem kẹp bánh mì tan trên tay, tới Khoa đứng cạnh anh từ lớp chín đến Singapore.

“Cả hai,” Hoàng nói.

Khoa quay sang. “Cả hai?”

“Nên lo. Vì tao không còn chắc như trước. Nên vui. Vì nếu tao không chắc, tụi mày mới có chỗ để trả lời cùng.”

Khoa nhìn anh vài giây, rồi cười. Không phải kiểu cười phá lên. Chỉ là nét mặt giãn ra, đủ để phần căng cả ngày tan xuống.

“Oke,” anh nói. “Vậy thì cùng tìm.”

Hoàng gật.

Hai người tiếp tục đi giữa Orchard Road. Không ai vội quay về khách sạn. Phía trước, các bảng hiệu vẫn sáng, dòng người vẫn chảy, thành phố nước ngoài vẫn xa lạ. Nhưng bước chân bên cạnh Hoàng đều và thật.

Lần đầu trong nhiều ngày, anh không mở Hệ thống để kiểm tra xem điều đó được tính vào chỉ số nào.