Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 81 / 209

Chương 81 — Bếp lúc hai giờ

Taxi thả Hoàng ở đầu hẻm.

Tài xế ngoái lại nhìn con hẻm hẹp, cười ái ngại rồi tắt xi-nhan. Hoàng trả tiền, kéo vali xuống. Bốn bánh nhựa chạm mặt bê tông ẩm, tiếng lăn vang dài giữa những bức tường đã ngủ.

Hai giờ mười bảy phút.

Bình Thạnh lúc này không giống trung tâm thành phố. Không đèn quảng cáo, không tiếng ly cụng, không xe công nghệ nối đuôi. Hẻm sâu ngủ bằng thứ âm thanh riêng: tiếng máy lạnh nhà ai rỉ nước, tiếng chó sủa một tiếng rồi thôi, mùi bã trà đá đổ ra rãnh, mùi tường ẩm sau cơn mưa chiều còn đọng trong kẽ gạch.

Hoàng lăn vali qua nhà bà Tư bán bún mắm. Cửa đã kéo xuống, nhưng phía trong vẫn hắt ra một vệt sáng mỏng; bà Tư thường dậy từ ba giờ để nấu nước dùng. Qua tiệm cắt tóc của chú Lê, tấm kính tối đen, cái ghế xoay lùn lùn nằm giữa bóng như một người đang ngủ gục. Qua nhà ông Sáu, chiếc xe đạp cũ vẫn dựng dưới mái hiên, y hệt cái đêm đầu tiên anh tỉnh dậy trong thân xác mười bốn tuổi và nhìn xuống hẻm lúc gần sáng.

Bốn năm.

Ở Changi, sàn sân bay sạch đến mức phản chiếu đèn trần. Ở đây, bánh vali cán qua một vũng nước, bùn bắn lên mắt cá chân. Hoàng cúi nhìn vệt bẩn rồi tiếp tục đi.

Cửa nhà mở.

Không khóa.

Cánh cửa sắt rỉ nhẹ ở góc dưới, cánh gỗ bên trong hé một khe. Từ bếp, ánh đèn vàng đổ ra nền gạch bông, cắt ngang mép hiên thành một vệt xiên. Hoàng đứng lại trước cửa. Vali im bên chân.

Trong bếp có người.

Ba ngồi trên cái ghế nhựa đỏ, lưng tựa mép bàn. Trước mặt ông là ly thủy tinh còn nửa nước. Không bật đèn trần; chỉ có cái đèn bàn học cũ của Hoàng, cổ đèn dán băng keo, hắt ánh sáng vàng lên mặt bàn và một bên khuôn mặt ba.

Ông đang đọc báo.

Một tờ báo cũ, gấp làm tư, mép giấy đã mềm vì đọc nhiều lần. Ba có thói quen đó. Khi không ngủ được, ông lấy báo cũ ra đọc lại, không phải để biết thêm tin gì, chỉ để tay và mắt có việc làm.

Hoàng đứng ngoài hiên nhìn vào qua song cửa. Ba chưa biết con đã về. Ông giữ báo bằng tay phải, tay trái đặt cạnh ly nước. Bàn tay chai sần, ngón út hơi cong vào trong từ lần té xe mấy năm trước.

Bốn năm trước, anh đứng trong phòng nhìn xuống hẻm và thấy chiếc xe đạp của ông Sáu. Bây giờ, anh đứng ngoài hiên nhìn vào bếp và thấy ba ngồi một mình dưới ngọn đèn vàng.

Cả hai lần, thứ đập vào mắt anh trước tiên đều là những thứ quá quen.

Hoàng kéo vali qua bậu cửa. Bánh xe kêu cạch.

Ba ngẩng lên.

“Ờ.”

Chỉ một tiếng. Không hỏi sao giờ này mới về, không hỏi chuyến đi thế nào, không hỏi con có đem gì theo không. Giọng ông hơi khàn, giọng của người đã thức qua cơn buồn ngủ đầu tiên.

“Con về, ba.”

Ba gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. Ông nhìn Hoàng từ đầu đến chân, rồi nhìn cái vali.

“Hành lý nhiều vậy?”

“Balo của con thôi. Vali này ké của anh Tuấn, mai con trả.”

Ba gật. Ông biết anh Tuấn là ai. Còn chuyện con vừa đi đâu, làm gì, gặp ai, ông không biết. Và ông không hỏi.

Hoàng dựng vali cạnh tủ lạnh. Bếp nhà anh vẫn nhỏ như cũ: một cái bàn, bốn ghế nhựa, bếp gas đơn, chạn bát ba tầng phủ tấm vải hoa, tủ lạnh chạy ù ù. Trên chạn có thố cơm đậy nắp, cạnh đó là đĩa cá kho bọc nilông. Mẹ luôn để đồ ăn khi biết con về khuya, dù bà không biết khuya là mấy giờ.

Ba đứng dậy rót nước.

Ông không hỏi “uống không con”. Ông lấy cái ly thủy tinh dày có hình quả cam in nổi — cái ly của Hoàng từ hồi lớp sáu — rót nước trong bình giữ nhiệt, đặt trước cái ghế trống cạnh mình.

Hoàng ngồi xuống.

Hai cha con ngồi cạnh nhau trong bếp, cách nhau một gang tay. Đèn bàn phủ lên mặt ly một lớp vàng mỏng. Hoàng uống một ngụm. Nước ấm, có vị hơi nhạt của bình siêu tốc để qua đêm.

“Đi có vui không con?”

Ba hỏi khi mắt vẫn nhìn ra khoảng tối ngoài cửa bếp.

“Vui. Nhưng mệt, ba.”

Ba gật, nhấc bình rót thêm vào ly Hoàng.

“Người lớn là vậy.”

Ông uống một ngụm nước trong ly của mình, rồi nói tiếp:

“Vui thì mệt. Mệt thì vui. Hai cái đó đi đôi.”

Hoàng nhìn ba.

Áo thun xám cũ, cổ hơi giãn. Quần đùi kaki. Dép tổ ong. Tóc ngắn, lấm tấm bạc nhiều hơn hồi đầu năm. Vết sẹo nhỏ trên trán nhạt đi, nhưng dưới ánh đèn bàn vẫn thấy. Người đàn ông bốn mươi mấy tuổi, chạy xe cả ngày, hai giờ sáng còn ngồi trong bếp đọc báo cũ.

Ông không biết con vừa ký một term sheet. Không biết chữ CEO bây giờ đã gắn lên tên con trong một hệ thống người ngoài có thể truy ra. Không biết mảnh tương lai đã khóa, không biết chỉ số Độ bền tổ chức đang nằm trong giao diện mà chỉ Hoàng thấy.

Ông chỉ biết con đi công việc. Con về muộn. Con mệt.

Chừng đó, với ông, đã đủ để rót nước.

Từ phòng trong, tiếng quạt trần quay đều. Mẹ trở mình một lần rồi lại ngủ. Cuối hẻm, có chiếc xe máy nổ máy, chạy qua rồi tắt hẳn ở khúc cua. Vòi bếp nhỏ nước xuống chậu inox: tích. Tích. Tích.

“Con ăn cơm không?” ba hỏi. “Cá kho còn. Má hâm lại thì nóng.”

“Con ngồi chút đã, ba.”

“Ừ.”

Không ai cố lấp đầy khoảng trống giữa hai câu nói. Ba uống nước. Hoàng uống nước. Ngoài hiên, con mèo đen nhà ông Sáu đi ngang qua vệt sáng, bóng nó dài ra trên nền gạch rồi biến mất.

Hoàng nhìn bàn tay ba đặt cạnh ly nước. Các khớp nổi rõ. Bàn tay ấy từng chở khách dưới nắng, từng đếm tiền lẻ cuối ngày, từng sửa xe đạp cho đứa nhỏ hàng xóm không lấy đồng nào. Bàn tay ấy từng đặt lên đầu anh khi anh còn bé hơn, thay cho những câu mà ba không quen nói.

Bây giờ bàn tay đó nằm ngay cạnh ly nước, trong bếp lúc hai giờ sáng, chờ con về.

Ba đứng dậy, gấp tờ báo nhét vào ngăn dưới chạn bát. Ông rửa ly mình, úp lên giá. Ly của Hoàng để nguyên trên bàn.

“Đi ngủ đi con. Mai còn đi làm.”

Câu nói quen thuộc. Không phải mệnh lệnh. Chỉ là kiểu nhắc của người biết con mình đã lớn, không thể bắt đi ngủ như hồi nhỏ, nhưng vẫn muốn nhắc.

“Ba ngủ trước đi. Con ngồi thêm chút.”

“Ừ.”

Ba đi ngang qua ghế Hoàng. Tay ông đặt lên vai con nửa giây rồi bỏ ra. Không vỗ, không xoa. Chỉ đặt.

Ấm. Chai sần. Ngón út hơi cong.

Cửa phòng ba mẹ khép lại, để hé một khe như mọi khi. Tiếng giường kêu nhẹ. Tiếng gối soạn. Rồi hơi thở chậm xuống. Ba ngủ nhanh; ông quen nằm xuống là ngủ, vì ngày nào cơ thể cũng mệt trước đầu óc.

Hoàng ngồi lại một mình.

Đèn bàn vẫn vàng. Ly nước còn nửa. Ghế nhựa đỏ của ba còn hơi ấm.

Anh mở Hệ thống.

Giao diện trong suốt hiện ra giữa bếp tối:

┌─────────────────────────────────────────┐
│  HỆ THỐNG KIẾN QUỐC                      │
│  NGUYỄN MINH HOÀNG                       │
│                                          │
│  CẤP ĐỘ: Founder Lv.3                    │
│  ĐIỂM KIẾN QUỐC: [████████░░] 8,142     │
├─────────────────────────────────────────┤
│  ĐỘ BỀN TỔ CHỨC  Lv.1                    │
│  SỨC LAN TOẢ VĂN HOÁ  1                  │
│  DI SẢN  1                               │
│                                          │
│  VAI TRÒ: CEO — PUBLIC ROLE              │
│  MẢNH THÔNG TIN TƯƠNG LAI: ĐÃ KHÓA       │
│  THỜI GIAN KHÓA CÒN LẠI: 170 NGÀY        │
├─────────────────────────────────────────┤
│  ▶ KHÔNG CÓ NHIỆM VỤ MỚI                 │
└─────────────────────────────────────────┘

Founder Lv.3. Độ bền tổ chức Lv.1. CEO — Public Role. Mảnh tương lai khóa còn 170 ngày.

Các dòng chữ sáng mờ, chính xác, sạch sẽ. Không nhiệm vụ mới. Không cảnh báo. Không gợi ý.

Hoàng nhìn dòng CEO — Public Role.

Trên cầu Clarke Quay, dòng đó mang trọng lượng của một cánh cửa vừa đóng lại sau lưng. Trong bếp nhà mình, lúc hai giờ rưỡi sáng, nó giống một cái nhãn dán trên hộp: đúng, gọn, nhưng không nói được gì về phần bên trong.

Hệ thống đo anh. Đo tổ chức, độ bền, điểm kiến quốc, thời gian khóa, vai trò công khai. Nó ghi nhận mỗi bước đi, mỗi lựa chọn, mỗi phần thưởng và từng cái giá.

Nhưng nó không đo được ly nước này.

Nửa ly nước lọc trong cái ly hình quả cam, rót từ bình giữ nhiệt, đặt trước ghế trống mà không cần hỏi.

Nó không có ô nào cho người cha thức trong bếp tối đọc báo cũ. Không có chỉ số cho bàn tay đặt lên vai con nửa giây. Không có thuộc tính nào đủ để ghi lại một người đàn ông không biết con mình vừa trở thành ai, nhưng vẫn biết con cần uống nước.

Không phải vì điều đó nhỏ.

Vì nó không nằm trong cách Hệ thống biết thế giới.

Hoàng tắt giao diện.

Bếp trở lại bếp. Đèn bàn. Ly nước. Ghế nhựa đỏ.

Anh uống cạn nước. Con mèo đen quay lại, bước vào bếp như nhà mình, cuộn tròn dưới chân tủ lạnh. Ngoài hẻm, tiếng xe bưu điện chạy ngang, bánh xe nặng lăn trên mặt đường rồi xa dần.

Âm thanh đó quen đến mức làm cổ họng anh nghẹn lại trong một nhịp ngắn. Bốn năm trước, anh nghe nó khi còn chưa hiểu vì sao mình trở về. Bốn năm sau, anh nghe nó sau khi đã đi qua phòng họp kính ở Singapore, qua bốn mươi bảy trang điều khoản, qua một chữ CEO người khác có thể nhìn thấy.

Anh đã đi rất xa.

Và vẫn về đúng căn bếp này.

Hoàng đứng dậy rửa ly. Anh úp ly của mình cạnh ly ba. Hai cái ly nằm sát nhau trên giá gỗ, đáy còn đọng nước.

Anh tắt đèn bàn. Bếp tối. Chỉ còn ánh đèn đường hắt qua song cửa, kéo một vệt dài trên nền gạch bông.

Vali vẫn dựng cạnh tủ lạnh. Mai anh trả cho anh Tuấn.

Hoàng về phòng.

Phòng nhỏ. Bàn học cũ. Giá sách tre. Tấm lịch bloc treo đúng chỗ cũ. Trần nhà vẫn có vết thấm giống bản đồ tỉnh Quảng Nam. Trên bàn là cái laptop màn nứt góc anh mua bằng tiền freelance, nằm cạnh mấy quyển vở đã sờn mép.

Anh kéo ngăn bàn dưới cùng. Cuốn sổ tay bìa xanh vẫn ở đó, góc cong, vài trang nhàu. Trang cuối anh viết trước khi đi Singapore:

“Nếu ba hỏi vui không, mình sẽ không biết trả lời.”

Ba đã hỏi.

Anh đã trả lời: vui nhưng mệt.

Hoàng lật sang trang mới, lấy cây bút Bic xanh của ba trong ống bút. Vỏ bút hơi ố, mực còn nửa.

Anh viết:

“Ngày đầu tiên tôi đứng trước mặt người ta với tên thật.”

Ngòi bút dừng trên giấy, để lại một chấm mực nhỏ.

“Tôi sợ. Nhưng ba nói người lớn là vậy.”

Anh nhìn ra cửa sổ. Đèn đường vàng. Bóng cây bàng ở góc hẻm rung nhẹ trong gió.

“Tôi muốn là người lớn.”

Hoàng dừng lâu hơn ở câu cuối. Rồi anh viết tiếp:

“Không phải loại người lớn Hệ thống đo. Mà loại mà ba rót nước cho lúc hai giờ sáng.”

Anh gập sổ, đặt cạnh laptop.

Nệm cứng. Ga giường mới có mùi xà phòng. Từ phòng ba mẹ vọng ra tiếng ba trở mình, tiếng quạt trần, rồi lại yên. Vòi bếp còn nhỏ nước thêm vài giọt: tích, tích, rồi ngưng.

Hoàng nhắm mắt.

Không mở Hệ thống.

Không cần.

Anh có vốn, có team, có nhà đầu tư, có danh tính công khai, có Độ bền tổ chức Lv.1, có CEO (Public), có 170 ngày khóa mảnh tương lai. Có email từ quỹ khác đang chờ. Có ký ức về cầu Clarke Quay, về món cua quá đắt, về câu “Now the real work starts.”

Nhưng thứ khiến anh ngủ được không nằm trong giao diện nào.

Nửa ly nước ấm.

Cái ghế nhựa đỏ còn hơi người.

Bàn tay đặt lên vai, nửa giây, rồi rời đi.

Hoàng ngủ.

Ngoài hẻm, trời bắt đầu sáng.