Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 82 / 209

Chương 82 — Tiền về

Tin nhắn của Phương Anh đến lúc tám giờ bốn mươi bảy phút sáng.

Ba tấm ảnh chụp màn hình.

Tấm thứ nhất: xác nhận từ ngân hàng. Dòng chữ tiếng Anh nằm ngang giữa màn hình — Wire Transfer Confirmed. Bên dưới là số tài khoản công ty, mở được hai tuần trước khi Phương Anh hoàn tất thủ tục đăng ký doanh nghiệp.

Tấm thứ hai: số dư tài khoản. Con số nằm trong ô trắng, font xanh dương, hàng nghìn phân cách bằng dấu phẩy.

Tấm thứ ba: một dòng ghi chú gõ tay ở dưới ảnh — “Kiểm tra đi. Tôi đã đối chiếu ba lần.”

Hoàng ngồi trên giường, điện thoại trong tay, nhìn con số.

Một triệu hai trăm nghìn đô la Mỹ.

Chuyển đổi ra tiền Việt nhanh hơn anh tưởng — não anh tự chạy, như thói quen của kỹ sư nhìn thấy số liệu: khoảng hai mươi bảy tỷ đồng. Con số đứng yên trên màn hình, không nhấp nháy, không hiệu ứng gì. Nó chỉ nằm đó, đợi người đọc hiểu hết ý nghĩa của nó.

Hai mươi bảy tỷ.

Bốn năm trước, anh chạy scraper suốt bảy mươi hai giờ để kiếm hai triệu đồng.

Anh đọc lại tấm thứ hai. Số dư chính xác đến từng xu — phí chuyển khoản đã được trừ, tỷ giá áp dụng là tỷ giá của ngày giao dịch, không phải ngày ký. Phương Anh đã ghi chú bên cạnh: Tỷ giá chênh 0.3% so với ngày ký term sheet. Tôi sẽ theo dõi chênh lệch này.

Cô không viết “chúc mừng”. Không viết “tiền về rồi”. Chỉ ba tấm ảnh và một câu: kiểm tra đi.

Hoàng bấm gọi.

Phương Anh bắt máy sau một tiếng chuông.

“Anh thấy rồi?”

“Thấy rồi.”

“Đối chiếu xong chưa?”

“Phương Anh, tiền về.”

Bên kia đầu dây im giây rưỡi. Rồi cô nói, giọng đều:

“Tiền về. Bây giờ mình cần bàn cách chi. Tôi đã lập bảng phân bổ nháp, gửi vô email rồi. Đọc đi rồi họp.”

Cô cúp máy.

Hoàng nhìn điện thoại. Màn hình tắt, phản chiếu khuôn mặt anh — tóc chưa chải, mắt còn hơi phù ngủ.

Anh mở email.

Bảng phân bổ của Phương Anh nằm trong một file Excel đính kèm, chia thành sáu cột: Mục / Số tiền (USD) / Tỷ lệ / Thời gian dự kiến / Người phụ trách / Ghi chú. Hai mươi ba dòng, từ “Thuê văn phòng” đến “Dự phòng khẩn cấp”, không thiếu một khoản nào.

Anh lướt xuống cuối. Dòng cuối cùng, cột Ghi chú, cô viết: Đây là toàn bộ số tiền Series A. Không có vòng sau trong ít nhất 12 tháng. Mỗi đồng chi ra phải tính bằng tháng công ty có thể sống thêm.

Hoàng đọc dòng đó hai lần.

Rồi anh tắt máy, đi đánh răng.


Văn phòng nằm trên đường Tô Hiến Thành, quận 10.

Tầng ba, không có thang máy. Cầu thang hẹp, bậc bê tông trét vữa xám, tay vịn sắt sơn xanh đã bong nhiều mảng. Đi lên ba tầng, mùi ẩm từ tường đọng lại trong cầu thang như ở hầm.

Căn phòng bốn mươi mét vuông. Trước đây là văn phòng kế toán của một công ty vận tải nhỏ — chủ nhà nói họ dọn đi tháng trước, về Bình Dương. Sàn gạch hoa trắng-vàng, loại gạch cũ, kẽ giữa các viên đã ngả đen. Một vách ngăn thạch cao chia phòng làm hai phần: phần lớn hơn phía cửa sổ, phần nhỏ hơn phía trong.

Hai cái bàn gỗ veneer, mặt hơi cong ở giữa vì để đồ nặng lâu năm. Một cái máy lạnh cũ — hiệu Toshiba, nắp che cánh quạt đã gãy một góc, khi bật thì chạy ồn nhưng vẫn lạnh. Một giá sắt để tài liệu, sơn trắng đã rỉ sét ở các mối hàn. Một bộ bàn ghế tiếp khách cũ: bàn kính sườn inox, bốn ghế xoay nỉ xám.

Tường trắng. Không treo gì.

Hoàng đến trước. Anh mở cửa bằng chìa khóa chủ nhà giao chiều hôm qua — hai chiếc, một đồng, một nhựa. Cửa sắt mở kêu ken két. Bên trong, mùi văn phòng cũ pha mùi sơn mới: chủ nhà vừa sơn lại một lớp mỏng trước khi giao.

Anh bật máy lạnh. Cái Toshiba khởi động, tiếng ồn lớn trong phòng trống rồi dần đều xuống. Không khí bắt đầu mát.

Anh mở cửa sổ. Phía dưới là đường Tô Hiến Thành lúc mười giờ sáng: xe máy chạy liên tục, tiếng còi xe, tiếng quán cơm bên dưới tầng một nồi canh đang sôi. Đối diện là dãy nhà mặt tiền, một tiệm thuốc Đông y, một tiệm chụp ảnh cưới đã đóng cửa, một quán cà phê nhỏ có biển hiệu viết tay.

Quận 10 không phải Quận 1. Không có view công viên, không có tòa nhà văn phòng sang trọng, không có quán cà phê chain. Nhưng đường Tô Hiến Thành rộng, dễ di chuyển, gần ngã tư Ba Tháng Hai, có chỗ để xe dưới hầm tầng trệt.

Phương Anh chọn chỗ này. Cô đưa ba lựa chọn cho Hoàng tuần trước: một ở Quận 7 gần Phú Mỹ Hưng nhưng xa trung tâm và giá cao, một ở Nguyễn Văn Tráng Quận 1 nhưng mặt bằng quá nhỏ, và cái này. Hoàng đến xem một lần, gật. Anh Tuấn đến xem, cũng gật. Khoa đến xem, nói: “Cần sơn lại tường, treo cái gì đó lên, nhìn mệt quá.”

Hôm nay là ngày dọn vào.

Khoa đến đầu tiên, chở theo Trâm trên xe máy — Trâm là bạn Khoa tuyển tuần trước cho đội chăm sóc khách hàng. Khoa tự tuyển, tự phỏng vấn, tự quyết định. Hoàng chỉ ngồi nghe buổi phỏng vấn và không nói gì. Trâm sinh viên năm cuối kinh tế, tóc dài buộc gọn, nói chuyện nhẹ nhưng rành mạch. Cô nhìn văn phòng, nhìn hai cái bàn, nhìn tường trắng, rồi nhìn Khoa.

“Anh Khoa, anh nói văn phòng. Đây là văn phòng?”

Khoa cười: “Văn phòng. ĐANG dọn vào. Chưa xong.”

Trâm đặt balo xuống góc, bắt đầu phụ dọn bàn.

Minh đến mười phút sau, balo laptop sau lưng, tay cầm bịch nylon đựng hai hộp cơm và hai lon cà phê. Anh đặt cà phê lên bàn, mở laptop kiểm tra server — thói quen, không liên quan đến việc dọn văn phòng. Máy lạnh đang chạy, anh ngước lên nhìn cái Toshiba kêu rè rè rồi nói: “Cái này tiêu mùa tới. Cần bảo trì hoặc thay.”

Phương Anh đến sau cùng. Cô mang theo một cặp hồ sơ dày — bên trong là toàn bộ giấy tờ đăng ký doanh nghiệp, hợp đồng thuê mặt bằng, bản sao term sheet, bảng phân bổ ngân sách, và tập giấy tờ pháp lý mà anh Tuấn đã soạn sẵn.

Cô mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tóc buộc cao. Bước vào phòng, cô nhìn quanh một lượt, đặt cặp hồ sơ lên bàn kính, rồi nói:

“Máy lạnh bật chưa?”

“Bật rồi,” Hoàng nói.

“Cửa sổ đóng lại đi. Máy lạnh cũ, để hở thì phí điện.”


Anh Tuấn đến lúc mười một giờ.

Anh mặc áo thun đen, quần jeans, giày sneaker — chỉ có cái cặp da cũ trên tay là tiết lộ anh là người làm ăn. Anh bước lên cầu thang, đến tầng ba, đứng ở cửa nhìn vào.

Năm người đang ở trong phòng. Hoàng ngồi bàn gỗ phía cửa sổ, laptop mở. Phương Anh ngồi bàn kính, trải giấy tờ. Minh ngồi góc trong, tai nghe cắm laptop, đang code. Khoa đứng cạnh tường trắng, tay cầm cuộn băng keo và tờ giấy A0 mới mua — anh tính dán gì đó lên tường. Trâm ngồi trên ghế xoay, điện thoại trên tay, đang gọi cho khách.

Anh Tuấn nhìn cảnh tượng đó.

“Được rồi,” ông nói. “Văn phòng có văn phòng.”

Hoàng đứng dậy. Anh Tuấn đặt cặp xuống, kéo ghế ngồi đối diện Phương Anh.

“Mang giấy lên chưa?”

Phương Anh mở cặp, lấy ra một tập giấy mỏng — bốn trang đánh máy trên giấy A4 trắng. Anh Tuấn đọc lướt, gật, rồi đặt xuống trước Hoàng.

“Ký đi.”

Bốn trang. Trang đầu: Bản ghi nhận chính thức về vai trò Tổng Giám Đốc (CEO) của Nguyễn Minh Hoàng tại công ty Cổ phần NỢ SỔ. Trang hai: phân công quyền hạn. Trang ba: bảng cam kết với nhà đầu tư. Trang bốn: chữ ký.

Hoàng cầm bút.

Anh đã ký giấy tờ trước đây — hợp đồng freelance cho anh Tuấn hồi đầu, giấy ủy quyền nội bộ, mảnh giấy tay viết tắt trong quán cà phê. Nhưng đây khác. Tên anh nằm trong văn bản pháp lý có trọng lượng. Bốn trang đánh máy, đóng dấu công ty, có nhân chứng.

Anh Tuấn ngồi cạnh, giọng bình thường:

“Em biết rồi, nhưng anh nhắc lại. Từ giờ, mỗi chữ ký của em đều có trọng lượng pháp lý. Không phải chữ ký trên giấy vở học trò nữa. Ký vào cái này nghĩa là em chịu trách nhiệm trước pháp luật, trước nhà đầu tư, trước nhân viên.”

Hoàng nhìn anh Tuấn. Người đàn ông ba mươi mấy tuổi, áo thun đen, giày sneaker, cặp da cũ. Bốn năm trước, Hoàng viết scraper cho anh trong bảy mươi hai giờ để kiếm hai triệu. Bây giờ anh Tuấn ngồi cạnh, nhắc anh rằng mỗi chữ ký có trọng lượng.

“Anh biết.”

“Thì ký đi.”

Hoàng ký.

Ngòi bút chạy trên giấy, nét chữ của anh hơi nghiêng về phải — thói quen từ hồi học sinh mà anh không sửa được. Nguyễn Minh Hoàng. Bốn chữ, đậm hơn những dòng đánh máy ở trên.

Anh Tuấn ký bên dưới với tư cách nhân chứng. Phương Anh ký ở cột kế toán. Đặt bút xuống.

Xong.

Không ai vỗ tay. Không ai nâng ly. Trâm vẫn đang gọi điện thoại cho khách ở góc phòng. Minh vẫn đang code ở góc trong. Khoa vẫn đang dán băng keo lên tường.

Anh Tuấn đứng dậy, vỗ vai Hoàng một cái.

“Ăn cơm đi. Anh mua.”


Cơm trưa ở quán dưới tầng một. Bún bò Huế. Chủ quán là bà Huệ, năm mươi mấy tuổi, tóc buộc gọn, tạp dề trắng đã ngả vàng. Bà nhìn năm người ngồi xuống bàn nhựa đỏ, hỏi: “Ăn gì mấy đứa?”

Khoa gọi bún bò tái nạm. Trâm gọi bún không cay. Phương Anh gọi nước lọc. Minh gọi bún bò đầy, thêm huyết. Anh Tuấn gọi bún và ly trà đá. Hoàng gọi bún bò, ít cay.

Bà Huệ bưng ra từng tô, nhanh, quen tay. Mùi bún bò tỏa ra — sả, ớt, mắm, hành. Tiếng muỗng gõ thành tô. Tiếng xe máy chạy ngang quán, bụi nhẹ bay vào nhưng không ai bận tâm.

Khoa ăn nhanh, xong trước, ngồi uống nước. Anh nhìn ra đường Tô Hiến Thành rồi nói:

“Văn phòng hay. Nhưng cần sơn lại tường. Trắng quá, vô hồn.”

“Sơn màu gì?” Trâm hỏi.

“Không biết. Màu gì đó. Xanh? Vàng?”

“Treo gì lên cũng được, đừng để trắng trơn,” Khoa nói. “Nhìn vô phải thấy mình đang ở đâu, không phải ở phòng khám.”

Phương Anh uống nước, không tham gia cuộc nói chuyện về màu tường. Cô đang đọc điện thoại — email từ ngân hàng, xác nhận số dư cuối cùng sau phí. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn Hoàng.

“Chiều mình họp phân bổ ngân sách. Một tiếng. Năm người. Tôi gửi bảng rồi, ai đọc trước.”

“Oke,” Hoàng nói.

Minh ăn xong tô bún, đặt đũa xuống. Anh nhìn quanh quán — quán nhựa đỏ, tường ố, quạt trần quay chậm. Rồi anh nói:

“Server mới cần mua ngay tuần này. Hiện tại đang chạy trên cái VPS mượn, không gánh nổi khi traffic tăng.”

“Bao nhiêu?” Phương Anh hỏi.

“Khoảng ba nghìn đô ban đầu. Sau đó phí hàng tháng.”

“Ghi vào danh sách. Tôi đưa vào bảng phân bổ.”

Minh gật. Anh lấy lon cà phê ra khỏi bịch nylon, mở nắp, uống một ngụm. Rồi anh nói thêm:

“Cũng cần thuê thêm một người technical. Một mình em không đủ.”

“Kỹ thuật do ai quyết định tuyển?” Phương Anh hỏi, giọng bình thường.

Minh nhìn Hoàng. Hoàng nhìn Minh.

“Anh,” Minh nói. “Anh quyết.”

Phương Anh không hỏi thêm.


Chiều, họp trong văn phòng. Năm người ngồi quanh bàn kính, Phương Anh đứng phía trước, bảng phân bổ chiếu lên tường bằng máy chiếu nhỏ mượn của anh Tuấn.

Bảng chia thành sáu nhóm:

  1. Nhân sự — lương năm tháng đầu, tuyển thêm hai người (một kỹ thuật, một chăm sóc khách hàng), bảo hiểm.
  2. Hạ tầng kỹ thuật — server mới, domain, SSL, công cụ phát triển.
  3. Văn phòng — tiền thuê mười hai tháng, điện nước, nội thất tối thiểu.
  4. Marketing & Growth — ngân sách cho Khoa mở rộng tỉnh mới.
  5. Dự phòng pháp lý & kế toán — phí cố vấn, sổ sách.
  6. Quỹ dự phòng khẩn cấp — sáu tháng chi phí vận hành.

Phương Anh đi từng khoản, từng con số. Giọng cô đều, không nhanh không chậm. Khi đến khoản nhân sự, cô dừng lại:

“Lương. Đây là lần đầu công ty trả lương thật. Tôi đề nghị mức cố định cho mỗi người, dựa trên thị trường và ngân sách. Không phải tiền thưởng founder, không phải phần trăm cổ phần — đây là lương hàng tháng, đủ sống.”

Cô đọc con số.

Hoàng nhìn Khoa. Khoa ngồi nghe, mắt hơi mở to — con số cao hơn anh nghĩ. Anh liếc sang Trâm; cô cũng nghe, không biểu cảm gì, chỉ gật nhẹ.

Minh nghe con số lương, không phản ứng. Anh nhìn ra cửa sổ.

“Cao hơn mức tôi tính,” Minh nói.

“Thị trường năm nay tăng,” Phương Anh nói. “Tôi cross-check ba nguồn.”

“Em không phàn nàn. Em nói thật.”

Họp xong trong một tiếng rưỡi. Phương Anh gập laptop, đứng dậy.

“Tôi gửi bản cuối vào email chung tối nay. Ai có góp ý, trước năm giờ chiều mai.”

Cô thu máy chiếu, cho vào túi, đi ra cửa. Bước xuống cầu thang, tiếng giày vang đều trên bậc bê tông.

Khoa cũng đi, chở Trâm về. Anh nói ở cửa: “Mai em đi Bình Dương, gặp mấy tiệm mới đăng ký. Trâm theo.”

Trâm gật, vác balo đi theo Khoa. Tiếng xe máy nổ máy dưới hầm, rồi xa dần.

Anh Tuấn đi cuối. Ông đứng ở cửa, nhìn lại văn phòng — máy lạnh vẫn chạy, bàn gỗ đã có laptop và giấy tờ, tường trắng chỉ có một mảnh băng keo Khoa dán dở.

“Anh về. Em lo đi. Mai anh qua xem sổ sách.”

Hoàng gật. Anh Tuấn đi.

Văn phòng còn hai người: Hoàng và Minh.

Minh đóng laptop, xoay ghế nhìn quanh phòng. Máy lạnh chạy rè rè. Ngoài cửa sổ, đường Tô Hiến Thành đang vào giờ tan tầm — xe máy dày đặc, tiếng cồn phá cầu, tiếng một bà bán bánh mì rao.

Tường trắng. Hai bàn gỗ. Một giá sắt. Một bộ bàn ghế tiếp khách cũ. Máy lạnh Toshiba cánh quạt gãy nắp.

Văn phòng đầu tiên của NỢ SỔ.

Hoàng mở Hệ thống.

Giao diện hiện ra, nhẹ hơn anh tưởng giữa ánh chiều vàng cửa sổ:

┌─────────────────────────────────────────┐
│  HỆ THỐNG KIẾN QUỐC                      │
│  NGUYỄN MINH HOÀNG                       │
│                                          │
│  CẤP ĐỘ: Founder Lv.3                    │
│  ĐIỂM KIẾN QUỐC: [████████░░] 8,167     │
├─────────────────────────────────────────┤
│  NGUỒN LỰC  ████████████  +25            │
│  ĐỘ BỀN TỔ CHỨC  Lv.2                    │
│  SỨC LAN TOẢ VĂN HOÁ  1                  │
│  DI SẢN  1                               │
│                                          │
│  VAI TRÒ: CEO — PUBLIC ROLE              │
│  MẢNH THÔNG TIN TƯƠNG LAI: ĐÃ KHÓA       │
│  THỜI GIAN KHÓA CÒN LẠI: 167 NGÀY        │
├─────────────────────────────────────────┤
│  ⚠ TỐC ĐỘ PHÁT TRIỂN VƯỢT KHẢ NĂNG       │
│    SỐNG CÒN CỦA TỔ CHỨC HIỆN TẠI         │
└─────────────────────────────────────────┘

NGUỒN LỰC +25. Độ bền tổ chức Lv.2. Điểm Kiến Quốc nhảy thêm hai mươi lăm đơn vị.

Nhưng dòng cuối. Cảnh báo.

TỐC ĐỘ PHÁT TRIỂN VƯỢT KHẢ NĂNG SỐNG CÒN CỦA TỔ CHỨC HIỆN TẠI.

Dòng chữ nằm dưới cùng, không màu đỏ, không nhấp nháy. Chỉ chữ trắng trên nền giao diện trong suốt, nhưng nặng hơn bất kỳ phần thưởng nào ở trên.

Hoàng đọc dòng đó. Đọc lại. Độ bền tổ chức Lv.2 — tăng. Nhưng cảnh báo nói tốc độ phát triển vượt khả năng sống còn. Tức là: tiền về, văn phòng có, danh tính CEO công khai — nhưng tổ chức, năm người ngồi trong phòng bốn mươi mét, chưa đủ sức gánh thứ đang đến.

Anh tắt Hệ thống.

Minh đang nhìn tường trắng. Anh chưa về.

Hoàng ngồi xuống ghế, nhìn Minh.

“Em không về?”

“Chưa.” Minh xoay ghế về phía Hoàng. Ánh chiều chiếu nghiêng qua cửa sổ, kéo bóng hai người dài trên sàn gạch hoa.

Minh nhìn quanh văn phòng — bàn, ghế, máy lạnh cũ, tường trống. Anh nhìn lại Hoàng.

“Bây giờ anh có thể thuê người giỏi hơn tôi.”

Hoàng nghe câu đó. Giọng Minh bình thường, không đắng, không chua, không cười. Anh nói như phát biểu một sự thật kỹ thuật.

Hoàng muốn nói: “Em đang nói gì.”

Nhưng anh biết Minh đang nói gì.

Tiền về. Văn phòng có. Ngân sách tuyển người. Series A mang theo kỳ vọng growth, mang theo board of directors, mang theo Raj nói keep the architecture clean. NỢ SỔ cần kỹ sư — cần người giỏi, người có kinh nghiệm, người từng làm production ở công ty thật, không phải sinh viên mới tốt nghiệp tự học như Minh tự nhận.

Minh biết điều đó. Anh giỏi — đủ giỏi để biết rằng ở cấp độ tiếp theo, giỏi của anh có thể không đủ.

“Bây giờ anh có thể thuê người giỏi hơn tôi.”

Câu nói nghe như đùa. Nhưng Minh không đùa.

Và đó không hẳn là lời tự ti. Đó là một câu hỏi bọc trong lời phát biểu: anh sẽ làm gì khi có thể chọn người giỏi hơn?

Hoàng nhìn Minh. Cửa sổ mở, tiếng đường Tô Hiến Thành tràn vào — còi xe, rao bán, gió chiều.

“Em là người giỏi nhất mà anh biết,” Hoàng nói.

Minh không gật không lắc. Anh đứng dậy, cho laptop vào balo, kéo khóa.

“Vậy thì anh cần biết thêm người.”

Anh vác balo lên vai, đi ra cửa. Cầu thang kêu dưới chân. Rồi im.

Hoàng ngồi lại một mình trong văn phòng.

Máy lạnh Toshiba chạy rè rè. Tường trắng. Hai bàn gỗ. Cái giá sắt rỉ sét. Bốn trang giấy ký tên Nguyễn Minh Hoàng nằm trên bàn kính, bên cạnh là bảng phân bổ ngân sách của Phương Anh.

Ngoài cửa sổ, trời đang tối dần. Đèn đường bật lên, vàng nhạt, rải xuống mặt đường ướt.

Hoàng mở Hệ thống lần cuối trong ngày.

Dòng cảnh báo vẫn nằm đó, dưới cùng, trắng trên trong suốt.

TỐC ĐỘ PHÁT TRIỂN VƯỢT KHẢ NĂNG SỐNG CÒN CỦA TỔ CHỨC HIỆN TẠI.

Anh tắt.

Năm người. Bốn mươi mét vuông. Một triệu hai trăm nghìn đô la.

Đủ để bắt đầu.

Chưa đủ để sống.