Chương 113 — Nghe hay đó
Phương Anh in bản thỏa thuận đầu tiên lúc máy in văn phòng kẹt giấy lần thứ hai.
Tờ A4 chui ra nửa chừng, nhăn ở góc phải. Cô kéo nhẹ, giấy rách một đường mỏng. Khoa đang đứng ở bàn bên cạnh, tay cầm ly cà phê sữa đá chưa khuấy, nhìn cảnh đó rồi nói:
“Máy in này mà đi xuất khẩu chắc bị trả về tại cảng.”
Phương Anh liếc anh.
“Anh có hai lựa chọn. Một là sửa máy in. Hai là im để tôi sửa hợp đồng.”
Khoa đặt ly cà phê xuống, đi tìm kéo và băng keo. “Em chọn phương án ba: đi mua máy in mới.”
“Không mua thiết bị chỉ vì nó làm mình khó chịu một buổi sáng.”
“Vậy mua vì nó làm mình khó chịu ba tháng được chưa?”
Hoàng ngồi cuối bàn, laptop mở, nhưng mắt không còn ở bảng tính. Anh nhìn Phương Anh tháo khay giấy, gõ nhẹ vào thân máy in như bác sĩ gõ đầu gối bệnh nhân, rồi lắp lại. Máy kêu rè rè, nuốt tờ giấy mới vào, lần này nhả ra sạch.
Trên đầu trang là dòng chữ đơn giản:
THỎA THUẬN HỢP TÁC THỬ NGHIỆM DỊCH VỤ LOGISTICS NHẬT — VIỆT
Không logo to. Không phần giới thiệu dài về tầm nhìn khu vực. Không có câu nào bắt người đọc phải tin rằng họ đang tham gia vào một điều vĩ đại.
Phương Anh cầm tờ giấy lên, kiểm tra lần cuối bằng bút đỏ.
“Bản cho Hiếu dài hai trang rưỡi,” cô nói. “Nhưng phần nghĩa vụ chính nằm ở nửa trang đầu. Anh ấy sẽ đọc được. Nếu không đọc, chị Linh đọc qua điện thoại cho anh ấy nghe cũng được.”
Chị Linh ngồi cạnh cửa sổ, hai tay đặt trên túi vải đựng sổ ghi chép. Cô mặc áo sơ mi trắng cũ, tay áo xắn lên đến khuỷu. Trên cổ tay còn vết hằn dây đồng hồ do những năm làm ca bên Nhật. Cô hỏi:
“Có chữ nào làm người ta sợ không?”
Phương Anh đưa tờ giấy cho chị.
“Em bỏ hết mấy chữ không cần. Không NDA. Không độc quyền. Không phạt hợp đồng. Chỉ có ba việc: Hiếu tư vấn hồ sơ hải quan, kiểm tra tuyến vận chuyển, báo trước chi phí thật. Cổng Việt trả phí tư vấn theo từng lô. Hai bên có quyền dừng sau ba lô nếu thấy không hợp.”
Chị Linh đọc chậm. Đến dòng “không độc quyền”, chị dừng lại.
“Sao không giữ anh ấy lại?”
“Giữ bằng điều khoản lúc này dễ làm anh ấy né mình hơn.” Phương Anh đóng nắp bút. “Mình cần người biết đường, không cần trói người biết đường. Sau này nếu chạy ổn, hợp đồng dài hạn tính sau.”
Khoa huýt sáo nhỏ. “Câu này nghe giống chị Linh nói hôm ở Osaka.”
Phương Anh không phủ nhận. Cô lấy bản thứ hai từ máy in.
Trên đầu trang là một thỏa thuận khác, với công ty phân phối nội dung giáo dục ở TP.HCM. Bản này dài hơn, nhiều phụ lục hơn, nhưng Phương Anh đã tách phần cốt lõi thành một bảng nhỏ: đầu sách được cấp phép, phạm vi sử dụng tại lớp học cộng đồng ở Nhật, số lượng bản in, phí theo kỳ, trách nhiệm ghi nguồn.
“Còn cô Diễm?” Hoàng hỏi.
“Bản này gửi cho công ty phân phối trước. Khi họ ký, cô Diễm chỉ cần ký giấy tiếp nhận tài liệu đúng phép cho lớp học. Không để cô ấy gánh phần pháp lý quá lớn.” Phương Anh nhìn sang chị Linh. “Chị nói với cô ấy vậy. Cô ấy dạy học, không phải làm luật.”
Chị Linh gật. Lần này cô không ghi gì vào sổ. Có những việc đã đi qua giai đoạn ghi chép.
Hoàng kéo bản scan lô hàng lên màn hình. Một thư mục gồm ba thứ nằm cạnh nhau: giấy phép nội dung cho lớp cô Diễm, hồ sơ lô hàng của anh Tuệ qua kênh Hiếu, và mẫu phiếu nguồn gốc song ngữ. Ba file nhỏ, tên khô khan. Không file nào đủ đẹp để đưa lên báo. Không file nào tạo cảm giác “ra mắt”.
Nhưng chúng chạy được.
Tài liệu tiếng Việt cho tám đứa trẻ ở Yokohama không còn là xấp photocopy mờ chữ. Mười lăm thùng hàng đầu tiên đã qua hải quan đúng phép, không vỡ, không bị giữ. Tờ A5 đi cùng mỗi thùng khiến người mua hỏi về nơi sản xuất thay vì chỉ hỏi giá.
Hoàng đặt ba file vào cùng một folder, đặt tên: Cổng Việt Nhật — bộ chạy thật 01.
Khoa nghiêng đầu đọc tên folder.
“Nghe như bản beta.”
“Đúng là beta.”
“Beta mà không có app.”
Hoàng đóng laptop. “Có người dùng.”
Khoa cười. “Oke, câu đó được.”
Phương Anh xếp giấy tờ thành ba chồng, dùng kẹp bướm kẹp lại. Cô đẩy chồng giấy về phía chị Linh.
“Chị đọc lại một lần nữa. Nếu chị thấy chỗ nào nói không giống cách người bên đó hiểu, sửa ngay. Đừng nể em.”
Chị Linh cầm bút chì, đọc từng dòng. Cô không sửa nhiều. Chỉ gạch chữ “đối tác logistics” trong bản thỏa thuận với Hiếu, thay bằng “người tư vấn vận chuyển”.
“Anh ấy không thích bị gọi là đối tác khi chưa làm lâu,” chị nói. “Nghe nặng quá.”
Phương Anh nhìn chữ bị gạch, rồi gật.
“Sửa.”
Hoàng nhìn cảnh đó, lòng bàn tay đặt trên mặt bàn gỗ. Mặt bàn có vết xước từ hôm Minh kéo thùng server cũ lên không chịu nhấc. Vết xước chạy ngang qua chỗ ba chồng giấy đang nằm, như một đường nối thô giữa phần mềm, hàng hóa và tài liệu học tiếng Việt.
Cổng Việt, nếu nhìn từ ngoài, vẫn chưa giống một công ty. Nó giống một nhóm người gom từng việc lặt vặt mà không ai muốn làm cho đúng.
Có thể chính vì vậy nó bắt đầu có hình dạng.
Văn phòng vắng dần sau sáu giờ.
Trâm chào mọi người rồi chạy xuống cầu thang, vừa đi vừa nhắn tin cho khách hàng. Minh ở phòng bên gọi vọng ra: “Tôi push bản ADR thanh toán lên rồi, mai review.” Khoa trả lời “mai nha” dù không phải người review code, rồi khoác balo đi trước vì có hẹn với đội triển khai.
Phương Anh bỏ ba bản thỏa thuận đã sửa vào túi hồ sơ màu nâu.
“Em gửi bản mềm tối nay,” cô nói với Hoàng. “Bản cứng để chị Linh giữ một bộ.”
“Cảm ơn.”
Cô dừng ở cửa, nhìn lại hai chị em trong phòng.
“À. Việc còn lại anh tự nói nha.”
Hoàng biết cô đang nhắc đến gì. Anh gật.
Phương Anh đi xuống. Tiếng giày của cô gõ đều trên cầu thang, xa dần rồi lẫn vào tiếng xe máy ngoài đường Tô Hiến Thành.
Trong văn phòng chỉ còn Hoàng và chị Linh.
Đèn trần bật một nửa. Nắng cuối ngày còn sót lại trên mép cửa kính, phủ lên bảng trắng nơi những dòng chữ cũ chưa xóa hết: “lô hai”, “túi hút ẩm”, “giấy phép lớp Yokohama”, “Hiếu — gọi điện, không email dài”.
Hoàng lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy đã in sẵn, đặt úp xuống bàn. Tờ này không nằm trong ba chồng hồ sơ của Phương Anh.
Chị Linh nhìn tờ giấy, rồi nhìn em trai.
“Gì nữa đó?”
“Một thứ nhỏ.”
“Em nói câu đó là chị thấy không nhỏ rồi.”
Hoàng lật tờ giấy lại.
Không phải hợp đồng lao động. Không có mức lương. Không có phụ lục bảo hiểm. Chỉ là một quyết định nội bộ, trình bày gọn trên một trang:
QUYẾT ĐỊNH BỔ NHIỆM VAI TRÒ THỬ NGHIỆM
Tên: Nguyễn Thị Linh.
Vai trò: Điều phối viên Cộng đồng Cổng Việt — Nhật Bản.
Phạm vi: kết nối nhu cầu cộng đồng người Việt tại Nhật; điều phối thông tin giữa đối tác địa phương, nhóm pháp lý/tài chính và nhóm vận hành; đề xuất các thử nghiệm nhỏ có khả năng chạy thật.
Thời hạn: sáu tháng đầu, đánh giá lại theo kết quả và theo mong muốn cá nhân.
Dòng cuối cùng viết bằng chữ nhỏ hơn:
Vai trò này không kèm lương trong giai đoạn thử nghiệm. Mọi chi phí phát sinh phục vụ công việc được hoàn lại theo chứng từ. Người nhận vai trò có quyền dừng bất kỳ lúc nào nếu thấy không phù hợp.
Chị Linh đọc từ đầu đến cuối. Không đọc lướt. Cô đặt ngón tay lên chữ “Điều phối viên”, giữ ở đó vài giây.
“Chức danh dài quá.”
“Có thể rút.”
“Rút sao?”
“Điều phối viên Nhật Bản.”
Chị lắc đầu. “Nghe như công ty du lịch.”
Hoàng cười.
Chị đọc lại lần nữa, đến dòng không kèm lương thì ngẩng lên.
“Không lương thật hả?”
“Nếu chị muốn lương, mình làm hợp đồng khác.”
“Không.” Chị trả lời nhanh hơn Hoàng nghĩ. “Chưa.”
Cô kéo ghế ngồi xuống hẳn, tờ giấy vẫn nằm trước mặt. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải nhỏ dừng dưới lề, tài xế mở thùng sau lấy mấy bao hàng. Tiếng kim loại va vào nhau vang lên trong khoảng tối giữa hai tòa nhà.
“Nếu nhận lương ngay,” chị nói, “chị sẽ thấy mình phải chứng minh liền. Phải làm cho xứng. Rồi lại giống hồi bên Nhật. Tháng nào cũng nhìn tiền, nhìn ca, nhìn sức mình còn bao nhiêu. Chị không muốn bắt đầu vậy.”
Hoàng kéo ghế ngồi đối diện.
“Vậy nhận vai trò thôi. Sáu tháng. Nếu sau đó chị muốn dừng, dừng. Nếu muốn làm tiếp, mình bàn lại lương.”
“Còn nếu chị làm dở?”
“Thì mình sửa.”
“Nếu chị làm hư quan hệ?”
“Mình học cách xin lỗi.”
Chị Linh nhìn em trai. “Em nói nghe nhẹ quá.”
“Không nhẹ. Nhưng không phải cái gì cũng phải trả bằng bốn năm đời người.”
Câu đó làm chị cúi mắt xuống tờ giấy. Móng tay chị cắt ngắn, không sơn. Ở mép ngón trỏ còn một vết chai nhỏ do cầm bút và cầm khay thuốc quá nhiều năm.
Hoàng đẩy cây bút bi sang. Không phải bút ký hợp đồng đắt tiền. Là cây bút xanh văn phòng, thân nhựa trong, mực còn nửa ống.
Chị Linh cầm lên, thử ký vào góc giấy nháp trước. Nét chữ hơi ngập ngừng ở chữ cái đầu, rồi ổn định.
“Ký ở đâu?”
“Góc dưới. Chỗ ‘người nhận vai trò’.”
Chị đặt bút xuống tờ giấy. Ký xong, cô không trả bút ngay. Cô nhìn chữ ký của mình nằm dưới chức danh dài ấy, môi mím lại như đang kiểm tra xem nó có thật không.
“Hồi nhận danh thiếp ở bệnh viện bên Nhật,” chị nói, “chị cũng bỏ vào túi áo vậy. Lúc đó nghĩ mình có chỗ đứng rồi. Sau đó mới biết danh thiếp không giữ mình lại được.”
Hoàng không đáp vội.
Chị gấp tờ giấy làm đôi, rồi làm đôi lần nữa. Động tác cẩn thận, vuông vức. Cô bỏ nó vào túi vải, cùng chỗ với cuốn sổ ghi chép Tokyo.
“Cái này cũng không giữ chị lại đâu,” cô nói.
“Em biết.”
“Nhưng ít nhất nó nói chị đang làm gì.”
“Ừ.”
Chị đứng dậy, kéo túi lên vai. “Về nhà ăn cơm không? Mẹ nhắn nấu canh bí.”
Hoàng nhìn đồng hồ. Còn vài email phải trả lời, một review ADR của Minh, một tin nhắn từ Khoa về đội triển khai Bình Dương.
Anh đóng laptop.
“Về.”
Nhà hẻm Bình Thạnh tối đó nóng hơn ngoài đường.
Mưa chưa rơi nhưng hơi nước bám vào tường, làm lớp sơn cũ trong bếp sẫm màu. Quạt treo tường quay qua quay lại, mỗi vòng phát ra tiếng cạch nhỏ. Mẹ đứng bên bếp, nêm nồi canh bí, miệng càu nhàu vì ba để thùng hàng mẫu chắn lối đi.
“Ông Tân, cái thùng đó đem vô kho đi. Nhà chớ có phải bến xe đâu mà để ngay cửa.”
Ba Hoàng đang ngồi trên ghế thấp, tháo dây buộc một túi thiết bị quét mã vạch cũ đem từ kho về kiểm. Ông ngẩng lên.
“Mai đem sớm. Để đây tối tao kiểm cho khỏi thiếu.”
“Thiếu thì mai kiểm. Cơm nước không có chỗ đi.”
“Mai tụi nhỏ bên kho cần.” Ba nói vậy, rồi vẫn đứng dậy kéo thùng sát vào tường.
Mẹ hừ một tiếng, nhưng không nói nữa. Từ ngày ba làm ở kho trung chuyển, bà càu nhàu khác trước. Vẫn là giọng đó, vẫn là những câu trách đồ đạc bừa bộn, nhưng trong đáy giọng có một phần nhẹ hơn. Hoàng nghe ra. Có lẽ ba cũng nghe ra, nên ông không cãi dài.
Bữa cơm có canh bí, cá chiên, đĩa rau muống xào tỏi và chén nước mắm dằm ớt. Chị Linh ngồi cạnh mẹ, Hoàng ngồi phía ngoài để tiện đứng lên lấy thêm chén. Ba ăn chậm, lưng vẫn còn cứng sau đợt đau, nhưng tay gắp cá chắc hơn mấy tuần trước.
Mẹ hỏi chuyện giấy tờ ở văn phòng. Chị Linh trả lời vài câu chung chung. Khoa gọi đến giữa bữa, Hoàng tắt máy rồi nhắn lại: Ăn cơm. Lát gọi.
Mẹ thấy vậy, liếc anh.
“Ông CEO nay biết ăn cơm rồi ha.”
Hoàng cúi đầu gắp rau. “Dạ.”
Chị Linh cười. Ba nhìn hai chị em, khóe miệng động một chút rồi thôi.
Sau cơm, mẹ rửa chén. Hoàng định phụ thì bị đuổi ra vì “rửa kiểu con tốn nước”. Chị Linh lấy khăn lau bàn, ba ngồi ở bậc cửa bếp kiểm lại mấy phiếu xuất kho. Trên TV phòng khách, bản tin thời sự nói về kẹt xe cửa ngõ phía Đông, âm thanh nhỏ đến mức chỉ còn nghe tiếng người dẫn chương trình đều đều.
Hoàng ra hiên trước nghe điện thoại của Khoa. Cuộc gọi ngắn: hai khách Bình Dương muốn dùng thêm tính năng báo tồn kho, Trâm đã gom phản hồi, Minh cần dữ liệu mẫu. Anh ghi vào điện thoại, dặn Khoa gửi vào nhóm, rồi cúp máy.
Khi quay lại, anh dừng ở cạnh vách mỏng giữa hiên và bếp.
Trong bếp, ba hỏi:
“Linh.”
“Dạ?”
“Bữa nay ở công ty thằng Hoàng, con làm giấy tờ gì đó?”
Tiếng khăn lau bàn dừng lại.
Hoàng đứng ngoài hiên, tay còn cầm điện thoại. Qua khe cửa, anh thấy lưng chị Linh. Cô đứng cạnh bàn ăn, mái tóc buộc thấp, vai áo hơi ướt mồ hôi vì bếp nóng.
“Dạ… không hẳn giấy tờ công ty.” Chị ngừng một nhịp. “Tụi con làm bên Cổng Việt.”
Ba lật một tờ phiếu xuất kho. “Cổng Việt là cái gì?”
Nếu là ở văn phòng, chị có thể nói: dự án kết nối cộng đồng, thử nghiệm logistics hợp pháp, phân phối nội dung giáo dục, phiếu nguồn gốc song ngữ. Ở bàn họp, những chữ đó có chỗ đứng.
Trong căn bếp này, trước mặt ba, chúng trở nên quá xa.
Chị Linh đặt khăn xuống, kéo ghế ngồi đối diện ba.
“Con giúp người Việt ở Nhật mua đồ Việt theo đường đúng luật,” chị nói.
Ba ngẩng lên.
Chị nói tiếp, giọng bình thường hơn: “Với lại giúp lớp học tiếng Việt bên đó có sách đàng hoàng. Không photo lậu nữa.”
Ba nhìn chị vài giây. Không phải ánh nhìn của người hiểu hết hải quan, bản quyền hay giấy phép. Là ánh nhìn của người đang đem câu đó đặt cạnh những thứ ông biết: hàng đúng đường, giấy tờ đúng phép, con nít học tiếng Việt, người xa nhà mua được đồ quê.
“Vậy hả.”
“Dạ.”
“Có cực không?”
Chị Linh cười, nhưng mắt nhìn xuống tay mình. “Cũng cực. Nhưng cực kiểu khác. Không phải bưng người bệnh, không phải chạy ca đêm. Chủ yếu gọi điện, hỏi chuyện, ghi lại, rồi nói với mấy bạn ở đây làm giấy tờ.”
Ba gật. Ông xếp mấy phiếu xuất kho lại, dùng cái kẹp sắt kẹp ngay ngắn.
“Hồi đó bên Nhật con cũng hay mua đồ Việt hả?”
“Dạ có. Mắc hơn ở nhà nhiều. Nhiều khi mua đại, không biết hàng từ đâu. Nhưng thấy chữ Việt là mua.”
“Nhớ nhà nên mua.”
Chị Linh không trả lời ngay. Hoàng thấy tay chị đặt trên mép bàn, ngón cái miết vào vết trầy cũ của mặt gỗ.
“Dạ.”
Ba đặt xấp phiếu xuống bên cạnh. Ông không an ủi. Không nói những câu như “về rồi là được” hay “đừng nghĩ nữa”. Ông chỉ ngồi đó, cái lưng hơi cong, bàn tay chai sần đặt trên đầu gối.
“Vậy giờ con giúp người ta mua cho đúng.”
“Dạ.”
“Nghe hay đó.”
Bốn chữ rơi xuống căn bếp cùng tiếng quạt cạch một vòng.
Chị Linh cúi đầu, lấy khăn lau lại chỗ bàn đã sạch. Động tác dư thừa đến mức mẹ đứng cạnh bồn rửa cũng quay qua nhìn. Nhưng mẹ không chen vào. Bà chỉ mở vòi nước nhỏ hơn, để tiếng nước bớt át tiếng trong bếp.
Ba cầm xấp phiếu xuất kho đứng dậy.
“Mai có đi công ty không?”
“Dạ có.”
“Đi xe cẩn thận. Hẻm ngoài đang đào cống.”
“Dạ.”
Cuộc trò chuyện kết thúc vậy đó. Không ôm. Không nước mắt. Không lời tuyên bố gia đình đã hiểu nhau.
Ba đi ra phòng khách, bật quạt đứng. Mẹ cúi xuống rửa nốt cái nồi. Chị Linh ngồi thêm vài giây bên bàn ăn, rồi lấy tờ giấy gấp trong túi vải ra, nhìn một lần. Cô không mở hết, chỉ nhìn mép giấy có dòng chữ in đậm lộ ra: Điều phối viên Cộng đồng.
Sau đó cô gấp lại, cất vào túi.
Hoàng vẫn đứng ngoài hiên.
Anh không bước vào.
Khoảnh khắc đó không cần anh đứng giữa giải thích. Không cần CEO của Cổng Việt xác nhận vai trò. Không cần em trai nói thay chị. Ba đã hỏi. Chị đã trả lời. Ba đã gật đầu.
Với chị Linh, có thể như vậy là đủ cho một buổi tối.
Đèn bếp tắt lúc gần mười giờ.
Mẹ lên gác trước, vừa đi vừa nhắc ba đừng thức khuya kiểm giấy kho. Ba nói “biết rồi” nhưng vẫn cầm xấp phiếu ra bàn phòng khách. Chị Linh vào phòng, cửa khép nhẹ. Trong nhà còn tiếng TV nhỏ, tiếng quạt và tiếng xe ngoài hẻm chạy ngang qua vũng nước cũ.
Hoàng ra khỏi hiên, bước xuống con hẻm.
Đèn đường vàng hắt lên mặt tường loang lổ. Dây điện chằng trên đầu như những đường vẽ rối. Nhà đối diện đang phơi mấy bộ đồng phục học sinh, áo trắng đung đưa trong gió nóng. Cuối hẻm, xe bánh mì của cô bán quen vẫn sáng đèn, ổ bánh xếp trong tủ kính, mùi bơ nóng và pate bay tới lẫn với mùi nước xả từ cống mới đào.
Anh mở Hệ thống.
Giao diện bạc hiện ra, mỏng như một lớp kính đặt giữa anh và con hẻm.
- Gia đình: 86%
- Tin cậy nội bộ: 75%
- Rủi ro đạo đức: 27%
- Sức lan toả văn hoá: +3
Không có nhiệm vụ mới.
Không có tiếng báo hoàn thành cung.
Không có dòng chữ chúc mừng.
Chỉ số gia đình cao nhất từ trước đến nay nằm đó, lặng lẽ như con số trên đồng hồ điện. Hoàng nhìn nó, rồi nhìn về phía căn bếp vừa tắt đèn. Sau bức tường mỏng, ba có thể đang kẹp lại phiếu kho, mẹ có thể đang xếp quần áo, chị Linh có thể đang mở tờ giấy bổ nhiệm ra đọc thêm một lần trong phòng tối.
Hệ thống đo được phần nào đó. Nó biết chỉ số tăng. Nó biết rủi ro giảm. Nó biết văn hoá lan thêm một nấc rất nhỏ.
Nhưng nó không biết trọng lượng của bốn chữ “nghe hay đó” trong căn bếp nóng.
Hoàng tắt giao diện.
Con hẻm trở lại nguyên dạng: tường cũ, đèn vàng, tiếng chảo va vào bếp từ nhà ai đó nấu khuya. Anh đứng bên cạnh chiếc Wave cũ của ba, bây giờ ít chạy hơn trước, yên xe phủ một lớp bụi mỏng. Trong nhà, ba có hợp đồng kho bãi. Chị Linh có một tờ giấy ghi vai trò. Mẹ có bữa cơm mà mọi người về đủ để ăn.
Những thứ đó không giống đế chế.
Chúng giống một cái cổng vừa hé ra, đủ cho từng người bước qua bằng chân của mình.
Hoàng dựa tay lên yên xe, cảm nhận lớp nhựa ấm dưới lòng bàn tay. Anh đã từng nghĩ xây nghĩa là đứng trước, kéo tất cả đi theo. Bây giờ, có những lúc xây là đứng ngoài hiên, nghe người khác tự nói về việc họ làm, rồi đừng bước vào cướp mất câu trả lời đó.
Một chiếc xe máy chạy ngang đầu hẻm, ánh đèn quét qua mặt đường rồi mất. Tiếng động cơ nhỏ dần.
Hoàng đứng thêm một lúc nữa.
Trong đầu anh không có con số nào. Không có bản đồ. Không có nhiệm vụ.
Chỉ có cảm giác rất rõ rằng thứ vừa mở ra không phải do một mình anh làm nên.
Và cũng không phải để chứng minh với ai.