Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 117 / 209

Chương 117 — Bánh mì và giấy phép

Sáng hôm sau, Khoa đến văn phòng trước cả Trâm.

Anh không bật máy lạnh. Cửa kính còn dính hơi nước sau trận mưa đêm, sàn trước cửa có một vệt bùn kéo từ cầu thang lên. Trên bàn họp, Khoa bày ra ba thứ: một xấp giấy trắng, một cây bút lông đen và túi bánh mì mua ở góc đường Tô Hiến Thành.

Khi Trâm bước vào, cô thấy anh đang viết lên tờ A4 dòng đầu tiên.

Dùng app ghi nợ có phạm luật không?

Bên dưới, Khoa gạch một đường thẳng. Anh viết tiếp.

Không. Nếu mình chỉ ghi lại việc bán chịu như quyển sổ giấy.

Trâm đứng ở cửa vài giây rồi mới tháo mũ bảo hiểm.

“Anh tới sớm vậy?”

“Kịp in trước khi đi hẻm.”

“Đi hẻm luôn hả anh?”

“Ừ. Nhưng trước hết phải có cái để đưa cho người ta cầm.”

Trâm đặt balo xuống, kéo ghế ngồi cạnh. Cô nhìn tờ giấy Khoa viết tay.

“Cái này là cẩm nang pháp lý hả?”

“Gọi vậy nghe sợ quá.” Khoa cắn nắp bút. “Chị Bảy nghe chữ pháp lý là tưởng phải lên phường. Mình gọi là tờ hướng dẫn.”

“Tên gì?”

Khoa nghĩ một chút.

“Ba điều chủ tiệm cần biết khi có đoàn kiểm tra.”

Trâm lấy laptop ra.

“Em gõ nha?”

“Gõ. Nhưng đừng viết kiểu công văn. Người ta đọc không hiểu là quăng.”

Trâm mở file mới. Khoa đi qua đi lại trong phòng, tay cầm bút lông như cầm micro. Anh nói, cô gõ.

“Điều một: NỢ SỔ chỉ là phần mềm ghi chép bán hàng. Nó giống quyển vở, chỉ sạch hơn, dễ tìm hơn.”

Trâm gõ xong, ngẩng lên.

“Chữ ‘phần mềm’ có cần đổi thành ‘app’ không anh?”

“Đổi. Chị Bảy nói app. Chị Hà nói app. Mình nói phần mềm làm gì.”

Trâm sửa.

Khoa đọc tiếp.

“Điều hai: Chủ tiệm có quyền ghi lại hàng đã bán, tiền khách còn thiếu, số điện thoại khách nếu khách đồng ý. Không được đăng lung tung, không được đưa cho người khác.”

“Cái này Phương Anh phải xem,” Trâm nói.

“Đúng. Em đánh dấu.”

“Điều ba?”

“Điều ba…” Khoa dừng lại, nhìn tờ giấy trắng. “Nếu tiệm bán thường xuyên, có bảng hiệu, có doanh thu đều, nên đăng ký hộ kinh doanh cá thể. Không phải vì dùng app. Vì tiệm thật thì nên có giấy thật.”

Trâm gõ chậm hơn.

“Anh nói vậy người ta có sợ hơn không?”

“Sợ lúc đầu. Nhưng giấy phép là thứ làm người ta bớt sợ về sau.”

Cửa phòng họp mở. Phương Anh bước vào, trên tay là ly cà phê đen, mắt đã đọc qua màn hình laptop Trâm trước khi cô ngồi xuống.

“Em nghe chữ ‘hộ kinh doanh cá thể’ từ ngoài cửa.”

Khoa quay lại.

“Đúng người cần nghe.”

Phương Anh đặt ly xuống.

“Nói tôi nghe kế hoạch.”

Khoa chỉ lên bảng.

“Đoàn kiểm tra đánh vào chỗ tiểu thương không hiểu luật. Mình giải thích app hợp pháp thôi chưa đủ. Họ vẫn sợ vì nhiều tiệm chưa có giấy phép kinh doanh đầy đủ. Họ sợ bị hỏi cái khác, không phải app.”

Phương Anh gật, không cắt lời.

“Vậy mình làm hai lớp,” Khoa nói. “Lớp một: tờ hướng dẫn về app. Lớp hai: mẫu đăng ký hộ kinh doanh, danh sách giấy tờ cần có, cách lên phường nộp. Ai cần thì mình hỗ trợ điền.”

Trâm thêm vào.

“Không làm thay, chỉ hướng dẫn.”

“Đúng,” Phương Anh nói ngay. “Không hứa lo được giấy. Không hứa quen ai. Không nhận tiền chạy giấy tờ. Tất cả chỉ là hướng dẫn thủ tục công khai.”

Khoa cười.

“Em biết chị sẽ nói câu đó.”

“Biết thì ghi vào tờ hướng dẫn.”

Trâm gõ thêm một dòng ở cuối trang: NỢ SỔ không nhận tiền làm giấy phép. Chúng tôi chỉ hướng dẫn chủ tiệm chuẩn bị hồ sơ theo quy định.

Phương Anh kéo ghế, ngồi cạnh Trâm. Cô sửa từng câu. Chỗ nào có thuật ngữ, cô bắt đổi. “Cơ sở dữ liệu” thành “thông tin mình nhập”. “Quyền truy cập” thành “ai được xem”. “Hoạt động tín dụng” thành “cho vay lấy lãi”.

Khoa đứng sau lưng hai người, đọc thành tiếng.

“Nếu cán bộ hỏi app này có cho vay không, trả lời: không. App chỉ ghi lại tiền khách mua chịu.”

“Được,” Trâm nói.

“Nếu cán bộ hỏi dữ liệu ở đâu, trả lời: trong tài khoản của chủ tiệm, có mật khẩu. Công ty chỉ giữ hộ để không mất khi hư điện thoại.”

Phương Anh nhíu mày.

“Chữ ‘giữ hộ’ không chuẩn.”

“Vậy nói sao cho chị Bảy hiểu?” Khoa hỏi.

Phương Anh cầm bút, viết lại.

Thông tin được lưu an toàn để chủ tiệm mở lại khi cần. Người khác không tự ý xem được.

Khoa đọc, gật.

“Câu này được.”

Hoàng vào văn phòng lúc tám giờ bốn mươi. Anh dừng ở cửa phòng họp khi nghe Khoa đang đọc tờ hướng dẫn. Trên bàn, bánh mì đã được cắt làm đôi, nước suối xếp thành thùng, mấy cây bút bi mới còn trong bao.

“Em tưởng anh đi thẳng ra ngoài,” Hoàng nói.

Khoa không quay lại.

“Đi chứ. Nhưng đi tay không là dở.”

Hoàng nhìn màn hình laptop. Tài liệu chỉ dài hai trang. Không đẹp. Không có logo to. Không có câu slogan. Nhưng từng dòng đọc được bằng giọng của người bán tạp hóa.

“Anh cần gì?” Hoàng hỏi.

“Máy in chạy liên tục. Hai bạn hỗ trợ. Một ít tiền bánh mì và nước. Với danh sách tiệm chưa có giấy phép.”

“Danh sách đó lấy từ đâu?”

“Trâm hỏi từng tiệm khi gọi lại. Ai có thì tick. Ai chưa có thì hỏi họ muốn nghe hướng dẫn không.”

Hoàng nhìn Trâm.

Cô đã mở thêm một bảng tính. Các cột rất đơn giản: tên tiệm, địa chỉ, có giấy phép chưa, muốn tư vấn không, thời gian rảnh, ghi chú.

“Em gọi được mười bảy tiệm từ sáng,” Trâm nói. “Chín tiệm chưa có giấy. Sáu tiệm muốn tư vấn. Hai tiệm nói để hỏi chồng.”

Khoa bổ sung.

“Chiều nay mình bắt đầu bằng sáu tiệm đó. Mai mở rộng sang Gò Vấp.”

Hoàng nhìn Khoa. Cách Khoa nói không giống báo cáo. Nó giống người đã cầm sẵn chìa khóa xe trong tay, chỉ chờ in xong giấy là đi.

“Anh chủ trì,” Hoàng nói.

“Anh đang chủ trì mà.”

Hoàng cười.

“Ý em là không cần chờ em duyệt từng điểm.”

Khoa liếc anh.

“Cái đó em nói hơi muộn.”

Phòng họp bật cười. Tiếng cười ngắn thôi, nhưng đủ làm cái căng của ngày trước nhẹ xuống.

Minh từ góc phòng nói vọng sang.

“Anh cần em làm gì?”

Khoa quay qua.

“Có. Làm một trang trong app ghi rõ: app này là công cụ ghi chép, không cho vay, không thu nợ thay. Link tới tờ hướng dẫn. Chủ tiệm bấm mở được.”

Minh gật.

“Trong ngày.”

“Viết dễ hiểu,” Khoa nhắc.

Minh ngẩng đầu.

“Anh đừng lo. Em không viết whitepaper cho chị Bảy đọc.”

Trâm phì cười, rồi cúi xuống chỉnh file.

Mười giờ rưỡi, máy in trong văn phòng nóng ran. Tờ hướng dẫn xếp thành từng chồng. Trâm dùng kẹp giấy chia theo khu vực. Hai bạn bán thời gian của đội triển khai — Tùng và My — tới sau giờ học, mỗi người đeo một túi vải. Khoa phát cho mỗi người một xấp giấy, bút bi, mẫu đăng ký hộ kinh doanh in sẵn từ cổng thông tin quận, và một danh sách câu không được nói.

Không nói “bên em lo được”.

Không nói “chị cứ ký là xong”.

Không nói “dùng NỢ SỔ thì khỏi bị kiểm tra”.

Nói rõ: đăng ký là quyền và nghĩa vụ của chủ tiệm. NỢ SỔ chỉ hỗ trợ đọc thủ tục.

Khoa cầm tờ giấy đó, nhìn từng người.

“Đi ra hẻm, người ta cho mình ngồi thì ngồi. Người ta bận bán thì đứng chờ. Đừng giục. Đừng làm ra vẻ mình biết hơn người ta. Mình biết giấy tờ. Người ta biết cái tiệm của họ. Hai thứ đó ngang nhau.”

Tùng hỏi.

“Nếu người ta chửi Kinh Nam thì sao anh?”

“Đừng hùa.”

“Nếu người ta chửi đoàn kiểm tra?”

“Đừng hùa.”

“Nếu họ hỏi có phải Kinh Nam đứng sau không?”

“Nói mình không có bằng chứng. Mình chỉ giải quyết chuyện trước mắt.”

My cầm xấp giấy, nhìn Khoa.

“Còn nếu họ hỏi có cần tiếp tục dùng app không?”

Khoa đáp ngay.

“Nói họ tự quyết. Nhưng nếu tiếp tục dùng, mình ở đây hỗ trợ.”

Hoàng đứng bên ngoài phòng họp, nghe toàn bộ phần dặn dò. Anh không chen vào. Có những câu anh từng phải học bằng nhiều lần va đập; Khoa nói ra bằng bản năng của người đã ngồi hàng trăm lần bên cạnh tủ kính, thùng mì, quầy thuốc lá lẻ.

Mười một giờ, cả đội rời văn phòng.

Khoa không gọi taxi. Anh chia người theo tuyến, xe máy chạy trước sau. Thùng nước suối buộc sau yên bằng dây thun. Bánh mì bỏ trong túi nylon lớn, còn nóng. Trâm ngồi sau xe Khoa, một tay giữ xấp giấy, một tay giữ nón khỏi bay.

Điểm đầu tiên là tiệm chị Hà gần chợ Bà Chiểu.

Chị Hà đang ngồi phân loại trứng gà vào khay, thấy Khoa tới thì ngẩng lên.

“Lại chuyện app hả?”

“Dạ. Nhưng hôm nay không chỉ app.”

“Vậy chuyện gì?”

“Chuyện cái giấy phép của tiệm chị.”

Mặt chị Hà đổi sắc.

“Tụi bây làm tao sợ thêm hả?”

Khoa đặt túi bánh mì xuống cạnh thùng nước.

“Không. Tụi em mang đồ ăn tới để ngồi lâu. Chị bán xong khách này đi rồi em nói.”

Chị Hà nhìn túi bánh mì, rồi nhìn Trâm. Một khách mua hai vỉ trứng cút bước vào. Chị cân, tính tiền, thối lại mấy tờ lẻ. Khoa đứng qua một bên, không hối.

Mười phút sau, chị Hà kéo ghế nhựa ra.

“Nói đi.”

Trâm đưa tờ hướng dẫn. Chị Hà nheo mắt đọc dòng đầu.

“Dùng app ghi nợ có phạm luật không… Không.” Chị đọc thành tiếng, rồi nhìn Khoa. “Câu này tao thích.”

Khoa cười.

“Câu này để chị đọc trước.”

“Rồi giấy phép?”

Trâm mở mẫu đăng ký.

“Chị có bảng hiệu, bán thường xuyên, có doanh thu đều. Nếu đăng ký hộ kinh doanh, khi người ta hỏi, chị có giấy để đưa. Hồ sơ gồm căn cước, giấy tờ địa điểm, mẫu này. Mình không cần chạy chọt. Nộp ở bộ phận một cửa.”

“Có tốn nhiều tiền không?”

“Lệ phí theo quy định, không nhiều. Nhưng thuế khoán thì chị phải hỏi cơ quan thuế địa phương.”

Chị Hà nhăn mặt.

“Nghe tới thuế là mệt.”

Khoa lấy nửa ổ bánh mì, đặt lên tờ giấy bọc.

“Đúng. Nhưng chị thử nghĩ coi. Bữa trước đoàn kiểm tra tới, chị mất cả buổi sợ. Nếu có giấy, lần sau chị lấy ra đưa. Người ta hỏi app, chị đưa tờ này. Hỏi tiệm, chị đưa giấy kia.”

Chị Hà cầm tờ hướng dẫn, gõ gõ lên mặt bàn.

“Tao bán hai mươi năm. Hồi trước không ai nói.”

“Hồi trước chị ghi sổ tay. Hồi trước người ta chưa để ý. Bây giờ app làm tiệm chị nhìn giống cửa hàng lớn hơn. Vậy mình làm giấy cho nó tương xứng.”

Chị Hà bật cười.

“Miệng mày ghê ha Khoa.”

“Em nói thiệt.”

Chị Hà quay sang Trâm.

“Con điền thử cho cô coi chỗ nào?”

Trâm kéo ghế sát hơn. Cô không cầm bút ngay. Cô chỉ vào từng ô.

“Chỗ này là tên hộ kinh doanh. Chị có thể lấy tên tiệm hiện tại. Chỗ này là ngành nghề: bán lẻ tạp hóa. Chỗ này là địa chỉ.”

“Còn doanh thu?”

“Chị tự kê. Mình không kê dùm.”

“Tụi bây kỹ quá.”

Phương Anh đã dặn câu này. Trâm đáp đúng.

“Kỹ để sau này không ai nói mình làm sai cho chị.”

Chị Hà gật, chậm rãi. Bàn tay còn dính bụi vỏ trứng của chị lật sang trang sau, chạm vào dòng chữ in đậm ở cuối.

Có giấy tờ không làm tiệm lớn lên trong một ngày. Nhưng giúp chủ tiệm đứng thẳng hơn khi bị hỏi.

Chị đọc xong, không bình luận. Chị chỉ lấy cây bút trong ống nhựa, đặt lên mẫu đơn.

“Chiều chồng tao về, tao hỏi. Mai tụi bây ghé lại.”

“Dạ,” Khoa đáp.

Điểm thứ hai là một tiệm ở đầu hẻm Phan Văn Trị. Chủ tiệm tên anh Lợi, trước đó dùng app của một bên khác do đại lý Kinh Nam giới thiệu. Anh đứng khoanh tay nghe từ đầu đến cuối, mắt không rời xấp giấy.

“Bên kia nói app tụi em nguy hiểm,” anh nói.

Khoa hỏi.

“Họ nói nguy hiểm chỗ nào?”

“Nói dữ liệu đi lung tung. Nói nhà nước chưa cho phép.”

“Anh có hỏi họ giấy giải thích không?”

Anh Lợi cười nhạt.

“Nó đưa cái brochure màu đẹp lắm. Toàn hình kho hàng với xe tải.”

Khoa đẩy tờ hướng dẫn qua.

“Bên em không có xe tải trong tờ này. Có ba câu trả lời thôi.”

Anh Lợi đọc. Trâm ngồi cạnh, chờ. My đứng ngoài phụ bán cho một bà cụ mua bột giặt vì anh Lợi đang bận. Cô không biết giá, phải hỏi. Anh Lợi nhìn cảnh đó, môi nhếch lên.

“Nhân viên tụi em biết bán luôn hả?”

My đỏ mặt.

“Dạ em biết đưa đồ thôi, giá phải hỏi anh.”

Anh Lợi bật cười. Không khí trong tiệm mềm ra.

Khoa mở điện thoại, vào bản demo NỢ SỔ.

“Anh dùng app bên kia rồi, em không ép đổi. Nhưng nếu anh muốn thử, tụi em import sổ tay của anh vào. Dữ liệu là của anh. Muốn xuất ra Excel lúc nào cũng được.”

“Có phí?”

“Dùng thử một tháng. Sau đó anh thấy đáng thì trả. Không thì xuất dữ liệu ra, tụi em không giữ.”

“Bên kia cho ba tháng miễn phí.”

“Vậy anh cứ dùng bên kia ba tháng nếu thấy ổn.”

Anh Lợi nhìn Khoa, lần này lâu hơn.

“Mày bán hàng kiểu gì kỳ vậy?”

“Bán cho người cần. Không bán cho người bị hù.”

Anh Lợi đặt tờ hướng dẫn xuống.

“Cái giấy hộ kinh doanh này tụi em cũng chỉ cho tao?”

“Chỉ. Dù anh không dùng app tụi em.”

“Thiệt?”

“Thiệt.”

Anh Lợi quay vào trong, lấy ra một quyển sổ dày bọc băng keo đen. Anh đặt lên quầy.

“Vậy chiều nay rảnh, mày coi giúp tao cái sổ này đưa vô app được không. Bên kia nhập lâu quá, tao bỏ giữa chừng.”

Khoa nhìn Trâm. Trâm đã mở bảng ghi chú.

“Được. Nhưng hôm nay tụi em đi sáu tiệm. Tối em quay lại hoặc mai sáng.”

“Mai sáng,” anh Lợi nói. “Tao mua bánh mì cho tụi bây.”

Khoa chỉ túi nylon.

“Hôm nay tụi em có rồi.”

Anh Lợi cười lớn, tiếng cười vang ra đầu hẻm.

Đến chiều, đội chia làm hai tuyến. Khoa và Trâm ở Bình Thạnh. Tùng và My sang Gò Vấp. Hoàng không đi theo. Anh ở văn phòng cùng Minh và Phương Anh, nhìn bảng cập nhật từng dòng.

13:20 — Chị Hà: muốn hỏi chồng, hẹn mai.

14:05 — Anh Lợi: dùng app đối thủ, đồng ý thử NỢ SỔ, cần import sổ giấy.

14:40 — Chú Vinh: đã có giấy phép, cần tờ giải thích app dán sau quầy.

15:10 — Tiệm cô Thu Gò Vấp: chưa có giấy, sợ thuế, cần tư vấn thêm.

15:55 — Chị Bảy: đồng ý đi nộp hồ sơ đăng ký hộ kinh doanh.

Hoàng đọc dòng cuối hai lần.

Phương Anh ngồi đối diện đang rà lại mẫu đơn.

“Chị Bảy có địa điểm kinh doanh ổn định. Hồ sơ không khó.”

“Bao lâu có giấy?” Hoàng hỏi.

“Tùy phường. Nếu hồ sơ đủ, vài ngày làm việc.”

Minh từ bàn kỹ thuật nói.

“Trang giải thích trong app lên rồi. Khoa duyệt câu chữ chưa?”

Hoàng nhìn điện thoại. Khoa gửi voice.

Anh mở loa ngoài.

Giọng Khoa lẫn tiếng xe và tiếng rao bán bắp xào.

“Minh, cái dòng ‘mã hóa’ bỏ xuống cuối. Dòng đầu phải là ‘Chỉ chủ tiệm xem được sổ của mình’. Người ta mở lên là thấy câu đó trước. Đừng để họ kéo xuống mới thấy.”

Minh nghe xong, gõ vài phím.

“Đúng.”

Hoàng nhìn Minh.

Minh nhún vai.

“Khoa đúng.”

Phương Anh cầm ly nước, khóe miệng nhếch lên.

“Tôi muốn ghi ngày này lại.”

“Ngày gì?” Minh hỏi.

“Ngày anh nói Khoa đúng về giao diện.”

Minh không đáp. Anh chỉ sửa vị trí dòng chữ trên trang.

Năm giờ chiều, Khoa đưa chị Bảy lên bộ phận một cửa của phường.

Chị Bảy mặc áo sơ mi hoa, tóc kẹp gọn, tay cầm bìa hồ sơ màu xanh. Trâm đi bên cạnh, kiểm tra lại từng bản photo. Khoa đi sau, tay xách túi nước suối.

Trước cửa phòng tiếp nhận, chị Bảy dừng lại.

“Ê Khoa.”

“Dạ?”

“Nếu người ta hỏi tao đăng ký vì sao, tao nói sao?”

“Nói chị bán tạp hóa ổn định nhiều năm, giờ muốn giấy tờ đàng hoàng.”

“Có nói do app không?”

“Không cần. Giấy phép là cho tiệm chị, không phải cho app.”

Chị Bảy gật. Rồi lại hỏi.

“Nếu người ta hỏi doanh thu?”

“Chị nói thật trong khả năng chị biết. Đừng nói theo em.”

“Ừ.”

Chị bước vào. Trâm ngồi ngoài ghế nhựa, hai tay đặt trên xấp giấy dư. Khoa đứng tựa tường, nhìn bảng số thứ tự đỏ nhảy từng lượt.

Bốn mươi phút sau, chị Bảy đi ra. Hồ sơ đã được nhận. Trên tay chị là phiếu hẹn.

“Người ta nhận rồi,” chị nói, giọng vẫn chưa tin hẳn.

“Dạ.”

“Không la tao.”

“Dạ.”

“Cũng không hỏi app.”

Khoa cười.

“Em nói rồi.”

Chị Bảy nhìn tờ phiếu hẹn. Ngón cái của chị miết lên con dấu đỏ. Nó không phải giấy phép, chưa phải kết quả cuối cùng, nhưng nó là thứ đầu tiên có dấu của một cơ quan nhà nước liên quan đến cái tiệm chị đã bán bằng trí nhớ và quyển vở suốt nhiều năm.

“Tao tưởng khó lắm,” chị nói.

“Khó vì mình chưa đi,” Trâm đáp.

Chị Bảy quay sang cô.

“Mai mốt mày rảnh, chỉ con gái tao cách lưu hàng trong app. Nó học nhanh hơn tao.”

“Dạ được.”

“Nhưng đừng có nói tiếng gì cao siêu.”

Trâm cười.

“Con nói tiếng tạp hóa thôi.”

Đêm xuống, đội trở về văn phòng với áo dính bụi đường và mùi bánh mì nguội. Tùng khoe Gò Vấp có hai tiệm xin lịch tư vấn. My nói một cô chủ tiệm ban đầu chửi “tụi phần mềm tụi bây làm khổ tao”, cuối buổi lại nhờ cô đọc giúp danh sách giấy tờ. Trâm đặt lên bàn sáu mẫu đơn đã điền nháp, ba phiếu hẹn, hai lịch quay lại, một quyển sổ của anh Lợi cần nhập dữ liệu thử.

Khoa ngồi xuống ghế, tháo dép, xoa bàn chân.

“Mai đi tiếp.”

Hoàng rót nước đưa cho anh.

“Anh ăn gì chưa?”

“Ăn nửa ổ bánh mì lúc ba giờ. Còn lại cho chị Hà.”

“Chị Hà lấy?”

“Chị nói tụi mình ăn dở quá, chị kẹp thêm chả cho.”

Cả phòng cười. Tiếng cười lần này dài hơn.

Phương Anh mở bảng tổng hợp trên màn hình lớn.

“Ngày đầu: hai mươi ba tiệm được gọi lại. Mười một tiệm gặp trực tiếp. Sáu tiệm chưa có giấy phép nhận tư vấn. Một hồ sơ đã nộp, hai hồ sơ hẹn nộp ngày mai. Ba tiệm đối thủ đồng ý dùng thử NỢ SỔ vì lớp hỗ trợ pháp lý.”

Khoa uống một ngụm nước.

“Đừng ghi ‘hỗ trợ pháp lý’. Ghi ‘hướng dẫn giấy tờ’.”

Phương Anh nhìn anh.

“Đúng. Tôi sửa.”

Hoàng đứng sau ghế, nhìn bảng số liệu. Đây không phải tăng trưởng kiểu dashboard nhảy người dùng. Không có đường cong dựng đứng. Không có thông báo báo chí. Chỉ là từng ô nhỏ được đánh dấu: đã gọi, đã gặp, đã hướng dẫn, đã nộp.

Nhưng những ô nhỏ ấy có sức nặng khác.

Anh mở giao diện Tấm gương.

Mặt kính bạc hiện lên ở góc tầm nhìn.

Tin cậy nội bộ: 78%.

Độ kiểm soát từ bên ngoài: chững lại.

Lệ thuộc tổ chức vào Hoàng: giảm nhẹ.

Hoàng nhìn dòng cuối lâu hơn các dòng khác. Không có lời khen. Không có phần thưởng. Không có mảnh thông tin mới. Chỉ có con số phản chiếu một sự thật: hôm nay, anh gần như không ra ngoài, không đứng mũi chịu sào, không tự tay giải quyết khủng hoảng. Khoa đã dẫn đội đi. Trâm đã giữ nhịp. Phương Anh đã đặt ranh giới pháp lý. Minh đã sửa trang thông tin theo ngôn ngữ thực địa.

Tổ chức đang tự đáp trả.

Khoa ngẩng đầu, thấy Hoàng nhìn vào khoảng trống trước mặt.

“Lại mở cái mặt suy nghĩ hả?”

Hoàng tắt giao diện.

“Ừ.”

“Nghĩ ra gì chưa?”

“Rồi.”

“Gì?”

“Ngày mai anh cần thêm hai người.”

Khoa chỉ vào anh.

“Đúng. Và thêm bánh mì.”

“Bao nhiêu?”

“Ba chục ổ. Nước suối hai thùng. Máy in thêm mực.”

Hoàng gật.

“Duyệt.”

Khoa nhăn mặt.

“Đừng nói duyệt. Nghe mắc ghét.”

“Vậy nói sao?”

“Nói mua đi.”

Hoàng đổi giọng.

“Mua đi.”

Khoa hài lòng.

“Được.”

Ba ngày sau, giấy phép hộ kinh doanh của chị Bảy được cấp.

Không có lễ. Không có ảnh chụp truyền thông. Chỉ có Khoa và Trâm ghé tiệm vào buổi xế, lúc nắng xiên qua mái tôn làm quầy kính nóng lên. Chị Bảy lấy tờ giấy trong bìa nhựa ra, đặt lên mặt tủ bên cạnh hộp kẹo bạc hà và mấy gói thuốc lá lẻ.

Con dấu đỏ nằm ở góc dưới. Tên hộ kinh doanh in đúng tên tiệm. Địa chỉ đúng con hẻm. Ngành nghề đúng bán lẻ tạp hóa.

Chị Bảy nhìn nó một lúc, rồi nhìn Khoa.

“Vậy là từ nay tao có giấy thiệt hả?”

“Dạ.”

“Không phải giấy của tụi bây tự in?”

“Không. Giấy của phường.”

Chị cầm tờ giấy lên, đưa ra ánh sáng như soi tiền thật giả. Trâm đứng bên cạnh, mắt cười trước khi miệng cười.

Một khách quen bước vào mua gói đường. Chị Bảy bán hàng, thối tiền, rồi quay lại với tờ giấy vẫn cầm trên tay. Điện thoại của chị đặt trên quầy, màn hình NỢ SỔ đang mở danh sách khách nợ.

Chị vỗ nhẹ lên bìa nhựa.

“Có cái này rồi tao không sợ mấy ông kiểm tra nữa.”

Khoa chưa kịp đáp, chị đã cười, giọng trở lại cái vang quen thuộc trong hẻm.

“Cứ dùng app tiếp thôi.”