Chương 160
Cơn mưa cuối xuân trút xuống vỉa hè đường Tô Hiến Thành một lớp nước mỏng, loang loáng ánh đèn xe máy của những người hối hả trở về nhà sau giờ làm việc. Gió thốc qua khe cửa sổ kính của văn phòng Cổng Việt, mang theo mùi ẩm ướt của đất cát đô thị trộn lẫn mùi cà phê nguội.
Trên chiếc bàn họp dài bằng gỗ ghép, bản sao báo cáo nghiệm thu kho Bình Thạnh có dấu mộc đỏ nằm đè lên tờ thỏa thuận bảo hiểm Á Châu vừa mới ráo mực ký kết hôm qua. Những trang giấy hơi cong mép vì độ ẩm tăng cao trong phòng.
Mọi người đã ngồi đủ quanh bàn. Minh Khoa tựa cằm vào hai tay, mắt nhìn đăm đăm vào biểu đồ mạng lưới nhà cung cấp được dán trên tường. Trịnh Nguyễn Minh ngồi lệch sang một bên, tay gõ lạch cạch trên bàn phím để kiểm tra lại dòng log cuối cùng trước khi chạy bản demo hệ thống. Phương Anh lật giở từng trang bản thảo pháp lý, chiếc bút bi kẹp ở ngón trỏ xoay nhẹ theo nhịp đều dặn. Chị Linh ngồi đối diện Hoàng, vai hơi so lại vì luồng gió máy lạnh phả thẳng xuống, nhưng ánh mắt kiên định, không có nét mệt mỏi của người vừa trải qua một đợt khủng hoảng thông tin kéo dài.
Ông Lê Quang Vũ ngồi ở đầu bàn bên kia. Chiếc túi da cũ của ông đặt sát chân ghế. Tư thế ngồi thẳng lưng của một phi công kỳ cựu khiến ông trông như đang trực tiếp đối diện với bảng điều khiển khoang lái thay việc dự họp tổng kết dự án thông thường.
Hoàng bước đến bên chiếc điện thoại bàn đặt ở chế độ loa ngoài giữa phòng họp. Anh nhấn nút kết nối. Tiếng rọt rẹt của đường dây truyền qua loa kéo dài vài giây, trước khi giọng nói trầm và vang của ba anh truyền tới.
“Nghe rõ không mấy đứa?” Giọng ông Tân vọng ra từ loa ngoài, kèm theo tiếng xình xịch của chiếc xe nâng đang lùi xích ở phía sau. “Bình Thạnh đang xếp lại mấy cái pallet gỗ cao để dành chỗ cho đống tem nhãn mới của thằng Minh gửi xuống. Mạng mẽo ở góc kho chạy ngon rồi, Dũng nó cắm thêm cái cục phát phụ nên quét phát nào ăn phát nấy.”
Khoa ngẩng đầu lên, nói vào hướng điện thoại: “Chú Tân ơi, thẻ đỏ dán ở mấy thùng tinh dầu thảo dược góc trái chú gom riêng ra chưa? Chỗ đó bên hàng không họ soi kỹ lắm, không cho đi chung với thùng mứt gừng đâu.”
“Rồi, chú cho dán thẻ đỏ chói luôn,” ông Tân cười khà khà trong điện thoại. “Thằng Đức nó dán lộn một lần, bị chú bắt tháo ra bắt phạt quét dọn kho một buổi. Bây giờ đố đứa nào dám làm ẩu. Quy trình có người ký, có người kiểm chéo đàng hoàng rồi, mấy đứa trên này yên tâm đàm phán.”
Hoàng nhìn sang Phương Anh, gật đầu nhẹ. Cô ghi chú nhanh vào cuốn sổ tay bìa da đen dòng chữ: Quy trình mặt đất kho Bình Thạnh: Ổn định.
“Cảm ơn ba,” Hoàng nói vào điện thoại. “Ba nghỉ sớm đi, tối nay trời có vẻ mưa lớn.”
“Ừ, chú cúp máy đây. Mấy đứa bàn tiếp đi.”
Tiếng cạch nhỏ vang lên, đường truyền ngắt hẳn. Hoàng tắt loa ngoài, căn phòng quay trở lại với tiếng rè đều đặn của chiếc máy lạnh cũ.
Anh bước tới bảng trắng lớn treo giữa tường. Trên đó, dòng chữ “GIẤY PHÉP MẶT ĐẤT” được khoanh tròn bằng bút dạ xanh, liên kết với bốn nhánh chính: Kho chuẩn, Quy trình DG (hàng hạn chế), Bảo hiểm rủi ro, và Bảng đối soát dữ liệu. Tất cả bốn nhánh này đều đã được đánh dấu tích bằng bút lông đỏ.
“Chúng ta đã đi qua phần khó nhất của lớp đệm mặt đất,” Hoàng bắt đầu, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bảng. “Kho Bình Thạnh đã được nghiệm thu có điều kiện. Phí bảo hiểm trách nhiệm dân sự giảm xuống còn 0,65% nhờ dữ liệu nhật ký sự cố minh bạch mà chúng ta cung cấp cho bên Á Châu. Từ điển hàng hóa đa ngôn ngữ của Trâm và chị Linh đã dịch xong năm trăm mã hàng đầu tiên, đồng bộ trực tiếp vào Nhật ký cân đo của Minh. Về mặt lý thuyết, luồng hàng hóa của Cổng Việt từ nhà cung cấp đến kho Nam Hải của bà Hạnh Nam đã có một khung pháp lý và kỹ thuật sạch sẽ.”
Khoa xoay chiếc cốc giấy trong tay, giọng anh hơi sốt ruột: “Vậy khi nào thì mình cất cánh chuyến đầu tiên? Khách ở Tokyo của chị Linh bắt đầu hỏi dồn rồi. Mấy tiệm bánh khô mè dưới Điện Bàn cũng muốn biết luồng hàng chạy có đều không để họ tính toán nhân công gom nguyên liệu.”
Hoàng không trả lời ngay. Anh nhìn sang ông Lê Quang Vũ.
Cựu phi công từ tốn mở cặp tài liệu da, lấy ra ba tờ giấy khổ A4 có in logo của Tổng công ty Cảng hàng không và một sơ đồ phân bổ vị trí đỗ máy bay tại ga hàng hóa sân bay Tân Sơn Nhất. Ông đẩy tờ giấy về phía giữa bàn.
“Có giấy phép mặt đất không đồng nghĩa với việc đường băng đã mở cho các cậu,” ông Vũ nói, giọng ông không có chút hào hứng nào của một người vừa chứng minh được năng lực an toàn của hệ thống mình thiết kế. “Logistics hàng không giống như một chuỗi xích mà chúng ta mới chỉ rèn xong ba mắt xích đầu tiên đặt trên bến bãi. Khi đưa xích lên không trung, nó phải móc vào một hệ thống khổng lồ đang chạy với tốc độ của động cơ phản lực.”
Ông chỉ vào tờ giấy đầu tiên, nơi có những dòng chữ số chi chít ký hiệu thời gian.
“Vấn đề thứ nhất: Slot bay thương mại. Lô hàng kiểm chứng của chúng ta dự kiến đi theo hình thức cargo share — tức là thuê lại một phần khoang chứa của chuyến bay thương mại của Nam Hải Cargo liên kết với một hãng bay quốc tế. Hiện tại, slot bay từ Tân Sơn Nhất đi Narita vào khung giờ sáng đang bị nghẽn nghiêm trọng do các chuyến bay chở khách mùa cao điểm sau Tết vẫn chưa giảm tần suất. Hãng bay chỉ chấp nhận giao khoang cho chúng ta vào khung giờ đêm, khoảng từ một giờ đến ba giờ sáng.”
“Giờ đó thì có ảnh hưởng gì tới luồng hàng không chú?” Khoa hỏi, lông mày nhướn lên. “Hàng của mình chủ yếu là đồ khô và một ít tinh dầu đóng chai, đi đêm thì sáng ra tới Tokyo cũng tiện cho bên Hiếu gom hàng.”
“Đi đêm nghĩa là toàn bộ quy trình giao nhận tại ga hàng hóa phải chạy vào giờ độc hại,” ông Vũ gõ ngón tay lên bàn. “Công nhân bốc xếp của Nam Hải phải trực chiến lúc mười một giờ đêm. Nhân viên hải quan kiểm hóa ca đêm thường ít người hơn, thời gian thông quan có thể kéo dài gấp đôi nếu hồ sơ của chúng ta bị xếp vào diện kiểm tra ngẫu nhiên. Chỉ cần lệch một giờ làm việc, hàng của các cậu sẽ bị kẹt lại dưới nắng nóng mặt đường băng cho đến tận trưa hôm sau. Các cậu có biết nhiệt độ mặt đường băng Tân Sơn Nhất lúc giữa trưa là bao nhiêu không? Gần năm mươi độ C. Đống tinh dầu thảo dược và mứt sấy kia nằm đó năm tiếng thì bảo hiểm 0,65% cũng không đền nổi cái danh tiếng của Cổng Việt.”
Minh ngẩng lên khỏi màn hình laptop, nét mặt anh nghiêm lại: “Nếu vậy, module cảnh báo nhiệt độ trong Nhật ký cân đo phải tích hợp thêm dữ liệu dự báo thời tiết của khu vực bãi đỗ. Tôi có thể lấy dữ liệu API từ trạm khí tượng sân bay, nhưng điều đó đòi hỏi một cổng kết nối trung gian mà hiện tại chúng ta chưa có quyền truy cập.”
“Đúng,” ông Vũ gật đầu. “Đó là lý do tôi nói các cậu mới chỉ làm việc với cái kho của mình. Các cậu chưa làm việc với cái sân bay.”
Phương Anh ghi chép rất nhanh vào sổ. Cô không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi bằng giọng đều đều: “Còn vấn đề đối tác Nhật thì sao, chị Linh?”
Chị Linh lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, lật lại email từ Tokyo gửi về lúc chiều.
“Hiếu báo là cơ quan kiểm dịch thực vật tại cảng hàng không Narita vừa thắt chặt quy trình kiểm tra đối với các mặt hàng có nguồn gốc từ thảo mộc tự nhiên. Lô tinh dầu của cơ sở Quảng Nam cần thêm một giấy chứng nhận phân tích thành phần (COA) do một phòng thí nghiệm được Bộ Y tế Nhật Bản thừa nhận cấp. Nếu không có tờ giấy đó, khi hàng đáp xuống Narita, họ sẽ giữ lại tối thiểu mười bốn ngày để xét nghiệm độc lập. Chi phí lưu kho lạnh ở Narita là hai trăm năm mươi USD mỗi ngày. Chúng ta chịu không nổi phí đó.”
Căn phòng họp chùng xuống. Khoa buông chiếc cốc giấy xuống bàn, tựa lưng ra sau ghế thở dài.
Những thành tựu mặt đất vừa đạt được hôm qua — con dấu nghiệm thu kho, gói bảo hiểm giảm phí, bảng đối soát chạy mượt mà trên hệ thống — đột nhiên trông nhỏ bé lại trước bức tường thủ tục hành chính và rào cản vận hành quốc tế thực tế. Đây không phải là một lỗi code có thể vá bằng một đoạn script chạy trong sandbox của Minh. Đây là thế giới vật lý với những quy tắc được viết bằng tiền mặt, thời gian lưu bãi và các quy chuẩn quốc gia không thể thương lượng.
Hoàng lặng lẽ quan sát biểu hiện của từng người.
Anh nhớ lại những ngày đầu tiên của NỢ SỔ, khi anh thường đứng ở vị trí trung tâm, dùng những con số dự đoán tương lai từ Hệ thống để vẽ ra một viễn cảnh cất cánh nhanh chóng nhằm thúc đẩy tinh thần cả đội. Khi đó, anh sẽ nói: “Chúng ta sẽ giải quyết cái này trong ba ngày,” hoặc “Tôi đã tính toán trước luồng đi của đối thủ.”
Nhưng giờ đây, Tấm Gương Phản Chiếu chỉ hiển thị một cột AN TOÀN HỆ THỐNG tĩnh lặng ở mức 5/5. Không có nhiệm vụ mới nào xuất hiện để chỉ cho anh biết phải làm sao lấy được giấy COA của Nhật trong một tuần. Không có mảnh tương lai nào cho anh biết hãng bay nào sẽ nhả slot bay buổi sáng.
Hệ thống đã ngừng ban phát bản đồ. Nó chỉ đứng đó, phản chiếu sự thật rằng tổ chức của anh đã có đủ năng lực để tự đối mặt với những vấn đề này, chứ không còn là một đứa trẻ cần được dắt tay qua từng khúc quanh.
Hoàng bước đến bảng trắng, cầm chiếc bút dạ đen lên. Anh không xóa đi những dấu tích đỏ của bốn nhánh cũ. Thay vào đó, anh vẽ một đường thẳng đứng chia đôi bảng, và viết ở cột bên phải dòng chữ: NHỮNG RÀNG BUỘC CHƯA GIẢI QUYẾT.
Bên dưới, anh viết ba dòng chữ rõ ràng:
- Slot bay ga hàng hóa (Tân Sơn Nhất) — Khung giờ đêm vs rủi ro nhiệt độ bãi đỗ.
- Giấy chứng nhận COA Nhật Bản cho nhóm hàng tinh dầu (Narita).
- Quy trình phối hợp giao nhận cargo share giữa Nam Hải và hãng khai thác.
Hoàng quay lại nhìn cả đội. Ánh mắt anh không có vẻ lo âu, nhưng cũng không có sự tự tin thái quá. Nó là sự tĩnh lặng của một kỹ sư đang nhìn vào một danh sách các bài kiểm tra chưa đạt.
“Trước đây,” Hoàng nói, giọng anh đều và rõ, “mỗi lần bắt đầu một chặng mới, tao thường hứa với tụi mày một cái mốc cụ thể. Chúng ta sẽ cất cánh ngày này, chúng ta sẽ đạt con số kia. Nhưng lần này, đứng trước đường băng của ga hàng hóa, tao sẽ không hứa một ngày cất cánh cụ thể nào cả.”
Khoa nhìn Hoàng, hơi ngạc nhiên trước giọng điệu đó.
“Tao chỉ hứa với tụi mày một điều,” Hoàng tiếp tục, mắt anh dừng lại ở từng khuôn mặt trong phòng. “Nếu chuyến bay kiểm chứng đầu tiên này cất cánh, đó là vì mọi người trong chuỗi từ chú Tân dưới kho, tài xế Sáu của Nam Hải, cho tới anh Tuệ ở Shin-Okubo đều biết rõ tại sao thùng hàng của mình được phép lên máy bay. Và nếu chuyến bay đó không cất cánh đúng ngày, đó là vì chúng ta biết rõ rào cản nào đang chặn mình lại ở mặt đất, và chúng ta chủ động dừng nó để không ai phải đoán mò hay gánh chịu rủi ro thay cho người khác.”
Anh đặt cây bút dạ xuống khay đỡ của bảng trắng. Tiếng cạch nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
“Đường bay này không phải để chứng minh chúng ta bay nhanh hơn người khác,” Hoàng kết luận. “Nó để chứng minh chúng ta có thể xây dựng một luồng vận chuyển mà người ta dám tin cậy bằng những con số thật trên giấy tờ.”
Ông Lê Quang Vũ khẽ gật đầu. Nếp nhăn trên trán ông giãn ra một chút. Ông xếp tài liệu lại vào chiếc cặp da, khóa kéo vang lên một tiếng sột soạt dứt khoát.
“Câu trả lời này tốt hơn cái bài thuyết trình tầm nhìn của cậu hồi ở Singapore,” ông Vũ nói, đứng dậy và xách chiếc cặp lên. “Nếu cậu hứa với tôi là tuần sau sẽ bay bằng mọi giá, tôi đã rút chữ ký an toàn của mình ngay lập tức. Nhưng vì cậu biết dừng lại để nhìn đống rào cản này, ngày mai tôi sẽ đi cùng cậu xuống văn phòng điều phối của hãng bay để làm việc về slot giờ đêm.”
Chị Linh mỉm cười nhẹ. Cô đứng dậy, kéo lại chiếc khóa áo khoác. “Để chị gọi điện cho Hiếu bảo cậu ấy gửi danh sách các phòng thí nghiệm được chỉ định ở Việt Nam có thể cấp COA chuẩn Nhật. Mình làm từ gốc thì hải quan Narita không có cớ gì giữ hàng quá hai tư giờ.”
Minh tắt laptop, xếp vào balo. “Tôi sẽ cấu hình lại module cảnh báo nhiệt độ. Nếu không có API sân bay, tôi sẽ dùng dữ liệu định vị GPS của xe Nam Hải để ước lượng thời gian hàng nằm ở bãi đỗ, kết hợp với nhiệt độ môi trường ngoài trời. Độ chính xác khoảng 85%, đủ để ra quyết định dừng hay đi tiếp.”
Phương Anh thu dọn sổ sách, cô nhìn Hoàng qua gọng kính đen. “Tôi sẽ soạn lại bản phụ lục hợp đồng với Nam Hải về trách nhiệm bảo quản hàng hóa trong khung giờ từ một giờ đến ba giờ sáng. Mọi chi phí phát sinh do chậm thông quan ở ga hàng hóa sẽ được phân định rõ ràng.”
Mọi người lần lượt rời phòng họp để chuẩn bị cho công việc của ngày mai.
Hoàng vẫn đứng lại bên chiếc bảng trắng. Ánh đèn tuýp phản chiếu trên mặt bảng nhựa tạo thành một quầng sáng tròn mờ ảo quanh những dòng chữ anh vừa viết.
Anh mở giao diện Tấm Gương Phản Chiếu.
Cột chỉ số ĐỘ BỀN TỔ CHỨC hiện lên ở mức Lv.4 ổn định. Bên dưới, dòng trạng thái hiển thị: “Tổ chức tự vận hành dựa trên các ràng buộc thực tế. Mức độ lệ thuộc vào người sáng lập: Thấp.”
Không có phần thưởng nào được trao thêm. Không có mảnh thông tin tương lai nào rơi xuống để chỉ cho anh biết mười năm tới hàng không Việt Nam sẽ đi về đâu. Nhưng Hoàng biết, quầng sáng bạc của tấm gương lúc này không còn là một mỏ neo kéo anh vào những tính toán số liệu vô cảm nữa. Nó thực sự đã trở thành một tấm gương — phản chiếu một đội ngũ đã biết cách tự đi bằng đôi chân của mình trên nền đất ẩm ướt của thực tế.
Khoa quay lại phòng họp để lấy chiếc chìa khóa xe bỏ quên trên bàn. Anh nhìn Hoàng đang đứng yên lặng trước bảng trắng, rồi nhìn vào những dòng chữ Hoàng viết ở cột bên phải.
Khoa đi tới chiếc khay, nhặt một cây bút dạ màu xanh dương khác lên. Anh không nói gì, chỉ bước tới bảng, tự tay viết thêm một dòng chữ nhỏ ngay dưới mục tiêu cung sau mà Hoàng vừa ghi:
“Không phải bay nhanh. Bay được mà không ai phải đoán.”
Dòng chữ viết tay của Khoa hơi lệch, nhưng nét chữ to và rõ ràng:
“Và nếu chưa bay, nói trước.”
Hoàng quay sang nhìn bạn mình. Khoa nhét chiếc chìa khóa vào túi quần, vỗ nhẹ vào vai Hoàng một cái.
“Về thôi mày. Mai xe Nam Hải chạy chuyến gom hàng lúc năm giờ sáng đó.”
“Ừ,” Hoàng cười nhẹ. “Về thôi.”
Anh tắt đèn văn phòng. Căn phòng tối sầm lại, chỉ còn quầng sáng từ những ngọn đèn đường ngoài ngõ hắt vào qua ô cửa kính, in bóng chiếc bảng trắng với những dòng chữ màu xanh và đen đan xen lên mảng tường trống, lặng lẽ chờ đợi ngày mai khi những kiện hàng đầu tiên bắt đầu lăn bánh trên mặt đường Sài Gòn.
Sáng hôm sau, lúc năm giờ mười lăm phút.
Không khí Sài Gòn lúc rạng sáng mát lạnh và ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua. Sương mù mỏng nhẹ che phủ những ngọn cây dầu cổ thụ dọc đường Trường Sơn, quận Tân Bình.
Chiếc xe tải đông lạnh năm tấn của Nam Hải Cargo, mang biển số thành phố đỏ bụi đường, đỗ xịch trước cổng kho trung chuyển Bình Thạnh. Tài xế Sáu bước xuống cabin, miệng ngậm điếu thuốc lá chưa châm lửa, tay cầm xấp phiếu hành trình màu vàng.
Ông Tân đã đứng sẵn ở cửa kho từ bao giờ. Trên người ông là chiếc áo khoác kaki cũ bạc màu, cổ quấn chiếc khăn rằn sờn chỉ. Bên cạnh ông là Đức và hai người công nhân bốc xếp trẻ tuổi đang túc trực bên những pallet hàng đã được dán thẻ xanh ngăn nắp.
“Chú Sáu đi đúng giờ dữ nghen,” ông Tân chào, tay cầm chiếc kẹp hồ sơ giấy màu đỏ. “Hàng hôm nay toàn bộ đã qua kiểm chéo. Tổng cộng năm mươi hai kiện đồ khô và mười hai kiện tinh dầu xoa bóp đã được phân loại riêng. Thẻ xanh hết rồi, không có cái nào vướng thẻ đỏ hay thẻ vàng đâu.”
Tài xế Sáu nhận lấy xấp phiếu, lật lật kiểm tra chữ ký đôi ở góc dưới của mỗi tờ khai.
“Chú Tân làm kỹ vậy thì tụi tui chạy cũng khỏe đầu,” tài xế Sáu nói, leo lên thùng xe để trực tiếp giám sát khâu xếp pallet vào khoang lạnh. “Hôm nay ông Vũ với thằng Hoàng có ra sân bay không chú?”
“Có chứ,” ông Tân gật đầu, mắt ông dõi theo chiếc xe nâng đang nhẹ nhàng nâng pallet hàng đầu tiên lên. “Tụi nó đang ở văn phòng ga hàng hóa làm việc với bên khai thác slot bay rồi. Chuyến này đi gom hàng ban đêm nên phải chuẩn bị kỹ từ sáng.”
Phía ngoài đường lớn, tiếng động cơ máy bay phản lực cất cánh vang lên một hồi dài, xé rách lớp sương mù mỏng của buổi sớm, hướng thẳng lên bầu trời xám bạc đang sáng dần ở phía Đông.
Hoàng đứng ở lan can tầng hai của ga hàng hóa Tân Sơn Nhất, gió lộng thổi tung vạt áo sơ mi xanh nhạt của anh. Bên cạnh anh, ông Lê Quang Vũ đang lặng lẽ nhìn xuống bãi đỗ nơi những chiếc xe kéo hàng đang di chuyển chậm chạp như những con kiến trên mặt bê tông rộng lớn.
Chuyến bay kiểm chứng chưa cất cánh hôm nay. Nhưng đường băng mặt đất đã thực sự được mở ra dưới chân họ, bằng từng con số thật, từng quy trình thật và sự đồng lòng của những con người không còn cần đến một tương lai được vẽ sẵn để bước đi.
Hoàng viết vào trang cuối của cuốn sổ tay bìa da học sinh:
“Chúng ta không xin phép bầu trời bằng tham vọng nữa. Chúng ta bước tới đường băng với một bộ mặt đất đủ để người khác kiểm tra. Cung 3 khép lại.”
Hoàng đóng cuốn sổ lại, đút vào túi quần. Anh quay sang ông Vũ và nói: “Chú Vũ, chúng ta xuống phòng điều phối thôi. Hãng bay đang đợi.”
“Ừ,” ông Vũ đáp, bước chân vững chãi đi trước dẫn đường. “Đi thôi con.”
Ánh nắng sớm rọi thẳng xuống đường băng, kéo dài hai bóng người in trên mặt sàn ga hàng hóa, hướng về phía những văn phòng điều hành bận rộn tiếng máy fax và tiếng điện đàm bắt đầu một ngày làm việc mới của ngành hàng không logistics Việt Nam. Cung 3 chính thức khép lại. Quyết định của ngày hôm nay sẽ mở đường cho lô hàng kiểm chứng đầu tiên của Cung 4.