Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 161 / 209

Chương 161

Phòng điều phối ga hàng hóa Tân Sơn Nhất nằm ở tầng một của dãy nhà hành chính, sát mép bãi đỗ xe kéo. Khoa đến mu hơn Hoàng và ông Vũ mười phút vì kẹt ở trạm kiểm soát an ninh — nhân viên soát vé không tìm được tên anh trong danh sách khách hạn chế của ga. Phải gọi điện lên văn phòng điều phối xác nhận hai lần, rồi ông Vũ xuống tận cổng ký giấy bảo lãnh, anh mới được qua.

“May mà tui quen đường,” Khoa nói, rụt rè buông chiếc balo xuống sàn. “Lần sau tui đăng ký trước online.”

Ông Vũ không đáp. Cựu phi công đứng trước cánh cửa kính mờ có dán chữ JETLINK CARGO — CÔNG TY CỔ PHẦN KHAI THÁC HÀNG HÓA bằng decal đỏ. Ông vuốt lại cổ áo sơ mi, rồi gõ cửa ba tiếng đều đặn.

Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc áo polo xám có thêu logo JetLink ở ngực trái — hình chiếc cánh máy bay cách điệu trên nền chữ Hán — đứng trong khung cửa. Tóc cắt ngắn gọn gàng, da ngăm đen, cằm cạo sạch sẽ. Chiếc thẻ đeo cổ in tên: Trần Văn Kha — Trưởng ca khai thác.

“Anh Vũ?” Kha nhìn ông Vũ trước, rồi nhìn Khoa. “Anh Vũ giới thiệu bạn cùng đi?”

“Đúng,” ông Vũ đáp. “Trần Văn Kha — tôi quen từ hồi anh ấy còn trực điều phối hàng hóa cho Vietnam Airlines. Bây giờ chuyển sang JetLink.”

Kha gật đầu, đẩy cánh cửa rộng ra. “Vào đi. Chỉ có nửa tiếng thôi, hai giờ nữa tôi phải xuống bãi đón chuyến từ Bangkok.”

Khoa nhặt balo lên, bước theo ông Vũ vào trong.

Văn phòng JetLink Cargo rộng chừng ba mươi mét vuông, trần cao, một bên tường treo dày đặc lịch bay và sơ đồ tải trọng máy bay in trên giấy A3 ghép lại thành một tấm lớn. Cạnh bàn làm việc của Kha có một tấm bảng trắng chằng chịt mã chuyến bay, giờ cất cánh, số liệu trọng tải viết bằng bút dạ xanh đỏ. Mùi cà phê hòa tan trộn lẫn mùi dầu máy in laser. Một chiếc quạt đứng cũ quay qua quay lại, phe phẩy những tờ giấy gửi hàng nằm rải rác trên mặt bàn phụ.

Không có gì trong căn phòng này giống văn phòng Cổng Việt. Không có bảng trắng vẽ sơ đồ tư duy, không có màn hình laptop mở sẵn dashboard. Chỉ có giấy tờ, con số và lịch bay.

Kha kéo hai chiếc ghế nhựa ra cho Khoa và ông Vũ. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế xoay sau bàn, mở một tập hồ sơ dày cộm đã được đánh dấu bằng kẹp giấy màu.

“Anh Vũ nói trên điện thoại là Cổng Việt muốn cargo share chuyến Tân Sơn Nhất đi Narita,” Kha mở đầu, giọng anh thẳng, không khách sáo. “Tôi đã đọc hồ sơ kho Bình Thạnh và báo cáo an ninh hàng hóa bên anh gửi qua. Nói thẳng: hồ sơ mặt đất của anh làm tốt hơn tôi nghĩ. Nhưng cargo share không phải anh muốn là có.”

Ông Vũ ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối. Ông để Khoa nói.

Khoa nuốt nước bọt. Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này — đọc lại toàn bộ hồ sơ an ninh hàng hóa ba lần trên xe máy trên đường tới đây. Nhưng ngồi đối diện người đàn ông này, trong căn phòng ngột ngạt mùi giấy và cà phê, anh nhận ra những gì anh thuộc lòng chỉ là nửa câu chuyện.

“Em hiểu,” Khoa nói, giọng anh chậm lại, cẩn thận từng chữ. “Cho em hỏi JetLink đang có slot nào mở cho cargo share tuyến Narita?”

Kha lật tập hồ sơ, rút ra một tờ in lịch bay. Anh đặt tờ giấy trên mặt bàn, xoay về phía Khoa.

“Thứ Sáu hàng tuần. Chuyến JL751, cất cánh hai giờ năm. Đây là chuyến bay khách của đối tác Nhật, JetLink thuê lại khoang bụng chở hàng. Khung giờ này các hãng lớn không thèm giành vì rớt vào ban đêm, nhưng cho anh thì đó là cái duy nhất tôi có.”

Khoa nhìn tờ giấy. Dòng chữ 02:05 in đậm. Bên cạnh là ghi chú: Closing time: 22:00 (T-4h).

“Closing time hai mươi hai giờ,” Khoa đọc thành tiếng. “Nghĩa là hàng phải qua an ninh xong trước mười giờ đêm?”

“Đúng,” Kha gật đầu. “Bốn tiếng trước cất cánh. Trong bốn tiếng đó, hàng của anh phải qua soi chiếu X-ray, kiểm tra trọng lượng thực với khai báo, đóng gói vào ULD — đơn vị tải trọng — và kéo ra bãi đỗ. Sai lệch trọng lượng quá năm phần trăm so với khai báo, tôi giữ hàng lại. Không thông báo trước về mặt hàng nhạy cảm — dù chỉ một chai tinh dầu bị xếp nhóm sai — tôi giữ toàn bộ lô.”

Khoa nhìn ông Vũ. Cựu phi công khẽ nhắm mắt một cái, hiệu rằng: Anh hiểu chưa?

Anh đã hiểu. Mỗi tờ khai, mỗi thẻ hàng, mỗi con số cân đo phải khớp hoàn toàn với thực tế trong thùng. Không có chỗ cho “sẽ điều chỉnh sau.” Không có chỗ cho “sai một chút không sao.”

“Điều kiện thứ hai,” Kha tiếp tục, giọng anh vẫn đều. “Tôi không nhận hàng của đối tác mới mà không có lịch sử bay. Anh hiểu ý tôi chứ?”

“Anh muốn Cổng Việt chạy một chuyến kiểm chứng trước khi ký dài hạn?” Khoa hỏi.

“Đúng vậy.” Kha rút thêm một tờ giấy từ tập hồ sơ — một bản thỏa thuận một trang, in sẵn mẫu của JetLink. “Đây là cargo share agreement cho chuyến đơn lẻ. Một chuyến. Nếu chuyến đó sạch — không có sai khai, không có chậm trễ, không có sự cố an ninh — chúng ta bàn về hợp đồng theo tháng. Nếu chuyến đó có vấn đề, dừng lại. Không có lần thứ hai.”

Khoa cầm tờ giấy lên đọc. Từng dòng đều ngắn gọn, bằng tiếng Việt, không có văn phong luật sư dài dòng. Nhưng mỗi câu đều mang sức nặng của một quy tắc không thể uốn nắn.

Điều 1: Hàng hóa phải qua kiểm tra an ninh tại ga hàng hóa Tân Sơn Nhất trước 22:00 (giờ địa phương) ngày bay. Chậm quá thời hạn trên, hàng không được xếp lên máy bay và JetLink không chịu trách nhiệm bồi thường chi phí lưu kho.

Điều 2: Mọi sai lệch giữa khai báo và thực tế về loại hàng, số lượng, trọng lượng hoặc bao bì sẽ được JetLink đánh giá là vi phạm an ninh hàng hóa. Một lần vi phạm = chấm dứt thỏa thuận.

Điều 3: Chi phí cargo share cho chuyến đơn lẻ: 3.200 USD cho tối đa 500 kg hàng. Thanh toán trước 48 giờ.

Khoa đặt tờ giấy xuống bàn. Ba nghìn hai trăm đô la cho một chuyến. Con số không làm anh chùn — Cổng Việt đã chi nhiều hơn thế cho hạ tầng kho. Cái khiến anh im lặng là Điều 2. Một lần. Duy nhất một lần.

“Em cần gọi điện xác nhận một việc,” Khoa nói, rút điện thoại ra. “Phương Anh — người phụ trách pháp lý của bên em — đang kiểm tra xem gói bảo hiểm với Á Châu có bao phủ được hàng khi nằm trong quyền kiểm soát của JetLink ở ga hàng hóa không.”

Kha nhún vai. “Đó là việc của anh. Tôi chỉ cần biết hàng đến đúng giờ, đúng khai báo, và tiền đã chuyển trước hai ngày.”

Khoa bước ra ngoài hành lang, bấm gọi Phương Anh. Tiếng rè của đường di động vang lên ba hồi trước khi cô nhấc máy.

“Khoa? Sao rồi?”

“Phương Anh ơi, JetLink đồng ý cargo share nhưng chỉ cho một chuyến kiểm chứng. Điều kiện cứng: hàng phải qua an ninh trước mười giờ đêm, sai khai báo là chấm dứt luôn. Cho hỏi gói bảo hiểm với Á Châu bên mình có phủ hàng khi nằm trong khu vực kiểm soát của JetLink tại ga hàng hóa không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Khoa nghe tiếng giấy lật sột soạt — Phương Anh đang tra lại hợp đồng.

“Gói hiện tại bao phủ ‘hàng hóa trong quá trình vận chuyển door-to-door’, bao gồm cả đoạn tại ga hàng hóa,” Phương Anh đáp, giọng cô chắc chắn. “Nhưng có một điều khoản phụ: nếu hàng bị giữ lại do sai khai báo của chủ hàng — tức là Cổng Việt — thì bảo hiểm không đền. JetLink giữ hàng đúng, họ không có lỗi.”

“Vậy mình phải đảm bảo không sai một chữ trên tờ khai.”

“Đúng. Chị Linh đang rà soát lại toàn bộ mã hàng. COA từ phòng thí nghiệm Nhật công nhận bên Hiếu gửi danh sách xuống rồi, nhưng phải đợi kết quả xét nghiệm mẫu tinh dầu mới có tờ giấy hoàn chỉnh. Nếu COA chưa về kịp trước ngày bay, mình không được khai nhóm hàng tinh dầu.”

“Hiểu rồi. Cảm ơn Phương Anh.”

Khoa tắt máy, quay vào văn phòng. Anh ngồi xuống ghế, nhìn Kha.

“Bảo hiểm đã xác nhận bao phủ door-to-door,” Khoa nói. “Bên em cam kết sai khai báo là lỗi của bên em, JetLink có quyền chấm dứt. Chúng tôi nhận điều đó.”

Kha nhìn Khoa một lúc. Ánh mắt anh không lạnh, nhưng cũng không ấm. Đó là ánh mắt của một người đã thấy quá nhiều đối tác mới hứa hẹn rồi thất hứa.

“Còn một việc,” Kha nói, rút từ tập hồ sơ tờ giấy cuối cùng. “Bà Hạnh Nam bên Nam Hải Cargo — đối tác vận tải mặt đất của anh — bà ấy phải gửi giấy phép vận chuyển hàng hóa chung qua đường hàng không. JetLink cần giấy phép của bên bốc xếp và vận chuyển mặt đất, không chỉ của chủ hàng.”

“Bà Hạnh đã có giấy phép vận tải hàng hóa chung,” Khoa nói. “Em sẽ nhờ bà gửi bản scan qua cho anh trước năm giờ chiều nay.”

“Được.” Kha xếp tập hồ sơ lại, đặt úp xuống bàn. Anh đứng dậy, đi tới tấm bảng trắng treo lịch bay, rút một cây bút dạ đỏ, khoanh tròn ngày thứ Sáu tuần sau. “Đây là ngày bay. Anh có tám ngày để chuẩn bị. Tôi sẽ gửi closing checklist cho anh qua email tối nay. Trên checklist có tất cả mọi thứ hàng phải trải qua từ lúc xe tải tới cổng ga đến lúc đóng vào ULD. Anh đọc kỹ. Không hiểu chỗ nào, gọi anh Vũ hỏi trước khi gọi tôi.”

Kha đưa tay ra. Khoa đứng dậy, bắt tay. Bàn tay người đàn ông trung niên chai sần, nắm chặt.

“Chuyến đầu tiên này,” Kha nói, mắt nhìn thẳng vào mắt Khoa, “tôi không quan tâm hàng giá bao nhiêu. Tôi quan tâm tờ khai có sạch không.”

“Tờ khai sẽ sạch,” Khoa đáp.

Kha gật đầu, không nói thêm. Anh quay lại bàn, nhấc điện thoại gọi xuống bãi đỗ.

Ông Vũ và Khoa bước ra khỏi văn phòng. Hành lang ga hàng hóa vang vọng tiếng động cơ xe kéo và tiếng còi cảnh báo lùi. Hai người đi song song trên mặt sàn bê tông tráng xi măng, bóng đèn huỳnh quang hắt xuống lưng họ hai vệt sáng dài.

“Tui hiểu rồi,” Khoa nói, giọng anh nhỏ, như tự nói với mình. “Không được sai một chữ.”

Ông Vũ bước chậm lại. Ông quay sang nhìn chàng trai trẻ bên cạnh — người đã cùng Hoàng xây dựng mạng lưới nhà cung cấp từ con số không, người đã biết cách thuyết phục nông dân Điện Bàn gửi hàng khô cho một startup vô danh. Nhưng bây giờ, trên hành lang ga hàng hóa, Khoa trông giống một học sinh đứng trước phòng thi lần đầu tiên.

“Trong hàng không không ai nói ‘không được sai,’” ông Vũ đáp, giọng ông ôn tồn. “Họ nói: mỗi sai sót phải tìm được người chịu.”

Khoa im lặng suy nghĩ câu đó.

“Anh đóng gói sai một thùng, ai chịu?” ông Vũ hỏi.

“Người đóng gói.”

“Anh khai sai một mã hàng, ai chịu?”

“Người ký tờ khai.”

“Hàng đến ga trễ năm phút sau closing time, ai chịu?”

“Người điều phối xe vận chuyển.”

“Thằng Sáu lái xe cho Nam Hải, nó không biết closing time của JetLink. Ai phải nói cho nó biết?”

Khoa dừng bước. Anh nhìn ông Vũ, rồi nhìn xuống sân bãi nơi những chiếc xe kéo đang di chuyển dưới nắng.

“Tui,” Khoa nói. “Tui phải trực ở điểm đầu tiên của chuỗi này.”

Ông Vũ gật đầu. Nếp nhăn quanh mắt ông giãn ra — không phải vì hài lòng, mà vì công nhận.


Chiều hôm đó, Khoa ngồi ở văn phòng Cổng Việt với tờ giấy JetLink mở ra trước mặt. Bên cạnh là lịch trực đêm anh vừa vẽ bằng tay trên mặt sau của tờ báo cáo hỏng.

Trên tờ giấy, Khoa viết lịch trực cho đêm thứ Sáu tuần sau — đêm bay:

20:00 — Tài xế Sáu xuất phát từ kho Bình Thạnh. Chở 52 kiện đồ khô + 12 kiện tinh dầu. Ông Tân giám sát xếp hàng lên xe tại kho.

20:45 — Xe tới cổng ga hàng hóa Tân Sơn Nhất. Khoa trực tại điểm giao nhận, đối chiếu từng kiện với tờ khai.

21:00 — Hàng qua soi chiếu X-ray. Minh trực điện thoại, theo dõi nhật ký cân đo realtime để đối chiếu trọng lượng thực với khai báo.

21:30 — Hàng đóng vào ULD. Ông Vũ giám sát kỹ thuật đóng gói.

22:00 — Closing time. Tất cả hàng phải trong ULD, ký bàn giao với JetLink.

22:00 — 02:05 — Khoảng trống bốn giờ. Hàng nằm trong khu vực kiểm soát của JetLink. Cổng Việt không can thiệp được.

02:05 — Chuyến JL751 cất cánh.

Khoa gõ bút lên tờ giấy, đọc lại từng dòng. Anh nhìn danh sách tên, đếm: ông Tân, Đức, tài xế Sáu, ông Vũ, Minh, và anh. Sáu người cho một đêm.

Chị Linh bước vào phòng họp, tay cầm điện thoại. “Hiếu vừa gửi danh sách bốn phòng thí nghiệm ở Việt Nam được Bộ Y tế Nhật công nhận. Hai phòng ở Hà Nội, một phòng ở TP.HCM, một phòng ở Đà Nẵng. Phòng ở Đà Nẵng gần Quảng Nam nhất, nhưng thời gian xét nghiệm mẫu tinh dầu là năm ngày làm việc.”

“Năm ngày,” Khoa tính nhẩm. “Hôm nay thứ Ba. Nếu gửi mẫu ngay ngày mai, kết quả về thứ Tư tuần sau. Bay thứ Sáu tuần sau. Vừa kịp, nhưng không có dự phòng.”

“Hiếu nói nếu gửi mẫu bằng đường bay nội địa buổi sáng thì bớt được một ngày,” chị Linh nói. “Nhưng chi phí gửi mẫu nhanh gấp đôi.”

“Phí phát sinh bao nhiêu?” Khoa hỏi.

“Khoảng hai triệu đồng. Gồm phí gửi hàng nhanh và phí xét nghiệm ưu tiên.”

Khoa ghi số vào góc tờ giấy. Anh biết Hoàng sẽ đồng ý chi — nhưng quyết định gửi mẫu ngay ngày mai phải có ngay bây giờ, không đợi họp.

“Chị Linh gửi mẫu đi,” Khoa nói. “Phòng Đà Nẵng. Ưu tiên. Chi phí mình chịu. COA phải về trước thứ Tư tuần sau, nếu không mình phải rút nhóm tinh dầu khỏi lô bay.”

Chị Linh gật đầu, quay người bước ra gọi điện.

Khoa ngồi lại một mình trong phòng họp. Anh nhìn tờ lịch trực đêm, rồi nhìn lên bảng trắng vẫn còn những dòng chữ Hoàng viết ở chương trước — bốn dấu tích đỏ và cột “NHỮNG RÀNG BUỘC CHƯA GIẢI QUYẾT” bên phải.

Anh đứng dậy, cầm bút dạ xanh, gạch nhẹ qua mục số 1: Slot bay ga hàng hóa — Khung giờ đêm vs rủi ro nhiệt độ bãi đỗ. Bên cạnh, anh viết thêm bằng chữ nhỏ: Slot 02:05 thứ Sáu. JetLink. 1 chuyến kiểm chứng.

Anh không gạch mục số 2 và số 3. COA chưa về. Quy trình phối hợp giữa Nam Hải và JetLink mới chỉ bắt đầu.

Cánh cửa phòng họp mở ra. Hoàng bước vào, tay cầm chai nước khoáng. Anh nhìn tờ lịch trực đêm trên bàn, rồi nhìn Khoa.

“Ông Vũ báo tao rồi,” Hoàng nói, ngồi xuống ghế đối diện. “JetLink cho một chuyến. Đúng không?”

“Đúng. Thứ Sáu tuần sau, hai giờ năm sáng. Hàng qua an ninh trước mười giờ đêm. Sai khai báo là chấm dứt.”

Hoàng nhìn tờ lịch trực Khoa viết. Anh đọc từng dòng, ngón tay lướt theo mốc thời gian. Rồi anh dừng lại ở dòng 22:00 — 02:05: Khoảng trống bốn giờ.

“Bốn tiếng hàng nằm ngoài tầm kiểm soát của mình,” Hoàng nói.

“Đúng.” Khoa tựa lưng ra ghế. “Bốn tiếng đó mình không làm gì được. Hàng nằm trong ULD, trong khu an ninh của JetLink. Nếu có sự cố, mình chỉ biết khi máy bay đã cất cánh hoặc khi hàng đáp xuống Narita.”

Hoàng im lặng. Anh nhìn bạn mình — gương mặt Khoa không còn nét nôn nao của buổi sáng ở JetLink, nhưng cũng không có vẻ tự tin thái quá. Nó là nét mặt của người đã hiểu rõ trọng lượng của những gì sắp tới.

“Tao sẽ trực ở văn phòng đêm đó,” Hoàng nói. “Nếu có sự cố, tao ở đây để quyết định.”

Khoa lắc đầu. “Không. Đêm đó tao trực ở ga hàng hóa. Ông Vũ trực cùng tao. Mày ở văn phòng lo liên lạc với Nhật. Nếu hàng đến Narita có vấn đề, mày là người đầu tiên biết và phải ra quyết định ngay — không đợi đến sáng.”

Hoàng nhìn Khoa. Anh muốn nói gì đó — muốn nói rằng anh sẽ ở đó, rằng anh không để Khoa gánh một mình. Nhưng anh biết Khoa nói đúng. Chuỗi này cần mỗi người ở đúng vị trí. Hoàng ở văn phòng là đầu mối liên lạc với chị Linh và Hiếu ở Tokyo. Khoa ở ga là mắt xích vật lý giữa hàng hóa và JetLink. Ông Vũ ở cạnh Khoa là người duy nhất đủ kinh nghiệm xử lý tình huống bất thường trong khu vực an ninh.

“Được,” Hoàng nói. Anh đặt chai nước xuống bàn. “Nhưng giữ điện thoại mở toàn bộ đêm. Báo cáo mỗi mốc thời gian. Tao muốn biết từng bước.”

Khoa gật đầu. Anh xếp tờ lịch trực lại, gấp làm tư, đút vào túi áo. Rồi anh đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Hoàng như Khoa đã làm ở cuối buổi tối hôm qua.

“Mày lo bên Nhật đi. Bên này tao giữ.”

Khoa bước ra khỏi phòng họp. Hoàng ngồi lại một mình. Anh mở giao diện Tấm Gương Phản Chiếu. Cột ĐỘ BỀN TỔ CHỨC vẫn ở Lv.4, nhưng bên dưới dòng trạng thái cũ, một dòng mới hiện lên nhỏ và tinh tế:

“Tổ chức phân vai vận hành theo thời gian thực. Người sáng lập rút về vị trí điều phối từ xa. Mức độ phân quyền: Cao.”

Hoàng đóng giao diện. Anh không cần Hệ thống xác nhận điều anh vừa thấy bằng mắt thường — Khoa đã tự bước lên vị trí mà Hoàng từng nắm giữ, và không ai phải nhường.