Chương 168
Văn phòng Tô Hiến Thành lúc sáu giờ chiều đã tắt bớt một nửa hệ thống đèn huỳnh quang.
Hoàng ngồi lại một mình trong phòng làm việc của CEO, lưng tựa vào chiếc ghế xoay bọc da đen mới mua sau đợt giải ngân Series A. Trên mặt bàn gỗ MDF phủ laminate sáng màu, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng theo thói quen của một kỹ sư: chiếc laptop ThinkPad đang chạy log bảo trì hệ thống của Minh ở trạng thái tĩnh, một cốc nước lọc đã nguội, và cuốn sổ tay học trò bìa xanh nằm cạnh chiếc bút chì gỗ 2B.
Tiếng chuông điện thoại từ cuộc gọi của chị Linh đã dứt hơn hai mươi phút. Dư âm giọng nói của chị qua đường truyền quốc tế vẫn lơ lửng trong không gian căn phòng nhỏ: “Ảnh biết rồi. Không cần đếm nữa.”
Hoàng nhấp một ngụm nước nguội. Cổ họng anh khô khốc sau một đêm dài trực chiến cùng Khoa và ông Vũ ở sân bay. Chuyến bay cargo JL-302 của JetLink đã hạ cánh. Hàng đã thông quan. Anh Tuệ đã xếp những hộp quà Trung Thu đỏ lên kệ ở Shin-Okubo. Trụ cột thứ ba — Hàng không logistics — đã đi qua ca kiểm chứng thực địa đầu tiên mà không xảy ra bất kỳ sự cố an toàn nào.
Theo đúng logic vận hành mà Hoàng đã quen thuộc suốt bốn năm qua, đây là thời điểm Hệ thống sẽ ghi nhận.
Anh đặt cốc nước xuống, nhắm mắt lại, rồi tập trung ý nghĩ vào khoảng trống trước mặt.
Giao diện bạc của Tấm gương phản chiếu hiện ra.
Mặt gương trong suốt lơ lửng giữa văn phòng tối, phản chiếu hình ảnh phản chiếu của chính Hoàng: một thanh niên mười tám tuổi, mái tóc hơi xoăn nhẹ rối bù sau đêm không ngủ, đôi mắt ngăm đen mang quầng thâm nhạt nhưng ánh nhìn đã mất đi sự non nớt của cậu học sinh hẻm Bình Thạnh năm nào. Ở góc trên cùng bên phải, chỉ số AN TOÀN HỆ THỐNG hiển thị con số 5/5 màu xanh ngọc bích sáng rõ — kết quả từ việc nghiệm thu kho Bình Thạnh và quy trình dán niêm phong seal đỏ mà cả đội đã xây dựng.
Hoàng chờ đợi.
Anh chờ đợi một âm thanh thanh tao, một dòng thông báo cộng điểm Nguồn lực, hoặc một biểu tượng thuộc tính mới được mở khóa giống như những lần hoàn thành nhiệm vụ ở các quyển trước. Tấm gương phản chiếu đã thay thế cho bản đồ nhiệm vụ cũ từ ngày thứ một trăm tám mươi, nhưng cơ chế cơ bản của nó vẫn là một thước đo. Khi anh làm đúng, thước đo sẽ nhảy số.
Mặt gương đột ngột nhấp nháy.
Nhưng đó không phải là nhịp nhấp nháy màu vàng ấm áp của phần thưởng. Một luồng ánh sáng màu xám tro chạy dọc từ mép trên xuống mép dưới của giao diện bạc.
Rắc.
Âm thanh sắc lẹm vang lên trong tâm trí Hoàng, chân thật và có trọng lượng vật lý đến mức anh giật mình lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào thành ghế da.
Trên mặt kính trong suốt của Tấm gương, một vết nứt xuất hiện.
Nó bắt đầu từ góc trái, nơi hiển thị chỉ số Gia đình, rồi bò ngoằn ngoèo như một tia sét nhỏ cắt đôi khuôn mặt phản chiếu của Hoàng trong gương, kéo dài đến tận góc dưới nơi ghi nhận danh tính CEO công khai. Vết nứt không biến mất. Nó nằm đó, chia tách hình ảnh của anh thành hai nửa lệch nhau một milimet. Từ kẽ nứt, những hạt sáng li ti màu xám thoát ra rồi tan biến vào không khí văn phòng.
Hoàng ngồi thẳng dậy. Tay anh siết chặt hai bên tay vịn của ghế.
Hệ thống chưa bao giờ bị nứt. Kể cả khi anh làm lệch dòng lịch sử làm giảm độ chính xác của tương lai xuống dưới bảy mươi phần trăm, giao diện bạc vẫn duy trì tính toàn vẹn của một công cụ kỹ thuật. Một vết nứt vật lý nghĩa là cấu trúc cốt lõi đã chịu một lực tác động vượt quá giới hạn thiết kế.
Những dòng chữ bắt đầu hiện ra bên dưới vết nứt. Chúng không xuất hiện theo từng khối như trước, mà rỉ ra từ kẽ nứt như mực chảy, viết bằng phông chữ không chân màu xám tro:
[HỆ THỐNG PHẢN CHIẾU KHÔNG CHỈ CẬU.]
Hoàng đọc dòng đầu tiên. Nhịp thở của anh chậm lại.
[NÓ PHẢN CHIẾU TỔ CHỨC CẬU ĐANG TẠO RA. KHI TỔ CHỨC ĐỦ AN TOÀN ĐỂ NGƯỜI NGOÀI TIN, HỆ THỐNG GHI NHẬN KHÔNG PHẢI THÀNH TỰU CÁ NHÂN — MÀ LÀ HÌNH THÁI XÃ HỘI ĐANG HÌNH THÀNH.]
Những dòng chữ sáng lên lần cuối rồi mờ đi, để lại vết nứt xám chạy dọc mặt kính lơ lửng.
Hoàng ngồi im lặng.
Căn phòng làm việc chỉ còn tiếng quạt gió của chiếc máy lạnh cũ kêu đều đều. Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn Sài Gòn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những vệt sáng neon xanh đỏ của đường phố quận 10 bắt đầu hắt lên những tòa nhà cao tầng phía xa.
Anh đọc lại thông điệp trong trí nhớ. Ba lần.
Hệ thống Kiến Quốc từ ngày đầu tiên kích hoạt ở hẻm Bình Thạnh lúc bốn giờ sáng năm 2014 luôn dùng ngôn ngữ của một trò chơi nâng cấp cá nhân. Nó đo Trí lực của Hoàng, đo Thực chiến của Hoàng, cấp cho Hoàng những mảnh thông tin để Hoàng đi đặt cược. Ngay cả khi nó tiến hóa thành Tấm gương phản chiếu, Hoàng vẫn nghĩ rằng cái gương đó đang soi vào anh — soi vào xem anh có nghiện chỉ số không, xem anh có dám trao quyền cho Minh và Khoa không, xem anh có chịu nổi việc ba tự nhận lỗi vận hành ở kho không.
Nhưng dòng chữ mới vừa đập tan giả định đó.
“Hệ thống phản chiếu không chỉ cậu.”
Nếu nó không chỉ đo anh, thì năm năm qua anh không phải là người duy nhất vận hành trò chơi này. Hoàng nhìn xuống hai bàn tay mình dưới ánh sáng huỳnh quang mờ. Bàn tay mười tám tuổi, ngón trỏ có vết chai mỏng do những đêm gõ code PHP thuở ban đầu của NỢ SỔ.
Vệt niêm phong seal đỏ số 0492 trên thùng mứt gừng cô Bảy không do anh dán. Nó do chú Sáu kiểm tra và ba Hoàng xác nhận tại kho Bình Thạnh. Mã HS 2008.99.90 dùng để gỡ rối cho lô hàng ở cửa khẩu Tân Sơn Nhất không do anh tra cứu. Nó do chị Linh gọi điện từ Tokyo và Hiếu ở Osaka xác nhận từ các văn bản logistics thực tế. Gói bảo hiểm trách nhiệm dân sự 0.65% không do anh đàm phán. Nó do Phương Anh giành giật từ công ty bảo hiểm bằng cách phơi bày toàn bộ lịch sử post-mortem của tổ chức.
Hệ thống ghi nhận sự an toàn của chuyến bay không phải vì Hoàng đã đưa ra một quyết định thiên tài nào trong phòng chờ sân bay lúc bốn giờ sáng. Nó ghi nhận vì cả chuỗi người kia đã vận hành đúng quy trình mà không cần anh đứng giám sát.
“Hình thái xã hội đang hình thành.”
Cụm từ đó đè nặng lên ngực Hoàng.
Nó không nói “công ty”. Nó không nói “nền tảng”. Nó không nói “sản phẩm”.
Công ty có thể định giá bằng tiền, có thể bán đi như cách Kinh Nam từng muốn mua năm mươi mốt phần trăm cổ phần NỢ SỔ. Sản phẩm có thể rewrite từ PHP sang Node.js giống như cách Minh đã làm. Nhưng một “hình thái xã hội” thì không thể đóng gói hay định giá. Nó là mạng lưới những con người tự nguyện tin vào một chuẩn chung để làm việc với nhau mà không sợ bị lừa dối.
Hoàng mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ tay học trò ra. Anh mở trang giấy trắng gần nhất, cầm chiếc bút chì 2B lên. Ngón tay anh hơi run nhẹ khi đầu chì chạm vào mặt giấy nhám.
Anh viết dòng thứ nhất: Hệ thống không đo tao nữa. Nó đo cái gì đó mà tao đang dựng cùng mọi người. Và tao không biết cái đó là gì.
Đầu bút chì dừng lại. Hoàng nhìn dòng chữ viết tay hơi xếch lên của mình. Anh hít một hơi sâu, ghìm đầu chì xuống sát mặt giấy, rồi viết tiếp dòng thứ hai: Nó nói hình thái xã hội. Không nói công ty. Không nói sản phẩm. Xã hội.
Hoàng gạch chân hai đường thật đậm dưới chữ Xã hội. Nét chì đen ăn sâu vào thớ giấy, để lại một vết hằn rõ ràng sang tận trang sau.
Anh đặt bút xuống, ngửa đầu nhìn lên trần nhà thạch cao xám.
Vết nứt trên Tấm gương phản chiếu vẫn lơ lửng trước mắt anh, không biến mất, chia đôi căn phòng thành hai nửa lệch trục. Hoàng nhận ra, từ khoảnh khắc này, Tấm gương đã không còn là một công cụ trung lập để anh soi chiếu và tự sửa mình nữa. Nó đã bị nứt dưới sức nặng của một thực tế lớn hơn anh.
Và anh, người duy nhất nhìn thấy vết nứt đó, hoàn toàn đơn độc trong việc tìm hiểu xem phía sau vết nứt là thứ gì đang đợi.