Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 169 / 209

Chương 169

Anh Tuệ đăng bài lúc chín giờ mười sáng giờ Tokyo.

Chị Linh nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn nhóm khi đang ngồi ăn sáng trong phòng trọ mình thuê gần ga Shin-Okubo — căn phòng sáu chiếu cạnh ô cửa sổ nhìn ra tường bê tông của tòa nhà đối diện, đủ rộng cho một người và một vali. Cô để yên điện thoại, húp thêm một ngụm mì cup noodle nóng hổi mua ở máy bán hàng tự động ngoài hành lang. Tám giờ trước, cô và anh Tuệ đứng trong kho hàng cargo ở Narita khi những thùng quà Trung Thu từ miền Trung Việt Nam lần lượt được chuyển ra. Bây giờ mọi chuyện đã xong.

Cô mới nhấc điện thoại lên khi tiếng chuông reng thêm lần thứ ba, thứ tư liên tiếp.

Nhóm Line Cộng đồng Việt Shin-Okubo & Shinjuku có bốn trăm hai mươi mốt thành viên. Anh Tuệ lập từ hồi chị Linh còn làm điều dưỡng, ban đầu chỉ để thông báo giờ mở cửa tiệm mỗi khi ông bay về Việt Nam thăm nhà, rồi từ từ trở thành kênh hỏi thăm chung của người Việt quanh khu phố người châu Á đó. Anh không hay đăng bài — ông chủ tiệm ngoài năm mươi tuổi không quen với chuyện viết lách trên mạng. Nhưng sáng nay anh đăng bốn tấm ảnh liên tiếp.

Tấm đầu: kệ hàng tiệm Shin-Okubo nhìn từ ngang, những hộp quà Trung Thu màu đỏ và vàng xếp thành hai hàng ngay ngắn. Tấm hai: cận cảnh phiếu nguồn gốc song ngữ dán trên hộp mứt, chữ Việt và chữ Nhật in rõ ràng dưới đèn huỳnh quang của tiệm. Tấm ba: cận cảnh mặt sau phiếu, nơi ghi thông tin cân đo và người kiểm. Tấm tư: một hộp bánh khô mè đã mở nắp, bên trong lớp túi bọc chân không còn nguyên vẹn.

Caption anh viết chỉ một dòng: Hàng Việt bay thẳng. Đúng khai báo. Có phiếu nguồn gốc đọc được. Ai hỏi tui.

Bình luận bắt đầu xuất hiện trong vòng ba phút.


Chị Linh ngồi đọc từng tin nhắn hiện ra.

“Chào anh Tuệ, cái bánh khô mè đó nhà em ở Điện Bàn làm đó! Mua được ở đâu vậy anh?”

“Giá sao anh? Ship tới Osaka được không?”

“Cho hỏi hàng có thường xuyên hay chỉ một lần thôi?”

“Tui ở Yokohama. Đặt trước được không anh?”

Mấy chục tin nhắn dồn vào trong vòng mười lăm phút. Anh Tuệ trả lời từng người theo kiểu của ông — ngắn gọn, không dấu chấm câu, đôi khi chỉ là một emoji ngón cái. Chị Linh thấy ông đang bận bán hàng buổi sáng mà còn phải nhắn tin liên tục thì mỏi ngón tay lắm, nhưng ông vẫn không bỏ ai.

Rồi một tin nhắn khác hiện lên giữa dòng. Người gửi tên hiển thị Lan Tokyo, ảnh đại diện là bức ảnh một bà cụ ngồi trên ghế sofa, phía sau là bức tường dán hình phong cảnh Sài Gòn cũ.

“Nhìn ảnh mà thèm. Nhưng mà anh ơi, lần đầu ai cũng làm đẹp. Lần thứ ba vẫn vậy mới tin.”

Dưới đó, tám người bấm thả tim vào tin nhắn đó trong chưa đầy hai phút.

Chị Linh đặt hộp mì xuống bàn.


Cô biết bà Lan Tokyo. Không biết mặt, nhưng chị Linh nhớ cái tên này từ lần chị gửi thông báo xin lỗi sau vụ hoãn hàng Tết. Bà là người đầu tiên trả lời tin nhắn đó bằng câu: “Cảm ơn vì nói thật.” Và cũng là bà viết thêm một dòng, cái dòng mà chị Linh đọc xong đặt điện thoại xuống ngồi im trong phòng khách sạn Shin-Okubo đêm đó: “Người xa nhà không sợ thiếu một hộp mứt. Họ sợ bị hứa rồi bị bỏ quên.”

Câu của bà đúng. Nó chính xác đến mức chị không thể cãi lại, cũng không thể đồng ý bằng những từ thông thường.

Bây giờ bà nói: lần đầu ai cũng làm đẹp.

Tám người bấm tim. Nghĩa là tám người trong nhóm này đang nghĩ đúng điều đó.

Chị Linh nhìn màn hình điện thoại. Cô chờ xem anh Tuệ có trả lời không. Ông im lặng — chắc đang bán hàng. Những bình luận khác tiếp tục dồn vào theo hướng thực tế hơn: hỏi giá, hỏi cách đặt, hỏi thời gian ship tới Nagoya. Nhưng câu của bà Lan nằm đó, không ai trả lời.

Cô mở màn hình gõ trả lời.


Ngón tay chị Linh gõ rồi xóa hai lần.

Lần đầu cô viết: “Cảm ơn chị đã chia sẻ. Chúng tôi cam kết duy trì chất lượng trong những chuyến tiếp theo.” Cô đọc lại và xóa ngay — câu đó nghe như thông cáo báo chí.

Lần thứ hai cô viết: “Chị nói đúng. Lần đầu chỉ là bắt đầu. Tụi em sẽ cố gắng.” Cô đọc lại và xóa tiếp — câu đó nghe như học sinh trả lời thầy giáo.

Cô ngồi nhìn màn hình trắng của khung chat một lúc.

Ngoài cửa sổ, mặt trời tháng Chín ở Tokyo đã lên khỏi mái nhà hàng xóm. Tiếng loa phát thanh nhỏ từ tiệm rau gần đó đang đọc dự báo thời tiết bằng tiếng Nhật. Chị Linh sống ở Nhật bốn năm làm điều dưỡng, năm đó về rồi đi Tokyo lần thứ hai theo Cổng Việt. Cô biết người Nhật tin vào sự cam kết cụ thể hơn là lời hứa trừu tượng. Cô cũng biết cộng đồng người Việt ở đây — nhiều người đã đặt hàng từ các nhóm gom hàng khác nhau nhiều lần, nhiều lần bị trễ, nhiều lần hàng méo mó, nhiều lần người nhận nhắn tin hỏi thì người gửi biến mất.

Bà Lan nói lần đầu ai cũng làm đẹp không phải vì bà xấu tính. Bà nói vậy vì bà đã tin nhiều lần và từng bị phụ lòng.

Chị Linh nghĩ đến kho Bình Thạnh của ba Hoàng. Ba dậy từ sáng sớm, dán từng cái thẻ xanh lên từng thùng hàng trước khi xe lạnh của Nam Hải tới. Nghĩ đến Khoa ngủ gật trên ghế nhựa trong phòng chờ sân bay. Nghĩ đến ông Vũ ngồi uống cà phê máy nguội và kể chuyện chuyến bay chở hoa ngày xưa.

Cô bắt đầu gõ lần thứ ba.

Lần này cô không xóa.

“Chị Lan và mọi người trong nhóm ơi — chị nói đúng. Lần đầu chưa chứng minh được gì. Nên tụi em không hứa chuyến này là chuẩn mực. Tụi em chỉ hứa được hai điều thôi: nếu bay thì đúng chuẩn như chuyến vừa rồi, nếu trễ hoặc có vấn đề thì nói trước chứ không mất tích. Không hứa nhanh. Hứa thật.”

Cô đọc lại một lần.

Rồi nhấn Gửi.


Hai mươi giây trôi qua.

Chị Linh cầm điện thoại trong tay, không đặt xuống. Cô nghe tiếng mình đang thở.

Bốn mươi giây. Một phút.

Rồi bắt đầu có phản hồi.

“Tụi em ở đâu đặt được?” — tin nhắn từ một người tên Trúc Osaka, ảnh đại diện là bức ảnh hoa anh đào.

“Ship Fukuoka được không?” — một người tên Dương Kyushu.

“Chờ chuyến trà Thái Nguyên không em?” — người tên Mỹ Nagoya.

Rồi anh Tuệ gõ vào: “Qua tiệm tui mà hỏi, mỗi tuần có tụi nhỏ ở Việt Nam liên hệ. Tui giới thiệu cho.”

Bình luận tiếp tục đổ vào — thực tế, không có người hỏi về giá hay cơ cấu công ty hay ai đứng sau. Người ta hỏi về sản phẩm cụ thể, về tuyến vận chuyển, về thời điểm. Đó là loại câu hỏi của người đã sẵn sàng xem xét, không phải của người chỉ tò mò một lần.

Rồi một tin nhắn hiện ra giữa dòng. Vẫn là bà Lan Tokyo.

“Tôi đặt hàng Việt nhiều năm. Lần đầu có người nói chuyện thật với tôi thay vì hứa rồi mất tích.”

Chị Linh đọc câu đó.

Tay cô giữ chặt điện thoại hơn một chút. Không phải vì xúc động theo kiểu muốn khóc — không phải vậy. Mà vì cô nhận ra điều gì đó mà lúc còn ở Việt Nam, ngồi trong văn phòng Tô Hiến Thành nghe Hoàng trình bày kế hoạch cargo, cô chưa thể nhận ra.

Mạng lưới tin tưởng không nằm trong báo cáo tài chính hay slide pitch. Nó bắt đầu bằng ba cái tên cô đếm được hồi Phương Anh hỏi: anh Tuệ, cô Diễm, và Hoa — bạn cùng phòng trọ ngày còn làm điều dưỡng. Ba người đó dẫn đến những người khác. Những người khác dẫn đến bốn trăm hai mươi mốt người trong nhóm Line này. Và bốn trăm hai mươi mốt người trong nhóm Line này, mỗi người biết thêm ba người nữa.

Cô không cần Hoàng gõ câu trả lời đó thay cô. Cô không cần xin phép Hoàng trước khi nhấn Gửi. Câu trả lời đó không phải của công ty hay của Cổng Việt theo nghĩa trừu tượng. Nó là của người đã đứng trong kho cargo Narita lúc bảy giờ sáng, nghe anh Tuệ nói không cần đếm nữa và hiểu câu đó nặng đến đâu.


Ở Sài Gòn, Hoàng nhìn thấy tin nhắn lúc mười hai giờ trưa khi anh đang đứng trước máy bán cà phê lon trong hành lang văn phòng Tô Hiến Thành.

Khoa forwarding link nhóm Line vào chat riêng với anh, kèm tin nhắn ngắn: “Mày xem chưa?”

Hoàng mở ra đọc. Không phải đọc nhanh kiểu scan thông tin — anh đọc chậm từng tin nhắn theo trình tự thời gian, từ ảnh anh Tuệ đăng buổi sáng đến bình luận của bà Lan cuối cùng.

Anh dừng ở câu chị Linh viết: “Nếu bay thì đúng chuẩn như chuyến vừa rồi, nếu trễ hoặc có vấn đề thì nói trước chứ không mất tích. Không hứa nhanh. Hứa thật.”

Đây không phải câu Hoàng viết. Không phải câu Phương Anh soạn thảo. Không phải câu nào trong chuỗi thông điệp mà anh và team từng ngồi nghĩ ra ở văn phòng.

Nó đơn giản hơn tất cả những thứ đó.

Anh nhìn màn hình thêm một lúc, rồi đặt máy xuống, lấy lon cà phê từ khe máy, và quay trở lại văn phòng.

Anh không gõ tin nhắn trả lời Khoa. Không cần phải nói gì thêm về điều vừa xảy ra.


Ở Tokyo, chị Linh vẫn ngồi trong phòng trọ sáu chiếu của mình.

Những bình luận trong nhóm Line vẫn đang đổ vào — cô trả lời từng người một, cung cấp thông tin liên hệ với anh Tuệ cho ai hỏi mua, giải thích quy trình đặt hàng cho ai hỏi logistics. Mỗi câu trả lời cô viết ngắn gọn và cụ thể, theo cách mà người làm điều dưỡng học được sau nhiều năm nói chuyện với bệnh nhân cao tuổi người Nhật không muốn nghe vòng vo.

Nhưng dưới lớp những câu trả lời thực tế đó, có thứ gì đó cô đang tự hỏi mình.

Hồi mới về Việt Nam, cô ngồi trên ban công nhà hẻm Bình Thạnh đêm khuya và hỏi Hoàng: “Chị từng nghĩ mình đi để cứu cả nhà. Bây giờ về lại thấy em đã cứu cả nhà rồi. Vậy chị đi để làm gì nữa?”

Hoàng không có câu trả lời ngay đêm đó. Cô nhớ anh chỉ ngồi nhìn vào cốc nước.

Bây giờ ngồi trong phòng trọ này, cô không cần anh trả lời nữa. Không phải vì câu hỏi đã cũ, mà vì cô đã thấy câu trả lời hiện ra từ phía khác — từ bà Lan Tokyo nhắn rằng đây là lần đầu có người nói chuyện thật.

Cô đi để làm cái này. Không phải để cứu nhà bằng tiền gửi về như hồi làm điều dưỡng. Mà để làm cái cầu mà khi người ta đi qua thì không phải đoán xem nó có giữ được không.

Điện thoại rung thêm lần nữa. Một người tên Bình Gifu hỏi xem tháng sau có hàng Tết sớm không.

Chị Linh nhìn tin nhắn đó, gõ câu trả lời thứ mười bảy trong ngày:

“Tháng sau tụi em chưa chắc. Nếu có sẽ thông báo trước ít nhất hai tuần. Nếu không có cũng sẽ nói. Bạn theo dõi nhóm này nhé.”

Cô nhấn Gửi, đặt điện thoại xuống bàn, và nhìn ra ô cửa sổ nhìn về phía tường bê tông của tòa nhà đối diện.

Đâu đó bên dưới con phố này, kệ tiệm của anh Tuệ đang có những hộp quà Trung Thu từ miền Trung Việt Nam. Mỗi hộp dán phiếu nguồn gốc song ngữ do Hoàng thiết kế, chị dịch sang tiếng Nhật, in tại một tiệm in nhỏ ở Bình Thạnh. Trong phiếu ghi tên làng nghề, ngày đóng gói, người kiểm tra. Mỗi thùng ngoài đó đều có lịch sử từ lúc nó còn là hàng trong kho của nhà cung cấp đến lúc nó lên kệ ở Shin-Okubo — lịch sử do ba Hoàng ghi trong sổ kho, do Minh ghi trong Nhật ký cân đo, do chú Sáu ghi trong biên bản xe lạnh.

Mạng lưới tin tưởng không bắt đầu từ nhóm Line bốn trăm người. Nó bắt đầu từ cái kho hẻm Bình Thạnh và những người ở đó dám ghi tên mình vào từng thùng hàng.

Chị Linh nhặt điện thoại lên, chụp ảnh màn hình đoạn chat nhóm Line với câu trả lời của cô còn rõ trên đó. Cô mở Zalo gửi cho Hoàng, không kèm chú thích gì.

Mười hai giây sau, Hoàng nhắn lại một chữ: “Ok.”

Chỉ vậy thôi. Không có thêm hướng dẫn, không có gợi ý điều chỉnh, không có câu hỏi về chiến lược. Một chữ Ok ngắn gọn của người đọc xong và thấy không cần nói thêm gì.

Chị Linh nhìn chữ Ok đó trong ô chat.

Cô cười nhẹ — không phải cười vì vui theo kiểu mừng rỡ, mà cười theo kiểu của người vừa tìm ra câu trả lời cho một bài toán mà mình tưởng không giải được.

Điện thoại rung lần nữa. Nhóm Line lại có tin nhắn mới.

Cô nhấc máy lên, tiếp tục trả lời.