Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 17 / 209

Chương 17 — Người đầu tiên ký

Anh Tuấn đến đúng giờ.

Không sớm, không trễ — đúng hai giờ chiều, đúng cái bàn góc trong cùng mà Hoàng đã chọn từ trước và ngồi đợi mười lăm phút. Anh kéo ghế ra, đặt điện thoại lên mặt bàn, gọi cà phê đen không đường rồi mới nhìn Hoàng.

“Mày mang gì đến không?”

“Mang.” Hoàng lấy từ trong cặp ra một tờ giấy đôi — giấy học trò kẻ ngang, chữ viết tay, hai trang. Đẩy sang phía anh Tuấn.

Anh Tuấn không nhìn ngay. Nhìn Hoàng trước — kiểu nhìn của người đang đánh giá xem thứ mình sắp đọc có đáng đọc không. Rồi mới cúi xuống.

Quán cà phê vỉa hè đầu hẻm Bình Thạnh buổi chiều thứ Sáu có cái mùi đặc trưng: cà phê, khói xe từ đường lớn thổi vào, hơi nắng còn sót lại trên mặt đường nhựa. Mấy chiếc ghế nhựa màu đỏ bạc phếch, mặt bàn có vài vòng tròn để lại bởi ly cà phê cũ. Hoàng đã ngồi đây đủ lần để không còn chú ý đến những thứ đó nữa. Anh chỉ theo dõi anh Tuấn đọc.

Anh đọc chậm. Lật trang, đọc tiếp. Lật lại, đọc đoạn đầu một lần nữa.

Cà phê được bê ra. Anh Tuấn không nhìn lên — đẩy tờ giấy sang một bên, nhấc ly, uống một ngụm, đặt xuống. Rồi lại cầm tờ giấy lên.

“Điều khoản ba.” Anh gõ vào dòng thứ ba trang đầu. “Mày viết ‘VietPath không có quyền tiếp cận dữ liệu người dùng’. Cái này tao không ký được.”

Hoàng giữ thẳng lưng. “Tại sao?”

“Vì tao cần xem traffic có đúng với số doanh thu khai báo không.” Anh Tuấn nhìn Hoàng. “Không phải tao không tin mày. Mà vì tao đang chịu trách nhiệm pháp lý cho số tiền đó. Tao phải có khả năng audit.”

Hoàng suy nghĩ một giây. “Được. Nhưng chỉ aggregated data — số giao dịch, doanh thu tổng, không có tên hay thông tin khách hàng cụ thể.”

“Được.” Anh Tuấn gạch một đường dưới dòng đó, viết ghi chú vào lề bằng bút bi anh lấy từ túi áo. Không xin phép, không hỏi trước. Cứ viết.

Hoàng nhìn anh viết. Để anh viết.

“Điều khoản bảy.” Anh Tuấn lật sang trang hai. “Thời hạn sáu tháng. Sau đó tự động gia hạn nếu không có bên nào hủy trước ba mươi ngày.” Anh nhìn lên. “Tao muốn rút ngắn xuống bốn mươi lăm ngày thay vì sáu mươi.”

“Ba mươi ngày thôi cũng được.”

Anh Tuấn gật đầu, gạch thêm vào lề.

Cà phê của Hoàng nguội một nửa trên bàn. Anh không nhớ mình đã uống chưa.

Anh Tuấn đọc thêm hai đoạn, không có ghi chú gì. Rồi gập tờ giấy lại, đặt phẳng trên mặt bàn. Đầu bút bi gõ nhẹ lên mặt bàn một cái.

“Bug tao hỏi thêm một lần.” Giọng anh Tuấn không căng, chỉ thẳng. “Payment routing. Timeout scenario. Mày nói merchant ghi thành công nhưng không deduct user balance.”

“Đúng.”

“Frequency là bao nhiêu?”

“Trong scraper tao chạy hồi tháng trước, tao thấy ba transaction bị vậy trong vòng một tuần.” Hoàng ngừng lại. “Con số thật có thể cao hơn vì tao chỉ thấy được phần mà scraper chạm tới.”

“Tao biết tao có người có thể fix.” Anh Tuấn nói, không phải với Hoàng — giống như đang nói với chính mình hơn. “Vấn đề là tao chưa có đủ bằng chứng để thuyết phục board. Cái họ cần là số liệu thực tế, không phải nghi vấn.”

“Tao có thể viết một đoạn phân tích ngắn mô tả pattern — không expose code VietPath, chỉ mô tả symptom và khả năng xảy ra ở quy mô nào.” Hoàng đặt tay lên mặt bàn. “Đủ để anh đi báo cáo nội bộ.”

Anh Tuấn nhìn anh một lúc. Trong mắt anh có gì đó không hẳn là nghi ngờ, nhưng cũng không hẳn là tin — giống hơn là đang đo khoảng cách giữa những gì thằng bé này nói và những gì nó thật sự có thể làm.

“Một tuần,” anh Tuấn nói. “Mày fix xong trong một tuần. Không phải phân tích — tao cần patch hoặc proof-of-concept fix luôn. Nếu tao có thể mang patch vào cho kỹ sư bên tao review và họ xác nhận hướng đó đúng, vậy là đủ.”

Hoàng không trả lời ngay. Một tuần. Nghe ngắn, nhưng anh Tuấn biết giá trị đó. Anh đang đặt ra một mức giá tương xứng.

“Được,” Hoàng nói.

Anh Tuấn mở tờ giấy ra trở lại. Ký tắt góc dưới trang một, ký tắt góc dưới trang hai. Không ký tên đầy đủ, không đóng dấu — đây không phải hợp đồng pháp lý. Hai bên đều biết. Nhưng có chữ ký của Nguyễn Hữu Tuấn trên tờ giấy, có ngày tháng, có điều khoản rõ ràng — đủ để không ai trong số hai người có thể quay lại nói mình không biết điều này.

Anh đẩy tờ giấy về phía Hoàng.

Hoàng cầm lên. Giấy học trò kẻ ngang — loại anh dùng cho vở bài tập, hai mươi ngàn đồng một quyển. Trên đó là mười bốn điều khoản viết tay, hai chỗ gạch và ghi chú bằng bút bi anh Tuấn, hai chữ ký tắt ở góc dưới.

Lần đầu tiên trong cung này, anh có thứ gì đó thật sự trên tay.

“Một điều nữa.” Anh Tuấn nhấc ly cà phê lên, không uống ngay. “Mày nói với tao thật một lần: mày bao nhiêu tuổi?”

“Mười lăm.”

“Học lớp mấy?”

“Chín.”

Anh Tuấn uống một ngụm. Đặt xuống. Nhìn ra đường lớn một lúc — xe máy dày đặc ở ngã tư, tiếng còi xe của ai đó phía sau mắc kẹt.

“Tao năm ngoái hai mươi chín tuổi mới có startup đầu tiên.” Anh Tuấn không quay lại nhìn Hoàng khi nói câu đó. Giọng không có cảm xúc rõ ràng — không tự ti, không ganh tị, chỉ là một quan sát. “Cần mười hai tháng để tao tin mình đúng. Mày không có thời gian đó.”

“Tôi biết.”

Anh Tuấn quay lại nhìn anh. “Đừng mày mày tao tao lúc này. Tao đang nói thật.”

Hoàng im lặng một nhịp. “Con biết.”

Anh Tuấn gật đầu chậm — không phải đồng ý, không phải không đồng ý. Chỉ là ghi nhận.

“Được rồi.” Anh đứng dậy, bỏ bút bi vào túi áo. “Tao đợi patch trong một tuần. Mày triển khai cái gì thì tự lo — tao không nhúng vào. Cuối tháng khai báo doanh thu, chuyển mười phần trăm. Không cần hoá đơn — tao có tài khoản riêng cho mấy dạng thu nhập này.”

Anh cầm điện thoại rời bàn. Không bắt tay, không gật đầu thêm — đi ra cửa quán thẳng, như người vừa xong một việc trong danh sách.

Hoàng nhìn theo lưng anh đi khuất ra ngoài nắng.

Trong góc tầm nhìn, một dòng chữ hiện lên yên tĩnh:

QUAN HỆ — NGUYỄN HỮU TUẤN: CẬP NHẬT → ĐỒNG MINH THỰC DỤNG

Rồi, sau một khoảnh khắc:

HẠT GIỐNG — PHA 1: HOÀN THÀNH. PHA 2 MỞ: THU NGƯỜI DÙNG ĐẦU TIÊN. HẠN CHÓT: 65 NGÀY.

Hoàng gấp tờ giấy lại, bỏ vào ngăn trong cặp. Nhấc ly cà phê lên. Đã nguội.

Anh uống.


Khoa nhắn tin lúc bốn giờ mười lăm:

Tao đang ở trước tiệm đầu tiên. Tiệm giày ở đầu hẻm. Có vô không?

Hoàng đang ở nhà, ngồi trước laptop, mở tab bug report VietPath. Anh nhắn lại: Vô đi.

Không có tin nhắn nào về tiệm giày trong hai mươi phút tiếp theo.

Rồi Khoa nhắn: Ông chủ tiệm đó nói không có sổ nợ vì bán tiền mặt hết. Không phải khách hàng mình.

Hoàng nhắn: Oke. Tiếp tiệm khác.

Bốn giờ năm mươi, Khoa nhắn: Tiệm tạp hoá bà Năm đầu hẻm Phú Nhuận. Ngồi uống nước với bà được hai mươi phút. Bà nói cái app “nghe hay” nhưng “để coi đã”. Không chốt.

Hoàng đọc tin nhắn. Để coi nghĩa là không phải không — nhưng cũng chưa phải có. Khoa biết điều đó không?

Anh nhắn: Bình thường. Tiếp đi.

Năm giờ mười lăm, Khoa nhắn: Tiệm vải Minh Tâm đường Phan Đăng Lưu. Chủ tiệm bận, nói tuần sau quay lại.

Hoàng nhìn ba tin nhắn đó. Ba tiệm, ba kết quả khác nhau, không có cái nào là có. Đây mới chỉ là buổi chiều đầu tiên.

Năm giờ bốn mươi lăm, điện thoại rung lần nữa. Hoàng cúi xuống nhìn màn hình.

Tin nhắn từ Khoa. Dài hơn lần trước.


Tao đến chị Bảy. Người tao quen ở hẻm nhà mày đó. Chị đang ngồi đọc sổ nợ thì tao vào. Tao hỏi chị đang làm gì, chị nói tính nợ cho khách. Tao nói tao có cái app giúp tính tự động, hỏi chị có muốn thử không.

Chị hỏi app gì. Tao demo trên điện thoại chị luôn — chị tự gõ tên mấy người quen vào, tự nhập số tiền. Chị nhìn thấy số tự cộng thì nói “cái này hay ha”. Tao hỏi chị có muốn dùng thử không, chị nói “thôi được, tính tao sao thì tính”.

Tao đã đăng ký tài khoản cho chị rồi. Chị đang nhập dữ liệu vào.

Hoàng đọc xong, ngồi yên một lúc.

Thôi được, tính tao sao thì tính.

Câu đó không phải hào hứng. Không phải tin tưởng. Chỉ là chị Bảy năm mươi tuổi, ngồi sau quầy tạp hoá hẻm nhỏ Bình Thạnh, quyết định thử một thứ mà một thằng học sinh mang đến — vì tại sao không, coi thử xem sao.

Nhưng chị gõ dữ liệu vào.

Trong góc tầm nhìn, bảng cập nhật:

NGƯỜI DÙNG THỰC: 1 — HẠN CHÓT: 65 NGÀY — PHẦN THƯỞNG MỞ KHI ĐẠT 100 NGƯỜI DÙNG

Hoàng nhìn vào con số 1.

Một người. Một tiệm tạp hoá. Một bà chủ năm mươi tuổi đang gõ tên khách nợ vào điện thoại của chính bà.

Anh nhắn lại cho Khoa: Tốt. Nhớ dặn chị nếu có vấn đề gì thì nhắn tao.

Khoa trả lời ngay: Rồi. Chị còn hỏi có thể nhắn giờ nào không.

Hoàng nhắn: Bất kỳ giờ nào cũng được.

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn lên màn hình laptop. Bug report VietPath vẫn đang mở — anh chưa đọc hết trang thứ nhất. Còn một tuần. Còn con số 1 trong bảng đếm của Hệ thống.

Một trong 499 tiệm còn lại.

Hoàng mở file code mới. Bắt đầu gõ.