Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 171 / 209

Chương 171

Hai đàn ông trong kho

Hoàng ghé kho lúc tám giờ tối.

Không báo trước. Anh chạy xong việc ở Tô Hiến Thành, tiện đường ngang qua Bình Thạnh thì quay vô. Cổng sắt không khóa — ba vẫn mở cho đến khi kiểm xong sổ cuối ngày. Đèn huỳnh quang bên trong bật sáng trưng, rọi lên kệ hàng đã xếp gọn, lên tường gạch chưa kẻ vôi, lên sàn xi măng quét sạch.

Ba đang ngồi ở cái bàn nhựa gần cân điện tử, tay cầm bút bi ghi vào cuốn sổ bìa xanh. Cuốn sổ dày gần nửa ngón tay, bìa nhàu, góc cuốn cong lên — anh nhận ra, đó là cuốn sổ ghi chép từ ngày đầu bắt đầu làm kho bãi. Mấy tờ giấy nhớ màu vàng dán rải rác trên mặt bàn, mỗi tờ ghi vài con số bằng chữ viết nhỏ đều tăm tắp.

Hoàng kéo ghế nhựa ngồi xuống cạnh ba.

Ông không ngẩng lên ngay. Bút bi vẫn nghiêng trên mặt giấy, nét chữ chậm và chắc — kiểu người viết ít nhưng viết đến đâu phải đúng đến đó. Mấy giây sau ông mới liếc sang, thấy con trai, gật đầu một cái rồi cúi tiếp.

“Xong chưa ba?”

“Chút nữa.”

Hoàng ngồi đợi. Anh nhìn quanh kho.

Kho đã khác ngày trước. Kệ sắt năm tầng thay cho những chồng thùng chất lên nhau không theo thứ tự. Trên mỗi kệ có nhãn ghi mã hàng, ngày nhập, ngày xuất dự kiến. Cái cân điện tử đứng ở góc, mặt kính lau sạch, cạnh đó là hộp nhựa đựng ba loại thẻ màu — đỏ, vàng, xanh lá — do Minh thiết kế theo hệ thống phân loại. Đầu kia kho, gần cửa sau, hai thùng xốp đựng đá khô còn sót lại từ chuyến bay cuối, nắp đóng kín.

Nhưng mùi thì vẫn vậy. Mùi bao bì carton, mùi băng keo, mùi hơi ẩm từ sàn xi măng — thứ mùi của kho chở hàng chứ không phải mùi văn phòng.

Ba xong phần ghi chép, đóng sổ lại. Ông đứng dậy, đi về phía góc bếp tạm — một cái bàn nhỏ xếp bình trà nhựa đỏ, mấy cái ly thủy tinh, và một ấm đun siêu nhỏ cắm điện. Bàn này ở đây từ hồi nào Hoàng không nhớ, chỉ biết ba tự lập ra vì không muốn đi lên nhà lấy nước mỗi lần khát.

Ông pha trà. Trà xanh, loại rẻ tiền, gói trong túi giấy. Rót vào hai ly thủy tinh — loại ly cỡ trung, vân tay mờ trên thành ly vì dùng lâu không ai lau.

Ba đặt một ly trước mặt Hoàng, cầm ly kia ngồi xuống.

“Uống đi.”

Hoàng cầm ly lên. Trà nóng, hơi nước bốc lên mờ trước mặt. Anh uống một ngụm nhỏ. Đắng, nhưng hậu ngọt. Loại trà này hồi nhỏ ba hay uống — anh quên mất đến lúc nếm lại.


Hai cha con ngồi cạnh nhau, hướng mặt về phía kệ hàng.

Im lặng một hồi lâu. Không phải kiểu im lặng nặng nề. Im lặng kiểu hai người ngồi cùng một chỗ, mỗi người có ly trà nóng trong tay, không cần nói cũng không gượng gạo. Tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Ngoài đường Bình Thạnh có xe máy chạy qua, tiếng nổ máy xa rồi gần rồi xa.

Ba uống cạn nửa ly, đặt xuống.

“Chuyến này xong rồi à?”

“Dạ xong.”

“Hàng về Nhật hết?”

“Hết. Anh Tuệ nhận đủ. Khách quét QR thấy hành trình, ổng nói mấy người mua hỏi nhiều.”

Ba gật đầu. Không hỏi thêm về QR hay hệ thống. Ông không rành mấy chuyện đó — và ông không giả vờ rành.

“Mấy hôm nay bốc xếp về đêm,” ba nói. Giọng ông bình thường, kiểu người kể việc mình làm trong ngày. “Trời mưa đêm kia, sàn trơn, phải lót ván ép chỗ cửa sau cho xe đẩy không bị trượt. Chú Tư kho bên cạnh cho mượn mấy tấm.”

“Lót xong chưa?”

“Xong rồi. Tối đó bốc xong mười một giờ.”

Hoàng nhìn tay ba. Tay ông có mấy vết xước nhỏ ở mu bàn tay — chắc do dời thùng, cạnh carton cứa. Ngón tay chai sần ở gốc cái, vết chai cũ đã nhạt màu nhưng vẫn sờ thấy.

“Mười một giờ,” Hoàng lặp lại.

“Gần sáu tiếng.” Ba đưa ly trà lên uống thêm ngụm. “Tải không nặng. Nhưng phải xếp đúng kệ, dán đúng mã, để đúng vị trí Minh chỉ định. Chạy tới chạy lui nhiều hơn bốc.”

“Mệt không ba?”

Ba nhìn ông.

“Mày hỏi tao câu đó từ hồi mười lăm tuổi, mỗi lần tao làm khuya. Tao trả lời giống hồi đó: có gì mà mệt.”

Hoàng cười nhẹ. Miệng anh cười nhưng mắt không cười theo — anh đang nghe câu trả lời theo cách khác với lúc mười lăm tuổi. Lúc đó anh hỏi cho hỏi, câu trả lời đi vào tai và trôi đi. Bây giờ anh nghe thấy cái giọng bình thản đó — bình thản đến mức không còn chắc đó là bình thản hay quen rồi.


Ba đứng dậy, lấy ấm rót thêm trà vào ly mình. Rồi rót luôn vào ly Hoàng — ly Hoàng còn hơn nửa nhưng ông rót thêm cho đầy.

“Mày xây cái này từ con hẻm,” ba nói. Giọng vẫn bình thường, như đang nói thời tiết hay nói giá gạo. “Tao không hiểu hết.”

Ông ngồi xuống, cầm ly trà lên.

“Tao thấy đường bay nó đi qua cái kho tao đứng.”

Rồi ông uống. Câu nói xong, không thêm gì nữa. Không nhấn mạnh, không giải thích, không nhìn con chờ phản ứng. Ông uống trà như uống trà mỗi tối trong cái kho này.

Hoàng cầm ly. Trà nóng hầm hập vì vừa rót thêm. Anh không uống ngay, chỉ cầm.

Anh muốn nói gì đó — rằng không phải mình anh, rằng còn có Minh, có Phương Anh, có chị Linh, có anh Tuệ, có cả ba nữa. Nhưng anh không nói.

Ba không nói câu đó để nghe con giải thích. Ba nói vì muốn con biết ba thấy. Thấy đường bay, thấy mấy thùng hàng qua cái cổng sắt này rồi lên trời. Ba không nói “tự hào”, không nói “vui” — không nói bất kỳ câu nào người ta thường nói.

Ba chỉ nói: tao thấy đường bay nó đi qua cái kho tao đứng.

Câu đó nặng hơn tất cả.


Hai cha con ngồi thêm một lúc nữa.

Kho vắng dần tiếng động — xe máy ngoài đường thưa đi, chín giờ rồi. Đèn huỳnh quang vẫn sáng trưng trên đầu, rọi cái bàn nhựa, hai ly trà, cuốn sổ bìa xanh, mấy tờ giấy nhớ vàng. Quạt trần quay chậm. Ở góc tường, con thạch sùng nhỏ bò ngang qua ổ điện rồi biến vào khe kệ.

Hoàng uống cạn ly trà, đặt xuống nhẹ.

“Con về ba. Mai còn chạy.”

“Ừ. Về đi.”

Hoàng đứng dậy, đẩy ghế vào. Anh đi được vài bước về phía cổng thì dừng lại.

“Ba.”

“Gì?”

“Ba khóa cửa cẩn thận nhé. Con khóa khóa ngoài được không?”

“Được. Mày về đi.”

Hoàng bước ra, kéo cổng sắt lại nhưng không khóa — để ba tự khóa bên trong rồi ra cửa sau. Anh đứng ngoài một lúc.

Bên trong, tiếng ghế nhựa kéo trên sàn xi măng. Tiếng vòi nước xả nhẹ — ba rửa hai ly trà. Rồi tiếng công tắc tắt — đèn huỳnh quang tắt phụt.

Cái cổng sắt nhỏ hơn khi đèn tắt. Hoàng đứng ngoài đường, nhìn cái kho chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường hắt vào qua khe cửa sổ cao.

Anh nghe thấy tiếng máy bay.

Từ Tân Sơn Nhất vọng sang, xa xa, âm thanh động cơ phản lực đang tăng tốc trên đường băng. Một chuyến bay đêm — không biết đi đâu, không biết chở gì. Có thể là hành khách. Có thể là hàng hóa.

Hoàng đứng nghe một lúc rồi lên xe.

Lát sau trong kho, tiếng ghế nhựa kéo trên sàn xi măng. Tiếng vòi nước xả nhẹ. Rồi tiếng công tắc — đèn huỳnh quang tắt phụt.

Ba khóa cổng sau, đi ra hẻm về nhà. Điện thoại trong túi rung — Hoàng nhắn: “Ba khóa cửa kỹ nha. Mai con ghé lại.”

Ba đọc xong, bỏ điện thoại vào túi. Không trả lời.

Đường hẻm yên. Ông đi chậm vì đêm mát, không vì mệt.

Trên trời phía xa, một chấm sáng nhỏ di chuyển về phía đông. Ông không nhìn lên.