Chương 180
Sau khi kể câu chuyện của mình cho Phương Anh, Hoàng về nhà lúc mười một giờ đêm. Ba mẹ đã ngủ. Chị Linh còn để đèn trong phòng, nghe tiếng lạch cạch của bàn phím — có lẽ chị đang soạn phản hồi cho đơn hàng từ Tokyo.
Hoàng vào phòng mình, đóng cửa.
Anh không bật đèn, ngồi trên giường, lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần. Màn hình vẫn đen.
Sáu năm. Từ cái đêm anh tỉnh dậy trong thân hình mười bốn tuổi, chưa một ngày nào anh không nhìn thấy nó, chưa một ngày nào anh không bị nó thúc đẩy. HỆ THỐNG KIẾN QUỐC. Nó đã là la bàn, là người thầy, là kẻ đòi nợ, và là tấm khiên bảo vệ anh khỏi nỗi sợ lớn nhất: nỗi sợ trở thành một kẻ vô danh không lối thoát.
Và chiều nay, trong căn phòng họp vắng người, anh đã nhấn “Có”. Giao diện đã chuyển sang màu trắng thuần. Hệ thống đã nói thật. Nó không phải là một thực thể quyền năng ngoài không gian. Nó là cơ chế tự tổ chức của chính bộ não hai mươi bảy tuổi của anh, tạo ra một cấu trúc để anh khỏi phát điên vì sự quá tải của những ký ức không còn khớp với thực tại.
Hoàng mở điện thoại. Anh không tìm app nào cụ thể. Anh mở Hệ thống.
Giao diện trắng hiện ra. Không có thanh trạng thái. Không có nhiệm vụ nhấp nháy đỏ. Không có đếm ngược.
Chỉ có một dòng chữ màu xám nhạt, giống như một văn bản đang chờ được phản hồi.
Tiến hoá lần cuối là khoảnh khắc cậu sẵn sàng sống không cần tôi nữa.
Hoàng nhìn dòng chữ đó. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi anh còn đếm từng điểm Tín nhiệm để lấy lòng tin từ anh Tuấn. Nhớ lại đêm anh cuống cuồng tìm cách fix lỗi server khi bài blog đầu tiên về NỢ SỔ viral. Nhớ lại lúc anh đứng ở sân bay Changi, nghe Phương Anh cảnh báo về việc “cúi đầu trước cái gương”.
Anh đã xây dựng một tổ chức. Không phải bằng cách dùng quyền năng tuyệt đối để ban lệnh, mà bằng cách chia sẻ quyền lực và chịu đựng sự phản biện. Khoa giờ đây tự quyết định ở miền Trung. Chị Linh tự định nghĩa dịch vụ với cộng đồng Nhật Bản. Minh làm chủ kiến trúc hệ thống, và anh Tuấn lo pháp lý. Ba anh quản lý một kho hàng theo tiêu chuẩn an toàn mà không cần anh phải đứng đó giám sát.
Tất cả những người đó, họ không đi theo Hệ thống. Họ đi theo anh. Họ tin vào anh. Và quan trọng hơn, họ đã học được cách tin vào chính họ, vào quy trình họ cùng nhau tạo ra.
Hệ thống không xây dựng được những thứ đó. Nó chỉ đo lường cái giá phải trả. Chính anh, bằng mồ hôi, bằng những cuộc tranh luận nảy lửa, bằng những lần nuốt cái tôi vào trong, mới là người kết nối họ lại.
Hoàng chạm ngón tay lên màn hình, vào phần trống bên dưới dòng chữ của Hệ thống. Bàn phím ảo hiện ra. Lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, anh gõ một câu trả lời không phải để hoàn thành nhiệm vụ, mà để kết thúc một cuộc đối thoại kéo dài sáu năm.
Mình nghĩ mình đã hiểu rồi.
Anh nhấn gửi.
Màn hình trắng im lặng trong vài giây. Dòng chữ của anh mờ dần. Rồi một dòng chữ mới hiện lên, chậm rãi, như một nhịp thở nhẹ.
Cậu luôn hiểu. Tôi chỉ đang đợi cậu tin vào điều đó.
Hoàng đọc câu đó hai lần. Một cảm giác kỳ lạ chạy qua lồng ngực anh. Không phải sự giải thoát vỡ òa, cũng không phải nỗi buồn mất mát. Nó giống như cảm giác khi bạn cởi bỏ một chiếc áo khoác dày cộm sau một chặng đường dài đi trong bão tuyết, để nhận ra bên ngoài trời đã hửng nắng, và bản thân bạn đã đủ ấm từ sức nóng của chính cơ thể mình.
Màn hình trắng mờ dần. Không có âm thanh chúc mừng, không có pháo hoa pixel, không có thông báo “Nhiệm vụ hoàn thành”.
Chỉ đơn giản là tắt.
Hoàng ngồi im trong bóng tối của căn phòng nhỏ. Tiếng quạt trần quay đều đều trên đỉnh đầu. Ngoài hẻm, tiếng một chiếc xe máy chạy lướt qua, tiếng chó sủa vẩn vơ, tiếng còi tàu hỏa vang lên từ xa.
Anh thử mở lại ứng dụng Hệ thống.
Không có gì. Biểu tượng đã biến mất. Anh vuốt màn hình, tìm kiếm trong các thư mục. Hoàn toàn không còn dấu vết. Không phải lỗi. Không phải ẩn giấu. Chỉ là không còn gì ở đó nữa.
Hoàng đặt điện thoại xuống đệm. Anh nằm ngửa ra, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy, nhìn lên trần nhà.
Lần đầu tiên kể từ cái đêm xuyên về năm 2014, anh thực sự, hoàn toàn một mình.
Không có một giao diện nào đang đo lường từng hành động của anh. Không có một nhiệm vụ nào đang chờ anh hoàn thành để đổi lấy thông tin. Không có một mảnh tương lai nào sẽ được ném cho anh như một cái phao cứu sinh khi anh bế tắc.
Chỉ có khối óc của chính anh. Chỉ có đôi bàn tay anh. Chỉ có những người anh đã chọn tin tưởng, và những người đã chọn tin tưởng anh.
Anh nhắm mắt lại. Cảm giác trống rỗng lúc chiều ở quán cà phê Sáu Cường giờ đây được lấp đầy bởi một sự tĩnh lặng vững chãi. Anh không còn là một kỹ sư hai mươi bảy tuổi hoảng loạn trong thân xác mười bốn tuổi, cố bấu víu vào một hệ thống giả lập để tồn tại. Anh là Nguyễn Minh Hoàng, hai mươi tuổi, CEO của một tổ chức đang lớn lên mỗi ngày.
Và ngày mai, khi mặt trời mọc, anh sẽ phải tự trả lời câu hỏi: Mình muốn làm gì?
Không phải vì Hệ thống yêu cầu. Mà vì anh chọn.