Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 189 / 209

Chương 189

Hai ngón tay Hoàng miết nhẹ lên mép tờ giấy in kim của máy Fax, nơi những dòng số liệu doanh thu tháng tư của NỢ SỔ miền Trung được quét qua lớp mực than đã bắt đầu nhạt màu. Tờ giấy mỏng, hơi nhám, mang theo mùi mực đặc trưng của những văn phòng cũ ở quận 10. Trên bàn làm việc bằng gỗ ép tại văn phòng Tô Hiến Thành, ba xấp tài liệu khác được xếp thành hàng ngay ngắn: báo cáo dòng tiền của Phương Anh, kế hoạch mở rộng thị trường miền Trung của Khoa, và bản phân tích tải trọng hệ thống của Minh.

Không có bảng giao diện bạc nào hiện lên ở góc mắt. Không có những mũi tên màu xanh chỉ ra đâu là con số cần chú ý, cũng không có cảnh báo đỏ về “tỷ lệ sai lệch dữ liệu”. Hoàng phải dùng một chiếc bút chì gỗ 2B, tự tay gạch dưới những chỉ số mà anh thấy nghi vấn.

Doanh thu hoạt động của NỢ SỔ tại Đà Nẵng tăng trưởng hai mươi hai phần trăm sau Tết, nhưng chi phí hỗ trợ thực địa — bao gồm tiền xăng xe, tiền nước nôi cho các buổi hướng dẫn tiểu thương của đội Khoa — lại tăng gấp rưỡi.

Hoàng tự nhẩm tính. Khoa đang áp dụng chiến thuật “cắm chốt”. Cứ mỗi cụm chợ năm mươi tiệm, Khoa lại bố trí một cộng tác viên bán thời gian túc trực để giải quyết lỗi ứng dụng ngay tại chỗ. Chiến thuật này mang lại tỷ lệ retention lên tới chín mươi sáu phần trăm, nhưng nó đang gặm mòn biên lợi nhuận của dịch vụ.

“Nước đi này hao sức quá,” Hoàng lẩm bẩm.

Anh đặt bút chì xuống, tựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da đã sờn mép. Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều Sài Gòn chiếu xiên qua những vòm cây sao trên đường Tô Hiến Thành, tạo thành những vệt sáng vàng vọt trên mảng tường xi măng chưa sơn phết. Tiếng còi xe máy từ ngã tư Thành Thái vọng vào nghe đều đặn như nhịp tim của một thực thể khổng lồ.

Hoàng với tay lấy chiếc điện thoại bàn, bấm số của anh Tuấn.

Tiếng chuông reo năm nhịp trước khi đầu dây bên kia bắt máy. Tiếng ồn từ một quán cà phê vỉa hè vọng vào ống nghe, lẫn với tiếng còi xe và giọng khàn khàn đặc trưng của anh Tuấn.

“Nghe đây Hoàng. Có việc gì gấp không?”

“Không gấp,” Hoàng nói, kẹp điện thoại giữa vai và tai, tay vẫn lật trang báo cáo tài chính của Phương Anh. “Ngày mai em họp board lần đầu sau khi chốt Series A. Em muốn hỏi anh vài kinh nghiệm.”

Có tiếng cốc thủy tinh chạm xuống mặt bàn tre. Anh Tuấn bật cười, giọng cười khô khốc.

“Họp board với Tan và Sarah hả? Tao tưởng một người luôn đi trước thời đại như mày thì chuyện này chỉ là thủ tục thôi chứ?”

“Trước đây khác,” Hoàng đáp, mắt dừng lại ở điều khoản phân bổ ngân sách cho Cổng Việt. “Ngày mai em phải trình bày dự báo tăng trưởng cho ba quý tới. Không có con số nào được phép lấy từ… giả định cá nhân nữa. Em cần thuyết phục họ bằng logic tổ chức thật.”

Đầu dây bên kia im lặng. Tiếng gió rít qua ống nghe cho thấy anh Tuấn vừa bước ra khỏi khu vực ồn ào của quán cà phê.

“Mày đang sợ à?” Anh Tuấn hỏi thẳng.

“Có một chút,” Hoàng thừa nhận. “Nhưng không phải sợ thua. Em sợ mình trả lời theo thói quen cũ — kiểu đưa ra một con số quá hoàn hảo rồi bắt mọi người phải chạy theo để biến nó thành thật. Tan là người thực tế, ông ấy sẽ nhìn ra ngay nếu em không nắm rõ chi tiết vận hành ở mặt đất.”

“Tan không chỉ thực tế, ông ấy còn là kẻ đi săn lỗi,” anh Tuấn nói, giọng nghiêm túc hơn. “Kinh nghiệm của tao với những quỹ dạng này là đừng bao giờ cố tỏ ra mình biết hết mọi câu trả lời. Khi Sarah hỏi về rủi ro, nếu mày nói ‘không có rủi ro nào ngoài tầm kiểm soát’, bà ấy sẽ nghĩ mày là một đứa trẻ con đang chơi đồ hàng. Hãy cho họ thấy mày biết rõ chỗ nào đang rách và mày đã chuẩn bị bao nhiêu miếng vá.”

“Còn về phần Cổng Việt?” Hoàng hỏi. “Kế hoạch lập công ty liên doanh ở Tokyo mà Phương Anh vẽ ra, liệu có quá sớm để đưa vào cuộc họp này không?”

“Không sớm,” anh Tuấn đáp nhanh. “Trái lại, đó là thứ giúp mày giữ thế chủ động. Quỹ Singapore họ đầu tư vào NỢ SỔ vì họ muốn thấy một hệ sinh thái bán lẻ có dòng tiền luân chuyển. Cổng Việt là cái ống dẫn dòng tiền đó ra ngoài biên giới. Nếu mày để họ thấy Cổng Việt chỉ chạy bằng lòng tin cá nhân của chị Linh hay anh Tuệ, họ sẽ coi đó là một rủi ro vận hành. Nhưng nếu mày đưa ra một pháp nhân liên doanh rõ ràng tại Tokyo, họ sẽ hiểu mày đang xây dựng một cấu trúc có thể kiểm toán được. Cứ để Phương Anh trình bày phần đó. Con bé nói chuyện bằng ngôn ngữ của họ.”

“Em hiểu rồi. Cảm ơn anh.”

“Cuối tuần về Bình Thạnh uống trà với tao,” anh Tuấn nói trước khi cúp máy. “Ba mày vừa dọn lại cái góc kho phía đông, nhìn ngăn nắp lắm. Ông ấy đang làm tốt hơn những gì mày mong đợi đấy.”

Hoàng đặt ống nghe xuống. Lời nói của anh Tuấn làm anh nhớ đến ly trà nhựa ba rót trong kho đêm hai mươi chín Tết. Những người đồng hành quanh anh — từ ba, chị Linh, Khoa, đến Phương Anh và Minh — họ đều đang tự bước đi trên con đường của mình mà không cần anh phải cầm tay chỉ việc.

Anh kéo một tờ giấy A4 trắng tinh từ khay máy in, lấy chiếc bút mực đen bắt đầu viết tay.

Hoàng không viết slide. Anh viết những ghi chú cho chính mình.

1. Tốc độ mở rộng: Không cam kết mở thêm 5 tỉnh trong Q3. Giới hạn ở 2 tỉnh miền Trung (Đà Nẵng, Quảng Nam) để Khoa ổn định đội ngũ thực địa. Chấp nhận tăng trưởng user chậm lại 15% để đổi lấy retention 95%.

2. Nhân sự kỹ thuật: Minh nắm toàn quyền quyết định về cấu trúc Node.js/TypeScript. Ngân sách tuyển dụng 3 lập trình viên mới sẽ do Minh tự phỏng vấn và duyệt thử việc. CEO giữ quyền veto nhưng phải giải thích bằng văn bản trong vòng 48 giờ.

3. Cổng Việt Tokyo: Thành lập liên doanh với tỷ lệ 40-10-50 như Phương Anh đề xuất. Dùng dòng tiền từ phí dịch vụ logistics của Nam Hải để đối ứng vốn ban đầu, không rút từ quỹ Series A của NỢ SỔ.

Mỗi nét chữ viết ra đều chậm và có lực. Hoàng nhận ra việc tự tay viết những dòng này giúp anh nhìn thấy rõ những khoảng trống mà trước đây anh thường bỏ qua khi chỉ nhìn vào những chỉ số sạch sẽ của Hệ thống. Khi anh viết chữ “ veto”, anh nhớ đến branch rewrite-v2 từng bị mình rollback. Anh không muốn lặp lại lỗi lầm đó. Quyền lực không phải là thứ để chứng minh mình đúng, mà là công cụ để giữ cho những người giỏi nhất không rời bỏ hàng ngũ.

Khoảng sáu giờ chiều, Phương Anh gõ cửa phòng làm việc. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh hồ thủy nhạt, mái tóc cột cao gọn gàng, tay cầm hai chiếc vé taxi đã được duyệt chi.

“Xe đang đợi dưới đường,” cô nói, mắt liếc qua tờ A4 viết tay của Hoàng. “Anh chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi,” Hoàng gấp tờ giấy làm tư, nhét vào túi ngực áo sơ mi. Anh lấy chiếc cặp da cũ — chiếc cặp mà anh Tuấn tặng từ ngày đầu lập VietPath — rồi đứng dậy.

Văn phòng Tô Hiến Thành lúc này đã thưa người. Minh vẫn đang ngồi ở góc phòng, ánh sáng từ màn hình kép hắt lên gương mặt vuông vức của cậu những vệt sáng xanh lè của trình biên dịch code. Trâm đang dọn dẹp đống tài liệu hướng dẫn sử dụng trên bàn của mình, ngẩng đầu lên chào Hoàng bằng một nụ cười nhẹ.

Hoàng gật đầu chào mọi người rồi bước ra hành lang cùng Phương Anh.

Chiếc taxi Mai Linh màu xanh lá đậu sát mép vỉa hè đường Tô Hiến Thành. Sài Gòn vào giờ tan tầm đông đúc và ngột ngạt. Tiếng động cơ xe máy rồ ga, khói bụi bốc lên từ mặt đường nhựa nóng hầm hập sau một ngày phơi nắng. Hoàng ngồi ở ghế sau, hạ một phần kính cửa sổ để gió tự nhiên lùa vào, dù gió mang theo cả mùi xăng xe và bụi bặm.

Phương Anh mở chiếc ipad mini, lật qua lật lại các slide tài chính.

“Tan vừa gửi email xác nhận chương trình họp,” cô nói mà không nhìn Hoàng. “Họ sẽ dành ba mươi phút đầu để nghe báo cáo vận hành, sau đó là một tiếng chất vấn về kế hoạch chi tiêu ngân sách Series A. Sarah đặc biệt quan tâm đến việc chúng ta tăng lương cho Minh và tuyển thêm người cho đội thực địa của Khoa. Bà ấy nghĩ chúng ta đang chi tiêu quá tay cho những thứ không trực tiếp tạo ra user mới.”

“User mới không có ý nghĩa gì nếu họ đăng ký xong rồi bỏ app sau một tuần,” Hoàng đáp, mắt nhìn ra dòng người đang kẹt cứng ở ngã tư Ba Tháng Hai. “Khoa cần người để ngồi uống trà với các chủ tiệm. Đó là cách duy nhất để họ tin rằng NỢ SỔ không phải là một công cụ ảo của mấy cậu sinh viên. Còn Minh, nếu không có cậu ấy giữ cho hệ thống chạy mượt khi lượng traffic tăng gấp mười, chúng ta sẽ lặp lại sự cố rollback năm ngoái. Anh sẽ giải thích chuyện đó với Sarah.”

Phương Anh dừng ngón tay trên màn hình ipad. Cô quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt dò xét.

“Anh không định dùng những dự báo tăng trưởng hình cây gậy khúc côn cưỡi để thuyết phục họ à?”

“Không,” Hoàng cười nhẹ. “Bản đồ đó hỏng rồi. Anh chỉ có số liệu thật của tháng này, và danh sách những việc chúng ta chắc chắn sẽ làm được. Nếu họ muốn một phép màu, họ nên tìm một người khác.”

Phương Anh nhìn anh thêm vài giây, rồi cô cúi xuống, tiếp tục lướt màn hình. Hoàng thấy một nụ cười thoáng hiện trên khóe môi cô, rất nhạt, nhưng đủ để anh nhận ra cô đang yên tâm.

Chiếc taxi nhích từng mét qua vòng xoay Dân Chủ. Dưới ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, Sài Gòn hiện ra với tất cả sự hỗn độn và sống động của nó. Những sạp báo giấy cũ ở góc đường, những quán hủ tiếu gõ bốc khói nghi ngút bên vỉa hè, và những người lao động đang hối hả trở về nhà sau một ngày dài làm việc.

Hoàng đưa tay lên ngực áo, chạm nhẹ vào tờ giấy A4 gấp tư. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy ở năm 2014, anh bước vào một cuộc họp quyết định tương lai mà không có bất kỳ một sự chắc chắn nào từ tương lai mang lại. Anh chỉ có những con số mà đồng đội của anh đã đổ mồ hôi để kiếm được ở miền Trung, ở kho Bình Thạnh và ở Tokyo.

Nhưng chính sự thiếu hụt đó lại làm anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình chưa bao giờ thật đến thế.

Chiếc taxi rẽ vào đường Nguyễn Thị Minh Khai, hướng về tòa nhà văn phòng cao tầng của quỹ đầu tư ở quận 1. Hoàng gấp tập hồ sơ lại khi xe taxi đỗ trước tòa nhà văn phòng của quỹ đầu tư: lần đầu tiên anh bước vào cuộc họp với tư cách một người bình thường cần chứng minh số liệu, không phải một thiên tài biết trước đáp án.


(Hết chương 189)