Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 70 / 209

Chương 70 — Đường bay tối

Cửa ra máy bay số mười bảy, ga quốc tế Tân Sơn Nhất.

Hoàng nhìn biển chỉ dẫn rồi nhìn đồng hồ trên tường. 22:40. Chuyến bay SQ179 cất cánh lúc 23:20. Còn bốn mươi phút.

Anh đến sớm nhất. Ba lô trên vai, cuốn sổ tay trong túi ngoài, hộ chiếu kẹp chung với vé điện tử trong túi áo. Đi ngang qua cửa quan sát máy bay nằm ngoài cửa kính, anh dừng lại một nhịp. Chuyến bay đêm. Ánh đèn vàng pha lẫn đèn xanh nhấp nháy trên thân máy bay, cầu ống nối giữa nhà ga và khoang hàng sáng trắng rực. Mùi dầu biến tần bay từ đâu đó, lẫn mùi điều hoà lạnh và cà phê đóng hộp.

Anh chưa từng bước lên một chuyến bay quốc tế.

Chuyến Đà Nẵng cùng Khoa và Minh tháng trước tính gì — trong nước, một tiếng rưỡi, bay Việt Nam Airlines với vé giá rẻ đặt gấp, suýt trễ vì Khoa quên giấy tờ. Chuyến này khác. Hộ chiếu, visa, hành lý ký gửi, cổng xuất cảnh, khai báo hải quan — tất cả đều mới.

Hoàng nhìn biển gate số mười bảy lần nữa. Số mười bảy bằng nhựa trắng gắn trên nền xanh đậm, có vết xước dài ở góc phải mà không ai sửa. Anh nhìn biển đó và nghĩ: ngày mai lúc này, mình sẽ ngồi trong phòng khách sạn ở Singapore, hoặc ngồi trong phòng họp của quỹ, hoặc ngồi trên ghế chờ kết quả. Anh không biết sẽ ngồi ở đâu.

Gần hai năm rồi, đây là lần đầu anh nói câu đó với chính mình mà không biết đáp án trước.

Tiếng vali lăn đến từ phía sau. Hoàng quay lại.

Khoa kéo chiếc vali to quá cỡ — loại người đi du lịch một tuần, trong khi chuyến này chỉ hai ngày. Vali màu xanh navy, một bánh xe bị cong, kéo đi nghiêng, bánh lành chạy trước bánh hỏng lết sau, tạo ra âm thanh bất đều trên sàn gạch. Khoa mặc áo khoác dù đen mặc dù Sài Gòn hai mươi tám độ, chân đi giày thể thao mới — loại giày Hoàng chưa thấy anh đi bao giờ.

“Mày đến sớm quá,” Khoa nói, kéo vali tấp vào dãy ghế nhựa gần gate. Bánh xe hỏng đánh cộc một tiếng cuối cùng rồi dừng.

“Mày muộn hai mươi phút,” Hoàng nói.

“Tao phải đi quầy check-in gửi đồ.” Khoa vỗ vali. “Họ bắt tao ký gửi cái này vì quá cỡ. Tao nghĩ nhân viên sân bay thấy cái vali này cũng sợ.”

Hoàng nhìn vali. “Mày cho gì vào mà to vậy?”

“Quần áo.” Khoa ngồi xuống ghế, duỗi chân. “Tao không biết đi Singapore mặc gì. Bố tao nói đi gặp nhà đầu tư thì phải mặc sơ mi, nhưng tao chỉ có hai cái sơ mi và đều giặt chưa khô.”

“Vậy mày cho cả hai cái vào vali?”

“Tao cho thêm áo thun, áo khoác, dép, hai đôi tất dự phòng, thuốc đau dạ dày, sạc dự phòng, và cuốn sổ ghi chú.” Khoa đếm trên đầu ngón tay. “Tao thấy vẫn thiếu.”

Hoàng muốn nói mày đi hai ngày không cần dự phòng như đi tị nạn. Nhưng anh nhìn Khoa — cái cách anh kéo vali nghiêng, cái cách anh ngồi thẳng lưng hơn bình thường, giày mới vẫn còn cứng, anh chưa quen — và hiểu Khoa đang lo. Không phải lo chuyện pitch. Lo chuyện anh chưa bao giờ làm việc này: bay ra nước ngoài, gặp người nước ngoài, nói chuyện bằng tiếng Anh, thay vì nói chuyện với chủ tiệm tạp hoá trong hẻm.

“Quần áo đâu quan trọng,” Hoàng nói. “Mày cứ tự tin phần growth là được.”

Khoa gật, nhưng tay vẫn vặn nắp chai nước, vặn rồi mở, mở rồi vặn lại.

“À,” Khoa nói, “bố tao chở tao ra sân bay.”

“Hở?”

“Bố tao. Ông chở tao ra đây.” Khoa không nhìn Hoàng khi nói câu này. “Ông nói ‘lần đầu con đi xa thì để ba chở’. Rồi ông không nói gì thêm. Chở tới nơi, ông nói ‘đi cẩn thận’, rồi quay xe về.”

Hoàng nhìn Khoa. Anh của hai năm trước — đứa con nhà khá giả, bố làm kế toán, thích áo thun game, chạy xe đạp đi từng hẻm bán app cho chủ tiệm — bây giờ ngồi ở ga quốc tế Tân Sơn Nhất với vali to quá cỡ và giày mới.

“Còn ba mày?” Khoa hỏi. “Ba mày biết mày đi Singapore không?”

“Biết,” Hoàng nói. “Tối qua tao nói với ba.”

“Ba nói gì?”

“Nói ‘đi cẩn thận’.”

Khoa cười. Cười mệt, cười thật. Hai thằng con đã nghe cùng một câu từ hai ông bố khác nhau.


Phương Anh đến lúc 22:50.

Không vali. Chỉ balo vải canvas màu kem, loại nhỏ, treo trên một vai. Cô mặc áo sơ mi trắng cộc tay, quần âu đen, tóc buộc gọn. Không trang điểm đậm, không trang sức — nhưng trên cổ tay trái đeo đồng hồ nhỏ mặt tròn, kim loại bạc. Hoàng chưa thấy cô đeo đồng hồ bao giờ. Có lẽ cô đeo cho lần này, như Khoa mua giày mới.

“Chị mệt không?” Khoa hỏi khi Phương Anh ngồi xuống dãy ghế bên cạnh.

“Không mệt,” Phương Anh nói. “Tôi không ngủ được nên đến sớm.”

Cô mở balo, lấy ra một tập giấy mỏng — chừng mười lăm trang, đóng gáy nhựa, trên trang bìa viết tay: “NO SO — Financial Model v4.” Góc trang đầu tiên có dòng chú thích nhỏ bằng bút đỏ, nét chữ góc cạnh: “Kiểm tra lại: Page 7, row 12, CAC/LTV ratio.”

Cô bắt đầu đọc lại từ trang đầu.

Hoàng nhìn tập giấy và nghĩ: đây là điều Phương Anh làm mà anh không bao giờ giỏi. Cô nhìn bảng số liệu và thấy cạm bẫy trong từng hàng. Anh nhìn bảng số liệu và thấy xu hướng, thấy tương lai, thấy câu chuyện lớn. Nhưng khi mảnh tương lai bị khoá, câu chuyện lớn không còn dữ liệu cụ thể để tựa vào. Phương Anh đọc từng dòng — và từng dòng đó là thứ duy nhất còn lại khi không ai biết trước kết cục.


Minh đến lúc 23:00.

Backpack đen, laptop bên trong, trên quai đeo có móc khoá kim loại lắc lư khi anh đi. Minh mặc áo sơ mi xám đậm, quần jeans, giày sneaker đen — trang phục đơn giản nhưng sạch, là thẳng. Anh chào gọn, ngồi xuống ghế đầu dãy, mở balo lấy laptop ra ngay lập tức.

Màn hình sáng. Giao diện code hiện ra. Minh gõ vài dòng, dừng, xoay màn hình về phía Hoàng.

“Anh xem slide 14 chưa?” Minh hỏi. “Technical roadmap, phần Q2 expansion. Tôi vừa chỉnh lại branching strategy cho module đồng bộ. Nếu họ hỏi về deployment timeline, tôi muốn anh nhìn diagram mới trước khi lên tiếng.”

Hoàng nhìn diagram trên màn hình Minh. Sơ đồ kiến trúc, mũi tên chỉ hướng dữ liệu, hai node mới thêm màu xanh lá đánh dấu. Rõ ràng, kỹ lưỡng, từng bước đều có note giải thích.

Anh chưa từng xem slide 14 trong chi tiết đó.

“Tốt,” Hoàng nói. “Anh chưa xem kỹ phần đó.”

“Tôi biết,” Minh nói, không nhìn lên. “Tôi thấy slide đó trong deck anh gửi. Phần timeline feature deployment, anh viết dựa trên giả định sức mạnh cá nhân — một người code ba tháng thì ra ba feature. Nhưng bây giờ có team rồi, phải tính theo capacity.”

“Chắc chắn,” Hoàng nói.

“Slide 14 cần sửa. Nhưng mai rồi sửa cũng được.” Minh gập laptop lại, nhét vào balo. “Bây giờ tôi muốn ngồi yên.”

Anh nói câu đó xong rồi ngồi yên thật. Lưng thẳng, mắt nhìn thẳng ra cửa kính, nơi máy bay đang đợi. Không code, không đọc, không điện thoại. Chỉ ngồi.

Khoa liếc Minh rồi liếc Hoàng, ánh mắt hỏi: tên này luôn vậy hả?

Hoàng gật nhẹ. Minh luôn vậy.


Anh Tuấn đến sau cùng, 23:05.

Anh mặc áo sơ mi trắng nhét trong quần, áo khoác vest mỏng màu xám — duy nhất trong nhóm mặc vest. Cặp da đen, loại dành cho hồ sơ pháp lý, đeo trên vai. Anh ngồi xuống, đặt cặp lên đùi, không mở ra.

“Có ai ăn chưa?” anh Tuấn hỏi.

“Tôi ăn rồi,” Khoa nói.

“Chưa,” Phương Anh nói.

“Vẫn luôn vậy,” anh Tuấn nói, không rõ nói với ai. Anh lấy từ túi áo khoác ra một bịch bánh mì mua ở nhà ga, bẻ đôi, đưa nửa cho Phương Anh. “Ăn đi. Mai họp lúc chín giờ sáng, không có thời gian ăn sáng.”

Phương Anh nhận bánh mì, cắn một miếng, mắt vẫn dán vào tập giấy.

Anh Tuấn nhìn cả nhóm, rồi nhìn cửa ra máy bay. Anh không nói thêm gì. Nhưng cách anh ngồi — lưng thẳng, tay đặt trên cặp da, mắt quan sát quanh ga — đó là tư thế của người đã đi nhiều chuyến, biết điều gì chờ đợi và điều gì có thể bất ngờ.

“Anh Tuấn,” Khoa nói. “Anh bay Singapore bao nhiêu lần rồi?”

Anh Tuấn nghĩ. “Nhiều. Lần đầu thì tao cũng như mày.”

“Như thế nào?”

“Vali to, không ngủ được, và bố tao chở ra sân bay.” Anh Tuấn cười. “Điểm khác là tao đi một mình.”


Lúc 23:15, nhân viên cửa ra máy bay bắt đầu gọi chuyến.

Năm người xếp hàng. Hoàng đứng giữa — không cố ý, chỉ là vị trí tự nhiên. Khoa phía trước kéo vali nghiêng, bánh hỏng đánh cộc trên sàn. Phương Anh phía sau, balo trên vai, tập giấy trong tay. Minh cuối cùng, backpack đeo sát lưng, tay cầm hộ chiếu. Anh Tuấn phía trước Khoa, cặp da trên vai, bước đi đều.

Hoàng nhìn tấm lưng của từng người xếp hàng phía trước mình. Khoa vai rộng hơn hồi lớp chín, nhưng vẫn gầy, áo khoác dù hơi rộng. Anh Tuấn bước chậm, chắc, bước của người quen đường. Phương Anh bước nhỏ nhưng nhanh, đầu không quay lại. Minh bước đều, máy móc, không thay đổi tốc độ.

Bốn người. Và anh.

Anh mở điện thoại trong lúc xếp hàng, chỉ một giây.

Giao diện Hệ thống hiện lên. Không có gì mới. Không có nhiệm vụ. Không có cảnh báo. Chỉ có hai dòng quen thuộc đã nằm đó từ đêm anh bấm nút B:

ĐỘ BỀN TỔ CHỨC: Lv.0

MẢNH THÔNG TIN TƯƠNG LAI — ĐÃ TẠM KHÓA Còn 173 ngày

173 ngày. Gần sáu tháng. Sáu tháng không biết trước. Sáu tháng không có mảnh thông tin rơi xuống khi cần. Sáu tháng vận hành bằng người, bằng quy trình, bằng phán đoán — bằng những thứ anh vừa bắt đầu học.

Anh tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi, bước tới.


Máy bay Airbus A330, hai hàng ghế ba chỗ. Hoàng ngồi cửa sổ, Khoa ngồi giữa, Minh ngồi lối đi cùng hàng bên phải. Phương Anh và anh Tuấn ở hàng phía sau.

Ngay khi ghế ngồi thẳng lại và đèn “thắt dây an toàn” sáng, Khoa đã ngả đầu.

“Mày ngủ nhanh thế?” Hoàng hỏi.

“Tao thức từ bốn giờ sáng,” Khoa nói, mắt nhắm. “Đừng gọi tao dậy cho đến khi máy bay hạ cánh.”

Khoa nói xong và ngủ thật. Trong vòng ba phút, tiếng thở đều của anh hòa với tiếng động cơ máy bay đang nổ máy trên đường băng. Đầu anh nghiêng về phía Hoàng, hơi thở phả nhẹ trên vai.

Máy bay lăn ra đường băng, dừng, chờ. Động cơ rít lên. Rung truyền qua thân máy bay, qua ghế, qua lưng. Tốc độ tăng. Khoa không tỉnh. Lực đẩy ghế vào lưng — ba trăm, bốn trăm, năm trăm người cùng rời mặt đất trong một khoảnh khắc.

Hoàng nhìn ra cửa sổ.

Đèn Sài Gòn ban đêm thu nhỏ dần dưới anh. Khu đèn vàng nhạt là dân cư, dày đặc, kéo dài từ Bình Thạnh ra Gò Vấp. Sóng đèn trắng chạy theo đường lớn — Nguyễn Thị Minh Khai, Điện Biên Phủ, Xô Viết Nghệ Tĩnh — như mạch máu sáng. Khu công nghiệp phía đông xám nhạt, ít đèn, nhưng từng cụm sáng nhỏ rải rác. Chợ Bà Chiểu, nếu anh nhìn đúng vị trí, chỉ là một đốm sáng tròn nằm giữa muôn đốm khác.

Thành phố anh sống bốn năm. Thành phố anh đã sống một đời khác ở đây, dưới những đốm sáng đó, trong căn nhà hẻm nằm giữa cụm đèn vàng.

Máy bay xoay đầu. Sài Gòn trượt ra sau cánh cửa sổ, nhường chỗ cho biển đen. Vài ngọn đèn câu trên mặt nước nhấp nháy li ti rồi tắt.

Hoàng kéo che cửa sổ xuống. Bên ngoài tối đặc.


Ánh đèn cabin chuyển sang dải xanh dịu. Đèn đọc cá nhân lẻ tẻ sáng dọc khoang. Tiếng động cơ trở thành nền, đều, xa, lọt qua lớp cách âm như tiếng quạt trần quen thuộc.

Hoàng nhìn xung quanh.

Hàng ghế phía sau: Phương Anh đã bật đèn đọc. Tập giấy “NO SO — Financial Model v4” mở ra trên khay gấp nhỏ trước mặt, cô đọc bằng bút đỏ, gạch chân từng dòng, thỉnh thoảng lật sang trang sau để đối chiếu rồi quay lại. Gương mặt cô tập trung theo cách Hoàng đã quen — mắt nheo lại khi đọc con số nhỏ, miệng mím lại khi thấy điều gì đáng nghi. Cô không vội. Đọc như thể mỗi con số đều có thể cắn.

Bên cạnh cô, anh Tuấn ngủ. Nhưng tay trái vẫn nắm điện thoại đặt trên đùi, ngón tay đặt trên màn hình tắt — thói quen của người luôn sẵn sàng bắt máy khi cần. Cặp da đen kê dưới chân, gối gọn như gối đầu. Anh Tuấn ngủ theo cách của người đã bay nhiều: mắt nhắm, thở đều, nhưng cơ thể chưa hoàn toàn buông.

Hàng ghế bên phải: Minh mở laptop. Wi-Fi máy bay đắt, anh không mua. Nhưng vẫn code — offline, gõ những dòng chỉ anh hiểu. Màn hình xanh dương phản chiếu lên mặt anh, tạo bóng dưới mắt. Đôi khi anh dừng, nhìn vào không trung vài giây, rồi gõ tiếp. Chắc không phải code NỢ SỔ — Hoàng đoán anh đang viết hoặc duyệt module đồng bộ, loại việc anh làm khi tay cần cử động để đầu suy nghĩ rõ hơn.

Khoa ngủ. Phương Anh đọc. Minh code. Anh Tuấn ngủ cảnh giác.

Hoàng nhìn bốn người đó và nghĩ về những gì mỗi người đang ôm.

Minh ôm kiến trúc hệ thống. Phương Anh ôm dòng tiền và điều khoản. Khoa — dù ngủ — ôm danh sách khách hàng và kế hoạch mở rộng viết trong cuốn sổ nằm trong túi áo khoác. Anh Tuấn ôm pháp lý: cặp da đen dưới chân chứa term sheet markup, bản phân tích điều khoản, giấy giới thiệu, danh sách đối tác pháp lý Singapore mà anh quen từ hồi còn làm startup riêng.

Mỗi người đều có thứ gì đó cụ thể trong tay — giấy, file, danh sách, sơ đồ. Một thứ họ có thể mở ra, đọc lại, sửa, bổ sung, chuẩn bị thêm.

Hoàng đưa tay vào túi ngoài ba lô. Ngón tay chạm bìa cuốn sổ tay.

Anh kéo ra. Cuốn sổ mỏng, bìa da rẻ tiền, cạnh gáy bắt đầu tách. Anh mở trang đầu — ghi chép kỹ thuật từ ba tháng trước, sơ đồ flow người dùng NỢ SỔ vẽ tay. Trang hai: ghi chú Đà Nẵng, chữ chạy, vết mưa nhỏ làm nhòe một góc. Trang ba: danh sách tính năng ưu tiên, gạch bỏ hai cái, khoanh một cái.

Anh lật đến trang cuối cùng có chữ. Đó là câu anh viết đêm qua sau khi bấm nút B, khi thanh Độ bền tổ chức vừa hiện lên Lv.0:

“Bắt đầu lại từ đầu.”

Bốn chữ. Không có kế hoạch, không có sơ đồ, không có danh sách. Anh nhìn bốn chữ đó và nhận ra: anh là người duy nhất trên chuyến bay này không có thứ gì cụ thể để chuẩn bị thêm.

Minh có code. Phương Anh có bảng số. Khoa có danh sách. Anh Tuấn có pháp lý.

Hoàng có một cuốn sổ tay ghi bốn chữ.


Anh đóng sổ lại, để lên khay gấp.

Mắt nhìn thẳng ra lưng ghế phía trước. Chất vải xám, có vết loang nhỏ ở góc trái — cà phê? Nước? Ai đó đã ngồi đây trước anh, nhìn cùng cái lưng ghế này, bay cùng đường bay này, mang theo hành lý và lo lắng riêng.

Tiếng động cơ vẫn đều. Khoa thở bên cạnh, đầu nghiêng, miệng hơi hé. Phía sau, tiếng lật giấy của Phương Anh xen nhịp gõ phím của Minh.

Hoàng nhắm mắt.

Không ngủ. Chỉ nhắm mắt, cho mắt nghỉ sau nhiều đêm không đủ giấc. Bóng tối sau mi mắt ấm hơn bóng tối ngoài cửa sổ.

Trong bóng tối đó, giao diện Hệ thống hiện lên — không phải anh mở, nó tự hiện như thói quen. Anh không nhìn thấy gì mới. Không có nhiệm vụ chờ xác nhận, không có thanh tiến độ đầy, không có dòng cảnh báo nhấp nháy. Chỉ hai dòng quen thuộc nằm yên:

ĐỘ BỀN TỔ CHỨC: Lv.0

MẢNH THÔNG TIN TƯƠNG LAI — ĐÃ TẠM KHÓA Còn 173 ngày

Hệ thống không cho anh biết quỹ Singapore sẽ hỏi gì. Không cho anh biết Tan, đối tác chính của quỹ, là người thế nào — điềm tĩnh hay nhiệt tình, thẳng thắn hay vòng vo. Không cho anh biết Sarah, giám đốc đầu tư, sẽ hỏi câu nào khó nhất. Không cho anh biết điều khoản ẩn nào đang chờ trong bản hợp đồng Phương Anh sẽ đọc đêm nay hay đêm mai.

Hệ thống không cho anh biết gì cả.

Chỉ Lv.0 và 173 ngày.

Anh mở mắt.

Ánh đèn cabin xanh nhạt. Trần máy bay có những lỗ tròn nhỏ xếp hàng — lỗ thông khí, mỗi lỗ có thể xoay để đóng mở. Hoàng đếm: bốn mươi hai lỗ tròn trên trần khoang mà anh nhìn thấy. Anh đếm vì tay không có việc gì làm, đầu cũng không có gì để tính.

Và trong lúc đếm lỗ thông khí trên trần máy bay, anh nhận ra một điều lạ: anh không hoảng.

Sáu tháng trước, nếu ai nói anh sẽ ngồi trên chuyến bay đi gặp nhà đầu tư nước ngoài mà không biết trước kết quả, anh đã mất ngủ ba ngày trước đó, chạy từng kịch bản, rút mảnh tương lai để xem quỹ nào tốt, người nào dễ tính, điều khoản nào có thể thương lượng.

Bây giờ anh ngồi đây. Không biết gì trước. Và không hoảng.

Không phải vì anh tin mình sẽ thắng. Anh không biết mình có thắng hay không — đây là điều mới, cảm giác này lạ như giày mới Khoa đi, cứng ở chỗ này, hở ở chỗ khác, chưa vừa chân.

Nhưng anh có bốn người.

Khoa ngủ. Phương Anh đọc. Minh code. Anh Tuấn ngủ cảnh giác. Bốn người đang làm bốn việc khác nhau, bằng bốn thế mạnh khác nhau, vì bốn lý do khác nhau. Không ai trong số họ biết Hệ thống tồn tại. Không ai biết anh từng biết trước tương lai và giờ không còn biết nữa. Họ chỉ biết họ đang bay đi Singapore, và mỗi người ôm phần của mình.

Hoàng nghĩ: đây có phải là những gì anh muốn khi bấm nút B không?

Anh không chắc. Nhưng đây là những gì anh có.


Tiếng loa vang lên trong khoang. Giọng tiếp viên hàng không — tiếng Anh rồi tiếng Hoa — thông báo máy bay bắt đầu hạ độ cao. Khoa mở mắt, ngáp một tiếng dài.

“Mấy giờ rồi?” Khoa hỏi, giọng khàn ngủ.

“Mười hai rưỡi,” Hoàng nói.

“Singapore chưa?”

“Chưa. Còn nửa tiếng.”

Khoa ngáp lần nữa, xoa mặt, nhìn quanh. “Tao ngủ được bao lâu?”

“Hai tiếng.”

“Hai tiếng à?” Khoa ngạc nhiên. “Tao tưởng mới ngủ năm phút.” Anh nhìn xuống — vali tay dưới ghế, giày mới vẫn buộc chặt, áo khoác vẫn mặc. Rồi anh nhìn Hoàng. “Mày không ngủ à?”

“Không ngủ được.”

Khoa nhìn Hoàng kỹ hơn. Ánh mắt của người quen anh đủ lâu để thấy khi nào anh đang nghĩ nhiều.

“Mày lo?” Khoa hỏi.

Hoàng muốn nói không. Rồi nhìn Khoa — giọng khàn, mắt còn díp, nhưng câu hỏi thật, không xã giao, không kiểm tra — và nói thật.

“Tao không biết,” anh nói.

“Không biết cái gì?”

“Không biết mai sẽ thế nào.”

Khoa nhíu mày. “Dĩ nhiên không biết. Ai mà biết được.”

Hoàng nghe câu đó và nhận ra Khoa nói câu bình thường nhất thế giới. Ai mà biết được. Cả đời Khoa — cả đời mọi người trên hành khách này — đi vào mỗi ngày mà không biết ngày đó sẽ ra sao. Họ vẫn đi. Vì không có lựa chọn nào khác, và vì đó là điều kiện mặc định của việc sống.

Chỉ có Hoàng — trong bốn năm qua — sống với đặc quyền biết trước. Đặc quyền đó vừa biến mất. Và anh đang trải qua điều mọi người trải qua mỗi ngày, nhưng với anh nó giống lần đầu.

“Tao thấy mày căng thẳng,” Khoa nói. “Mày căng từ hôm kia. Từ sau khi gửi email cho quỹ.”

“Tao không căng.”

“Mày tưởng tao không thấy à?” Khoa nhích lại gần hơn, giọng hạ thấp. “Hôm qua mày gọi tao điện, nói kiểm tra lại danh sách khách hàng, rồi hỏi tao có ‘tự tin không’. Mày hỏi câu đó nghĩa là mày đang lo tao không tự tin. Nhưng tao tự tin. Mày mới là người không tự tin.”

Hoàng nhìn Khoa.

Khoa — người từng hỏi “tao cũng chỉ là một bước trong kế hoạch của mày không” — bây giờ ngồi cạnh anh trên máy bay, giày mới cứng chân, áo khoác dù nóng, nói: tao tự tin. Mày mới là người không tự tin.

“Oke,” Hoàng nói. “Có lúc tao không tự tin.”

“Được rồi,” Khoa nói, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. “Vậy để tao tự tin cho hai đứa. Mày ngủ đi.”

Hoàng nhìn Khoa nhắm mắt.

Anh không ngủ.


Máy bay hạ cánh lúc 01:07.

Lực chạm đường băng đẩy nhẹ lưng vào ghế. Khoa mở mắt lần nữa. Phương Anh gập tập giấy, bỏ vào balo. Minh đóng laptop, nhét vào backpack. Anh Tuấn đã thức từ trước khi bánh chạm mặt đường — anh là loại người tự thức trước báo thức.

Cửa mở. Không khí lùa vào — mát, sạch, hơi ẩm. Khác hẳn mùi Sài Gòn lúc nửa đêm: khói xe, mùi ẩm từ hẻm, mùi cơm khuya từ hàng quán còn mở. Không khí Singapore không mùi gì cụ thể. Sạch đến mức trống.

Năm người đi qua cầu ống. Tiếng bước chân vang trên sàn nhựa trắng. Khoa ngáp, tay kéo vali — bánh hỏng lại đánh cộc trên sàn sạch, tiếng vang rõ hơn trong không gian khép kín.

Sảnh Changi lúc một giờ sáng — trắng, rộng, trống. Bảng chỉ dẫn điện tử treo trên cao, chữ xanh trắng, thứ tiếng Anh gọn gàng. Cửa hiệu duty-free đã đóng, nhưng đèn vẫn sáng, kính vẫn trong, mỗi gian hàng trưng bày sản phẩm xếp ngay ngắn như không ai từng chạm.

Khoa nhìn quanh. “Sạch quá,” anh nói.

Phương Anh đã mở điện thoại, kết nối Wi-Fi sân bay. Cô kiểm tra email — ngón tay cuộn nhanh, mắt quét. “Quỹ gửi xác nhận lịch hẹn,” cô nói. “Chín giờ sáng, tầng 28, tòa nhà Raffles Place. Có kèm danh sách người tham gia bên quỹ: Tan Wei Ming — partner. Sarah Chen — investment director. Raj Patel — technical advisor.”

“Technical advisor?” Minh hỏi.

Phương Anh gật. “Họ mang người kỹ thuật đến nghe.”

Minh không nói gì, nhưng tay anh đã mở balo, lấy laptop ra — rồi dừng, nhìn quanh, nhận ra mình đang đứng giữa sảnh sân bay lúc một giờ sáng. Anh nhét laptop lại.

“Taxis?” anh Tuấn hỏi, nhìn bảng chỉ dẫn.

Phương Anh đã mở app gọi xe. “Tôi đặt rồi. Một xe bảy chỗ, đợi ở cổng B.” Cô nhìn điện thoại. “Mười lăm phút.”

“Khách sạn còn bao xa?” Khoa hỏi.

“Bencoolen,” anh Tuấn nói. “Nửa tiếng xe. Hai mươi đô Singapore.”

Khoa nhìn Hoàng. “Hai mươi đô? Bao nhiêu tiền Việt?”

“Ba trăm ba mươi ngàn,” Hoàng nói.

Khoa nhắm mắt. “Cho một chuyến taxi.”

Hoàng đứng ở giữa sảnh Changi, tay cầm ba lô, xung quanh là bốn người đang làm việc: Phương Anh gọi xe, anh Tuấn xác nhận địa chỉ, Minh nhét laptop lại, Khoa ngáp. Mỗi người tự lo phần mình.

Anh mở cuốn sổ tay lần nữa. Lật đến trang cuối.

“Bắt đầu lại từ đầu.”

Bốn chữ nằm yên trên giấy. Anh nhìn chúng trong ánh đèn trắng của sân bay lạ, xa nhà ba ngàn cây số, trong thân xác mười tám tuổi đứng trên đất nước đầu tiên ngoài Việt Nam.

Rồi anh lật sang trang trắng phía sau.

Trang trắng.

Anh lấy bút ra, viết.

Không phải kế hoạch. Không phải danh sách. Không phải phân tích.

Một câu duy nhất:

“Không biết. Nhưng đi.”

Anh gập sổ lại, nhét túi.


Taxi đến. Xe van trắng, sạch, ghế da. Tài xế người Hoa Singapore, nói tiếng Anh lẫn tiếng Hoa, không nói tiếng Việt. Khoa đẩy vali to quá cỡ vào cốp, đập nhẹ vào mép cửa, tài xế nhìn nhưng không nói gì.

Năm người lên xe. Phương Anh ngồi trước cạnh tài xế, điện thoại trên tay, map mở sẵn. Khoa và anh Tuấn ngồi ghế giữa, Khoa đầu nghiêng ra cửa kính ngay khi xe chạy. Minh ngồi phía sau cùng, backpack ôm trước bụng, mắt nhắm nhưng tay vẫn giữ quai.

Hoàng ngồi ghế cuối, cạnh cửa kính.

Singapore lướt qua ngoài cửa sổ. Đường cao tốc East Coast Parkway thẳng tắp, đèn natri vàng chạy đều hai bên. Cây xanh cắt tỉa gọn, từng bụi đều tăm tắp như vẽ bằng thước. Xe ít lúc một giờ sáng — vài chiếc taxi, một chuyến buýt đêm, xe tải nhẹ. Mặt đường nhựa đen nhánh, không lổn nhổn, không vết vá.

Hoàng nhìn thành phố trôi qua và nghĩ: đây là nơi người ta dọn dẹp đường phố ngay cả lúc không ai đi.

Nhưng anh không nghĩ về đường phố. Anh nghĩ về mai.

Chín giờ sáng, tầng 28, Raffles Place. Anh sẽ ngồi đối diện người mình chưa từng gặp, trả lời câu mình chưa từng chuẩn bị, bằng kiến thức mình không còn chắc. Khoa sẽ nói về thị trường. Phương Anh sẽ nói về tài chính. Minh sẽ nói về kỹ thuật. Anh Tuấn sẽ rà pháp lý. Và anh — anh sẽ nói về vision.

Vision. Từ đó nặng hơn mỗi khi anh nghĩ đến nó. Khi còn mảnh tương lai, vision là bản đồ rõ ràng — anh biết thị trường đi đâu, biết sản phẩm sẽ ra sao, biết ai thắng ai thua. Bây giờ vision chỉ còn là niềm tin. Niềm tin rằng điều bốn người và anh đang xây có giá trị.

Niềm tin không đủ dữ liệu để gọi là phân tích. Nhưng là thứ duy nhất anh còn.

Xe rẽ trái, vào đường thành phố. Khu Little India đã ngủ — cửa hàng đóng, đèn vàng thưa, chỉ vài người ngồi vỉa hè cuối đêm. Rồi xe chạy qua Bugis, qua Rochor, rẽ vào Bencoolen. Phố hẹp hơn, khách sạn san sát, biển neon nhấp nháy.

Xe dừng.

Khách sạn năm tầng, mặt tiền hẹp, cửa kính xoay. Biển tên bằng tiếng Anh và tiếng Hoa, có dòng nhỏ: “Budget Hotel — Daily Rate.”

Phương Anh thanh toán bằng app. Năm người lôi hành lý qua cửa kính xoay, vào sảnh nhỏ. Sảnh chật — quầy lễ tân, một sofa hai chỗ, máy bán nước tự động kêu ù ù ở góc. Nhân viên lễ tân nói tiếng Anh nhanh, giọng dính, chỉ vào màn hình máy tính rồi đưa năm thẻ từ.

Hai phòng. Mỗi phòng hai giường.

“Nam một phòng, nữ một phòng,” anh Tuấn nói. “Phương Anh ở một mình.”

“Anh Tuấn với Minh một phòng, tôi với Khoa một phòng,” Hoàng nói nhanh, không nghĩ.

Khoa nhìn Hoàng. Anh biết tại sao Hoàng muốn cùng phòng — không phải vì thân, mà vì Hoàng chưa ngủ được và muốn có người nói chuyện nếu cần.

“Oke,” Khoa nói, cầm thẻ.

Phòng tầng ba, thang máy nhỏ vừa hai người. Hoàng và Khoa đi trước. Thang máy rung nhẹ khi lên, đèn huỳnh trắng rọi hai mặt.

Khoa nhìn tấm gương trong thang máy. “Tao trông như vừa đi chiến đấu xong.”

“Mày trông như chưa ngủ,” Hoàng nói.

“Giống vậy mà.”


Phòng nhỏ. Hai giường đơn, khăn trắng xếp gọn, điều hoà chạy khe khẽ. Cửa sổ nhìn ra mặt sau của tòa nhà đối diện — bức tường gạch đỏ, ống nước chạy dọc, máy lạnh của phòng bên kêu đều. Phòng tắm trong suốt kính mờ, vách tắm hẹp vừa đứng. Trên bàn có ấm đun nước, hai gói cà phê hoà tan, hai gói trà Lipton, và một tờ giấy ghi quy định khách sạn bằng tiếng Anh.

Khoa đặt vali nghiêng ở góc, ngồi xuống giường, giày vắt ném sang một bên.

“Hai giờ sáng rồi,” Khoa nói. “Năm tiếng nữa thức dậy.”

“Thức dậy làm gì? Họp chín giờ.”

“Tao phải chuẩn bị.” Khoa mở vali, lôi cuốn sổ ghi chú ra. “Tao muốn xem lại danh sách khách hàng Đà Nẵng và phản hồi mấy anh mới.”

“Mày xem trong taxi rồi.”

“Xem lại,” Khoa nói. “Tôi quen thuộc với bốn mươi bảy chủ tiệm ở ba tỉnh. Tên, loại hình, doanh thu, số tháng dùng, tỷ lệ gia hạn. Tôi không cần giấy, nhưng tôi muốn chắc.”

Hoàng nhìn Khoa ngồi trên giường, mở sổ, lật từng trang, miệng nhẩm tên khách hàng. Anh của hai năm trước không biết gì về khách hàng ngoài “chị Bảy tạp hoá.” Bây giờ anh có bốn mươi bảy cái tên trong đầu.

“Tao ra hành lang ngồi một lát,” Hoàng nói.

“Đừng đi xa,” Khoa nói, không ngẩng lên.


Hành lang hẹp, đèn vàng, sàn thảm mỏng. Hoàng kéo cửa phòng ra, dựa lưng vào tường đối diện, ngồi xuống sàn.

Mát. Điều hoà hành lang lạnh hơn trong phòng. Anh ngồi co chân, ba lô để bên cạnh, cuốn sổ tay trên đùi.

Anh mở Hệ thống lần cuối trong đêm.

ĐỘ BỀN TỔ CHỨC: Lv.0

MẢNH THÔNG TIN TƯƠNG LAI — ĐÃ TẠM KHÓA Còn 173 ngày

Lv.0. Con số không thay đổi từ lúc anh bấm nút B đến bây giờ. Hệ thống không nói anh đang làm đúng hay sai. Không khen, không chê, không gợi ý hướng đi. Nó chỉ phản chiếu: đây là trạng thái của mày. Mày tự quyết.

Hoàng tắt giao diện.

Cánh cửa phòng đối diện mở nhẹ. Phương Anh bước ra, tóc rủ, áo khoác mỏng khoác qua vai. Cô cũng không ngủ được.

Cô nhìn Hoàng ngồi trên sàn hành lang, không ngạc nhiên.

“Anh ngồi đây từ bao giờ?” cô hỏi.

“Mươi phút.”

Phương Anh ngồi xuống cạnh anh, lưng tựa tường. Khoảng cách giữa hai người vừa đủ để không chạm vai.

“Hôm nay là lần đầu tôi ra nước ngoài,” cô nói.

“Tôi cũng vậy.”

“Tôi biết.” Cô nhìn anh. “Anh nhìn máy bay khi taxi ra đường băng. Giống tôi.”

Hoàng không trả lời. Cô nói đúng.

Phương Anh không hỏi anh đang nghĩ gì. Cô chỉ ngồi cạnh, hai chân co, tay ôm gối. Sau một lát, cô nói:

“Model tài chính tôi mang theo có một chỗ tôi không chắc. Dòng CAC/LTV cho tháng gần nhất — tôi tính dựa trên dữ liệu ba tháng, nhưng nếu quỹ hỏi quy mô lớn hơn, tôi cần dữ liệu sáu tháng. Mà mình chỉ mới có bốn.”

“Cô tính sao?”

“Tôi extrapolate. Nhưng extrapolate thì có rủi ro. Nếu họ bắt lỗi, tôi phải giải thích vì sao.”

“Thì giải thích.”

“Anh nói nhẹ nhàng quá,” Phương Anh nói, giọng không trách. “Anh không phải người đứng trước bảng số liệu bị chất vấn từng con số.”

Hoàng nghe câu đó và nhận ra cô nói đúng theo cách anh không ngờ. Anh từng nghĩ mình là người chịu trách nhiệm lớn nhất. Nhưng trách nhiệm lớn nhất — cảm giác nặng nhất — có khi nằm ở người phải bảo vệ từng con số trước người có quyền dùng con số đó để quyết định có cho tiền hay không.

“Cô sẽ ổn,” anh nói.

“Tôi biết tôi sẽ ổn,” Phương Anh nói. “Tôi chỉ đang nói cho anh nghe. Vì anh đang ngồi một mình ở hành lang lúc hai giờ sáng.”

Hoàng nhìn cô. Phương Anh không nhìn anh — cô nhìn cửa phòng mình, nơi tập giấy nằm trên bàn, trang bìa viết tay “NO SO — Financial Model v4.”

“Tôi sợ một điều,” Phương Anh nói.

“Gì?”

“Phụ lục B. Tôi chưa đọc hết. Tôi sẽ đọc trước khi họp.”

Hoàng im. Phụ lục B. Anh chưa nghe tên đó. Term sheet có phụ lục anh chưa đọc kỹ vì phần chính đã đủ phức tạp. Nhưng Phương Anh đã bắt đầu lo về nó trước khi đọc.

“Ngủ đi,” Hoàng nói. “Cô cần tỉnh để đọc phụ lục B.”

Phương Anh gật, đứng dậy. Cô đứng ở cửa phòng, tay nắm tay nắm, quay lại nhìn anh.

“Anh Hoàng,” cô nói.

“Gì?”

“Mai mà có câu nào anh không trả lời được, đừng bịa. Nói ‘tôi sẽ kiểm tra và gửi sau’. Đó không phải yếu đuối. Đó là chuyên nghiệp.”

Cô mở cửa, bước vào, đóng lại.

Hoàng ngồi lại một mình trong hành lang.

Tiếng điều hoà. Tiếng ai đó ho trong phòng khác. Tiếng xe từ dưới đường vọng lên, xa, muffled qua lớp kính.

Anh nhìn cuốn sổ tay trên đùi. Mở trang cuối. “Không biết. Nhưng đi.”

Phương Anh nói: đừng bịa.

Khoa nói: để tao tự tin cho hai đứa.

Minh sửa slide 14 mà anh chưa xem kỹ.

Anh Tuấn ngủ cảnh giác, tay nắm điện thoại.

Bốn người. Mỗi người một cách chuẩn bị, một nỗi lo riêng, một thế mạnh anh không có.

Hoàng viết thêm một dòng dưới chữ “Không biết. Nhưng đi”:

“Và có người.”

Anh gập sổ, nhét túi, đứng dậy, mở cửa phòng.

Khoa đã ngủ, sổ ghi chú mở trên ngực, đèn đầu giường vẫn sáng. Hoàng tắt đèn, nằm xuống giường, kéo chăn.

Trần phòng khách sạn trắng. Không có lỗ thông khí để đếm. Không có quạt trần quen thuộc.

Anh nhắm mắt.

Bên ngoài, Singapore vẫn sạch, vẫn sáng, vẫn chạy ngay cả lúc hai giờ sáng.

Và mai — lần đầu tiên trong bốn năm — anh sẽ bước vào một ngày mà anh hoàn toàn không biết trước.