Mã Nguồn Ngược Dòng Chương 97 / 209

Chương 97 — Chuyến xe cuối của ba

Trên bảng trắng văn phòng quận 10, Khoa đang gạch ba đường mũi tên từ ô “Nhóm triển khai địa phương” hướng về phía hai quận mới.

“Kế hoạch quý này của tao là phải tuyển thêm hai người chạy khu vực miền Tây,” Khoa nói, đầu bút lông gõ lộc cộc vào mặt bảng. “Tiểu thương dưới đó mở rộng quy mô tiệm theo mùa trái cây. Nếu mình không cắm chốt trước khi mùa chôm chôm tới…”

Điện thoại Hoàng rung lên.

Màn hình hiển thị chữ “Má”.

Hoàng giơ tay ra hiệu dừng lại, nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia không có tiếng chào, chỉ có tiếng mưa dội trên mái tôn và tiếng thở gấp của mẹ.

“Hoàng hả con? Con có đang bận lắm không?”

“Con đang họp má. Có chuyện gì?”

“Ba con…” Giọng mẹ nghẹn lại. “Ba con chạy xe ngoài Bình Thạnh gặp lúc ngập nước, dắt bộ đoạn dài rồi bị đau lưng nằm gục luôn ngoài đường. Người ta phải chở ba con về. Giờ nằm im một chỗ, nhúc nhích không nổi.”

Ngón tay Hoàng siết chặt cạnh bàn.

“Má gọi xe cấp cứu chưa?”

“Ba con không chịu đi bệnh viện! Ổng la lối om sòm, kêu nằm nghỉ chút là hết. Nhưng má thấy ổng đau tới chảy nước mắt, người lạnh ngắt hà…”

“Con về liền.”

Hoàng cúp máy, quay lại bàn gom giấy tờ vào balo. Khoa hạ bút lông: “Có chuyện gì hả mày?”

“Ba tao bị tai nạn. Tao phải về Bình Thạnh.”

“Cần tao chở đi không?”

“Không. Mày chốt xong cái timeline với Trâm đi, mai tao xem.”

Hoàng khoác balo, bước nhanh ra cửa.


Chiếc GrabCar bò qua những đoạn ngập nước của Bình Thạnh. Nước đục ngầu dâng lên nửa bánh xe, tràn qua vỉa hè. Qua cửa kính nhòe nước, Hoàng thấy người đi xe máy chật vật dắt xe qua dòng nước đen ngỏm, ống pô phụt khói trắng xóa rồi tắt lịm.

Xe dừng ở đầu hẻm. Hoàng mở cửa, bước xuống. Nước ngập qua mắt cá chân, lạnh ngắt và bốc mùi cống rãnh.

Cánh cửa sắt nhà anh hé mở.

Bên trong, mùi ẩm ướt quen thuộc của ngày mưa ngập. Sàn gạch bông cũ trơn trượt, nước mưa rỉ từ mái tôn nhỏ giọt xuống thau nhôm giữa nhà, tiếng tòng… tòng… đều đặn.

Ba nằm trên phản gỗ giữa phòng khách, nghiêng người sang một bên, hai tay ôm vùng thắt lưng. Gương mặt nhăn nhúm, da xám ngắt dưới đèn tuýp neon. Mẹ ngồi cạnh, tay cầm chai dầu Con Ó xoa đều lên lưng ba. Mùi dầu nồng cay xè mắt.

“Sao rồi má?” Hoàng quỳ một gối xuống cạnh phản.

Mẹ ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Vừa mới đỡ đau hơn chút xíu. Lúc nãy ổng la dữ lắm, má định gọi taxi chở đi viện mà ổng cự quá chừng.”

Hoàng chạm tay vào vai ba. Da lạnh, ẩm ướt vì nước mưa chưa khô.

“Ba, đi bệnh viện khám đi ba. Con gọi xe.”

Ba không mở mắt, chỉ giật giật cơ mặt: “Khám cái gì… Tao bị thần kinh tọa kinh niên, dắt cái xe nặng quá nó cụp xương sống. Nằm nghỉ qua đêm là đỡ.”

“Đau tới mức này sao nằm nghỉ được? Lỡ bị thoát vị đĩa đệm thì sao?”

“Tao nói không là không!” Giọng ba khàn đặc, có phần gắt gỏng của người cố giấu sự yếu ớt trước mặt con. “Bệnh viện tụi nó vẽ đủ thứ tiền. Tao tự biết người tao.”

Mẹ vỗ nhẹ vai chồng: “Ông này ngộ ghê, con nó lo cho ông mà ông cứ cự nự hoài.” Rồi quay sang Hoàng, nói nhỏ: “Ba con chạy xe từ sáng tới giờ chưa ăn gì. Để má đi hâm tô cháo.”

Mẹ bước xuống bếp. Tiếng bật bếp gas cạch cạch vang lên.

Hoàng nhìn sang góc nhà.

Chiếc Wave Alpha màu xanh ngọc cũ kỹ dựng đó, chân chống ăn sâu vào nền gạch. Nước mưa vẫn nhỏ từ dè xe xuống sàn thành vũng. Hoàng đứng dậy, bước đến.

Xích xe rỉ sét lộ ra ngoài hộp xích mất nắp đậy từ lâu. Bánh sau mòn vẹt, rãnh lốp gần như trơ, chỉ còn lớp cao su nhẵn thín — lý do khiến ba trượt bánh khi dắt qua đoạn ngập. Yên xe bọc da giả rách hai đường, lộ mút xốp ố vàng sũng nước.

Chiếc xe này chạy suốt mười năm. Nó gánh tiền học phí của chị Linh, tiền ăn học của Hoàng, tiền chợ mỗi ngày của mẹ. Kể cả khi con trai đã là CEO công ty triệu đô, ba vẫn dắt nó ra đường mỗi sáng.

Hoàng quay lại, ngồi mép phản.

“Ba, xe cũ quá rồi, lốp mòn hết. Mai con kêu người kéo đi tiệm sửa, thay lốp với làm lại máy.”

Ba thở dài, mắt nhắm nghiền: “Sửa làm gì… Thay cái lốp thôi. Máy còn chạy tốt chán.”

“Để con mua cho ba chiếc xe mới. Future hay chiếc nào êm hơn. Ba chạy cả ngày, xe cũ người ta ngại lên.”

Ba từ từ mở mắt. Ánh mắt đục mệt, nhưng vẫn nguyên vẻ bướng bỉnh hằn sâu từ thời trẻ.

“Tao không cần xe mới. Xe này tao quen tay ga, quen thắng rồi. Xe mới không quen, lỡ té nữa ai chịu?”

“Nhưng ba lớn tuổi rồi, không thể chạy ngoài đường mưa gió mãi. Bây giờ con có tiền. Con lo được cho ba má. Ba nghỉ ở nhà đi, con gửi tiền mỗi tháng cho ba má.”

Không khí chùng xuống.

Tiếng nước nhỏ giọt từ mái tôn vang lên rõ mồn một.

Ba cố xoay người lại, tựa khuỷu tay nâng nửa người lên. Hoàng định đỡ nhưng ba gạt ra. Ông nhìn con — cái nhìn mang tự ái ngầm mà Hoàng đã thấy ở kiếp trước. Cái tự ái của người đàn ông cả đời làm lụng nuôi gia đình, giờ đối mặt với việc đứa con mười tám tuổi muốn nuôi ngược lại mình.

“Gửi tiền?” ba hỏi, giọng lạnh đi. “Mày định nuôi tao nuôi má mày hả Hoàng?”

“Con không ý đó…”

“Tao còn tay còn chân, tao tự làm tự ăn được. Tiền mày là tiền công ty, tiền nhà đầu tư gửi vô để làm ăn, không phải tiền đem về nuôi gia đình. Tao chạy xe ôm ba chục năm, kiếm từng đồng bạc lẻ nhưng là đồng tiền của tao. Nằm một chỗ ăn tiền của con, tao chịu không nổi.”

Mẹ bưng tô cháo nóng lên, thấy không khí căng thẳng liền đặt xuống: “Hai cha con có chuyện gì lớn tiếng vậy? Thằng Hoàng nó lo cho ông thôi chứ có ý gì đâu.”

“Để tôi nằm nghỉ,” ba nói, quay mặt vào tường.

Hoàng đứng dậy, bước ra cửa nhìn con hẻm ngập nước. Mưa vẫn dội trên mái tôn đối diện.

Anh mở Hệ thống trong đầu.

Giao diện bạc hiển thị:

  • Chỉ số phản chiếu gia đình: 65%

Dưới đó, dòng ghi chú nhấp nháy: [Điểm chạm: Tự trọng của người cha. Sự giúp đỡ trực tiếp bằng tiền mặt tạo áp lực lên cấu trúc quan hệ.]

Hoàng tắt giao diện.

Anh nhìn lại ba trên phản gỗ — người đàn ông nằm quay mặt vào tường, hơi thở nặng nề, đứt quãng. Chiếc Wave dựng góc nhà, nước mưa vẫn nhỏ giọt.

Anh nhận ra mình lại phạm thói quen cũ: dùng tiền và giải pháp trực tiếp để giải quyết bài toán con người. Nhưng đối với ba, dắt chiếc Wave ra khỏi nhà mỗi sáng không chỉ là kiếm sống. Đó là cách ông khẳng định mình là người đàn ông trụ cột. Tước đi chiếc xe, anh cũng tước đi điều đó.

“Con về văn phòng nha má,” Hoàng nói nhỏ.

Mẹ nhìn con: “Ừ, về làm việc đi. Ba con ổng vậy đó, đừng buồn.”

“Con không buồn má.”

Hoàng cúi nhìn ba lần cuối. Ba nằm im.

“Ba, con về.”

Không có tiếng trả lời. Nhưng khi Hoàng chuẩn bị bước ra cửa, vai ba khẽ cử động. Giọng ông vọng ra từ bức tường gạch cũ:

“Tao nghỉ một ngày thôi, mai tao chạy tiếp. Nằm một chỗ tao chịu không nổi.”

Hoàng dừng ở bực cửa. Rồi bước ra ngoài mưa trắng xóa. Cánh cửa sắt khép lại, để lại tiếng mưa dội trên mái tôn và bóng dáng chiếc Wave cũ rỉ sét lặng lẽ trong góc nhà.

Dưới chân anh, nước ngập vẫn lạnh ngắt. Hoàng biết anh phải tìm một con đường khác — không bằng bố thí, mà bằng một công việc thật sự mà ba có thể chấp nhận.

Nhưng hôm nay, anh chỉ có thể đi bộ ra đầu hẻm trong mưa.